Thành Phố Của Cô Ấy Tập 01 | Phim Tình Yêu Hiện Đại Nữ Chủ | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt]
[Thành Phố Của Cô Ấy]
[Tập 1]
[Nói ra thì cũng lạ,]
[gần đây tôi luôn có cùng một giấc mơ,]
[mơ thấy bản thân
đứng trên nóc một tòa nhà cao,]
[lắc lư như sắp sửa ngã xuống.]
[Người ta thường nói mơ
thường trái ngược với ngoài đời,]
[vậy rơi xuống]
[chẳng lẽ là tôi sẽ đi lên ư?]
[Đúng là tôi hơi có tinh thần AQ,]
[có khi giấc mơ này
đang ám chỉ với tôi rằng]
[khi tuổi 37 sắp đến,]
[tôi sẽ đi đến đỉnh cao của cuộc đời.]
[Tôi tên Lý Anh Nam,]
[sau khi tốt nghiệp đại học Bắc Thanh]
[thì đến phía Nam làm việc]
[cùng làn sóng mạng internet,]
[chớp mắt đã qua 15 năm.]
[Mà hôm nay]
[Buffet kiểu Tây]
[là ngày họp mặt cựu sinh viên]
[kỷ niệm 15 năm của chúng tôi.]
[Uống trà chủ đề vũ trụ]
[Cảm ơn]
Bà chủ Tạ,
chị xem…
[Vị bà chủ Tạ rất có khí thế này]
Rất…
[là cô bạn thân Ngải Anh
thời đại học của tôi,]
[cũng là người chiến thắng trong cuộc đời]
– thú vị.
– [nổi tiếng trong khóa chúng tôi.]
[Sau khi tốt nghiệp,
cậu ấy sang Mỹ đào tạo chuyên sâu,]
[sau khi về nước
thì lấy một doanh nhân có tiếng]
[là Tạ Trường Giang,]
[dựa vào hôn nhân
để vượt lên mà chẳng tốn chút sức nào,]
[từ đó chẳng còn ai để ý cậu ấy tên gì,]
[ai cũng chỉ biết rằng
cậu ấy là bà chủ Tạ.]
[Cảm ơn]
Thế này,
để tôi nói họ sửa lại.
Không cần sửa.
Bỏ hết làm lại.
Tôi hiểu ý của chị,
[Luật sư Anh Tiểu Mỹ]
vậy chị có muốn nghe
ý kiến của tôi không?
[Nữ luật sư khá xuất sắc này]
[là đàn em của tôi và Ngải Anh,]
[tên Anh Tiểu Mỹ.]
[Cô ấy là kiểu phụ nữ]
[khiến người khác ghen tị nhất thị trường.]
[Xinh đẹp, độc thân, có sự nghiệp,]
[không thiếu tình yêu.]
[Bằng vinh dự]
[Ai lại không muốn như Anh Tiểu Mỹ,]
[Luật sư xuất sắc nhất năm]
[làm một người phụ nữ giàu có chứ?]
[Hơn nữa]
[còn là]
[giàu có từ tinh thần đến vật chất.]
Thế nên bằng chứng là thứ rất quan trọng.
Chị có tình về mặt đạo đức,
nếu chúng ta có thể chiếm lý
về mặt pháp luật
thì sẽ có cả hai thứ,
lần ly hôn này có thể xử lý gọn gàng.
Vậy tôi đợi tin của chị.
Họp mặt cựu sinh viên đó luật sư Anh.
Cứ làm việc là mãi chẳng xong,
còn không giục chị
thì người ta xong luôn đấy.
Họp mặt cựu sinh viên
đâu quan trọng bằng công việc của chúng ta,
họp mặt cựu sinh viên có thể hẹn lại,
còn công việc mà mất thì mất luôn đấy.
Chị nói đúng.
Nào, nào, nào,
mau, mau, mau.
[Còn về tôi thì
trong nhóm bạn cùng trường này]
[coi như là không thể so với người hơn mình,
hơn xa kẻ kém mình.]
[Tôi đang làm lãnh đạo cấp trung]
[tại một công ty phần mềm,]
[có cuộc sống với bề ngoài
cũng có vẻ khá vẻ vang.]
[Tại sao lại là bề ngoài à?]
[Ví dụ như ý nghĩa của
buổi họp mặt cựu sinh viên này]
[với ba người chúng tôi]
[là khác hẳn nhau.]
[Vì chỉ có tôi hết sức mong chờ,]
[thề sẽ biến buổi họp mặt cựu sinh viên]
[thành đại hội
mở rộng khách hàng tiềm năng.]
Chị đi giữa mới đúng.
[Từ nhỏ tôi đã là con nhà người ta,]
[tin tưởng rằng chỉ cần
mỗi ngày có một chút tiến bộ]
[thì mọi thứ sẽ ngày một tốt hơn.]
Có vài đàn anh có tài nguyên tốt lắm,
lát nữa mình sẽ giới thiệu với cậu.
Cảm ơn nhé.
Đi thôi.
[Đẩy vào]
Đây là…
Chuyện này…
Đi nhầm rồi nhỉ?
Đi nhầm rồi.
Khoan đã, chuyện gì đây?
Người kia là Cao Dương mà nhỉ?
Mọi người đến rồi à.
Chuyện gì vậy?
Trần Thần của câu lạc bộ chúng ta
đã qua đời ở Mỹ,
vừa nhận được tin thôi.
Trời ơi!
[Có điều tôi đã đánh giá thấp
sự thất thường của cuộc đời.]
[Cuộc đời không thể luôn
đi theo con đường]
[thăng chức, tăng lương,]
[mà rất có khả năng sẽ]
[rời đi giữa chừng.]
Tự sát,
mắc chứng trầm cảm.
Mới 37 tuổi thôi,
còn trẻ quá.
Liên quan rất nhiều đến
áp lực trong công việc.
Con người qua tuổi 35
chính là độ tuổi trung niên suy sụp.
Tăng ca bất kể ngày đêm,
bận rộn không ngừng nghỉ.
Phụ nữ trung niên
bị bệnh,
không có tiền,
gặp một tên đàn ông cặn bã
đều là vấn đề cần suy nghĩ,
chắc chắn nằm trong đề cương.
Gì thế hả?
Anh Tiểu Mỹ.
Các chị à,
em nói này, hai chị có thể
đừng cứ định nghĩa bản thân
là phụ nữ trung niên không?
Bị bệnh, không có tiền,
gặp một tên đàn ông cặn bã
là do tuổi tác ư?
Trẻ tuổi thì sẽ
không gặp một tên đàn ông cặn bã à?
Phụ nữ đã khó sống lắm rồi,
đừng tự xác định vị trí cho bản thân nữa.
Theo em thì
chúng ta
nên như cái hộp mù này,
dù ở giai đoạn tuổi tác nào
cũng phải mãi mãi mong chờ điều đặc sắc,
tựa như mong chờ phiên bản ẩn vậy.
Tuy đa số thời gian, đa phần mọi người
đều rút được phiên bản bình thường.
Sao Từ sư huynh còn chưa đến thế?
Anh ấy cũng học cùng trường mà.
Anh ấy…
Dạo này anh ấy bận lắm.
Công ty mở thế nào rồi ạ?
Cũng tốt lắm.
A lô.
[Vợ à,]
[giờ em có tiện không?]
Chị đi nghe điện thoại nhé.
Tín hiệu chỗ em không tốt lắm,
đợi một lát.
Chẳng phải ngày 28 mới trả lương à?
Thế làm thế nào bây giờ?
[Không thể đợi vài ngày sao?]
Không phải, mấy đứa nhóc dưới trướng anh
hôm nay mới trách móc với anh,
ai cũng nói
đã ba tháng chưa trả tiền thuê nhà,
còn không trả
thì họ sẽ bị đuổi ra ngoài hết.
Anh cũng đâu thể thấy chết không cứu,
đúng không?
Vậy thì anh cho họ đến công ty
ở tạm vài ngày đi.
Ơ không, chẳng phải em
còn vài tấm thẻ tín dụng à?
Cộng lại cũng có hạn mức cũng cao lắm mà nhỉ?
[Em gom trước đi.]
Mấy lần rồi?
Mấy lần rồi hả?
Ai cũng khó khăn mà.
Nợ tam giác,
khách nợ anh,
bên A nợ khách,
là một vòng lặp chết.
Anh thật là… anh…
[Thế này đi.]
[Gì ấy nhỉ…]
[Khoảng hai giờ chiều nay]
em gửi cho anh là được,
hôm nay là ngày cuối,
ba giờ bên kế toán phải đi báo cáo sổ sách.
À đúng rồi, ngoài ra
em gửi thêm cho anh hai nghìn nhé,
thẻ điện trong nhà cũng hết rồi.
Một giờ 35 phút rồi đấy.
Không sao,
kịp mà.
Vậy nhé.
Suốt ngày…
Chào chị nhân viên.
À thì…
Băng vệ sinh để ở đâu vậy?
Ơ không, chị nhìn tôi làm gì?
Tôi nói…
À không, không, không, không,
nhầm rồi, nhầm rồi, nhầm rồi.
À thì… thì… thì là…
giấy… giấy vệ sinh.
Giấy vệ sinh ở đâu thế?
Giấy vệ sinh ở bên kia.
Cảm ơn chị.
Chị Nam,
ngày mai là sinh nhật chị,
chị định tổ chức thế nào?
Cảm động thật,
em còn nhớ à?
Sinh nhật chị kế
ngày kỷ niệm thành lập trường,
[Tập 1: Ngày kỷ niệm]
muốn không nhớ cũng khó đó.
Đừng nhắc nữa,
vừa nhắc đến chuyện sinh nhật
là chị thấy đau hết cả người.
Chắc là
chúc mừng với Từ Tân.
Không phải chứ,
chẳng phải người ta hay nói
vợ chồng trung niên
đều không nhớ sinh nhật nhau sao?
Em có thể nghĩ tốt cho bọn chị không?
Có thể nghĩ tốt cho bọn chị không?
Các chị,
em nói nghiêm túc đó.
Em chở chị một đoạn nhé.
Không cần đâu,
chị gọi xe rồi.
Đi đi.
Mình chở cậu một đoạn.
Không cần,
xe mình gọi sắp đến rồi,
đi đi.
A lô, bác tài.
Không sao, không sao,
tôi đợi anh.
Bác tài,
đi nhanh hết mức có thể giúp tôi nhé,
tôi đang vội.
Không đến được á? Anh…
Không đến được mà sao còn nhận đơn hả?
Nói hủy là hủy,
không có đạo đức nghề nghiệp gì cả.
A lô.
[Em chuyển tiền chưa?]
Đợi một lát.
[Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc]
Xếp hàng đi.
Tôi đi qua một chút,
đi qua một chút.
Cảm ơn, cảm ơn.
A lô.
[Ngân hàng Hưng Nghiệp]
[Em đang làm gì vậy hả?]
[Mấy giờ rồi?]
Nhiều ngân hàng như vậy,
em phải đến từng chỗ để rút chứ.
[Mấy thằng môi giới
chặn hết trước cửa công ty rồi này.]
[Mời nhập mật khẩu rút tiền]
[Vợ à, nhanh lên đi,]
[Đang xử lý giao dịch, xin đợi một lát]
[bên anh không đỡ được nữa đâu.]
Em cũng đâu có rảnh.
[Đang chuẩn bị tiền, xin đợi một lát]
Em mới đến ngân hàng đầu tiên thôi.
Em không như anh,
suốt ngày dùng thẻ tín dụng,
[Mời bạn lấy tiền]
[Bảo hiểm tiền gửi]
đây là lần đầu
em rút tiền mặt bằng thẻ tín dụng.
[Được, được, được,
vất vả cho vợ rồi, anh đợi em đấy.]
[Dịch vụ ngân hàng tự phục vụ 24/7]
[Ngân hàng Giao thông]
[Thông tin số dư trong tài khoản của bạn]
[Dịch vụ ngân hàng tự phục vụ 24/7]
Chào sếp Lý.
Ừ, ừ.
Chào sếp Lý.
Ừ, ừ.
Chào sếp Lý.
Ừ, ừ.
Chị Nam,
sếp lớn đang tìm chị đấy.
Ơ không,
sao em lại đến đây?
Chẳng phải bảo em ở nhà nghỉ ngơi à?
Còn hai tháng nữa mới đến ngày dự sinh,
bác sĩ nói em đừng suốt ngày ở nhà,
hoạt động nhiều vào.
Sợ em không thường xuyên xuất hiện
thì chị để ý người khác phải không?
Có phải Đỗ Dương đã nói với em
chuyện chị tuyển trợ lý mới không?
Cô bé ngốc,
em đừng hiểu nhầm.
Đợi em quay lại làm việc
sau khi nghỉ thai sản
thì vị trí này vẫn là của em,
chị là tuyển trợ lý tạm thời thôi.
Thật ạ?
Ừ, ừ.
Em yên tâm đi,
em làm việc tốt như vậy,
ai không dùng em là người đó xui xẻo.
[Cấm hút thuốc]
[Cấm hút thuốc]
[Cấm hút thuốc]
Cảm ơn.
Sếp.
Ăn diện đẹp thế à?
Tôi vừa đi gặp vài người bạn cùng trường,
giờ mới về.
Tôi xem sau này có hợp tác được không.
Ngồi đi, ngồi đi.
Bao giờ gặp Cửu Đỉnh?
Cửu Đỉnh…
năm giờ chiều nay.
Tiểu Hạ đã đợi họ ở sân bay rồi.
Có ký được không?
Bây giờ còn có Lâm Đặc
cạnh tranh với chúng ta,
nhưng tôi đã tìm hiểu
sếp Hồ của Cửu Đỉnh rồi.
Anh ta rất ngay thẳng.
Anh ta rất coi thường mấy trò mời mọc,
biếu tiền của Lâm Đặc.
Vậy nên tôi tự tin sẽ ký được.
Nghe cô nói vậy là tôi yên tâm rồi.
Vâng.
Công ty không thể thiếu cô được.
[Chủ tịch Tiết Minh Quân]
Đâu có đâu sếp.
Ký Hữu do anh thành lập
từ hai bàn tay trắng,
không thể thiếu anh mới phải.
Cày bừa mười năm rồi,
cũng không thể không
coi trọng thu hoạch mãi được.
[Chủ tịch Tiết Minh Quân]
Đã tới lúc phải hái quả rồi.
Có hy vọng
niêm yết à?
Tôi đã nói chuyện với 40, 50 công ty,
cuối cùng cũng có một công ty vừa ý.
[Chủ tịch Tiết Minh Quân]
Mấy ngày sau sẽ ký thỏa thuận.
Sau này,
chúng ta không chỉ
nghiên cứu phát triển
phần mềm làm việc gì đó,
mà còn phải lấy đất
làm khu công nghiệp.
Trong vòng ba năm, giá trị trên thị trường
đạt trăm triệu tệ không phải là mơ.
Tuyệt quá.
Nhưng tôi tính thử,
mỗi tội
theo yêu cầu của họ về
thành tích năm nay của chúng ta,
có lẽ chỉ ký với Cửu Đỉnh vẫn chưa đủ.
Còn phải hạ thấp chi phí xuống nữa.
Về phần chi phí…
Chi tiêu của phòng ban
các cô là lớn nhất.
Vậy nên tôi mời cô tới
là để thương lượng với cô,
xem cô có thể làm gương,
chỉ nhận 70% lương
từ tháng này hay không?
Phần còn lại,
sẽ phát sau khi niêm yết vào hè năm sau.
Ơ không,
toàn bộ phòng ban đều phải giảm à?
Đều phải giảm.
Nửa năm tới rất quan trọng
với công ty chúng ta.
Cô cũng không muốn
làm thuê cả đời đúng không?
Bây giờ một cổ phiếu là hai tệ,
tôi cho cô 200 nghìn cổ phiếu.
Sau khi niêm yết sẽ tăng ít nhất mười lần.
Nếu tốt hơn,
có thể còn lên đến 20 lần.
Cô tự tính xem.
[Chủ tịch Tiết Minh Quân]
À,
thật ra tôi giảm bao nhiêu cũng được,
nhưng những bạn
chỉ có 5000, 6000 tệ một tháng bên dưới,
[Chủ tịch Tiết Minh Quân]
số tiền này chỉ đủ ăn,
đủ thuê nhà.
Có thể không giảm của họ không?
Nói thật,
không phải tôi tiếc số tiền này.
[Chủ tịch Tiết Minh Quân]
Nhưng không có áp lực
thì lấy đâu ra động lực,
công ty chúng ta không thể
nuôi người rảnh rỗi được.
[Lão Tiết nói chuyện
giảm lương với cậu chưa?]
[Cô Từ, phiền cô
nộp tiền thuê nhà quý này.]
[Nam Nam, em trai con muốn đăng ký
lớp học thêm, nó nói với con chưa?]
[Xong việc rồi nhé,
cảm ơn vợ, tối anh đón Tiểu Quả.]
[Lão Tiết nói chuyện
giảm lương với cậu chưa?]
[Cô Từ, phiền cô
nộp tiền thuê nhà quý này.]
[Sao lại mua China Red rồi?
Tôi còn chuẩn bị mua nó làm quà sinh nhật tặng cho cô.]
[Xong việc rồi nhé,
cảm ơn vợ, tối anh đón Tiểu Quả.]
[Lão Tiết nói chuyện
giảm lương với cậu chưa?]
[Thông tin đơn hàng]
[Yêu cầu hủy đơn]
Nhanh lên,
đi phỏng vấn một người với tôi.
Nhanh lên.
Hôm nay tôi đâu có hẹn phỏng vấn.
Sếp Tiết sắp xếp cho cô đấy.
Anh ta nói trợ lý này rất hợp với cô.
Không thể dùng San San được nữa.
Vì sao?
Sếp nói rồi,
bảo trong lúc phỏng vấn tôi phải hỏi rõ
người ứng tuyển gần đây có
kế hoạch sinh nở không.
Tôi đi nói với sếp.
Đừng, đừng.
Anh ta biết cô sẽ làm thế mà.
Sếp nói
không còn gì để bàn nữa,
phải nghe anh ta.
Đừng nghĩ tới San San nữa.
[Nhân viên xuất sắc]
Cô biết tìm được một
trợ lý như San San khó thế nào không?
Tôi nghi người này
ít nhiều gì cũng có tí quan hệ,
nếu không sếp
cũng không gấp gáp như thế.
Này,
tôi giới thiệu với cô,
đây là Giám đốc của
công ty chúng tôi, sếp Lý.
Từng gặp rồi.
Gặp rồi à?
Vừa nãy trong nhà vệ sinh…
Chào cô, chào cô.
Hân hạnh.
À,
hai người nói chuyện đi.
Cô có việc gì thì gọi tôi.
Cô giới thiệu qua đi.
Lý lịch đưa chị rồi còn gì.
Hay là
chị muốn tôi đọc lớn tiếng lên một lần?
Không cần, không cần.
[La Thiên Thiên]
[Giáo dục]
[Kinh nghiệm làm việc]
Vậy thì nói tôi nghe
kế hoạch của cô đi.
Về khía cạnh nào?
Về phát triển của cô trong tương lai,
mong muốn trong tương lai.
Cô không muốn làm trợ lý mãi đúng không?
Trong nửa năm, ngồi lên vị trí của chị.
Có ý chí.
Tôi nói thật đấy.
Tôi cũng nói thật.
Chị cứ muốn hỏi tôi đấy chứ.
Thành thật là phẩm chất
mà tôi rất coi trọng.
Cô rất thật thà,
tôi rất thích cô.
Nhưng nếu cô có tự tin như thế,
vì sao không ứng tuyển chức vụ nghiệp vụ
mà lại chọn làm trợ lý?
Chị nghĩ tôi không làm được à?
Không, không.
Tôi tò mò,
muốn hỏi thôi.
Muốn nghe sự thật à?
Đương nhiên.
Lão Tiết nói
chị là người anh ta
tin nhất trong công ty,
cũng là người có năng lực nhất.
Muốn vượt qua chị
thì phải đi theo chị,
biết người biết ta đúng không?
Anh ta nói vậy
khiến tôi áp lực quá.
Nhưng cô cũng đừng quá mong chờ ở tôi.
Tôi chỉ làm thuê bình thường thôi.
Vậy thì càng tốt.
Cô thấy sao?
Cô thấy cô ấy được không?
Trông cũng được.
Vậy là tốt rồi.
Sau này,
cô hướng dẫn cô ấy nhiều vào.
Tôi nói trông thì được,
anh có thể bảo Đỗ Dương
đi xác nhận lại không?
Xác nhận gì?
Bằng cấp, bằng tốt nghiệp.
Cũng phải điều tra bối cảnh chứ.
Cô điều tra bối cảnh một trợ lý làm gì?
Được rồi,
để cô ấy đi làm đi.
Bảo Đỗ Dương làm thủ tục cho cô ấy,
đi làm luôn đi.
Được chưa?
Đúng rồi,
cô cho cô ấy tham gia
cuộc họp với Cửu Đỉnh luôn đi.
Sếp, làm vậy không hợp lý.
Có gì mà không hợp?
Hợp, hợp hết,
hợp lắm.
San San, đừng khóc nữa,
ảnh hưởng tới thai đấy.
Đi,
tôi tiễn cô ra ngoài.
Được.
Cô đừng kéo tôi,
chồng tôi đang ở trong đó.
Cô bảo tôi tìm chứng cứ còn gì.
Tôi đi tìm chứng cứ đây.
Chị bình tĩnh lại đi.
Chị nói tôi biết,
chị định làm gì?
Tôi đá cửa xông vào,
tôi đánh đôi mèo mả gà đồng đó.
Nhỏ tiếng thôi.
Vậy đi,
cô quay lại toàn bộ quá trình giúp tôi.
Bây giờ chúng ta
có cả nhân chứng, vật chứng,
tôi xem anh ta còn chống chế thế nào nữa.
Phu nhân,
thân là luật sư,
tôi phải nhắc nhở chị.
Đầu tiên,
chị đá cửa xông vào
là đột nhập trái phép.
Tiếp theo,
chị vào đánh họ một trận,
dù bị thương nặng hay nhẹ,
chị cũng phải chịu
trách nhiệm dân sự tương ứng.
Chị đánh nhẹ
chỉ bị phạt hành chính,
nếu đánh nặng tay
tức là phạm tội.
Còn nữa,
chị quay video riêng tư của người khác
đã xâm phạm quyền và lợi ích
hợp pháp của người ta.
Dù cô ta là người thứ ba,
cô ta cũng có nhân quyền.
Video chị quay
sẽ trở thành chứng cứ vô hiệu,
không được dùng làm
chứng cứ để ra quyết định.
Thế này không được, thế kia không được.
Rốt cuộc tôi phải làm gì?
Chị đừng sốt ruột,
chúng ta không đánh trực diện được,
vẫn còn cách khác mà.
Cách khác?
Tố cáo mại dâm bằng danh tính thật,
cơ quan công an nhất định sẽ ra mặt.
Sếp.
Thiên Thiên
nói bàn làm việc của cô ấy hơi xa cô.
Xa sao?
Ngay ngoài cửa mà?
Thì… thì cô vẫn phải đi một đoạn mới tới,
cô đi giày cao gót
đi qua đúng là không tiện.
Tôi thấy
hay là ở chỗ cô luôn cho rồi.
Ngồi chỗ tôi à?
Không phải…
Thì chỗ cô vẫn còn ghế còn gì.
Ghế này là cho khách.
Tôi ngồi đây là được,
chỗ này ổn,
khá rộng rãi,
cũng không bí.
Không…
Đúng là rộng rãi thật.
Cô ấy có quan hệ gì với sếp thế?
Con giáp thứ 13.
Bồ.
Anh Nam,
lúc nãy tôi tiễn San San về,
cô ấy bảo tôi nhắc cô uống nhiều nước.
Cô ấy bảo cô lúc nào cũng bận rộn thế này,
không tốt cho sức khoẻ.
Tôi biết rồi.
A lô.
Có chuyện gì thế?
[Đang tắc đường,]
[chắc chắn đến trước sáu giờ.]
Được.
Họ mang theo hành lý đến à?
[Đúng.]
Được.
Vậy cô đưa đến xong
thì cứ đi làm việc của cô nhé.
Giữ hóa đơn nhé,
thanh toán cho cô.
[Được thôi.]
Làm việc nào.
Cô định để Thiên Thiên
tham gia cuộc họp của Cửu Đỉnh thật à?
Lão Tiết đã nói vậy rồi.
Coi chừng lại hỏng bét đấy.
Nói gì thế hả?
Miệng quạ.
Đúng.
Chắc chắn phải đổi.
Lão Hàn muốn bỏ tốt giữ xe mà.
Vậy anh ta sẽ chọn ai tiếp bước đây?
Còn một dự án nữa nằm trong tay David,
phải sớm tìm hiểu rõ.
Chị Phương,
chị chỉ biết làm mấy món này à?
Mẹ,
lần này Trường Giang đi công tác khá lâu,
con làm mấy món cơm nhà,
chắc sẽ vừa miệng anh ấy hơn.
Có được mấy người đàn ông
là thích ăn cơm nhà?
Nghe cho có thôi,
còn tưởng thật chứ.
Chị Phương,
đi xem xem ông chủ đã xong việc chưa.
Vâng.
Đừng đi.
Nó vẫn chưa đói.
Có khi ăn no bên ngoài rồi cũng nên.
Em gái.
Con đi gọi.
Bố.
– Em gái.
– Bố.
Bố ở nhà không thích nhất là gì?
Chúng ta nói chuyện lớn tiếng.
Mau đi đi.
Bố ơi, bố ơi.
Cơm chín rồi ạ.
Cơm chín rồi à?
Đi.
Cơm nhà vẫn là ngon nhất.
Nào,
ăn thôi.
Tạ Thiêm, Tạ Đệ,
lúc bố không có nhà,
các con ở với mẹ có ngoan không?
Ngoan ạ.
Bố ơi,
sinh nhật con
bố tặng gì cho con ạ?
Để bố ăn cơm đã.
Chưa cho con biết vội,
khi nào đến sinh nhật con là sẽ biết.
Em gái cũng vậy nhé.
Vâng.
Em đã nói với Lão Lý
về chi tiết tiệc sinh nhật rồi.
Chưa cần vội.
Với cả
đợt tuyển sinh
của trường Quốc tế Thế Kỷ Mới
cũng sắp bắt đầu rồi.
Vẫn như các năm trước,
vẫn phải kiểm tra đầu vào.
Thi viết trước rồi phỏng vấn.
Trường học thời này,
trẻ con mới có tí tuổi,
thi thố gì chứ.
Chỉ là mấy mục viết, vẽ thôi,
cũng không khó.
Với cả,
vụ phòng trưng bày tranh,
bộ phận kỹ thuật
cũng đưa bảng báo giá rồi,
nói thời tiết gần đây khá tốt,
nếu không có vấn đề gì
thì có thể bắt đầu làm luôn.
Cá nhân mẹ thấy
con cứ chuyên tâm
làm nội trợ không phải tốt lắm sao?
Mở phòng tranh gì chứ?
Chỉ tổ phí tiền.
Thà tận dụng sức khoẻ bây giờ
đẻ thêm đứa nữa.
Tuần này,
dành một buổi đi khám sức khoẻ.
Mẹ đã nói trước với chủ nhiệm Lưu
ở Bệnh viện Sản – Nhi rồi,
làm xét nghiệm trước khi mang thai,
để chắc ăn.
Mẹ,
mẹ suy nghĩ chu đáo quá.
Đúng lúc con vừa đi khám sức khoẻ,
vừa có kết quả xong.
[Kết quả chẩn đoán cộng hưởng từ]
[Bệnh viện Tư nhân An Nhân]
Thoái hóa chất trắng não?
Đây là bệnh gì?
Bệnh mất myelin ở sợi dẫn truyền thần kinh
do thiếu máu não lan tỏa gây ra,
lúc phát bệnh sẽ có xu hướng bạo lực.
Nhưng nếu nghỉ ngơi đầy đủ
sẽ có thể tự lành.
Nếu đã bị ốm rồi
thì ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.
Tập trung tâm trí cho bọn trẻ,
mở phòng tranh,
chỉ dùng tiền chơi bời vớ vẩn.
Mẹ,
lúc ở đại học Columbia,
con học về quản lý tác phẩm nghệ thuật,
hơn nữa trước khi kết hôn
cũng theo làm nghề này,
không phải chơi bời vớ vẩn.
Đang yên đang lành
con đi khám sức khoẻ làm gì?
Con thấy không khỏe sao?
Một người bạn của con chết rồi.
Là qua đời vì học Đại học Columbia
hay là mở phòng tranh
mà mệt chết?
Là do cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc
nên bị trầm cảm,
cầm dao chém chồng hơn 20 nhát,
sau đó thì tự sát.
Chuyện phòng tranh,
có người để ý giúp em chút là được.
Mẹ ăn xong rồi à?
Mẹ ăn không ngon miệng.
Trước kia hồi bố còn sống,
bố chăm sóc mẹ,
bây giờ bố con không còn nữa,
nên để con chăm sóc mẹ rồi.
Mẹ ngồi xuống đi,
ăn xong bát này đã rồi nói.
Con mau ăn đi.
Không cần múc cho cháu đâu.
Ăn chậm thôi.
Ăn xong rồi.
Đợi tí nhé.
Để tôi, để tôi.
Để tôi.
Cơm trắng mẹ xới cho vẫn là ngon nhất,
phải không nào?
Dạ.
Không cần thiết đâu.
[Cảm ơn đã lắng nghe]
Sếp Lý,
thực sự phải cảm ơn cô.
Cô xem lần này chúng tôi tới
mang theo không ít vấn đề.
Thật không ngờ,
cô không chỉ giúp chúng tôi giải quyết hết,
mà còn suy nghĩ hết những vấn đề
chúng tôi chưa nghĩ đến.
Phải.
Sếp Hồ quá khen rồi.
R&D là thế mạnh của chúng tôi,
Kỳ Hữu
đi được đến hôm nay cũng nhờ vào
sự cải tiến không ngừng trong từng chi tiết.
Biển học vô bờ mà,
phải không?
Mọi người cùng nhau cố gắng.
Nào.
Vất vả rồi.
Đúng lúc đói rồi.
Bên ngoài tắc lắm nhỉ?
Tôi thấy cô vừa ngồi xuống một cái
đã phải ra ngoài.
Tắc đường thì không tắc,
nhưng bánh sếp Lý bảo mua
là thương hiệu lâu đời,
– phải xếp hàng hơi lâu.
– Cảm ơn.
Loại bánh này
ăn ngay trong nửa giờ
sau khi ra lò là ngon nhất,
nếu tắc đường
thì tôi đã không chọn hàng này.
Đây chính là chi tiết trong phục vụ.
Ngon.
Sếp Lý.
Cảm ơn.
Sếp Lý,
qua buổi họp ngày hôm nay,
tôi cảm thấy khả năng hợp tác là rất cao.
Về vấn đề giá cả,
liệu có còn không gian giảm nữa không?
Sếp Hồ à,
chúng ta làm ăn thành thật,
như món bánh này vậy,
chắc nịch,
không một lỗ hổng nào.
Anh xem sếp Lý đó,
quá khôn ngoan.
Sếp Lý,
điện thoại cô sáng nãy giờ đó.
Tôi trả lời điện thoại chút,
các anh ăn trước nha.
[Đại Dũng hẹn chúng ta đi ăn,]
bảo lâu lắm không tụ tập rồi.
[Em đang tăng ca,]
[anh tự đi đi nhé.]
[Anh đưa con về nhà cho sớm.]
Được rồi, được rồi.
Anh biết rồi, anh biết rồi.
Đi nào, Quả.
Bố đưa con đi chơi.
Con ngoan, con ngoan.
Nhanh lên.
Cài chặt dây an toàn vào.
– Con không đi đâu.
– Không quấy nữa nhé.
Cô không đi là sao?
Tôi có phải tài xế đâu,
tại sao tôi phải đi?
Thì tình huống đặc biệt mà.
Toàn bộ xe của công ty đều lái đi hết rồi,
chỉ còn mỗi một cái MPV,
người ta mang theo hành lý,
không đủ chỗ ngồi.
Thì gọi một cái xe cho họ.
Gọi xe thì người ta không tự gọi được chắc?
Đúng rồi, chúng ta gọi xe cho anh ta.
Tôi đã bảo người ta
là cô chở người ta về rồi.
Cái người ta xem trọng
là liệu chúng ta có thể đã nói là làm,
không bỏ qua một chi tiết nào không.
Khách sạn Bốn Mùa ở ngay phía Đông,
cùng hướng với nhà cô,
cô tiện đường chở họ một đoạn,
vừa tự nhiên, vừa không tỏ ra cố ý.
Gọi xe…
gọi xe thì còn gì là chân thành nữa?
Tôi thấy chân thành mà.
Bây giờ tôi chính thức thông báo với cô,
giờ công ty đang
áp dụng chế độ làm việc Chín-chín-sáu*,
[*Chín giờ sáng vào làm, chín giờ tối tan làm, tuần làm sáu ngày]
tôi yêu cầu cô đi chở họ.
Chín-chín-sáu từ lâu đã bị người dân
chửi mắng thậm tệ.
Quy định không hợp lý,
tôi không cần phải tuân theo.
Ơ hay… cô mới tốt nghiệp được mấy năm?
Mấy bài viết chửi chế độ Chín-chín-sáu,
cô đã đọc kỹ chưa?
Dùng cái đầu mình suy nghĩ kỹ đi.
Chín giờ vào làm,
năm giờ tan làm có nghĩa là gì?
Có nghĩa là cô chỉ có thể
mãi mãi giậm chân tại chỗ,
mãi mãi mất đi không gian thăng tiến.
Cô xem, cô có xe có nhà phải không?
Nhưng cô vẫn cần một công việc.
Vậy cô đã đến đây rồi,
ở đây làm,
chăm chỉ một chút
không tốt hơn
vất vưởng ở đây cho qua ngày à?
Trời ạ.
Chị có tư cách gì
mà chỉ đạo cuộc sống của tôi?
Chị tưởng ai cũng như chị,
cam tâm bị tẩy não sao?
Tôi… tôi bị tẩy não?
Tôi làm thêm giờ không phải cho người khác,
tôi vì chính bản thân tôi.
Không ai ép buộc tôi hết, tôi tự nguyện.
Đây là hiện thực.
Chăm chỉ một chút,
cô sẽ luôn nhận được nhiều hơn,
dù là tiền hay kinh nghiệm,
chăm chỉ không bao giờ là vô ích đâu.
Đi sai hướng thì nỗ lực cũng bằng thừa,
bố tôi bảo thế.
Chị nói xem tôi nên nghe chị
hay là nghe bố tôi đây?
Tạm biệt.
Cần bao lâu nữa?
Sếp Hồ,
đã sắp xếp xe xong rồi.
Không cần nữa.
Chúng tôi đã tự gọi xe rồi.
Ơ kìa,
công ty có xe tiễn mọi người mà.
Xe tới rồi.
Đi thôi.
Anh… tôi…
Sếp Hồ.
Đợi đã, đợi đã.
Đợi đã.
Sếp Hồ,
có thể mở cửa xe không?
Sếp Hồ.
Xin lỗi nhé,
rất xin lỗi.
Dù tôi không biết
rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì
nhưng lần này chắc chắn
chúng tôi đã lỗ mãng rồi,
mong sếp Hồ chỉ dạy.
Sếp Lý,
tôi thật sự không biết
phải nói thế nào với cô,
cô khiến tôi thất vọng quá.
Chúng tôi mang thành ý rất lớn tới
để hợp tác với các cô
nhưng cô nói đi, các cô đã làm gì?
Các cô làm việc kiểu gì thế?
Sếp Hồ, anh nói vậy làm tôi hơi khó hiểu.
Chắc chắn là có hiểu lầm gì rồi.
Cô không biết việc quản lý
của công ty cô có sơ hở lớn vậy sao?
Các cô quản lý như thế
thì sao chúng tôi yên tâm
hợp tác với các cô đây?
[Sau này đừng gọi điện cho tôi
sau khi tan làm nữa.]
[Đây là lần cuối.]
La Thiên Thiên,
tôi nói cô nghe,
tôi không quan tâm cô có quan hệ với ai,
bây giờ đi xin lỗi sếp Hồ ngay lập tức.
A lô.
Nói chưa chắc cậu đã tin.
Không ngờ nhân lúc sếp Hồ đi vệ sinh,
cô ta lại chạy tới cửa nhà vệ sinh
để chặn anh ấy
rồi nói với anh ấy là
chúng ta có thể trích tiền hoa hồng,
còn sợ người ta nghe không hiểu
nên nói ba lần liền.
[Đồ ngu này.]
Sếp Hồ tức quá luôn.
May mà người đi vệ sinh cùng anh ấy
là tâm phúc của anh ấy,
nếu không thì toi đời rồi.
[Đấm cho con ngu này đi.]
Bây giờ người
mình muốn đấm nhất là Lão Tiết.
[Sếp làm sao thế?]
Hôm nay cũng không biết làm sao
mà một đống chuyện làm bực mình,
không có chuyện gì như ý cả.
Mệt chết mất.
[Phấn chấn lên.]
[Đồng chí Lý Anh Nam,]
bọn mình đều mong chờ vào cậu.
Đúng rồi.
Trận chiến còn chưa kết thúc.
Cúp máy đây.
[Nhà khởi nghiệp làm sao
để trở thành Tạ Trường Giang?]
[Mình đang học]
[đạo lý kinh doanh của Lão Tạ nhà cậu.]
[Đang giảm tốc độ, đang giảm tốc độ.]
A lô.
Em đang ở đâu đấy?
Có tiện nói chuyện không?
Có.
Em đang tăng ca ở văn phòng luật.
Chị nói đi.
Gần đây Đại Anh sao thế?
Có chuyện gì không?
Không nghe nói gì.
Sao thế?
Gần đây cậu ấy rất hăng hái nha,
cảm giác như gặp khó gì rồi.
Không phải chứ?
Có chuyện gì mà chị ấy
không nói với chúng ta chứ?
Cậu ấy
thì thôi đi.
Được,
không có gì thì chị cúp máy đây.
A lô.
[Cậu sao thế?]
[Gặp chuyện gì rồi à?]
Là chuyện của cậu hay của Từ Tân?
Mình giúp được gì?
Gom tiền hay là kiếm người?
Bây giờ Từ Tân cần người đầu tư,
nếu không công ty của anh ấy
không chống đỡ được bao lâu.
Mình biết thực ra
[cậu chưa bao giờ
hỏi về chuyện làm ăn của Lão Tạ,]
[hơn nữa cậu cũng biết tính mình,]
vốn mình đã chẳng có mấy người bạn,
hơn nữa mình cũng không muốn giữa bạn bè
liên quan tới vấn đề lợi ích, tiền nong.
Nhưng mà…
nói chung là cứ do dự
không biết có nên tìm cậu không.
Cậu ấy à,
vẫn như xưa.
Chúng ta đã bao nhiêu tuổi rồi
mà còn theo chủ nghĩa
tình bạn thuần khiết vậy?
Bạn là để dùng mà.
Hôm nay mình dùng cậu,
mai cậu dùng mình.
[Chúng ta đều không tách rời nhau được.]
Tiền nhà họ Tạ,
mặc dù mình không quyết định được
nhưng cái danh phận bà Tạ này
của mình vẫn có chút tác dụng,
gom tiền, tìm mối quan hệ vẫn được.
Sắp tới con mình có buổi tiệc sinh nhật,
mình nghĩ đây là cơ hội tốt.
Những người tới đều là người trong ngành,
chúng ta có thể nghĩ cách.
Anh đừng có chuyện gì cũng trông chờ vào em
được không?
Cứ đến cuối tháng là lấy tiền tích lũy
của em để phát lương,
anh làm gì thế?
Mấy lần rồi hả?
Bây giờ anh,
Tiểu Quả,
mẹ em,
em trai em,
thêm cả nhân viên của anh nữa,
bao nhiêu người thế
mà để một mình em nuôi ư?
Từ Tân,
kiếm nhiều tiền hơn nữa
cũng không đủ tiêu đâu.
Hơn nữa em cũng chỉ đi làm thuê thôi mà.
Anh đừng giả vờ ngủ nữa,
dậy đi.
Anh đừng có lúc nào cũng trông chờ…
Anh đang ở đâu thế?
Con đâu?
Đúng.
Anh ta ra tay luôn,
chuyện này không thể trách tôi được.
Tiểu Quả.
Được rồi, anh cũng đừng nói nữa.
– Tiểu Quả.
– Mẹ ơi.
Con yêu.
Tôi… tôi là… tôi là vợ anh ấy.
[Cảnh sát]
Sao em lại tới đây?
Em tới làm gì?
Chuyện gì thế
anh cảnh sát?
Chuyện là thế này.
Sao thế? Tay bị xước rồi à?
Anh có biết lái xe không?
Không phải,
không trách tôi được.
Phía trước bỗng dưng có xe.
Anh nhiều lời thế.
Anh xem tay con tôi
bị xước rồi đấy.
– Tôi cũng không muốn.
– Anh ra đây cho tôi.
Xuống đây.
Nhiều lời thế.
Đại khái sự việc là thế.
Về đồn cảnh sát với tôi
hay là các anh chị tự giải quyết?
Sao cũng được.
Được hết.
Tới đâu tôi cũng không sợ anh.
Bác tài,
xin lỗi anh nhé,
là lỗi của chúng tôi.
Nhưng…
Em làm gì đấy?
Tôi… tôi không mang đủ tiền,
tôi ra đường vội quá.
Anh dám đòi tiền à?
Tôi nói anh nghe,
– cảnh sát tới rồi, anh đừng có hống hách.
– Ai hống hách hả?
Từ Tân, anh bớt nói vài câu đi.
Từ Tân, anh bớt nói vài câu đi.
Bắt nạt người thật thà à?
Cảnh sát nên bắt anh đi.
Nói ít thôi.
Không xong chuyện được à?
Anh tới đi.
Tránh ra, lại đây.
Đừng đánh nữa.
Cẩn thận con.
Tiểu Quả.
Tiểu Quả, Tiểu Quả.
Anh cảnh sát,
anh xem anh ta làm con trai tôi thế nào kìa.
– Được rồi.
– Anh có xử lý không?
Anh cảnh sát.
Anh có thôi đi không?
– Tôi nói anh nghe.
– Được rồi.
Bác tài, bác tài.
Cảm ơn anh đã cứu con trai tôi.
Là lỗi của chúng tôi.
– Xin anh tha thứ cho chồng tôi.
– Em làm gì thế?
Anh ấy uống say rồi.
Bác tài, anh đừng so đo với anh ấy.
Là lỗi của chúng tôi.
Cầu xin anh tha cho chồng tôi.
Cầu xin anh đó bác tài.
♫Ánh sáng không xuyên qua được♫
♫Lòng người khó mà lành lại♫
♫Cũng từng có, nhưng bị đoạt mất♫
♫Để lại một vết thương không thể nói ra♫
♫Ai từng dừng lại♫
♫Ai từng quay đầu♫
Đi thôi.
♫Chỉ là lý do thôi, ai nhìn thấu đây?♫
♫Ai kiên trì bảo vệ thành trì trong lòng?♫
[Lưu ý khi đi thang máy an toàn]
Con trai.
[Lưu ý khi đi thang máy an toàn]
Con trai.
[Lưu ý khi đi thang máy an toàn]
Nào, con yêu.
Không sao.
– Bố đá con.
– Không sao.
Bố uống say rồi.
Đừng khóc nữa.
Vợ.
Cho em thêm một cái.
Mẹ ơi, con buồn ngủ.
Không sao.
Sắp tới nhà rồi.
Vợ ơi, cõng anh về.
Lý Anh Nam.
Vợ ơi.
Vợ ơi.
Anh tới đây.
Đứng dậy.
Không đau, không đau.
Không đau.
Anh không đau.
Ai cho anh dẫn con đi uống rượu hả?
Vợ ơi.
Anh tự dưng cãi nhau với bác tài làm gì?
Nếu em yêu anh thì để anh hôn một cái.
Em mau…
Hôn cái con khỉ.
Em làm gì đấy?
Em không…
Sao em lại đối xử với anh như thế?
Đánh không lại anh.
Đánh không lại anh.
Anh không đau, anh không đau.
Đừng kêu nữa.
[Lúc yêu]
[thì tôi rất coi trọng hình thức,]
[luôn muốn cùng có]
[những kỷ niệm đẹp với người yêu.]
[Dù một năm qua có bao nhiêu khó khăn,]
[dỗ dành nhau mà sống
sẽ không quá buồn bã.]
[Nhưng không ngờ là]
[trong hôn nhân, chúng tôi lại
trở thành khó khăn của nhau.]
[Chào cô Lý Anh Nam,
trong một ngày đặc biệt thế này,]
[chúc cô sinh nhật vui vẻ, cả đời bình an.]
[Chào cô Lý Anh Nam,
ngày 3 tháng 11 là sinh nhật cô.]
[Trung tâm thẻ tín dụng ngân hàng chúc cô sinh nhật vui vẻ,
cũng cảm ơn sự ủng hộ cô dành cho thẻ tín dụng của ngân hàng chúng tôi.]
[Chào cô Lý Anh Nam,
chúc cô sinh nhật vui vẻ.]
[Cuộc đời phấn đấu luôn rất hấp dẫn,
từ tận đáy lòng chúc sự nghiệp của cô luôn thăng tiến.]
[Sinh nhật vui vẻ.]