VIETSUB | Tây Xuất Ngọc Môn – Tập 1 | Nghê Ni & Bạch Vũ | WeTV
=Tây Xuất Ngọc Môn= =Tập 1= Đừng chạy loạn, tôi hỏi này. Đây là đâu? Là anh trói tôi ở đây à? Là tao thì sao? Tôi là ai? Tao làm sao biết mày là ai? Cứu tôi. Cứu tôi với. Chuyện gì thế? Tôi suýt nữa bị giết rồi, báo cảnh sát đi. Là cô ta hả? Không phải cô ấy, không phải cô ấy. Đây, đây. Ở đây. Trong này. Lấy điện thoại chưa? Cô gái đó vừa xong đã báo cảnh sát rồi. Chính là hắn.
Không sao, không sao đâu. Tây xuất Ngọc Môn khứ. Sa mạc lưu tây quy. Câu chuyện này thú vị thật. Rót rượu. Rồi chúng ta nói tiếp. Tiêu dao trượng kiếm tẩu hồng trần. Hiệp nghĩa giang hồ đãng càn khôn. Như kim giang hồ y cựu tại. Bất kiến đương niên tả thư nhân. Lão Thẩm tôi cả đời ngược Bắc xuôi Nam, đã thấy đủ loại chuyện hay sự lạ.
Thật thật giả giả, giả giả thật thật. Không phải cháu không có linh cảm vẽ sao? Tôi vừa nói, cháu vừa tìm linh cảm. @(Lịch Thành, một năm sau) Người đẹp, xem rối bóng không? Người qua người lại, chớ có bỏ lỡ. Rối bóng nghệ thuật Tây Bắc, ghé xem đi nào.
Anh trai xem rối bóng không? Người qua người lại, chớ có bỏ lỡ. Rối bóng… Người đẹp, lại tới rồi à? Hôm nay có màn diễn mới đấy. Lấy cô năm đồng thôi. Khách quan, mời lên ngồi. Một lát sẽ tới. Thịt bò, rượu ngon, tới đây. Hay. Rót đầy đi. Nào. Tiếp nào. Ai vậy? Tôi thấy cô đã tới nhiều lần rồi. Cô nghe hiểu sao? Đều là làn điệu cổ. Rất nhiều người trẻ tuổi không thích. Cô thích à? Cô tới để du lịch à? Nhiều rối bóng thế này, chỉ có một người điều khiển. Cừ thật đấy. Cô à, cô tên gì?
Họ Diệp, Diệp Lưu Tây. Diệp Lưu Tây. Tên hay lắm. Hay là lấy hai con đi. Tôi muốn tìm người. Tôi nghe nói ông có người cháu ngoại, tên Xương Đông. Tôi nghe nói anh ta rất cừ. Từng một mình một xe băng qua Dalai Nur.
Mọi người đều gọi anh ta là Nanh Sa Mạc. Người bình thường đến đó thì chỉ có thể tuân theo số trời, nhưng anh ta là chiếc răng nanh có thể xuyên qua sa mạc. Cô muốn tìm Xương Đông làm người dẫn đường hả? Phải. Chắc cô không biết. Hai năm trước,
Xương Đông gặp chuyện. Lên cả bản tin đó. Khiến người ta chửi cho như chó. Ông nói là cái này hả? (Chân tướng sự kiện Sơn Trà Đen) Sơn Trà Đen. Cô… Cô biết rồi mà còn muốn tìm Xương Đông à? Tôi chọn anh ta là vì bản lĩnh của anh ta.
Sai một lần thì không đến mức đánh mất bản lĩnh chứ? Cô đi theo tôi. Hai năm trước, Xương Đông đã hại chết 18 người. Cả thế giới đều chửi mắng nó. Không chỉ chửi nó mà còn mắng Khổng Ương là loại phụ nữ khốn nạn. Tới chỗ tôi khoảng gần ba tháng thì chịu không nổi nữa. Đi rồi.
Ông không cúng cáp cháu ngoại mình mấy nhỉ? Người ta tin tưởng nó, mời nó làm người dẫn đường. Nó ỷ vào kinh nghiệm mà khăng khăng ý mình, gây ra họa lớn như thế. Tôi đã xem bản tin rồi. Trong số người chết lúc đó,
Có người vừa sinh con, được làm bố. Để tôi nói thì nó chết thêm mấy lần nữa cũng không đủ. Không thể nói thế được. Chỗ như sa mạc thì là ai cũng khó mà nói chuẩn xác được. Cô à, tôi cho cô ý kiến thế này. Trong sa mạc nguy hiểm lắm.
Chỉ có nó xơi người chứ không ai xơi được nó đâu. Cô xem Xương Đông đấy, còn có cái biệt danh Nanh Sa Mạc gì đó, tôi nghe mà thấy nực cười. Cô à. A lô. Không đuổi theo à? Anh đóng giả ông lão đến thành nghiện rồi à? Cô lấy đâu ra
Bức ảnh này vậy? Anh cảm thấy tôi sẽ nói mấy chuyện này qua điện thoại với anh à? Không phải cô cần tìm người dẫn đường à? Tôi đồng ý. Xương Đông. Anh đã hỏng mất hai năm rồi. Ai biết cái răng nanh như anh còn dùng được không chứ? Thế này đi.
Tôi cho anh thời gian ba ngày. Nếu anh có thể tìm được tôi thì chứng tỏ anh vẫn còn chút đầu óc. Chúng ta có thể kết đội cùng làm chút chuyện. Nếu không tìm được tôi thì anh cứ ôm rối bóng tiếp đi nhé. Xương Đông, tôi muốn về nhà.
Mười chín người Sơn Trà chỉ còn thiếu anh thôi. Không ai tìm được chúng ta đâu. (Sơn Trà Đen – Bia tưởng niệm các nạn nhân) Tôi muốn về nhà. Cậu nói xem tại sao chỉ có mình cậu quay lại? Tôi xin lỗi. Rốt cuộc đã có chuyện gì chứ? Tôi xin lỗi.
Xương Đông. Sao anh cứ xin lỗi mãi thế? Cậu, còn cả con tôi nữa. Anh đóng giả ông lão đến thành nghiện rồi à? Anh đã hỏng mất hai năm rồi. Ai biết cái răng nanh như anh còn dùng được không chứ? Cậu trả con trai lại cho tôi.
Mười chín người Sơn Trà chỉ còn thiếu mỗi anh thôi. Mười chín người Sơn Trà chỉ còn thiếu mỗi anh thôi. Mười chín người Sơn Trà chỉ còn thiếu mỗi anh thôi. Khổng Ương, Khổng Ương! Mười lăm. Mười sáu. Mười bảy. Mười tám. Đêm qua tôi nằm mơ. (Thông báo đóng phí) Mơ thấy được giàu sang phú quý. Giàu sang phú quý à. Cái siêu thị tồi tàn của cậu đóng cửa đến nơi rồi. (Thư nhắc tiền nhà) Hôm nay có một cô gái
Tới chỗ tôi bán đầu linh dương. Sư phó trong tiệm cũng xem rồi, nói không phải đồ giả. Mấy chục năm nay, chưa có gì qua mắt… (Tiệm nhà Phì) Cậu mau im miệng đi. Cái cốc đầu linh dương đó là món quý giá nhất trong bảo tàng lịch sử chỗ tôi đây.
Nó mà mất thì bản tin phải ầm ĩ lật trời lên ấy. Phì Đường. Anh Đông. Chúng ta hai năm rồi không gặp nhỉ? Đêm qua tôi nằm mơ. Mơ thấy quý nhân đến từ phía Đông, anh Đông ạ. Nào, ngồi, ngồi đi. Không cần đâu. Tôi tới tìm cậu,
Nhờ cậu giúp một chuyện. Anh nói đi. Tôi nhớ là trước đây, cậu từng nói cậu có một người bạn là phú nhị đại, mở mấy cửa hàng ở hẻm Nhân Hòa. Ai cơ? Tề Lưu Hải. Ai gọi tôi đó?
(Đăng nhập bằng mật khẩu) Mấy hôm trước, tôi vừa nhận mấy tiệm đó. Thay camera giám sát mới rồi. Được, cậu tan làm đi. Anh cứ từ từ xem nhé. Chỉ có một camera ở cửa ra vào. Người bạn này của anh cũng vô phép vô tắc thật. Tôi giúp anh ta
Vậy mà đến cười, anh ta cũng chẳng thèm cười với tôi một cái. Trên lưng cõng mười mấy mạng người mà. Đổi lại là cậu thì cậu cũng chẳng cười nổi đâu. Sơn Trà Đen, biết không? Chính là anh ấy đó.
Đưa mọi người đi vào rồi sau đó lại đối đầu với người ta, chọn chỗ cắm trại. Bão cát tới một cái là vùi hết tất cả trong đó. Bạn gái của chính mình cũng ở đó luôn. Là anh ta đó hả? Phải. Người nhà những người chết
Chặn cửa nhà rồi đánh không thương tiếc. Trên mạng cũng có đó. Cậu tìm đi, tìm đi. Tìm thấy rồi. Rốt cuộc đã có chuyện gì chứ? Cô ấy còn có xe nữa. Nếu có thể tra thông tin chủ xe được thì tốt quá. Cô gái đó tên Diệp Lưu Tây nhỉ? Để tôi. Rất nhanh thôi. Hai người nói chuyện đi. Nhanh lên đó. Anh Đông, để em lấy cho anh vài xiên nhé.
Thuận tiện tìm vài thứ để anh ấy đi luôn đi. Nhanh tay lên. Đây, anh Đông, vẫn còn nóng đó. Được rồi. Nền tảng cho thuê xe có biển số xe của cô ấy, có ghi cả số điện thoại của cô ấy. Nhưng chủ xe không phải họ Diệp.
Ông ấy sống ở trấn Thanh Nhưỡng trên biên giới tỉnh Long Cốc. Trấn Thanh Nhưỡng. Alo, chào anh. Là anh Hoàng Đức Phúc phải không? Vâng. Có phải anh có một chiếc xe biển số MK0808 không? Đúng thế. Sao vậy? Là thế này. Lúc trước, có một cô gái
Lái chiếc xe đó tới tiệm của chúng tôi, làm rơi đồ. Tôi muốn gửi trả đồ nhưng lại không biết địa chỉ. Cái xe đó tôi không đi từ lâu rồi. Cho người khác thuê lái. Là một cô gái họ Diệp. Cậu tìm cô ấy hả?
Cô ấy đợt này đang bán dưa ở trấn Thanh Nhưỡng đó. Bán dưa ở trấn Thanh Nhưỡng? Phải, chỗ đó ở ngay ngã tư trấn Thanh Nhưỡng, (Trấn Thanh Nhưỡng, tỉnh Long Cốc) đối diện có một nhà hàng. Chào anh, anh có muốn ăn gì không ạ?
Cho tôi một phần đồ ăn nhanh. Anh có muốn uống gì không ạ? Không cần đâu. Được ạ. Anh còn cần ăn thêm gì không? Không cần đâu. Thêm giúp tôi một cốc nước. Màn thầu bán thế nào? Được, cảm ơn. Phục vụ. Hàng bán dưa đối diện kia
Ngày nào cũng ở đó à? Vừa vào cửa là anh đã chăm chăm nhìn cô ấy rồi. Xinh đẹp thế cơ à? Không phải cũng chỉ làm cái đó thôi sao? Xinh đẹp thế cơ à? Không phải cũng chỉ làm cái đó thôi sao? Alo, tôi Sunny đây. Tôi vừa ăn xong. Biết rồi. Tầng hai phải không? Được. Biết rồi. Vào đi. Hay là tôi đi tắm trước nhé. Không cần đâu, chỉ nói chuyện thì phí thế nào. Đồng giá, ba trăm.
Vì hôm nay tôi tới chỗ anh nên không tiếp được các đơn khác. Nói đi. Muốn nói chuyện gì? Cô tới đây bao lâu rồi? Hơn một năm. Đồng nghiệp của cô, những cô gái còn lại trong trấn, cô có quen không? Anh là khách quay lại hả? Nói đi, muốn tìm ai?
Tôi biết tất cả những người cùng nghề trong trấn này. Có người tên Diệp Lưu Tây, cô biết không? Diệp Lưu Tây, chưa từng nghe. Nghe thì có vẻ là tên thật. Làm nghề này của chúng tôi thì ai dùng tên thật chứ. Có tin tức gì truyền về quê là chết ngay.
Ban ngày cô ấy bán dưa ở ngã tư. Cô ấy hả? Tôi biết cô ta. Nhưng tôi với cô ta chưa từng nói chuyện với nhau. Cô ấy là thế nào với anh? Thanh mai trúc mã à? Bạn gái cũ? Cô vợ chạy trốn? Không liên quan đến cô.
Cô ta có phải cùng dạng với chúng tôi không, tôi không rõ. Nhưng tôi đoán là không. Cùng lắm là làm thêm thôi. Nói thế nào nhỉ? Vì cô ta còn làm tài xế cho chúng tôi nữa. Nghề này của chúng tôi cực khổ thế nào, anh không biết đâu.
Sau khi tan làm, đi đường đêm về nguy hiểm lắm. Trước đây, mấy chị em tốt của tôi đều bị biến thái theo dõi. Bảo tên biến thái đó có một cái mặt nạ da. Mặt nạ da à? Phải. Một tấm da mềm che lên mặt,
Chỉ lộ ra hai con mắt và cái mũi. Anh nói xem, đêm hôm khuya khoắt thì đáng sợ biết bao. Sau đó, họ tìm cô gái bán dưa đó, thuê cô ta đón. Một chiều mười tệ. Tôi lúc đó thấy đắt quá nên không nhập hội.
Kết quả là hôm nay bị theo dõi tới đây. Sau này tôi cũng phải bảo cô ấy đón vậy. Mua dưa không? Không đóng giả ông già nữa à? Anh thế này không phải là rất đẹp trai à? Vào thẳng vấn đề nhanh vậy à? Anh cũng không chào hỏi lấy một câu.
Tôi còn định bổ dưa cho anh ăn đấy. Sao anh biết được tấm ảnh này không phải là tôi làm giả? Bộ quần áo này, lần đầu cô ấy mặc chỉ có tôi nhìn thấy. Vấn đề thứ hai, Đây là yardang ở đâu? Đồi Hải Long. Làm sao anh nhìn ra được?
Đất ở đây có hàm lượng muối kiềm cao, màu của bùn thạch cao xám hơn các yardang khác. Thời điểm ban ngày nhiều ánh mặt trời, nó sẽ tỏa ánh bạc như lân giáp. Vì thế nên mới được gọi là đồi Hải Long.
Sao anh biết màu trắng xám này không phải do sương tuyết? Tuyết rơi sẽ thành tảng lớn chứ không giống như trong ảnh. Sương là nước bốc hơi ngưng đọng, xuất hiện sau khi mặt trời lên. Ánh sáng trong ảnh tốt như vậy, sương đã bốc hơi lâu rồi.
Nơi này nằm ở vĩ độ cao, thời gian mặt trời chiếu sáng dài, mùa hè phải đến 11 giờ thì trời mới tối. Anh đưa tôi vào đồi Hải Long, tôi đưa anh đi tìm Khổng Ương. Đường đến Dalai Nur dễ tìm lắm, nhưng anh không tìm được người thứ hai
Biết vị trí cụ thể của Khổng Ương đâu. Sườn dốc Đầu Ngỗng cách đồi Hải Long rất xa. Sao xác chết lại xuất hiện ở đó và sao lại bị khảm vào trong túi đất sét? Sao tôi biết được! Anh muốn tôi nói mấy lần nữa? Tôi chỉ phụ trách tìm người,
Anh chỉ phụ trách dẫn đường. Thích đi thì đi, không đi thì thôi. Có đồng ý không? Đồng ý là được rồi còn gì! Quyết định vậy nhé. Đưa điện thoại cho tôi. Khi nào anh chuẩn bị lên đường thì nói với tôi một tiếng nhé.
Ban ngày lúc nào tôi cũng ở đây, không tìm thấy tôi thì gọi cho tôi. Xương Đông, tối nay anh ở đâu vậy? Sao thế? Tôi đến chỗ anh tắm. Cũng đã trả tiền phòng qua đêm rồi, không dùng nước tắm thì phí lắm. Tôi cũng chẳng muốn đến phòng tắm công cộng.
Nhà cô không tắm được à? Đây là nhà tôi. Bảo tàng Lịch sử? Cái người hôm nay anh bảo đến chỗ anh giám định đầu linh dương là nam hay nữ vậy? Hàng của anh ta có phải hàng thật không thế? Là nữ. Tôi nói anh nghe.
Tôi và sư phó nhìn bằng hẳn bốn con mắt, chắc chắn món hàng đó là thật. Cả miếng mã não quấn lụa, chạm khắc màu ngọc khéo léo, mũi miệng đeo mũ vàng. Thế sao không chốt đi? Đầu linh dương nổi tiếng thế mà. Bảo tàng Lịch sử đang giữ mà.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy cũng nghĩ nó là hàng nhái, sẽ không nghĩ đến chuyện nó là hàng thật. Vả lại người ta có bán đâu. Người phụ nữ đó vừa đi là tôi ngẫm ra luôn rồi. Được rồi, được rồi, hết chuyện rồi.
Ra ngoài đi về phía tây, giàu sang phú quý. Quý nhân đến từ phía đông, người đến là Xương Đông. Xương Đông muốn tìm Diệp Lưu Tây. Diệp Lưu Tây… Tây. Diệp Lưu Tây. Đầu linh dương. Giàu sang phú quý. Có việc gì? Người đẹp, lạnh không? Hay là
Lên chỗ anh ngồi một lát, uống chút rượu cho ấm người. Tôi xem nào. Cũng đẹp đấy. Đẹp không? Tôi cũng thử, cho tôi thử với. Anh đừng lừa em nhé. Sao thế? Nhìn này. Người phụ nữ này ấy mà, tôi thấy cô ta thảm rồi. Thảm rồi?
Gã đàn ông này nổi tiếng đểu cáng, chuyên bỏ thuốc vào đồ uống của người khác, chuyên làm những chuyện đê tiện đó. Thật không vậy? Tóm lại là tôi thấy người phụ nữ kia cũng cam tâm tình nguyện mà. Ghét cô ghê ấy. Được rồi, tôi sắp muộn rồi đây.
Mau trả hết cho tôi. Đến tôi rồi mà nhỉ? Đây là son tôi mới mua. Làm gì thế? Đừng giành với tôi. Ban nãy đã nói là sẽ cho tôi thử mà. Diệp Lưu Tây. Diệp Lưu Tây. Anh gọi tôi à? Sao anh lại gọi tên tôi ở trước cửa phòng khách sạn thế? Anh cũng biết là tôi không thuê nổi khách sạn mà. Ban nãy cô… Ban nãy tôi đỗ xe ở bãi đỗ xe phía sau. Tôi vừa lên tới nơi
Đã nghe thấy anh gọi tên tôi rồi. Tôi đã nói là phải đi tới phòng của anh tắm mà. Đây là tầng hai nhỉ? Anh ở tầng hai à? Phải. Nhìn nhầm người rồi. Xương Đông. Anh không sao chứ? Sao lại thở dốc thế? Đi theo tôi. Phòng tắm ở bên trong.
Vậy cô đi tắm trước đi. Anh đi đâu? ♪Giấc mơ đang ẩn nấp♪ ♪Lặng lẽ buông xuống bức màn bí ẩn♪ ♪Tà dương của vận mệnh♪ ♪Dùng sự thật làm rào cản tình yêu♪ ♪Khi ký ức bị chôn vùi dưới gió cát♪ ♪Khi lựa chọn kiên định bước tiếp♪
♪Khi thế giới kỳ lạ khác với hiện thực♪ ♪Hãy để hoa bỉ ngạn làm kết thúc lãng mạn♪ ♪Thật giả đúng sai lẫn lộn♪ ♪Chúng sinh vì yêu và trăm ngàn trắc trở♪ ♪Dấn thân vào nguy hiểm dù phía trước mịt mù♪ ♪Chỉ để lòng không hối tiếc♪
♪Khi ký ức bị chôn vùi dưới gió cát♪ ♪Khi lựa chọn kiên định bước tiếp♪ ♪Khi thế giới kỳ lạ khác với hiện thực♪ ♪Hãy để hoa bỉ ngạn làm kết thúc lãng mạn♪ ♪Thật giả đúng sai lẫn lộn♪ ♪Chúng sinh vì yêu và trăm ngàn trắc trở♪
♪Dấn thân vào nguy hiểm dù phía trước mịt mù♪ ♪Chỉ để hỏi lòng không còn hối tiếc♪