The Baking Challenge Tập 06 | Phim Hài Thần Tượng Hiện Đại Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    Thi công phía trước rồi. Xe chúng ta không vào được rồi. Mọi người xuống đây đi. Được. Cảm ơn bác tài. Từ từ thôi. Cảm ơn anh, bác tài. Không có gì. Anh chắc chắn thầy Joo đến đây chứ? Chắc là vậy. Chúng ta mau đi thôi, sắp mưa rồi.

    Mau đi tìm thầy Joo đi. Đi thôi. Tiểu tỷ tỷ. Đây là quán mỳ nhà họ Dương trong truyền thuyết đúng không? Đúng vậy. Nhưng chúng tôi đã đóng cửa rồi. Chúng tôi không đến để ăn cơm. Chúng tôi đến tìm người. Đúng vậy. Xương kiềm muối, mặt nạ không sai.

    Mịn như sợi tóc. Tay run cái gì vậy? Rốt cuộc có được không vậy? May mà trước khi bị thương em đã làm xong mỳ. Nước sốt cũng xào xong rồi. Thế mà anh còn… Lão già, ông còn đổ lỗi cho tôi. Sớm biết vậy tôi đã không giúp ông rồi.

    Vậy tôi đi. Anh ơi, anh ơi, đừng vội, đừng vội. Anh nói muốn giúp tôi. Anh giúp người giúp đến cùng đi. Anh… Thầy Chu. Bên ngoài có vài người nói tìm anh. Tìm tôi? Mọi người đến đây làm gì? Thầy Chu. Anh đi cũng không nói với chúng tôi một tiếng.

    Chúng tôi đều nhớ đến anh. Bây giờ chúng tôi nhìn thấy anh là yên tâm rồi. Vậy bây giờ mọi người đã nhìn thấy tôi rồi. Thoải mái rồi. Mời về cho. Lão Chu. Mấy đứa trẻ bên ngoài không phải là đồ đệ mới nhận của huynh chứ?

    Ta đâu có rảnh như vậy Tiểu Ngũ, bên trên Tay cậu nấu mỳ không linh hoạt Sắp ăn cơm rồi, nhanh nhẹn thật đấy. Tốt hơn cậu một chút. Coi như tôi chưa nói. Anh gắp giúp em. Được, được. Đúng, đúng, đúng. Ngon quá. Ngon thật đấy.

    Tôi nói này, sao mưa bên ngoài càng mưa càng lớn vậy? Có phải không Tiểu Ngũ, mở cả đèn bên đó đi Đèn này đã bật hết rồi Đèn đều bật lên thì giống như năm mới vậy. Đúng không? Sao thế? Anh, em đi mở cửa. Chỗ chúng tôi không chào đón anh.

    Bành tổng của chúng tôi muốn gặp ông chủ của các anh. Tôi không cho vào. Ở đây không có camera đúng không? Không cho gặp. Anh dựa vào đâu mà không cho gặp? Bỏ tay ra. Các ngươi còn vương pháp không? Dương sư phụ. Mới có mấy ngày không gặp,

    Sao cánh tay anh lại bị thương vậy? Mặc kệ nhiều như vậy. Không biết tên khốn nào lái xe đâm. Anh bắt đầu nói linh tinh rồi. Xem ra bị thương không nhẹ. Nể tình anh bị thương, chúng ta hủy cuộc thi đi. Thi đấu với một người tàn tật.

    Truyền ra ngoài thì dễ nói không dễ nghe. Người ta sẽ nói tôi thắng bất võ. Họ Bành kia. Anh đừng có ức hiếp người quá đáng. Ta đang thương hại ngươi. Sợ người ta nói tôi bắt nạt một người già. Như vậy không đúng lắm. Thế này đi.

    Tôi sẽ tăng thêm một phần tiền bồi thường cho anh. Nhân lúc còn sớm tìm một nơi non xanh nước biếc để dưỡng lão. Được không? Ngươi… ngươi nghĩ… Cheon Rok. Tôi nói mà. Mấy hàng này sao lại ở đây? Thì ra là anh ở đây. Cheon Rok.

    Trước đây ta dạy ngươi thế nào? Tay nghề nấu nướng, đức nghề phải song tu. Sao ngươi có thể làm ra chuyện làm người khác bị thương trước trận đấu? trước khi thi đấu? Trong mắt anh, ta chẳng phải là một tên đê tiện sao? Ngươi… Anh chính là…

    Tay tôi đã thành thế này rồi. huynh còn muốn thế nào nữa? Ngươi dám nói tay của Dương sư phụ không phải do ngươi làm sao? Được. Các người nói tôi là tôi là Bành mỗ tôi nhận hết. Sao ta sao lại nhận loại nghiệt đồ như ngươi chứ?

    Giữa ta và ngươi đã không còn quan hệ sư đồ nữa. Anh không có tư cách nói những lời này. Anh Joo Woo Gon. Vũ Khôn, đừng phí lời với anh ta. Nếu cánh tay này của tôi bị phế, tôi cũng có thể đánh bại tên cặn bã này. Lão già. Thế nào?

    Cứ muốn trứng chạm đá. Vậy được. Bảy ngày sau, cửa hàng này họ Bành rồi. Đúng rồi. Dương lão đầu. Không phải ông lo không đấu lại được ta Giả vờ bị thương. Sau đó mời Joo Woo Gon làm trợ giúp. Bành Thiên Lộc. Được, được, cũng được.

    Tôi sẽ cho mọi người mở mang tầm mắt. Thua tâm phục khẩu phục. Ta khinh. Không cần hai vị sư phụ ra núi. Một mình ta là có thể tiêu diệt tất cả mọi người. Trưởng bối của chúng tôi đang nói chuyện. Cậu có tư cách gì mà xen vào?

    Được rồi, cậu cũng đừng ở đây chém gió nữa. Tôi, đồ đệ lớn của Joo Woo Khôn. Đồ đệ thứ hai của tôi. Ta là tiểu sư đệ. Đại sư tỷ của ta. Thế nào? Sợ rồi à? Mọi người đừng nói bậy. Vâng, sư phụ. Được.

    Nếu các ngươi đã không tự lượng sức mình, thì ta sẽ chơi với các ngươi. Bảy ngày sau, xem các ngươi chết từng người một thế nào. Chu sư phụ, không cần các người ra núi. Một mình ta có thể giết bọn chúng tè ra quần. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ.

    Ăn, ăn, ăn. Tôi nói cậu cũng thật là. Đồ đệ lớn của cậu ngày càng không ra làm sao. Mất lương tâm rồi. Xem ra cũng có chút lương tâm nhỉ. IQ lại mất dấu. Cậu cho mấy đứa trẻ bọn họ dầm mưa bên ngoài.

    Họ cũng không biết đứng về phía trước mấy bước. thì không ướt được nữa. Người nào cũng như người nấy. Không cầm ra tay được. Ai nói méo méo táo méo chứ? Tôi vừa nói đấy. Lão già, ông có mắt là trút giận đấy. Cậu đợi đấy cho tôi. Thầy Chu.

    Các ngươi vào đây cho ta. Đi. Đi. Anh tự xem đi. từng người có điểm nào kém? Cái nào méo méo táo méo vậy? Mau vào thay đồ đi. Xấu chết đi được. Được Tiểu Ngũ đưa bọn họ vào thay quần áo Lão già đúng là cứng miệng

    Muốn cho họ vào lại ngại nói. Giả vờ đi, giả vờ đi. Bây giờ không cần giả vờ nữa chứ? Ăn đi. Được. Được rồi, được rồi. Đủ, đủ rồi, đủ rồi. Cái lũ không biết điều này. Nào, anh. Cho mặt mà không cần mặt. Nếu anh giận,

    Tối nay em sẽ tìm người đập cửa hàng của họ. Coi tôi là ai chứ? Anh con cũng là người có máu mặt. có thân phận. Mấy tên đó không đáng đồng nào. Lão đại nói đúng. Bọn họ là cái thá gì chứ? Nói thật,

    Cánh tay của anh Dương có phải là do các anh làm không? Không phải, anh. Anh không nói thì bọn em đâu dám làm. Hơn nữa mấy con tôm thối tha này Với thân phận của chúng ta thì mất mặt lắm. Đây đúng là mỹ vị nhân gian. Mỳ này tuy nhỏ,

    Nhưng gân đạo không mất gân cốt. Thêm gia vị nhỏ này nữa. Tuyệt vời. Hôm nay tôi mới biết thế nào là xương kiềm muối. Cái gì gọi là tăng một phần quá béo. Thiếu một phần nhạt nhẽo. Dương sư phụ, mì của ngài ngon quá. Miệng giữ hương.

    Tôi đã ăn rất nhiều khách sạn 5 sao. và ba sao Michelin. Bát mì này của anh đủ để đánh bại bọn họ. Ngon quá, ngon quá. Trong này ít nhất phải có hơn 10 loại gia vị. Cực kỳ tươi ngon. Đồ đệ mà ông dạy ra đúng là có chút kiến thức.

    Thuộc hạ tướng mạnh không có binh yếu. Ta nói các ngươi cũng coi như có chút kiến thức. Không nói là các người hiểu biết rộng. Năm đó sư phụ các con nấu mì chỉ thiếu ta ba điểm. Trình độ bây giờ còn không bằng năm đó.

    Dương sư phụ, năm đó anh lợi hại như vậy. Năm đó người trong giang hồgọi ta là mì canh Châu Nhuận Phát. Mì canh Dương Thị mà ta làm ra Sau khi người ta ăn giống như gió xuân. Như ngồi Xuân Dương vậy. Cho chút dầu cay vào canh.

    Đến mồ hôi ra cũng thơm. Nhưng sư phụ các ngươi không phục. Ông ta lại dùng mỳ Dương gia của ta để thách đấu với ta. Bắt đầu. Được. Được. Kết quả sư phụ các ngươi thua đến mức tè ra quần. Thầy Dương.

    Năng lực biên tập câu chuyệncủa anh so với biên kịch. Nếu mặt này của anh đúng như anh nói, thì đánh bại Bành Thiên Lộc chắc chắn không vấn đề gì. Cậu mặc kệ tôi là biên tập, hay là ta đùa với sư phụ các ngươi. Trước tiên hỏi mấy người một câu.

    Các con cảm thấy các ngươi đã được sư phụ các ngươi chân truyền mấy phần rồi? 100% là không đạt được. Nhưng mà Phong cách đặc biệt là đạt được rồi. Chắc đi nhầm rồi. Không, không sai. Cậu nhỏ, chúng cháu chưa học được gì cả. Không sai, cậu xem đi.

    Kính của tôi. Ai vậy? Anh đó. Cái này. Tôi, Hà Huyền. đầu bếp hành chính trẻ nhất. Đây là Âu Tiểu Lâu. Đây là cháu trai nhỏ của ta. Tiểu thiên tài bánh nướng trăm năm ở Tô Châu. Cái này, Hoa Lôi. đi du học ở Pháp.

    Bậc thầy bánh ngọt ba sao Michelin. Ngược lại, thật sự không nhìn ra. Nhưng đều rất cao cấp mà. Cũng được. Cho dù nói thế nào, Em cảm thấy mỳ em làm ra Các cậu còn kém xa lắm đấy. Đúng vậy. Nhưng tục ngữ có câu một chiêu tươi ăn khắp trời.

    Chỉ một chiêu này là có thể đánh bại Bành Thiên Lộc rồi. Nhưng quan trọng nhất là có phải bây giờ anh nên truyền thụ chiêu này cho chúng tôi trước không? Được. Thật đấy. Thằng nhóc không biết xấu hổ. Cậu vòng vo cả nửa ngày,

    Là muốn có bí quyết của tôi đúng không? Không phải, không có. Ta nói cho ngươi biết, Tổ phương của mỳ Dương gia là quy tắc mà tổ tiên chúng ta quy tắc tổ tiên để lại. nó tuyệt đối không truyền ra ngoài. Đừng nghĩ nhiều nữa. Dương sư phụ.

    Lão cố chấp đúng là lão cố chấp. Không thay đổi chút nào. Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Quán chúng tôi chỉ có ba phòng. Thầy Chu và thầy Dương một phòng. Tôi ở cùng phòng với Hoa Lôi. Mọi người chỉ có thể đến sảnh chật chật thôi.

    Ngủ ở đại sảnh. Đại sảnh này ngủ thế nào? Gần đây có khách sạn không? Thượng Quan, chúng tôi đến bái sư. Anh đừng quên mục đích của chúng tôi. Hôm nay thầy Chu cứ mặc kệ chúng ta. Ngày mai chúng ta có thể ở lại đây không? Chưa chắc đâu.

    Huynh chịu đựng một chút đi. Thì ra các ngươi vẫn chưa phải đồ đệ của hắn. Không phải. Làm xong trận này là được rồi Tiểu Ngũ Cánh tay của sư phụ Dương làm sao vậy? Chính là nhà phát triển Bành Thiên Lộc đó.

    Muốn làm một con phố ẩm thực gì đó ở đây. muốn đuổi hết những cửa hàng cũ như chúng ta đi. Dương sư phụ của chúng ta ba đời tổ tiên đều ở đây. Khách hàng trong tiệm cũng đều là khách cũ của hàng xóm.

    Sư phụ tôi đương nhiên không muốn chuyển rồi. Kết quả tên họ Bành đó bắt đầu giở trò. Tuần trước, Sư phụ tôi đạp xe đạp ra ngoài có một chiếc xe xông đến đâm vào xe của ông ấy. Sư phụ tôi ngã xuống đất, còn ngã gãy cánh tay. Tên khốn này.

    Chó không đổi được ăn phân. Các cậu thì sao? Gặp phải chúng tôi là gặp được quý nhân rồi. Huynh xem chúng ta xử lý hắn thế nào. Đúng rồi. Đưa thuốc này cho sư phụ ta. Có chuyện nhất định phải nhắc nhở các ngươi. căn phòng đó tuyệt đối không được vào.

    Sư phụ ta không cho người ngoài vào. Đi thôi. Đi. Sao thế? Sao cậu vẫn chưa ngủ? Đến già rồi còn phải chen một giường với anh, thật là. Người già nói nhiều, ngủ ít. Còn không ngủ thì không cần ngủ nữa. Cái đó…

    Chân cậu, chân duỗi thẳng rồi, cho tôi mượn để. Phiền quá, ngủ rồi. Vào đi. Sư phụ. Thuốc của ta. Bỏ xuống đi. Là đồ đệ của sư phụ Joo muốn đưa cho sư phụ Joo Cảm ơn Tiểu Ngũ Của ngài đây Được. Bố. Hôm nay vẫn chưa uống thuốc.

    Xuống uống thuốc đi. Tiểu Phi, cậu giúp tôi tư vấn một chút. Ngày mai tôi mặc bộ nào đi họp thì tốt hơn. Anh uống thuốc này trước đi. Đợi đã, đợi đã. Đồ đệ của cậu đối xử với cậu tốt thật đấy. Ai cũng hiếu kính cậu như vậy. Ngủ đi.

    Anh không ngủ à? Được. Lần này sư phụ đến nhất định là đến hỗ trợ. Sức khỏe của thầy Joo vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Sao hai ông già có thể đấu lại được chứ? Bành Thiên Lộc đầy bụng dạ xấu xa. Chúng ta chỉ cần lấy được bí quyết,

    Là có thể đánh bại Bành Thiên Lộc. Nhưng làm sao có được bí quyết? Lão Dương. Cố chấp, khó xử. Thượng Quan. Huynh đúng là luôn tiếc chữ như vàng. Nhưng mà, Tại sao chúng ta còn gửi tin nhắn wechat? Thế giới của thanh niên chúng ta.

    Đồ cổ thế kỷ trước như cậu không hiểu. Nhiệm vụ cấp bách bây giờ chính là Ngủ đi. Chuyện gì vậy? Đang đánh muỗi. Tường này không cách âm đâu, cậu nhỏ tiếng thôi. Ai biết căn phòng này không cách âm chứ. Xin lỗi đã làm phiền mọi người.

    Không làm phiền chúng tôi, cậu làm phiền tôi rồi. Một người ngủ như lợn chết vậy. Một người đeo tai nghe. Sao muộn thế này rồi cậu vẫn chưa ngủ? Nhân vật cốt lõi. Nghĩ nhiều, không ngủ được. Nhìn thấy người mặt dày Chưa từng thấy ai dày như cậu. Anh nói gì?

    Không có gì, khen cậu đấy. Huynh nói xem sư phụ có tha thứ cho chúng ta không? Huynh ấy có thể nhận chúng ta làm đồ đệ không? Đã đến lúc này rồi, còn có Bành Thiên Lộc. Dù sao cũng không ngủ được. Chúng ta nói chuyện một lát đi.

    Hai người họ ngáy to quá. Cậu đánh à? Tôi còn tưởng là hai người họ đánh. Tôi là Hà Huyền. Thả lỏng, thả lỏng, thả ra. Đừng, đừng, đừng. Đừng, đừng, đừng, anh nói nhỏ thôi. Là tôi, là tôi, tôi, Hà Huyền, Hà Huyền. Đừng lên tiếng, đừng lên tiếng. Tôi…

    Anh sợ tối thật à? Có ta ở đây. Huynh đừng sợ. Không phải anh không sợ sao? Anh run cái gì? Tôi… Em vừa hưng phấn, tôi liền run. Thả tôi xuống. Tôi… Đây. Ta nói cho ngươi biết, Ta ra đây để tìm bí quyết. Anh đừng sợ, đi theo tôi.

    Không phải ta đã cảnh cáo các ngươi rồi sao? Đây là cấm địa. Không ai được vào. Nào, nào, nào. Không phải ta nhất định phải đến cấm địa đó. Ta đến để tìm bí quyết. Tìm bí quyết các ngươi không tìm được gì đâu. Nước tưới của mì Dương gia

    Là nguyên liệu do sư phụ chuẩn bị mỗi ngày Tiểu Ngũ, con ở đây bao nhiêu năm rồi Năm, sáu năm rồi Lâu như vậy rồi. Vậy huynh vẫn chưa có bí quyết của tiệm mỳ Dương gia sao? Dương sư phụ đề phòng ta.

    Giống như tất cả sư huynh của ta phòng trộm vậy. Mỗi ngày sư phụ đều chuẩn bị nguyên liệu trong phòng mỳ nhỏ. Chưa từng cho ta xem. Các sư huynh của ta, Cảm thấy không học được gì thì đi hết. Thực ra bản thân em cũng rất muốn đi. Không chạy đầu.

    Bỏ đi, mọi người mau về ngủ đi. Nếu để Dương sư phụ biết chắc chắn sẽ nổi giận. chọc giận huynh ấy cũng không có lợi cho các người. Gây thêm phiền phức rồi. Tôi biết anh sợ tối. Được. Tôi không nói nữa. Tối nay… Đừng, đừng, đừng, tôi… Tôi, tôi, tôi.

    Làm phiền rồi. Không phải, không phải, Thượng Quan. Quay lại. Quay lại. Nghe tôi giải thích. Tôi không có gì cả. Cái gì? Tôi… Nhìn thấy chưa? Hai chúng ta chẳng có gì cả. Tôi… ra ngoài tìm bí quyết. Trùng hợp gặp cô ấy. Ngươi không tin?

    Ta biết trong bình này có cái gì. Đậu phụ này. Món cải muối này. Cải thảo đó. Đó là dưa chuột. Củ cải khô đó. Vậy… Làm lỡ việc quá. Chìa khóa đâu? Chìa khóa ở đây. Hay là anh đi mua đồ ăn sáng với em đi. Lên xe đi. Làm gì thế?

    Không phải chúng ta đang mua bữa sáng sao? Đi xe điện chạy nhanh như vậy làm gì? Không cần liều mạng như vậy đâu. Bớt nói nhảm, ngồi vững nhé. Tôi… Hoa Lôi. Hoa Lôi, em bỏ rơi anh rồi. Ăn đi. Đau tay. Bị ngã. Không ăn được. Giả vờ gì chứ?

    Sao em lại giả vờ chứ? Nếu không phải tôi lớn tiếng,tôi có thể gọi được cậu. Rơi từ trên xe của anh xuống. Không thấy bóng thì chạy về phía trước. Thêm miếng nữa. khô quá, tôi muốn uống cái này. Thêm miếng nữa. Nhỏ nhen vào đâu vậy? Ngon lắm.

    Muỗi, anh sợ cắn em. Tay khỏi rồi. Vẫn chưa xong. Tôi đi mua chút đồ ăn sáng cho họ. Ăn từ từ thôi. Ông chủ. Giúp tôi gói thêm ít chiên. Được, đợi chút nhé. Bữa sáng ngon quá đi chị Hoa Lôi. Rượu ủ này ngọt quá.

    Thầy Joo, anh nếm thử cái này đi. Đang ăn, đang ăn. Cái này ngon lắm. Lúc chúng ta đi mua đều xếp hàng. Đi muộn không mua được nữa. Dương sư phụ, người nếm thử bánh thịt này đi. Ngon. Tự dưng lại ân cần. Tối qua ai vào phòng của ta?

    Nửa đêm canh ba muốn trộm bí quyết? Nói cho các ngươi biết, Phương thuốc bí mật nhà họ Dương ai cũng đừng hòng. Dương sư phụ, hình như ngài hiểu lầm rồi. Chúng tôi không trộm bí quyết. Chúng tôi chỉ muốn giúp anh, đơn thuần muốn ra mặt.

    Nếu anh thua trận đấu này, thì quán mì này không phải của ngài nữa. là của Bành Thiên Lộc rồi. Ngài đừng có không phân biệt địch ta. Đúng vậy, Dương sư phụ. Ngài phải tin chúng tôi. Không phải không tin. Đây là quy tắc tổ tiên để lại.

    Nó truyền trong không truyền ngoài. Truyền nam không truyền nữ. Tôi không thể phá nó được. Vậy cho dù là để bảo vệ tiệm mỳ, quy tắc này cũng không thể phá sao? Không được, tôi không có con không có con. Sau này tôi có chết, mang vào trong quan tài.

    Cũng không thể phá được. Dương sư phụ. Đã năm 2022 rồi, Anh cũng không thể giữ nguyên quy tắc cũ không buông chứ? Phải theo thời gian mới phát triển được. Lão Dương à, bọn trẻ nói rất có lý. Anh à, tôi hiểu đạo lý. Anh đừng nghe bọn họ nói linh tinh.

    Bọn trẻ mà, bọn họ muốn mà. Nhưng tôi… Đây là quy tắc tổ tiên tôi để lại. Nó không thể phá được. Chuyện này liên quan gì đến năm 202 chứ? Đúng không? Hơn nữa nếu tôi thua thật, Cửa hàng không còn nữa, tôi chấp nhận số phận. Tôi phục cậu thật đấy.

    Chấp nhận số phận gì chứ? Ta thấy ngươi là ngu muội. Ta, ta, ta ngu muội. Dương sư phụ. Chu sư phụ, xin đừng nói chuyệnvới sư phụ ta như vậy. Anh còn nói nữa. Chuyện tối qua có phải anh tố cáo không?

    Đương nhiên chuyện gì tôi cũng sẽ nói với sư phụ. Hơn nữa ta đã nhắc nhở các ngươi rồi. bí quyết của sư phụ ta các người chắc chắn không lấy được. Cậu nhỏ. Chúng tôi muốn tìm cậu thương lượng một chút. chuyện thuyết phục Dương sư phụ. Thương lượng gì chứ?

    Dương sư phụ không đụng vào tường nam không quay đầu. Hay là… chúng ta tìm Chu sư phụ giúp chúng ta đi. Để sư phụ đi trộm bí quyết. Không, không, không. Không phải. Tôi muốn nhờ thầy Chu giúp chúng ta khôi phục lại mỳ Dương gia.

    Sư phụ chúng ta đã thua Dương sư phụ rồi. thì có thể thấy bí quyết của Dương gia lợi hại thế nào. Huống hồ sư phụ đã cầu xin chúng ta rồi. Huynh xem, Dương sư phụ vẫn cố chấp như vậy. Đúng vậy. Thuyết phục Lão Dương không có cửa.

    Không phải các cậu muốn từ bỏ đấy chứ? Ai bỏ cuộc chứ? Trong từ điển của tôi không có hai chữ từ bỏ. Hơn nữa, không thể để tên Bành Thiên Lộc đó chê cười. Vậy ngươi muốn tự khắc lại mỳ Dương gia? Đúng. Cầu người không bằng cầu thân. Được.

    Mỳ đúng là sở trường của tiểu lâu. Đây là một công phu cứng. Chỉ cần luyện tập nhiều hơn chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Nhưng công thức nguyên liệu nhỏ đó cậu phải làm sao? Nguyên liệu nhỏ dựa vào tôi. Đồ ăn nhỏ là sở trường của tôi.

    Đồ ăn tôi ăn không có gì là không làm được. Được, vậy tiểu Lâu cậu phụ trách nấu mỳ. Hai chúng ta sẽ nghiên cứu mao liêu nhỏ. Vậy chúng ta bắt đầu làm. Bắt đầu. Vậy tôi chịu trách nhiệm gì? Em phụ trách cố lên.

    Nếu thực sự không được thì cậu giúp tôi pha mỳ đi. Cái này đáng tin. Không thêm nước sao? Thêm nước rồi. Tỉ lệ giống trước đây. nhưng vẫn không được. Tô Châu và ở đây có thể giống nhau sao? Cách không xa. Chắc cũng gần như vậy.

    Tô Châu cũng rất gần với núi Thiên Mục. độ ẩm có thể giống nhau sao? Sư phụ. Ý anh là độ ẩm của môi trường sao? Không phải sư phụ không ăn ớt sao? Ông ấy đang nhắc nhở chúng ta đấy. Hà Huyền. Cách làm pha đầu chay của cậu

    Có chút giống cà chua trong Hồng Lâu Mộng. Để tôi nếm thử. Được. Đây. Tôi hiểu rồi. Cho nên tôi đã dùng dầu gà chiên cà tím. Dùng canh gà hầm rau khô, quả khô. Tưới đầu chay làm ra như vậy. Đúng là mùi vị đã được nâng lên rất tươi.

    Nếu tôi nhớ không nhầm, thì phải dùng dầu mè để thu trước. Sau đó trộn bằng dầu mỡ. Che giấu không lộ. Giỏi quá. Nhưng ta cảm thấy dầu gà vẫn dùng dầu gà. Bên trong nó còn có mùi măng. Rất phức tạp. Những nấm trên thị trường đều ở đây.

    Nhưng rốt cuộc anh ta dùng cái gì để phối vẫn phải để em đi phân biệt. Tôi vẫn cảm thấy có chỗ nào đó phối không đúng. Hai bốn sáu tám mươi. Ở đây có mười loại nấm. phối hợp thế nào chúng ta vẫn phải thử lại. Thế nào? Tám chín phần rồi.

    Mọi người nếm thử đi. Mùi vị rất ngon. Nhưng vẫn cảm thấy chỗ nào thiếu chút ý nghĩa. Là phương pháp hay là công trình? Luôn cảm thấy thiếu một chút. Sao thế Tiểu Bố Đinh? Hello, Lôi Lôi. Mọi người đang làm gì vậy? Đừng nhắc nữa, sứt đầu mẻ trán.

    Chúng ta coi như gặp khó khăn rồi. Toàn là vụ kiện. Được rồi, tôi không Cúp máy đây. Không thể nào. Hello, Tiểu Lâu. Hello, Tiểu Bố Đinh. Em nghe Lôi Lôi nói hai người gặp khó khăn rồi. Gặp phải vấn đề gì? Cậu nói cho tôi biết.

    Nói không chừng tôi có thể giúp mọi người. Cái thứ trọng sắc khinh bạn này Chơi xong anh chơi anh ta. Là thế này. Chính là nguyên liệu chúng ta dùng đều đúng. Nhưng không biết tại sao mùi vị lại không đúng. Cụ thể là nguyên liệu gì? Nói cho tôi nghe đi.

    Chúng tôi dùng măng và nấm. Hai nguyên liệu này rốt cuộc là ở địa phương hay là vận chuyển từ bên ngoài đến? Là tươi hay phơi khô vậy? Anh không nói rõ với em. thì tôi giúp các cậu thế nào? Cậu nói gì? Tôi nói các người không nói chi tiết,

    Thì làm sao tôi giúp các cậu được? Câu trước. Hai loại nguyên liệu này đều rất chú trọng. Câu tiếp theo. Nấm này Vận chuyển từ dưới núi đến hay ở địa phương? Là tươi hay là phơi khô? Tươi ngon và phơi khô thì khác nhau rất lớn. Em hiểu rồi.

    Chắc là vấn đề về nguyên liệu. Bởi vì ở đây có rất nhiều thứ ngoài tươi ra, còn có loại đồ khô này nữa. Nhưng tôi cảm thấy Dương sư phụ tưới đầu bát mì này nấu ngon như vậy. Nhất định là dùng nguyên liệu tươi ngon.

    Ta đã nói là ta có thể giúp các ngươi mà. Tôi là Vận Tinh của các cậu đấy. Cho nên lần sau không thể không nghe điện thoại của tôi nhé. Cảm ơn em nhé Tiểu Bố Đinh. Vậy em cúp máy trước nhé. Bye bye. Bye bye Tiểu Lâu Tiểu Ngũ

    Ta đến xem các ngươi làm thế nào rồi Tôi có chuyện muốn thỉnh giáo cậu. Gần đây có có bán nấm và măng tươi không? Trên núi có. Cứ cách một thời gian, sư phụ ta sẽ hái từ trên núi về. Cuối cùng lần này chúng ta cũng tìm đúng đường rồi.

    Không sai. Tìm thấy rồi. Đây. Tốt quá rồi, cuối cùng cũng tìm thấy rồi. Nào, nếm thử đi. Thử đi. Cũng gần giống, chính là vị này. Mùi vị không tồi. Nhưng vẫn còn thiếu một chút. Cảm giác tươi mới và ngọt ngào Tiểu Ngũ Ngươi qua đây nếm thử đi Thế nào?

    Giấy. Đùa gì vậy? Đúng là bay trên trời. Trèo một cái trên đất. Làm gì có khoa trương như vậy, cậu thử lại đi.