[VIETSUB] Vinh Quang Của Bậc Cha Chú – Tập 19 | Trương Vãn Ý & Quách Đào & Lưu Lâm | WeTV

    Cục trưởng Ngụy của sở Lâm nghiệp tỉnh cũng biết rồi. đặc biệt dặn dò tôi lần này không chỉ phải điều trị tốt nhất cho đồng chí Cố Trường Sơn. Nhất định phải giải quyết khó khăn trước mắt của cuộc sống. Cho nên ủy ban của chúng ta

    Đã tổ chức một buổi quyên góp nhỏ. Chuyện này… Bà thông gia, mẹ không phải, cháu thay bà nhận đi, nhận đi. Đây là chút tấm lòng của cán bộ. Thế nên phải nhận. Cảm ơn, cảm ơn mọi người. Cảm ơn các vị lãnh đạo cảm ơn các sếp. Cảm ơn cái gì?

    Bà phải chăm sóc sức khỏe cho tốt. Sau này xuất viện. Đây chẳng phải lại là một con hảo hán khỏe mạnh, hoạt bát sao? Đó… đó là điều chắc chắn. Đúng thế, đúng thế. Con gái, bệnh tình rất ổn định. Mấy ngày nữa là phẫu thuật rồi

    Mấy hôm nữa bố có thời gian chắc chắn sẽ đến thăm bố. Vất vả rồi. Cậu nói kìa. Bố của Hưng Kiệt cũng là tấm gương sáng của khu chúng ta. Của trường chúng ta. Tôi nhất định phải đến xem. Được. Mẹ cháu đâu? Con gái muốn nói chuyện với mẹ.

    Con không có gì để nói. Nếu nói thì con tự nói đi. Mẹ con đi đằng trước rồi. Để sau rồi nói. Mẹ tôi không giận chứ? Không, không giận. Được, được. – Được. – Tạm biệt. Được, được. Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao?

    Hai đứa con đã lập gia đình rồi. Nếu họ gặp khó khăn gì, chúng ta người già thì nghĩ cách giúp đỡ họ. Vâng. Ngâm chân tự mài. Hiểu rồi. Chuyện nhà chồng em xử lý đến đâu rồi? Chuyện này… Thật sự không thể nói ra. Ngươi nói ra đi.

    Tôi sẽ giải quyết khó khăn cho cậu. Anh mau nói xem có chuyện gì. Hôm đó, bọn họ… Lát nữa nói với cô. A lô, xin chào. Chào cô, chào cô. Là cô Lâm Tiểu Tinh sao? Tôi là Tiểu Hoàng của công ty môi giới nhà.

    Căn nhà lần trước anh và anh Trần xem kỹ chỉ còn lại căn cuối cùng. Dạo này tôi gọi điện cho anh Trần, anh ấy rất bận. Tôi còn không biết hai người có mua nữa không. Nếu bà không cần tôi sẽ bán cho khách hàng khác.

    Chúng tôi đã trả tiền cọc trước đó rồi. Căn nhà này chúng tôi chắc chắn phải nhưng gần đây tôi có chút chuyện, cậu đợi tôi bận chút nhé. Vậy ông xem chừng nào ông rảnh? Ba ngày. Anh cho em thời gian ba ngày, ba ngày là xong việc. Được, được. Bố hi.

    Bố Hỉ? Bố Hỉ? Hưng Kiệt. Cháu… cháu xem sao bố cháu vẫn chưa tỉnh? Vẫn chưa hết thuốc mê. Vẫn chưa hết sao? Rất thành công. Mọi người đừng vây quanh đây nữa. Làm gì thì làm đi. Đại ca. Vâng. đưa chị dâu về trước đi. Còn đang mang thai,

    Về cùng đại ca. Sao tôi có thể về? Bố con nằm ở đây Ông nội còn đang ở nhà. Ông nội cháu nhờ con dâu Trường Phong chăm sóc đấy. Được thôi, được. Cô không về thì sao về được. Vậy được rồi, bà thông gia.

    Chúng tôi cũng không đến đây làm loạn nữa. Nên về thôi. Về đi, về đi. Phượng Cần sao? Cậu ở đây cũng vô dụng. Về trường là được rồi. Đúng vậy. Phượng Cần. Con nghe lời mẹ, mau về đi. Thi đại học, không được bỏ sót bài học nào.

    Mình phải ở đây với bố mẹ. Đi thôi. – Đi. – Anh đi. Tôi cầm túi. Đi của anh. Trường Sơn à, đi thôi. Mấy ngày nữa còn đến. Trương La, đi thôi, còn lải nhải gì nữa? Đi. Mẹ. Vậy chúng tôi về trước đây. Cậu có chuyện gì thì cứ nói đi.

    Được, được. Triệu Thành, chăm sóc tốt cho vợ cậu. Đưa cô ấy về, bàn bạc một chuyện nhé. Cái gì? Khách sạn bên cạnh mở cho con phòng trước. Anh nghỉ ngơi một lát đi. đổi ca với tôi. Khách sạn làm gì có tiền mà đốt?

    Nghỉ một lát, lát nữa rồi lại qua. Qua đây, qua. Con nói thật cho mẹ biết. Có phải em trai chị không giữ được mạng không? Em sẽ nghĩ cách để được khoan hồng. Thế thì khoan hồng thế nào? Người cũng mất rồi. Nghĩ cách đi. Tôi còn tưởng cậu rơi xuống nước.

    Vào nhà vệ sinh tôi còn nghĩ Anh nói ra chuyện lớn như vậy, vậy Triệu Hỉ nợ chúng ta tiền hàng, bao giờ mới trả được? Tôi nói này, chị đây, sao mà còn nhỏ vậy chứ? Đã lúc nào rồi huynh còn nhớ món sơn bội vớ vẩn của huynh.

    Ta chỉ ở đó với ngươi thôi. Tôi đi đòi được thật đấy. Thôi đi. Cậu là người thế nào tôi còn chưa biết. Tôi nói cho cậu biết, bây giờ là lúc khó khăn nhất của nhà họ Cố. Lúc này chúng ta không thể đẩy người ta thêm một tay. Biết không?

    Triệu Thành à. Phượng Hà đâu? Không đi chung với hai người sao? Đâu có. Cô đứng ở đây làm gì vậy? đi theo xem thử đi. Nóng giận nhất thời mà đánh nhau. Con bé chết tiệt này. Đang nói với bà đấy, quay qua đây.

    Con nhóc chết tiệt này cố chấp như vậy. Nói gì với bà cũng không nghe lọt tai. Đang nói với anh đó, anh quay qua đây. Con đang khỏe mạnh mà mẹ nhất quyết bỏ đi. Nhất định phải bỏ đứa bé Đúng, nhất định phải đánh. Rốt cuộc cậu muốn làm gì?

    Cô hét gì với tôi thế? Lương Phượng Hà, có phải cô quá đáng quá không? Anh có còn coi em là con người không? Anh đã nói rồi, chuyện đánh con tôi không đồng ý. Mẹ không đồng ý. Cậu không đồng ý thì sao? Đừng nói nữa. Lúc cô giấu ta bán hươu,

    Em hỏi anh có đồng ý không? Sao lúc đó chàng không nghĩ đến, trong bụng tôi còn có con của cậu? Không phải cô thích làm việc với người khác sao? Thì tôi nhất định phải đánh đứa bé này sau lưng cô. Tôi nói cho anh biết, tôi ghê tởm muốn chết.

    Ta khiến ngươi hối hận cả đời. Anh làm đi. Bỏ tôi ra. Anh làm gì vậy? Anh bỏ tay. Anh buông tôi ra. Anh bỏ tay. Anh làm em đau. Triệu Thành. – Con… – Con vẫn đang ở trong bụng. Triệu Thành, mau thả ra. Anh muốn làm gì thì làm đi.

    Tôi không quan tâm. Tôi chỉ mong em đừng hối hận. Triệu Thành à. Triệu Thành. Nào, nào qua đây cho mẹ. Con nói xem sao mẹ cứ phải để con sinh đứa bé này chứ? Cuộc đời người phụ nữ chúng ta sinh con ra thì cuộc sống mới đỡ vất vả.

    Con giống mẹ. Lớn tuổi thế rồi, nếu không có ba đứa con, mẹ sống kiểu gì thế? Vậy nhìn bố con đi. Một ngày đầy túi. Đủ với anh ta, đủ rồi. Con nghe lời mẹ một lần đi, được không? Sinh con ra, sinh người thân cho mình.

    Cuộc sống cũng tạm ổn, đúng không? Đã nghe ta nói chưa? Tôi lấy gì mà sống? Lấy tính mạng mà sống. Tôi sinh rồi thì làm sao nuôi? Tôi còn mong Triệu Thành ông ta có tiền hay là có số đó? Hôm nay anh ta huỷ hoại.

    Hễ có tiền là anh ta có thể tiêu cho tôi, thì tôi không muốn sinh con, sao thế? Tôi chỉ không muốn con tôi sống giống tôi. Mẹ không muốn thằng bé của mẹ không ăn không uống như tôi. Ngày nào cũng ở nơi rừng núi sâu thẳm này không đi đâu được.

    Lương Phượng Hà, sao anh không biết trời cao đất dày thế? Sao tôi không biết trời cao đất dày? Cậu hét cái gì? Triệu Thành làm sao vậy? Triệu Thành sao vậy? Anh… Anh không sống nổi nữa. Vậy cuộc sống của chúng ta sao mà sống được?

    Tôi cũng không nghe nói nhà ai không nuôi nổi con. Anh chính là ích kỷ, anh biết không? Cô sống như vậy. Tôi ích kỷ. Đứa bé đó thì hiểu cái gì? Biết thế nào là đắng. Vậy trước năm tuổi anh có nhớ bài không? Sao nó không biết? Con lên lầu đi.

    Con đi hỏi Phượng Cần xem, hồi nhỏ cậu ấy có biết đau khổ không? Cậu ấy có nhớ hồi nhỏ đã sống thế nào không? Em ích kỉ lắm. Em đều học từ Mã Hiểu Vân anh. Hôm nay Mã Hiểu Vân của em cũng học hỏi anh, Được không?

    Sao lúc đó cậu không ích kỷ chút nữa? Con đánh cả hai bố con, cậu sinh chúng tôi ra làm gì? Bị cái tội này, bà không quan tâm gì cả, bà không biết gì cả. Cậu giỏi thì cậu giỏi. Thằng nhóc con. Tôi nói cho cậu biết, Tiểu Phượng Hà,

    Được, tôi chẳng là gì cả. Mẹ không xứng làm mẹ con. Con bé đó anh muốn sinh hay không cũng chỉ có Triệu Thành thèm cô thôi. Cho một nam tử khác đã đá cô từ lâu rồi. Cảm thấy bản thân không tệ, suy nghĩ đi vào đi. Chuyện gì?

    Tôi muốn hỏi một chút. Có thể ứng trước tiền thưởng không? Xảy ra chuyện gì vậy? Nhà tôi có chút chuyện. Công ty đúng là chưa có tiền lệ này. Được. Được, không sao. Cảm ơn. Tên họ Cố kia, ra đây cho tôi. Có phải đại nhân nhà cô chết hết rồi không?

    Tìm một đứa trẻ để lừa gạt tôi không? Đây là bệnh viện. Tên họ Cố kia, ra đây cho tôi. Nhà tôi chết rồi. Anh tắt cái này đi. Chị… chị đứng dậy có ích gì? Bà làm gì thế? Tôi phải ra ngoài. Vừa làm phẫu thuật. Cô… sao cô lại như vậy?

    Cô… cô xuống đó thì có tác dụng gì? Nằm xuống. Có phải anh muốn em cũng nằm xuống không? Nằm xuống, nằm xuống. Con người này thật là. Bệnh viện cũng chết người rồi. Nhà tôi chết rồi. Đừng lo lắng, anh tôi sắp về rồi. Tôi đi xem thêm

    Bảo vệ đang đuổi người rồi. Đừng nóng vội. Nằm xuống, nằm xuống. Anh đứng lên có tác dụng gì? Anh đỡ em dậy. Vừa làm phẫu thuật xong, đừng động đậy. Đừng động đậy. Mẹ phải đi xem thử. Vừa phẫu thuật xong, nghe lời đi. Tôi nói cho cậu biết, hai triệu.

    Không thể thiếu một phần. Tôi đã hỏi luật sư rồi. Trừ khi người nhà chúng tôi viết đơn xin tha thứ. Nếu không thì Đệ đệ ngươi chắc chắn sẽ chết. Đúng, nhất định sẽ chết. Đưa ra công lý, tuyệt đối không thể tha thứ. Hai triệu mua mạng em trai anh,

    Nhà anh không thiệt. Đại ca. Đây đâu phải là mua bắp cải ở chợ. Cậu ra giá đi. Tôi trả cái giá đó. Những chuyện này đều có căn cứ pháp luật huống chi chúng tôi đã lập án ở chỗ công an rồi. Phạm pháp là phạm pháp, nợ tiền là nợ tiền

    Đây là hai chuyện khác nhau. Thế nào gọi là phạm pháp? Em trai chị gọi là giết người đấy. Cố ý giết người. Cố tình giết người, cố ý giết người Được, được chúng ta đừng ồn ào nữa. Chúng ta có việc thì nói. Vậy ông chủ Vương,

    Còn nợ em trai tôi một trăm ngàn tiền hàng. Chuyện này là do hắn nợ tiền không trả mà ra. Vậy chúng ta không thể nói đen là trắng. Cái gì? Em trai chị đã giết anh rể em rồi. Cậu còn muốn em trai cậu được sống không?

    Em trai anh sớm muộn cũng bị bắn chết. Người già cũng đừng sống, to tát lắm. Đúng, cứ thế mà làm. Anh thử đi. Anh thử đi. Con trai tôi. Con trai tôi phạm pháp rồi. Chúng ta có chuyện gì thì nói đi. Không được đánh người, không được đánh người.

    Ông già tôi mà có mệnh hệ gì, thì ai cũng phải sống. Mẹ, mẹ, chúng ta không nói nhiều như vậy. Để con, để con, có. Dọa ai đấy hả? Chúng tôi cũng hết cách rồi. Đây… đây đều là chuyện bị ép buộc.

    Số tiền này đối với chúng tôi không phải con số nhỏ. Nhưng dù sao thì chúng tôi là người nhà của Triệu Hỉ, nhất định sẽ cố gắng bù đắp. Tòa án nên xử bao nhiêu tiền thì là bấy nhiêu tiền. Chúng tôi đồng ý. Trả một lần cho các cậu.

    Và cả chị dâu. Số tiền hàng mà ông chủ Vương nợ bây giờ cũng trở thành nợ nần của gia đình chúng tôi. Tòa muốn phán hắn cũng phải nghĩ đến điều này chứ. Tôi ký. Cậu đem vụ kiện hàng kiện hàng về đồn cho tôi. Đưa ra lời xin lỗi trước.

    Rút án trước. Chúng tôi lập tức rút vụ án. Răng trắng miệng đỏ của cậu sao tôi tin anh được. Hai bên chúng ta không phải đều có luật sư sao? Gọi luật sư đến đây, thì chúng ta đứng trước mặt làm chứng. Con của ta. Ngươi chết không đáng lắm.

    Cả đời này sống không dễ dàng gì. Con bảo mẹ sống thế nào đây? Nhà tôi nghèo, từ nhỏ nó đã hiểu chuyện, đi làm ăn sớm nuôi sống cả nhà. Hai chúng ta chỉ có một đứa con trai thôi. Nhà các người cắt đuôi chúng tôi,

    Thì sau này hai người già chúng tôi sống thế nào đây? Chữ này… Chữ này không thể ký. Nó nợ người ta tiền, nhưng con tôi không đến mức chết. Chị dâu, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao? Sao em lại hối hận chứ? Trời ạ. Ký đi.

    Con trai anh còn nợ người ta mười mấy vạn tiền hàng đấy. Đàn ông cậu đều chết cả rồi. Cả ngày con chỉ biết tiền, tiền. Con nhìn con xem. Từ đầu đến chân, vàng đeo bạc khắp người. Nếu không phải ông suốt ngày đòi tiền con tôi,

    Thì con trai tôi còn phải đi nợ tiền người ta. Tiền lừa đảo sao? Chính vì lấy phải đứa con gái phá của nhà ngươi con trai mẹ mới có được như ngày hôm nay mẹ, chuyện này sao mẹ lại trách con được? Tiền là một mình con bỏ ra.

    Anh không ngày đòi tiền con trai anh sao? Con nói chuyện với mẹ kiểu gì vậy? Con là đồ không biết suy nghĩ. Cậu cút ra ngoài cho tôi! Cút! Tại sao mẹ phải cút? Sao con dâu lại nói chuyện với mẹ con chứ? Anh là ai?

    Ngươi có biết nói chuyện không vậy? Sao lại thành ra thế này? Mọi người bớt nóng đi. Có gì thì chúng ta từ nói. Con dâu. Con đến đây làm gì? Bố, giờ bố còn đang bệnh, bố mau về đi. Tôi sẽ xử lý chỗ này ngay. Xong ngay đây. Nghe lời khuyên.

    Hai đứa mau đưa bố về đi. Bố, bố. Con đến con cũng không giúp được gì. Ở đây đều có tôi mà. Tôi là phụ huynh của Cố Triệu Hỉ, tôi thay mặt cả nhà tôi, xin lỗi mọi người. Xin lỗi.

    Chuyện này chỉ có xin lỗi cũng không giải quyết được vấn đề. Vậy anh… Mọi người xem bên kia. Bắt chúng tôi bồi thường gì đó. Có thể làm được gì đó, có thể khiến mọi người tha thứ cho Triệu Hựu chúng tôi không?

    Vậy cậu nhìn xem mấy lão già trong nhà này cuộc sống sau này sẽ thế nào? Xin lỗi. Mọi người tha thứ cho Triệu Hỉ đi. Coi như tôi cầu xin hai người. Được không? Ta quỳ xuống trước hai người. Chuyện này… Tha thứ cho ông ấy đi. Bố, bố đứng lên đi.

    Con xin hai người đấy hãy tha thứ cho anh ấy. Tha thứ cho anh ấy? Tha thứ cho ông ấy đi. Anh đưa bố về bệnh viện trước. Chuyện biên bản ghi nhớ để tôi xử lý. Ba, chuyện đó… Con với đại ca về bệnh viện trước đi. Đi thôi, bố. Nhị ca.

    Tiền bồi thường này không phải già trẻ lớn bé đâu. Ác quá. Hai chúng ta nhớ kỹ đó. Về dặn hai đứa nó, chuyện tiền bồi thường đừng nhắc với bố. Chuyện này để bố nghĩ cách. Huynh về Quảng Thâm đi. Chuyện là do mẹ tôi mà ra. Tôi phải quản.

    Em là em. Mẹ anh là mẹ anh. Được rồi, chuyện này nghe em. Hiểu Tinh, không sao, chỉ hỏi em thôi. Mấy ngày không gọi điện, tôi… Tôi đang định nói với cô. Tôi muốn đợi chuyện của Triệu Hỉ. Làm xong hết rồi tôi sẽ về Quảng Sâm.

    Nhưng mà cậu mãi không về làm cũng không tốt. Hay là cậu về trước đi. đợi khi chuyện của Triệu Hựu mở phiên toà, cậu hãy về trước đi. Nhà tôi chỉ có một mình tôi, có thể làm việc với luật sư những chuyện này. Hiểu rồi. Ngươi không sao chứ? Không sao.

    Vậy anh bảo trọng nhé. Cho một phần mì lạnh nướng. Tiền bỏ ở đây rồi. Cậu đến sớm rồi. Anh vẫn chưa gọi mà. Tôi thích món này. Lúc sâu thẳm không ăn được vị này. Nghĩ gì thế? Quảng Thâm sao có thể ngắm sao không? Đầu kia nhìn không được.

    Không giống Lâm trường chúng ta. Huynh còn nhớ câu chuyện về Sơn Thần, ông nội kể chuyện về Sơn Thần cho chúng ta không? Nhớ chứ. Tôi biết lúc nhỏ cậu ấy đang hù dọa chúng ta. Sợ chúng ta đi lạc. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy chúng ta giống như

    Thật sự bị Sơn Thần nguyền rủa. Ta từng vào khu rừng này, không đi ra được nữa. Nghĩ vớ vẩn gì vậy? Mình từng vào rừng rồi. Con đi ra ngoài được rồi. Lúc em thi đại học, chị dâu em từng nói với anh một câu. Chỉ là một người nằm trong hố,

    Vậy ông trời có thể nhìn thấy chỉ to chừng này thôi. Cậu muốn nói ếch ngồi đáy giếng với tôi à? Ví dụ như thế nhé. Chỗ mà mắt người của chúng ta có thể nhìn thấy góc là 124 độ. Anh biết à? Tắc kè à? Hai con mắt long lanh,

    Góc độ mà nó có thể nhìn thấy là 360 độ. Chị dâu cậu còn nói với tôi một câu ngạn ngữ, còn dùng tiếng Latin nữa. Tóm lại ý nghĩa của nó là xuyên qua nghịch cảnh, đến Phồn Tinh. Anh. Anh về Quảng Thâm Quyến đi. Giao ban rồi, cậu và tôi.

    Tôi đi. Biên Hà à? Tôi đi chuyến cuối, lên xe rồi đi. Tuyết Lê. Vào đi. Vào đi. Về chuyện của em, anh cần bao nhiêu? Ông bà thông gia. Bà thông gia. Bố, bố đến rồi. Hưng Kiệt. Ký kết biên bản ghi nhớ với bố.

    Luật sư nói có đơn xin tha thứ, sẽ đóng vai trò then chốt trong việc định tội đối với Triệu Hỉ. Vậy chúng ta phải bồi thường nhiều tiền đúng không? Luật sư còn nói đối phương sai trước. Cộng thêm Triệu Hỉ tự thú, và cả thư xin tha cũng đã có.

    Tình hình đang phát triển theo hướng tốt. Thế nên cô cứ yên tâm đi. Ông bà thông gia. Vậy ta về trước đây. Yên tâm dưỡng bệnh. Cái gì không nên quản thì đừng quản. Bà… bà ăn ở đây rồi hãy đi. Hay là ra ngoài ăn đi. Không đâu, không đâu.

    Tôi còn có cuộc họp. Hôm khác… hôm khác đi. Con xem con còn chưa uống ngụm nước nào, không sao, không. Tôi đi đây. Đến cũng đến rồi còn lấy đồ làm gì? – Đúng đó Đi nhé. Hưng Kiệt, cậu mau tiễn bố đi. Được. Tôi biết

    Cho dù có ký biên bản đồng ý cũng phải bồi thường. Vừa rồi con không nói thật với bố con, tôi hiểu. Nhưng Hưng Kiệt, cậu phải nói thật với mình. Vụ án Triệu Hựu, phải bồi thường bao nhiêu tiền? Ít nhất phải 500 nghìn. Đây không phải con số nhỏ.

    Khi nào huynh về Quảng Thâm vậy? Ta muốn về. Nhưng mà bố à, tình hình nhà chúng tôi bố cũng rõ, vụ án Triệu Hỉ này, chỉ có mình em có thể làm việc với luật sư. Cô rất giống tôi lúc còn trẻ. Có về Quảng Thâm hay không

    Là quyết định tương lai những ngày tháng sau này, là lựa chọn một cuộc sống thế nào. Tôi hiểu. Nhưng bây giờ em thật sự không thể quay về. Thật ra, thái độ của em với cuộc hôn nhân này với Hiểu Tinh, cháu hiểu rất rõ. Hy vọng các cháu có thể sống

    Cuộc sống mà mọi người muốn. Người làm bố vẫn còn hơi lo lắng. Tôi hiểu. Đợi tôi xử lý xong chuyện của Triệu Hỉ, tôi sẽ đi về ngay. Hiểu Tinh à, bố cảm thấy, con nên về một chuyến. Đến đây. Ông chủ. Vẫn như cũ. Được, tìm chỗ ngồi đi. Cảm ơn.

    Bà chủ, tính tiền. Cô gái, con hay đi đôi dép to này. Mẹ không lạnh sao? Đầu bếp Cố, vậy nên mới nói tôi. Vẫn mong chị có thể giúp tôi khuyên con tôi. Điều kiện của gia đình chúng ta, khắc phục… khắc phục… đúng không? Còn chưa đến một năm nữa.

    Quan trọng là thành tích của Phượng Tần, cô ấy là học sinh xuất sắc trong lớp tôi. Cô nói xem nếu như không học, tiếc quá. Thầy Từ. Cô đến rồi à? Thì nghe nói bố con bị ốm, nhân lúc cuối tuần không có việc gì, cô đến thăm bố cháu

    Nhân tiện cũng muốn hỏi con, khi nào quay lại lớp? Đợi sau khi bố tôi xuất viện ta sẽ về. Phượng Cần à, thầy vừa nói chuyện với bố mẹ em. Sắp lên lớp 12 rồi, vô cùng quan trọng cô vẫn hy vọng em có thể về sớm. Thầy Từ.

    Cảm ơn cô đã đến đây. Bây giờ tôi thật sự không thể về được. Phượng Cần. Cậu xem thầy Từ của các cậu, từ xa ngồi xe lửa đến tìm em. Cậu gặp được một người thầy tốt như vậy, ngươi có phúc lắm. Cậu phải xứng đáng với

    Sự khổ tâm của thầy cô. Bố không sao rồi. Mấy ngày nữa là xuất viện. Cháu mau về đi học với cô giáo đi. Nghe lời. Bố. Con đứng đây cũng học được, không ảnh hưởng gì. Bây giờ anh bảo em về, em cũng không học được.

    Giờ tôi chỉ muốn ở đây với hai người. Cháu xem cháu kìa. Thầy Từ. Anh cũng biết chuyện nhà em. Tôi đảm bảo với anh, ở bệnh viện tôi cũng sẽ không bỏ lỡ thời gian đâu. Phượng Cần. Được, vậy cô ở đây đi. Đợi em về trường,

    Cô sẽ dạy bù cho em bài bị rớt. Cảm ơn thầy Từ. Được rồi. Vậy… Đại ca, chị dâu, em đi trước đây. Phiền anh rồi. Không ăn cơm à? Đã gây rắc rối cho hai người rồi. Tôi đi trước đây. Chăm sóc bố em. Cô Từ, cô ăn xong rồi hãy đi.

    Đừng, đừng, mang theo sữa hạt óc chó này. Cả sữa nữa. Nào, cầm lên. – Ta đi đây. – Phượng Cần đi đây. Mau đi tiễn thầy đi, tiễn thầy đi. Giáo viên đã nói con mình có tiền đồ, nếu mà thi đậu đại học, nhà mình có hai sinh viên,

    Vậy Chấn Hà nhà Trường Phong cũng không học đại học. Bây giờ đang làm quản lý ở siêu thị lớn ở Biên Hà. Thứ đó có thể so sánh sao? Thế thì khác. Chắc phải mấy trăm. Cái gì? Anh phải hỏi người tốt đó. Tôi đâu biết được giá thị trường.

    Đúng là không biết gì hết. Con không có giày hay sao? Cả ngày đi đôi giày của bố con con xem lúc con nằm cùng giường cởi giày ra cô… cô tự ngửi mùi này đi. Giường bên cạnh cứ hay nói mùi trong phòng. Cô bé này, vén quần lên một chút.

    Nhìn xem, bị rách cả rồi. Đau không? Không đau. Bác. Nếu cháu sinh ra từ dì thì tốt biết mấy. Con chưa làm mẹ đúng không? Chờ con làm mẹ rồi con sẽ biết mẹ con không dễ dàng gì. Có gì mà không dễ dàng chứ?

    Chỉ là ghét bỏ việc ta là cô nương thôi mà. Sinh con trai, cả đời đó chỉ là nợ nần. Sinh con trai có gì tốt đâu. Cậu nói Triệu Hỉ, đánh nó ra đời. Cũng không cho em được sống một ngày yên tâm. Lúc mình sinh nó ra,

    Bố con ở bên ngoài phòng sinh, đánh bóng vội quá. Vừa nghe nói là một tiểu tử, Được, nhảy một vòng liền chạy lên đội làm việc. Mang về hai thùng rượu lớn, sau đó trên đường bắt được ai uống với ai. đợi y tá nói cô vào trong thăm con đi.

    Nó sớm đã uống hết năm mê ba món. Anh nói Triệu Hỉ, tính cách không hòa nhã này thì giống ai? Thì giống bố con. Đăng ký giúp tôi. Được. Nhìn thấy nha đầu đằng sau không? Mấy người bán hàng đi theo tôi cứ bắt tôi mua sản phẩm của cô ta.

    Anh xem bộ dạng của cô ta có giống đứa trẻ nghiêm túc không? Vâng. Đáng sợ lắm. Vậy lát nữa tôi lên đó, tuyệt đối đừng để cô ấy đi theo. Hiểu rồi, giao cho ta đi. Tốt quá, tốt quá. Anh chờ em một lát. Thưa cô, chúng ta lên lầu bên này.

    Từ từ thôi. Cảm ơn. Xin lỗi cô. Cô không được lên trên. Làm gì thế? Hai chúng tôi quen nhau. Xin lỗi cô, vừa rồi cô ấy nói cô ấy không quen cô, nên bà không thể lên. Nó là thẩm của ta, nó có thể không nhận ra ta. Cô mau tránh ra.

    Xin lỗi cô. Xin lỗi cô. Tôi… Xin lỗi cô. Cô đừng như vậy được không ạ? Là luật sư Trịnh sao? Pink tôi… Hoàng Tiểu Bình à. Chúng ta đã từng gặp nhau trong bữa ăn của giám đốc Từ. Là thế này, có một chuyện muốn được cô tư vấn.

    Tôi có một người bạn sau đó tôi giới thiệu cho anh ấy một người khác. Nhưng ai ngờ, người này là kẻ lừa đảo. Lừa lấy tiền của bạn tôi. Tôi muốn hỏi anh một chút. Nếu là như vậy vậy chuyện này có liên quan đến em không? Còn nữa,

    Vậy tôi có cần đền số tiền này không? Tư vấn trực tiếp. Vẫn phải tính phí. Thế nào? Người không chạy chứ? đều nằm trong tầm kiểm soát của mình. Vậy cô ấy ở phòng nào? Vậy tôi không biết. Cô ấy chỉ định nói gì với lễ tân? Luôn không cho em vào.

    Tôi ấy à, bây giờ đang ở Đông Bắc, vậy thế này đi. Sau khi em về sẽ liên lạc lại với anh. Được không? Cảm ơn anh. Hỏi một chuyện thôi cũng phải trả tiền. Người gì vậy chứ? Chui qua lỗ kim.

    Tôi tìm một người khách tên Hoàng Tiểu Bình của các cô. Tôi là con trai bà ấy. Tôi có việc gấp muốn tìm cô ấy. Nhưng điện thoại của tôi hết pin rồi. Anh có thể gọi điện cho cô ấy giúp em không? Bảo nó xuống không? Hoàng Tiểu Bình phải không?

    Tôi vẫn nên tự tìm cô ấy thì hơn. Cảm ơn anh. Kỳ cục. Thím. Làm gì thế? Không thôi đi. Cảnh sát đã nói rồi, chuyện này không liên quan đến tôi. Về đi. Vậy sao có thể không sao? Người có phải do cậu giới thiệu không?

    Có phải là cậu vỗ ngực nói ông chủ Vương đáng tin không? Được rồi, được rồi. Tôi không nói rõ với cô được. Cháu mau tháo chân ra. Thím, làm người phải có lương tâm. Triệu Hỉ cũng là em trai của Hưng Kiệt.

    Sao cậu có thể đối xử với cậu ta như vậy? Mình làm sao vậy? Mình làm sao với anh ấy vậy? Cậu đang nói gì vậy? Tôi nói cho cậu biết, anh mau lên. Hôm nay mày phải đi với tao. Sao thế? Anh còn uy hiếp tôi à?

    Vậy tôi không đi với cậu thì sao? Tôi sẽ không đi với cậu nữa. Anh muốn làm gì? Tránh ra, tránh ra cho tôi. Cậu không ra đúng không? Cô muốn làm gì? Làm gì thế? Đây là làm gì vậy? Người đâu, buông tay ra. Ngươi đi cùng ta. Người đâu, cứu với.

    Cứu mạng. Cậu à, sau này làm việc đừng kích động như vậy. Có chuyện gì cũng không giải quyết được bằng thương lượng. Vâng. Đồng chí cảnh sát, tôi biết rồi. Cảm ơn đồng chí cảnh sát. Không sao, hai người nói chuyện thêm đi. Con trai, cuối cùng con cũng đến.

    Mẹ đã chịu tội già một ngày rồi. Con đã mất tự do thân thể rồi, mẹ biết không? Anh nói hai đứa nhỏ này, cứ như nhìn trộm nhìn em vậy. Cháu đi bước nào hay bước đó. Thím, thím nói dối kiểu gì thế?

    Cô ấy không muốn đền tiền giúp anh Triệu Hỉ. Bọn tôi hết chiêu mới đi theo cô ấy, cô ta cứ muốn chạy. Cô đừng ngậm máu phun người. Tôi là người như vậy sao? Là các người rất đa nghi, không tin ta. Nhìn tôi như nhìn trộm vậy.

    Tôi cũng có quyền con người. Mọi người có biết Được, đừng ồn ào nữa. Mẹ tôi đến tuổi này rồi, bà ấy không biết tính nghiêm trọng của chuyện này sao? Em hiểu tâm trạng của anh, nhưng anh hạn chế tự do thân thể của mẹ em, là phạm pháp.

    Còn có cậu đá người khác, như vậy cũng không đúng. Được. Mẹ em nói gì em cũng tin. Mình nói gì cũng vô dụng. Đi đây, Cúc. Con bé này nói gì vậy? Con còn muốn làm gì nữa? Nàng nghe đi, xem bộ dạng của hắn kìa. Mẹ nhìn con bé kia đi.

    Được rồi, mẹ. Bọn họ muốn làm gì thế? Ngày nào tôi cũng bận đến mức này. Em có thể đừng làm phiền anh không? Cô…