[VIETSUB] Thước Đao Môn Truyền Kỳ – Tập 1 | Triệu Bản Sơn & Tống Tiểu Bảo | WeTV

    Người lớn tuổi thường hay nói có chỗ nào đó thì sẽ có ân oán. Có ân oán sẽ có giang hồ. Hôm nay nói cho mọi người biết, một câu chuyện giang hồ thăng trầm một câu chuyện giang hồ thăng trầm. Khi đó, bán đảo Liêu Đông lẻn vào không ít giặc ngoại xâm. Làm thành bên này trộn lẫn với mấy thứ linh tinh, như gà bay chó nhảy. Triều chính lúc đó quả thực là tham ô. Thậm chí, có người còn làm Hán gian. Ngầm hiểu quân địch. Trong một thời gian, (biên giới loạn lạc) lúc nói chuyện sẽ như Cóc cá chuối bống bông lên. Vậy càng làm càng loạn. Cho nên là các hảo hán võ lâm các nơi chúng ta tự tổ chức vũ trang chống Nhật. Liên minh Định Viễn, định đi theo bọn cướp biển này. Chết khô. Vậy cậu nói xem cũng không thể, cho người cưỡi lên người chúng ta, gấu chúng ta. Đúng không? Nhưng con đường chống Nhật vất vả quá. Dù kẻ địch có tàn nhẫn thế nào, cũng không ngăn được quyết tâm bảo vệ nước nhà của nam nhi tốt. Cho dù là hi sinh tính mạng mà câu chuyện của chúng ta bắt đầu từ một đại hiệp trong Định Viễn Minh. Trong Hiệp hội Định Viễn. Tây Môn đại hiệp, nghe nói thành Thanh Châu có một đạo tặc cấu kết với nội gián triều đình. Bí mật chiêu binh mãi mã trong khu vực Thanh Châu. Như có ý muốn mưu phản. Ta hiểu ý của trưởng lão. Gần đây, ta sẽ lập tức đến Thanh Châu âm thầm điều tra. Nhất định sẽ bắt hết bọn họ. Không ổn. Hành động giết Nhật lần này ngươi đã đánh rắn động cỏ, thân là chưởng môn Ma Đao môn, bây giờ lại đột nhiên rời khỏi môn phái, e là sẽ càng khiến người ta nghi ngờ. Ta có một cách. Bao nhiêu năm không gặp, không ngờ con vẫn đón sinh nhật một mình. Cũng chưa từng nói tìm một cô vợ thành một gia đình. Tôi không hiểu chút nào. Huynh… Cái tên đầu bếp này nói thế nào cũng coi như có tay nghề. Sao lại sống như thế này? Em là em trai, đúng là không dễ chịu chút nào. Sau khi đi cô lại không lộ diện. Con về làm gì? Trong lòng em còn người anh này không? Chuyện quan trọng tạm thời chưa thể nói với cậu. Có phải anh làm chuyện xấu xa không? Nếu một căn nhà đầy bóng tối thì cần một ngọn lửa chiếu sáng nó. Có tốn xăng không? Huynh đốt nó làm gì? Hết nhang đèn rồi thì có thể mua tiếp. Nếu thế giới này hết đèn khô rồi thì hết hi vọng rồi. Cô không sao? Cô cứ so sánh đèn với tôi làm gì? Chút dầu này mà vẫn để đến Tết à? Tôi muốn cầu xin cô, tạm thời đến chỗ tôi một thời gian. Làm chưởng môn thay ta. Chỗ ta tốt hơn con nhiều. Mình đâu có kém gì. Không thiếu ăn. Không thiếu mặc. Hơn nữa tôi không nợ ai cả. Tôi lên chỗ cậu làm gì? Ai thế? Tây Môn ở đây. Trả tiền. Tôi… tôi không cần nữa. Anh vay chút tiền đi. Trương la cái gì mà trả, trả chứ. Tôi không cần nữa. Đã nói bao nhiêu lần rồi. Cái gì cơ? Cô không cần à? Đến lượt tôi. Tôi không cần nữa. Nói gì mà trả, cậu giúp tôi đuổi anh ấy đi, bảo cậu sao không mở cửa? Anh ấy lớn lên, bây giờ thì được. Cái khí chất này. Bộ quần áo này, trả tiền. Không cần nữa. Giả bộ với hai chúng tôi à? Cậu nợ tôi tiền tôi đánh anh một trận. Có phải đã nhớ ra rồi không? Từ từ thôi. Qua đó. Không hay đánh tôi. Cậu không trả tiền, tôi không đánh cậu. Nợ mày bao nhiêu? Tên này giả vờ đấy. 5 lượng. Cầm lấy. Trong này có 10 lượng. Không dùng được những thứ này. Cho huynh hết. Chuyện này… Lần đầu gặp phải chuyện này. Trông đại ca tuấn tú ghê. Không tiễn. Vậy được. Dùng tiền rồi nói với chị. Tôi qua đó trước. Được, mượn, trả. Vay thêm không khó. Cho thấy cậu có tiền đấy. Con đưa tiền cho nó làm gì? Đến lượt tôi. Anh đừng giả vờ nữa. Anh à. Anh mau đi theo em đi. Tôi không đi. Bây giờ anh tìm em làm gì? Muội đã làm gì từ lâu rồi? Cha, mẹ chúng ta, lúc bị bệnh ngươi ở đâu? Bây giờ ngươi nhìn ta. Cậu thương hại tôi à? Cô nói cô ăn hay không giống ăn, mặc không giống mặc. Cô đang làm gì vậy? Tôi sao thế? Không thiếu ăn. Không thiếu uống. Cái gì tôi cũng có. Con có niềm vui. Ông có bà nhà không? Bà… Cậu bị sao thế? Mình tìm cho cậu vậy mình đi với cậu. Hách Minh. Cậu không luyện Thiết Đầu Công, luyện công cái gì chứ? Đầu không luyện chân, sớm muộn cũng sẽ hối hận. đánh không lại người khác. Chúng ta chạy cũng nhanh. Đức Trụ đâu? Cậu ta làm được gì chứ? Ngủ thôi. Ai nói ta đang ngủ? Sư phụ sắp xuất quan rồi. Con luyện đao thế nào rồi? Hôm nay cho cô biết đao pháp của ta, võ công thiên hạ, chỉ có nhanh là không phá. Toàn là chiêu trò thôi. Một ngày chỉ biết tán tiểu sư muội. Sư phụ. Đi. Chị dâu. Muội xem. Đây là y phục ta mới may cho cha, đẹp không? Màu đậm hơn chút đúng không? Cô không biết à? Đây là mẫu mới thịnh hành gần đây. Được. Tôi cũng không hiểu. Ta đi nấu cơm đây. Vậy cậu làm một bộ cho lúc nào cũng làm một bộ thôi. Hừ. Anh nằm mơ đi. Hừ. Ta giận rồi. Đã đến giờ rồi. Cung nghênh sư phụ ra quan. Cung nghênh sư phụ. Sư phụ. Người ra rồi. Sư phụ. Môn phái của chúng ta sẽ… Mấy người các ngươi Đúng vậy. Sư phụ. Vẫn luôn là mấy người chúng ta mà. Còn có một bà già nữa. Đây này. Huynh bao nhiêu tuổi? Ta 38, sư phụ. Không được. Trẻ quá. Năm nay còn trẻ gì. Tứ Nương lớn hơn ta một tuổi. Tứ Nương. Diệp Tứ Nương. Hách minh. Sư phụ. Tôi là Hách Minh. Tôi là Đức Trụ. Triệu Đức Trụ à. Cha tiểu Nhu này còn có một lão phu mà. Sư phụ, lần bế quan này sao lại không nhận ra người khác nữa? Làm sao đây? Sư phụ, có thể là tẩu hỏa nhập ma rồi. Được không? Tẩu hỏa nhập ma. Dễ bị khí huyết chảy ngược. Không được để sư phụ động linh tinh. Nhanh lên. Giữ chặt sư phụ. Cái môn phái quái quỷ gì vậy? Sư phụ, người đừng động đậy. Con làm gì thế? Anh đứng im. Tôi… tôi không nhúc nhích. Anh muốn làm gì? Nói lời không giữ lời. Tôi phải về rồi. Không phải. Sư phụ, chị đừng động đậy. Làm gì thế? Vào nhà, vào nhà. Đừng động, đừng động. Ông nhà bà đâu? Phạm Thần y. Sư phụ ta thế nào rồi? Tôi đã chích 72 mũi cho ông ấy. Sao lại ngất rồi? Anh đang chơi à? Thế hắn có chịu nổi không? Theo lý sư phụ ta võ công cái thế, 72 châm này chống đỡ nổi. Ai thế? Sư phụ ta? Huynh ấy không có võ công. Sư phụ ta võ công khá lợi hại. Bế quan mà cũng nhắm mắt được sao? Huynh ấy bế quan rồi. Đúng, đúng. Bình thường mà. Lúc trước từng xuất hiện tình huống thế này. Tứ Bình có một Vương đại hiệp do luyện công tẩu hỏa nhập ma. Cũng chỉ mất đi nội lực trong thời gian ngắn. Với trình độ võ công của Tây Môn đại hiệp, khôi phục nội lực chính là vấn đề thời gian. Nhưng trong thời gian này, nhất định phải khiến ông ấy vui vẻ. Tâm trạng càng tốt thì hồi phục càng nhanh. Ta qua đó trước. Phạm Thần y, ngài vất vả rồi. Vất vả rồi. Nhớ kỹ, khoảng thời gian này người bên cạnh ông ấy không được bỏ đi. Tìm ông bà, sư phụ, người nói gì? Tìm lão tử, sư phụ muốn ăn cơm. Cái gì mà ăn cơm? Ông ấy nói gì? Tìm ông nhà. Bệnh chuyển biến xấu. Nói linh tinh cũng không phải sao? Hôm nay tôi sẽ trông sư phụ trước. Trường Hải Tây Môn. Lấy tính mạng ra. Đêm hôm khuya khoắt chạy đi đâu thế? Các ngươi làm gì thế? Hai người là? Tôi đâu có chọc giận cô. Anh muốn đi đâu? Tôi về nhà tôi. Tôi… Tôi làm đầu bếp, chim Khách Đao Môn chính là nhà của cậu. Không phải nhà tôi. Tôi… Bị em trai lừa, ngươi đã không về được nữa. Đây đều là người muốn giết ngươi. Có hiểu lầm. Tôi không phải em trai tôi. Tôi không phải Trường Hải Tây Môn. Mày giết tao làm gì? Ta là đại ca hắn. Nếu như bây giờ cậu muốn sống thì mau cút về Ma Đao môn đi nhớ kỹ, tuyệt đối đừng để lộ thân phận của cô với bất kỳ ai. Nếu không, chết chắc rồi. Vậy làm sao đây? Muốn sống thì mau về đi. Quay về? Đi về đâu? Cứ đi theo đường núi. Từ đâu đến? Quay đến đâu? Đi mau. Phải làm sao đây? Sếp. Chiêu này có tác dụng không? Tây Môn là trưởng bản tính nhát gan, như vậy chắc có thể dọa được hắn. Sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ? Cũng chỉ có thể như thế trước. Rút thôi. Đều bị bệnh. Sư phụ. Xem dạo này võ công của ta có tiến bộ không. Huynh nói xem huynh so đo với thứ kia làm gì? Cậu bảo tôi luyện đúng không? Ta… Tôi bảo cậu luyện mà. Tôi thật sự rảnh rỗi. Sư phụ. Dạo này công lao của ta có tiến bộ. Đầu trầy. Trò này thế nào? Không có gì hết. Không gài gì hết. Đây chẳng phải đều là công đầu sắt mẹ dạy con sao? Tóc chẳng có gì hết thế này. Đúng thế. Con theo ta qua đây một lát. Sư phụ. Đủ rồi đấy. Khấu đầu thêm mấy cái đi. Hơi mạnh một chút. Hỏng hết rồi. Cái này chắc là nhỏ Cái này phải sửa. Tốt, tốt lắm. Tôi chọn vài cái cho cô. Đừng làm nữa. Đủ rồi. Không biết làm gì. Nấu cơm chưa? Sư phụ. Ăn nó được không? Trời ạ. Cái gì vậy? Đây không phải sâu lớn sao? Ăn được không? Đại bổ. Phải hãm rượu mau mang đi. Vậy cậu muốn ăn gì? Món này ngon lắm. Cha. Con làm gì đấy? Cô muốn giết ngỗng của tôi à? Anh còn suốt ngày lải nhải. Không có anh. A lô, ngon lắm. Sao chỉ có một con thôi? Cha, cha quên rồi sao? Đó không phải lúc con còn nhỏ, mẹ sợ con cô đơn. Mua cho em sao? Vậy nó càng cô đơn hơn? Vậy mấy hôm nữa cậu mua cho tôi con khác đi. Vậy xử lý cái này trước. Mai mua hai con. Cha. Ăn gì đây? Hầm món này. Được lắm, được rồi. Sao cha ta cứ như biến thành người khác vậy. Từ sau khi sư phụ tẩu hỏa nhập ma, thì không còn luyện công nữa. Ngày ngày chạy đến nhà bếp đốt sạch hết ăn hết rồi. Còn con ngỗng cưng của mình, một ngày bố tôi xem ba lần. Đó là muốn ăn ngỗng hầm khoai tây sao? Không đời nào. Con ngỗng đó là lúc em còn nhỏ. Cha ta sợ ta cô đơn nên mua cho ta. Sao ông ấy có thể hầm nó được? Nhị sư huynh, huynh biết cha ta nghĩ gì không? Để ta phân tích. Ngỗng lớn. Trắng không tì vết. Ngỗng lớn đâu? Thịt vô cùng tươi ngon. Ngỗng lớn đâu? Lại tượng trưng cho tình yêu. Nếu ta đoán không nhầm, sư phụ có lẽ là phát dục rồi. Cậu nói gì thế hả? Không, không phải. Muốn hẹn hò à? Không hứng thú. Cha, sư huynh ta nói hắn muốn tìm đối tượng cho con. Anh đâu có nói. Họ nói đấy. Ai nói trước? Sư phụ mà ta nói, đã lớn tuổi rồi. Nghe thấy chưa? Các ngươi có nghe thấy không? Cha ta nói tuổi tác lớn quá, không phải. Ý tôi là tuổi tác lớn rồi, không tìm được. Xem chưa? Vẫn là ta hiểu sư phụ. Sư phụ, lớn tuổi rồi cũng không được. Vậy tìm người như thế nào? Vậy mấy người xem thử điều kiện của ta là đại hiệp phải không? Đúng vậy. Ngoài ra, mọi người đều không biết tôi biết nấu ăn đấy. Cái nghề này giỏi ghê. Giúp ta đung đưa. Thế mèo mù đụng chuột chết đi. Còn tôi mèo mù? Xong còn phải đụng đến chuột chết. đến cả vật sống cũng không chạm vào được. Phải không? Bớt nói vài câu đi. Phạm Thần y nói thế nào? Không được chọc giận sư phụ. Hiếu thảo hơn. Nói năng cẩn thận. Hách minh có phải… Không phải. Triệu Đức Trụ. Tôi là Hách minh. Triệu Đức Trụ? Cô tên Triệu Trụ sao? Đức ở giữa đâu? Cậu thiếu gì không biết à? Cậu phải bù. Làm gì thì làm đi. Được. Đi. Tìm thì tìm một cái, đẹp một chút. Xong rồi. Sư phụ. Đây chính là bà mai bà mai có tài nguyên tốt nhất. Bà Vương. Bà Vương. Xin chào. Đại quan nhân Tây Môn, tây Môn đại hiệp. Xin chào. Tây Môn đại hiệp. Chào Vương bà.