Thành Phố Của Cô Ấy Tập 04 | Phim Tình Yêu Hiện Đại Nữ Chủ | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
    [Thành Phố Của Cô Ấy]
    [Tập 4]
    Tôi bảo này, mỗi lần nói chuyện
    chị có thể đừng
    vòng vo tam quốc thế được không?
    Tôi đâu có.
    Vậy tôi nên nói sao
    thì cô mới không cảm thấy tôi vòng vo đây?
    Có thể để tôi làm
    những việc có ích chút không?
    Đừng xem tôi như đồ trang trí nữa.
    Được hay không,
    một câu thôi.
    Dạo này,
    tôi quả thật là có một việc nan giải.
    Cô xem xem có thể giúp tôi không?
    Cô nói gì với Thiên Thiên thế?
    Cô bảo cô ấy đi làm gì thế?
    Nào, mau, mau.
    Tôi bảo cô ấy
    đi nói chuyện với các quản lý,
    xem gần đây nhà họ
    có chuyện phiền phức gì,
    làm việc ở đây có vui không.
    Tuyên bố giảm lương đột ngột thế
    đúng là không phù hợp,
    phải nói chuyện với từng người một,
    làm công tác tư tưởng từng bước một.
    Tôi bảo cô ấy đi nghe ngóng giúp tôi trước,
    tôi còn biết phải
    nói chuyện với người ta thế nào.
    Cô bị điên à?
    Tôi…
    Cô không biết cô ấy nói gì với họ à?
    Sếp.
    Lần này cô yên tâm rồi chứ?
    Gì thế?
    Lão Tiết đồng ý rồi,
    quy định giảm lương chỉ áp dụng
    cho chủ quản trung cấp trở lên.
    Nhân viên bình thường từ trung cấp trở xuống
    thì phát lương như cũ.
    Tôi đi trước đây.
    Tiết…
    Ngồi đi, ngồi đi.
    [Tập 4: Tuổi trung niên khó làm việc]
    Con bé này biết qua mắt ghê.
    Tôi rất tò mò
    cô ấy đã nói gì với anh.
    Cô ấy nói với tôi là
    còn không quan tâm
    tới bình luận của nhân viên,
    nếu có nhân viên nghỉ việc vì bị giảm lương
    lại lên mạng bóc phốt mấy câu,
    vạch trần tình hình trong công ty,
    cô ấy hỏi tôi có khả năng
    khống chế dư luận không.
    Nếu có
    thì phí quan hệ công chúng là bao nhiêu,
    so với tiền giảm lương
    thì cái nào nhiều, cái nào ít.
    Nói chứ,
    tôi cũng chưa tính đến vấn đề này thật.
    Đúng.
    Hơn nữa nếu đồn ra ngoài
    cũng sẽ ảnh hưởng tới hình ảnh của công ty.
    Mọi người sẽ nghĩ là
    chúng ta niêm yết là
    để cho đủ số liệu trên báo cáo,
    chứ không phải khiến công ty
    phát triển lành mạnh.
    Là cô bảo cô ấy thuyết phục tôi đúng không?
    Không, không phải.
    Thế mà cô ấy bảo là
    nhiệm vụ mà cô giao cho.
    Hoàn toàn không phải như vậy.
    Tôi nói với cô ấy
    là cô ấy đi nói chuyện với các quản lý,
    xem người ta bây giờ thế nào,
    có suy nghĩ gì,
    như vậy tôi cũng tiện nói với từng người.
    Ai ngờ cô ấy lại trực tiếp tới nói với anh.
    Làm được việc là chuyện tốt,
    tôi cũng không muốn nuôi người nhàn rỗi.
    Mặc dù cách làm hơi liều lĩnh
    nhưng dù gì cũng là làm công khai.
    Mong là vậy.
    Không có việc gì
    thì tôi về đây.
    Đúng rồi.
    Cô học Thiên Thiên chút đi,
    đừng suốt ngày cứ mặc đồ thoải mái thế này,
    mấy hôm trước cô mặc đẹp lắm mà.
    Tên là Anh Nam,
    nhưng dù gì cũng là người đẹp.
    Tôi không có ý gì nhé,
    nhắc nhở thân thiện thôi.
    Chỉ đơn thuần là nhắc nhở.
    Tôi hiểu.
    Tôi nói sao mọi người không tin chứ?
    Thật đó.
    Chúng ta không những
    phải tăng ca như chó,
    sớm muộn gì cũng bị cắt giảm nhân sự.
    – Thật không đó?
    – Đúng thế.
    Đúng đó.
    Mọi người còn không nghe tôi ư?
    Tôi là người hóng chuyện của công ty mà.
    – Trời ạ.
    – Sếp Lý tới rồi.
    Sếp Lý.
    Tôi bảo là giảm lương
    để tăng KPI khi nào hả?
    Đây là ý của tôi ư?
    Vậy ư?
    Lúc nãy tôi hỏi Lão Tiết,
    anh ấy cũng không phủ nhận.
    Nhưng đúng là anh ấy cũng không khẳng định.
    Vậy bây giờ cô đi giải thích với đồng nghiệp đi.
    Tôi giải thích gì?
    Không phải thì không phải.
    Muốn đi chị tự đi đi.
    Tôi thấy chị hơi kỳ lạ nhé,
    tôi giúp chị việc lớn thế,
    không cảm ơn thì thôi
    lại còn coi tôi là người xấu.
    Cảm ơn?
    Tôi cảm ơn cô nhé.
    Tôi sắp thành kẻ địch của toàn công ty rồi.
    Nghiêm trọng thế không?
    Không có ư?
    Có phải cô cố tình nhắm vào tôi không?
    Cô nói đi.
    Thế thì chị nghĩ nhiều rồi.
    Tôi làm những việc này chỉ đơn giản là vì
    tôi thích công ty này,
    muốn công ty này ngày càng tốt hơn.
    Cô mới tới công ty mấy ngày hả?
    Ma mới bắt nạt ma cũ thú vị lắm à?
    [Ý là ép chúng ta chủ động từ chức sao?]
    [Càng đồn càng không ra gì.]
    [Còn có người nói là]
    [cắt giảm 30% nhân sự.]
    Sao cô ấy có thể làm thế chứ?
    [Nói với cô là cẩn thận rồi mà.]
    Ý là lỗi tôi đúng không?
    Đúng.
    Là lỗi của tôi.
    Tôi nhìn sai người.
    Khả năng quản lý của tôi không ổn.
    Tôi là kiểu lãnh đạo vô dụng
    như lời Dilbert nói.
    Tôi không nên từ nhân viên
    thăng lên làm quản lý,
    đúng không?
    [Ý cô là sao?]
    [Sao nào?]
    [Cô ấy bịa chuyện, gây sự,]
    [cô muốn nghỉ việc à?]
    Không.
    [Tôi nói cô ngốc chưa kìa.]
    [Người ngốc cũng có phúc của ngốc.]
    [Cô không ổn]
    [thì còn chúng tôi mà.]
    [Mọi người đều biết là cô đáng tin,]
    [chịu giúp cô.]
    [Lãnh đạo làm được tới mức này]
    [là được rồi.]
    Của Quả và của chị.
    Cảm ơn, cảm ơn.
    Của Thiêm, Đệ và của chị.
    Chu đáo quá.
    Chúng ta được quá nhỉ,
    hẹn gặp nhau trong giờ làm,
    ngày càng to gan rồi.
    Cũng không hề.
    Thì cuối năm rồi mà,
    hẹn gặp nhau được thì gặp thôi.
    Lão Từ nhà cậu vẫn ổn chứ?
    Không biết nữa.
    Mình không quan tâm.
    Đúng rồi,
    nói chuyện này với hai chị.
    Lần du lịch này của em
    đã vinh dự
    gặp được
    ngôi sao.
    Ai?
    Bánh của anh đây ạ.
    Được đấy.
    Trai đẹp chính hiệu luôn.
    Chúc mừng em nhé.
    Chúc mừng em nhé.
    Lại yêu rồi.
    Không lố như hai chị nghĩ.
    Dù sao thì nghe lời em nói lúc nãy
    chị thấy bây giờ
    trong đầu chị toàn là bong bóng màu hồng.
    Đây…
    A lô.
    [Chị làm gì đấy?]
    Tôi đang bàn việc… ở bên ngoài.
    [Trùng hợp ghê,]
    [tôi thấy chị rồi.]
    Năm cốc trà Ô Long latte,
    hai cốc mang đi,
    ba cốc mời ba chị này uống.
    Tôi tưởng cô đi gặp khách hàng,
    sao lại ở cùng với chị Mập thế?
    Đúng thế.
    Tôi đang định nói.
    Chị Mập bảo
    hai khách hàng đều cho chúng ta leo cây,
    chút nữa chị hỏi chị ấy xem.
    Mọi người đều là bạn đại học nhỉ?
    Đang họp mặt sao?
    Chị bảo tôi
    chiều nay chị hẹn sếp Châu
    của Tập đoàn Thần Phong gì đó
    để bàn công việc mà,
    cũng bị cho leo cây à?
    Nhìn cũng không giống.
    Đây…
    Cô ấy là bạn đại học của tôi.
    Sao cô nhìn ra được?
    Tôi ấy à,
    cực kỳ thích xem trang cá nhân của sếp Lý.
    Chị ấy từng đăng ảnh
    của hai người lên trang cá nhân.
    Chị đáng yêu thế này
    tôi nhìn cái là nhận ra ngay.
    Cảm ơn.
    Họp mặt thì họp mặt,
    cần gì phải bảo là đi bàn công việc
    với sếp Châu chứ?
    Không ai kiểm tra chuyên cần của chị cả.
    Phong thái của chị gái này
    làm tôi không nhận ra được là ai.
    Đây là…
    Sếp Châu của Thần Phong
    là cô ấy giới thiệu cho.
    Cô bé này,
    cô bô lô ba la suốt từ nãy tới giờ,
    tôi còn chưa biết cô là ai đấy.
    Tôi
    là trợ lý của sếp Lý.
    Tôi tên là Thiên Thiên.
    Rất vui được gặp chị.
    Xin lỗi,
    tay của tôi
    đã được làm phép trước đó rồi,
    chút nữa còn phải sờ Thập Tam Yêu.
    Thế chúng ta kết bạn WeChat đi.
    Cô đang móc nối làm quen
    trước mặt cấp trên à?
    Mối làm ăn này là tôi làm với cô ấy,
    không phải với cô.
    Cô bảo có phải Lão Tiết nên
    chấn chỉnh lại nhân viên rồi không?
    Sao mà không hiểu chuyện thế nhỉ?
    Cũng may là
    chút nữa tôi phải đi đánh bài
    nên không muốn phá vỡ tâm trạng tốt,
    nếu mà đổi là người khác
    thì vụ làm ăn này đi tong rồi.
    Thanh niên mà.
    Thanh niên mà,
    cứ dạy từ từ,
    cứ dạy từ từ.
    Cô… cô về đi.
    Chị Mập,
    vẫn chưa xong à?
    Tới đây, tới đây.
    Có phải lại làm khó cô không?
    Không phải chị đi gặp khách hàng sao?
    Sao lại chạy tới đây?
    Chị cố tình không dẫn cô ta đi gặp khách đó.
    Cô ta còn đang dỗi chị đấy.
    Khách của ai cũng dám cướp,
    làm hỏng thì tính lỗi của ai?
    Được rồi, chị về đi.
    Uống cà phê đi.
    Lúc nãy bị lộ tẩy mất rồi.
    Mình sợ cô ta làm gì chứ?
    Thì thế.
    Một trợ lý nhỏ,
    chị sợ tới mức này à?
    Cô ta có ô dù gì thế?
    Ai biết được có ô dù gì.
    Ô dù là Lão Tiết chứ sao.
    Con bé này mưu mô lắm.
    Chỉ là một người tùy tiện
    thì tâm tư sâu xa được cỡ nào chứ?
    Cậu dạy mình đi.
    Lúc nãy cậu bình tĩnh quá.
    Cậu là do tốt bụng quá đấy.
    Ai cũng bắt nạt được cậu.
    [Đỗ Dương]
    [Từ chối] [Nghe máy]
    Đang ở đâu đấy?
    Sếp tìm cô.
    [Tìm tôi làm gì?]
    Có người mách lẻo.
    Có cần phải làm ầm lên thế không?
    Từ khi công ty này
    thành lập tới nay, tôi đã luôn ở đây.
    Tôi đã làm cùng anh suốt mười năm trời.
    Đã bao giờ tôi đòi tiền tăng ca chưa?
    Có bao giờ tôi không coi
    công ty là nhà chưa?
    Thời gian tôi ở công ty còn nhiều hơn ở nhà.
    Chỉ vì tôi nói vài câu với cô ấy,
    [Chủ tịch Tiết Minh Quân]
    anh muốn tôi tự kiểm điểm trước mặt
    toàn bộ nhân viên công ty đúng không?
    Không phải.
    Cô là quản lý cấp cao,
    lúc công ty cần phải kiếm thành tích nhất,
    cô lại không làm gương tốt.
    Ngay cả trợ lý còn không nhìn nổi nữa,
    thế mà cô còn có lý à?
    Cô có biết cô gây
    ảnh hưởng xấu tới công ty thế nào không?
    Tôi…
    Sếp Cao,
    anh tới khi nào thế?
    Tôi còn tưởng tôi đi nhầm phòng cơ đấy.
    Có cãi nhau nữa không?
    Cần cãi tiếp hai người cứ cãi,
    lát nữa tôi tới sau.
    Đừng, đừng, đừng.
    Đây là cấp dưới lâu năm,
    tôi việc gì ra việc nấy.
    Đây là sếp Cao,
    cổ đông lớn của công ty
    chúng ta trong tương lai.
    Sau này chúng ta có niêm yết
    được không, nhờ vào sếp Cao cả đấy.
    Chào sếp Cao.
    Đây là Lý Anh Nam,
    sinh viên Đại học Bắc Thanh.
    Vừa tốt nghiệp đã vào công ty,
    cô ấy luôn là nòng cốt nghiệp vụ
    mà công ty chúng tôi đào tạo trọng điểm.
    Tôi nghe nói bây giờ
    người tốt nghiệp Harvard, Cambridge
    toàn đi làm lễ tân à?
    Mấy chục năm trước,
    Đại học Bắc Thanh vẫn được lắm.
    Ngồi đi, ngồi đi.
    Lão Tiết này,
    [Chủ tịch Tiết Minh Quân]
    không được để tình cảm ảnh hưởng
    chuyện quản lý công ty đâu.
    Quản lý người thân thiết
    càng phải nghiêm khắc hơn.
    Đúng, đúng, đúng.
    Tôi tức là tức chuyện này đấy.
    Sau này cô mà còn dám hét với tôi,
    tôi sẽ không khách sáo đâu.
    Vâng, vâng.
    Tôi nóng nảy quá,
    xin lỗi anh.
    [Chủ tịch Tiết Minh Quân]
    Không được,
    không thể chỉ xin lỗi suông được.
    Này, cô tới đây, tới đây một lát.
    Anh gọi tôi à?
    Cô ấy thừa nhận
    chuyện trốn việc rồi.
    Đúng rồi, còn nữa,
    vẫn chưa đánh giá nhân viên
    xuất sắc năm nay đúng không?
    Chưa ạ.
    Cô ghi lại đi,
    cô ấy không tham gia.
    Công ty phải có quy định của công ty,
    phải thưởng phạt rõ ràng.
    Không ai bao che ai được,
    cả tôi cũng thế.
    Đi đi.
    Rót nước, rót nước.
    ♫Hãy quên đi người tổn thương♫
    ♫Cuộc sống của mình sẽ không còn phức tạp♫
    ♫Đâu mới là tôi♫
    ♫Đối thoại với bản thân♫
    ♫Bình thản là sự đáng sợ của dịu dàng♫
    ♫Lạnh nhạt là cái giá sau tranh cãi♫
    Chào sếp Lý.
    ♫Dù gì cũng chẳng thể
    đánh thức kẻ giả vờ ngủ♫
    ♫Cuộc sống là cuốn sách giáo khoa,
    nhưng lại quên đi bản năng♫
    ♫Chúng ta tê dại nhưng vẫn muốn tự do♫
    ♫Người đó chỉ ngang qua thế giới của tôi♫
    ♫Tôi từng tưởng đây là vạch đích♫
    ♫Lời nói không thành tiếng♫
    ♫Nhào vỡ vết thương của tôi rồi lành lại♫
    ♫Ảo tưởng tan biến♫
    ♫Tôi cần cho mình thời gian♫
    ♫Rồi chạy về thế giới mới♫
    ♫Khoảnh khắc ngoảnh mặt♫
    ♫Chào tạm biệt cô ấy của quá khứ♫
    ♫Giao tất cả cho thời gian♫
    [Đỗ Dương]
    [Từ chối][Nghe máy]
    A lô.
    Cô đang ở đâu thế?
    Sếp tìm cô đấy.
    Tìm tôi làm gì?
    Tâm sự à?
    Anh ta đã nói tôi như thế rồi,
    còn tâm sự gì nữa?
    Thế này nhé,
    chúng ta không hẹn
    ở nơi anh ta sỉ nhục cô,
    được không?
    Tới chỗ tôi
    được không?
    Không được.
    Bây giờ tôi không thể thở nổi
    trên tầng 41 nữa.
    Tôi bức bối.
    Vậy cô nói đi,
    cô muốn đi đâu?
    [Cô muốn đi đâu?]
    Quán cà phê dưới công ty,
    đến hay không thì tùy.
    Được, được.
    Vậy đi,
    bây giờ tôi hỏi sếp
    được không?
    Cô chờ tôi một lát.
    [Sếp nói]
    [mười phút nữa hẹn ở quán cà phê.]
    Không,
    cô nói với anh ta,
    ba mươi phút.
    Cô theo tôi nhiều năm rồi,
    tôi hiểu tâm trạng của cô.
    Để cô chịu ấm ức rồi.
    Thiên Thiên là người của sếp Cao,
    cô không biết đúng không?
    Không biết.
    Sếp Cao không cho tôi nói.
    Cả công ty chỉ có tôi và Đỗ Dương biết.
    Cô cũng đừng nói với người khác.
    Nói thật,
    cả công ty, tôi tin tưởng cô nhất,
    cũng ỷ lại vào cô nhất.
    Chắc cô cũng biết rõ.
    Vừa nãy tôi nổi nóng với cô
    chỉ là để sếp Cao nhìn thôi.
    Tôi không biết Thiên Thiên
    nói gì với sếp Cao chắc?
    Vì sao tôi lại xếp cô ấy
    làm cấp dưới của cô?
    Thật ra là ban đầu
    sếp Cao muốn vị trí Giám đốc cơ,
    không phải trợ lý.
    Cô nghĩ đi, một sinh viên
    mới tốt nghiệp chưa tới hai năm,
    vừa mới tới đã làm Giám đốc,
    có khác gì trò đùa không?
    Cô cũng đừng để bụng Thiên Thiên này quá.
    Cô ấy nói xấu cô,
    làm khó cô,
    cô cứ coi cô ấy là
    tai mắt sếp Cao phái tới.
    Cô không coi cô ấy ra gì là được.
    Kệ cô ấy,
    cô cần làm gì cứ làm.
    Chỉ cần tôi còn ở công ty,
    cô ấy sẽ không dám làm gì cô.
    Thế tiền thưởng
    nhân viên xuất sắc mà anh nói,
    trừ thật à?
    Hay chỉ nói vậy thôi?
    Tôi đã nói ra rồi
    thì không rút lại được nữa.
    Vậy đi,
    tôi bù chỗ khác cho cô.
    Đừng tin,
    không bù được đâu.
    Gần đây doanh số
    của công ty cũng không tốt lắm,
    tôi cũng không thể tự tin
    vỗ ngực nói với mọi người
    nếu không niêm yết được
    thì mình tự làm.
    Nhưng nói đi cũng phải nói lại,
    nếu doanh số tốt,
    chúng ta còn cần niêm yết gì nữa,
    đúng không?
    Doanh số tệ tại ai?
    Anh cứ nhất quyết muốn thuê đơn vị ngoài
    ở hai khu vực Hoa Đông, Hoa Trung.
    Kết quả bị công ty dịch vụ ngoài hại thê thảm.
    Cứ nhớ tới là lại tức.
    Đương nhiên
    đây là sai lầm về mặt quyết sách,
    tôi cũng có trách nhiệm.
    Sếp Cao có lai lịch gì?
    Giỏi lắm.
    Có mấy chục công ty niêm yết qua tay anh ta.
    Chúng ta hợp tác với anh ta,
    tỷ lệ thành công rất cao.
    Vậy thì tốt.
    Đúng rồi,
    cô tranh thủ mua cổ phiếu phát hành đi nhé.
    Sau này sếp Cao vào hội đồng quản trị,
    một mình tôi nói chưa chắc đã được.
    Tự mua à?
    Đương nhiên rồi.
    Không phải anh nói
    tặng tôi 200 nghìn cổ phiếu à?
    Ý tôi là
    tặng cô quyền ưu tiên
    mua 200 nghìn cổ phiếu.
    [Tôi chưa nói với cô,]
    [Bằng Thành, Tiệp Nhân]
    [từ khi Cao Minh Sâm quyết định hợp tác với tôi,]
    [rất nhiều người tới mua cổ phần.]
    [Mấy anh em, họ hàng xung quanh tôi,]
    [Giám đốc ngân hàng cho công ty chúng ta]
    [vay trước kia]
    [đều nhờ tới cả vợ tôi rồi kìa.]
    [Cô đoán họ ra điều kiện gì?]
    [Bọn tôi trả tiền, anh giữ cổ phần hộ.]
    [Lãi thì chia 5:5]
    [hoặc 4:6.]
    [Anh lấy sáu cũng được.]
    [Họ đều biết đây là miếng thịt ngon.]
    [Tôi khó khăn lắm]
    [mới thuyết phục được
    mấy cổ đông dành một phần ra,]
    [nói là để cho
    quản lý cấp trung các cô mua.]
    [Nếu tặng không cho cô,]
    [cô không bỏ tiền bạc ra mua,]
    [sao tôi khiến họ tin tưởng]
    [cô có thể
    cùng hội cùng thuyền với tôi được?]
    [Cao Minh Sâm]
    [Cao Minh Sâm]
    [Xin chào các bạn thính giả thân mến,]
    [còn 100 ngày nữa
    là tới Thế vận hội Bắc Kinh.]
    [Đây là một ngày rất đặc biệt,]
    [ngọn lửa Olympic
    đặt chân lên đất Trung Quốc.]
    [Đây cũng là một ngày bình thường,]
    [cũng giống như]
    [hơn 2300 ngày đã qua.]
    [Năm 2008]
    [Công tác chuẩn bị cho các hạng mục Olympic]
    [vẫn đang được thực hiện đâu vào đấy.]
    Thoải mái quá.
    Từ nay về sau,
    xương cổ, xương thắt lưng của mọi người
    [Đặt nhu cầu của khách hàng lên hàng đầu]
    cứ để tôi lo.
    [Chọn Mặt Gửi Vàng]
    Xin hỏi sếp Tiết có ở đây không?
    Tôi đây.
    Dù gì tình hình là như thế đấy,
    tôi rất mong cô có thể tới đây.
    Lương thấp quá.
    Người đẹp.
    Chị là?
    Tôi là vợ của Tiết Đại Minh.
    Vừa nãy
    tôi đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện
    giữa cô và Tiết Đại Minh.
    Anh ấy không biết ăn nói,
    anh ấy nói thế,
    chắc chắn cô sẽ không tới làm.
    Đây là bảng lương của nhân viên chúng tôi.
    Cô nhìn này,
    không có ai
    nhận lương quá 2000 tệ cả.
    Tiết Đại Minh còn không lấy đồng nào,
    anh ấy có thể trả cô 3000 tệ
    là cao lắm lắm rồi đấy.
    Vì sao em phải ứng tuyển ở nơi như thế này?
    Anh nghĩ em nên đi.
    Em nghĩ xem, thời buổi này
    không có nhiều ông chủ
    thật lòng thế này đúng không?
    Vợ ông chủ cũng ra mặt rồi,
    còn thế chấp cả nhà.
    Người ta có quyết tâm
    phát triển sự nghiệp tới cùng.
    Nhưng…
    Anh rất coi trọng người
    có gan liều mình đánh cược thế này.
    Em tự tính đi,
    nghĩ kỹ vào.
    [Mùa đông năm 2012]
    Vợ ơi.
    Em thấy sao,
    xe mới của chúng ta đấy.
    Cảm ơn em.
    Xe này mới đi 5000 cây số,
    như mới ấy.
    Cả tầng 11
    đều là công ty của bọn em bây giờ.
    Cả tầng à?
    Sau này Từ Tân tôi
    sẽ làm tài xế cho Lý Anh Nam.
    Về nhà thôi.
    Về nhà làm gì?
    Chúng ta đi ăn mừng.
    Không muốn đâu,
    về nhà mừng đi.
    Được thôi.
    Nào, lên xe.
    Thật ra sau khi
    mọi người thấy giới thiệu dự án này,
    [Năm 2013]
    thì đã biết
    thực chất công ty chúng tôi
    làm nghiên cứu phát triển phần mềm.
    Chúng ta có thể…
    Chị Nam.
    Chị Nam, chị không sao chứ?
    Chị Nam.
    Không giữ nổi,
    thứ này chẳng có ích gì cả.
    Này.
    Vừa mới ở cữ xong,
    sao ông chủ có thể
    sắp xếp chị đi công tác xa thế nhỉ?
    Từ Tân.
    Chuyện gì?
    Quả ngủ chưa?
    Ngủ rồi.
    Anh lại đây.
    Đây.
    Nào, nào.
    Lại đây.
    Lại gì mà lại?
    Lại đây.
    Anh lại cái gì?
    Em không có tâm trạng.
    Không có tâm trạng.
    Thế em gọi anh tới đây làm gì?
    Hôm nay
    em bị Lão Tiết
    sỉ nhục ở chỗ làm.
    Sỉ nhục là thế nào?
    Bị anh ta chửi đấy,
    trước mặt cổ đông lớn.
    Thôi xong.
    Hôm nay sao thế?
    Tâm trạng vui thế à?
    Có chuyện tốt gì?
    Để em đoán nhé.
    Bàn xong chuyện với David rồi à?
    Đúng không?
    Đúng, đúng.
    Có phải anh chưa làm vụ lớn bao giờ đâu,
    sao lần này lại vui thế?
    Không,
    bởi vì lần này anh cảm thấy
    anh có tài quá.
    Anh có thể hỏi được chuyện
    từ một kẻ câm.
    Bởi vì lần này
    chúng ta phối hợp tốt quá mà.
    Không ai ăn ý hơn đâu.
    Anh sắp bay đi gặp David.
    Quan trọng nhất là
    vụ làm ăn này rất lớn.
    Anh đi tắm đi.
    Mẹ, em trai ăn giấy.
    A lô.
    Cậu có cần phải nói
    với tôi lúc này không?
    Được rồi, được rồi,
    cúp đây.
    Con trai.
    Ai thế?
    Mẹ mơ thấy người bố đã mất của con.
    Bố mất lâu lắm rồi,
    không sao đâu.
    Mẹ khó chịu.
    Con khó chịu đây.
    Khương Tiểu Bạch.
    Sao cháu đã về rồi?
    Ý cháu là
    cháu trốn ra ngoài?
    Cô đừng nói với bố tôi đấy,
    nếu không bố sẽ không
    cho tôi quẹt thẻ nữa.
    Tôi hỏi cháu đấy.
    Đúng đó,
    họ lấy hành lý và điện thoại của tôi,
    tôi hết cách
    đành phải trốn ra.
    Cô nghĩ
    đây có phải giam giữ phi pháp không?
    Tôi có báo cảnh sát được không?
    Không phải cháu nói họ là bạn cháu sao?
    Bạn gì thế?
    Thì đi du lịch cùng nhau,
    gặp nhau nên chơi thôi.
    Bình thường mà.
    Không phải tuần sau
    trường cháu mới thi xong được nghỉ à?
    Sao bây giờ cháu đã về rồi?
    Cháu thi chưa?
    Chưa.
    Ngày mai bố cháu đi công tác,
    tối nay cháu ngủ tạm đây đã.
    Còn một việc nữa.
    Có thể tôi
    đã chụp vài bức ảnh với họ.
    Bây giờ ảnh đang trong tay họ.
    Ảnh?
    Ảnh gì?
    Thì…
    Năm nay cháu mới bao nhiêu tuổi?
    Cháu…
    mười chín
    hay là 18?
    Tôi đã 18 tuổi rồi.
    Tôi không cần biết,
    dù gì cô cũng có thể xem như mẹ tôi,
    cô phải giúp tôi.
    Dù cô có không thích tôi,
    tôi cũng là con gái cả nhà họ Tạ,
    chị cả trên pháp luật của hai đứa con của cô.
    Nếu mấy bức ảnh đó lộ ra ngoài
    chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến
    việc niêm yết của công ty bố tôi.
    Tài sản của cô cũng sẽ đổ sông đổ bể.
    Giúp tôi cũng là giúp cô.
    Ngủ sớm đi.
    Về nhà sướng thật.
    Bà chủ về rồi.
    Mẹ tôi đâu?
    Đi đánh mạt chược rồi.
    – Nào.
    – Sớm thế à?
    Bà chủ,
    ông chủ bay sớm như thế
    mà cô cũng đi tiễn à?
    Cô để Lão Dương đi cùng là được mà.
    Chị cũng thế còn gì,
    sáng sớm đã dậy làm bữa sáng cho tôi.
    Đây là công việc của tôi.
    Đều là công việc thôi.
    Đúng rồi,
    Tiểu Bạch dậy chưa?
    Tiểu Bạch về rồi à?
    Giờ lại khó nấu ăn rồi,
    cô ấy kén ăn lắm.
    Đúng rồi,
    thời tiết nóng lên.
    Lát nữa chúng ta
    chuẩn bị sắp xếp quần áo hè đi.
    Lát nữa bảo em trai chị tới lấy
    đồ thể thao chồng tôi chưa mặc đi.
    Lại lấy đồ,
    tôi ngại lắm.
    Có gì mà ngại đâu.
    Chị chỉ có một người em trai,
    nhận đi,
    đừng khách sáo.
    Cảm ơn phu nhân.
    A lô.
    Tới rồi.
    Làm gì thế?
    Làm…
    Cô tìm ai à?
    Dậy hết đi.
    Tôi đến lấy đồ của Khương Tiểu Bạch.
    Khương Tiểu Bạch là ai,
    mấy người chắc chắn biết.
    Nếu không cũng sẽ không ra tay với con bé.
    Ra giá đi.
    Cô hiểu lầm rồi.
    Chúng tôi không cần tiền,
    chúng tôi có tiền.
    Vậy mấy người cần cái gì?
    Giày.
    Giày?
    Mùa Hè Rực Rỡ
    mới tung ra một phiên bản
    giày thể thao giới hạn.
    Ở khu vực Châu Á, tổng cộng chỉ có hai đôi.
    Chúng tôi không lấy được,
    bố của Tiểu Bạch có bản lĩnh như thế,
    tôi tin chắc rằng ông ấy
    nhất định sẽ có cách giải quyết.
    Cho nên mấy người đã làm những việc này
    chỉ vì một đôi giày sao?
    Được,
    tôi có thể nghĩ cách
    giúp mấy người có được giày.
    Đưa ảnh cho tôi trước.
    Có thể là tôi đã không giải thích rõ.
    Bức ảnh này
    vốn là anh em bọn tôi
    định cất làm kỷ niệm.
    Nếu cô muốn lấy
    thì phải đổi bằng giày.
    Tôi đã nói với cậu rồi,
    giày,
    tôi sẽ nghĩ cách,
    còn cậu đưa ảnh cho tôi trước.
    Cô có quan hệ gì với Tiểu Bạch?
    Cô là chị gái cô ấy à?
    Xin chào.
    Xin chào.
    Đẹp.
    Cũng khá thơm đấy.
    Lơ tôi à?
    Cô làm gì vậy?
    Sao lại đánh người?
    Thằng nhóc này là ai vậy?
    [Chơi thôi]
    Không ai dạy mấy người à?
    Bắt nạt phụ nữ ư?
    Đây…
    Cô không sao chứ?
    Chỉ là vài thằng nhóc
    thì có thể bị làm sao chứ?
    Họ nợ cô cái gì?
    Điện thoại.
    Lấy điện thoại ra.
    Lấy ra đây.
    Đợi đã,
    đi theo tôi.
    Ở đâu vậy? Người đâu?
    Đi đâu rồi?
    Đuổi bên kia, đuổi bên kia.
    Đuổi theo, đuổi theo.
    Mau lên, đuổi theo.
    Những thằng nhóc này chỉ mới 17, 18
    mà đã đáng sợ như thế.
    Không phải trẻ con bây giờ đáng sợ
    mà là từ trước đến giờ
    trẻ con đều rất đáng sợ.
    Đúng rồi, tự giới thiệu chút,
    tôi tên Ngải Anh.
    Nếu không phải tôi đang sửa đồ
    ở quán bar
    thì một mình cô tính làm thế nào?
    Thằng nhóc xui xẻo này
    về nhà với bố ngay.
    Mau lên, mau chạy nào.
    Cũng chỉ lòng vòng có nhiêu đó,
    ai cũng quen biết nhau.
    Hơn nữa, những đứa nhỏ này
    yêu bản thân mình biết mấy,
    chúng không liều mạng đâu.
    Với cả, tôi từng giành được giải á quân
    Kickboxing của quận Sơn Hải.
    Thì ra cô đã đến với đầy đủ chuẩn bị.
    Xem ra là tôi đã lo chuyện bao đồng.
    Tốt bụng nhiệt tình,
    tôi vẫn phải cảm ơn anh.
    Vốn dĩ tôi còn định tiễn cô lên xe,
    xem ra không cần thiết nữa.
    À, tôi còn việc khác phải làm.
    Cô đi một mình phải cẩn thận nhé.
    Nên xưng hô với anh như thế nào đây?
    Để lần sau
    gặp lại nhau hẵng nói.
    Tự mình xem đi,
    xóa những gì cần xóa đi.
    Giỏi thế sao?
    Bố tôi cưới cô đúng là
    đã chọn đúng người.
    Đi chơi đây.
    Đi đâu đấy?
    Đi tìm Tiểu Đông.
    Cháu còn định đi tìm Tiểu Đông sao?
    Đúng vậy.
    Không,
    không phải cô tin thật đấy chứ?
    Cậu ấy là anh em của tôi,
    chúng tôi phối hợp với nhau để trêu cô đấy.
    Được,
    không tệ,
    khả năng xử lý cũng ổn đấy.
    Thế mà cũng không giận,
    cô cũng giỏi giả vờ thật.
    Cô ấy mà,
    trước giờ đều là làm việc vì lợi ích,
    chắc chắn là tôi có tác dụng gì đó với cô
    nên cô mới giúp tôi như thế.
    Nói tôi nghe xem,
    cô đang tính toán cái gì?
    Tôi không nhảm nhí như thế,
    còn bỏ thời gian để tính kế cháu.
    Tôi sắp muộn giờ học rồi,
    cháu còn cái gì muốn thử thách không?
    Nói hết trong một lần đi.
    Gần đây, công ty bố tôi
    không được yên bình lắm nhỉ?
    Có phải ông ấy đã dặn dò cô,
    bảo cô trông chừng tôi
    để tránh xảy ra sai sót không?
    Nói xong chưa vậy?
    Làm nội trợ toàn thời gian
    không dễ dàng nhỉ?
    Lấy tiền từ tay bố tôi cũng không dễ gì,
    còn phải chăm sóc con gái của vợ cũ như tôi,
    đúng là thảm quá đi mất.
    Nhưng tôi mãi mãi là con gái của bố tôi,
    tôi sẽ không đời nào không lấy được tiền.
    Nhưng cô thì…
    Có thể bị đuổi bất kì lúc nào đấy.
    [Dành tặng người yêu của anh]
    [Dành tặng Uyển Oánh thân yêu]
    [Gần đây có một cô gái]
    tên Uyển Oánh gì đó,
    từ khi thành lập công ty đến
    lúc niêm yết trên sàn chứng khoán
    là chưa đến ba năm đâu.
    Các cô nói xem
    người đàn ông đứng sau cô ấy
    phải có địa vị thế nào chứ?
    [Ngoài Lão Quách]
    [với Lão Tạ nhà cô ra]
    thì thật sự chẳng mấy ai có năng lực đó.
    [Dành tặng Uyển Oánh thân yêu]
    [Dành tặng người yêu của anh]
    [Dành tặng người yêu của anh]
    Từ từ thôi.
    Thơm quá.
    Đúng vậy,
    bố sợ mình có mùi lạ.
    [Lý Ngạo Lâm]
    Mời vào.
    Luật sư Anh,
    Lý Diêu Lâm đã đến.
    Ai cơ?
    Là vận động viên
    đã bạo hành vợ mình đấy.
    Ý cô là Lý Diêu Lâm sao?
    Chị không nhận vụ của anh ta.
    Nhưng luật sư Châu bảo
    chị hãy nghe thử xem
    anh ta nói như thế nào.
    Chẳng lẽ còn bắt chị
    tẩy trắng cho anh ta sao?
    Nhưng anh ta cũng đến đây rồi.
    Vậy chị đi.
    [Lý Ngạo Lâm]
    [Tôi đã nhìn thấy cô ở sân bay.]
    [Tôi phát hiện]
    [chúng ta sống chung
    trong cùng một thành phố.]
    Vậy thì sao?