Thành Phố Của Cô Ấy Tập 05 | Phim Tình Yêu Hiện Đại Nữ Chủ | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
    [Thành Phố Của Cô Ấy]
    [Tập 5]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Tôi đã thấy cô ở sân bay.]
    [Tôi phát hiện ra]
    [chúng ta sống chung
    trong cùng một thành phố.]
    Vậy thì sao?
    [Dạo này tôi đang viết một ca khúc]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [thiện nguyện cho các bé mắc chứng tự kỷ.]
    [Đây đều là nơi tôi sinh sống và làm việc.]
    [Tập 5: Vượt qua ranh giới]
    [Tóm lại tôi không nói cho cô biết]
    [thì cô cũng tra được trên mạng thôi.]
    Sao tôi phải tìm kiếm về anh chứ?
    Kỳ cục.
    [Nếu cô không muốn nhận những tin nhắn này]
    [thì có thể thu hồi lại.]
    [Làm phiền cô rồi.]
    Giữ mức độ như này cũng được đấy.
    Tôi trả lời
    thì là để ý tới anh,
    mà không trả lời,
    thì lại vẫn theo ý anh quá.
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Từ chối][Nghe]
    A lô.
    A lô.
    Cô đang làm gì đó?
    Tôi đang nghỉ chút.
    Còn anh?
    Tôi đang thu âm,
    thu âm cả ngày rồi,
    cũng đang nghỉ ngơi.
    Vậy chúng ta còn có thể gặp nhau không?
    Ngạo Lâm.
    Ngạo Lâm.
    Qua đây đi.
    Vậy… vậy anh làm việc đi,
    chúng ta nói chuyện sau.
    A lô?
    A lô, đợi…
    A lô…
    Anh Khương, có phải anh cố ý không?
    À đúng rồi.
    Mẹ cậu lại gọi điện tới đấy.
    Tôi bảo với bà ấy là cậu không ở đây,
    nhưng bà ấy cứ nằng nặc
    đòi tới xem thế nào.
    Tôi chỉ đành bảo
    là tôi đi rồi,
    mẹ cậu á
    đúng thật là
    đỉnh.
    Cảm ơn nhé.
    Mẹ à.
    Sao mẹ lại ở đây?
    Con tính làm đà điểu tới tận bao giờ?
    Con không trốn tránh.
    Chỉ đơn giản là
    con không thích xã giao thôi.
    Con cho người ta leo cây hai lần rồi đó.
    Con có biết mẹ mất mặt thế nào không?
    Mẹ… mẹ…
    Mẹ thiếu điều quỳ xuống
    trước mặt người ta thôi con biết không?
    Mẹ ơi con không muốn làm thần tượng
    cũng không muốn thay đổi hình tượng,
    mẹ đừng ép con nữa được không?
    Mẹ không ép con.
    Từ nhỏ tới lớn,
    nếu mẹ không ép con luyện đàn,
    không ép con đi học,
    không ép con chưa học xong nhạc phổ
    thì không được ăn cơm
    thì con có thành tựu ngày hôm nay sao?
    Con có biết mẹ
    đã trả giá bao nhiêu vì con không?
    Sao con lại không chịu
    hiểu cho mẹ chút nào vậy?
    Con rất hiểu cho mẹ.
    Con cũng rất biết ơn mẹ,
    con biết hết những điều này.
    Con biết cái gì?
    Mẹ thấy con chẳng biết gì thì có.
    Mẹ.
    Mẹ đợi con viết ra được một ca khúc hay,
    vậy thì mẹ có thể yên tâm rồi.
    Từ khi Châu Tiếu rời đi
    con đã viết ra được ca khúc nào ra hồn chứ?
    Sao con vẫn chưa chịu từ bỏ?
    Con…
    Con vẫn… con vẫn còn trẻ.
    Con có tài năng về âm nhạc hay không
    mẹ còn hiểu rõ hơn con.
    Nhưng chỉ cần con có một tác phẩm,
    chỉ một mà thôi,
    nổi tiếng được như Blue
    thì mẹ đảm bảo sẽ không ép con.
    Cái này cần thời gian mà mẹ.
    Cả Trung Quốc chỉ mình con biết sáng tác à?
    Con xem xem
    tài năng của những đứa trẻ
    nhờ người viết thuê kia
    kém con bao nhiêu?
    Kém hơn rất nhiều.
    Nhưng bọn họ đều nhờ vào khuôn mặt,
    nhờ vào sự nổi tiếng của mình
    mà kiếm được rất nhiều tiền.
    Có phải con không biết đâu.
    Mẹ, con biết.
    Nhưng đây không phải thứ con muốn.
    Con muốn cái gì?
    Con đã sắp 25 tuổi rồi.
    Con sắp không kịp
    theo con đường thần tượng rồi.
    Việc thay đổi hình tượng
    không phải cứ nói là làm được đâu.
    Con hiểu không?
    Thế này đi,
    trưa mai 12 giờ mẹ tới đón con
    đến Đại Đông Hải
    xin lỗi sếp Cố.
    Mẹ à.
    Vậy được.
    Mẹ xin lỗi thay con thì được chứ?
    [A lô bà chị.]
    [Mấy giờ rồi mà còn chưa ngủ hả?]
    Cody này.
    Tôi muốn hỏi anh một vấn đề.
    Cái người tên Lý Ngạo Lâm kia
    là hạng nào
    trong ngành giải trí vậy?
    [Không phải, cô hỏi cái này làm gì?]
    [Người ta còn chẳng có người yêu cơ,]
    [không thành khách của cô được đâu.]
    Dung tục.
    Tôi đâu có ý đó.
    Tại tôi bị ảnh hưởng bởi các anh
    nên cảm thấy
    anh ta hát cũng khá hay ấy mà.
    [Này sao tôi biết được,
    cô phải hỏi Đào ấy.]
    Muộn vậy cô ấy ngủ rồi.
    [Anh Tiểu Mỹ,]
    [cô nên hẹn hò đi thôi.]
    Ý anh là gì hả?
    [Thế cô hỏi thăm về Lý Ngạo Lâm làm gì?]
    [Chẳng lẽ cô muốn làm
    thiếu nữ theo đuổi thần tượng]
    [giống Đào chắc?]
    Tôi…
    Tôi theo đuổi anh ta?
    Cô đang ở công viên Tân Hải?
    Sao anh biết?
    Buổi biểu diễn lớn nhỏ nào
    ở công viên của thành phố này
    đều có mặt tôi hết.
    Đó là nơi duy nhất có bãi đá.
    [Từ lúc từ bãi biển trở về,]
    [tuy ngày nào tôi và Lý Ngạo Lâm
    cũng nói chuyện với nhau]
    [nhưng tôi luôn cảm thấy]
    [đây chỉ là một cuộc gặp gỡ bất ngờ
    trong đời mà thôi.]
    [Huống chi]
    [giới thần tượng]
    [có mấy ai đáng tin
    trong chuyện tình cảm đâu.]
    Cô từng mua đồ ăn ở
    siêu thị Khôn Đa Bách Lợi,
    [ban ngày cô sẽ chạy bộ buổi sáng]
    [ở công viên Tân Hải.]
    Còn tới rạp chiếu phim
    Long Hoa xem phim nữa.
    Nếu tôi đoán không nhầm
    thì chắc cô sống ở quận Nam Sơn?
    Coi như anh đoán đúng rồi.
    [Còn nữa,]
    buổi sáng từ chín giờ tới mười một giờ
    cô sẽ không nghe điện thoại của tôi.
    [Buổi chiều từ hai giờ tới năm giờ
    cũng không nghe,]
    buổi tối lúc chín giờ
    cũng không nghe điện thoại của tôi,
    điều này chứng minh
    cô đang làm một công việc
    thường xuyên phải tăng ca.
    Đúng rồi.
    Vậy nên…
    Nên rốt cuộc tại sao
    cô không nói cho tôi biết
    cô đang làm gì?
    Không phải anh rất thông minh sao?
    Anh điều tra đi.
    Cô…
    Đừng bảo giờ cô đang
    âm thầm xem tôi biểu diễn nhé?
    Không hề.
    [Mẹ][Từ chối][Nghe]
    [Tiểu Mỹ]
    Ăn rồi ạ.
    Con biết rồi.
    Mẹ ơi, mẹ đã nói cái này rất nhiều lần rồi.
    [Con biết mẹ nói rất nhiều lần rồi ư?]
    [Con có nghe không?]
    Có ạ.
    Được, con sẽ làm.
    [Tôi ấy à,]
    [đã không còn ở độ tuổi]
    [gặp đàn ông
    thì lao vào như thiêu thân nữa rồi.]
    [Đối với chị mà nói]
    [tình yêu là thứ cần được khảo sát.]
    [Đúng vậy.]
    [Trên đây là phân tích lí trí của tôi.]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Từ chối][Nghe]
    [Nhưng về mặt tình cảm thì phải thừa nhận,]
    [tôi cũng bắt đầu để ý rồi.]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Chúng ta gặp nhau đi.]
    [Tôi vẫn chưa quyết tâm gặp mặt,]
    [mà chỉ toàn nói đùa kiểu]
    [nếu có thể tình cờ gặp nhau
    ở thành phố lớn thế này]
    [vậy thì đúng là duyên phận.]
    [Không ngờ Lý Ngạo Lâm]
    [lại dựa vào nội dung
    trò chuyện mỗi ngày của chúng tôi]
    [đoán được quỹ đạo hoạt động của tôi.]
    [Để gặp được tôi,]
    [anh ấy đã làm
    những chuyện rất ngốc nghếch.]
    [Ở mỗi nơi mà tôi có thể xuất hiện,]
    [anh ấy đều muốn đến để tình cờ gặp tôi.]
    [Nhìn về phía trước đi,
    giờ tôi không tiện xuống xe.]
    [Tiểu Mỹ]
    [Chúng ta gặp nhau rồi.]
    [Gặp nhau đi.]
    [Lý Ngạo Lâm khiến tôi biết rằng]
    [duyên phận
    không hẳn là đều dựa vào ý trời.]
    [Duyên phận]
    [cũng có thể đạt được
    bằng sự cố gắng của một người.]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Xin lỗi, nửa tiếng nữa tôi đến.]
    [Được.]
    A lô.
    [Xin lỗi, bị công việc giữ chân,]
    [có thể đợi tôi thêm nửa tiếng không?]
    [Chắc chắn nửa tiếng nữa tôi sẽ đến.]
    [Hôm nay tôi rất muốn gặp cô.]
    Được rồi,
    vậy thì tôi đợi anh.
    [Qua ba năm mà vui,
    thị trấn tươi tốt phồn hoa]
    [Điện thoại]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Cúp máy]
    [Đương nhiên rất nhiều khi]
    [sự cố gắng của một người là không đủ.]
    [Thứ gọi là duyên phận]
    [là sự trùng hợp kì diệu trong quá trình]
    [cả hai đi về phía nhau.]
    Anh Tiểu Mỹ.
    Anh Tiểu Mỹ.
    Tiểu Mỹ.
    Nếu đã bận như vậy
    sao còn muốn chạy đến?
    ♫Sắc xanh là tình yêu trong vũ trụ của anh♫
    Tôi muốn xác nhận một điều.
    Xác nhận cái gì?
    ♫Tên em♫
    ♫Là một bài thơ trong trái tim anh♫
    ♫Ánh nhìn đầu tiên, cầu vồng nơi thành thị♫
    ♫Biển sâu dập dờn tựa biển sao♫
    ♫Sắc xanh là tình yêu
    trong vũ trụ của anh♫
    Nếu anh đã tự tin
    vào việc niêm yết như thế,
    tôi đã suy nghĩ vài ngày,
    cảm thấy với số tiền này
    thì mượn anh là phù hợp nhất.
    Sao giờ cô mới nói?
    [Chủ tịch Tiết Minh Quân]
    Muộn rồi.
    Thời gian qua có quá nhiều người
    mượn tiền tôi để mua cổ phiếu,
    đến tài xế Tiểu Vũ cũng đến tìm tôi.
    Giờ vợ tôi đã ra lệnh
    không cho mượn đồng nào nữa,
    tịch thu hết thẻ ngân hàng của tôi rồi.
    Cô cũng thật là,
    bao nhiêu năm qua
    sao cô không tiết kiệm ít tiền đi?
    Tôi…
    Bên chồng cô có vấn đề à?
    Một lời khó nói hết.
    Cũng không hoàn toàn là vấn đề của anh ấy.
    Hay cô cầm cái này về đi.
    Ngọc Hòa Điền chính gốc đấy.
    Mấy năm trước
    tôi mới mua được trong một buổi đấu giá,
    chắc mấy năm nay lại tăng giá rồi.
    Phải để ở đây à?
    Thứ sếp tặng cũng đâu thể để dưới đất được,
    không phù hợp.
    [Đi đâu mà tìm 400 nghìn tệ đây?]
    A lô.
    [Xin chào, cho hỏi chị có cần vay không?]
    Có.
    Có cần.
    Chứng minh nhân dân,
    chứng minh thu nhập,
    chứng minh tiền gửi tiết kiệm
    và chứng minh sử dụng quỹ tích luỹ,
    thẻ quỹ tích luỹ.
    [Chứng minh sử dụng tiền gửi vào quỹ tích luỹ
    vay nhà ở nhân viên tại địa phương khác]
    Đơn xin vay quỹ tích lũy công nhà ở.
    Được.
    Còn cần chuẩn bị gì không?
    Có phải vì tôi không cho cô vay
    nên tâm trạng cô không tốt đúng không?
    Không có.
    Thật sự không có.
    Giờ tôi đã
    vay được tiền rồi.
    Anh không cho tôi mua
    nên tâm trạng mới không tốt.
    Cậu à, chúng ta đã nói rồi mà,
    cháu chỉ còn chỗ đó là chưa đến thôi.
    Được, được được.
    Đương nhiên, đương nhiên.
    Chủ tịch Cao.
    Đây là cấp trên của cháu, Lý Anh Nam.
    Cậu gặp rồi.
    Nếu không có chuyện gì
    thì tôi đi trước đây.
    Được.
    Nào, Chủ tịch Cao,
    mời, mời, mời.
    Thiên Thiên.
    Thiên Thiên,
    thời gian qua thấy thế nào?
    Cậu và chú Tiết
    cũng không phải người ngoài,
    cháu sẽ có gì nói đó.
    Nói thật thì
    hai tháng qua
    cháu rất thất vọng khi làm việc.
    Sếp Lý quản lý rất lỏng lẻo,
    chị Mập kia
    ngày nào cũng kiếm cớ về nhà tăng ca,
    bốn, năm giờ đã trốn mất
    cũng chưa từng quản lý.
    Chắc chắn người bên dưới sẽ nói chị ấy tốt,
    ngày nào cũng làm người rất tốt,
    lôi kéo người khác,
    cũng không tạo áp lực cho họ,
    vậy có được không?
    Còn nữa,
    mấy bà chị kia
    bình thường đi làm đều không trang điểm,
    không ăn mặc đàng hoàng,
    không ai biết
    đó là một loại
    tôn trọng và lễ phép cơ bản
    với người khác à?
    Cứ thế mà ra ngoài bàn công việc sao?
    Công ty khác sẽ nghĩ thế nào về chúng ta?
    Cô ấy
    mà có thể hoàn thành vụ làm ăn
    với lợi nhuận ròng là 30 triệu tệ sao?
    Đúng, đúng, đúng, chỉ vậy thôi.
    Vậy thì lát nữa
    có khi còn phải thêm ít rượu.
    Được.
    Cảm ơn nhé.
    Được.
    Hôm nay
    bỏ hết vốn liếng luôn à?
    Các quản lý
    vẫn rất có ý kiến với việc giảm lương,
    hơn nữa thật ra cũng do tôi
    không xử lý tốt chuyện này.
    Thế thì cô mời quản lý là được rồi,
    làm lớn thế này làm gì?
    Chỉ mời quản lý thì có vẻ cố tình quá,
    em mời mọi người đến cho đông vui,
    cũng vừa khéo giải thích với mọi người.
    Đã cho qua rồi,
    ai mà để ý chuyện này chứ.
    Cô lại là người rất để ý đấy.
    Được rồi, được rồi, được rồi,
    đi, đi, đi, mau, mau, mau.
    Nào, chụp hình, chụp hình.
    Tử Kỳ, Tử Kỳ, nhìn tôi này.
    Một, hai, ba, cười.
    Chị gửi cho cô nhé.
    Đừng gửi, đừng đăng lên WeChat đấy,
    [Suy nghĩ của khoảnh khắc này]
    không thì cái cô Thiên Thiên kia mà thấy
    là lại làm lố đó.
    Không sao, không cho cô ta thấy là được rồi.
    Cứ cho cô ta thấy đấy.
    Làm gì vậy hả?
    Bọn chị không nói cô mời,
    chỉ nói
    mọi người cùng đi chơi cũng không được à?
    ♫Không khóc đến khi cười sẽ chẳng thấy vui♫
    ♫Vũ trụ bị phá hủy, trái tim vẫn còn đây♫
    Cạn ly!
    ♫Đến chết cũng phải yêu♫
    ♫Không sâu sắc sẽ chẳng thấy vui♫
    – Hiểu chưa?
    – Tuyết,
    sao rồi,
    chú Từ làm được đấy nhỉ?
    Được quá ấy chứ ạ.
    Con không chờ được nữa,
    đi làm bản thuyết trình đây.
    Đi đi.
    Giờ con sẽ đi gọi video với đám Mark.
    Từ từ thôi.
    Chuyện của Tuyết làm anh
    nhọc lòng lắm phải không?
    Cảm ơn nhé.
    Không có gì,
    đều là suy nghĩ của chính con bé,
    tôi chỉ giúp nó thực hiện thôi.
    Anh nói xem, sao Tuyết thông minh thế?
    Chắc chắn không giống anh.
    Bao nhiêu… bao nhiêu tiền vậy?
    Bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho anh.
    Lại nữa.
    Tôi ăn cơm nhà anh còn gì.
    Khách sáo thế.
    Anh đó,
    không kiếm được tiền
    cũng không thể trách người khác.
    Tiền mà.
    Bọn nhỏ không ở đây, chúng ta
    uống vài ly đi.
    Được đó.
    Không uống, hôm nay tôi lái xe.
    Được rồi,
    chúng ta uống rượu, anh ấy uống trà.
    Đúng.
    Cho tôi bốn lạng bia.*
    [Chú thích: Tương đương 200ml]
    Sếp đến đây.
    Sao anh ấy lại đến?
    Uống, uống, uống, mọi người uống đi.
    Sếp.
    Sếp.
    Sếp, ngồi đây đi.
    Được, được.
    Nào, ba chúng ta chơi tiếp.
    Cô nói xem,
    có khi nào La Thiên Thiên đọc WeChat
    rồi gọi cho sếp
    nên sếp mới đến không?
    Không đến mức đó chứ.
    Ai mà biết được.
    ♫Sawadika♫
    ♫Sawadika♫
    ♫Nhìn anh mắt của anh ấy xem, rất tự tin♫
    Suốt thời gian qua
    cô vất vả rồi.
    Anh có chuyện gì
    thì cứ nói thẳng với tôi.
    Tôi đã mua cổ phần,
    tôi chịu được.
    Đôi vai cô
    có thể gánh vác công việc.
    Buổi chiều
    tôi và sếp Cao có mở một cuộc họp,
    cảm thấy vì suy nghĩ cho
    tương lai công ty được niêm yết,
    đội ngũ chúng ta phải được trẻ hóa.
    Có hai quyết định,
    một

    cho người của cô
    nghỉ bớt một nửa,
    nói Đỗ Dương tuyển lại một nhóm
    sinh năm 1995 đổ lại.
    Hai là
    cô và Thiên Thiên
    phải đổi chỗ,
    cô giúp cô ấy,
    dùng suy nghĩ của người trẻ tuổi
    để làm thị trường.
    Chọn một trong hai.
    Tôi chọn loại thứ hai.
    Cạn ly, cạn ly.
    Nào, cạn ly.
    Đỗ Dương,
    rượu của các cô đâu?
    Sếp.
    Sếp mời rượu này.
    Ly rượu này…
    Mời sếp.
    Làm lốc xoáy đi.
    Ly rượu này tôi mời mọi người.
    Mọi người vất vả rồi.
    Nào, nào, nào, cạn ly, cạn ly, cạn ly.
    Sếp uống từ từ thôi.
    Sếp uống giỏi quá.
    Sếp giỏi quá.
    Uy vũ!
    Hay lắm.
    Hay lắm.
    – Giỏi quá.
    – Sếp giỏi thật.
    Hay lắm, hay lắm, hay lắm.
    Tôi đi trước đây,
    tôi có mặt
    thì mọi người cũng chẳng vui được.
    Đúng rồi, hôm nay tôi thanh toán.
    Sếp phải nói sớm chứ,
    Nam Nam thanh toán hết rồi.
    Vậy à?
    Thế thì lấy hóa đơn
    về thanh toán với công ty.
    – Ông chủ vạn tuế!
    – Tạm biệt ông chủ.
    – Tạm biệt, tạm biệt, tạm biệt.
    – Vạn tuế!
    Sao thế?
    Không có gì, nào.
    Khoan đã.
    Bài của tôi đâu, ai bỏ qua bài của tôi rồi?
    Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên.
    Làm một ly, làm một ly.
    Uống đi.
    Cô không sao chứ?
    Nào, uống ít nước đi.
    Ổn không?
    Có phải tôi hèn lắm không?
    Có phải cô thấy tôi là buồn nôn không?
    Nào, nào, nào, uống miếng nước đi.
    Từ góc độ của một người phụ nữ thì
    anh thật sự
    rất đáng hận.
    Nghĩa là sao?
    Nghĩa trên mặt chữ đó.
    Được.
    Đào hố cho vợ mình,
    để cô ấy một mình ra ngoài
    xông vào trận địa,
    không san sẻ giúp cô ấy cũng thôi đi,
    còn muốn rút.
    Thế này chẳng phải là rùa rụt cổ ư?
    Cũng chỉ có Lý Anh Nam
    là ngốc,
    chứ là tôi
    thì chia tay với anh lâu rồi.
    Tôi thích cái sự ngốc đó của cô ấy.
    Từ ngày đầu tiên tôi quen cô ấy
    là cô ấy đã như vậy,
    thật đấy.
    Từ đầu đến đuôi toàn là
    vẻ ngốc nghếch đáng yêu.
    Đúng thế.
    Tôi nghĩ anh có thể lấy cô ấy
    là phúc của anh.
    Anh hiểu đấy.
    Không sao, không sao.
    Ngủ đi, ngoan.
    Bố đi xem thử nhé.
    Được.
    Ai đó?
    Bị điên à?
    Trời ơi,
    bà cô của anh ơi, em…
    Em uống bao nhiêu vậy hả?
    Mau, mau, mau, đứng dậy, đứng dậy,
    đứng dậy.
    Từ Tân.
    Từ Tân.
    – Em đừng phá, mau đứng dậy.
    – Em hỏi anh nhé.
    Em hỏi anh nhé,
    có phải em dễ bắt nạt lắm không?
    Ai bắt nạt em?
    Ai cũng bắt nạt em, ai cũng bắt nạt em.
    Cả năm anh không ngủ với em.
    Em say quá đấy.
    Mau, mau, mau, đừng nói lung tung nữa.
    Anh là đồ khốn.
    – Đứng dậy, đứng dậy.
    – Em không đứng dậy.
    Anh không ngủ với em, em không đứng dậy.
    Được rồi, được rồi, được rồi, đừng hét nữa.
    Em…
    Được rồi, được rồi, được rồi.
    Chúng ta nên vào phòng nhỉ?
    Mau, mau, mau.
    Mau đứng dậy.
    Nhanh lên.
    [Tòa C]
    Cái này…
    Cái này cũng chẳng che được đâu.
    Chị đừng thẳng lưng như thế
    thì không bị chiếu vào nữa,
    lời nói từ kinh nghiệm đấy.
    Tôi vốn cũng lười đổi,
    nhưng cứ đến chiều nắng quá,
    bị chiếu nắng.
    Không sao,
    lớn tuổi thì phơi nắng cũng tốt,
    vừa khéo bổ sung Canxi.
    Vậy à?
    Chị cũng đã tuổi này rồi,
    đúng là chẳng sao cả,
    tôi thì không được.
    Khi chưa vào công ty,
    độ tuổi da của tôi còn là 18 đấy,
    hôm qua tôi đo trước khi ngủ
    thì 20 rồi.
    Tôi cho chị biết,
    chắc chắn đây là bị thương do công việc.
    Dạo này thật sự là quá bận,
    không có thời gian đi tập
    nên hơi mập ra.
    Lý Anh Nam, tôi nói này,
    kiên quyết không được nhường.
    [Phần mềm Ký Hữu]
    Nếu hôm đó tôi mà biết
    sếp tìm chỗ chúng ta hát karaoke
    để nói với cô việc này
    thì chắc chắn
    tôi sẽ không cho sếp thanh toán.
    Chị Nam, chị nghe chị Đỗ đi.
    Đến tôi còn không chịu được,
    vừa nghĩ đến chuyện chị phải
    đi theo sát gót hầu hạ cô ta
    là tôi đã muốn khóc.
    Đúng thế.
    Gì mà làm trợ lý cho cô chứ,
    vốn là gài bẫy.
    Chị cũng như Tiểu Hạ,
    vừa nghĩ đến chuyện cô phải
    pha cà phê, rửa cherry cho cô ta
    là chị đã ngạt thở,
    chẳng thể làm việc nữa.
    Đúng, đúng thế.
    Hơn nữa tôi nói này,
    nếu cô nhường
    thì tôi nghĩ sẽ chẳng bảo vệ được
    người trong bộ phận của cô đâu.
    Đúng đó.
    Đừng nóng, đừng nóng,
    mọi người đừng nóng.
    Đuôi cáo rồi cũng sẽ có ngày rụng thôi.
    Đợi đến cái này nó rơi xuống
    thì chắc công ty cũng đi tong.
    Đúng đó.
    Không đâu.
    Khách hàng nòng cốt
    đều nằm trong tay chúng ta,
    chỉ cần chúng ta giữ cho chặt
    thì cô ta không làm rối tung lên được đâu.
    Đồ đê tiện diêm dúa,
    dám bắt bà đây trang điểm cả mặt thử xem.
    Cô ta không biết cô bị dị ứng da,
    để tôi nói với cô ta sau.
    Còn cô nữa đấy Tiểu Hạ.
    Thấy tôi đi theo sát gót hầu hạ cô ta
    thì cũng đừng xụ mặt quá.
    Tục ngữ có câu gì ấy nhỉ?
    Cuộc đời như một vở kịch,
    dựa hết vào kĩ năng diễn xuất.
    Chúng ta hãy diễn một vở
    cho cô ta và Chủ tịch Cao xem,
    được không?
    Có là vậy thì tôi cũng không thể
    giả vờ nịnh nọt, giả dối quá.
    Thế thì cô bình thường một chút,
    khách sáo một chút.
    Người thế này
    cần tâng bốc để đánh bại.
    Sắp rửa xong rồi.
    Không cần vội,
    rửa xong thì chúng ta cùng ăn.
    Tôi đọc tài liệu khách hàng
    chị Mập đưa tôi rồi,
    nửa năm nay
    không ký được với khách hàng mới à?
    Tỷ lệ tái ký của khách hàng cũ
    trong vài năm qua luôn là 100%,
    vậy cũng đã coi là rất xuất sắc rồi.
    Thì ra
    sức lực luôn để vào việc
    duy trì khách hàng cũ.
    Mục tiêu từ trước đến nay của công ty
    luôn là khiến doanh nghiệp
    thuộc top 500 trong nước
    trở thành khách hàng của công ty,
    giờ chúng ta đã
    thực hiện được 70%.
    Vậy con số này
    có thể trở thành
    100% không?
    Vậy nghĩa là
    phải cướp miếng ăn từ miệng người khác đấy.
    Tôi nghĩ
    không cần hùng hổ như thế.
    Chị vẫn chưa hiểu ý của Lão Tiết và Lão Cao
    khi dùng tôi.
    Nếu chỉ dùng để duy trì khách hàng cũ
    thì cần tôi làm gì?
    Ngày mai tôi sẽ cho họ
    ra ngoài tìm khách hàng mới.
    Được đó,
    tôi cũng đăng kí đi.
    Chị cũng đi?
    Trong số khách hàng cũ, có một phần tư
    do tôi ký hợp đồng đấy,
    tôi cũng coi như quen với giang hồ rồi.
    Được thôi.
    Nhưng tôi có một yêu cầu.
    Theo tôi biết thì
    lương của chị không thấp nhỉ?
    Tôi rất hài lòng về tiền lương.
    Hơn nữa,
    tìm được khách hàng còn có hoa hồng.
    Thế thì chị muốn gì?
    Không chấm công,
    cô cũng đừng hỏi tôi đi đâu,
    bàn chuyện với ai,
    tất cả dựa vào kết quả.
    Thế nào?
    Dù sao ngày nào ở trước mắt cô
    bưng trà rót nước
    thì tôi vẫn được nhận lương.
    Sao cô không giải phóng
    khả năng sản xuất của bà chị này đi?
    Được.
    Phiền lãnh đạo kí tên.
    Có khách hàng nhanh thế sao?
    Đúng, đúng.
    Nói làm là làm,
    nhanh chóng đưa tin tốt đến cho cô.
    Đi đi.
    Mau đi đi.
    Đi đi.
    [Sau này chúng ta hãy chúc nhau ngủ ngon
    hàng ngày, như vậy thì anh sẽ biết]
    [một ngày chúng ta luôn nhớ đến nhau.]
    Ý của cô là
    không có chút hy vọng thắng nào đúng không?
    Không…
    không phải thế, không phải thế.
    Em thấy nhà hàng này thật sự tốt lắm,
    sau này chúng ta có thể
    thường xuyên đến đây.
    Được.
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Dưỡng ẩm cho da đẹp]
    Đào à, rốt cuộc em thích anh ấy ở điểm gì?
    Đẹp trai.
    Đầy ca sĩ đẹp trai ngoài kia mà.
    Em cảm thấy anh ấy
    đơn thuần, lạc quan,
    hơn nữa còn chân thành, không làm màu.
    Không giống một số người,
    tự cho mình là minh tinh nổi tiếng,
    cho mình là thần tượng,
    nhưng Lý Ngạo Lâm thì không như vậy,
    anh ấy xác định bản thân là một nghệ sĩ.
    Nhưng chị nghe bài hát của anh ấy
    thì thấy
    cũng có sâu sắc gì đâu.
    Không sâu sắc?
    Muốn sâu sắc thì em đi đọc sách
    của Schopenhauer
    hoặc Lỗ Tấn rồi.
    Dù sao khi nghe anh ấy hát, em rất vui vẻ,
    cũng có thể cảm nhận được tình cảm
    mà anh ấy đặt vào bài hát.
    Hơn nữa,
    đâu phải nghệ sĩ nào cũng có thể
    nghe theo ý của mình,
    hầu như đều do ekip phía sau
    sắp xếp và lên kế hoạch.
    Vậy thì em là cô gái đu idol à?
    Đúng vậy,
    có điều em là người hâm mộ lý trí.
    Nào có ai đu thần tượng mà lý trí đâu?
    [Nghiêm cấm leo trèo]
    Đương nhiên là có rồi.
    Em theo đuổi năng lượng tích cực,
    không chỉ cần có lý trí,
    còn cần phải biết tuân thủ nguyên tắc.
    Vậy nguyên tắc là gì?
    Ví dụ như
    tự đắm chìm trong sở thích của mình.
    Em cũng đâu thể ép chị
    thích anh ấy giống như em được chứ.
    [Nghiêm cấm leo trèo]
    Còn chị,
    chị có thể không thích ngôi sao
    mà em đang thần tượng,
    nhưng chị không thể nói xấu anh ấy
    trước mặt em.
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Đang làm gì?]
    Chị không có nhé.
    Được rồi, buổi tối chúng ta gặp lại nhé.
    – Ừ.
    – Tạm biệt.
    Quyết định rồi à?
    [Đúng vậy.]
    Vậy đã ký rồi à?
    [Ký rồi.]
    [Có nên chúc mừng anh một tiếng không?]
    Vậy thì chúc mừng anh,
    chúc anh sớm ngày trở thành siêu sao.
    Có thể trở thành siêu sao hay không
    thì anh không biết,
    nhưng ít ra mỗi ngày không cần phải
    nghe mẹ anh cằn nhằn qua điện thoại
    suốt hai ba tiếng.
    Ngạo Lâm.
    Vậy anh cúp máy đây.
    Tạm biệt, buổi tối gặp.
    Ngạo Lâm, mau lại đây.
    Mẹ bảo Vĩ chụp cho chúng ta vài tấm.
    Nào,
    chụp gần một chút nhé!
    Nào,
    ba, hai, một, cười lên!
    Để mẹ gửi cho bố con.
    Mẹ, mẹ lại thế nữa rồi.
    Mẹ đã đợi ngày này lâu lắm rồi.
    Vĩ à, cậu lại đây,
    đến chỗ này,
    cậu lấy tòa nhà kia
    làm phông nền,
    chụp cho tôi một tấm toàn thân nhé.
    – Vâng.
    – Nào.
    Ba, hai, một,
    cười lên.
    Ngạo Lâm,
    nếu sau này con thực sự
    trở thành một siêu sao,
    mẹ phải dựa vào con rồi.
    Mẹ.
    Mẹ gọi điện cho bố con.
    A lô,
    tôi có chuyện muốn nói với ông một chút.
    Ngạo Lâm đã được công ty DW
    ký hợp đồng rồi.
    Công ty DW là gì?
    Ông tự lên mạng tìm đi.
    Không, không, không,
    để tôi giải thích cho ông vậy.
    Công ty DW
    là công ty quản lý tốt nhất hiện nay.
    Vừa nãy tôi có gửi cho ông bức ảnh,
    ông đã xem rồi chứ?
    Cả tòa nhà đó đều của công ty DW,
    họ đã đào tạo ra
    rất nhiều ngôi sao tuyến đầu.
    Tại sao bọn họ lại nhìn trúng Ngạo Lâm?
    Ông… ông…
    đây là câu ông hỏi ư?
    Xem ra ông không hiểu gì về Ngạo Lâm rồi.
    Ông có biết số liệu thống kê không?
    Bất kể khía cạnh nào,
    con trai của tôi đều ưu tú nhất,
    nó có tiềm năng trở thành một siêu sao.
    Ông nghĩ xem những thần tượng hiện nay
    chỉ có mỗi khuôn mặt,
    ngoài ra không có gì cả.
    Con trai của tôi thì khác,
    vừa có tài năng vừa có nhan sắc.
    Nó chỉ làm âm nhạc thôi thì phí của trời,
    ông có biết không?
    Mẹ.
    Đúng rồi,
    hôm nay tôi gọi cho ông
    còn có một chuyện khác nữa là
    tương lai không xa,
    con trai của tôi sẽ trở thành một siêu sao,
    vậy nên hy vọng ông
    đừng có phát ngôn những thứ linh tinh
    trên các phương tiện truyền thông đại chúng.
    Còn về việc
    tại sao chúng ta lại chia tay,
    tại sao ông lại bỏ đi với ả ngoại quốc kia,
    tôi sẽ viết một kịch bản khác,
    được chứ?
    Đúng, đúng, đúng.
    Cố lên.
    Một, hai, ba,
    bốn, năm.
    Tốt lắm,
    duy trì nào,
    làm thêm năm cái nữa.
    – Được rồi.
    – Không xong rồi.
    Kiên trì nào.
    Chú ý hơi thở, chú ý hơi thở.
    – Chị.
    – Cảm giác thế nào?
    Chào quản lý.
    Đây mà là lớp học thử ư?
    Quá chân thật rồi.
    Chúng ta đến phòng tập không phải
    vì để có kết quả hay sao?
    Trải nghiệm mà không mệt
    thì làm sao có được sức khỏe
    và thân hình đẹp được chứ.
    Đúng không?
    Nói rất đúng.
    Một buổi bao nhiêu tiền?
    Chị là bạn của chị Anh,
    vậy nên giảm cho chị mười phần trăm,
    ba tháng là 2980 tệ.
    Nếu chị đồng ý thì ký vào đây là được.
    Đến muộn rồi, đến muộn rồi.
    Chị đến rồi à?
    – Chị…
    – Mau đỡ chị dậy.
    Chị đã tập gì rồi?
    Sao thở hổn hển thế này?
    Chị…
    Chị ấy đã tập gì rồi?
    Chỉ là những bài tập đơn giản nhất.
    Được,
    vậy hãy để chị ấy trải nghiệm
    vài buổi học trước.
    Thẻ này, đừng vội làm.
    Không,
    chị đã quyết định rồi,
    chị phải làm thẻ,
    chị phải tập ra cơ bụng.
    Được thưa chị.
    – Đi đi.
    – Vậy tôi sẽ đi làm hóa đơn cho chị nhé.
    Được, chút nữa tôi sẽ ký.
    Vâng.
    Kích thích quá đi mất.
    Dù cho chị có muốn ôm lấy
    tình yêu thứ hai của đời mình,
    chị cũng đâu cần ép bản thân mình
    phát triển theo hướng
    Victoria’s Secret chứ.
    Có phải em cũng cảm thấy
    đối với chị bây giờ,
    vóc dáng đã không còn quan trọng nữa,
    đúng không?
    Chị nói cho em nghe nhé,
    chuyện này
    chị vẫn phải cảm ơn Từ Tân.
    Nếu không phải vì muốn ly hôn với anh ấy,
    chị tuyệt đối không thể
    nuốt trôi cục tức của Thiên Thiên.
    Vì tám triệu tệ,
    chị bất chấp luôn.
    Chị phải tập ra cơ bụng.
    Vậy Thiên Thiên chính là cái người
    đã gây khó dễ cho chị ư?
    Đúng vậy,
    kẻ phá bĩnh đấy.
    Tuổi tác không ngoài hai mươi,
    là một kẻ phá bĩnh
    vừa trẻ vừa đẹp.
    Thế nên lý do
    tập cơ bụng là như vậy chứ gì?
    Tôi hiểu, tôi hiểu.
    Được rồi.
    [Đã lâu không liên lạc,]
    [Đại Dũng.]
    [Đại Dũng]
    [Tôi là Từ Tân.]
    Đại Dũng.
    [Ai đây chứ,]
    [không phải cậu xem thường tôi ư?]
    [Sao bây giờ lại nhớ
    mà liên lạc với tôi thế?]
    Nào có chứ.
    Chỉ là tôi quá bận rộn thôi.
    Nhìn xem ai kìa!
    Đến rồi đấy à?
    Đại Dũng.
    Ôm một cái, ôm một cái nào.
    Lão Từ.
    Anh Bảo.
    Lão Trương.
    Đã lâu không gặp.
    Sao mà lại
    xếp hàng để đón tôi thế này?
    Phải như vậy chứ.
    Hai mươi năm qua,
    cậu không ngó ngàng gì đến tôi,
    cuộc gọi này khiến tôi rất kích động đấy.
    Đương nhiên phải
    long trọng hoan nghênh rồi.
    Vậy tiểu nhân xin thỉnh an các ngài.
    Thằng nhóc này.
    Để tôi giới thiệu với cậu,
    đây là cộng sự của tôi,
    Lý Kiệt.
    – Xin chào, xin chào.
    – Từ Tân?
    Từ Tân.
    Còn đây là thần tượng mà tôi
    sùng bái nhất thời học đại học.
    Mấu chốt là cậu ấy không bỏ lỡ gì cả.
    Đúng.
    Còn có gì mà cậu không chơi không?
    Được rồi, được rồi, được rồi.
    Đám con gái viết thư tình cho cậu ấy,
    một khi viết là viết tận mấy trang.
    Tôi cầu xin các vị được không?
    Chỉ có một mà thôi.
    Đùa thôi, vừa gặp là lắm lời.
    Đừng, đừng, đừng, đừng làm loạn nữa.
    Ôi trời ơi!
    Năm 1995 à?
    Không dám tưởng tượng luôn.
    Cậu ấy có phải là bạn trai nhỏ tuổi nhất
    mà em từng quen không?
    Cũng có thể xem là
    người nổi tiếng nhất nữa.
    Lúc nào đó dẫn chị đi xem thử đi,
    để chị cũng được trải nghiệm
    trái tim thiếu nữ.
    Hết cơ hội rồi.
    Tại sao?
    Người ta đã ký hợp đồng với công ty lớn,
    phải cống hiến tuổi thanh xuân tươi đẹp
    cho sự nghiệp.
    Tất nhiên không còn nhiều thời gian
    dành cho em nữa.
    Thế thì kích thích biết bao,
    yêu đương bí mật đấy.
    Thôi được rồi.
    Em bao nhiêu tuổi rồi
    mà còn làm chuyện này,
    không phải quá nông cạn rồi ư?
    Vốn đã nông cạn rồi mà.
    Chẳng phải em luôn
    không coi trọng tuổi tác sao?
    Đó là em không quan tâm đến
    tuổi tác của em,
    không thể xem cậu ấy cũng như vậy được.
    Huống chi
    người ta là người của công chúng.
    Nhưng mà
    hai người là duyên phận,
    là do ông trời sắp đặt.
    Sự sắp đặt của ông trời không được tính,
    em phải tự thu xếp cho bản thân.
    Lãng mạn thế mà.
    Được đấy, Đại Dũng.
    Giá thuê không hề rẻ đúng không?
    [Phú Phong]
    Cũng được,
    tầm 300 mét vuông,
    một tháng 100 ngìn tệ.
    Khá đấy,
    một tháng 100 nghìn tệ à?
    Đúng.
    Chỗ tôi 220 mét vuông,
    một tháng chỉ hơn 20 nghìn tệ.
    Ở đây chủ yếu là thuận tiện thôi.
    Ăn cơm,
    đi bơi,
    mát xa,
    xông hơi,
    đi vài bước là tới.
    Còn phải nói,
    100 nghìn tệ
    mà còn không đủ tiện nghi thì thôi.
    Lão Từ à,
    về dự án khoang dưỡng sinh lượng tử,
    cậu cảm thấy thế nào?
    Nói sao đây nhỉ,
    tôi đã xem qua rồi.
    Khái niệm về khoang dưỡng sinh
    vẫn còn rất mới,
    nhưng một khi thêm hai từ lượng tử,
    cá nhân tôi cảm thấy
    có hơi lạ.