[Member Premiere] Xin Hãy Yêu Đương Với Kẻ Hài Hước Như Tôi – Tập 18 | WeTV
Tiêu rồi. Cuộc đời tôi đã xuất hiện một khoảng cách không thể vượt qua. (Không vượt qua được rào cản này) em phải xin nghỉ phép. Chỉ là nếp nhăn thôi mà. Tinh chất chống lão hóa của cậu mới dùng ba ngày thôi mà. Còn mong nó có thể mài da một cái. Cô đừng tưởng tôi không biết anh trộm đồ của em. Cậu cũng có thể dùng thẻ của tôi để chống suy. Được rồi. Lúc em chưa đi chỉ là một nếp nhăn. Sau khi đi tôi lại bị đứt gãy mạng lưới sợi collagen, lại bị phá vỡ kết cấu tế bào. Thì tôi lại càng lo lắng hơn. Thế cậu cũng không thể trốn tránh vấn đề. Phát hiện ra vấn đề mới có thể giải quyết vấn đề Hơn nữa vấn đề chuyên môn nên tìm một người chuyên nghiệp giải quyết vấn đề. Tôi phát hiện bây giờ cô rất có vấn đề. Vu Đại Mạt. Ai cho vậy? Phúc lợi nhân viên của thầy Vu nếu hương vị cha cao nhất là cấp 10, thì dùng đến cấp mấy? Cấp trưởng? Có phải tôi quá thiếu thốn tình thương của bố không? Mua hạt óc chó cho ông ấy đi. Thế giới suy nghĩ khác. Bức tranh này rất hot. Quả nhiên là tới đúng chỗ rồi. Biết ngay là cô thích. Anh cũng hiểu thời trang của giới trẻ ghê. Cũng không hiểu lắm. Nhưng tôi cảm thấy bức tranh này tác giả đã vận dụng thủ pháp sáng tạo độc đáo của cậu ấy, thể hiện thế giới nội tâm đầy màu sắc. Đặc biệt. Được đấy thầy Vu. Còn bức này thì sao? Hiểu chưa? Cái này được phối màu đẹp. Tôi thấy tác phẩm này khá quen thuộc. Đây chắc là nghệ thuật biểu diễn. Xin lỗi, cho qua một chút. Quả nhiên là nghệ thuật biểu diễn. Cái này thì tôi biết. Đây là cách mà tác giả đã dùng hình tượng hoạt hình Pikachu. Em sáng tác lần hai, trong thời đại ngày nay, sự vui vẻ của Pikachu. Lưng sách của anh cũng ra dáng đấy. Nói gì vậy? Đây là tác phẩm mới của nghệ sĩ Thiên Hựu năm nay, được giới tài chính mệnh danh là thần khí thu hút tiền tài. Đây là một tác phẩm khó kiếm. Vậy anh rất quen thuộc anh ấy. Đương nhiên là quen rồi. Tôi thường xem triển lãm của cậu ấy. Vậy chị có chú ý đến việc em ấy là Quốc tế Bảo Khả Mộng. Là Bảo Khả Mộng Thế Giới. Do Bảo Khả Mộng phát hành. Khải Ni Đã tìm con nửa ngày rồi, con trốn ở đây à. Lại nói với người ta tranh của con đâu? Chí lớn. Đã lâu không gặp. Anh là người bận rộn mà. Nào, để tôi giới thiệu. Đây là tác giả của bức tranh này. Thầy Khải Ni Đây là bạn tôi, Đại Chí. Đại Chí, chào anh. Tôi chính là Keny mà cậu rất quen thuộc. Dần dần làm quen. Dần dần. Vậy hai người từ xem đi. Tôi qua bên kia chào hỏi. Được, chị làm việc đi. Tạm biệt. Xin giới thiệu. Đây là bạn gái tôi, Châu Mạt. Đây là Hồ Sỹ. Người bạn ở Pháp của tôi cũng là giám tuyển của triển lãm tranh lần này. Xin chào Hồ Tích. Chào anh. Trước đây hai đứa ở chung với nhau. Thật không? Không tin thì cô hỏi hắn. Không phải. Lúc trước chúng ta thuê chung, tôi cầm giúp cô cái túi. Không cần, không nặng. Phải rồi, trước kia Đại Chí biết chăm sóc người khác rồi. Lúc đó dù là ngày nghỉ, cậu ấy cũng kiên quyết bảy giờ sáng mỗi ngày, cũng nhất quyết gọi chúng ta dậy ăn sáng. ăn xong rồi về ngủ. Cậu nói xem chúng ta còn ngủ được không? Đúng. Đúng không? Giờ em cũng bỏ lười rồi. Đúng rồi, anh ấy còn có công thức dinh dưỡng mỗi tuần của chính mình. Nếu như chúng ta muốn ăn khoai tây vậy… Chỉ có thể đợi đến tối thứ tư hàng tuần thôi. Đúng, bây giờ em cũng phải mỗi tuần ăn ma lạt thang hai lần. Có phải em quá đáng rồi không? Còn có, còn có, lúc chúng ta chơi game chỉ cần có chí lớn quay về chúng ta phải nhanh chóng tắt game đi học, sợ cậu ấy chạm vào nhiệt độ của ti vi. Thật đấy. Anh nghiêm khắc quá đấy. Quả nhiên là có vị cha. Nào, nào, đưa mọi người đi uống chút gì đi. Hồ Sỹ à, nhưng tôi thấy đất của anh đúng là không tồi. đúng không? Nếu có thể mở quán rượu, mở quán trà nói chuyện chút cũng được. Đại Chí. Cậu không hiểu thì không sao, nhưng anh không thể đuổi cùng giết tận chúng tôi được. Cậu ấy muốn lấy hết những bức tranh này xuống biến thành phòng lưới thành phòng làm việc chung. Tính tiền theo giờ. Tôi thấy suy nghĩ của cô được đó. Không phải, cậu buồn cười quá. Anh hết cứu rồi. Nếu ta không nhận ngươi làm cha đỡ đầu, được không? Bố nuôi, quan hệ này hơi nguy hiểm đấy. Con xem hai nếp nhăn của con, tốt bụng thế nào. Cũng có nếp nhăn. Sao hôm nay Tiểu Hàn không ở nhà? Không biết. Mấy hôm nay cô ấy cứ cau có mặt mày, chẳng cười chút nào. Chắc là giận dỗi với bạn trai rồi. Vậy cậu ấy thật sự không định kết hôn nữa sao? Cả đời yêu đương à? Sao anh còn quan tâm đến người ta vậy? Bản thân cô ấy đã hơn 30 tuổi rồi, bố mẹ cô ấy không lo lắng sao? Vậy em không kết hôn thì anh sốt ruột. Tất nhiên là lo lắng rồi. Không chồng không con, sau này già rồi chết cô đơn lắm. Vậy theo ý ông, kết hôn sinh con là để dưỡng lão mà. Vậy thì đến viện dưỡng lão cũng không được sao? Thì đấy. Có câu tục ngữ đều nói rồi. Cơm ngon không sợ muộn, con lo lắng cái gì? Bố Giang nói rất có lý. Cơm ngon không sợ muộn nghe thấy sao? Sao thầy Vu vẫn chưa đến vậy? Chào anh. Chào cô, mời ngồi. Anh có yêu cầu gì Tôi muốn bản thân có thể trông trẻ trung hơn thôi. Sao hả? Là bạn gái cậu cảm thấy cô không đủ trẻ. Hiểu rồi. Nào, để gần lại. Để tôi xem nào. Cái đó. Ngẩng đầu. Nếp nhăn. Nếp nhăn trán của cô, và lông mày của cô có thể đánh botox, rồi nếp nhăn của anh… Có thể tiêm axit malic làm đầy. Em cầm cái này đi trả viện phí cô ấy sẽ đưa cô đi nộp viện phí, sau đó đến phòng trị liệu đơn giản khử độc. Lát nữa tôi sẽ đến. Được, cảm ơn. Người tiếp theo. Đến rồi, mau lên. Sao giờ anh mới đến? Kẹt xe rồi, mua hoa đây. Cô chú, lần đầu gặp mặt, ngại quá. Một chút tâm ý, cô xem thằng bé này. Cảm ơn. Trưởng thành, hiểu chuyện. Trông cũng rất khỏe mạnh. Đừng làm. Đứng làm gì? Ngồi đi. Đúng, đúng. Ngồi đi, ngồi đi. Thế nào, đói trên đường rồi phải không? Mau lên, mau lên, ăn trước mấy miếng đi. Nhân lúc thức ăn còn chưa nguội, nào. để mọi người đợi lâu rồi. Đại Chí. Nghe nói anh thích ăn cá. Hôm nay cô đặc biệt làm món cá đuối cho cháu. Cháu ăn nhiều vào. Được. Không hợp khẩu vị. Đâu có. Cô làm rất tốt. Rất thích. Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Lần đầu tiên thấy hai người căng thẳng, căng thẳng cái gì? Con cứ coi như là người một nhà đi Đúng vậy. Nào. Chú kể chuyện cười cho cháu nghe nhé. Nghe chuyện cười xong cháu ăn được sáu bát cơm. Không cần căng thẳng chút nào. Chuyện đó chính là, một ngày nọ, con chim nhỏ đó, mẹ nó hỏi con chim nhỏ, nói hôm nay con muốn chải kiểu tóc gì? Chim nhỏ nói cậu thấy không buồn cười à? Hài hước, buồn cười. Con đang cười sao? Tôi đoán là đứa trẻ này không giỏi về mảng hài hước đúng không? Thật ra cậu ấy vẫn ổn, không có. Trai kỹ thuật hầu hết đều như vậy. Đúng, đúng. Cổ họng tôi hơi khó chịu. Hình như bị cảm rồi. Anh bị cảm à? Sao tôi không biết nữa, cậu đã uống thuốc chưa? Tôi uống rồi. – Ta ăn đó. – Ngươi. Ngươi là… Quan trọng nhất. Hai người lại rắc đường anh ấy cứ không cười, ngọt quá. Thả lỏng ra đi, em làm gì thế? Ăn đi, ăn đi, đừng lo lắng. Chí lớn rất vững. Bình thường chắc là không biết đùa. Cô nói gì thế? Ý của tôi là không biết cười. Cậu ấy phải quản lý doanh nghiệp mà. Bình thường rất ít cười đùa. Một công ty lớn như thế phải quản lý, phải có uy tín. Chắc là không biết cười. Cuộc họp thường niên của công ty họ còn lên báo nữa. Tôi cho mọi người xem uy phong lắm. Vậy sao? Nào, xem đi. Em bầu màn hình rồi. Đầu tư. Tôi hỏi cậu một dự án có phải là thuận lợi không? Em nói thuận lợi là được rồi. Không cần phải làm theo biểu cảm đáng ghét. Rất thuận lợi. Em sẽ khiến anh cảm thấy dự án này có lẽ thật sự rất thuận lợi. Nhưng bên trong có phải có điều gì khuất tất không? Mấy người chạy lông mày khắp mặt đưa ta đi. Anh ta… Không phải rất hài hước sao? Gì nhỉ, tôi ăn no rồi. Mọi người ăn đi. Tôi cũng ăn no rồi. Hai đứa ăn từ đi. Bác sĩ. Hôm nay tôi tiêm phòng nhăn ở đây bây giờ nếp nhăn đã nhiều hơn nhiều rồi. Nhưng sao thấy mặt mình cứng thế nhỉ? Cười cũng không tự nhiên nữa. Đó là vì cơ bắp em thả lỏng nên cảm giác cứng, sau này dần sẽ tự nhiên hơn. Vậy làm thế nào mới nhanh, tự nhiên hơn? Cười nhiều lên. Kim xóa nhăn. Sao anh không trực tiếp căng da, nói là hơi vội, hay là tôi muốn cắt bọng mắt đây? Cười đến chảy nước mắt luôn rồi. Tôi thấy cô không cần làm nữa. Thật đấy. Con đưa tiền cho bố. Ngày nào mẹ cũng khen con trẻ trung, gọi con là bố cũng được. Anh vẫn chê em già, ta thật phục huynh, Vu Đại Chí. Mùi cha mà ta nói không phải là già. Mà là một cảm giác. Nói em giống trưởng bối thích lo cho người khác, thích dạy dỗ người khác. Anh như vậy không bằng nói em già. Thật ra anh cũng không cần mất công thay đổi vì em. Anh cũng có ưu điểm của anh mà. Cậu xem, cậu rất biết chăm sóc người khác. ở bên cạnh anh, anh sẽ có cảm giác an toàn. Vậy sao? Tôi khiến cô có cảm giác an toàn như vậy. Đúng thế. Em xem em nghiêm túc, cứng nhắc như vậy, có cảm giác an toàn hơn. Mạt Mạt. Về rồi. Xin lỗi đã làm phiền hai người. Không làm phiền, không làm phiền. Vậy… Sếp Vu ở đây nên tôi yên tâm. Hai người nói chuyện đi, tôi về phòng trước đây. Con xem con đi. Làm người ta yên tâm hơn. Có phải em để bàn ở bên kia không? Ta tự làm. Anh ngồi đi. Được. Cháu làm. Tôi nhìn này. Xin chào, cô cần giúp gì không? Không, không cần. Tôi đang bắt xe. Nếu không xa thì tôi tiễn anh một đoạn. Đừng lo, tôi khiến người khác có cảm giác an toàn. Biến thái. Lần đầu tiên tôi phát hiện cười khó như thế. Trước đây, em cảm thấy cười hoàn toàn không thành vấn đề. Bất cứ lúc nào cũng có thể. Mặt cứ cười là cứng hết cả. Bụng bị chuột rút rồi, thật đấy. Thật đấy. Cười đến mất giọng rồi. Cười thật. Cười chán rồi, cười chán rồi. Cười với tôi, hạ đường huyết rồi.