Thành Phố Của Cô Ấy Tập 02 | Phim Tình Yêu Hiện Đại Nữ Chủ | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
    [Thành Phố Của Cô Ấy]
    [Tập 2]
    Tiêu rồi,
    tiêu rồi, tiêu rồi.
    A lô, chị Mập,
    em… em dậy muộn mất rồi.
    Chị đến…
    Chị đến sân bay rồi à?
    Vậy…
    hôm qua Thiên Thiên gây chuyện như thế,
    anh ấy không giận chứ?
    Được, được, được.
    Vậy xem ra vẫn còn hi vọng ký được.
    Mẹ, mẹ ơi.
    Em cúp trước nhé.
    Cục cưng à,
    sao thế?
    Bố uống say đã đỡ hơn chưa ạ?
    Thằng nhóc này,
    ai nói bố uống say?
    Bây giờ bố có uống say không?
    Bố đâu có uống say.
    Anh uống say à?
    Hôm qua xảy ra gì anh không nhớ ư?
    Không nhớ hôm qua
    đã xảy ra chuyện gì.
    Bố quên mất rồi.
    Mát không?
    Đây là kem đánh răng mẹ mới mua.
    Nào, để mẹ xem thử.
    Vẫn chưa nấu cháo đúng không?
    Chúng ta ra ngoài ăn đi.
    Không cần, không cần,
    anh sẽ làm một cái sandwich,
    năm phút là xong.
    Quả à,
    con thấy chưa?
    Người bố đang nấu ăn cho con lúc này
    là một người bố tốt.
    Còn người bố tối qua
    uống say là người bố tệ.
    Nếu sau này Quả của chúng ta
    gặp người bố tệ
    thì nhất định phải gọi điện cho mẹ ngay,
    được chứ?
    Giỏi lắm.
    Sao thế?
    Có ý kiến với bố à?
    Bố đá con.
    Bố đá con ư?
    Lý Anh Nam,
    anh đã đá Tiểu Quả sao?
    Chẳng phải là vì…
    Là vì…
    anh không tham gia
    kỷ niệm 15 năm thành lập trường sao?
    Mọi người đều rất quan tâm anh.
    Bạn bè cũ gặp nhau,
    đang có hứng nên uống hơi nhiều.
    Anh có thể đừng nói nữa không?
    Ban nãy chẳng phải
    anh bảo anh không nhớ gì sao?
    Anh muốn Tiểu Quả nghĩ như thế nào?
    Không, anh đúng là quên mất
    nhưng chuyện trước khi
    uống thì anh còn nhớ.
    Đúng rồi, Quả,
    còn nhớ không?
    Các chú đều rất thích con,
    chúng ta có mặt mũi lắm,
    đúng không?
    Đương nhiên rồi.
    Tiểu Quả hiểu chuyện biết mấy.
    Mau ăn đi con à,
    chút nữa mẹ đưa con đến nhà trẻ nhé.
    Để… để anh đưa con đi.
    Bố sẽ đưa con đi học.
    Không cần.
    Em sẽ đưa nó đi,
    anh nhìn mặt mình thật kĩ đi.
    À, mặt anh đau thật.
    Là sao vậy nhỉ?
    [Từ Tân]
    [Xin lỗi,]
    [không nên dẫn con đi tiếp khách.]
    [Không có lần sau.]
    [Tập 2: Sự thật của hôn nhân]
    Em ở nhà à?
    Chẳng phải sáng nào
    em cũng có lớp yoga sao?
    Em pha cà phê rồi,
    để em đi lấy cho anh nhé.
    Chuyện này bảo chị Phương
    pha là được rồi mà.
    Đã bỏ tiền để chị ấy đi học lớp cà phê
    mà đến bây giờ
    vẫn đổ thẳng thật nhiều nước vào.
    Anh dám uống thật sao?
    Mẹ đâu rồi?
    Vẫn đang ngủ.
    Bình thường hay bảo đau chỗ này, đau chỗ kia
    thế mà chơi mạt chược mấy tiếng liền
    thì chẳng đau chỗ nào nữa.
    Tâm trạng tốt
    thì cơ thể sao mà không khỏe được.
    Mỗi lần chơi bài đều thắng tiền,
    nhóm chị em lớn tuổi
    đều giành nhau nhường bà ấy.
    Tại sao?
    Để nịnh nọt anh đó.
    A lô?
    Sếp Đồ,
    xin chào, xin chào, xin chào.
    Đúng vậy,
    tôi là Từ Tân.
    À, tôi cũng ngại
    gọi cho anh quá.
    Anh xem thử,
    có thể thanh toán nốt
    khoản tiền 288 nghìn tệ
    còn lại cho tôi không?
    Đúng vậy, anh xem khoản tiền này
    đã kéo dài hơn một năm rồi đúng không?
    Không, nếu anh như thế
    thì… thì tôi chỉ có thể nói
    phía tôi cũng đang kẹt lắm.
    Đúng, đúng vậy, sắp hết sạch tiền rồi.
    Đúng, đúng, đúng.
    Vậy anh… anh giúp tôi xem thử.
    Đúng, đúng vậy, tôi biết.
    Đúng.
    Đúng vậy, bây giờ tình hình chung
    đều không ổn.
    Đúng, đúng, đúng.
    Nhưng mà…
    Vài ngày trước,
    tôi đã lên
    trang chủ của anh xem,
    tôi thấy KPI của anh cũng ổn.
    Vậy thì bên tôi ấy…
    anh chia bớt chút sang được không?
    Có… có thể cho tôi không?
    Không,
    bên… bên tôi
    sắp không còn tiền ăn luôn rồi,
    anh làm ơn đi.
    Vì chuyện này
    mà đầu tôi đã đau suốt cả buổi sáng.
    Thật đấy.
    Được rồi, được rồi.
    Đúng rồi,
    anh tính xử lý
    chuyện tiệc sinh nhật như thế nào?
    Anh không tham gia
    những buổi tiệc sinh nhật như thế.
    Chỉ cần con cái vui,
    chị em bọn em gặp mặt chút là đủ rồi.
    Nhưng anh nghe nói
    năm nay vợ của Lão Quách không đến được,
    đúng không?
    Trước đó, em gọi cho cô ấy,
    cô ấy bảo đã đến Hawaii cùng Lão Quách,
    muốn cả hai được nghỉ dưỡng thanh tịnh.
    Kết quả vài ngày trước lại gọi điện đến nói
    Lão Quách đột nhiên bận rất nhiều việc,
    không đi cùng cô ấy được,
    cho nên cô ấy một mình chán muốn chết,
    hơi muốn về nước.
    Cô ấy bảo vẫn là nước mình náo nhiệt hơn.
    Nhưng cũng nói thêm là chưa chắc sẽ về.
    Cô ấy không nói
    Lão Quách đang bận việc gì sao?
    Không có hỏi.
    Những chị gái này khó tiếp đãi lắm.
    Nếu anh hỏi ít quá
    thì cô ấy chê anh xem mình là người lạ.
    Nếu hỏi nhiều quá
    thì cô ấy lại đề phòng anh.
    Vài ngày trước, CEO của tập đoàn Lão Quách
    đã xảy ra chuyện.
    Tin này cũng không giấu được.
    Vài ngày nữa sẽ công bố.
    Vị trí CEO này
    sẽ không bỏ trống đâu,
    có thể sẽ đề bạt
    một trong số những cấp dưới.
    Anh vẫn luôn muốn hợp tác
    dự án vịnh Trường Đảo với Lão Quách bọn họ.
    Nếu có thể biết trước
    Lão Quách sẽ chọn ai tiếp nhận
    thì anh sẽ chủ động hơn.
    Hiểu rồi,
    em nhất định sẽ mời bà Quách đến cho anh.
    Cô ấy nổi tiếng là kín miệng đấy.
    Tiệc sinh nhật năm nào,
    cũng chỉ có chúng ta là nghĩ cho con cái.
    Những người khác
    đâu chỉ đơn thuần là tham gia,
    ai cũng đầy toan tính.
    Đẹp là một ưu thế,
    còn có cuộc sống đẹp là một bản lĩnh.
    Em bảo sao em lại xinh đẹp thế nhỉ?
    Anh đừng khen em.
    Chỉ cần anh khen em
    thì em cảm giác như sắp có chuyện.
    Em đâu phải người sợ gặp chuyện.
    Đúng rồi,
    em có một người bạn đại học
    tên là Lý Anh Nam.
    Em từng nhắc với anh rồi đúng không?
    Con của cô ấy
    cũng lớn xấp xỉ Tạ Thiêm, Tạ Đệ.
    Chồng cô ấy cũng là
    bạn học đại học của chúng ta,
    cũng mở công ty riêng.
    Em có thể mời họ đến
    tiệc sinh nhật để gặp mặt không?
    Nhiều người sẽ náo nhiệt hơn.
    Vậy họ là vì con cái
    hay là có ý đồ khác?
    Người ta thật sự là vì bạn bè mà thôi.
    Anh tin em.
    Mẹ,
    dậy rồi ạ?
    Mẹ muốn ăn gì?
    Con bảo chị Phương nấu cho mẹ.
    Mẹ nói này,
    con cũng là nội trợ toàn thời gian rồi.
    Sao còn ngửa tay xin tiền chồng vậy?
    Không có thời gian sinh con
    nhưng lại có thời gian
    lo chuyện bao đồng của bạn học.
    Mẹ,
    mẹ hay nói mình lãng tai
    mà sao còn nghe lén bọn con nói chuyện vậy?
    Bây giờ thời đại khác rồi,
    quan niệm cũng đã sớm thay đổi,
    làm việc nhà cũng có giá trị thị trường.
    Mẹ nói xem, mẹ đã hi sinh cả đời vì gia đình
    mà sao cuối cùng vẫn
    khinh thường bản thân thế?
    Nói đến cùng,
    chúng ta chung nghề với nhau,
    không khác gì cả.
    Mẹ đã sinh bốn đứa con trai
    cho nhà họ Tạ đấy,
    còn con mới sinh hai đứa thôi,
    đây chính là sự khác biệt.
    Là phụ nữ thì đều có thể sinh con,
    đây đâu thể xem là năng lực cốt lõi chứ?
    Hơn nữa,
    người có thể sinh con cho bố chồng
    đâu chỉ có mình mẹ.
    Con hiểu suy nghĩ của mẹ.
    Nếu mẹ thật lòng muốn tốt cho con
    thì nên ủng hộ con quay về làm việc,
    tự mình kiếm tiền.
    Nếu sinh con có thể
    ổn định quan hệ vợ chồng
    thì mẹ nói xem sao lại có
    nhiều người mẹ đơn thân đến thế nhỉ,
    đúng không ạ?
    Mẹ không phải mẹ ruột con
    mà là mẹ chồng của con.
    Mẹ không thèm quản
    chuyện của hai đứa.
    Mẹ chỉ là muốn tốt cho nhà họ Tạ.
    Vậy mẹ cũng là vì muốn tốt cho nhà họ Tạ
    nên mới đuổi người con dâu cũ
    không sinh được con trai
    ra khỏi nhà sao?
    Nếu con không tiếp tục sinh con trai
    mẹ định có thêm một cô con dâu cũ sao?
    Khương Nam và Trường Giang ly hôn
    không hề liên quan đến mẹ
    mà do có người thứ ba xen vào,
    cũng chính là con,
    thế nên hai đứa nó mới ly hôn.
    Đừng kéo con vào
    mớ lộn xộn của mọi người.
    Con quen biết Trường Giang
    khi anh ấy đã ly hôn hơn một năm rồi.
    À đúng rồi,
    vài ngày nữa Tiểu Bạch được nghỉ
    nên sẽ bay về từ Pháp,
    con dâu cũ của mẹ,
    cũng là đàn chị của con, cô Khương Nam
    muốn đến thăm con gái,
    đến lúc đó có thể gặp mặt mẹ,
    nói chuyện với nhau.
    Mẹ à,
    mẹ uống nước trái cây đi đã.
    Con
    đi bận làm việc vớ vẩn của con đây.
    Tai họa đến rồi.
    Tai họa đến rồi.
    Sếp Lý.
    Này, cô phê bình chưa vậy?
    Ai phê bình ai chứ?
    Cô không đưa ra quy định cho cô ấy à?
    Nói công ty không có
    trò giao dịch không rõ ràng ấy.
    Người ta nói rồi,
    vì vậy nên doanh số của công ty
    mới không thể tăng lên,
    dạy tôi một trận.
    Lát nữa tôi sẽ đi gặp Lão Tiết.
    Cô ấy không phải người của Lão Tiết đâu.
    Không phải người của Lão Tiết ư?
    Cô biết sếp
    cho cô ấy mức lương
    bao nhiêu một tháng không?
    Anh ấy không cho tôi nói với cô đâu đấy.
    Nói đi.
    Hai nghìn tệ à?
    Hai mươi nghìn tệ.
    Hai mươi nghìn tệ á?
    Thế mà người ta còn chê ít đấy,
    nói là không bằng
    số lẻ tiền tiêu một tháng của cô ấy.
    Cô ấy có lai lịch gì vậy?
    Chắc chắn bên trên có ấy có ai đó,
    hơn nữa chắc chắn người này
    rất quan trọng với công ty,
    cô đừng chọc vào cô ấy đấy nhé.
    Cô nói xem,
    suốt ngày có một người như vậy đi theo
    thì sao mà làm việc được?
    Vật dụng quý giá,
    nhẹ tay cẩn thận.
    Cô chấp nhận đi.
    Nào.
    Tiểu Mỹ?
    Từ sau khi chia tay,
    đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau nhỉ?
    Hình như là thế.
    Em đến đây làm gì thế?
    Đến làm việc.
    Làm việc.
    Còn anh?
    Tôi cũng đến làm việc.
    Đến làm một việc khá lớn.
    Chúc mừng, chúc mừng.
    Ừ,
    cảm ơn.
    Giờ em vẫn làm luật sư nhỉ?
    Đúng,
    luật sư ly hôn.
    Nếu anh có nhu cầu
    thì sau này anh có thể đến
    nhờ tôi bất cứ lúc nào.
    Sếp Từ.
    Sếp Từ.
    Sếp Đồ nói
    hôm nay anh ấy không về công ty được,
    hẹn anh ngày khác, được chứ?
    Anh đây là…
    Được rồi,
    không sao,
    cô đi làm việc đi.
    Đưa tờ tạp chí kia cho tôi.
    Cái này.
    Được,
    cảm ơn.
    Đi đi, đi đi,
    đi làm việc đi.
    Sếp Từ,
    anh xem,
    ý của sếp Đồ phía chúng tôi là
    kéo dài một năm nữa.
    Thật ra có rất nhiều điều kiện trên đây
    rất hợp lý.
    Vậy
    nghĩa là sao?
    Ý của sếp Đồ phía chúng tôi là…
    Cố ý lật lọng phải không?
    Có chuyện trì hoãn thêm một năm ư?
    Được.
    Sếp Từ.
    Tốt quá rồi.
    [Văn phòng Tổng giám đốc]
    – Không liên quan đến các cô.
    – Được, được, được.
    [Văn phòng Tổng giám đốc]
    Được.
    Trốn tôi phải không?
    Anh vững đấy.
    Tôi cảnh cáo anh,
    đánh người là phải chịu
    trách nhiệm pháp lý đấy,
    anh đừng có để từ có lý trở thành không.
    Anh buông ra cho tôi!
    Anh cũng biết anh không có lý phải không?
    Sao anh không biết xấu hổ thế hả?
    Thiếu đạo đức.
    Tôi cho anh biết,
    không phải tôi không có tiền,
    là sản phẩm của anh
    thật sự có vấn đề về mặt chất lượng
    nên tôi không muốn trả.
    Sản phẩm của tôi có vấn đề gì?
    Có vấn đề về mặt chất lượng
    vậy lúc kí hợp đồng
    anh không xem cẩn thận chắc?
    Có vấn đề về mặt chất lượng à?
    Có vấn đề về mặt chất lượng
    mà anh lên Taobao
    bán với giá gấp đôi à?
    Có vấn đề hả?
    Anh xem anh đã dùng bao nhiêu,
    còn lại bao nhiêu đi.
    Có vấn đề mà anh dùng chắc?
    Anh đi kiện tôi đi.
    Tôi cho anh biết,
    nếu kiện thì sẽ mất một thời gian dài,
    đến lúc đó
    anh càng đừng hòng lấy được tiền.
    Được,
    hẹn gặp trên tòa.
    Hẹn gặp trên tòa.
    [Văn phòng Tổng giám đốc]
    Anh…
    Gặp trên tòa thì gặp!
    Tôi cho anh biết,
    anh đừng hòng lấy được tiền nữa.
    Vợ à,
    [hình như anh lại làm sai rồi.]
    Anh thấy phiền lắm.
    Đã gửi kế hoạch kinh doanh chưa?
    Cái đó thì chắc sắp rồi,
    gửi ngay, gửi ngay,
    cũng đang làm ấy mà.
    Thế thì thôi đi.
    Vợ, đừng mà.
    A lô.
    Tiểu Thôi.
    [Anh Từ.]
    Làm xong kế hoạch kinh doanh chưa vậy?
    [Sắp… sắp xong rồi.]
    Đã bao nhiêu ngày rồi hả?
    Đã nói với cậu là cần gấp mà.
    Nhanh lên,
    trong một tiếng phải làm xong cho tôi.
    [Vâng, vâng, vâng.]
    [Cảm ơn đã theo dõi]
    Bà chủ Tạ,
    chị thấy kế hoạch lần này thế nào?
    Tình huống có thay đổi.
    Thay đổi ở phần nào?
    Có thêm một vị khách.
    Thế này,
    tôi sẽ tăng thêm 20% phí cho cậu,
    đổi hết bối cảnh ra ngoài trời,
    trong sân ở nhà.
    Được.
    Ở nơi tổ chức không được có màu đỏ,
    vì gần đây
    cổ phiếu Mỹ đang rớt giá rất nhiều.
    Còn nữa,
    ở vị trí ban công
    để thêm một mái che.
    [Hình thực tế]
    Có một vị khách vừa phẫu thuật thẩm mỹ,
    sợ phơi nắng.
    Bỏ hết hoa tươi ở hành lang đi
    để tránh việc có người dị ứng phấn hoa.
    Ở đây,
    dưới cửa sổ phòng vệ sinh cho khách
    sắp xếp một khu cho bảo mẫu,
    lắp thêm hệ thống an ninh
    trên toàn bộ tường của sân
    để đề phòng có người chụp lén.
    Gần đây có tin tức của ai sao?
    Ai cũng có thể lên hot search,
    phải chuẩn bị sẵn sàng.
    Vâng,
    tôi hiểu rồi.
    [Hình thực tế]
    Danh sách khách mời,
    thiệp mời và chỗ ngồi
    thì chị xem có làm theo phương án cũ không?
    Điều chỉnh lại chỗ ngồi,
    danh sách vẫn như cũ.
    Vâng.
    Con của bà chủ Phương và bà chủ Viên
    hôm qua mới đánh nhau ở trường mẫu giáo,
    cho ngồi tách ra đi.
    Nghiêm trọng vậy cơ à?
    Kế hoạch mua lại và sáp nhập của
    chủ nhiệm Vương và chị Vân Vân không thành,
    cũng đừng cho ngồi cạnh nhau.
    Còn nữa,
    Tống Minh Huy đang làm thủ tục ly hôn,
    đừng viết "cùng vợ" trên thiệp mời.
    Thiệp mời của Trương Đông Dương
    thì gửi cho thư ký đi,
    đừng gửi đến nhà.
    Đó là một cô gái thông minh,
    có thể giúp anh ta không gặp sơ sót.
    Được.
    Cả cô Đường nữa,
    đây là tiệc sinh nhật của trẻ em,
    nói cô ấy mặc kín một chút.
    Cuối cùng là
    nhắc nhở tất cả các vị khách
    không được dẫn theo chó hay mèo,
    Lão Tạ không thích.
    Sao vậy?
    Trước đây anh Tạ chưa từng tham gia.
    À thì…
    Năm nay tôi chưa nhận được thông báo.
    Tôi báo với cậu không được sao?
    Có một việc quan trọng nhất.
    Tám giờ rưỡi tối hôm đó,
    nhớ phải đúng tám giờ rưỡi đấy,
    hãy đốt pháo hoa trên ban công.
    [Sơ đồ mặt bằng]
    Vâng.
    Có vị khách nào thích pháo hoa sao?
    [Vì có một vị khách]
    [rất ghét pháo hoa.]
    [Cậu xem bản kế hoạch của Từ Tân chưa?]
    Chưa.
    Lúc anh ấy gửi cho mình
    thì mình đang bận
    nên chuyển cho cậu luôn.
    Thảo nào.
    Trời ơi,
    mình thất sách quá,
    kiểu gì mình cũng phải xem sơ qua chứ.
    Không ổn à?
    Có phải Lão Tạ thấy
    không còn chút hy vọng nào không?
    Không sao, không sao,
    Lão Tạ chưa xem.
    Thế này,
    cậu nói anh ấy làm bản khác đi,
    hôm tổ chức tiệc sinh nhật mang đến là được.
    Được, được, được.
    Tốt quá,
    mình sửa ngay đây.
    Tối nay
    mình sẽ nhanh chóng đưa cho cậu.
    Ừ.
    Đừng vội vàng quá.
    [Bản kế hoạch kinh doanh]
    [Từ Tân]
    Sao thế?
    [Bao giờ em tan làm?]
    [Mục lục]
    [Giới thiệu về công ty]
    Em không tan làm nữa,
    phải tăng ca.
    [Lại tăng ca à?]
    Vốn là có thể không tăng ca,
    nhưng chính vì sự
    thiếu chuyên nghiệp của anh
    làm em phải thức đêm hôm nay.
    Tại anh hết đấy.
    [Chuyện bản PPT đó à?]
    Anh cố ý có đúng không?
    [Anh cố ý cái gì?]
    [Em hối gấp thế còn gì.]
    Chuyện nhà chúng ta
    thì đem về nhà làm đi,
    chúng ta làm cùng nhau luôn.
    Không.
    A lô.
    Cái gì thế này?
    Bố ơi,
    lúc nào mẹ xuống thế?
    Mẹ nói gì với bố đấy?
    Mẹ mới gọi điện nói mẹ phải tăng ca rồi,
    mẹ không thể về nhà ăn cơm được.
    Mẹ không ăn cơm ạ?
    Ăn chứ.
    Thế chúng ta về nhà nấu cơm
    rồi mang đến cho mẹ được không?
    Quả giỏi quá.
    Nào, cho bố hôn phát.
    Nào.
    Cái cô nói với tôi lần trước…
    Thêm cái nữa đi.
    Anh Lý, chị Lý,
    lâu quá rồi không gặp.
    Hôm nay chúng tôi
    chuyển bữa tiệc ra ngoài trời,
    đi xuống là được,
    ở bên cạnh hồ bơi đó.
    Được rồi.
    Cứ tự nhiên nhé.
    Phiền cô rồi.
    – Mời vào trong.
    – Chị Phương dẫn khách vào.
    Nhị Anh.
    Mọi người tới rồi hả?
    Nhị Anh.
    Xinh đẹp quá,
    lâu rồi không gặp.
    Hôm nay em xinh đẹp quá.
    Tiểu Quả cũng đến đấy à?
    – Chào cô chưa con?
    – Chào cô ạ.
    Chào Tiểu Quả,
    hôm nay Tiểu Quả mặc đồ dễ thương quá.
    Nào.
    Hôn cô đi.
    Đáng yêu quá.
    Phải.
    Nhưng hôm nay bọn em có
    yêu cầu về trang phục đó.
    Nên là…
    Bọn anh biết mà,
    nhìn này.
    Bọn anh đã cố tình chuẩn bị rồi,
    mặc thế này có được không?
    Trang phục thống nhất chút vẫn hơn.
    Thế này đi,
    em bảo chị Phương
    dẫn mọi người đi thay đồ được không?
    Thay đồ hả?
    – Chị Phương.
    – Được, được.
    Được.
    Nào, đi thay đồ, đi thay đồ.
    Được, đi.
    Thay đồ đi.
    Được rồi.
    Được.
    – Mời vào trong.
    – Nhị Anh.
    À,
    đây…
    Cái này…
    Lát nữa nói nhé.
    Được,
    nhờ em nhé.
    Sếp Tạ.
    Chào anh.
    Tự nhiên nhé.
    Sao rồi?
    Đã đến chưa?
    Đến ngay đây,
    em bảo chị Phương đi đón rồi.
    Sếp Tạ.
    Chị Phương thân với cô ấy nhất,
    lại còn hoạt ngôn.
    Chỉ cần có thể khiến cô ấy mở miệng
    là em có thể hỏi ra
    rốt cuộc Lão Quách chọn David hay Same.
    Những người khác thì giao cho anh.
    Lão Tạ.
    Chị Phương,
    chị Quách,
    hai người đến rồi.
    Chào mừng nhé.
    Cô đoán xem có chuyện gì?
    Chị Quách thân mến của
    chúng ta khàn cả giọng rồi,
    nói không nên lời nữa luôn.
    Đúng không?
    Thế…
    đi nghỉ dưỡng nóng quá đúng không?
    Đi, không sao hết,
    tôi bảo chị Phương pha ít trà lạnh cho.
    Chị Phương, chào.
    Chị Quách.
    Xin chào.
    Giả câm để tránh bị hỏi,
    lại chơi trò này với em.
    Em tốn nhiều thời gian công sức như thế,
    cô ta buộc phải nói những
    chuyện cô ta biết cho em.
    Trông em đầy sức chiến đấu quyến rũ lắm.
    Anh yêu à,
    thay đổi kế hoạch,
    anh phải hỗ trợ em rồi.
    Để anh sắp xếp.
    Nào,
    bố mặc thế này có đẹp không?
    – Đẹp ạ.
    – Chút nữa chị Phương…
    – Có đẹp không?
    – Nếu có mảnh kính vỡ
    thì phải dọn sạch vào đấy.
    Bố, con muốn ra ngoài chơi.
    Đẹp trai quá.
    Bố có đẹp không?
    Đẹp trai.
    Còn chuẩn bị quần áo cho bọn anh nữa,
    em làm bọn anh ngại quá.
    Khách sáo thế,
    anh với em còn khách sáo cái gì?
    Tiểu Quả,
    chị Phương lại đây,
    dẫn Tiểu Quả sang khu trẻ em chơi đi.
    Đi thôi.
    Chơi vui nhé con.
    Đi chơi với cô nhé.
    Chậm thôi.
    Em giới thiệu vài người cho anh làm quen.
    Được.
    Họ đang có sẵn ít tiền muốn đầu tư,
    chúng ta thử xem sao.
    Được.
    Đi cùng em.
    Bà chủ Tạ đây mà.
    Chào sếp Trương,
    chào sếp Lưu.
    Bà chủ Tạ.
    Đây là bạn đại học của tôi, Từ Tân,
    bản thân anh ấy cũng làm
    công ty khởi nghiệp,
    mọi người cùng một ngành đấy,
    nói chuyện đi nhé.
    Chuyện đàn ông mấy anh,
    tôi không góp vui nữa.
    Các anh nói chuyện đi nhé.
    Được.
    Đi thong thả.
    Mời ngồi, mời ngồi.
    Mời anh ngồi.
    Phải, tôi cũng không ngờ.
    Cứ uống đi nhé.
    Lần này chị Quách không được khỏe.
    Mọi người sao rồi?
    Không có việc gì chứ?
    Nào, nào, lại đây,
    ngồi đây tí đi.
    Được.
    Thật ra
    cũng không cần tôi giúp gì,
    chỉ vận động miệng thôi.
    Mấy việc này có người chuẩn bị hết.
    Cũng lâu lắm rồi chúng ta
    không tụ tập chuyện trò.
    Đúng vậy.
    Sao rồi chị Quách, cổ họng đỡ hơn chưa?
    Trà lạnh lên ngay giờ,
    cảm ơn cô quá,
    cổ họng thế này rồi
    còn đến chung vui với tôi.
    Lấy nước thay rượu,
    mời mọi người nhé.
    Nào.
    Nào, nào.
    Nào.
    Sếp Trương, sếp Lý,
    sau này xin nhờ các anh nhé.
    Không, không,
    giúp đỡ lần nhau thôi.
    Đến đây, đến đây.
    Các cô đã nghe chưa?
    Gần đây có một cô gái
    tên Uyển Oánh gì đó,
    mới có đầu hai thôi
    mà giỏi lắm,
    mặt mũi thì xinh xắn
    còn rất tài giỏi.
    Nghe đâu công ty cô ấy
    mua lại sắp niêm yết rồi đấy.
    Nghe nói Uyển Oánh này
    cũng giỏi thật,
    từ khi thành lập công ty đến
    lúc niêm yết trên sàn chứng khoán
    là chưa đến ba năm đâu.
    Các cô nói xem người đàn ông đứng sau cô ấy
    phải có địa vị thế nào chứ?
    Người bình thường không làm được đâu,
    đừng nói người khác,
    mấy người đàn ông cạnh chúng ta
    cũng chẳng mấy ai có năng lượng như thế.
    Đúng vậy.
    Ngoài Lão Quách
    với Lão Tạ nhà cô ra
    thì thật sự chẳng mấy ai có năng lực đó.
    Lão Tạ nhà bọn tôi đâu có được như vậy.
    Mấy chuyện
    của anh ấy mà anh ấy còn chưa rõ kìa.
    Sếp Quách thì có thực lực này đấy.
    Nhưng sếp Quách là người sáng suốt,
    hơn nữa vẫn cứ ở Úc suốt.
    Chỉ có mấy tên nhà giàu mới nổi
    mới làm chuyện hồ đồ thế thôi.
    Làm mấy chuyện lén lút đó
    ngay trước mặt bà chủ.
    Buồn nôn thật đấy.
    Chuyện này là thật à?
    Thật mà,
    đã thế cô ấy vẫn bị giấu suốt.
    Thế thì bà chủ ngốc quá rồi,
    thế mà cũng không nhìn ra.
    Đúng vậy.
    Nhìn đi, tôi là siêu nhân.
    Trả cho tôi đi.
    Không trả.
    Tôi cướp được bằng bản lĩnh của mình,
    cậu giỏi thì giành lại đi.
    You are a loser.
    Có nghĩa là gì thế?
    Từ Tân đã đi chưa?
    Tại sao không trả lời tin nhắn của mình?
    Quả,
    sao không chơi nữa?
    Bố ơi,
    "loser" có nghĩa là gì?
    Nào, lại đây,
    bố bế nào.
    Con trai bố,
    loser
    có nghĩa là rất tuyệt vời.
    Nào, mọi người trật tự nào,
    các bạn nhỏ trật tự nào.
    Nghe anh hề nói đây.
    Bây giờ chúng ta
    sẽ chơi một trò chơi nhỏ,
    ai đánh bóng vào trong hố trước
    thì sẽ nhận được phần thưởng của anh hề.
    Được không nào?
    Được ạ.
    Đây là phần thưởng đầu tiên của hôm nay.
    Bố ơi có quà kìa.
    Mẹ nói là đắt quá không mua cho con.
    Thế phải làm sao đây?
    Con muốn tham gia.
    Thế con phải được hạng nhất mới có quà.
    Con làm được không?
    Con muốn thắng, con muốn thắng,
    con muốn thắng.
    Con muốn thật thì
    cố lên con trai.
    Mau đi đi, cố lên.
    Tốt lắm.
    Nhắm chuẩn vào nhé.
    Nào.
    Em,
    em đứng ra đây.
    Hai em chơi trước được không?
    Được ạ.
    Em cầm cái này,
    em cầm cái này.
    Các em nhỏ khác tránh ra nào.
    Chuẩn bị,
    ba, hai, một,
    bắt đầu.
    Cố lên, cố lên.
    Cố lên.
    Cố lên, cố lên.
    Cố lên bạn nhỏ.
    Cố lên, cố lên.
    Tốt lắm.
    Đã có hạng nhất rồi,
    chúc mừng em.
    Con là hạng nhất.
    Chúc mừng, chúc mừng.
    Em là hạng nhất.
    Nào,
    phần thưởng của em đây.
    Tôi là hạng nhất.
    Tôi mới là người đánh vào trước.
    Tôi là hạng nhất.
    Đưa tôi, tôi mới là hạng nhất.
    – Đừng giành, đừng giành.
    – Cậu bé kia,
    – thi đấu phải thành thật,
    – Đừng đánh nhau.
    con trai chú mới là hạng nhất.
    Đừng giành, đừng giành nữa.
    Tôi mới là hạng nhất.
    Nào, Quả,
    đừng tranh giành.
    Sếp Trương, trẻ con thi đấu
    sao phải nghiêm túc thế.
    Bao nhiêu người đang nhìn kìa.
    Con tôi đúng là hạng nhất mà.
    Con anh không được hạng nhất
    tôi cũng rất tiếc.
    Anh xem,
    nói con anh đừng
    tranh giành phần thưởng nữa.
    Anh làm bố mà nhỏ nhen vậy,
    anh nói xem có cần thế không?
    Con tôi mới là hạng nhất,
    có đúng không?
    Có đúng không?
    Anh làm gì đấy?
    Quả không sao chứ?
    Mau đứng dậy.
    Nào, đứng dậy con.
    Anh dám đánh tôi?
    Tại sao anh bắt nạt trẻ con?
    Người lớn kiểu gì thế?
    Đừng đánh nữa.
    Lát nữa tôi sẽ bày ở đây…
    Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.
    Mang bánh lên đi,
    giờ luôn.
    Làm sao thế?
    Anh…
    Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.
    Chia bánh kem nào.
    Bắt nạt con tôi.
    Chậm thôi.
    Đừng kéo tôi.
    Đánh tôi à?
    Vô liêm sỉ quá vậy?
    Bắt nạt trẻ con à?
    – Anh không biết ngại à, hèn hạ thế.
    – Đừng đánh nữa.
    Đừng đánh nữa.
    Bắt nạt trẻ con à?
    Mau dìu sếp Trương vào phòng khách.
    Được.
    Anh đợi đấy.
    Tôi đợi đấy.
    Xin lỗi sếp Trương.
    Anh làm sao hả?
    Từ Tân.
    Tôi nhặt giày.
    Không sợ, Quả không sợ.
    Quả Quả,
    không sao hết.
    Xem này không sao mà.
    Bố thắng rồi.
    Nào,
    đập tay.
    Giỏi quá.
    Con của bố,
    không khóc nhé con ngoan.
    Xin lỗi Nhị Anh nhé.
    – Con muốn mẹ.
    – Em xem chuyện này…
    – Con muốn mẹ.
    – Lát nữa mẹ sẽ đến.
    – Con muốn mẹ.
    – Chúng ta đi tìm đồ chơi nhé.
    Đi tìm đồ chơi nhé.
    Chúng ta thắng rồi.
    – Đồ chơi của chúng ta ở đâu rồi?
    – Con muốn mẹ.
    Lát nữa mẹ sẽ đến.
    Con muốn mẹ.
    Sao vậy?
    Không có gì,
    kệ họ đi.
    Chị Phương nói chị Quách sắp đi rồi,
    cũng đến lúc rồi đấy,
    anh vào thư phòng,
    em đối phó với cô ấy.
    Anh sắp xếp rồi,
    lúc nào cũng được.
    Chị Phương, chị Quách,
    sao hai người đã đi rồi.
    Nãy có một người đến,
    tôi đi chào hỏi mấy câu.
    Có phải thất lễ với hai người rồi không?
    Cô ấy đấy,
    đang ngồi yên lành
    cứ đòi đi.
    Không tài nào khuyên được.
    Người tôi vừa mới đi đón
    là người cô luôn muốn
    gặp mà chưa gặp được.
    Giờ mà đi
    thì hơi tiếc đấy.
    Ai thế?
    Là đại sư à?
    Đại sư đến rồi?
    Tốt quá.
    Người này chính là quý nhân của chúng tôi.
    Năm đó may mà Lão Tạ được ông ấy chỉ bảo,
    mấy năm nay công danh thăng tiến.
    Lần này sư phụ vân du
    từ phương Nam lên đây,
    vốn định ngồi một lúc rồi đi.
    Ông ấy không thích ồn ào,
    thích thanh tịnh.
    Không phải cô cứ bảo công việc làm ăn
    gần đây không thuận lợi,
    muốn tìm người xem sao,
    cơ hội hiếm có đấy,
    đừng bỏ lỡ.
    Được, được.
    Cô em tốt của tôi,
    cô đúng là nghĩ cho tôi,
    gần đây tôi đúng là
    chuyện gì cũng không suôn sẻ.
    Chị Phương cũng muốn gặp đại sư.
    Không thành vấn đề.
    Anh dặn rồi,
    cứ từ từ nói chuyện.
    Anh lên trước đây.
    Vâng.
    Vào thôi.
    Hay là cô cũng vào xem,
    cô nhiều tai họa như vậy.
    Cô đi đi.
    Từng người một nhé.
    Chào đại sư,
    đây là…
    Cô sao thế?
    Ngải Anh,
    cô đúng là ân nhân của tôi.
    Giật cả mình.
    Thực sự ngại quá chị Quách,
    tôi biết cô sợ pháo hoa,
    nhưng bọn trẻ nằng nặc đòi bắn pháo hoa.
    Thế này nhé,
    tôi đưa cô ấy xuống trước,
    lát nữa đợi pháo hoa ngừng rồi
    tôi lên đón cô,
    được không?
    Được.
    Nào, đi thôi,
    chúng ta xuống trước.
    Bắn pháo hoa rồi.
    Cô không cần lo lắng quá.
    Cảm ơn cô, Ngải Anh.
    Rất tốt.
    Pháo hoa này đặc biệt thật đấy.
    Chị Phương, chúng ta qua bên kia xem.
    Được.
    Chậm thôi.
    Đẹp thật đấy.
    Phải.
    Uống thêm ly nữa.
    Nào.
    Nào.
    Nào.
    Tôi vào trong một lát.
    Được, được.
    Anh cứ tự nhiên.
    Được đấy nhỉ.
    Đẹp thật.
    Đẹp quá.
    [Cô có chuyện muốn hỏi tôi]
    nhưng vẫn không dám hỏi.
    Cô muốn hỏi gia đình cô có ổn hay không,
    có xuất hiện người nào
    không nên xuất hiện không.
    Người bên cạnh cô
    gần đây có tiếp xúc với người khác không?
    Cô không cần mở miệng,
    cũng không cần nói với tôi người đó là ai,
    vì tôi không muốn biết.
    Trong vòng một tháng trở lại đây,
    nhà cô có người ngoài đến.
    Nhưng người này
    không phải phụ nữ,
    đúng chứ?
    Cô viết tuổi của người đó vào lòng bàn tay.
    Dùng hết sức mình,
    mã đáo thành công.
    Có câu nói này của thầy
    thì tôi yên tâm rồi.
    Vô lo vô nghĩ thật tốt biết mấy.
    Đừng chạy lung tung nữa.
    Cậu đừng cướp của tớ.
    Pháo hoa to thật đấy.
    Làm phiền cậu rồi.
    Cậu nói gì thế.
    Từ Tân sao rồi?
    Ai mà ngờ được cuộc sống
    sẽ trải qua như này,
    chạy đến chỗ cậu để rồi mất mặt.
    Cậu nghĩ nhiều làm gì.
    Mọi việc xảy ra trước mắt mình,
    mình không thể không nghĩ nhiều,
    không phải sao?
    Cậu biết không,
    lúc trước chúng ta luôn muốn biết
    hôn nhân là gì.
    Mỗi lần mình nghe người ta nói
    hôn nhân là nấm mồ của tình yêu,
    mình đều vô cùng xúc động.
    Vì sao cậu xúc động?
    Vì nó chứng tỏ ít nhất trong đó
    từng chôn tình yêu,
    chứng tỏ đều từng yêu.
    Hơn nữa tình yêu ta từng có
    đều được chôn cất yên nghỉ.
    Việc gì nên làm đều làm rồi,
    cũng nên kết thúc thôi.
    Nhị Anh, không cần tiễn đâu.
    Hôm nay làm phiền em rồi,
    thực sự xin lỗi.
    Khách sáo làm gì,
    anh cũng mệt rồi.
    Bọn mình về trước nhé.
    Tiểu Quả, con chào cô đi.
    Con chào cô.
    Cảm ơn quà của cô.
    Cảm ơn quà của cô ạ.
    Rảnh rỗi lại đến chơi nhé
    Quả.
    Mau đưa thằng bé về ngủ đi,
    buồn ngủ rồi đấy.
    Anh về nhé.
    Đi thôi.
    Bọn anh đi đây.
    Cảm ơn áo của em.
    Nào, lại đây, bọn mình uống một ly.
    Nào.
    Em muốn đi ngủ,
    không muốn uống nữa.
    Ý gì thế,
    em có nhất thiết phải vậy không?
    Cả đường đều mặt mày cau có,
    nhất thiết phải vậy sao?
    Phải.
    Anh làm hỏng việc rồi.
    Nhưng em, gương mặt này của em,
    anh cũng nhìn đủ rồi.
    Ở tiệc sinh nhật Ngải Anh nói với anh,
    kiên trì với lý tưởng không hề sai,
    nhưng nếu trong mười người có tám người
    đều nói anh đừng kiên trì,
    từ bỏ đi,
    thì anh từ bỏ là việc đúng đắn nhất,
    anh thấy cô ấy nói rất đúng.
    Anh nói nhỏ đi được không?
    Được thôi.
    Vậy anh muốn nói gì?
    Tháng sau anh chuẩn bị đóng cửa công ty.
    Sau đó thì sao?
    Sau đó ở nhà,
    chăm con,
    rồi hầu hạ em tử tế.
    Ờ là sao?
    [Lý Anh Nam]
    [Chị muốn ly hôn.]