Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió Tập 04 | Phim Tình Cảm Đô Thị Mới Nhất 2023 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
[Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió]
[Tất cả động vật tham gia trong phim đều được
ghi hình dưới sự chỉ đạo an toàn, xin đừng bắt chước.]
[Tập 4]
Chuyện này không thể trách mẹ được.
Ai ngờ chủ của Vay vốn Tâm An
lại bị bắt chứ.
Như cái cô Giang Hồ,
doanh nghiệp nhà họ to như thế
cũng bị liên lụy đấy thôi.
Huống hồ…
Lại nợ bao nhiêu?
Hai…
Hai trăm nghìn tệ.
Nửa năm trước,
mẹ mới nợ một trăm nghìn tệ
vì chơi chứng khoán xong.
Để giúp mẹ trả nợ,
con đã bị mẹ lừa
ký hợp đồng thương mại với Free Unicorn.
Bây giờ con mất việc luôn rồi.
Con bó tay thật rồi,
mẹ tự nghĩ cách đi.
Mẹ ngồi đây
là muốn nhảy lầu đúng không?
Nhảy lầu sao không mở cửa sổ?
Triêu Dương,
sao con lại nhẫn tâm vậy?
Triêu Dương!
Mẹ mà nhảy thật
thì con sẽ không còn người thân nữa đâu.
Con sẽ cô đơn,
sẽ chỉ còn mỗi hai anh em con
sống với nhau thôi.
Con mặc kệ mẹ thật đấy hả?
Mẹ nhảy thật đấy…
nhảy lầu đấy.
Sao lại nhẫn tâm vậy chứ?
[Quán Trường Lạc]
Sao thế?
Mẹ về rồi à?
Sếp ơi!
Sếp ơi, sếp ơi.
Từ từ thôi.
Có chuyện gì mà hớt hơ
hớt hải thế?
Mình phải đi đòi tiền mau lên.
Đằng Nhạc
sắp bị bán đấu giá rồi.
Khu đất công nghiệp
mà công ty Trách nhiệm hữu hạn
giày Đằng Nhạc Thượng Hải tọa lạc
[Phiên đấu giá đất công nghiệp
nơi nhà máy giày Đằng Nhạc tọa lạc]
đã được Công ty
Trách nhiệm hữu hạn
Đầu tư Bảo Hưng Thượng Hải
đấu giá thành công.
Tiếp theo
là phiên đấu giá cuối cùng
của buổi đấu giá này.
Toàn bộ vốn chủ sở hữu của Công ty
Trách nhiệm hữu hạn
Giày Đằng Nhạc Thượng Hải
và quyền sở hữu nhãn hiệu Đằng Nhạc
có giá khởi điểm là
năm triệu tệ.
Mong các vị ngồi ở đây
cân nhắc kỹ lưỡng.
Công ty Trách nhiệm hữu hạn
Giày Đằng Nhạc Thượng Hải
được thành lập vào
những năm 20 của thế kỷ trước,
bật lên trong phong trào
sản xuất hàng nội địa
thời kỳ kháng chiến chống Nhật,
cũng từng là
thương hiệu nổi tiếng ở nước ta
những năm 80, 90,
từng dẫn đầu cuộc cách mạng
về kiểu dáng giày thể thao,
có độ nhận diện nhất định
trong lòng người dân cả nước.
Nếu không ai
có hứng thú
với hạng mục đấu giá này,
thì tôi rất tiếc phải tuyên bố…
Đi thôi.
Đợi đã.
Boss à.
Đang đợi bố mày đúng không?
Không về nữa đâu.
Sau này không ai cho mày ăn nữa rồi.
Nói chứ
mày
nóng tính như vậy,
sau này ai dám nuôi mày chứ?
Phải xem người tiếp quản chỗ này
có muốn giữ mày không,
xem cái mạng chó của mày có tốt không.
Giám đốc Bùi,
sao lại bảo chúng tôi dọn đi?
Đúng đó.
– Đúng đó.
– Đúng đó.
Dọn đi đâu bây giờ?
Nhà máy và mảnh đất này
đã được bán cho ông chủ mới rồi.
Ơ hay!
Chúng tôi vẫn là
công nhân của Đằng Nhạc.
Cho dù phải dọn đi
thì ông cũng phải có trách nhiệm
giải quyết chỗ ở cho chúng tôi.
Đúng đó, đúng đó.
Chúng tôi không có chỗ ở.
Đùa gì vậy chứ?
Tôi chỉ là giám đốc nhà máy quèn thôi.
Tôi… tôi chịu trách nhiệm gì chứ?
Hơn nữa,
tôi cũng không phải cổ đông,
đúng chứ?
Anh… anh chị phải đi tìm
ông chủ mới mà nói chuyện,
được không?
Đừng tìm tôi, đừng tìm tôi.
Giám đốc, ông không thể nói vậy được.
Tôi đã làm việc ở Đằng Nhạc
mấy năm rồi.
Tôi luôn làm
vượt chỉ tiêu sản xuất.
Ông không thể tùy tiện sa thải tôi.
Không… không ai muốn sa thải cô hết.
Cô… cô đi gặp ông chủ mới mà nói chuyện,
đừng nói với tôi.
Tìm ông chủ mới gì chứ?
Ai là ông chủ mới?
Ông là giám đốc của bọn tôi,
bọn tôi tìm ông.
Ông phải cho bọn tôi biết
giải quyết vấn đề này thế nào.
Rốt cuộc ông có lo không?
Chuyện gì vậy?
Đi xem xem.
Đi.
Không nghe à?
Ông có phải giám đốc không vậy?
Không tìm ông thì tìm ai?
Làm cái gì vậy?
Ông đừng giả điên nữa.
Ông đừng có giả điên với tôi.
Ông mau nói đi.
Tìm ông chủ mới gì chứ?
Tìm ông thì có.
Đợi đã.
Đừng tìm tôi, đừng tìm tôi.
Đừng, đừng, đừng.
Mọi người,
không ai phải đi hết.
Tôi đã mua lại Đằng Nhạc rồi.
Sau này Đằng Nhạc
vẫn là Đằng Nhạc của chúng ta.
Tôi sẽ không sa thải
bất cứ ai cả.
Chúng ta không thất nghiệp đúng không?
Chúng ta không thất nghiệp,
không thất nghiệp.
Giờ… giờ cháu sao rồi?
Cháu có tiền rồi hả?
Hay là có người giúp?
Cháu không có gì cả
mà dám to mồm nói muốn mua Đằng Nhạc.
Cháu bị điên, bị đần,
hay bị mù hả?
Hay là điếc…
Thôi bỏ đi, bỏ đi,
không nói nữa.
Cháu không cam tâm.
Cháu không thể để Đằng Nhạc
rơi vào tay người khác
giống như Free Unicorn được.
Có gì mà không cam tâm?
Nếu bây giờ cháu không sa thải
công nhân ở nhà máy này,
tháng sau,
tháng sau nữa,
tháng sau nữa nữa
cháu đều phải trả lương cho họ.
Cháu lấy tiền ở đâu ra?
Lẽ nào cháu điếc
không sợ súng thật hả?
Giang Hồ!
Giang Hồ!
Có người phụ trách ở đây không?
Lũ mắc dịch kia lại đến rồi.
Cháu…
cháu đi trốn đi đã,
đi trốn đi.
Trốn đi.
Đi, đi trốn đi.
Các cậu
làm gì thế?
Chúng tôi tới tìm Giang Hồ.
Giang Hồ à?
Nó
ra nước ngoài rồi.
Ra nước ngoài hả?
Ra nước ngoài mà chỉ về phía đó à?
Tưởng tôi bị ngu hả?
Cô ta vừa mua lại Đằng Nhạc.
Mau gọi sếp Tiểu Giang ra đây đi.
Thật đó,
các cậu đến không đúng lúc rồi,
nó ra nước ngoài thật mà.
Công nhận nói dối
không phải điểm mạnh của ông.
Các anh em,
đi thôi.
Tôi… tôi nói cậu nghe,
nó ra nước ngoài rồi thật mà.
Các cậu…
Cho đấy.
Vẫn ở đây còn gì?
Nghe nói
cô vừa bỏ ra năm triệu tệ
để mua lại Đằng Nhạc.
Đúng vậy.
Được,
nếu có tiền
thì trả nợ
cho chúng tôi đi.
Tạm thời tôi không có tiền.
Nói thế là sai rồi.
Sao họ Giang các người
cứ thích chơi xấu vậy?
Lúc đó bố cô cũng…
Anh không có tư cách nhắc đến bố tôi.
Cô Giang,
chúng tôi
mềm mỏng trước, cứng rắn sau,
đã cho cô
cả thể diện và thời gian rồi.
Cô đừng rượu mời không uống
lại muốn uống rượu phạt.
Tôi nói rồi,
tạm thời tôi không có tiền.
Rốt cuộc các anh muốn thế nào?
Lên đi.
Cô muốn quịt nợ đúng không?
Cô có tin
tôi có cả trăm cách
để khiến cô hối hận không?
Boss,
nào, nào,
tao nói mày nghe.
Lát nữa mày vào đó,
trừ Giang Hồ ra,
mày cứ cắn hết cho tao,
cắn hết cho tao.
Mày ăn…
Không được,
đường huyết của mày cao,
ăn cái này tăng đường huyết.
Đi.
Mày đi cắn họ đi.
Đi, đi.
Không phải tôi muốn quịt nợ,
mà là cách đòi nợ của các anh không đúng.
Cô cũng ngang ngược đấy.
Cắn, cắn, cắn.
Ngồi xuống.
Ngồi cả đi.
Tôi ngồi còn các anh đứng
không phải đạo đãi khách.
Với lại tôi ngẩng cổ
nhìn các anh,
mỏi lắm.
Nói đi.
Chủ nợ có quyền yêu cầu con nợ
thực hiện nghĩa vụ của mình
theo đúng điều lệ hợp đồng
hoặc theo quy định
của pháp luật.
Cô nói nghe chuyên môn quá, tôi không hiểu.
Đằng Nhạc nợ tiền ai,
tôi sẽ trả hết,
không thiếu một đồng.
Tốt lắm.
Vậy lấy tiền ra đây đi.
Không vội.
Chơi tôi à?
Theo như quy trình,
anh cho tôi xem hợp đồng cung ứng hàng đi.
Đơn đặt hàng
hoặc thỏa thuận vay nợ cũng được.
Các anh nói Đằng Nhạc nợ tiền
thì lấy bằng chứng ra đây.
Bao nhiêu tiền
tôi cũng sẽ trả lại không thiếu một đồng
cho các anh.
Sếp Giang,
cô đang đùa với tôi à?
Đừng nói là cô không biết
tại sao họ không ký hợp đồng,
không cần đơn đặt hàng
hay giấy nợ chứ?
Nếu không phải họ dễ nói chuyện,
bán giá thấp,
chịu cho các cô lấy hàng trước trả tiền sau
thì họ có giành được mối làm ăn này không?
Cô lợi dụng họ xong,
bây giờ lại quay qua
đòi họ đưa bằng chứng.
Đây là chuyện con người có thể làm ra sao?
Cho tôi ba ngày,
tôi phải đối chiếu lại tất cả sổ sách.
Được,
cho cô ba ngày.
Thưa quý vị,
điều bất ngờ nhất
không phải là đại lý của Free Unicorn
mua lại Free Unicorn,
mà là cô chủ cũ của Free Unicorn
mua lại Đằng Nhạc.
Làm vậy để làm gì?
Không hiểu là đúng rồi,
Big Bird tôi đây cũng ngơ luôn mà.
Con gái của Giang Kỳ Thắng
đã từ bỏ
quyền thừa kế Free Unicorn
để tránh phải thừa kế một khoản nợ khổng lồ.
Cái này tôi có thể hiểu được.
Nhưng đùng một phát dồn hết tiền
để mua lại
một Đằng Nhạc đang thoi thóp
thì thật quá kỳ lạ.
Ban đầu tôi đầu tư vào Truyền thông TT
là vì nể mặt cô Tống,
bạn gái cũ của cậu.
Không ngờ cậu vừa nhậm chức
là đã khắt khe
với họ còn hơn cả tôi.
Đúng là công tư phân minh.
Vậy thế này đi,
tôi sẽ lập tức
lập danh sách bạn gái cũ,
nhờ sếp Đô đây hào phóng giúp đỡ.
Không phải, tôi chỉ…
tôi chỉ đùa với cậu thôi.
Nhưng cô Tống
đúng là đã không tìm nhầm người.
Cậu còn
nguồn lực nào khác
về nền tảng phát trực tiếp không?
Dịch vụ sau đầu tư ổn thỏa
mới có thể nâng cao
tỷ lệ rút vốn thành công.
Cơ mà đúng là không ngờ…
Không ngờ cái gì?
Không ngờ
cô Giang lại tìm tới cái chết nhanh vậy.
Đúng là khiến người khác bất ngờ.
Có khoản tiền đó làm gì mà chẳng được,
có thể bắt đầu lại,
mở một nhà máy giày khác.
Lý trí là yêu cầu cơ bản nhất
đối với nhà đầu tư.
Thực tế là
cô ấy đã không còn hào quang bao quanh nữa.
Còn lý trí của cô ấy
vẫn dừng lại
ở thời gian trước khi Giang Kỳ Thắng chết.
Là sao?
Cô ấy điên rồi.
Nói chứ cháu làm việc
không cân nhắc tới
vấn đề thực tế à?
Bây giờ ốc còn chẳng
mang nổi mình ốc,
cháu còn lo chuyện của họ làm gì?
Dù sao họ cũng
không có hợp đồng,
đúng không?
Đến cả tòa án,
cảnh sát cũng không làm gì được cháu
thì họ làm được gì?
Cùng lắm là họ
chỉ trút giận một chút,
cầm sơn
qua đó tạt mấy phát thôi mà.
Cháu sợ cái gì, sợ cái gì?
Cậu à,
cậu cứ đối chiếu sổ sách
như cháu nói là được.
Cháu mặc kệ họ đi.
Bảo cháu mặc kệ họ
thì cháu cứ mặc kệ họ đi được không?
Cháu đã nói rồi,
cứ làm vậy đi.
Được, được,
cậu nghe cháu.
Dù sao cậu cũng không phải bố cháu,
cậu không nói được cháu.
Được rồi,
cháu còn phải đi tìm Nhạc Sam,
để hoàn tất
những thủ tục chuyển nhượng còn lại.
Về chuyện tiền…
Tiền thì cậu…
cậu không có đâu nhé.
Cậu… cậu đổ hết vào chứng khoán rồi.
Cháu đâu có vay tiền cậu.
Vậy thì tốt.
Cứ nhắc đến tiền là da đầu tê dại.
Cậu,
tốt xấu gì cậu cũng là
giám đốc nhà máy Đằng Nhạc.
Thật không biết phải nói cậu thế nào luôn.
Mấy ngày tới cậu sắp xếp thời gian,
tranh thủ đi xem nhà xưởng có giá cả
và vị trí hợp lý đi.
Chuyện tiền bạc cứ để cháu nghĩ cách.
Được rồi, được rồi,
đừng "cậu" nữa.
Cứ thế đi.
Cháu đi đây.
Đã cạn tiền rồi
mà còn đi tìm nhà xưởng cơ.
Tìm nhà xưởng gì chứ?
Sau khi trả toàn bộ
số tiền đấu giá cho Đằng Nhạc,
tài khoản của cháu
còn 6.730 tệ.
Cháu làm vậy
có vội vàng quá không?
Tôi đã làm vậy rồi.
Tôi cũng nhận được tin nhắn rồi,
nên cô không cần phải nhắc tôi
bốn con số này là gì.
Siêu xe của cháu đã bị kéo đi rồi.
Ba ngày nữa,
cháu cũng phải dọn khỏi
căn biệt thự đang ở.
Cái đó tôi cũng biết rồi.
Dọn tới chỗ cô ở đi,
như vậy cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.
Không cần đâu,
tôi có chỗ ở rồi.
Cháu dùng tạm
thẻ này đi,
phòng trường hợp khẩn cấp.
Nhận lấy đi.
Nếu bố cháu biết
tình hình cháu bây giờ
sẽ buồn đấy.
Sau cháu cứng đầu vậy?
Sếp Nhạc,
bố tôi đã mất rồi,
cô không cần phải giả vờ ân cần như thế
trước mặt tôi đâu.
Cô biết cháu không thích cô.
Nếu có ai đó
luôn muốn làm mẹ kế của cô
thì cô thấy sao?
Cô không phải người thứ ba,
cũng không phá hoại gia đình cháu.
Điều đó không có nghĩa là
cô nào có ý với bố tôi,
tôi cũng phải chấp nhận.
Cô đã hết lòng hết dạ
với Free Unicorn, với bố tôi rồi.
Cô hoàn thành công việc của mình rồi đấy.
Tôi sẽ tự lo liệu
chuyện của Đằng Nhạc.
Khoan đã.
Cầm thẻ đi.
Sếp Từ,
thời gian qua Bảo Hưng
đã hỗ trợ chúng tôi rất nhiều.
Sếp Từ, anh yên tâm đi.
Chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức
vì mục tiêu tăng trưởng lượng người dùng,
được chứ?
Được.
Vậy tôi đợi phương án của các anh.
Hẹn gặp lại.
Được, được.
Tiểu Lưu, tiễn mọi người đi.
Được, sếp Từ.
– Mời đi bên này.
– Cảm ơn.
Vào Bảo Hưng rồi à?
Đất dưới chân Đằng Nhạc của tôi
đã thuộc về anh rồi.
Đã gặp nhau thế này
thôi thì mình nói rõ
một số việc
để tiết kiệm thời gian của nhau đi.
Nói đi,
cho tôi bao nhiêu ngày,
tôi sẽ dọn đi.
Kế hoạch nội bộ của chúng tôi
là trước cuối tháng.
Được, tôi biết rồi.
Lên xe đi,
tôi chở cô một đoạn.
Không cần.
Giờ này cô khó gọi xe lắm.
Không sao,
tôi có thời gian.
Bây giờ cô không chỉ
lãng phí thời gian của cô,
mà còn cả thời gian của tôi nữa.
Hoa Châu Quân Đình, cảm ơn.
Coi tôi là tài xế riêng thật à?
Mời cô thắt dây an toàn,
chúng ta sẽ xuất phát ngay.
Cô bị Aneda sa thải,
đúng không?
Ma nữ Đường Á này
máu lạnh thật.
Tôi từng xem thiết kế của cô,
cũng xem cả
video trên Weibo của cô rồi.
Công nhận cô rất thích thiết kế.
Hơn nữa còn vận dụng
các yếu tố hội họa truyền thống
một cách rất sáng tạo.
Nhưng thỏa thuận giữa cô và Aneda
vẫn còn đó,
công ty cùng ngành không tiện tuyển.
Vậy anh hẹn tôi ra đây để…
Chúng ta đều là
người làm thiết kế, đúng không?
Chỗ của tôi là studio riêng biệt,
tính thù lao theo từng bản thảo thiết kế.
Vậy ý anh là
muốn tôi nhận công việc ngoài luồng
ở studio của anh?
Thông minh.
Chỉ cần các bản thiết kế của cô
đều đứng tên tôi,
Aneda sẽ không
bắt lỗi gì được.
Cô thấy thế nào?
A lô.
Tôi có.
Xin lỗi,
anh tìm nhầm người rồi.
Tôi sẽ không giúp bất cứ ai
nhận việc bên ngoài,
cũng sẽ không vẽ thay cho người khác.
Hướng Triêu Dương,
mày làm được.
Đã đến địa điểm cô chỉ định.
Cô vui lòng mang theo vật dụng cá nhân,
chuẩn bị xuống xe.
Mở mã QR WeChat ra.
Duyệt.
[Đã chấp nhận lời mời kết bạn.
Bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện rồi.]
Nhận tiền đi.
[Vui lòng nhận 200 tệ]
Nhận rồi.
Cảm ơn sếp,
nhớ đánh giá năm sao đấy.
Về rồi à?
Sao thím tới đây?
Thím…
Sao thế?
Hôm nay không được đến à?
Mẹ.
Con về lâu như thế rồi
[Phương Mặc Bình,
giám đốc nhà máy sản xuất ly lâu năm]
cũng không biết đường về thăm nhà.
Nó không muốn về nhà được chắc?
Là em bảo nó
sắp xếp công việc,
thu dọn nhà cửa ổn thỏa
rồi hẵng về nhà thăm chị.
Như vậy chị cũng yên tâm hơn.
Mau đi rửa tay
chuẩn bị ăn cơm đi.
Con lên thay đồ đây.
Em cứ chiều nó đi.
Em là thím của nó,
em lại chưa có con.
Hơn nữa,
bố với chú nó mất rồi,
nhà họ Từ còn mỗi mình nó.
Em không thương nó thì thương ai?
Ừ.
Gọi cậu ấm xuống ăn đi.
Vâng.
Nghe nói
con nghe ngóng chuyện mua bán đất
từ mấy người bạn cũ của bố mẹ
trong giới bất động sản.
Mấy năm qua con khai thác không ít
mối quan hệ của bố mẹ
để làm việc của mình nhỉ.
Mẹ,
cách mẹ nói không chuyên nghiệp gì cả.
Việc con làm
gọi là xử lý tài sản không sinh lời.
Mẹ không cần biết tài sản sinh lời
hay không sinh lời gì hết.
Bố mẹ
làm kinh doanh bước nào ra bước đó,
mà lại sinh ra
một đứa con trai chỉ lo mua vào bán ra.
Thế là thế nào?
Thì là đột biến gen chứ thế nào.
– Chị, chị, ăn đi.
– Mẹ âm thầm tìm hiểu Bảo Hưng rồi,
không phải là một công ty đáng tin đâu.
Cả bố và mẹ
đều là người làm ăn biết giữ mình.
Con nói xem,
tại sao gen của bố mẹ kết hợp
lại sinh ra một kết tinh
đầu cơ trục lợi như con nhỉ?
Điền Kỵ đua ngựa,
thuyền cỏ mượn tên,
có được tính là đầu cơ trục lợi không ạ?
Người ta làm thì gọi là diệu kế để đời,
thế tại sao con trai mẹ
lại phải hổ thẹn với lòng chứ?
Bỏ lỡ cái lợi của thời đại
không phải cách làm của người thông minh.
Lươn lẹo,
điển hình của lươn lẹo.
Mẹ à, nếu mẹ đồng ý
thì con hoàn toàn có thể
bán Từ Phong đã bị thua lỗ hai năm qua
với giá tốt.
Sao con không nói thẳng
là bảo mẹ đóng cửa phá sản luôn đi.
Mẹ với thím
đã làm lụng vất vả mấy chục năm,
cũng đến lúc
hưởng thụ cuộc sống rồi.
Im miệng cho mẹ.
Mẹ nói cho mà biết,
con không lo cho cái nhà này,
mẹ có thể nhịn.
Mẹ thấy chắc con đã quên
mình họ gì mất rồi.
Con họ Từ,
mẹ không cho phép con
trở thành một kẻ phá của.
Chị à.
Tức chết đi mất.
Chị, chị à.
Tôi có mấy món đồ cá nhân muốn bán,
có hứng thú không?
[Bắt đầu có Giang Hồ]
[Nền tảng phát sóng trực tiếp Châu Giang]
Thực ra anh không cần
đích thân dẫn tôi đến đây đâu.
Là vì tôi muốn nhắc nhở cô
mau giải quyết vấn đề lớn nhất
của Truyền thông TT đi.
[Tống Nhã, đối tác của Truyền thông TT]
Nói cứ như thể
ngày mai bọn tôi phá sản luôn ấy.
Khởi nghiệp hơn ba năm,
truyền thông TT đã từng
bồi dưỡng các KOL hàng đầu,
từng sản xuất các nội dung dẫn đầu xu thế,
cũng được tính là
công ty quản lý có tiếng
trong ngành.
Bọn tôi có ưu thế riêng của mình.
Đào Tiểu Anh đã tự ra làm riêng.
Ưu thế của cô
trở thành nhược điểm từ lâu rồi.
Giờ bọn tôi đang tập trung lăng xê cậu Nam,
thành tích không kém Đào Tiểu Anh chút nào.
Thế thì đã sao?
Cao thủ trang điểm Nam
xuất thân là thợ trang điểm,
với cao thủ trang điểm Đào Tiểu Anh
xuất thân là người mẫu
làm cùng một lĩnh vực,
không có gì khác biệt cả.
Anh nói đủ chưa?
Ban đầu chính vì anh như vậy,
tôi mới không thể
tiếp tục hẹn hò với anh nữa đó.
Chính bởi vì tôi hay nói thật
nên mới thấy nói năng không lọt tai.
Phải giải quyết những KOL
làm về nội dung quá giống nhau
dưới trướng cô hiện giờ,
phải có đủ nhiều
các nhãn hàng và công ty
trở thành nền tảng doanh thu chính cho cô.
Thế nên phải xây dựng mối quan hệ hợp tác
thân thiết hơn
với các nền tảng
có chuỗi cung ứng toàn diện,
thế thì mới đảm bảo
cô có đủ nhãn hàng
để duy trì thành tích của mình.
Được,
biết rồi.
Xuống xe,
làm việc chính đi.
Tài liệu cô cần đây.
Cảm ơn.
Nào, Triêu Dương.
Sếp Phương.
Để anh đợi lâu rồi.
Tới rồi à?
Ở đây.
Sếp Phương.
Chào sếp Phương.
Xin chào, xin chào, xin chào.
[Lão Phương, nhà phân phối của Tập đoàn
Giày dép và may mặc Free Unicorn]
Nhìn gần cô còn đẹp hơn.
Đồ thể thao nữ Thiên Đại
mà sếp Phương làm đại lý
sẽ chuẩn bị tổ chức hoạt động
vào ngày 18 tháng 6 năm nay.
Rất mong được hợp tác với cô.
Bốn tiếng
cát xê 50.000 tệ,
thêm 20% hoa hồng nữa.
Đúng vậy.
Đây là lần đầu tiên cô livestream
lộ mặt,
tất nhiên tôi sẽ không để cô thiệt đâu.
Cảm ơn sếp Phương.
Nào, nào, nào.
Ngồi, ngồi, ngồi đi.
Nào, nào.
Ngồi, ngồi, ngồi đi.
Ngồi đi.
Uống nước nhé.
Uống nước, uống nước nào.
Cảm ơn.
Uống nước, uống nước.
Vất vả rồi.
Không có gì, cảm ơn ạ.
À, đây.
Đây là phương án
của chúng tôi.
Vâng ạ.
Cô xem đi, xem thử đi.
Được ạ.
Hiện giờ có mấy công ty thương mại điện tử
đang ký hợp đồng chiến lược
với các anh vậy?
Trước mắt là năm công ty.
Nhưng ưu thế lớn nhất của chúng tôi là
xung quanh có rất nhiều
cơ sở sản xuất trang phục, giày dép, mũ,
và cả mấy xưởng sản xuất đồ ăn nữa.
Nhu cầu mua sắm rất lớn.
Phương án này có một vài điểm chính
mà tôi phải nói với cô.
Ừ.
Đây là điểm đầu tiên.
Đây là điểm thứ hai.
Nào, lên đi, lên đi.
Hòm thính kìa, tôi thả bom khói cho.
Chuẩn.
Quăng tôi túi thuốc nào.
Tôi cho cậu ống ngắm 8x.
Có đúc kết được gì không?
Nền tảng
có không ít nguồn lực
từ các nhãn hàng đối tác.
Đã móc nối quan hệ cho cô rồi,
sau này đẩy mạnh và phát triển thế nào
là cô lo hết đấy.
Sự chuyển mình của TT
cần một đường đua mới,
và cách thức vận hành hiệu quả nhất.
Có gì từ từ nói,
từ từ nói.
Có gì từ từ nói được chứ.
Đây chính là câu trả lời của tôi.
Đừng có lại gần tôi.
Tôi… tôi chỉ đứng ở đó,
chẳng làm gì cả.
Sếp Phương.
Tôi chẳng làm gì cả.
Nhiều người nhìn vậy cơ mà.
Sếp Phương, sếp Phương.
Anh bớt giận, bớt giận nhé.
Để tôi đi tiễn sếp Phương.
Mau, mau, mau.
Kỳ cục thật sự.
Xin lỗi sếp Phương.
Thành thật xin lỗi.
Mong anh rộng lòng lượng thứ.
Anh đi nhé.
Cô sao thế hả?
Cô…
Cô đối xử với khách của tôi thế,
sau này tôi phải làm ăn thế nào đây?
Lúc nãy, cả người ông ta
sắp dán sát vào lưng tôi rồi.
Cô có biết bao nhiêu người
tranh nhau hợp tác với Thiên Đại không?
Cô có biết không?
Chỉ khi giành được thương hiệu lớn nhất,
giá trị của cô mới tăng lên được.
Làm cái ngành này,
chỉ khi dựa vào các nhãn hàng nổi tiếng
thì mới tăng độ hot.
Có độ hot thì mới có chỗ đứng.
Đi làm việc hết đi.
Lời anh ta nói bị thiếu logic.
Gì cơ?
Phải dựa vào các nhãn hàng lớn
thì mới có độ hot,
đây chính là điểm phi logic nhất.
Tất nhiên là trong cuộc sống thực tế
có không ít vụ kiểu này.
Cô còn muốn tiếp tục công việc này không?
Đối với tôi, công việc này
có thể tạm thời
giải quyết vấn đề kinh tế cho tôi.
Khiến bản thân
trở thành một người
không bị bất cứ ai điều khiển,
thì có thể
giải quyết được vấn đề kinh tế lâu dài.
Anh nói vậy là sao?
Hãy tìm cho mình
một chỗ dựa vững chắc.
Như vậy thì sẽ
không dễ bị ăn hiếp nữa.
Chỗ dựa vững chắc?
Ý của anh là…
Nếu cô vẫn muốn tiếp tục
công việc này,
có thể tới địa chỉ
trên danh thiếp để tìm tôi.
Ở chỗ tôi,
tuyệt đối sẽ không xảy ra
chuyện giống ban nãy.
Đây là lời hứa đầu tiên
của tôi với cô.
Từ Tư?