[VIETSUB] Cửu Nghĩa Nhân – Tập 1 | Ngô Thiến & Lý Gia Hàng | WeTV

    =Cửu Nghĩa Nhân= =Tập 1= Nghe nói hôm nay sẽ được gặp Ngô tiên sinh. (Bảy năm trước) Đúng thế, ta đợi rất lâu rồi. Cô nói xem hôm nay, Ngô tiên sinh có đích thân xuất hiện không? Chắc là có đấy. Ta nghe ma ma nói mỗi năm vào dịp này tiên sinh đều mời họa sư

    Tới vẽ cho chúng ta mỗi người một bức tranh. Hơn nữa, cô có biết không? Tiên sinh cũng có mặt trong tranh, đây là thông lệ hàng năm đó. Lâu lắm rồi tiên sinh không xuất hiện. Đúng thế. Ta còn muốn tiên sinh chỉ dạy thêm cho bức tranh ta mới thêu.

    Cô nhìn xem, có phải ta rất giỏi không? (Mạnh Uyển) Giỏi, rất giỏi, tài chia chỉ của cô ngày càng khéo léo rồi đấy. Một bức thêu đẹp thế này, tiên sinh còn từng khen ngợi phải không? Thế mà bị hỏng mất rồi, đúng là tiếc quá. Xin lỗi đi. (Tú nữ Cao Trình Trình) Lận Như Lan, (Tú nữ Cao Trình Trình) cô tưởng ta sợ cô à?

    Ta bảo cô xin lỗi, cô nghe hiểu không hả? Cô buông ra. Nếu cô không xin lỗi thì chúng ta đi gặp ma ma. Không đúng, đi gặp Ngô tiên sinh để ngài ấy phân xử cho. Cô điên rồi à? Chuyện nhỏ như thế mà cũng muốn quấy rầy Ngô tiên sinh.

    Tiên sinh chẳng rảnh mà để ý đến cô. Thế chúng ta thử xem. Xin lỗi đi. Xin lỗi. Được chưa? Cô dung túng cho họ quá đấy. Ta chỉ không muốn phí lời với họ thôi. Nếu nói về dung túng thì cô là người khiến ta lo lắng nhất đấy.

    Được rồi, được rồi, còn không đi nữa là chúng ta sẽ muộn đó. Lát nữa, ta sẽ thêu giúp cô mấy đường kim này. Đi thôi. Trần tiên sinh, bắt đầu đi. Sao lại thiếu một người? (Ma ma tổng quản – Trần ma ma) Các cô nhìn xung quanh, (Ma ma tổng quản – Trần ma ma) xem xem còn ai chưa đến. Hình như không có Đinh Như. Có khi nào ngủ quên không? Hay là tới phòng cô ấy xem?

    Không tới thì không tới, đừng làm lỡ dở thời gian của mọi người. Thôi cứ để ta đi tìm đi. Chuyện gì thế? Trong giếng có người. Rốt cuộc chuyện là sao? Vốn là ta qua đây để lấy nước, nhưng ta vừa mới đặt thùng xuống thì cảm giác như chạm phải thứ gì đó. Ta cúi đầu nhìn, không ngờ có một cái mặt nổi lên.

    Ta biết chiếc giày này, là của Đinh Như. Của Đinh Như sao? Sao lại như thế? Sao người đang yên đang lành lại bị rơi xuống giếng? Chúng ta có cần báo quan không? Những chuyện này không cần các cô lo, quay về thêu nốt việc hôm nay đi. Mau đi đi.

    Về phòng đi. Còn đơ ra đó làm gì? Mau đi, mau đi. Hình như tối qua ta có nhìn thấy Đinh Như. Nếu tối qua ta đi tới đó xem thì có lẽ Đinh Như sẽ không… Đây không phải lỗi của cô. Bây giờ còn chưa biết rốt cuộc chuyện là sao mà,

    Phải đợi người của nha môn tới mới biết được. Đúng rồi, tối qua lúc ta rời đi thì hình như nhìn thấy một bóng đen đi về phía hậu viện, nhưng lúc đó tối quá nên ta cũng không chắc chắn. Cô đi đâu thế?

    Ta phải nói những điều này với người của nha môn. Không được. Chúng ta tạm chờ thêm đã. Nhưng ta thấy việc Đinh Như ngã xuống giếng có lẽ không phải là sự cố. Chính bởi vì như thế, nên chúng ta mới càng không được manh động.

    Tốt nhất tối nay cô nên ngủ với ta đi. Trước giờ cô luôn ngủ không sâu, bây giờ lại bị hoảng sợ, chắc chắn tối nay ngủ không ngon. Không được, vừa xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn ma ma sẽ kiểm tra kỹ. Nếu như bị phát hiện,

    Hai ta kiểu gì cũng bị mắng một trận. Ta đi trước đây, kẻo chút nữa ma ma tới. Tri phủ tướng công, nghe nói có một tú nữ chết ở Yên Vũ Tú Lâu. (Tri phủ Hoài Châu Phủ – Trần Chi Viễn) Chết thế nào? Nghe bảo là tự nhảy xuống giếng.

    (Áp ty Hoài Châu Phủ – Cao Trường Thanh) Tú lâu vốn muốn xử lý kín, nhưng cha mẹ của cô nương đó làm ầm lên đòi báo quan, vậy nên việc cũng ầm ĩ cả lên. Thế này đi. Ngươi đích thân tới phủ quốc công,

    Nên thông báo cho phu nhân Ninh quốc công một câu. Người ta đều bảo phủ quốc công đó sắp sụp đổ rồi. Nhưng ai mà ngờ, vị phu nhân quốc công này rời khỏi kinh thành bao năm lại có thể tìm được cách nịnh Thái hậu. Không ngờ bà ta vực dậy được

    Cả phủ quốc công đang trên bờ vực sụp đổ đấy. Hơn nữa, chuyện liên quan tới Yên Vũ Tú Lâu. Ngô tiên sinh đó còn là khách quý của phủ quốc công, vậy nên ngươi bắt buộc phải nắm rõ suy nghĩ trong lòng của phu nhân Ninh quốc công. Vâng. Phu nhân, Yên Vũ Tú Lâu lại gửi tới bức tranh mới thêu. (Phu nhân Ninh quốc công – Trần Thị) Ngươi trang điểm cho ta trước đi. Vâng. Ngô Liêm này biết chọn ngày thật đấy, chọn ngày mưa, vừa hay có thể thể hiện

    Sự đặc sắc trong lối thêu Yên Vũ của hắn. Người nhìn xem, hoa lê lại nở hoa kìa. Tay nghề của Ngô Liêm lại tiến bộ rồi. (Nha hoàn Văn Nguyệt) Cũng không biết đây là nguyên lý gì. Nếu ngay cả ngươi cũng biết

    Thì Yên Vũ Tú Lâu người ta làm ăn kiểu gì? Nô tì chỉ biết Thái hậu thực sự rất thích lối thêu Yên Vũ này. Mấy ngày nay cũng thưởng không ít đồ. Ngô Liêm này, không làm ta thất vọng. Lần này các nước chư hầu tới triều ta,

    Các món quà đáp lễ đều do đích thân Thái hậu chọn. Ngươi bảo nếu chọn trúng Yên Vũ Tú Lâu thì phủ Ninh quốc công chúng ta sẽ có công đề cử. Ý người là… Được rồi, mang đi đi. Cầm cái này. Phu nhân, Cao áp ty xin được gặp. Cho hắn vào.

    Vâng. Tiểu nhân tham kiến phu nhân Ninh quốc công. Trần tri phủ bảo ngươi tới có chuyện gì thế? Có người báo quan nói là có một tú nữ ở Yên Vũ Tú Lâu chết do rơi xuống giếng, nha môn đã cử bộ lại qua đó rồi.

    Tri phủ tướng công đặc biệt dặn thần qua đây để xem người có chỉ thị gì không. Bây giờ chuyện nhỏ thế này cũng phải báo với ta, có phải Trần tri phủ chuyện bé xé ra to quá rồi không? Dù gì cũng liên quan tới Yên Vũ Tú Lâu,

    Tri phủ tướng công không quyết định được. Đây chỉ là sự cố thôi, cũng không phải chuyện gì lớn. Chắc là Trần tri phủ biết cần phải xử lý ổn thỏa thế nào. Vâng. Phu nhân, chuyện này sẽ không đem tới rắc rối gì cho phủ chúng ta chứ?

    Chỉ cần lối thêu Yên Vũ của hắn hiện tại vẫn khiến Thái hậu hài lòng thì những chuyện khác đều không quan trọng. (Tập Phúc Ngưng Thụy) Chuyện của Đinh tiểu nương tử phiền hai vị rồi. Bọn ta đã làm phiền rồi, giờ bọn ta sẽ về nhận lệnh. Đi đâu thế?

    Ta vẫn không yên tâm chuyện tối qua nên muốn tới phòng Đinh Như xem thử. Được rồi, được rồi, cô đừng giận, ta sẽ không đi nữa đâu. Lần nào cô cũng vậy. Đừng tưởng ta không có cách nào trị cô. Ta nói cô nghe,

    Cô đừng trăn trở chuyện của Đinh Như nữa. Người của nha môn đã đến hỏi chuyện tiên sinh rồi. Khi nào thế? Thì vừa nãy đấy. Cô đi đâu thế? Ta đi gặp tiên sinh. Tiên sinh. Tiên sinh. Như Lan? Có chuyện gì mà vội vã thế? Tiên sinh, về chuyện của Đinh Như, người của nha môn không làm khó ngài chứ? Không sao, chỉ là hỏi mấy câu thôi. Mấy ngày nay, hình như tiên sinh đang tránh mặt ta. Làm gì có chuyện đó.

    Chỉ là xảy ra chuyện như vậy ở tú lâu, có rất nhiều việc ta phải xử lý. Cô đừng nghĩ nhiều. Cô cứ luyện tập thật tốt kỹ năng thêu. Đợi qua vài ngày này, ta sẽ đi thăm cô. Được. Vậy tiên sinh cũng chú ý nghỉ ngơi nhiều nhé. Đừng động đậy.

    Hôm nay, ở trong phòng của Đinh Như, ta phát hiện ra một thứ. Nhà ta mở hiệu thuốc nên ta cũng ít nhiều hiểu về dược lý. Ta về đọc kỹ phương thuốc thì giống như là… giống như là thuốc phá thai. Cô chắc chắn chứ?

    Mặc dù bình thường không quen biết Đinh Như nhưng những tú nữ chúng ta cả ngày đều sinh hoạt trong tú lâu, một tháng cũng chỉ có một ngày nghỉ ngơi, sao có thể… Thôi bỏ đi, có lẽ là do ta học hành chưa tới nên chắc là nhìn nhầm thôi.

    Chắc chắn là nhìn nhầm rồi. Chuyện này cũng đừng nhắc tới nữa, kẻo lại hủy hoại thanh danh của Đinh Như. Ta cũng chỉ dám lén nói với cô thôi mà. Đơn thuốc đâu? Trong quần áo. Để ở chỗ ta trước đi. Ta chỉ thấy tiếc thôi.

    Ta nhớ Đinh Như còn nhỏ hơn ta hai tháng. Được rồi, không nói chuyện này nữa. Được. Cũng không biết sau này phu quân của ta có tay nghề được như cô không. Thế e là khó đấy. Trước đây ta đã từng nghĩ, sau này nếu ta thành thân

    Thì chắc chắn phải tìm một phu quân ân cần, tinh tế, có thể vẽ mày, chải tóc giúp ta. Uyển Uyển thì sao? Cô muốn tìm một người như thế nào? Không lẽ cô chưa bao giờ nghĩ tới ư? Hiện giờ như thế này không tốt à? Sao mà giống được?

    Chúng ta kiểu gì cũng phải thành thân thôi. Ai bảo nhất định phải thành thân chứ? Ta có thêu thùa là đủ rồi. Ta có thể nuôi sống bản thân nhờ nó. Đúng thế, đúng là đạo lý này. Cô không thấy tư tưởng này của ta rất lạ sao? Có gì lạ?

    Trên đời này, có người đàn ông cả đời không lấy ai thì cũng có thể có cô gái không thành hôn. Giống như lúc nãy cô nói đấy, chỉ cần nuôi sống được bản thân là được. Chỉ sợ mẹ ta mà nghe thấy lời này sẽ đuổi ta ra khỏi nhà mất.

    Người yêu thương cô thật lòng đương nhiên sẽ mong cô sống tốt, có thể sống theo ý mình. Ta như vậy, chắc chắn mẹ cô cũng vậy thôi. Ta nghe nói Đinh Như ngã xuống giếng do sự cố. Thật đáng thương. Thế có gì đáng thương chứ?

    Ai bảo cô ấy nửa đêm lại không ngủ mà cứ chạy ra hậu viện. Bây giờ thì hay rồi, hậu viện có người chết, xui quá đi mất. Đúng thế, đúng thế. Theo ta thấy, bình thường Đinh Như trông thì cứ tẩm ngẩm tầm ngầm,

    Ai biết được nửa đêm lén ra ngoài làm gì. Còn làm gì được nữa? Chưa biết chừng là đi hẹn hò với tình lang nào đấy. Mấy cô còn chút tình người nào không? Dù gì Đinh Như cũng sống cùng một mái nhà với chúng ta, bây giờ người cũng mất rồi,

    Không thấy ai trong các cô rơi nổi một giọt nước mắt mà còn ở đây chọc ngoáy người ta, không sợ gặp phải quả báo sao? Có phải cô lo chuyện bao đồng quá rồi không? Không những lo chuyện của cô ta mà bây giờ còn lo cả chuyện của người chết à?

    Hình như là cha mẹ của Đinh Như. Không ai dẫn hai người đi à? Vừa nãy có hai ma ma, nhưng đi được nửa đường thì bị người gọi đi mất. Ta dẫn hai người đi nhé. Cảm ơn. Đại nương. Như Nhi nhà ta bị người ta ép chết. Bà nói linh tinh gì thế? Họ hại chết con gái ta, sao ta không được nói? Cô nương. – Về nhà với ta. – Cô nương, cô nương. Ông bỏ ta ra. Cô làm gì ở phòng Đinh Như thế?

    Ta vừa tiễn cha mẹ Đinh Như đi. Được rồi, về phòng thêu thùa đi. Thay đồ trên giường thành đồ mới hết. Vâng. Động tác nhanh nhẹn lên. Khăn trải giường này làm bằng tơ lụa ư? Yên Vũ Tú Lâu cũng chịu chi quá. Xem ra cô cũng là người có hiểu biết.

    Các tú nữ trong tú lâu chúng ta ăn mặc, dùng đồ đều là loại cực tốt. Khăn trải giường tơ lụa này là quà nhập học mà Ngô tiên sinh tặng cho các tiểu nương tử đấy. Ngay cả nương tử nhà quyền quý cũng không được dùng tơ lụa tốt thế này đâu.

    Tơ lụa cũng được, vải gai cũng được, đều chỉ là để ngủ thôi mà, cần gì tốn công như thế. Cô tự sắp xếp đi. Đi nào. Ngô tiên sinh tới rồi. Mọi người lấy tranh thêu đã phân công trước đó ra, hôm nay tiên sinh sẽ đích thân xem. Ngô tiên sinh, ngài xem. Tốt lắm. Cảm ơn Ngô tiên sinh. Đường kim chỗ này hơi nhiều, tối đến cần luyện tập thêm. Sợ ta thế làm gì? Sau này tránh xa Như Lan ra. Cô có tư cách gì mà ra lệnh cho ta? Kể ra thì, so với loại nhạt nhẽo như Lận Như Lan, thì như cô lại thú vị hơn đấy. Ta có thể tha cho cô ta,

    Nhưng cũng phải có chút lợi lộc chứ. Tơ lụa thượng hạng bị cô làm bẩn hết rồi. Ma ma hỏi ta thì ta không chịu trách nhiệm được đâu. Đi, đi gặp ma ma với ta. Hai cô đang làm gì thế? Cao tiểu nương tử nói khăn trải giường trong phòng bị bẩn,

    Ta đang chuẩn bị đem cái mới qua thì bị cô ta làm bẩn. Ai bảo cô đem tơ lụa tới cho cô ấy? Mang về, thay bằng vải gai. Trước đó ta đều… Trước đó là trước đó, bảo cô thay thì thay, nói nhảm lắm thế làm gì?

    Tại sao cô ấy chỉ được dùng vải gai? Chưa tới lượt cô hỏi về việc sắp xếp của tiên sinh đâu. Giờ là mấy giờ rồi? Mau về phòng đi. Đi. Chẳng qua chỉ là người dạy chúng ta thêu thùa thôi. Đợi học thành tài thì sẽ không còn liên quan gì tới người này nữa. Nhưng cả Hoài Châu Phủ ai mà không khen ngợi tiên sinh chứ? Ai bảo sao thì nghe vậy. Họ đâu biết được

    Rốt cuộc Ngô Liêm là người thế nào. Cô nhớ kỹ, vốn trên đời này sẽ có chuyện không như cô nghĩ, không như cô mong, đừng cả tin quá. Tại sao mỗi lần nhắc tới tiên sinh thì cô luôn nghiêm túc như thế?

    Có phải cô có thành kiến gì với ngài ấy không? Ta nhớ lúc mới nhập học, chúng ta đều dùng khăn trải giường tơ lụa màu trắng, nhưng không biết từ lúc nào lại đổi thành vải gai rồi. Cô có nhớ là từ khi nào không? Thế ư? Ta không nhớ nữa.

    Chắc là tơ lụa đắt quá, không thể dùng thường xuyên nên ma ma đổi luôn. Thế tại sao có người dùng vải gai, có người vẫn dùng tơ lụa trong phòng nhỉ? Chỉ là khăn trải giường thôi mà, dùng gì cũng không quan trọng đâu. ♪Đóa lan khô héo thành ngọc nát♪

    ♪Mưa bụi khóa trướng màn♪ ♪Trời Nam rồi đất Bắc♪ ♪Bước qua muôn núi nghìn non♪ ♪Cùng tới chia nỗi buồn♪ ♪Lầu cao lẳng lặng giấu mình♪ ♪Tay không dệt tro tàn♪ ♪Đêm dài bấc đèn bầu bạn♪ ♪Soi bóng hình đây nếu chẳng về♪ ♪Cũng không hối hận♪ ♪Từng đợt gió thổi hoa rơi♪

    ♪Từng đợt tuyết trắng mịt mờ♪ ♪Chưa từng sợ hãi, có nơi để hướng về♪ ♪Trái tim liền tiến đến, ngược sương gió tiếp bước♪ ♪May sao nhiệt huyết chưa nguội lạnh♪ ♪Quay lại nhìn từng cảnh chiều tà♪ ♪Lòng mang nhung nhớ từng đêm thâu♪ ♪Cuộc đời còn dài, tuổi trẻ mặc sức♪

    ♪Không dám quên, mong sao sương mù tan đi♪ ♪Lộ ra trời xanh quang đãng♪ ♪Lầu cao lẳng lặng giấu mình♪ ♪Tay không dệt tro tàn♪ ♪Đêm dài bấc đèn bầu bạn♪ ♪Soi bóng hình đây nếu chẳng về♪ ♪Cũng không hối hận♪ ♪Từng đợt gió thổi hoa rơi♪ ♪Từng đợt tuyết trắng mịt mờ♪

    ♪Chưa từng sợ hãi, có nơi để hướng về♪ ♪Trái tim liền tiến đến, ngược sương gió tiếp bước♪ ♪May sao nhiệt huyết chưa nguội lạnh♪ ♪Quay lại nhìn từng cảnh chiều tà♪ ♪Lòng mang nhung nhớ từng đêm thâu♪ ♪Cuộc đời còn dài, tuổi trẻ mặc sức♪

    ♪Không dám quên, mong sao sương mù tan đi♪ ♪Lộ ra trời xanh quang đãng♪