Vân Chi Vũ Tập 02 | Phim Cổ Trang Tình Yêu Kỳ Ảo Siêu Hot | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Cung Tử Vũ. Ta không định thả họ đi, chỉ lập bẫy thôi. Thú vị đấy, ta tưởng công tử ăn chơi nức tiếng Cung Môn chỉ biết bài bạc cơ. Vậy để ta diễn với ngươi cho thật hơn. Ngươi đừng nhầm. Ta không nhầm.
Ta chỉ sai càng thêm sai thôi. Cung Viễn Chủy, họ đều là tân nương chờ được chọn, ngươi làm vậy cũng quá bất chấp hậu quả đấy. Quả nhiên là Vũ công tử thương hoa tiếc ngọc nhất. Nhưng trong số họ có gián điệp của Vô Phong thì nên giết chết hết.
Họ đã trúng độc, nếu không có thuốc giải của ta thì cứ ngoan ngoãn chờ chết đi. Sẽ chết thật sao? Ta sợ quá. Cứu ta với. Ta sẽ không chết đây chứ? Ta không muốn vậy, ta vẫn chưa muốn chết. Ngươi làm gì vậy? Chúc mừng ngươi, lập bẫy thành công,
Con sâu sập bẫy rồi. Mang thuốc giải ra đổi mạng hắn. Ngươi có thể thử xem ngươi chết trước hay hắn chết trước. Ngươi đang nói gì vậy? Đưa đi đi. Viễn Chủy đệ đệ, đệ lỗ mãng quá đấy. Thiếu chủ, ta cũng vì nóng lòng muốn cứu Tử Vũ ca ca,
Huyệt dưới đầu gối nối liền khuỷu tay, khi khuỷu tay tê cứng, Tử Vũ ca ca chắc sẽ bình an vô sự. Hơn nữa, Tử Vũ ca ca sốt ruột lập bẫy, ta không thể để công sức của huynh ấy uổng phí được. Chẳng phải đã bắt được rồi à? Nói vớ vẩn.
Rõ ràng ban nãy ngươi đã định giết ta. Viễn Chủy đệ đệ, lần sau không được lỗ mãng vậy nữa. Vâng, thiếu chủ. Chào buổi sáng. Vẫn còn đau à? Hơi nhức. Ai bảo tối qua thể hiện cơ, rõ ràng không đánh lại Cung Viễn Chủy mà cứ…
Ai không đánh lại Cung Viễn Chủy? Nếu không phải ngươi ngáng chân thì không chừng ta đã đánh ngang cơ với hắn rồi. Ngang cơ trong mơ à? Ngươi im đi cho ta nhờ. Lát nữa ta muốn đi tìm người, ngươi không cần đi theo ta, ở đây chờ ta thôi.
Ngài định làm gì? Ngươi định quản thúc ta à? Ta đặt tay lên tim mình rồi nói một câu, ta thật sự không muốn quản thúc đâu. Ngươi có tim chắc? Ta có nhé, nhưng bị chó ăn mất rồi. Có người từng đến rồi. Yêu Ma Quỷ Quái,
Nghe nói thích khách của Vô Phong các cô chia làm bốn cấp, với năng lực và thân thủ của cô thì chắc là cấp Yêu thấp nhất nhỉ? Ôi, cơ hội tốt như vậy mà lại cử một kẻ cấp Yêu tới. Cử cô tới nộp mạng à? Người Vô Phong bọn ta
Không sợ chết. Ồ? Đúng vậy, rất nhiều người đều không sợ chết, nhưng đó chỉ là vì có lúc, sống còn đáng sợ hơn chết nhiều. Ngươi chính là Cung Viễn Chủy giỏi dùng độc mà họ nói sao? Dù ta chết cũng không uống rượu độc của ngươi đâu. Cô không cần
Uống chén rượu độc này cũng được. Ta muốn nàng giúp ta một chuyện. Ta bằng lòng làm bất cứ chuyện gì cho chàng. Ta muốn nàng giúp ta bảo vệ một người. Không lẽ chúng ta phải chết ở đây? Mang lư hương vào cho tân nương. Vâng. Tiểu thiếu gia của ta,
Ngài đến đây làm gì? Ta đến xem thử. Nói lung tung. Đây là nơi ở của nữ khách, xem gì mà xem? Muốn xem thì đến Vạn Hoa Lâu mà xem. Chao ôi! Thiếu gia. Mau, đứng canh ở cửa, đừng để người khác biết tiểu thiếu gia đến đây,
Không thì ngài ấy gặp rắc rối lớn đấy. Vâng. Ta còn gặp rắc rối lớn hơn nữa. Vũ công tử. Vũ công tử? Ngài ấy đến đây làm gì? Sao ngài ấy lại đến đây? Ngài đợi một lát. Vũ công tử. Đa tạ Vũ công tử chuyện tối qua.
Đừng gọi ta là Vũ công tử, gọi ta là Cung Tử Vũ. Không buồn cười sao? Ta tên Vân Vi Sam, Vân của đám mây, Sam của xiêm y. Lấy mây làm xiêm y. Quả là một cái tên hay đầy ý thơ. Sao cô biết
Hôm nay ta đến đòi chiếc mặt nạ này? Màu trên chiếc mặt nạ này không phải là sơn dầu hay màu nước bình thường, mà có một lớp men vô cùng mỏng, thợ thủ công bình thường khó mà nung được, hẳn là được nghệ nhân lành nghề làm ra, giá trị không nhỏ.
Nếu ta là chủ nhân, làm mất sẽ rất đau lòng. Thật ra không liên quan đến giá trị, cái chính là không mua được nữa. Người thợ đó qua đời rồi sao? Có thể nói như vậy. Độc của cô được giải chưa?
Tối qua thiếu chủ đã đưa thuốc giải đến cho mọi người, đã không sao rồi ạ. Vũ công tử. Thuốc này là? Trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim. Đưa cho ta, lui xuống đi. Vâng. Tối qua khi ta vào ở đã uống một bát trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim này rồi,
Bảo là người từ bên ngoài đến đều phải uống, để chống lại khí độc sương mù ở sơn cốc Cựu Trần. Vũ công tử sao vậy? Có gì không ổn sao? À, không có gì không ổn, nhất định phải uống trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim này. Vực sâu ở sơn cốc
Có nhiều thảo mộc quý hiếm, nhưng cũng có rất nhiều cây kịch độc. Sơn cốc bị khí độc bao phủ quanh năm, nếu nữ tử ở lại sơn cốc trong thời gian dài thì… Thì sao? Thì hơi khó sinh con. Mời Thượng Quan tiểu thư uống trà thuốc.
Phải uống ngay bây giờ sao? Uống ngay ạ. Uống xong ta mang bát thuốc về. Cho nên Cung Môn mới cưới vợ ngoài sơn cốc? Nhưng cô yên tâm, trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim này nấu ra để ngăn ngừa khí độc cho nữ tử, chăm sóc sức khỏe.
Chỉ là bát thuốc này… Bát thuốc này thế nào? Có vấn đề gì sao? Trong này có vài viên phân chuột. Ngài nghiêm túc sao? Cô đoán xem. Ngài đi đâu vậy? Ta ở đây đợi ngài mãi. Ngài cũng yếu ớt quá rồi đấy, vết thương bé thế mà cũng phải uống thuốc.
Đây là trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim. Sao ngài phải uống trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim? Đầu óc ngươi có vấn đề đúng không? Ta có vấn đề gì ta cũng không uống trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim. Ngươi tự ngửi mà xem. Mùi này không đúng. Có độc.
Vẫn chưa chắc chắn, nhưng rõ ràng không phải trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim nguyên bản. Ai đã động tay động chân? Còn ai vào đây? Người biết dùng độc nhất ở sơn cốc. Cung Viễn Chủy. Tử Vũ. Ca ca. Đến nơi ở của nữ khách tìm Vân Vi Sam cô nương sao?
Ca ca, sao huynh biết? Tối qua ta thấy cô ấy mang mặt nạ của đệ. Đệ nỡ cho một cô gái bình thường món đồ quý như vậy sao? Ý ta là sao huynh biết tên cô ấy? Lần này do ta chọn tân nương,
Những cô nương đến có gia thế như thế nào, tính cách thế nào, tên gì, đương nhiên ta phải rõ. Yên tâm, ta không chọn Vân cô nương đâu. Ca ca, huynh nói gì vậy? Thiếu chủ. Vũ công tử. Chấp Nhận đại nhân cho mời. Được, đến ngay đây. Phụ thân.
Ta nghe họ nói thân phận của thích khách tối qua đã bị bại lộ. Con và ca ca… Con và thiếu chủ vốn bàn bạc lợi dụng cơ quan trong mật đạo để dụ dẫn dụ thích khách.. Không ngờ con lại học được cách nói dối rồi. Thiếu chủ
Sao có thể ngu ngốc như con? Con tự cho mình thông minh, còn muốn lôi kéo cả thiếu chủ. Con đã tạo ra một cái bẫy ngay từ khi ta nói muốn giết tân nương rồi. Ta và Hoán Vũ đã bàn bạc từ trước.
Không thể giết hết tất cả những tân nương đó được, nếu không thì Cung Môn sẽ không còn chỗ đứng trong giang hồ nữa. Vậy tại sao phụ thân phải nói những lời đó với Tử Vũ? Từ nhỏ nó đã mềm lòng, lại còn thương hoa tiếc ngọc.
Nếu như nó biết ta muốn giết đám tân nương đó, chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để đi cứu. Phụ thân định lợi dụng Tử Vũ để dẫn dụ thích khách? Phải. Viễn Chủy, ta gọi ngươi đến là cần ngươi giúp đỡ. Xin Chấp Nhận cứ dặn dò. Ca ca, cho nên
Mọi người đều biết đây là cái bẫy nhưng không nói với ta, khiến ta cứ ngu ngốc muốn làm anh hùng. Tử Vũ, nếu nói trước cho con biết thì với tính cách của con có thể giấu được chuyện gì? Thành công thì ít, hỏng việc thì nhiều.
Người không tin tưởng con đến vậy sao? Con thử nhìn con mà xem, cả ngày không lo chính sự, chỉ biết chạy đến Vạn Hoa Lâu. Từ trong ra ngoài, từ đầu đến cuối, con có điểm nào đáng để ta tin tưởng không? Con cầm gì trong tay đấy?
Hôm nay con phát hiện trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim được đưa đến nơi ở của nữ khách có vấn đề. Con nghi ngờ Cung Viễn Chủy tự ý thay đổi phương thuốc, dùng tân nương để thử thuốc. Đúng là ta đã thay đổi phương thuốc. Tử Vũ,
Con có biết tác dụng của trà thảo mộc Bạch Chỉ Kim là gì không? Ngăn ngừa khí độc trong sơn cốc. Vậy con có phát hiện khí độc ngày càng dày không? Con chơi bời lêu lổng suốt ngày, chưa từng hỏi đến việc của nhà họ Cung,
Tất nhiên con không phát hiện ra rồi. Bởi vì khí độc ngày càng dày đặc, thuốc ngày trước ngày càng giảm tác dụng, ta mới bảo Cung Viễn Chủy nghiên cứu phương thuốc mới. Con nói nó tự ý, con nghĩ rằng con cái nhà họ Cung đều thích tự cho mình thông minh,
Tiền trảm hậu tấu như con sao? Bẩm Chấp Nhận, Giác công tử đã vào sơn cốc, sắp đến bên ngoài Cung Môn. Chấp Nhận, ta muốn đi nghênh đón ca ca, xin cho ta rời đi trước. Được. Con cũng lui xuống đi. Quay về nghiền ngẫm lỗi lầm.
Không còn nhỏ tuổi nữa rồi, tốt nhất là suy nghĩ cho kỹ. Nếu như vẫn muốn tiếp tục làm tên ăn hại ăn không ngồi rồi thì con không cần ở lại nhà họ Cung nữa đâu. Con cũng đâu muốn ở lại nhà họ Cung. Con… Tử Vũ, đệ đi đâu thế?
Đừng cản nó, để nó đi. Đúng thật là, không nói được nó nửa câu. Phụ thân, Tử Vũ đệ ấy… Nó đi càng xa càng tốt, tốt nhất đừng quay về nữa, cũng đừng xuất hiện trong tiệc thành hôn tối nay. Phụ thân. Được rồi. Còn không mau đi chuẩn bị
Chuyện chọn tân nương đi, ở đây làm gì? Đi đi. Vâng. Vụ Cơ phu nhân. Ta vừa thấy tiểu tổ tông tức giận bỏ đi. Nó lại chọc giận Chấp Nhận sao? Phiền phu nhân khuyên giải phụ thân. Ngày vui như ngày thiếu chủ chọn tân nương,
Sao chàng vẫn nổi nóng với Tử Vũ vậy? Nó đã đến tuổi có thể thành hôn rồi, không mặc chàng đánh mắng như khi còn nhỏ nữa. Ít nhiều gì chàng cũng phải giữ chút thể diện cho nó chứ. Tiểu tử thối này hồi nhỏ nghe lời, nhưng lớn rồi
Thì ngày càng ngỗ ngược, cứ thấy nó là lửa giận lại bùng lên. Nàng nói xem, ngày nào nó cũng ăn không ngồi rồi, đâu giống con trai của Cung Hồng Vũ ta. Chàng nói như vậy trước mặt ta thì được, nhưng không thể nói trước mặt người khác,
Nhất là trước mặt hai huynh đệ Cung Thượng Giác và Cung Viễn Chủy. Chàng biết đấy, nó để tâm cái này nhất. Theo ta thấy thì nó mới giống con trai chàng nhất, cùng một tính, trước nay không chịu nói ra lời thật lòng, rõ ràng quan tâm nhau
Nhưng gặp mặt là lại cãi cọ. Nghe ta khuyên một câu, tìm cơ hội nói chuyện đàng hoàng với nó. Chàng cũng có tuổi rồi, cứ nhượng bộ đi. Ta là cha nó, có nhường cũng là nó nhượng bộ mới phải. Được, được, được. Nó nhượng bộ. Chàng uống canh này đi.
Cung Môn sẽ sắp xếp đại phu bắt mạch cho tất cả tân nương, đánh giá thể chất, kiểm tra bệnh tiềm ẩn trước đại lễ chọn tân nương. Tiếp đó sẽ đánh giá tư thế và dáng dấp. Sau đó cùng
Uống một loại thuốc bí mật của Cung Môn để điều dưỡng thân thể. Sau khi đánh giá xong hết thảy sẽ phát lệnh bài gồm ba màu vàng, ngọc, gỗ. Tân nương nhận được lệnh bài màu vàng sẽ đứng hàng đầu trong buổi lễ chọn tân nương. Cho nên Vân Vi Sam,
Cô cần dốc hết sức lấy được lệnh bài vàng cho bản thân. Dựa vào đâu? Dựa vào đâu? Thế mà lại là lệnh bài gỗ, chí ít cũng phải cho ta lệnh bài ngọc chứ. Ngưỡng mộ cô thật, chắc chắn thiếu chủ đại nhân sẽ chọn cô. Đâu có,
Vân cô nương cũng là lệnh bài vàng. Theo hiểu biết của ta về thiếu chủ đại nhân Cung Hoán Vũ, chắc chắn ngài ấy sẽ chọn cô, chứ không phải Khương cô nương. Vân cô nương đừng lo lắng. Cô rất hiểu thiếu chủ đại nhân sao? Đều đến vì thiếu chủ,
Không tìm hiểu trước thì sao được? Các cô đừng giả vờ nữa được không? Vân cô nương, cô cũng đừng lo lắng. Cho dù thiếu chủ chọn Khương cô nương, vẫn còn Cung nhị tiên sinh của nhà họ Cung. Cung Thượng Giác cũng đến tuổi rồi,
Sẽ không đợi đến lần chọn tân nương tiếp theo đâu. Uy danh của Cung nhị tiên sinh không kém hơn thiếu chủ đâu. Vân cô nương chắc hẳn muốn làm thiếu chủ phu nhân nhỉ, đúng không? Ta thế nào cũng được, con người Cung nhị tiên sinh cũng rất tốt. Không được đâu.
Vì sao? Bởi vì ta thích Cung nhị tiên sinh. Mở cửa. Ta bảo mở cửa ra, ta muốn ra ngoài. Vũ công tử, hôm nay là đại hôn của thiếu chủ, tất cả các trạm gác cửa thành đều giới nghiêm. Chấp Nhận có lệnh, chỉ được vào không được ra.
Giác công tử tới! Nếu Cung Hoán Vũ không chọn ta làm tân nương thì có phải nhiệm vụ của ta thất bại rồi không? Thất bại sẽ phải chết. Ta vừa xem xong công văn mà ngươi mang tới. Chấp Nhận. Tới đây, ngồi đi. Chấp Nhận, không cần đâu ạ. Không sao,
Ngồi xuống đi, để ta pha ấm trà. Đêm đã khuya, nếu còn uống trà thì e không ngủ được. Đúng lúc lắm, mấy hôm trước ta không ngủ được mấy nên đã bảo Viễn Chủy điều chế loại trà thuốc hỗ trợ giấc ngủ, ngươi cũng thử đi.
Trà thuốc mà Viễn Chủy đệ đệ điều chế thì không thể bỏ qua rồi ạ. Chấp Nhận, để ta. Trịnh gia ở Hồn Nguyên và sơn trang Phượng Hoàng mãi mà không chịu cúi đầu với Vô Phong, họ muốn xin Cung Môn che chở. Chỉ có điều…
Ta hiểu cái khó của Chấp Nhận. Từ biến cố Cung Môn mười năm trước tới nay, Cung Môn đều chỉ lo thân mình, che giấu tài năng, thực sự lực bất tòng tâm với lời nhờ vả từ hai nhà kia. Trịnh Trung Nghĩa, chưởng môn Trịnh gia có quen biết sơ với ta,
Lần này đi ta cũng đã nói rõ lý do cho hắn, nhưng mà để giữ lại hậu duệ cho Trịnh gia, họ đã đưa con gái là Trịnh Nam Y đến tham gia đợt tuyển tân nương năm nay. Lúc này chắc cô ấy đã ở trong Cung Môn rồi ạ.
Ngươi vất vả rồi. Việc ta nên làm thôi. Lần này ngươi về vốn phải để ngươi nghỉ ngơi thêm vài hôm nhưng đêm khuya gọi ngươi tới thật sự là vì có việc cần nói với ngươi. Chấp Nhận nói đi ạ. Mười năm nay, tài lực và thu nhập của nhà họ Cung
Vững bước tăng trưởng, vượt xa tích lũy tài phú của gia tộc ở thời kỳ Chấp Nhận cũ. Mọi người đều thấy công lao của ngươi. Giang hồ cũng thống nhất cho rằng ngươi là người có võ lực và mưu lược mạnh nhất thế hệ trẻ của Cung Môn.
Hư danh giang hồ thôi ạ, không cần để ý đâu. Vô Phong e sợ ngươi, giang hồ tôn kính ngươi. Nhưng nhiều lúc trên giang hồ, e sợ lại hữu dụng hơn tôn kính. Mà dù là e sợ hay tôn kính thì đều là với Cung Môn chứ không phải với ta.
Thương, Giác, Chủy, Vũ, bốn cung, mỗi nơi một nhiệm vụ. Thương Cung phụ trách rèn binh khí, nghiên cứu vũ khí mới. Chủy Cung điều chế các loại thuốc độc, thuốc giải dùng kết hợp với ám khí. Ca ca, đây là hỏa dược và ám khí mà Thương Cung gửi tới,
Còn cả thuốc độc và thuốc giải ta làm cho huynh nữa. Huynh còn cần gì thì cứ dặn dò. Dĩ nhiên quan trọng nhất vẫn là Vũ Cung, trông chừng và quản lý Cung Môn, ta ở bên ngoài mới không phải lo lắng về sau. Thượng Giác, ngươi là
Người biết đại cục nhất. Quyết định năm xưa của ta đúng là đã có lỗi với ngươi. Vốn dĩ vị trí Chấp Nhận này… Chấp Nhận đại nhân. Đêm đã khuya rồi, ta cũng thấy hơi mệt, ngài còn chuyện gì thì nói thẳng đi ạ. Chuyện này ta đã nghĩ nhiều ngày rồi.
Phụ thân. Phụ thân. Lúc con vừa vào đây, chẳng lẽ lính canh cửa không bảo với con là ta đang không tiện gặp người khác à? Có nói ạ, nhưng con có việc gấp cần bẩm với phụ thân. Nhị công tử cũng không phải người ngoài, cứ nói đi, không sao.
Đã thẩm tra ra thân phận của thích khách Vô Phong ẩn mình trong các tân nương. Cô ta chính là nhị tiểu thư của Trịnh gia Hồn Nguyên, Trịnh Nam Y. Đêm đã khuya, ta xin cáo lui trước. Nếu ta không được Cung Hoán Vũ chọn thì nên làm sao?
Vậy cô phải tự nghĩ cách rồi. Ta tin cô giỏi giang như vậy thì nhất định sẽ nghĩ ra cách. Vậy nên Vân Vi Sam, cô cần dốc hết sức giành lấy lệnh bài vàng cho mình. Tốt nhất là chiếc lệnh bài vàng duy nhất. Đêm có sương, ta lo ngài thấy rét
Nên đang định đóng cửa sổ. Sắp đại hôn rồi mà sao còn muốn ra ngoài? Ai muốn ra ngoài? Cung Thượng Giác, Cung nhị tiên sinh. Kệ xác hắn. Khi nãy ta đã mơ thấy mẹ ta. Vậy đó chắc chắn là một giấc mộng đẹp. Người ta nói
Trong mơ toàn trái với hiện thực. Giấc mơ càng đẹp, sau khi thức dậy sẽ càng buồn. Vì nó vốn dĩ là giấc mơ, nên có nghĩa là không có được, hoặc đã mất đi. Bây giờ ta chỉ có thể gặp mẹ mình trong mơ.
Thế nên dù là mộng đẹp hay ác mộng cũng chẳng có gì khác nhau cả. Khương cô nương cũng ở đây à? Khu vực riêng tư, vui lòng không làm phiền. Riêng tư cỡ nào? Làm phiền cỡ nào? Nói thử ta nghe nào. Kim Phồn! Đại tiểu thư. Ta… Trùng hợp quá,
Huynh cũng ở đây à? Đại tiểu thư, người đến đây làm gì? Ta còn chưa hỏi huynh đâu. Huynh đến đây làm gì? Ta đến để… Đường đường là một người đứng đắn, mày rậm mắt to như Kim Phồn mà cũng không quản nổi chân mình. Ta mặc thế này
Có giống người dị vực không? Giống người dị vực lắm ấy chứ. Thị vệ Hoàng Ngọc? Có nhầm không vậy? Cung Tử Vũ đến đây bao nhiêu lần mà chẳng ai đến tìm. Ta mới đến lần đầu đã sai thị vệ Hoàng Ngọc đến tìm ta rồi.
Chắc là do Cung Tử Vũ không ăn mặc giống tiểu thư đó. Đưa Vũ công tử về cung gấp theo lệnh khẩn của Trưởng Lão Viện. Xin lỗi vì đêm hôm còn đến làm phiền. Ta thấy hơi khó ngủ, vừa hay thấy phòng Thượng Quan cô nương còn sáng đèn,
Nên muốn đến trò chuyện một lát. Có phải ta đã quấy rầy các cô không? Không đâu, ta cũng không ngủ được, nên đến nói chuyện với Thượng Quan cô nương ấy chứ. Ta cứ tưởng chỉ có mình ta là không ngủ được.
Hóa ra Vân Vi Sam cô nương cũng không ngủ được. Ban ngày vẫn chưa kịp đến chúc mừng Khương cô nương. Được làm tân nương của thiếu chủ quả là đáng ngưỡng mộ. Mùi hương trong phòng thơm thật đấy. Loại hương này tên là Thu Triền Miên, là một loại hương liệu
Rất nổi tiếng ở quê ta. Khương cô nương nói không ngủ được, nên ta đã đốt loại hương này giúp cho dễ ngủ, an thần. Nếu Vân cô nương cũng thấy thích thì chỗ ta vẫn còn đấy. Đêm đã khuya rồi mà Thượng Quan cô nương
Cứ bắt ta uống thử loại trà lâu năm ở quê cô ấy. E rằng ta lại không ngủ được rồi. Cơ mà như vậy cũng hay. Ba chúng ta trò chuyện với nhau cũng khuây khỏa phần nào. Vừa nãy hai người nói chuyện gì vậy? Sao ta lại thấy Khương cô nương
Giống như đã khóc vậy nhỉ? Bọn ta đang nói về người trong lòng của Khương cô nương. Người trong lòng? Khương cô nương đã có người trong lòng ở quê rồi, cho nên cô ấy không muốn gả vào nhà họ Cung. Cô thử nói xem, chúng ta có cách gì
Giúp được cô ấy không? Vân Vi Sam cô nương không thích uống trà à? Ban đêm ta ngủ không sâu giấc. Trông màu trà thì chắc là trà đặc. Uống ly này vào chắc phải đến sáng mới ngủ được mất. Thôi cứ để Khương cô nương uống đi.
Cô cũng đừng quá buồn rầu kẻo hại đến sức khỏe. Phải đấy. Thiếu chủ đại nhân chỉ tạm thời chọn cô thôi. Chưa làm lễ thành thân, biết đâu vẫn còn thay đổi được. Phải chi lúc đó chọn Vân cô nương là hay rồi. Đúng là hiếm thấy tân nương nào
Được gả vào nhà họ Cung mà lòng vẫn ngóng về nơi khác như Khương cô nương. Ai cũng nói nhà họ Cung rất tốt, phải có phúc lắm mới được gả vào. Đợi ngày mai Vũ Cung đến đón Khương cô nương, e rằng mấy người bị loại như chúng ta
Sẽ bị đưa ra khỏi nhà họ Cung rồi đuổi về nhà mất. Sẽ không bị đuổi về nhà đâu. Theo quy tắc kén dâu của nhà họ Cung, cho dù không được thiếu chủ chọn thì các tân nương đợi xuất giá cũng sẽ được tìm một mối tốt để gả đi.
Một là các tân nương đều là con gái các phe phái đồng minh với nhà họ Cung trong giang hồ, không thể làm họ mất mặt được. Hai là nhà họ Cung rất tỉ mỉ, thận trọng, đã đến đây rồi thì sẽ cố gắng giữ lại.
Những viên ngọc quý như Vân cô nương và Thượng Quan cô nương chắc chắn sẽ có một chốn về tử tế. Mong là như vậy. Hơn nữa, Cung nhị tiên sinh Cung Thượng Giác và Cung tứ thiếu gia Cung Tử Vũ vẫn chưa có hôn phối đấy thôi.
Nên là hai vị tỷ tỷ không cần lo lắng đâu. Khương cô nương, cô tốt thật đấy. Cũng chúc Khương cô nương sau này sẽ cầu được ước thấy. Uống xong ly trà này là ta phải về nghỉ ngơi thôi. Bọn ta cũng nên nghỉ ngơi rồi.
– Đệ lại gây ra chuyện gì đúng không? – Tỷ lại gây ra chuyện gì đúng không? Đương nhiên là không liên quan đến ta rồi. Họ chỉ đích danh đệ, nói là các trưởng lão muốn tìm Vũ công tử. Ta là Vũ công tử chắc? Kệ đi,
Tiến hay lùi gì cũng phải chết. Đến đó rồi tính tiếp, dù sao chưa chắc đã là chuyện xấu. Trong phòng đệ không có gương hả? Không có thì đệ phải uống nhiều nước vào, rồi ấy ấy ra đất mà soi lại mình đi. Cung Thượng Giác, Cung Viễn Chủy đấy.
Đến Trưởng Lão Viện thì có chuyện tốt gì được hả? Chúng ta, ta và đệ đấy. Lần trước ta đến Trưởng Lão Viện phải trầy trật lắm mới ra được. Tỷ ăn mặc thế này thì còn phải trầy trật nữa cơ. Đệ thì biết cái gì?
Đây là mẫu áo thu đông mới nhất từ Giang Nam đấy. Hàng cao cấp, hiểu chưa? Cũng hợp với tỷ phết, cơ mà không cao cấp lắm. Đồ kiểu này nhìn là thấy lạnh rồi. Bản thân đệ ốm yếu lắm bệnh thì đừng có nghĩ cả thế giới đều sợ lạnh giống đệ.
Là ai ăn kem giữa tháng sáu oi bức mà còn khóc vì lạnh ấy nhỉ? Đệ không có tư cách thấy lạnh hộ người khác đâu. Lúc đó ta mới có bảy tuổi thôi tỷ à. Ba tuổi mới nhỏ, bảy tuổi là lớn rồi. Ngưng nói chuyện này đi.
Nói cho đệ biết, hôm nay là tại đệ hết đấy. Nếu không phải tại đệ thì một người cao cấp như ta đời nào lại đến cái chốn hạ cấp đấy hả? Còn nữa, đệ đừng dẫn Kim Phồn đến cái chốn trăng gió đó suốt được không?
Hắn bị nhiễm thói xấu theo đệ rồi kìa. Hắn bị nhiễm thói xấu theo ta thì tỷ mới có cơ hội chứ. Ta có cảm giác không ổn lắm. Thị vệ Hoàng Ngọc chỉ chấp nhận mệnh lệnh của trưởng lão, xem ra kẻ lần này có lai lịch không tầm thường.
Đúng là sống lâu thì chuyện gì cũng thấy được. Không chừng thuở sinh thời, ta còn có thể gặp được thị vệ Hồng Ngọc nữa. Có thị vệ Hồng Ngọc thật sao? Ta nghĩ là mấy ông bà già lừa chúng ta thôi, với ta mà nói,
Thị vệ Hồng Ngọc là người trong truyền thuyết như Nữ Oa và Phục Hy vậy. Sao ngươi lại lạc đề rồi. Ta bảo nhé, lát nữa đến Cung Môn thì thả ta xuống, ta không theo ngươi tới Trưởng Lão Viện được, họ chỉ đích danh là muốn ngươi tới,
Chúng ta cắt đứt từ đây đi, xin lỗi nhé. Vậy giờ cô xuống xe đi. Được không? Dừng xe. Sao ca ca vội vàng rời đi thế? Nhiệm vụ lần này được Chấp Nhận đích thân giao phó nên thuộc hạ không biết, hơn nữa
Dọc đường không có cứ điểm nào để biết được hành tung của Giác công tử. Ra ngoài một mình, còn không dẫn theo cả ngươi. Sao đèn lồng trên tháp cao lại thành màu đỏ vậy? Đèn đỏ cảnh giới. Đã nhiều năm rồi chưa từng dùng. Tang lễ của ai vậy?
Đã xảy ra chuyện gì? Ca ca, mau về đây đi. Dường như Cung Môn sắp có biến rồi. Toàn bộ khách nữ đều ra khỏi phòng, kiểm tra nhân số. Các vị đại nhân, các ngài đang tìm Vân Vi Sam tỷ tỷ sao? Tỷ ấy đang nghỉ ngơi trong phòng ta.
Sao ban nãy cô không nói? Bởi vì… Bởi vì hình như Vân Vi Sam tỷ tỷ ăn phải thứ gì, mặt mũi nổi mẩn đỏ, tỷ ấy không muốn để người khác thấy. Với lại trông rất đáng sợ, tỷ ấy sợ lây cho người khác. Vân Vi Sam cô nương,
Hãy quay mặt ra đây. Cô bảo là sợ bị nhiễm bệnh, vậy sao Vân Vi Sam cô nương lại không nghỉ ở phòng mình mà phải đến phòng cô? Tại sao ở phòng ta à? Đúng vậy. Ta hỏi cô đấy.