[VIETSUB] Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu – Tập 5 | Phim Thái Lan Mới Nhất 2023 | WeTV

    =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Tập 5= (Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên "Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu" của Đinh Mặc) Luger ở đâu? Vì đổi lấy sự tự do cho anh tôi trong tù. Đại ca, xin anh hãy cho tôi cơ hội giết Sư Tử Đen lần nữa. Nể tình anh tôi, hãy cho tôi thêm một ngày nữa. Tôi nhất định có thể giết chết hắn. Cơ hội chỉ có một lần. Tên khốn Sư Tử Đen cố tình thả hổ về rừng, cậu làm tôi quá thất vọng. Thế nên anh theo dõi và điều tra đàn em của Luger, lợi dụng cậu ta để lần theo manh mối, muốn tìm ra Luger, nhưng cậu ta đã bị diệt khẩu. Tôi muốn hỏi một câu. Mẹ kiếp, nửa đêm gọi tôi dậy để khoe thành quả đấy à? Này! Tôi phát hiện ra thứ này trên người nạn nhân. Có lẽ anh sẽ nhớ ra gì đó. Đồ khốn! Buông ra. Thả tôi ra. Buông ra. Luger máu lạnh vô tình giết chết em trai anh, anh còn muốn bao che cho hắn ư? Anh muốn hai bọn tôi trở mặt thành thù chứ gì? Để trả thù cho em trai anh, chúng ta hợp tác đi. Chúng ta có chung kẻ thù. Tôi không quen chủ của sợi dây chuyền này. Anh sẽ không moi được gì từ tôi đâu. Tôi buồn ngủ rồi, tôi muốn về. Tôi đến lấy bánh. Bánh gói xong rồi đây. Thực ra cũng khá gần Cục cảnh sát, để Bo đưa cho cô cũng được mà. Đúng không, Bo? Phải. Bo à. Vâng, thưa cô Mu. Vậy tôi vào bếp làm việc nhé. Được. Tôi còn cho cả bánh mới vào nữa, nhờ cô và các bạn cho ý kiến nhé. Tôi muốn biết nam giới có thích không. À, bạn tôi là con gái. Ồ, vậy hả? Cứ nghĩ hôm nay là Lễ Tình nhân nên tưởng là cô mang cho bạn nam. Tôi ít bạn bè lắm, nhưng cũng có một người. Hôm nào rảnh tôi mời cô ấy đến tiệm cô ngồi chơi. Alô, đội trưởng. Cô đang ở đâu thế, Wita? Ở tiệm của cô Mu. Còn chưa tới bảy giờ mà. Sáng nay phải huấn luyện sao? (Có một vụ án đột xuất xảy ra, cô đến hiện trường ngay đi.) Lát tôi gửi định vị cho cô. Được. Cô Mu, không may rồi, tôi có nhiệm vụ khẩn cấp, à thì tôi… gửi bánh ở đây trước nhé. Nhưng bánh để lâu sẽ mất ngon đó. Vậy thế này đi, phiền cô đưa bánh tới chỗ bạn tôi nhé. Được. Tôi tin là bạn cô nhất định sẽ thích. Chờ chút, tôi gửi địa chỉ cho cô. Căn số 1405, Chung cư Primo. Căn số 1405, Chung cư Primo. Cùng một địa chỉ. (Xin: Tôi làm bánh rồi, rảnh đến ăn nhé, hoặc tôi mang tới cơ quan cô cũng được.) Cảnh sát Wita. Tôi đây. (Căn số 1405, Chung cư Primo) Wita, cô quen cô Xin đúng không? Vâng. Thật ra Wita cũng mạnh mẽ lắm. Người bị hại không chỉ là người quen mà còn là bạn thân của cô ấy. Nhưng cô ấy vẫn có thể kiềm chế được cảm xúc. Đã ai đụng vào thi thể chưa? Người đầu tiên phát hiện ra thi thể là anh Sen. Wita, từ khi chúng ta vào, anh ta chưa nói câu nào. Anh ấy nói chỉ muốn gặp cô. Chị Xin chết rồi. Chị Xin chết rồi, Wita. Sen, tôi biết bây giờ anh rất buồn, nhưng bây giờ chúng ta cần phải bắt được hung thủ. Anh là người duy nhất có thể giúp đỡ chúng tôi. Vậy nên mong anh bình tĩnh lại, sau đó nói rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra với chúng tôi. Mười giờ tối hôm qua, chị ấy nhắn tin cho tôi. (Cứu chị với, có người muốn hại chị, chị ở…) Nhưng lúc tôi thấy tin nhắn này đã là năm giờ sáng. Tôi vội vàng lái xe ra ngoài, liên tục gọi cho chị ấy trên đường, nhưng điện thoại chị ấy tắt máy. Lúc tôi tới mới phát hiện khóa cửa hỏng. Tôi vào nhà… thì nhìn thấy chị Xin… Nhưng nhìn vào tin nhắn của Xin, tin nhắn vẫn chưa hoàn chỉnh đúng không? Vậy vì sao anh lại biết để mà tới đây? Tuy chị Xin có vài căn chung cư, nhưng đây là nơi chị ấy thích nhất. Bởi vì nơi đây yên tĩnh, lại còn rất riêng tư nên ít người biết tới. Lúc anh tới đây, tình trạng căn nhà thế nào? Giống như những gì mọi người đang thấy. Tôi chưa động vào thứ gì cả. Chỉ vén khăn tắm ra xem rốt cuộc đã có chuyện gì. Cụ thể khăn tắm được đắp trên người như thế nào? Đắp lên một cách qua loa hay là ngay ngắn? Ngay ngắn. Giống như có người muốn che giấu bí mật gì đó. (Alô, chú Han ạ.) Ning, tôi phát hiện ra đồ vật khả nghi, có thể là công cụ gây án. Cô sao thế? Không sao. Có thể là vì chỗ này hơi lạnh. Phòng ngủ chỉ có đồ dùng cá nhân, bên ngoài chỉ có đồ trang trí, chắc cô ấy chỉ tới đây để ngủ chứ không ở thường xuyên. Cô từng đi điều tra tại hiện trường án mạng chưa? Đây là lần đầu. Cô thấy được những gì? – Trang phục trong này là… – Khoan đã. Cô đừng kết luận vội, phải suy nghĩ kỹ càng trước. Bộ đồ công sở, áo khoác, váy. Còn ngăn tủ thứ tư… Ngăn tủ thứ tư từng để trang phục gì nhỉ? Hoặc có lẽ là ngăn tủ của một ai đó, song đã bị mang đi sau khi vụ án xảy ra. Ừm. Tốt. Tiếp theo phải nói tới chứng cứ. Cô nhớ này, Wita, tôi hy vọng mỗi lần cô suy nghĩ, đồng thời cũng phải tìm chứng cứ hoặc manh mối mới. Ví dụ như mùi. Có mùi nước hoa nam phảng phất. Đây là điều tôi muốn nói với anh ngay từ đầu, nhưng anh đã ngắt lời tôi trước đó. Có thể có hai người treo quần áo ở đây. Nhưng tôi vẫn chưa nói có tổng cộng bao nhiêu người. Tôi chỉ chỉ ra rằng ngăn tủ thứ tư có xen lẫn mùi nước hoa nam. Wita, đừng để trí tưởng tượng của cô chi phối chứng cứ quá mức. Cô đã đưa ra kết luận quá sớm, nhưng tôi vẫn đang tìm kiếm chứng cứ. Đây là điều mà tôi thấy cô làm việc chưa được chu đáo. Đừng để cảm giác chi phối chứng cứ. Rõ chưa? Cô ra ngoài trước đi. Ning. Vâng, đội trưởng. Tủ quần áo có mùi nước hoa, cậu ngửi giúp tôi xem là dòng nước hoa nào. Được. (Kate Dicamillo, "Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane") Để Ning ngửi mùi giúp sao? Cô đừng ngạc nhiên quá. Cậu ấy đã tốn mấy chục năm để luyện kỹ năng này. Nhờ cải trang thành nữ đấy. Ta, cậu đừng phá rối tôi, tôi đang điều tra đấy. Cậu nghiêm túc hơn được không? Không thành vấn đề. Người đẹp. Sao thế? Cậu làm gì thế? Không buồn cười đâu. Xin lỗi, đội trưởng. Cậu ta chọc tôi trước. Tôi vừa mới ngửi thử, tôi thấy mùi này rất đặc biệt. Chắc chắn không thể tìm thấy trên thị trường. Tôi nghĩ chắc chắn nó được pha thêm chất gì đó vào mới có thể giữ mùi hương lâu như thế. Rất khó đoán được. Nếu để tôi ngửi nhiều thành phần hơn, có lẽ tôi có thể đoán ra được. Hình như tôi đã ngửi thấy mùi nước hoa này ở đâu đó. Ở đâu? Nhưng tôi không nhớ ra. Cậu tìm thử trên thị trường xem có phát hiện ra là dòng nước hoa nào không. Được. Ta. Vâng. Chuyển toàn bộ chứng cứ trong căn nhà này qua phòng pháp chứng. Vâng. Còn cô, bao giờ nhớ ra thì nói với tôi. Phía pháp y xác nhận thời gian tử vong trong khoảng từ mười giờ tối tới năm giờ sáng. Camera giám sát thì sao? Không có, vì để đảm bảo riêng tư cho cư dân. Đặc quyền của mấy người có tiền mà. Ở hiện trường vụ án không có vân tay, cũng không có dấu giày, chứng tỏ đã có người dọn dẹp hiện trường sau khi vụ án xảy ra. Quan hệ xã hội của người chết thế nào? Người chết là cô Xin, năm nay 27 tuổi, con gái cựu Chủ tịch Tập đoàn Zaiyongdanacai, cũng là cháu của Chủ tịch hiện tại. Ba năm trước, cô ấy chuyển về Thái sống. Phải nói rằng cô ấy là một người tài giỏi trên thương trường. Không chỉ có khả năng làm việc tốt, quan trọng nhất là còn rất xinh đẹp. Xin lỗi. Chủ tịch Tập đoàn đương nhiệm là ông Krieng Kan, năm nay ông ấy 65 tuổi, cũng chính là chú ruột của cô Xin. Chúng ta quay về 20 năm trước, anh ruột của ông ấy cũng chính là bố của cô Xin chết vì tự tử một cách khác thường. Thế là lúc đó, dư luận trong vụ án này đều chĩa về phía Krieng Kan, nghi ngờ ông ấy đã ra tay tàn độc. Tuy nhiên do không có bằng chứng thuyết phục, cho nên vụ án này đã bị bỏ ngỏ. Khi đó, chỉ còn lại cô bé lúc đó mới bảy tuổi là cô Xin. Sau đó ông Krieng Kan đã nhận nuôi cô Xin. Cần phải nói rõ là ông Krieng Kan vô cùng thương yêu cô Xin, cô Xin vừa về Thái đã đảm nhiệm vị trí rất quan trọng. Bây giờ ông Krieng Kan rất ít khi đến công ty, công việc chính đều được ông ấy giao lại cho anh Yotachai quản lý, cũng chính là con rể của ông ấy, năm nay 31 tuổi, hiện tại là Giám đốc Tài chính của Tập đoàn Zaiyongdanacai. Ban đầu anh ta chỉ đảm nhiệm một chức nhỏ trong công ty, sau khi kết hôn với cô cả của gia tộc này là cô Sichon mới một bước lên mây, ngồi vào vị trí hiện tại. Không thể không nói rằng anh ta rất có tài, tính cách khôn khéo, có tài ăn nói. Giới thượng lưu có một lời đồn như thế này, ai cũng nói cô Sichon và cô Xin đều không ưa gì nhau. Theo như lời đồn, mỗi lần tham gia các hoạt động kỷ niệm hằng năm của gia tộc, bọn họ chưa từng chung khung hình, một tấm ảnh chụp chung cũng không có. Lúc chập tối, tôi về phòng nghỉ ngơi, người hầu và quản gia đều có thể làm chứng cho tôi. Nhưng em họ cô chết oan uổng, cô có buồn không? Tại sao tôi phải buồn? cô ta giấu chúng tôi làm những việc dơ bẩn gì, chúng tôi cũng đâu biết được. Bố tôi có lòng từ bi nhận cô ta về nuôi, đối xử như con gái ruột, cho đến khi cô ta trưởng thành mới phát hiện cô ta là kẻ vô ơn. Vậy còn chưa đủ. Bố tôi có lòng giúp đỡ xóa vết nhơ cho gia tộc, cô ta còn chẳng biết ơn. Loại phụ nữ như cô ta bị người ta báo thù, ghi hận hay bị người ta giết vì vụng trộm đều có khả năng. Tại sao cô lại nghĩ như vậy? Tôi ghét cô ta. Chỉ có cùng là phụ nữ mới có thể nhìn ra được. Nếu như cô ta bị người ta giết hại do vụng trộm, tôi cũng chẳng cảm thấy bất ngờ. Dẫu gì loại phụ nữ đó cũng giỏi lợi dụng đàn ông để đạt được mục đích của mình. Đàn ông cũng thật là ngu ngốc, đều bị phụ nữ xinh đẹp lợi dụng. À. Tôi nhắc nhở các anh một chuyện. Nếu như có bất cứ việc gì cứ hỏi thẳng bọn tôi là được rồi, đừng đi hỏi bố tôi. Tôi không muốn các anh làm phiền ông ấy. Ông ấy đã đủ đau lòng vì cái chết của Xin rồi. Nếu để tôi biết bất cứ người nào trong các anh làm tình hình sức khỏe của ông ấy xấu đi, chắc chắn tôi sẽ quậy Cục cảnh sát, xử lý từng người các anh. Người tiếp theo là anh Krieng Kai, anh ấy là con trai cả của gia tộc này, năm nay 38 tuổi, hiện tại anh ta đảm nhiệm vị trí Tổng Giám đốc của tập đoàn, nhưng anh ta không hề có đầu óc kinh doanh, luôn bị người ta đùa giỡn như quân cờ trong trò chơi kinh doanh. Hãy xem nhân vật tiếp theo, cô Jintapa là vợ của anh Krieng Kai, thường xuyên giúp anh Krieng Kai quản lý cấp dưới và người ở. Sau khi về đến nhà, tôi đọc sách một lúc, sau đó tầm mười giờ tối thì ngủ mất. Cô còn nhớ chứ? Đêm xảy ra vụ án, chồng cô về nhà lúc mấy giờ? Gần đây tôi thường xuyên mất ngủ, bác sĩ kê thuốc cho tôi uống cho nên tôi ngủ rất ngon. Có điều gần đây Krieng Kai thường tăng ca ở công ty, công việc khá bận rộn, hôm nào cũng tối muộn mới về nhà. Cho nên tôi thật sự không biết. Có lẽ hôm nay anh ấy đi đánh gôn rồi, chắc là sẽ về sớm thôi. Các anh đợi anh ấy về rồi hỏi anh ấy đi. Được thôi. Chào anh. Chào anh. Anh cảnh sát này đến hỏi về thông tin liên quan đến vụ án, anh cứ hợp tác với bọn họ thì vụ án của em anh mới có thể nhanh kết thúc. Anh Krieng Kai, tôi muốn hỏi anh một chút, có thể cho chúng tôi biết lịch trình của anh vào đêm xảy ra vụ án không? Đêm đó tôi tan làm lúc hơn ba giờ sáng, văn phòng có camera giám sát, anh có thể lấy băng ghi hình làm chứng. Nước ép rau cải. Uống nước ép rau cải sau khi vận động có thể giúp cơ thể thải độc. Thật ra cô ấy chỉ là một người họ hàng bình thường, tôi không thân với cô ấy lắm. Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút. Alô. Anh nói gì? Anh điên rồi sao? Alô. Đợi tôi qua đó. Xin lỗi nhé, anh cảnh sát. Công ty tôi có chuyện gấp, tôi phải nhanh chóng qua đó xử lý, nếu vẫn cần lấy lời khai có thể liên hệ với thư ký của tôi để hẹn trước. Năng lực nghiệp vụ của Krieng Kai không ổn, việc gì cũng muốn tôi cho anh ấy ý kiến, không như em Xin. Em ấy à, em ấy từ nhỏ đã rất có chính kiến, kể từ khi bố dẫn em ấy về nhà này, tôi thật lòng thương yêu người em gái này. Này, khăn giấy. Anh cảnh sát, tôi muốn hỏi là khi nào có thể mang thi thể của em gái tôi về để tổ chức tang lễ vậy? Tôi muốn chôn cất em ấy bên cạnh bố mẹ em ấy. Còn về người cuối cùng, anh Sen. Sen là con út của gia tộc này, anh ta có quan hệ thân thiết với người chị họ này nhất, thậm chí còn thân hơn cả chị ruột của mình là Sichon. Anh ta chỉ hứng thú với một thứ duy nhất, đó là phụ nữ. Wita, cô nghĩ như thế nào? Tôi nghi ngờ là người thân thiết với nạn nhân. Bởi vì thứ nhất, Xin là một người thông minh, cho nên vấn đề là tại sao cô ấy lại gửi tin nhắn cho Sen chứ không phải gọi điện báo cảnh sát? (Cứu, có người muốn hại chị, chị…) Trừ phi cô ấy không muốn cảnh sát nhúng tay vào, bởi vì hung thủ là người thân thiết với cô ấy. Thứ hai, chém liên tiếp vào nạn nhân, không chỉ đơn giản muốn giết nạn nhân, đây là dấu hiệu thể hiện lòng căm hận. Thứ ba, lịch sự che thi thể lại bằng khăn tắm sau khi giết hại nạn nhân một cách tàn nhẫn, có thể giải thích rằng có lẽ hung thủ cảm thấy có lỗi với nạn nhân hoặc là muốn giữ lại tôn nghiêm cho nạn nhân. Hành vi che thi thể nạn nhân lại có thể liên tưởng đến mối quan hệ của hung thủ với nạn nhân, hai người họ có một mối quan hệ tế nhị. Theo tôi điều tra, ngoài người nhà của cô Xin, cô ấy không có quan hệ yêu đương với ai. Chẳng lẽ là người tình bí mật mà cô ấy chưa công khai? Khi tôi vào phòng ngủ của cô Xin, trong phòng ngủ của cô ấy có hai tủ quần áo, một cái là của cô Xin, cái còn lại là của một người đàn ông thần bí. Chúng ta không thể biết được anh ta là ai, nhưng có thể khẳng định rằng chắc chắn anh ta là người tình của cô Xin. Tại sao anh cho rằng là người tình của cô ấy, cũng có thể bọn họ là người yêu mà? Không phải rất rõ ràng sao? Căn hộ xa trung tâm thành phố, hơn nữa quan trọng là tất cả các tầng đều không có camera giám sát, tôi nghĩ quan hệ của bọn họ có bí mật không thể nói cho người khác biết. Rốt cuộc là ai đã giết hại cô vậy, Xin? Từ chín giờ tối đến năm giờ sáng, anh ở đâu? Tôi ngủ. Chúng tôi phát hiện một tờ phiếu đổ xăng, thời gian đổ xăng là 11 giờ đêm, vé rơi trong xe anh. Tôi… Trước khi về nhà, tôi đã đi đổ xăng, vừa về đến nhà đã nằm xuống ngủ mất. Anh Sen, tốt nhất anh nên nói thật. Tôi đổ xăng xong thì về nhà. Thôi được, có lẽ trước khi ngủ tôi còn làm việc gì đó, nhưng từ chín giờ tối đến năm giờ sáng, tôi chỉ ngủ ở nhà, không đi đâu cả. Anh thành thật khai báo chuyện xảy ra tối qua, kể đầu đuôi ngọn ngành, nói cho tôi nghe, nói thật hết cho tôi. – Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì? – Được thôi. Thôi được, thôi được. Tôi tổ chức tiệc ở nhà. Từ mấy giờ đến mấy giờ? Bảy giờ tối đến mười giờ. Có ai có thể làm chứng cho anh không? Không. Nếu cô chỉ muốn nói về vụ án thì mời về cho. Tôi không mong cuộc trò chuyện giữa hai chúng ta sẽ như thế này. Cuộc trò chuyện giữa chúng ta có gì không ổn sao? Bây giờ chúng ta nói những chuyện này đều là để tìm ra hung thủ thật sự, không phải sao? Cô biết không? Ánh mắt cô bây giờ giống như mấy đồng nghiệp của cô vậy. Đây là ánh mắt của cảnh sát đang cố gắng tìm ra sự thật từ trên người nghi phạm. Tôi cho rằng chắc chắn đã thêm vào chất gì đó mới có thể giữ được mùi lâu đến vậy. Cô thật sự cho rằng tôi là nghi phạm giết chị Xin sao? Anh… Camera giám sát trong văn phòng của Krieng Kai và nhà Zaiyongdanacai đều có thể chứng minh dù là Krieng Kai, Jintapa hay là Krieng Kan đều có thể xóa bỏ tình nghi giết hại cô Xin, có điều phải đợi kết quả thẩm vấn anh Sen, bây giờ Wita vẫn chưa trở lại. Chúng ta đợi cô ấy quay lại rồi tiếp tục phần này, được chứ? Tiếp phần dưới đi. Vâng. Cho nên bây giờ còn lại hai người là cô Sichon và chồng của cô ấy, anh Yotachai. Hiện tại hai người họ đều chưa thể xóa bỏ tình nghi. Nói về cô Sichon này, nghe đồn tính cách của cô ta rất tệ. Sau khi lấy lời khai của cô ta, tôi thấy cô ta là một cô con gái rất có hiếu, cô ta còn uy hiếp chúng ta rằng nếu như bệnh của bố cô ta xấu đi vì chuyện này, cô ta nhất định sẽ đến Cục cảnh sát quậy một trận, điều này khác với hình tượng nóng nảy, gây sự vô cớ trong lời đồn. Còn về phía anh Yotachai, tuy chúng ta vẫn chưa thẩm vấn anh ta, nhưng có đầy đủ bằng chứng cho thấy anh ta không ở hiện trường vụ án. Qua hỏi han thư ký của anh ta, tôi và Ming biết được vào buổi sáng xảy ra vụ án, anh ta có lịch bay ra nước ngoài để bàn công việc. Giờ này chắc máy bay của anh ta đã hạ cánh rồi, Ning đã đến sân bay đón anh ta, đón về Cục cảnh sát để ghi lại lời khai. (Đội điều tra đặc biệt) Là thế này. Công ty có một khách hàng quan trọng, mong tôi có thể bay qua nước ngoài bàn chuyện hợp tác với ông ấy. Lần này, tôi đã sớm bảo thư ký sắp xếp lịch trình bay từ hai tuần trước. Cho nên tôi thật sự không hiểu các anh đưa tôi đến Cục cảnh sát làm gì, có thời gian thì các anh nên đi tìm hung thủ, chứ không phải ở đây làm khó tôi, lãng phí thời gian. đúng là dư thừa. Tôi đã hỏi thư ký của anh Yotachai, anh ấy không nói dối, thưa đội trưởng. Vé máy bay cũng được mua trước 14 ngày như anh ấy nói. Thả anh ấy về nhà đi, Ning. Anh Yotachai, đây chỉ là cuộc điều tra thông thường mà chúng tôi làm theo thủ tục. Có điều… chúng tôi vẫn phải nói lời xin lỗi với anh. Hôm nay không còn chuyện gì nữa, anh có thể về nhà rồi. (Phòng giám sát) Đội trưởng, tôi tìm được mùi nước hoa trong tủ quần áo rồi. Chai nước hoa này là chị Xin tặng tôi vào sinh nhật năm ngoái. Có vấn đề gì sao? Chúng tôi phát hiện mùi nước hoa giống vậy trong tủ quần áo của nạn nhân tại hiện trường vụ án. Trừ phi anh có bằng chứng đêm đó anh không ở hiện trường, nếu không anh chính là người có tình nghi lớn nhất hiện tại. Tôi đã nói rồi, tôi uống say đến mức thiếp đi, bất tỉnh nhân sự. Chai nước hoa này là chị Xin đích thân chọn, hơn nữa còn điều chế mùi hương cho riêng tôi, không phải ai cũng có được. Khi tặng nước hoa cho tôi, chị ấy nói là chỉ tặng cho người chị ấy yêu và tin tưởng. Tôi dám đảm bảo cả gia tộc Zaiyongdanacai chỉ có một mình tôi có chai nước hoa này. Tôi không biết các anh điều tra được gì, tôi chỉ biết chắc chắn các anh bắt nhầm người rồi. Tôi tìm thấy cô gái quán bar đó rồi. Tôi lại nắm được một thông tin. Tối qua, sau khi bữa tiệc kết thúc, anh đã đưa một cô người mẫu về nhà. Tôi chỉ không hiểu tại sao anh không nói cô ấy làm chứng cho anh để làm chứng cứ ngoại phạm của anh? Tại sao anh không khai thật? Anh muốn vào tù đến thế sao? Được rồi. Tôi chỉ không muốn nói chuyện này trước mặt Wita mà thôi. Đội trưởng Prat hài lòng chưa? Anh về được rồi đấy. Vậy tôi nghỉ ngơi trước đây. (Wita: Tối nay em sẽ về muộn.) (Alô, Wita.) (À, anh muốn nói là) tối nay anh cũng sẽ về muộn, anh đi chơi với bạn, (nói trước với em, mất công em lại hỏi bao giờ anh về.) Em nhớ chú ý an toàn lúc về đấy. Anh Wasu này. Xảy ra chuyện gì à, Wita? (Ai bắt nạt em hả?) Anh Wasu, em không phải trẻ con học mẫu giáo. (Rốt cuộc là sao vậy?) Lần trước em gọi anh là anh là vào ngày giỗ của bố mẹ, lúc đó anh không ở bên cạnh em. (Vụ án của Xin.) (Anh từng nhắc em đừng dính dáng gì đến gia tộc họ.) Giờ con gái của họ đã chết. (Anh Wasu.) (Anh Wasu.) Wasu. Cần anh đến ở bên cạnh em không? Không sao, anh cứ làm việc của anh trước đi. (Tin nhắn của Xin) (Wita,) (tôi có làm ít bánh ngọt,) (cô có rảnh thì đến ăn đi.) (Hoặc tôi đưa đến đơn vị các cô cũng được.) Sĩ quan huấn luyện. Có thể hôm nay sẽ tan ca khá muộn, có lẽ ngày mai cũng như vậy. Nhưng cô không có vấn đề gì khi điều tra vụ án trên cơ sở quen biết nạn nhân chứ? Tôi không sao. Tôi hiểu chúng ta cần hi sinh bao nhiêu cho nghề cảnh sát này. Tôi đi làm việc trước đây. Cô đừng quá để ý chuyện của anh Sen, anh ấy cũng chỉ chơi đùa với những cô gái kia thôi, không nghiêm túc đâu. Anh ấy cũng nói rồi, dù ở bên những cô gái đó nhưng người anh ấy luôn nhớ đến vẫn là cô. Cô đang nói gì vậy? Tôi thấy cô khá lo âu, sợ cô để ý đến chuyện của anh Sen rồi suy nghĩ lung tung. Tôi không hiểu lắm, cũng không có hứng. Tôi nghĩ chi bằng cô bỏ thêm thời gian để nghiên cứu vụ án đi, đừng tám chuyện vô nghĩa của đồng nghiệp nữa. Bác Sa là bố của Xin. Trong khoảng thời gian đó, bác ấy từng gặp áp lực về tài chính, cộng thêm những quyết định sai lầm của bác ấy khiến công ty phá sản, (không còn cách nào khác nên bác ấy đã chọn tự sát.) (Thế nên việc kinh doanh của bác) được bố tôi tiếp nhận và vực dậy nên mới có được thành tích như hôm nay. Những tin đồn rằng gia tộc chúng tôi tranh giành tài sản ngoài kia đều là những lời bôi nhọ. Bố tôi và bác Sa có mối quan hệ rất tốt. Mẹ Xin cũng hết sức đau lòng vì tai nạn đó, không lâu sau cũng quyết định đi theo chồng. (Lúc này bố tôi mới quyết định đón Xin về nuôi như con gái ruột.) Nhưng Xin có vẻ không vui lắm, vì nhà chúng tôi cũng chỉ có Sen thân với cô ấy nhất. Ai cũng khen ngợi bố tôi đã cứu sống công ty này, còn tốt bụng nhận nuôi chị Xin, nhưng tôi cho rằng có lẽ là bố tôi đang cố tình ra vẻ. Ông ấy đưa tất cả con cái sang Anh học nhưng lại giữ chị Xin ở Thái để nuôi nấng, chị ấy chỉ có thể xin học bổng sang Mỹ du học. Xét một cách công bằng thì bố tôi rất tốt với cô ấy, cho cô ấy học trường tốt nhất. Nhưng Xin biết là tiền của bố tôi nên cũng không muốn nhận lắm. Cô bé này rất bướng bỉnh, tuyệt đối không tỏ ra yếu đuối với người khác. Dù sao từ nhỏ cô ấy đã phải chịu nhiều cực khổ. Chị Xin tốt nghiệp với bằng Cử nhân danh dự ngành Quản lý học, nhưng bố tôi lại sắp xếp cho chị ấy làm việc tại phòng Thiết kế sự nghiệp và Phát triển. Cô nói xem có lạ không? Vì cô ấy quay về sau khi tốt nghiệp nên bố tôi sắp xếp cho cô ấy làm quản lý cấp cao ở công ty thuộc tập đoàn, đây cũng coi như là một bước nhảy vọt trong cuộc đời của cô ấy. Về sau, Xin yêu cầu dọn ra ngoài ở, không lâu sau thì tự xây dựng nhãn hiệu của riêng mình. Trước khi cô ấy dọn ra ngoài có xảy ra chuyện gì không vui không? Cãi vã nhỏ luôn khó tránh khỏi mà. Nhưng trước khi cô ấy dọn ra ngoài, có một lần (tôi tình cờ nghe thấy…) Nhưng anh yên tâm, em nghĩ họ không điều tra ra anh đâu. Chúng ta hãy tạm dừng kế hoạch, tạm gác lại một thời gian đã. Hơn nữa mối quan hệ của chúng ta đã ở mức này mà anh vẫn không tin em sao? Tôi không biết tại sao cô ấy luôn ôm sự oán hận, lại còn làm tổn thương người nhà đến mức này. Anh cảnh sát, tôi chưa từng kể chuyện này với bất cứ ai trong nhà. Tôi mong nó sẽ có tác dụng với các anh, sớm ngày tìm ra hung thủ thật sự. Vậy là cô Xin có người yêu, đồng thời đang có âm mưu chiếm quyền kiểm soát công ty gia tộc các cô ư? Cô Jintapa, cô có đoán được cô Xin nói tạm dừng kế hoạch với người ở đầu kia điện thoại là chuyện gì không? Tôi cũng đang điều tra, nhưng đúng lúc này cô ấy lại chết. Thực tế thì Xin có bản chất rất lương thiện, tôi không tin chuyện cô ấy lập kế hoạch làm hại gia tộc chúng tôi là suy nghĩ của chính cô ấy. Tôi nghĩ chắc chắn cô ấy bị người yêu xúi giục. Tôi tin là vậy. Ning, sao rồi? Mặc vào đi. Tại sao? Hôm nay chúng ta chưa huấn luyện đâu. – Nhưng hơn một giờ sáng rồi. – Tôi ra ngoài đợi cô. Cự ly mới thế này đã không chịu nổi sao? Cô nghỉ một lát đi. Tôi có thể hỏi cô một chuyện không? Tại sao tôi thấy trong vụ án lần này, cô không phán đoán bằng trực giác của cô như trước kia vậy? Có lẽ tôi học từ sĩ quan huấn luyện là anh. Chẳng lẽ không phải do cô không muốn chấp nhận kết quả phân tích được ư? Tại sao đánh giá về cùng một người lại có thể khác xa nhau đến thế? Trong mắt Sen, Xin là một người chị tốt. Nhưng trong mắt những người khác trong nhà thì cô ấy lại là một người ăn cháo đá bát, dùng mọi thủ đoạn tồi tệ để trả thù. Wita, con người có rất nhiều bộ mặt. Nhưng Xin không thể nào làm chuyện yêu đương vụng trộm. Cớ gì bây giờ trong đầu tôi lại chỉ có từ "tại sao"? Tại sao tôi chẳng phân tích được gì? Tại sao Xin không tâm sự với tôi? Tại sao tôi không có cơ hội trò chuyện với cô ấy nữa? Tại sao? Vì tâm trạng hiện tại của cô không bắt nguồn từ sự nghi vấn mà bắt nguồn từ nỗi buồn đấy, Wita. Cô đã vô ý thức đưa tình cảm cá nhân vào công việc. Tôi có thể phân biệt rạch ròi. Tôi biết. Khi nào cô hiểu rõ cảm nhận của bản thân thì sẽ có thể phân biệt rạch ròi. Vẫn đau, đúng chứ? Nơi này đây. Nơi này có một lỗ thủng. Nhưng Wita à, cô phải chấp nhận nó. Vì cảm giác này có thể sẽ đi theo cô một thời gian. Nhưng những điều cô làm cho Xin sẽ từ từ lấp đầy nó, khiến nó biến mất. Sao anh biết… nơi này có lỗ thủng? Ai từng đánh mất bạn bè hoặc người thân thiết nhất đều sẽ hiểu. Nhưng Wita này, tôi mong cô có thể giải tỏa nó ra ngoài, để những nỗi đau ấy thoát ra, vậy thì cô mới có thể thực hiện công việc của cô tốt hơn. Wita, bình tĩnh lại đi. Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba… Khóc đi. hai… Ming, có thể nói chuyện với cô một lát không? Cô không sợ phí thời gian sao? Chi bằng làm việc khác có ý nghĩa hơn đi. Tôi rất xin lỗi. Hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện, đa phần là chuyện khiến tôi suy sụp tinh thần, tôi không biết nên làm thế nào mới tốt, nên tôi mới… Wita, tôi chỉ muốn hiểu thêm suy nghĩ của cô thôi. Chúng ta là bạn, có lẽ có thể chia sẻ chút ít. Lúc này tôi vẫn đang buồn vì chuyện của Xin, nhưng càng nên tập trung trước khi giao công việc cho cấp trên. Còn nữa, tôi rất vui vì cô không giận tôi. Về chuyện của Sen thì tôi không để ý đâu. Nhưng nếu có gì thì tôi sẽ kể với cô. Đi thôi. Cô… thay đổi thật rồi đấy, Wita. Thôi chết. Mọi người… Đây là manh mối liên quan đến bạn trai cũ của Xin. (Con gái cựu Chủ tịch Tập đoàn Zaiyongdanacai bí mật hẹn hò khi du học) Nếu cậu biết tin cô Xin đã chết thì tại sao cậu chưa từng nói thật với chúng tôi? Tôi đang bị thẩm vấn với tư cách hung thủ hay chỉ là một người quen biết cô ấy? Tôi muốn cô đến hộp đêm để xem có manh mối gì mới không. Đi điều tra rõ ràng xem cô Xin và anh Wasu có từng gặp nhau thật không. Mùi hương tương tự, là mùi trong tủ quần áo của cô Xin.