Thành Phố Của Cô Ấy Tập 03 | Phim Tình Yêu Hiện Đại Nữ Chủ | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
    [Thành Phố Của Cô Ấy]
    [Tập 3]
    Tiểu Độ, Tiểu Độ,
    bật chế độ thức giấc.
    [Vâng, thưa chủ nhân.]
    [Bật chế độ thức giấc.]
    [Hôm nay là ngày 14 tháng 11 năm 2018,]
    [Valentine Cam.]
    [Thời tiết từ nắng chuyển sang nhiều mây.]
    [Bây giờ khởi động một ngày mới cho bạn.]
    [Tiếp theo sẽ phát cho bạn]
    [ca khúc "Blue" của ban nhạc]
    [Dark Blue.]
    ♪Đến vũ trụ màu xanh♪
    ♪Vì ở đó sẽ tìm thấy sự thật♪
    Sau "vì" thiếu chủ ngữ,
    ♪Dây đàn rung động lòng người,
    đầu ngón tay mập mờ♪
    câu lỗi rõ ràng.
    ♪Giai điệu ngọt ngào trong cuộc đời anh♪
    Đến đây.
    [Cùng xây dựng thành phố văn minh]
    A lô,
    mẹ ạ.
    Bố mẹ lại xem trộm
    Khoảnh Khắc trên Wechat của con rồi.
    [Con nhận được đồ chưa?]
    Con nhận được rồi,
    cảm ơn mẹ yêu của con.
    [Con có biết làm không?]
    Không biết thì phải làm sao ạ?
    [Đợi bố mẹ về làm cho con.]
    [Giờ gửi cho con một ít trước.]
    Vâng.
    Chuyến này bố mẹ đi đâu chơi ạ?
    [Đang trên tàu biển,]
    [sắp đến Busan rồi.]
    Hay là con đến chỗ bố mẹ chơi.
    [Tour người già, con đi làm gì.]
    [Mỹ à,]
    [mẹ cúp máy đây.]
    A lô.
    Cuộc sống đúng là
    còn thoải mái hơn cả mình.
    [Nấm Matsutake]
    Vâng, vâng,
    cứ vậy đã.
    Thật ngại quá,
    thưa cô.
    Xin hỏi cô đi hai người ạ?
    Không phải.
    Làm phiền cô ngồi bên kia được không?
    Vì sao?
    Vì hôm nay là Valentine Cam,
    nhà hàng chúng tôi
    đặc biệt giữ ghế đôi bên này
    cho khách hàng.
    Được thôi,
    anh ăn gì em ăn đó.
    Cho tôi phần ăn hai người,
    các cặp đôi gọi bao nhiêu tôi gọi bấy nhiêu.
    Việc này…
    Được,
    dùng điện thoại của em.
    Vâng.
    Nào.
    Anh dựa sát vào.
    A lô.
    Cô Lưu Mạt Lị,
    chuyện của cô vừa nghe là biết
    chiêu trò mang thai.
    Đúng,
    về tình hình cụ thể
    cô có thể xác nhận thời gian
    với thư ký của tôi,
    chúng ta gặp mặt nói chuyện.
    Chào cô,
    đây là phần ăn cô gọi,
    mời dùng bữa.
    Cảm ơn.
    A lô, chị Chung.
    Chị đừng vội,
    về lý thuyết mà nói,
    nhà của chị có thể đòi lại.
    Chỉ cần chứng minh được chồng chị
    bán căn nhà trị giá năm triệu tệ
    cho bồ nhí với giá hai triệu rưỡi,
    rõ ràng thấp hơn so với giá cả hợp lý
    của thị trường.
    Vâng.
    Như vậy chúng ta có thể
    lấy lý do xâm phạm
    tài sản chung của vợ chồng
    để yêu cầu trả lại căn nhà.
    Được, được, được.
    Chào chị.
    Tâm trạng vốn rất tốt.
    Đúng đấy.
    A lô, cô Vương.
    Cháu xem chứng cứ của cô rồi.
    Mặc dù trên giấy tờ nhà đất
    có tên con gái cô,
    nhưng bây giờ bên nam đã chứng minh,
    lúc kết hôn
    con gái cô đã cho đối phương 300 nghìn tệ,
    đã đăng ký theo phần trăm,
    nên theo tỉ lệ mà nói,
    con gái cô chỉ được hưởng
    năm phần trăm quyền sở hữu bất động sản.
    Đúng.
    Chào cô.
    [Tập 3: Độc thân dựa vào thực lực,
    ly hôn cũng vậy]
    Đến rồi.
    Đi thôi.
    Vào đi, vào đi.
    Đi thôi.
    Đóng cửa.
    [Hướng dẫn sử dụng thang máy an toàn]
    Trong thang máy sao lại
    có mùi lạ thế nhỉ?
    Mẹ ơi,
    là mùi trên người bố ạ?
    Trên người bố có mùi của ông nội.
    Gần đây không để lộ chuyện gì chứ?
    Giữ tâm trạng anh ta ổn định chưa?
    Luật sư Anh, tôi đều làm theo lời cô rồi.
    Tâm trạng anh ta rất ổn định.
    Luật sư Anh, lúc trước cô nói đúng.
    Tôi là một bà mẹ nội trợ,
    chẳng có thu nhập gì cả,
    nếu không phải cô giúp tôi
    giữ chứng cứ ngoại tình của anh ta,
    tôi thực sự không biết phải làm sao.
    Chị này,
    với tư cách luật sư đại diện của chị,
    tôi nhất định giúp chị
    giành lại phần thuộc về chị.
    Cảm ơn cô.
    Bà xã,
    em tìm anh à.
    Đây… đây là ai?
    Cô ấy là luật sư của tôi,
    tôi muốn ly hôn với anh.
    Bà xã, em đừng gây sự nữa.
    Chúng ta làm lành rồi,
    còn ly hôn cái gì.
    Xin chào anh Trương,
    tôi là luật sư đại diện của vợ anh.
    Hôm anh tôi đại diện cho vợ anh
    chính thức đưa ra yêu cầu ly hôn với anh.
    Lúc trước ở căn hộ Hoa viên Tân Hải,
    anh bị cảnh sát dẫn đi,
    đồng thời ở đồn cảnh sát anh đã thừa nhận
    mối quan hệ tình nhân giữa anh và cô Vương,
    chắc anh còn nhớ nhỉ.
    Thì ra tôi bị bắt là do hai người giở trò.
    Quản lý có thể chứng minh
    căn hộ đó cho thuê dài hạn,
    cộng thêm lời khai của anh ở đồn cảnh sát,
    ngoại tình trong quan hệ hôn nhân
    là sự thật đã định.
    Hôm nay chúng tôi muốn bàn bạc với anh
    vấn đề phân chia tài sản và con cái.
    Anh xem đi.
    Cô được lắm.
    Cô bắt tay với người ngoài cùng bẫy tôi.
    Anh Trương,
    anh ngoại tình trước,
    là bên có lỗi trong hôn nhân,
    ắt hẳn tòa án sẽ phán
    quyền nuôi đứa con một tuổi
    cho vợ anh.
    Ngoài ra,
    nhà cửa là tài sản chung của vợ chồng
    trong hôn nhân,
    cũng có nghĩa là vợ anh
    có một nửa quyền sở hữu tài sản.
    Lý Tú Lan, cô giỏi lắm.
    Hôm nay tôi mới thấy rõ con người cô,
    cô nham hiểm thật đấy.
    Tôi thực sự hối hận đã kết hôn với cô.
    Tôi nham hiểm thế nào,
    lúc mới kết hôn
    anh cũng đâu như bây giờ.
    Đây là một trong những nguyên nhân
    tôi không muốn kết hôn.
    Hôn nhân đi đến cuối cùng,
    chẳng có ai là người thắng cuộc cả.
    Luật sư Anh.
    – Luật sư Anh.
    – Luật sư Anh.
    Xin chào.
    Luật sư Anh.
    Hôm nay có mấy người?
    Bốn người.
    Đều khá rắc rối.
    Có một người nói là bạn chị,
    đang đợi chị trong phòng làm việc.
    [Luật sư Anh Tiểu Mỹ]
    Hôm nay được ăn nhiều nhất
    hai miếng thôi đấy.
    Biết rồi,
    không dám ăn nhiều.
    Sao giờ em mới đến?
    Chị mặc màu đỏ son chưa,
    em xem nào,
    hiệu quả thế nào?
    Cho ai xem chứ,
    đợi ly hôn đã.
    Nhẫn cũng tháo rồi.
    Sợ mất.
    Hôm kỷ niệm ngày thành lập trường,
    đàn anh không đến,
    em biết ngay là có vấn đề.
    Cảm ơn.
    Chị nghĩ kỹ chưa,
    ly hôn thật à?
    Nghĩ nhiều lần lắm rồi.
    Con ngủ rồi à?
    Anh gọi mẹ anh đến thay cho điều dưỡng,
    vì sao anh không nói với em một câu?
    Không phải, con người cô ta không ổn,
    em biết không?
    Rất nhiều ý xấu,
    hơn nữa còn không an phận.
    Anh có biết
    cô ấy không chỉ chăm sóc con,
    điều dưỡng còn có thể chăm sóc em không?
    Anh biết.
    Thế mà anh còn bảo cô ấy đi.
    Anh cũng có thể chăm sóc em.
    Anh chăm sóc em cái gì chứ,
    anh không đi làm à?
    Em vốn đã trầm cảm sau sinh,
    anh không biết à?
    Cháu bé bị co giật do sốt cao,
    cần rửa ruột.
    Rửa ruột.
    Hai người lớn
    mà sao chăm sóc con thành ra như này?
    – Bác sĩ.
    – Nếu anh nghe lời em,
    cho con uống thuốc bắc cho trẻ nhỏ
    có khi đã không sốt như vậy rồi.
    Thằng ranh này cầm tiền xong
    thì hủy đăng ký công ty,
    [Công ty TNHH công nghệ Hòa Tín Mỹ Hảo
    Hợp đồng Hợp tác đầu tư]
    cầm tiền bỏ trốn rồi.
    Lừa rất nhiều bạn bè và họ hàng.
    Vì sao lúc đó anh không hỏi rõ?
    Anh không nghĩ, anh…
    Anh cảm thấy anh em lâu năm,
    anh nghĩ…
    – Anh tin…
    – Từ Tân.
    Anh gọi kẻ lừa anh là anh em,
    anh tài thật đấy.
    Bắt đầu từ hôm nay
    chúng ta không còn nhà của mình nữa.
    Dự án đó của anh có đáng tin không?
    Em yên tâm,
    lần này chắc chắn được.
    Hơn nữa khó khăn lắm
    anh mới có được quyền đại lý,
    nên lần này anh cảm thấy
    không có vấn đề gì.
    Tin anh,
    anh cứ đen đủi mãi,
    giờ mùa xuân của anh sắp đến rồi.
    [Để ủng hộ anh ấy khởi nghiệp,]
    Sắp đến rồi, con trai.
    [bọn chị đã bán căn nhà duy nhất,]
    [Từ Tân yêu dấu]
    [Từ Tân nhận]
    [bắt đầu cuộc sống ở thuê.]
    [Nhưng hôm chuyển nhà,]
    [chị nhìn thấy thư tình lúc trẻ chị viết]
    [cho anh ấy bị vứt trong thùng rác.]
    [Giây phút đó,]
    [dường như thứ bị vứt]
    [không phải thư,]
    [mà là chị.]
    [Nếu lúc đó chị dứt áo ra đi,]
    [cuộc hôn nhân này]
    [đã kết thúc từ hôm đó.]
    Có người nói, trong cả cuộc đời,
    vợ chồng có 200 lần có ý nghĩ
    bóp chết đối phương,
    nhưng cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi.
    Lần này,
    chị quyết định rồi,
    nhất định phải ly hôn.
    Nhưng ly hôn
    là một cuộc chiến lâu dài.
    Con cái,
    bố mẹ,
    nhà cửa,
    xe cộ,
    còn có nhiều tài sản chung của hai người,
    cổ phần công ty,
    mạng lưới quan hệ,
    chị định dành ra bao nhiêu sức lực
    để dây dưa với anh ấy?
    Thực ra quan trọng nhất vẫn là con cái.
    Mấy vấn đề em nói, chị đều nghĩ đến rồi.
    Chị có ý này.
    Em có thể làm cố vấn ly hôn của chị không?
    Nhưng mà
    trước khi chuẩn bị kỹ lưỡng,
    chị sẽ không đề cập với Từ Tân đâu.
    Chuyện là thế này,
    ba năm, chị sẽ phấn đấu
    đến khi công ty niêm yết,
    thế thì 200 nghìn cổ phiếu phát hành
    với giá hai tệ một cổ phiếu
    tăng gấp 20 lần chắc cũng rất có khả năng.
    Thế thì năm thứ ba rút tiền mặt,
    bốn trăm nghìn cổ phiếu phát hành sẽ thành…
    khả năng rất cao sẽ là tám triệu tệ.
    Khoản tiền này, chị sẽ
    đem ra chia đều với Từ Tân,
    sau đó, mỗi người mua một căn nhà
    trong khoảng năm triệu tệ.
    Anh ấy là 100 mét vuông,
    chị là 120 mét vuông.
    Sau đó chị sẽ dùng số tiền còn lại
    để đổi xe.
    Số tiền còn lại
    thì sẽ cất đi làm quỹ dự phòng
    cho bé Tiểu Quả đi học.
    Chị chắc chắn
    tám triệu tệ kia sẽ về tay mình thật à?
    Tóm lại nhìn cái vẻ
    sống mái đến cùng của sếp,
    chị nghĩ hy vọng niêm yết vẫn khá cao.
    Không phải năm sau thì là năm sau nữa.
    Năm thứ ba rút tiền,
    chia tiền,
    mua nhà.
    Xe,
    nhà,
    tiền tiết kiệm,
    cổ phần công ty
    và bé Tiểu Quả,
    sau khi tất cả được hoàn thành
    thì ly hôn chỉ còn là việc
    cầm hai quyển sổ đăng ký kết hôn
    đến Cục Dân chính để đổi
    hai quyển chứng nhận ly hôn còn gì.
    Chúng ta kiểm soát thiệt hại, ảnh hưởng đến
    cuộc sống của đôi bên xuống mức không,
    vậy cũng tức là
    cuộc sống sau ly hôn
    cũng vẫn như bây giờ,
    thậm chí còn tốt hơn bây giờ.
    Từ từ, từ từ đã.
    Nghe chị nói mà em muốn thủng cả đầu.
    Chị,
    Lý Anh Nam,
    phải ly hôn thật êm đẹp.
    Em chỉ từng thấy người khác
    lên kế hoạch trước khi kết hôn,
    sao em chưa từng gặp kiểu
    ra sức vẽ một tương lai tươi sáng
    trước ly hôn
    như chị nhỉ?
    Sao?
    Tối muốn ăn gì?
    Gì cũng được.
    [Hôm trước em bảo muốn ăn cá còn gì.]
    [Cá tươi]
    Cá hôm nay có vẻ tươi,
    muốn ăn cá vược
    hay cá lóc hoa?
    Anh quyết đi,
    anh muốn ăn gì thì em ăn nấy.
    Đang có chuyện gì vui phải không?
    Ly hôn đến nơi rồi
    còn vui như thế.
    Em không hiểu,
    kế hoạch ấp ủ trong lòng
    cuối cùng cũng nói ra được,
    thoải mái lắm.
    Ba giờ 40 phút chiều
    ngày 14 tháng 11 năm 2018,
    kế hoạch ly hôn của Lý Anh Nam
    chính thức khởi động.
    Nóng.
    Nóng quá, nóng quá, nóng quá.
    [Hầm để xe]
    Lát nữa ăn gì?
    Anh làm gì thế?
    Đồ Tây được không?
    Thơm cái nào.
    Thơm một cái.
    Ghét chết được.
    Em đừng thế mà.
    Em đừng giận nữa,
    anh mời em ăn lẩu nhé?
    Được.
    Vậy em muốn ăn loại cay nhất.
    Tuyết rơi rồi.
    Lý Anh Nam.
    Có lạnh không?
    Vợ.
    Phạt anh cõng em đi.
    Được, được, được.
    Nào.
    Đi thôi.
    [Hầm để xe]
    Đi ăn lẩu thôi.
    Lát nữa có kế hoạch gì?
    Nghe em sắp xếp thôi.
    Nghe em?
    Hôm nay chị cũng phải
    làm "độc hiên" một lần.
    "Độc hiên" là gì?
    Gái độc thân hiên ngang,
    đọc tắt là "độc hiên".
    Được.
    Hiên ngang lên.
    Em làm gì thế?
    Có mỗi mình chị massage à?
    Tối qua ăn một miếng bánh kem,
    sáng nay lên cân tăng tận một cân.
    Em có cần phải sống tinh tế thế không?
    Cân bằng về sinh lý
    cho em cảm giác an toàn về tâm lý.
    Lâu lắm không sang nhà em rồi,
    cảm giác em sắm thêm nhiều đồ phết nhỉ.
    Cái to to kia kìa,
    cái đó trông đáng yêu đấy.
    Cái đó gọi là Bạch Thiên Xuân.
    Bạch Thiên Xuân?
    Bao nhiêu tiền?
    Chị định mua cho Quả một cái.
    Gần nửa tháng lương.
    Bao nhiêu cơ?
    Thế còn chưa phải đắt đâu.
    Có tác dụng gì?
    Tô điểm thế giới nội tâm.
    Không hiểu.
    Bên này mạnh chút.
    Chị cũng biết đấy,
    trạng thái bình thường của em
    ở nơi làm việc là đối đầu tàn sát,
    môi trường làm việc
    có quá nhiều năng lượng tiêu cực,
    nên em phải dùng sức trẻ trong lòng
    để cân bằng lại.
    Chi nửa tháng lương mua một con gấu nhựa
    là cân bằng à?
    Thì cảm xúc của con người là chủ quan mà.
    Một số niềm vui đến từ thực tế,
    một số đến từ tưởng tượng,
    chỉ là con đường khác nhau thôi.
    Cái này, chị càng…
    Cảm ơn.
    Chị càng cái gì?
    Chị không hiểu nổi.
    Chuẩn đấy.
    Cái này là album ảnh à?
    Bố mẹ em gửi đấy.
    Một tuổi à?
    Chị quên à?
    Từ 1 tuổi đến 33 tuổi,
    năm nào họ cũng phải chụp cho em một tấm.
    Trước kia toàn là họ chụp,
    sau này thì em tự chụp.
    Đáng yêu quá.
    Bố mẹ em tốt với em thật.
    Chị nhớ
    hồi học năm nhất, họ còn gửi cho em
    quà Tết Thiếu nhi 1/6,
    – phải không?
    – Đúng rồi.
    Giờ vẫn còn gửi.
    Thật à?
    Em lấy cho chị xem.
    Hoa hoét thế.
    Còn chưa chụp lại cơ.
    Bình thường,
    chứng tỏ em bận,
    tốt mà.
    Cũng phải.
    Bộ đồ em đang cầm khiến chị nhớ lại
    buổi team building năm ngoái của bọn chị.
    Ở đâu?
    Chị tìm cho em nhé.
    Đây.
    Đẹp phải không?
    Đúng là đẹp thật.
    Mỗi tội hơi xa.
    Không thành vấn đề,
    mai em bảo Đào đặt vé máy bay.
    Nói đi là đi à?
    Chị ngưỡng mộ em quá.
    Em nói chị này,
    một năm chị có bao nhiêu dịp lễ tết,
    chọn đại một ngày
    không khó.
    Kỷ niệm ngày cưới chưa tổ chức lần nào.
    Chị không tiếc à?
    Nếu cảm thấy tiếc
    thì chắc cũng tổ chức rồi.
    Cái này là tư duy lập dị gì
    của gái đã có chồng đây?
    Chờ chị ly hôn xong,
    chị sẽ chuyển đến đây làm hàng xóm với em,
    sau đó chị em mình sẽ có thể…
    Điện thoại kìa.
    [Từ Tân]
    Chị em mình có thể cùng nhau…
    Làm gì vậy?
    Mẹ ơi.
    Quả, sao thế?
    [Bố vừa đi siêu thị
    mua rất nhiều rượu trắng,]
    [bố lại say rồi,]
    [con sợ.]
    [Mẹ mau về nhà đi.]
    Bố con đâu?
    [Bố đang đi tiểu.]
    [Mẹ, mẹ về nhà nhanh đi.]
    – [Bố muốn đánh con.]
    – [Thằng ranh,]
    [cầm điện thoại bố làm gì đấy?]
    A lô, a lô.
    Chị phải về ngay rồi,
    chị đi thay bộ đồ.
    Thằng khốn Từ Tân này,
    chị nói em nghe,
    anh ta còn dám
    động tay động chân với Tiểu Quả,
    chị sẽ chết chung với anh ta.
    Tiểu Quả.
    Mẹ ơi.
    Con yêu.
    Em về sớm thế?
    Ăn chưa?
    Vẫn còn đồ ăn đấy.
    Nào.
    Rượu trắng đâu?
    Rượu trắng nào?
    Tiểu Quả gọi cho em
    nói anh mua rất nhiều rượu trắng,
    rượu trắng đâu?
    Anh không mua rượu.
    Mẹ, mẹ nhìn bên này này.
    Thằng nhóc này,
    con lén gọi điện cho mẹ,
    tố cáo bố à?
    Đó là rượu trắng sao?
    Nhìn đi, nhìn đi,
    rượu trắng.
    Vậy mà em cũng tin,
    thiệt tình…
    Lừa mẹ con rồi.
    Giỏi quá nhỉ.
    Làm tí rượu trắng.
    Từ Tân,
    em không cho phép anh làm nội trợ.
    Chị đã áp dụng cách em chỉ chưa?
    [Chưa.]
    Tối qua chị đã
    nói chuyện sinh nhật với anh ấy rồi,
    em biết anh ấy nói gì với chị không?
    Anh quên mất sinh nhật em,
    đúng là không nên.
    Trước bảy tuổi
    và sau 70 tuổi mới đón sinh nhật,
    nếu không con người sẽ gặp xui xẻo.
    Chính vì lý do này
    nên anh mới quên sinh nhật của em đấy.
    Loại người này không ly hôn mà được sao?
    Sau khi chị về em cũng nghĩ rất lâu.
    Em
    cũng không khuyên chị
    dứt bỏ dứt khoát nữa,
    dù sao ly hôn
    cũng có cái giá của nó.
    Với tình hình trước mắt,
    chị và Từ Tân
    đều không chịu nổi cái giá này.
    Nên em quyết định
    em ủng hộ chị.
    Chúng ta
    cứ làm đúng quy tắc điều lệ,
    nhất định phải ly hôn thật êm đẹp.
    Cảm ơn.
    Cảm ơn.
    Vậy em có thể đồng ý với chị
    thêm một chuyện nữa không?
    Yên tâm.
    Em cũng sẽ không nói cho chị Nhị Anh biết đâu.
    Chị em đích thực có thể đọc được tiếng lòng,
    không còn nghi ngờ gì cả.
    Thôi xong, thôi xong, thôi xong.
    Tôi làm dự án của uổng công rồi.
    Không phải chứ, Anh Tiểu Mỹ,
    cô cứ toàn nổi hứng bất chợt,
    đưa tôi chạy lúc ba giờ sáng,
    cũng chẳng cho tôi thời gian
    lên kế hoạch chút.
    Anh lên kế hoạch gì chứ?
    Kế hoạch đâu có theo kịp thay đổi.
    Hơn nữa,
    đời người là phải nói đi là đi.
    Dân luật sư chúng ta
    về cơ bản là phải online 24/24,
    đi chơi cũng không ảnh hưởng công việc.
    Không phải, em trợ lý này,
    chắc cô không hiểu
    quan hệ giữa chúng tôi rồi.
    Cô ấy…
    Cô ấy nấc thôi
    tôi cũng biết hôm qua cô ấy ăn gì.
    Bài của Rio nhà tôi.
    Cô cũng biết bài này hả?
    Ừ.
    Cô trợ lý nhỏ như cô cũng có gu đấy.
    Tôi nói cô nghe,
    ca sĩ này tài năng lắm,
    ♫Đến vũ trụ màu xanh♫
    còn đẹp trai.
    ♫Vì ở đó sẽ tìm thấy sự thật♫
    Sao đi đâu cũng nghe thấy
    bài ba xu này thế?
    Bài ba xu?
    ♫Dây đàn rung động lòng người,
    đầu ngón tay mập mờ♫
    Cô chẳng có gu gì cả.
    Cô… cô biết ca sĩ đó
    trông như thế nào không?
    ♫Giai điệu ngọt ngào trong cuộc đời anh♫
    Tôi cho cô xem nhé.
    Liên quan gì đến chuyện
    ca sĩ trông như thế nào chứ?
    ♫Chăm chú nhìn vào đôi mắt em♫
    ♫Góc nghiêng của em giữa làn gió nhẹ♫
    Đây cô xem,
    siêu đẹp trai.
    Không, không, không.
    ♫Con tim tôi đập thình thịch♫
    Không xem đâu, không xem đâu.
    ♫Không dám cho em nghe thấy♫
    Tôi không hứng thú với người hai người nói.
    ♫Liệu còn có thể
    quay lại ngày hôm đó không♫
    Anh Tiểu Mỹ,
    cô có biết tại sao
    cô không có bạn trai không?
    ♫Để anh nói ra cảm giác mình dành cho em♫
    Vì cô không muốn nhìn trai đẹp đấy,
    ♫Đến vũ trụ màu xanh♫
    như vậy trai đẹp có thể tìm đến cô sao?
    Quỹ đạo chậm chút, chậm chút.
    Được, được.
    Cắt!
    Được rồi, được rồi.
    Hoàn hảo.
    Rồi, cảnh tiếp theo.
    Nào, nào, nào, vất vả rồi, vất vả rồi.
    Nghỉ chút.
    Cậu dựng cái này một chút.
    Nào.
    Vất vả rồi, dỡ phông nền đi.
    Đạo diễn,
    tại sao quảng cáo xe hơi
    lại phải quay trong bồn tắm vậy?
    Đây là một cảm giác.
    Nói lên rằng lái xe hơi rất thoải mái,
    cảm giác như đang được tắm
    trong bồn tắm vậy,
    rất thoải mái, rất vui vẻ.
    Vậy năm cô gái kia
    lượn qua lượn lại bên cạnh tôi
    để làm gì vậy?
    Xe xịn gái xinh mà,
    cậu có hiểu không?
    Xe xịn tất nhiên phải kèm gái xinh rồi.
    Như thế này…
    Hóng mát đó.
    Cậu là trai đẹp mà.
    Điện thoại.
    Hòm hòm rồi.
    Anh, em đi lấy nước cho anh.
    Dọn dẹp bên đó chút.
    Ừ được, được.
    Lấy cái thùng đi.
    A lô, mẹ.
    Mẹ nhận quảng cáo gì cho con vậy?
    Tệ quá đấy.
    Với cả,
    mẹ nhận công việc như vậy,
    tối phải biểu diễn,
    chẳng phải trì hoãn
    thời gian diễn tập của con sao?
    [Vội gì chứ?]
    [Biểu diễn công ích thôi mà,]
    [cũng đâu được tiền.]
    Với cả,
    rõ ràng mẹ đã hứa cho con hai ngày nghỉ
    để sáng tác bài hát mới rồi.
    Quay quảng cáo cũng có
    chiếm nhiều thời gian lắm đâu,
    viết trong lòng là được rồi.
    Đã bao nhiêu lần rồi?
    Lần sau…
    Lần sau mẹ nhất định
    sẽ cho con nghỉ thoải mái.
    Hoan nghênh quý khách.
    Chào cô,
    chúng tôi check in.
    Chào anh.
    Cho tôi mượn chứng minh thư.
    Đây, đây, đây.
    Cảm ơn.
    Anh chị chờ chút nhé.
    Anh ấy đến thật kìa.
    Kiểu gì anh ấy cũng hát "Blue".
    [Dark Blue]
    [Lễ hội âm nhạc công ích]
    Thảo nào nhóm fan nói
    tối nay anh ấy có buổi tổng duyệt.
    Nếu vậy thì anh ấy đang ở gần chúng ta đấy.
    Hai người không định
    đi chụp ảnh với tôi nữa à?
    Nói thế thì
    không đi cùng nữa.
    Chẳng mấy khi
    được tiếp xúc gần với anh ấy,
    chúng ta bí mật đi xem anh ấy diễn tập đi.
    Được.
    Vậy tôi tự đi chụp cho rồi.
    – Chị Tiểu Anh.
    – Xin chào, thẻ phòng của anh.
    Hay là chị đi xem cùng chúng em đã.
    Thôi không đi đâu.
    Chị ở một mình còn thoải mái hơn.
    Anh,
    anh đợi chút nữa hẵng thay.
    Sao thế?
    Còn một quảng cáo nữa.
    Chị Mẫn vừa bảo em in,
    bảo vừa vặn
    quảng cáo đó cũng quay ở đây.
    Nam nghệ sĩ hạng A ấn định ban đầu
    không đóng nữa.
    Tại sao không đóng nữa?
    Vì là quảng cáo bồn cầu,
    phải ôm bồn cầu để đóng.
    Anh,
    thôi mình cứ quay đi,
    anh cũng đừng làm khó em.
    Chị Mẫn đã đánh tiếng với ban tổ chức
    lễ hội âm nhạc rồi.
    Buổi tập của anh hôm nay,
    chị ấy cũng hủy rồi.
    Dừng xe.
    ♫Dùng quá khứ ♫
    ♫Quyết đấu với khoảnh khắc hiện tại♫
    ♫Thường xuyên là♫
    ♫Ánh mắt chạy đua cùng nước mắt♫
    Bấm bấm gì chứ?
    Sợ mình không nghe thấy sao?
    ♫Điểm đến♫
    ♫Lựa chọn ra sao,
    không có gì nên hay không nên♫
    Người này thiếu ý thức quá.
    ♫Chưa từng phụ thuộc vào tuổi tác♫
    ♫Định luật, phán xét, làm thế nào♫
    ♫Thật thoải mái ♫
    Bà đây thích nhất là
    ♫Là nói về tình yêu, không phải yêu ♫
    dạy dỗ mấy kẻ thiếu ý thức.
    ♫Sân khấu lúc mười giờ ♫
    ♫Cặp đôi tồi tệ nói đến là đến♫
    ♫Tôi hiểu♫
    ♫Ra đi hoặc gặp gỡ đều vội vã♫
    Cô là dân buôn vé hay fan cuồng thế?
    ♫Chào đón từng giai đoạn
    bằng cả sự chân thành♫
    Bò gì cơ?
    ♫Là điều tuyệt vời bé nhỏ của tôi♫
    Anh là bò thì có.
    Lạ với thân cái gì?
    ♫Hàng ghế khán giả chìm vào bóng tối♫
    Ai thân với anh?
    ♫Ánh đèn của tôi mới sáng lên♫
    ♫Tầm mắt rời khỏi những tràng pháo tay♫
    ♫Phần biểu diễn
    mới tràn ngập cảm giác an toàn♫
    ♫Cuộc đời phải tràn đầy ảo mộng♫
    ♫Cho phép những điều định sẵn
    tồn tại bất ngờ♫
    ♫Dùng thái độ tốt đã được tập trước♫
    ♫Đối diện với cuộc đua này♫
    ♫Cùng lắm thì làm lại♫
    Làm sao đây?
    Xe tôi hết xăng rồi.
    Nghiệp quật có nhanh quá không vậy?
    Ừm… tôi… giờ tôi đang vội đến một nơi,
    cô có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?
    Không thể, vì tôi cũng đang vội.
    Vậy… chí ít cô có thể cho tôi biết
    mấy giờ rồi chứ?
    Anh không có điện thoại à?
    Không, tôi không mang cả điện thoại
    lẫn chứng minh thư,
    tôi cũng không ngờ xe mình lại hết xăng.
    Nơi tôi cần đến thật sự ở ngay phía trước.
    Xin cô đấy,
    có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?
    Lên xe đi.
    Cảm ơn cô.
    [Có lẽ là vì lễ hội âm nhạc sắp tới]
    [mà có rất nhiều bạn nhấp vào]
    [ca khúc kinh điển của ban nhạc Dark Blue.]
    Sau đây
    xin gửi tặng các bạn ca khúc "Blue".
    Sao lại bài này nữa vậy?
    Có thôi đi không biết.
    ♫Đến vũ trụ màu xanh♫
    Cô không thích à?
    ♫Vì ở đó sẽ tìm thấy sự thật♫
    Chỉ có mỗi mấy giai điệu phát đi phát lại,
    ♫Dây đàn rung động lòng người,
    đầu ngón tay mập mờ♫
    ♫Giai điệu ngọt ngào trong cuộc đời anh♫
    đến ngữ pháp còn sai.
    Nghe như thể người sáng tác ra nó
    học hành không tới nơi tới chốn vậy.
    ♫Chăm chú nhìn vào đôi mắt em♫
    ♫Góc nghiêng của em giữa làn gió nhẹ♫
    ♫Con tim tôi đập thình thịch♫
    ♫Không dám cho em nghe thấy♫
    Cũng không hẳn đâu.
    ♫Liệu còn có thể
    quay lại ngày hôm đó không♫
    ♫Để anh nói ra cảm giác mình dành cho em♫
    Xin lỗi nhé,
    tôi không phải dân chuyên.
    ♫Đến vũ trụ màu xanh♫
    Nhưng thính giả là vô tình nhất mà.
    ♫Vì ở đó sẽ tìm thấy sự thật♫
    Phải rồi,
    bình thường.
    Phê bình giúp con người ta tiến bộ.
    ♫Bức ảnh đã ố vàng♫
    ♫Thời gian ngưng đọng♫
    ♫Liệu có♫
    Cảm ơn cô.
    Không có gì.
    Chỗ này của anh được đấy chứ.
    Tôi đi thay cái áo.
    Tôi phải ra phía trước xem.
    Tôi xin được chữ ký của anh ấy rồi.
    Anh.
    Cho qua nhờ, cho qua nhờ.
    Anh.
    Mau, lên xe đi.
    Mau, mau, mau, mau lên xe.
    Anh…
    Anh bị làm sao thế?
    Mau lên xe đi.
    Tôi… lát nữa tôi giải thích với cô sau.
    Anh.
    [Lễ hội âm nhạc công ích]
    Anh.
    Ơ hay, anh trai này.
    Cậu bạn này,
    rốt cuộc anh và gia đình anh có chuyện gì
    mà phải giận dỗi tới mức
    vắt chân lên cổ chạy thế?
    Không phải,
    tôi chỉ muốn đến lễ hội âm nhạc,
    tìm bạn trong ban nhạc của tôi để chơi,
    kết quả gia đình tôi không cho,
    nên tôi chỉ đành nói dối họ
    là điện thoại tôi tắt máy,
    tôi ngủ trong khách sạn thôi.
    Nếu vừa rồi tôi chạm mặt họ ở đó thật
    thì tôi chết thật đấy.
    Xin anh,
    sau mười tuổi
    tôi đã không còn vì muốn đi chơi
    mà đối đầu với gia đình nữa.
    Anh…
    Không đúng.
    Chúng ta… chúng ta đi ngược rồi.
    Anh đi thế này
    sẽ không bao giờ về được đâu.
    Xin… xin lỗi.
    Xin lỗi, xin lỗi.
    Hết xăng hẳn rồi.
    Tôi đã bảo gì?
    Lúc đến thì đang yên đang lành,
    lúc về thì không về được nữa,
    làm sao đây?
    Làm sao?
    Gọi cứu hộ đi vậy.
    Nhưng tôi không có điện thoại.
    Trong cái rủi có cái may.
    May mà tôi chuẩn bị sẵn.
    Sao cô ra ngoài
    còn mang theo nhiều quần áo vậy?
    Tôi đi du lịch chụp ảnh đó, em trai.
    Mỗi ngày chỉ chụp đúng một bộ
    thì mất công đến à?
    Tôi kiếm chỗ nào thay đồ đã nhé.
    Em gái,
    cho hỏi ông chủ có ở đây không?
    Anh là Lý Ngạo Lâm à?
    Em đang mơ đúng không?
    Sao anh lại xuất hiện ở quán nhà em?
    Tối anh phải đi diễn tập
    cho một sự kiện gần đây,
    bây giờ ra ngoài đi dạo chút,
    kết quả bị lạc đường.
    Phải đi tập dượt à?
    Em bảo bố chở anh đi nhé.
    Không cần đâu, bạn anh sẽ chở anh đi.
    Ngoài ra anh còn một việc nữa
    có lẽ cần em giúp.
    Anh nói đi, mấy việc em cũng giúp được.
    Hôm nay anh ra ngoài
    quên mang điện thoại và ví tiền,
    nhưng bạn anh
    đã giúp đỡ anh rất nhiều,
    anh rất muốn mời cô ấy một bữa cơm,
    em có thể xin bố em cho anh khất nợ không?
    Hiểu rồi, hiểu rồi.
    Chuyện vặt, em mời anh là được mà.
    Cảm ơn ý tốt của em.
    Thế này nha, anh để lại số điện thoại
    của trợ lý anh cho em,
    lát nữa em gửi hóa đơn cho cậu ấy,
    cậu ấy sẽ chuyển tiền cho em.
    Cảm ơn em đã giúp đỡ.
    Vâng, cứ giao cho em, tạm biệt.
    Nhớ gửi cậu ấy nhé.
    Vâng.
    Nào.
    Ngồi đi.
    Hôm nay muốn ăn gì, tôi mời.
    Đừng có bảo là anh
    lừa cô bé đó nhé?
    Tóm lại hôm nay muốn ăn gì
    cũng không phải lo chuyện tiền bạc.
    Đừng.
    Ăn cơm thì cũng được,
    nhưng tiền thì chúng ta
    mỗi người một nửa,
    tôi không muốn lợi dụng anh đâu.
    Vậy đi,
    cô có giấy và bút không?
    Có thì có,
    nhưng anh cần để làm gì?
    Đây là số km,
    đây là tiền xăng,
    còn tiền giặt sấy quần áo của cô nữa.
    Và còn phí tổn thương tinh thần do cô
    không thể chụp hình đàng hoàng
    làm ảnh hưởng đến hành trình của cô nữa.
    Để tỏ lòng xin lỗi,
    tổng số tiền là như này,
    cô xem xem có vấn đề gì không?
    Anh chắc chắn muốn chuyển tiền cho tôi chứ?
    Cô viết cách liên lạc với cô lại đi,
    [Giấy nợ]
    [Cách liên lạc với người nhận tiền]
    mai tôi sẽ chuyển số tiền này cho cô.
    Thanh niên hiện nay
    muốn có cách liên lạc thôi
    mà thành khẩn vậy sao?
    Nếu cô viết tên mình
    bên cạnh cách thức liên hệ
    thì càng tốt hơn.
    Ngon quá.
    Chị đẹp gái,
    anh đẹp trai,
    vị thế nào?
    Ngon lắm.
    Cảm ơn ông chủ.
    Cảm ơn hôm nay anh đã chiêu đãi,
    chúng tôi ăn vui lắm.
    Không cần cảm ơn tôi,
    con bé mới là chủ đó.
    Hai người ăn thong thả nhé.
    Có gì cứ gọi tôi nhé.
    – Được.
    – Cảm ơn nhé.
    Cảm ơn chủ quán.
    Tạm biệt.
    Không ăn nổi nữa.
    Giờ mấy giờ rồi?
    Không lẽ anh vẫn muốn
    quay lại chỗ diễn tập xem sao?
    Có điều diễn tập thường
    chỉ đến mười giờ thôi,
    hơn nữa có lẽ là do mưa
    nên đã tan rồi.
    Bỏ đi.
    Đừng thế.
    Nghĩ nhiều thế làm gì?
    Muốn đi thì cứ đi thôi.
    Cuộc đời là
    một chuyến du lịch nói đi là đi mà.
    Đi thôi.
    Anh đang làm gì vậy?
    Hôm nay thật sự rất cảm ơn cô,
    lâu lắm rồi tôi mới được chơi vui vẻ
    ở ngoài như hôm nay đó.
    Quả đúng là trẻ con mà.
    Vậy bình thường anh chơi gì?
    Bình thường, tôi đều làm việc,
    tôi là một cái máy
    làm việc không có tình cảm.
    Trùng hợp vậy,
    tôi cũng thế.
    Ngày nào cũng sẵn sàng đợi lệnh 24/24.
    Hai hôm nay cũng xem như là
    kì nghỉ hiếm hoi của tôi đó.
    Chiến hữu cách mạng.
    Người bạn cùng đường.
    Nếu đã thế thì
    tôi sẽ hát một bài cho cô nghe nhé.
    Anh còn biết hát cơ à?
    Hiếm lắm cô mới có kì nghỉ mà,
    tôi đâu thể để chuyến du lịch của cô
    kết thúc một cách nhạt nhẽo thế được.
    ♫Sắc xanh là tình yêu
    trong vũ trụ của anh♫
    ♫Tên em là một bài thơ trong trái tim anh♫
    ♫Ánh nhìn đầu tiên,
    cầu vồng nơi thành thị♫
    ♫Biển sâu dập dờn tựa biển sao♫
    ♫Sắc xanh là tình yêu
    trong vũ trụ của anh♫
    ♫Tên em là một bài thơ trong trái tim anh♫
    ♫Mưa rơi lất phất♫
    ♫Nhiệt độ giữa từng hơi thở♫
    ♫Men say và sự say mê
    khiến thời gian ngừng trôi♫
    Hát ổn đó.
    Không ngờ bài "Blue" này
    hát chay lại hay đến thế.
    Thật ra bản gốc của bài "Blue"
    là bản đàn guitar.
    Sao anh biết nhiều như thế?
    Không phải tôi có
    mấy đứa bạn trong ban nhạc đó sao?
    Họ nói tôi biết đấy.
    Tuy là tôi không rành lắm
    nhưng tôi cảm thấy bài "Blue" này
    thật sự không hợp với nhạc điện tử.
    Ngược lại khi anh hát chay,
    tôi cảm thấy
    càng dễ cảm nhận được ý vị của nó.
    Sao vậy?
    Nhìn tôi làm gì?
    Cô có cảm giác này không?
    Cảm giác gì cơ?
    Tuy hiện giờ chúng ta quen biết chưa lâu,
    nhưng lại có cảm giác rất quen thuộc.
    Tôi thì cảm thấy
    cái này rất lỗi thời rồi đấy.
    Đùa thôi, đùa thôi.
    Vậy anh đoán đi.
    Anh cứ nhìn tôi chi vậy?
    Đêm hôm khuya khoắt rồi còn chưa về,
    còn không nghe điện thoại.
    Con gái
    đúng thật là…
    Chị Tiểu Anh.
    Này, sao giờ cô mới về?
    Còn không nghe điện thoại nữa.
    Cô chụp hình chưa?
    Chưa.
    Bọn em cũng không xem được buổi diễn.
    Mưa nên hủy rồi,
    chỉ đành xem
    buổi diễn chính thức ngày mai thôi.
    Vừa hay, mai cô đi xem với bọn tôi đi.
    Cô… cô không bị ướt đó chứ?
    Không.
    Không có gì buồn phiền chứ?
    Rất ổn mà.
    Được, được, được.
    Ổn thì tôi yên tâm rồi.
    Đi, đi, đi.
    Tôi còn chưa uống hết quả dừa nữa.
    Lên lầu.
    Mau lên.
    Rio.
    [Ngạo]
    [Đạp gió rẽ sóng, hào quang tỏa sáng]
    [Lý Ngạo Lâm cố lên, bọn em luôn ủng hộ anh]
    [Vượt ngàn dặm đường, chỉ để gặp anh]
    Nhường đường giùm.
    Tôi bảo này,
    hai người không hăng hái chút nào cả.
    [Đạp gió rẽ sóng, hào quang tỏa sáng]
    Ngại quá, ngại quá.
    Bây giờ,
    xin mời nhân vật chính của chúng ta,
    Lý Ngạo Lâm lên sân khấu.
    Ngạo Lâm, đẹp trai quá, đẹp trai quá.
    Xin chào mọi người,
    tôi là Lý Ngạo Lâm.
    Anh… anh ta là Lý Ngạo Lâm à?
    Hôm nay, tôi muốn đem đến cho mọi người
    bài hát "Blue" với phong cách khác,
    muốn dành tặng cho
    một người bạn mà
    tôi cảm thấy mình đã quen biết rất lâu.
    Mong các bạn sẽ thích.
    Trên thế giới này sao có thể
    có một người như thế tồn tại nhỉ?
    ♫Sắc xanh là màu sắc của
    tình yêu trong vũ trụ của anh♫
    Không những đẹp trai mà còn tài giỏi.
    ♫Tên em♫
    ♫Là một bài thơ trong trái tim anh♫
    ♫Ánh nhìn đầu tiên, cầu vồng nơi thành thị♫
    ♫Biển sâu dập dờn tựa biển sao♫
    ♫Sắc xanh là tình yêu trong vũ trụ của anh♫
    ♫Tên em♫
    ♫Là một bài thơ trong trái tim anh♫
    ♫Mưa rơi lất phất♫
    ♫Nhiệt độ giữa từng hơi thở♫
    ♫Men say và sự say mê♫
    ♫Khiến thời gian ngừng trôi♫
    ♫Thật muốn ôm lấy em,
    dù chỉ chốc lát thôi cũng được♫
    ♫Đáy lòng vẫn vương mùi hương tóc em♫
    ♫Tình yêu là sự dịu dàng,
    tình yêu là dũng khí♫
    ♫Anh muốn cảm ơn ý trời
    vì đã cho anh gặp được em♫
    Sắp xếp xong rồi à?
    Tôi muốn bàn với chị
    về việc sắp xếp công việc của tôi.
    Dạo này đâu có bắt cô tăng ca đâu?
    Đến giờ là thả cho cô đi rồi mà.
    Mỗi ngày, chị đều
    cho tôi làm mấy việc vặt này,
    có phải chị đang hiểu lầm về
    khả năng làm việc của tôi không?
    Việc của trợ lý vốn là vậy mà.
    Tôi biết chị không vừa mắt tôi,
    cảm thấy tôi đi cửa sau.
    Nhưng tôi cũng nói thẳng với chị,
    tôi đến đây làm việc
    không phải để
    hàng ngày lau bàn, đưa tài liệu.
    Ngồi, ngồi đi.
    Tôi cảm thấy
    thời gian chúng ta gặp nhau không đúng lúc,
    hoặc do chòm sao của hai ta không hợp.
    Tóm lại không thể hòa hợp được.
    Nhưng con người tôi
    cực kỳ ngưỡng mộ sự can đảm
    nói thẳng ra những gì
    mình nghĩ trong lòng mà cô có.
    Thật đấy.
    Tôi cực kỳ tán thưởng.
    Tôi bảo này, mỗi lần nói chuyện
    chị có thể đừng vòng vo
    tam quốc thế được không?
    Tôi đâu có.
    Vậy tôi nên nói sao
    thì cô mới không cảm thấy tôi vòng vo đây?
    Có thể để tôi làm
    những việc có ích chút không?
    Đừng xem tôi như đồ trang trí nữa.
    Được hay không, một câu thôi.
    Dạo này,
    tôi quả thật là có một việc nan giải.
    Cô xem xem có thể giúp tôi không?