Phim Tình Cảm Gia Đình Cảm Động Ấm Áp | Thế Giới Mới Của Bà Ngoại Tập 03 | iQIYI Vietnam
Nhiễm Nhiễm, trói cho tôi
Làm gì thế này
Làm gì thế?
Tôn Ngọc Bình.
Anh không thoát khỏi tay tôi đâu.
Đừng cử động.
Mẹ mơ thấy bắt được bà ngoại con.
Là điềm báo tốt.
Giấc mơ ngược lại.
Tôi nói đúng rồi.
Chúng tôi không tìm được bà ngoại.
Chỉ tìm được một ít thư của bà ngoại.
Cô Tôn đã rời đi hai năm trước.
Tôi vẫn luôn không liên lạc với cô ấy.
Sau đó nhận được
mấy bức thư người khác gửi cho cô ấy.
Tôi sẽ gọi lại số điện thoại lúc đó của cô ấy.
đã không có số rồi.
Đều nói cặp sinh đôi
Có cảm giác tâm linh.
Rốt cuộc là cảm giác như thế nào?
Hồi nhỏ rất ít sách.
Khó khăn lắm mới bắt được một quyển.
chỉ có thể cùng đọc.
Cô ấy nâng nửa bên này.
Tôi nâng nửa bên đó.
Tốc độ đọc lại hoàn toàn giống nhau.
Lật trang cũng không cần ai chờ đợi ai.
Gần như mỗi trang đều vậy.
Ăn ý vậy.
Sống đến già đều là
Rất nhiều thứ.
Không biết là trùng hợp hay là gì.
Có một năm cùng đi khám
Kiểm tra sức khỏe khoa ngoại.
Kết quả khối u trên sữa
vị trí giống hệt nhau.
Bác sĩ nói là không được giận.
Tôi khá thích tức giận.
Cô ấy rất ít khi tức giận.
Nhưng tại sao khối u lại giống nhau?
Cái này hơi giống.
dây dưa lượng tử trên vật lý học.
Trong một tình huống nào đó,
Quan hệ giữa hai lượng tử
Không thể giải thích được
gây ảnh hưởng cho một bên.
Bên còn lại cũng sẽ thay đổi theo.
Nhưng tôi cảm thấy
không chỉ là sinh đôi.
Giữa tôi và cô Tôn
cũng rất giống dây dưa lượng tử.
Mimi.
Mimi.
Bảy điều, chúng ta đợi thêm năm phút nữa.
Đợi qua thời gian quan sát vắc xin,
chúng ta có thể về nhà rồi.
Ngoan, ngoan.
Xin chào.
Tôi nhặt được một con mèo nhỏ.
Ở đây có thể nhận nuôi không?
Bệnh viện chúng tôi đã nhận nuôi rồi.
rất nhiều con mèo hoang rồi.
Không thể nhận nữa.
Đáng yêu biết bao.
Anh tự nuôi thì tốt biết mấy.
Tôi đến du lịch.
tạm thời ở đây.
Tôi không nuôi được.
Vậy…
Chúng ta cũng hết cách rồi.
Vậy phải làm sao?
Nó nhỏ như vậy không có ai nuôi.
không phải sẽ chết đói sao?
Hay là…
anh đưa cho tôi đi.
Tôi tìm người nhận nuôi.
Vậy cảm ơn anh nhé.
Đúng, chị Mỹ Hồng có một quán cà phê.
bên trong nuôi mấy con mèo.
Vậy thì tôi yên tâm rồi.
Nào.
Nhóc con.
Alo.
Mỹ Hồng.
Cậu chính là người đó.
Được.
Được.
Yêu cầu duy nhất của chúng ta
là đối xử tốt với nó.
Nếu con mèo bị bệnh,
phải đưa nó đi khám bệnh.
Không nuôi được thì mang về cho ta.
Không được bỏ nuôi.
Anh biết em vừa tốt nghiệp,
không bao nhiêu tiền.
Món mèo, cát mèo năm đầu tiên.
Tôi bao nhé.
Sau này mỗi tháng
anh sẽ gửi cho em.
Còn nữa,
sau này con mèo tiêm thuốc dự phòng để tuyệt dục,
đều do tôi phụ trách.
Dù sao nếu cần,
thì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào.
Mọi người yên tâm đi.
Cho dù tôi có bạc đãi bản thân,
cũng sẽ không bạc đãi nó.
Vậy tôi đi trước đây.
Không mang sữa.
Chàng trai.
Chàng trai.
Cảm ơn nhé.
Chi phí của mèo con tôi cũng phải trả.
Tôi gây phiền phức cho anh,
lại còn khiến con tốn tiền như vậy.
Cô Tôn.
Mau ngồi xuống.
Anh cứ để tôi làm người tốt đến cùng.
May mà bệnh viện thú cưng đó
không thu nhận con mèo anh nhặt được.
Anh còn nhớ em gái
bệnh viện thú cưng không?
Sao thế?
Anh ngửi thấy mùi nước hoa
mùi nước hoa rất nồng không?
Em ngửi thấy rồi.
Rất đậm.
Mèo ghét mùi hóa học nhất.
Có mèo ngửi thấy sẽ bị dị ứng.
Nghiêm trọng sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy.
Em gái đó,
Ngày nào cũng qua lại với thú cưng.
còn xịt nước hoa nặng như vậy.
Vậy chứng tỏ cô ấy
với mèo.
Thật sự để mèo ở bệnh viện,
không chừng sau lưng cô ấy
xử lý thế nào?
Anh nói có đúng không?
Xin chào.
Xin chào, tôi muốn một cốc mocha.
Hôm nay không làm được cà phê.
Không có phục vụ.
Hay là anh xem hoa đi.
Vậy được, lần sau tôi lại đến.
Cảm ơn.
Đóng cửa giúp tôi.
Được.
Chỗ anh có mấy nhân viên?
Quán tôi nhỏ,
nên đã tuyển một người.
Bố đứa bé này giao hàng.
Hai hôm trước xảy ra tai nạn xe,
cô ấy liền từ chức.
Tôi còn chưa kịp tuyển người mới.
Vậy sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn đấy.
Đúng vậy.
Anh đi du lịch một mình à?
Coi như vậy đi.
Tôi nghỉ hưu rồi đi dạo lung tung.
Thích ở đâu
thì ở đó một thời gian.
Tôi rất thích Minh Khê.
Tôi vừa thuê một phòng ở đó.
Vậy anh có đồng ý
đến cửa hàng của tôi tạm thời không?
Đến giúp đi.
Tôi không biết pha cà phê.
Tôi dạy anh.
Thời buổi này,
Tìm một người thật lòng đối tốt với mèo
không dễ dàng gì.
Tốc độ đều.
Xoay vòng.
Rò rồi, rò rồi.
Đến rồi.
Sao cậu lại ở đây? Bảy điều.
Bóng tuyết đến rồi, mau đến ăn đi.
Hoa cúc, Canyone, Hỏa Long Châu.
Đây đều là hoa một năm bốn mùa.
sẽ có hoa.
Đến mùa xuân vẫn sẽ có
cắt hoa bản loại gỗ.
Giống mẫu đơn, thược dược, Hải Đường
Mẫu Đơn và Thược Dược rất giống nhau
Nhưng giá không giống nhau
Anh biết cái nào đắt hơn không?
Mẫu Đơn
Là Thược Dược.
Bách Hợp có kịch độc, mèo không được động vào
Nhất định phải để trong tủ giữ tươi.
Mỗi ngày có thể phun một ít nước.
Cánh hoa và lá.
Tuyệt đối không được dính vào cửa tủ.
Bột hoa dính lên, rơi xuống.
mèo cũng sẽ liếm thức ăn.
Lúc đó tôi cảm thấy
cô Tôn là một người có câu chuyện.
Cô ấy đến Minh Khê
không chỉ là chơi đùa đâu.
Đợi chút rồi ăn.
Chúng ta đợi một lát.
Lát nữa.
Cô Tôn.
Cô giỏi thật đấy.
Cô giáo này dạy rất tốt.
Cô Tôn.
Mời cô.
Anh phải tìm hiểu một chút.
tình hình hàng xóm hàng xóm.
Anh xem.
Người phụ nữ giàu có từ trên xe xuống.
là bạn thân của bà chủ tiệm làm móng.
Hai người họ là bạn tiểu học.
Một người lấy được tiền lớn.
Một người gả đi làm thêm.
Đúng là một người trên trời một người dưới đất.
Con hai nhà
còn học cùng một lớp.
Đến học phí cũng là bạn thân bỏ ra.
Có những người thật sự vì tiền
đến lòng tự trọng cũng không cần.
Bố mẹ như vậy
Làm sao làm tấm gương cho con được
Trong lòng đứa bé sẽ không có ám ảnh sao?
Sao anh biết những chuyện này?
Làm móng tay một lần là biết.
Anh có tin không?
Túi trong tay cô ấy
lát nữa sẽ mất.
Đồ trang điểm và dầu gội đầu mà người khác dùng.
Cho dù đắt cỡ nào em có dùng không?
Không phải cậu đi lục rác đấy chứ?
Tự nhiên sẽ có người lục thôi.
Anh đợi đi.
Con tưởng làm người có giới hạn,
Nhưng cuộc sống thường khiến em mở mang tầm mắt.
Không có hứng thú với chuyện riêng tư của người khác.
Vậy thì chán lắm.
Cuộc sống ở đâu cũng là sân khấu.
Xin chào.
Thanh toán.
Đến rồi.
Vừa hay.
Cảm ơn nhé.
Cô gái này ở tầng trên nhà tôi.
Bố cô ấy là tội phạm tham ô.
Bị bắt rồi.
Anh ấy vốn đi du học ở nước ngoài,
Bây giờ nhà không cung cấp nổi nữa,
nên chạy về đây.
Nhìn những người này đi.
Người không hoàn toàn.
Ai mà không có chút vấn đề chứ
Anh ấy tên Thẩm Đông
Là ông chủ tiệm sách
Quán này mới mở không lâu,
anh ấy gần như không có vấn đề gì.
Tôi thấy điều kiện gia đình anh ấy
chắc là không tệ.
Cậu xem cậu ấy mở cửa hàng
hai lòng hai dạ.
Hình như cũng không có dục vọng gì về tiền bạc.
32 tuổi.
Không béo, không phát phúc.
Đến nay vẫn chưa kết hôn.
Nếu không phải đã từng bị tổn thương tình cảm,
thì vẫn đang chờ đợi.
Bạn cùng tâm hồn của mình.
Đúng vậy.
Anh ấy cũng là người yêu mèo.
Người yêu mèo cũng không khác.
Anh là con giun trong bụng anh ta sao?
Món lương thực mèo lần trước tặng,
Vẫn chưa ăn xong mà.
Sao lại mua nữa rồi?
Hôm qua đi qua siêu thị.
Tiện tay mua một ít.
Vẫn là Latte gói về sao?
Nhanh.
Hôm nay không uống nữa.
Đây là cô Tôn.
đến cửa hàng giúp đỡ.
Xin chào.
Xin chào.
Bảy điều.
Bảy điều.
Bảy điều béo rồi.
Bảy điều.
Dạo này có ngoan không?
Ngày nào cũng có người bỏ rơi mèo.
Nhiều mèo hoang như vậy.
Có nhận nuôi được không?
Anh thích mèo như vậy,
Hay là nhận nuôi một con
nhận nuôi một con đi.
Tôi không nuôi nổi đâu.
Tôi không có trách nhiệm.
Nào, nào, nào, từ từ thôi.
Đúng rồi, cậu nghe nói gì chưa?
Khách sạn thuốc phiện đối diện bị mất rồi.
Nghe nói rồi.
Tôi nghe nói ở ngõ phía Tây
Mèo ở tiệm cắt tóc cũng mất rồi.
Tôi còn nghi ngờ không phải mất.
Chắc là bị người ta trộm rồi.
Tôi để lương thực mèo ở đây nhé.
Mèo của anh cũng phải cẩn thận một chút.
Hẹn gặp lại, tôi đi đây.
Tôi đã lên mạng tìm kiếm anh ấy.
Là một thiếu niên thiên tài.
16 tuổi đã thi đỗ
Đại học y của Minh Khê rồi.
còn là trạng nguyên lý công nữa.
Cậu nói xem cậu ấy xuất sắc như vậy,
sao anh ấy không chọn làm bác sĩ?
chạy đến nơi này
đến mở cửa hàng nhỏ.
Học cái gì chưa chắc đã yêu cái đó.
Có lẽ anh ấy ghét làm bác sĩ.
Anh ấy lại yêu mèo của tôi.
Nhưng cũng không đến mức
thường xuyên đến đưa lương thực mèo như vậy.
Anh nói xem có phải anh ấy
có ý gì khác không?
Cậu nghĩ cậu ấy sẽ có?
Ý gì vậy?
Ai mà biết được.
Tôi đâu phải
con giun trong bụng anh ấy.
Sao lại bị bịt thế này?
Anh đợi một chút.
Đồng chí, đồng chí.
Cậu xem đi.
Đây là lối đi của người tàn tật.
Sao có thể tùy tiện chiếm dụng chứ?
Xin lỗi.
Chúng tôi không chú ý.
Cái gì mà không chú ý chứ?
Tiệm sách của các cậu
không thể chỉ nghĩ đến người bình thường.
Người tàn tật này
cũng phải đến tiệm sách.
Không còn cách nào khác.
Người có tố chất gì cũng có.
Cái gì mà hết cách chứ?
Nhà các người không có người tàn tật.
Có cậu sẽ biết tính nghiêm trọng.
Chuyện này chỉ có tự mình trải nghiệm
mới biết được nỗi đau.
Cô Tôn.
Đừng nói nữa, đi thôi.
Đi thế nào đây?
Chúng tôi khiêng cậu xuống.
Chúng tôi khiêng cậu xuống.
Cái gì? Tôi không cần.
Mọi người không nhấc nổi đâu.
Người anh em, giúp một tay.
Chậm thôi, chậm thôi.
Chú ý an toàn nhé, nào.
Nào, ba.
Một, hai, ba, đứng lên.
Cẩn thận, cẩn thận.
Chậm thôi, chậm thôi.
Từ từ.
Cẩn thận, cẩn thận.
Cẩn thận, cẩn thận.
Cẩn thận.
Cảm ơn nhé, lần sau chú ý nhé.
Xin lỗi nhé.
Đi thôi.
Anh muốn mắng người thì mắng đúng người.
Anh mắng người ta làm gì?
Có phải người ta đỗ xe đâu.
Tôi mắng thì có gì sai chứ?
Nếu người mù không trực tiếp đụng phải,
Có phải anh cảm thấy trên đời này
chỉ có mình ta là người tàn tật.
Trên đời có nhiều người tàn tật lắm.
Ai kêu gào như vậy chứ?
Anh không thấy mất mặt sao?
Mỹ Hồng.
Cô không thể so sánh với người bình thường được.
Em phải biết tỏ ra yếu đuối.
Tôi mời anh đến là để làm nhân viên.
Không phải đến làm mẹ.
Cô Tôn.
Nuôi mèo giống như nuôi con vậy.
đều rất tốn tiền.
Mèo chỉ sống được hơn mười năm.
Ngắn quá.
Đi từng con một.
Thật khiến người ta khó chịu.
Cô Tôn.
Cô một mình ở bên ngoài lâu như vậy,
Người nhà không lo lắng sao?
Không có người nhà.
Cả đời tôi chưa kết hôn.
Cũng không có con.
Bố mẹ đều qua đời rồi.
Không phải bây giờ đã không có người nhà rồi sao?
Trước đây anh làm công việc gì vậy?
Tôi mở một tiệm Đông Y Quán.
Lợi hại vậy sao?
Chắc nhiều bệnh nhân lắm nhỉ?
Đúng là rất nhiều.
Nhưng hai năm trước tôi đóng cửa tiệm rồi.
Tôi muốn đi dạo khắp nơi.
mở mang kiến thức.
Cô Tôn.
Cô chỉ nói với tôi
một phần chân tướng thôi.
Anh lớn tuổi như vậy rồi,
một mình thuê nhà ở bên ngoài,
cũng rất hiếm gặp.
Tôi chỉ là người qua đường thôi.
Không biết hôm nào
sẽ rời khỏi Minh Khê.
E rằng
cũng không giúp được anh quá lâu.
Hay là mau chóng tìm nhân viên đi.
Vậy anh yên tâm.
Chắc chắn sẽ tìm được.
Chào mừng quý khách.
Anh uống Americano, em uống gì?
Giống nhau.
Hai ly Americano gói về.
Vâng.
Là các cậu à?
Mỹ Hồng.
Lâu rồi không gặp.
Lâu lắm rồi.
Quán này là anh mở à?
Không giống sao?
Giống.
Nghe nói em mở một quán cà phê.
Chúng tôi luôn muốn đến xem thử.
nhưng không tìm được cơ hội thích hợp.
Mỹ Hồng đẹp thật đấy.
Ở đây rất nhã nhặn.
Thẩm vị mỹ hồng luôn tốt như vậy.
Mọi người nhìn thấy tôi rất ngượng phải không?
Không.
Bọn anh đều rất nhớ em.
Đúng vậy.
Chủ yếu là sợ
em không muốn gặp mọi người.
Chủ yếu là tôi ngại.
Mọi người nhìn thấy tôi,
lại không thể thấy đồng cảm với tôi.
Còn phải giả vờ rất bình thường.
nhưng lại phải cẩn thận với tôi.
Các cậu đúng là bề bề bề bề bề.
Khó xử quá.
Tôi gặp các người,
lại diễn thân tàn chí kiên.
Giả vờ không hề để ý.
Bộ dạng sống rất hạnh phúc.
Mọi người đều làm bộ làm tịch.
Hà tất phải vậy?
Mỹ Hồng, em đừng nghĩ nhiều.
Chúng tôi không có ý trốn tránh cô.
Vẫn nên trốn tránh thì tốt hơn.
Như vậy mọi người đều thoải mái.
Lý Đình.
Công nhân theo giờ nhà anh
Có phải không làm nữa không?
Đúng vậy.
Cậu xem tay cậu thô quá.
Việc trong nhà đều tự làm rồi.
Bây giờ
Cô Tôn.
Trên tủ
còn có kem dưỡng tay mới.
Cậu đưa cho cô ấy.
Không cần.
Mỹ Hồng.
Chúng ta còn phải xem phim nữa.
Sắp muộn rồi.
Chúng tôi đi trước đây.
Mau đi đi.
Tôi ghét nhất là phim.
Không nhìn thấy khởi đầu.
Vâng.
Không trả tiền.
Để lại đi.
Rót cho tôi cốc nước.
Được.
Hồi cấp ba,
Ba chúng tôi là bạn thân.
Ngày nào cũng như hình với bóng.
Còn hẹn nhau
sẽ cùng nhau kết hôn sinh con.
Từ khi tôi trở thành người tàn tật,
hai người họ chưa từng xuất hiện.
Người đâu?
Ba mươi năm Hà Đông.
Ba mươi năm Hà Tây.
Tôi vốn luôn nghĩ
thi vào trường cảnh sát.
Cô Tôn.
Có phải cô rất muốn biết
chân tôi bị làm sao không?
Trước 27 tuổi,
tôi cũng là người bình thường.
Một, hai, ba, đi.
Chú ý, trọng tâm.
Bước chân, lại nào.
Tiền thủ.
Từ nhỏ đến lớn,
em gần như chưa từng gặp phải thất bại gì.
Em học giỏi, sức khỏe tốt.
Bố mẹ đối xử tốt với em.
Cố lên!
Tình yêu cũng được.
Một, hai, ba.
Sao thế?
Tôi đánh sao?
Tôi cạo ở đâu?
Để tôi xem, để tôi xem.
Đáng ghét chết đi được.
Có người kìa.
Không sao.
Huấn luyện.
Không được rồi, đừng quậy nữa, đừng quậy nữa.
Bao nhiêu người đang nhìn kìa.
Tập luyện cho tốt.
Không tập.
Không luyện.
Em mệt rồi.
Mệt rồi.
Mệt cũng phải kiên trì luyện tập.
Vậy anh ôm em đi.
Từ Tường là đàn anh của em.
cũng là bạn trai của em.
Chúng ta yêu nhau ba năm rồi.
Cậu xem cậu nặng chưa kìa, còn không tập.
Cậu xem cậu béo kìa.
Hôm đó,
tôi về nhà như thường.
Xảy ra một chuyện
thay đổi vận mệnh cuộc đời tôi.
Cậu muốn chết à?
Các người làm gì vậy?
Xin các người đừng đánh tôi nữa.
Bớt lo chuyện bao đồng đi.
Chạy, chạy đi đâu?
Có chuyện gì không thể từ từ nói sao?
Các người nhiều người như vậy,
đánh một người là sao chứ?
Không sao thì mau đi đi.
Ta nói cho ngươi biết,
Ta không biết giữa hai người
đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng các người đánh người như vậy là không đúng.
Ngươi cút đi cho ta.
Cút.
Chạy.
Mau, mau.
Mau đi, mau đi.
Cứu với!
Nửa trận đầu cuộc đời vô lo vô nghĩ của tôi
Kết thúc rồi.
Từ Tường đối xử với tôi rất tốt.
Thậm chí còn tốt hơn trước đây.
Hồng.
Chúng ta kết hôn đi.
Lễ tình nhân năm thứ hai,
Từ Tường cầu hôn tôi rồi.
Nhưng tôi biết,
tất cả đều khác với quá khứ.
Đừng sờ nữa.
Không có cảm giác.
Từ Tường.
Đừng tự lừa mình nữa.
Chúng ta đã không còn khả năng nữa rồi.
Người anh từng yêu
đã chết rồi.
Bây giờ tôi là một người khác.
Chúng ta chia tay đi.
Em tha cho bản thân mình đi.
Được không?
Từ Tường chắc là…
thả lỏng một hơi.
Anh ấy không tìm tôi nữa.
Bố mẹ vì tránh
em nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình,
dỡ tất cả gương trong nhà ra.
Bọn họ càng cẩn thận,
chuyện gì cũng lấy ta làm chủ,
tôi càng đau khổ.
Bố mẹ vì muốn bù đắp
những tiếc nuối trong lòng.
Thử muốn có đứa thứ hai.
Tôi thất vọng.
cắt đứt tất cả qua lại với bên ngoài.
Một con mèo xông vào tiểu viện của ta.
Tôi cho nó chút đồ ăn.
Hình như nó rất đói.
Ăn đến nuốt chửng.
Có mèo rồi.
Mỗi ngày đều bắt đầu khiến người ta mong chờ.
Sau đó tôi mua lương thực mèo,
Mỗi ngày cố định thời gian cho nó ăn.
Tôi cũng nhận được quà của nó.
Nói một câu có lẽ là không có lương tâm.
Bố mẹ đều không thể để em
bước ra khỏi bóng tối.
Một con mèo lại làm được.
Có những người
Lúc vui vẻ
Phấn ra loại cà phê này
cảm giác cực kỳ ngọt ngào.
Độ sáng cũng rất cao.
Nhưng có những người
bố mẹ tài trợ cho tôi,
mở một quán cà phê.
Chân tôi không cử động được nữa.
Khứu giác và vị giác
lại trở nên vô cùng nhạy cảm.
Em thấy mùi vị thế nào?
Gulimazara.
Mantening.
Geisha.
Ta đã học được bản lĩnh mới.
có thể sống bằng cái này.
Vì mèo.
tôi cũng phải sống thật tốt.
Người có biết
con mèo nào
Là con mèo nào sao?
Là dính phải không?
Đoán sai rồi, là bảy điều.
Sao nó đáng yêu thế nhỉ?
Đúng vậy.
Có lúc mèo đáng yêu hơn người nhiều.
Bảy con.
Ăn cơm thôi.
Bảy điều thì sao?
Nó biến mất rồi.
Có phải tối qua không về không?
Không thể nào.
Bình thường trời sáng
sẽ về ngủ.
Sét đánh không nổi.
Có phải lỗ mèo này bị chặn rồi không?
Không có.
Con ra ngoài xem đi.
Cô Tôn.
Con đã nói với dì bao nhiêu lần rồi.
Trước cửa đừng để đống tạp vật.
Chắc chắn là cái thùng giấy đó.
chặn lỗ mèo đó rồi.
Bảy con không vào được thì gấp lắm.
Chắc chắn nó cho rằng chúng ta không cần nó nữa.
Không phải, anh mau ra ngoài tìm đi.
Bảy điều.
Mọi người tìm bảy điều đúng không?
Bảy điều.
Tối qua,
Tôi thấy nó ở giữa đường
nằm không động đậy.
Em còn hơi bối rối.
Em đi qua đó xem thử.
Nó à.
Còn muốn chạy nữa.
Què một cái cũng không chạy nổi nữa.
Ôm nó lên xem.
Chân gãy rồi.
Cửa hàng của các anh đóng cửa rồi.
Tôi không làm kinh động đến mọi người.
Đưa nó đến bệnh viện rồi.
Quả nhiên là gãy xương.
Nguy hiểm quá.
May mà bị anh phát hiện.
Tôi đã tiêm thuốc khử viêm, đã lên bảng kẹp.
Bác sĩ nói đưa đến kịp thời.
hồi phục một thời gian là khỏi.
Được, được, được.
Tiền thuốc bao nhiêu tiền?
Tôi sẽ chuyển cho anh sau.
Hơn 1000.
Cho tôi một nghìn đi.
Được, được, được.
Đau lòng chết đi được.
Vậy cái kẹp này
khi nào có thể tháo?
Bác sĩ nói ít nhất phải một tháng.
Là bệnh viện thú cưng nào?
Phía đông, bệnh viện thú cưng nạp cát.
gây phiền phức cho anh rồi.
Có gì phiền chứ?
Hai người lương thiện như vậy,
nhận nuôi mèo hoang.
Tôi giúp được thì giúp một chút.
Bảy điều, bảy điều.
Sau này tuyệt đối không được làm loạn nữa.
Đừng chạy lung tung nữa.