Bảy Kiếp May Mắn Tập 05 | Phim Cổ Trang Chuyển Thể Ngôn Tình Siêu Hot | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bảy Kiếp May Mắn] [Tập 5] [Bước Vào Cánh Cửa Tương Tư Của Ta] Lấy sách thì lấy sách, dựa sát vào thế làm gì? Ta… Ta còn có việc. Ta về trước đây. Ta sẽ quay lại tìm tỷ sau.
Tống Tường Vân, cô đang nghĩ gì vậy? Tiểu thư. Chết rồi, chết rồi, chết rồi. Tiểu thư. Xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện rồi. – Người làm sao thế? – Không được, không được, không được. Làm sao đây, làm sao đây, làm sao đây? Hỏng rồi, hỏng rồi.
Toi rồi. Cái gì toi rồi? Không được. Ta nhất định phải nghĩ ra cách. [Quán Trọ Này] [Lục Phủ] Thiếu gia, ngài bị say nắng à? Ngươi nói xem, vừa nãy ta dựa sát vào Tường Vân như vậy, liệu tỷ ấy có nghĩ ta tùy tiện không? Tùy tiện? Hay là…
Hay là ngày mai ta đích thân đến nhà xin lỗi tỷ ấy nhỉ? Ngươi thấy sao? Thiếu gia. Ngài lo lắng thái quá rồi. Ta? Ta… Ngươi… ngươi… Ngài nhìn xem. Sách. Ta nghĩ bình thường Tống tiểu thư toàn đọc loại tiểu thuyết này thôi. “Bước Vào Cánh Cửa Tương Tư Của Ta”.
Ngài… Này đã thấm vào đâu đâu. Thiếu gia. Lục Hà, nhất định phải mua được cuốn sách đó để nghiên cứu thật kĩ. Vâng thưa tiểu thư. [Bước Vào Cánh Cửa Tương Tư Của Ta] “Bước Vào Cánh Cửa Tương Tư Của Ta”. Không ngờ thần tiên tỷ tỷ
Còn là một cô gái tài giỏi thích đọc sách. [Tống Phủ] Nếu như Lục Trường Không không phải là Sơ Không… [Dỡ bỏ] Nhân Duyên Các đi. Bình tĩnh, bình tĩnh. Bây giờ là chuyện liên quan đến cái mạng nhỏ của cô. Tuyệt đối không được đầu hàng trước sắc đẹp.
Tuyệt đối phải bình tĩnh. Nhất định phải trụ được. Tường Vân! Tiên tỳ to gan, dám nhân lúc bổn tọa mất ký ức do lịch kiếp mà làm ô uế sự trong sạch của ta. Tiểu tiên bị oan, tiểu tiên bị oan. Muốn chết à? Tiểu tiên bị oan. Phải hủy hôn.
Nhất định phải hủy hôn. Phải mau chóng tìm thấy Oanh Thời công chúa. Nếu không khi về Thiên Giới, ta không giữ nổi cái mạng này mất. [Tống Phủ] Nhiệm vụ mà ta giao cho ngươi sao rồi? Oanh Thời đâu? Ngươi đã đi những đâu tìm cô ấy?
Ta đưa cho ngươi nhiều bạc như vậy mà ngươi đem đi ăn chơi trác táng hết rồi à? Được lắm Tử Huy. Cái tốt không học lại học mấy thứ vô dụng đó. Thôi, thôi. Thực hiện kế hoạch dự phòng. Kế hoạch dự phòng gì cơ? Chiêu thức tuyệt sát cuối cùng.
[Chiêu thức tuyệt sát: Một mũi tên trúng hai đích] Tìm cho Lục Trường Không [Chiêu thức tuyệt sát: Một mũi tên trúng hai đích] một cô vợ mới. [Lục Phủ] Thiếu gia, bữa sáng đây rồi. Thiếu gia, ngài dậy từ canh bốn là để đọc mấy tiểu thuyết tình cảm này à?
Chuyện này liên quan đến Tường Vân, không thể qua quýt được. Ngươi không biết đấy thôi. Càng đọc kĩ cuốn sách này càng thấy thú vị. Lục Trường Không. Lục Trường Không. Anh tuấn lắm. Tường Vân. Tường Vân. Lục Trường Không, đệ đang nghiên cứu điển luận trong thư phòng à? Ta…
Đâu có. Thiếu gia nhà chúng ta… Tất nhiên rồi. Nghiên cứu điển luận mà. Phải. Ta có chuyện muốn tìm đệ, lại đây. Tường Vân. Hôm qua tỷ ngủ không ngon à? Tại đệ cả đấy. Vì… ta ư? Thôi bỏ đi. Ta đến để hỏi đệ,
Là đệ thích một cô nương như thế nào? Tỷ chạy đến tận đây chỉ để hỏi ta thích một cô nương như thế nào ư? Tất nhiên rồi. Đây là chuyện lớn đó. Là chuyện quan trọng nhất nhất nhất hiện nay. Nói đi. Được. Ta thích… Đợi đã. Tỷ đang làm gì vậy?
Ta sợ ta quên mất nên phải ghi chép lại. Đệ nói đi. [Cô ấy đã] [có lòng với ta đến mức này rồi.] [Cô ấy còn muốn quan tâm đến sở thích của ta.] Ta thích… tỷ… Tỷ đó, thế mà tỷ cũng không nhìn ra à?
Đệ cứ kệ ta có biết không đi. Đệ cứ nói là đệ thích một cô nương như thế nào đi. Chưa biết chừng đệ cứ nói rồi có thể phát hiện ra cuộc đời có rất nhiều khả năng. Trong tương lai cũng có rất nhiều cơ hội và sự lựa chọn.
Đừng nghĩ mãi về quá khứ. Cứ mạnh dạn nói đi. [Hóa ra] [là ta không thể cho cô ấy đủ cảm giác an toàn] [mới khiến cô ấy trằn trọc khó ngủ,] [lo được lo mất.] Nói ngay bây giờ ư? Tất nhiên rồi. Đàn ông mà, mạnh dạn lên. Nói đi.
[Đồ ngốc này.] [Trong mắt ta trừ tỷ ra] [làm gì còn có người nào khác.] Cô gái mà ta thích có cái mũi cao, đôi mắt long lanh có hồn, môi đỏ như son, mái tóc mềm mại như dải lụa. Có mũi, có mắt, tóc dài. Cụ thể hơn đi. Đặc điểm ấy.
[Cô ấy có nụ cười rạng rỡ,] [tiếng cười sảng khoái,] [khiến người ta vừa thấy cô ấy là thấy thoải mái hơn.] [Đọc sách mệt rồi phải không?] Cái này là của đệ. – Chỗ này là của ta. – [Cô ấy trượng nghĩa,] [lương thiện, đáng yêu.]
[Nhìn cô ấy có vẻ vô tư,] [thực ra cô ấy rất biết cách chăm sóc người khác.] Ta làm đó, tất cả là do ta làm. Không liên quan gì đến Lục Trường Không cả. Hổ phụ sinh hổ tử. Từ nhỏ đã bắt đầu nghiên cứu về thuốc súng.
Đây đúng là tấm gương mà Không Nhi nhà ta nên học tập. Tường Vân tỷ tỷ. [Cô ấy chính là một người như vậy.] [Nhiệt tình, chu đáo, dễ thương.] Nếu gặp lúc nguy hiểm, cô ấy nhất định sẽ xông lên đầu tiên. Bình thường cô ấy thích giở mấy trò vặt.
Thực ra ta đều biết. Nhưng chỉ cần cô ấy vui thì ta cũng vui. Người mà đệ thích chắc là không tốt như đệ nghĩ đâu. Không thể nào. Ta mà nói ra thật thì nói ba ngày ba đêm cũng không hết. Cũng tạm đủ rồi. Thế… thế thôi.
Ta còn chưa nói xong mà. Dừng lại. Đợi thời cơ đến rồi đệ hãy nói. Thời cơ gì cơ? Đến lúc đó đệ sẽ biết thôi. Ta còn có việc. Ta đi trước đây. Tường Vân. Thực ra đêm hôm qua, người trằn trọc khó ngủ không chỉ có mình tỷ đâu.
Đệ cũng ngủ không ngon ư? Đệ cũng nằm mơ à? Phải. Vì… ta nghĩ đến tỷ. Ta có việc thật đó. Ta đi trước đây. Ân công, cô xem này. Con gái thượng thư Binh bộ, Trang Băng Uyển, tính tình dịu dàng hiền thục, thích văn thơ. Hoặc là
Con gái thứ hai của nhà thị lang Lễ bộ, Phó Thần Sương, từ nhỏ đã thích luyện võ, kỹ thuật cưỡi ngựa siêu phàm. Bình thường cô ấy thích giở mấy trò vặt. Thực ra ta đều biết. Nhưng chỉ cần cô ấy vui thì ta cũng vui. Còn cô này nữa.
– Con gái Vũ Uy hầu, Tạ Huệ Lan, – Không biết thằng nhóc này học đâu ra mấy câu dỗ dành người khác đó. Con gái cả của thứ sử, Phạm Tuyết Hủy, xinh đẹp động lòng người, giỏi cầm kỳ thi họa. Thực ra bổn tọa biết tỏng mấy trò vặt của cô.
Không được, không được. Ta không thể đắc tội với Đông Hải được. Ta cũng không thể làm liên lụy đến Nhân Duyên Các. Ta chỉ là một tiểu tiên trong Nhân Duyên Các, mơ mộng Xuân Thu gì không biết. Tỉnh táo lên. Thôi, thôi. Cô đừng thôi chứ. Ân công,
Tử Huy tốn bao công sức đi khắp đường lớn ngõ nhỏ mới tìm được mấy bức tranh và thông tin này. Cô còn chẳng thèm nhìn lấy một lần. Cô mau xem đi, chọn giúp Lục công tử một người. Chọn người thứ hai bên dưới đi. Cô ta đó.
Con gái Vũ Uy hầu, Tạ Huệ Lan? Cô chắc chứ? Ngươi xem. Lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, có thể trèo tường, đánh thắng lưu manh. Tốt lắm, tốt lắm. Đây không phải là một bản sao của cô à? Ngươi… ngươi hiểu gì chứ? Ta… Chọn cô ta đi, tốt mà.
Thế… Thế bước tiếp theo chúng ta phải làm thế nào? Thêm một lần nữa. Việc mà ta bảo ngươi làm, ngươi làm đến đâu rồi? Yên tâm đi thiếu gia, ổn thỏa cả rồi. Thiếu gia, ngài xem. Nhưng mà nói đi phải nói lại, thiếu gia. Ta vừa gửi tin đi
Là cô ấy đã trả lời ta rồi. Xem ra Tống tiểu thư này mong đợi lắm đấy. Cảnh đẹp ngày vui có giai nhân. Hoa nở trăng tròn mặc khách về. Hiếm khi ra ngoài chơi một lần, đưa Thúy Bích đi dạo chơi đi. Muốn đi dạo chơi thì… Đi dạo chơi thì…
Thì phải… Đừng về sớm quá nhé. Vâng. Mau đi đi. Tuyệt đối không làm phiền. Bất ngờ đến đột ngột quá đấy. Tên ngốc vạn năm này mắc câu rồi. Bây giờ thiên thời có rồi, địa lợi có rồi, chỉ thiếu mỗi nhân hòa thôi. Giai nhân mà ta cần đâu?
Giai nhân mà ta cần đâu? Còn không mau đưa Tạ tiểu thư qua đó đi. Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Nơi này đông người như vậy, ngươi có chắc là ngươi có thể tìm được Tạ Huệ Lan tiểu thư không? Ân công yên tâm. Tại hạ đã nghe ngóng rõ ràng rồi.
Hôm nay Tạ Huệ Lan tiểu thư mặc đồ gì, đeo trang sức gì, ta đã hỏi rất rõ rồi. Hơn nữa ta còn rào trước với nha hoàn trong Tạ Phủ. Nha hoàn đó chuyển lời của Tạ tiểu thư, nếu có người dắt mối tơ hồng
Thì cô ấy muốn gặp Lục công tử. Ta biết là thằng nhóc nhà ngươi có duyên với phụ nữ mà. Còn nhớ ta đã nói gì với ngươi không? Tại hạ là người hầu trong Lục Phủ. Lục Trường Không công tử sai ta đưa người qua đó. Trò ngoan dễ bảo. Đi đi.
Ngươi đã thăm dò cẩn thận chưa? Có chắc là huynh ấy sẽ đến không? Mất một ít bạc mới biết được tin tức chính xác từ Lục Phóng, người hầu của Lục thiếu gia. Thế… hắn biết ta về kinh thành rồi ư? Không. Lục Phóng cũng chỉ nghĩ là
Một trong số những người ái mộ Lục thiếu gia mua tin tức mà thôi. Hắn không hề phát giác ra điều gì khác. Thế là đúng rồi. Bổn cô nương phải tận mắt thấy phản ứng của biểu ca khi mới gặp ta là như thế nào.
Nhất định là huynh ấy sẽ vui lắm. Ngươi nhìn xem, lớp trang điểm của ta vẫn ổn chứ? Đêm nay rất nhiều công tử tiểu thư đều đến hội Hoa Đăng. Nghe nói Lục thiếu gia đó đã bao cả vườn hoa Quỳnh Phương. Chẳng lẽ là vì tiểu thư nhà nào đó?
Nghe nói ngài ấy và con gái nhà họ Tống có hôn ước, chắc là vì cô ta đó. Đúng là trai tài gái sắc. Tiểu thư, hay là người đừng đeo thêm nữa. Đều tại Giải Oanh Thời ta xinh đẹp không ai sánh bằng. Nếu ta vẽ thêm một nốt ruồi mỹ nhân,
Nhất định biểu ca sẽ rất thích ta. Nốt ruồi mỹ nhân của ta. Làm sao bây giờ đây? Nhìn giống vết sẹo mất rồi. Tiểu thư đừng lo. Lục Hà sẽ lấy một chậu nước. Trâm cài Điệp Luyến Hoa. Hoa ngọc màu xanh nhạt.
Xin lỗi, người có phải là Tạ tiểu thư không? Có chuyện gì? Ta là người hầu của Lục Phủ. Lục Trường Không công tử nói với ta, bảo ta đi tìm người và nói với người là ngài ấy sẽ chờ người ở vườn hoa Quỳnh Phương. Đợi đã… Ngươi nói gì cơ?
Lục… Lục Trường Không thiếu gia muốn ta đến đó sao? Tất nhiên rồi. Thật ra Lục thiếu gia đã chú ý đến người từ lâu rồi. Hơn nữa ngài ấy còn cố tình chuẩn bị một bất ngờ thú vị cho người ở vườn hoa Quỳnh Phương đó. Cố tình chuẩn bị?
Có vẻ biểu ca vẫn còn nhớ mình. Ngươi đi trước đi. Ta phải chuẩn bị một chút đã rồi sẽ qua đó. Làm phiền tiểu thư rồi. Xem đám ngu ngốc các ngươi đi. Các ngươi làm ăn như vậy đấy à? Nếu làm tổn thương thân thể quý giá của Tam điện hạ
Thì các ngươi phải chặt bao nhiêu cái đầu cho đủ đây? Tức chết mất. Chuyện ta bảo ngươi làm thế nào rồi? Ta đã tìm thấy Tạ tiểu thư. Cô ấy rất vui lòng được hẹn hò với Lục công tử. Ta tính giờ thì thấy cũng sắp đến rồi đấy.
Từ xưa đến nay, mấy công tử tiểu thư này chỉ toàn mấy kịch bản phong hoa tuyết nguyệt thôi. Nếu đệ ấy đã đồng ý gặp gỡ giai nhân, vậy thì những văn nhân mặc khách như chúng ta cũng đến lúc rút lui rồi. Tạ Huệ Lan tiểu thư!
Tạ Huệ Lan tiểu thư! Tạ Huệ Lan tiểu thư, bên này! Cái tên này nghe rất quen. Đúng vậy nhỉ? Giống hệt như người chúng ta đang tìm. Ngươi là… Tạ Huệ Lan tiểu thư. Công tử nhà ta mời người đến. Váy màu cam nhạt. Trâm cài Điệp Luyến Hoa.
Hoa ngọc màu xanh nhạt. Tại sao cách ăn mặc cũng giống nhau vậy? Tại sao lại có hai Tạ tiểu thư? Chết rồi. Rốt cuộc thì ngươi đã bảo ai qua đó? Ta… Mời đi lối này. Có phải người đó không? Sao người này trông quen thế?
[Công chúa ta đây sẽ tin ngươi lần cuối cùng.] Nếu lại có sai sót gì… Tiểu tiên chắc chắn sẽ không để xảy ra sai sót gì đâu. Oanh Thời? Thần tiên tỷ tỷ? Tại sao ngươi lại gọi cô ấy là thần tiên tỷ tỷ?
Chẳng lẽ cô ấy là Oanh Thời mà ân công đang tìm kiếm? Coi như tên nhóc nhà ngươi làm được chuyện tốt rồi đấy. Có cô ấy thì có thể giải được tình kiếp rồi. Món nợ đá Nữ Oa cũng có thể trả xong rồi.
Ngươi đã giúp cho một mối tình tốt đẹp đấy. Nhưng đó là tình yêu của ta! Được lắm Tử Huy. Ngươi dám lấy tiền của ta đi tìm bạn đời của riêng ngươi! Từ từ, đợi đã, đừng mà. Ngươi nghe cho kĩ đây.
Dù có gì xảy ra, cũng phải chịu đựng cho ta. Có nghe không? Ân công. Cô nhìn kìa. Nhãi ranh này! Ngươi đang làm gì thế? Ta… ta chưa sẵn sàng. Cái gì cơ? Ý ta là Lục công tử vẫn chưa chuẩn bị xong. Cô nương,
Xin mời qua đây nói chuyện một lát. Chẳng lẽ họ lên rồi à? Cái tên Tử Huy này. Nếu ngươi mà làm hỏng chuyện này, đợi đó xem ta xử lý ngươi thế nào. Tường Vân! Ta… Sao tỷ đến đây sớm thế? Ta đến không đúng lúc rồi.
Ta không làm phiền việc nghiêm túc của đệ nữa. Việc nghiêm túc gì? Không phải tỷ đã đồng ý là sẽ đến hội hoa đăng với ta rồi sao? Không phải đệ đã đồng ý hẹn hò với giai nhân rồi à? Ý ta là hôm nay là hội hoa đăng,
Việc nghiêm túc tất nhiên là ngắm hoa đăng rồi. Cảnh đẹp ngày vui thế này, tất nhiên là phải ngắm với giai nhân rồi. Vậy ta hỏi tỷ, cảnh đẹp ngày vui là như thế nào? Cảnh đẹp tất nhiên là những chiếc đèn lồng trước mắt và những ngôi sao trên bầu trời.
Ngày vui chính là lúc này. [Tiêu rồi.] [Tự nhảy vào hố luôn rồi.] Vậy thì ta hỏi tỷ một lần nữa. Thế nào mới là giai nhân? Giai nhân tất nhiên là người trong lòng. Ta và người trong lòng đã ở trong cảnh này rồi, sao không phải là việc nghiêm túc được?
Sao tỷ lại rời đi? Ta… Ta đâu có rời đi. Ta chỉ hơi căng thẳng. Có vài lời ta đã kìm nén khá lâu rồi. Ta suy nghĩ rất kĩ mới lấy hết can đảm bày tỏ với tỷ. Vì vậy ta đã chuẩn bị những thứ này. Đi theo ta nào.
Lại đây nào. Ta nghĩ đã đến lúc rồi. Đến lúc gì? Đây là… Đây là bóng dáng của chúng ta từ nhỏ đến lớn. Ta và tỷ lớn lên bên nhau. Tỷ ấy mà, rất tinh nghịch đáng yêu, hoạt bát hiếu động. Lúc nhỏ ta hơi trầm lặng một chút,
Cứ mãi đi theo sau tỷ, ngước nhìn tỷ. Ta hy vọng một ngày nào đó có thể trở thành người sánh đôi với tỷ, thậm chí là chăm sóc cho tỷ, bảo vệ tỷ. Mới đó thôi mà chúng ta đã đến tuổi thành thân rồi. Trước đó tỷ đã nói
Cuộc sống có rất nhiều khả năng, sẽ có nhiều sự lựa chọn và cơ hội trong tương lai. Ta đã suy nghĩ rất lâu. Cuộc sống trong quá khứ của ta có tỷ, vì vậy tương lai ta cũng mong được ở bên tỷ. Mong có được trái tim của một người.
Bên nhau đến bạc đầu. Đây là tình cảm của ta dành cho tỷ. Mong muốn trong cuộc đời này của ta là trong tương lai, chúng ta sẽ có con đàn cháu đống, cả trai lẫn gái. Đến khi đó, trên đèn kéo quân sẽ có càng nhiều niềm vui.
[Lão Lý ơi, Lão Lý à.] [Huynh đừng thái quá.] [Bịa ra cả trẻ con luôn rồi kìa.] Ta… Ta đã nói hết những gì ta đã chuẩn bị rồi. Tỷ suy ngẫm đi. Suy nghĩ trong thời gian một nén hương rồi hãy trả lời ta. Đúng là phải suy nghĩ cho kĩ.
Có thời gian một nén hương kia mà. Không vội, không vội. Để ta nghĩ từ từ. Đệ đừng có nhìn chằm chằm vào ta. Ta sẽ thấy căng thẳng lắm. Đệ quay mặt đi chỗ khác đi. Nghe theo tỷ đấy. Tường Vân! Ta… Bây giờ tình hình trong triều không ổn định.
Việc liên hôn của hai nhà Lục và Tống là một vấn đề lớn. Ta nghĩ sau khi tình hình trong triều ổn định thì hãy đính hôn. Ý của tỷ thế nào? Ta thấy rất tốt, rất tốt. Đây là việc lớn, là việc lớn. Phải xem xét cẩn thận.
Không chỉ mỗi tỷ là lo lắng. Thực ra lòng ta cũng đang rối bời. Ta nghĩ nếu tỷ không thích những gì ta đã chuẩn bị và từ chối ta, nếu tỷ không muốn có một tương lai với ta, thì ta phải làm sao đây? Không ngờ biểu ca yêu ta đến thế,
Còn lên kế hoạch cho cả tương lai của chúng ta rồi. Giải… Biểu ca! Oanh Thời! Ta… Sao muội lại ở đây? Không phải huynh gọi ta đến đây sao? Người ta hẹn là Tường Vân mà. Biểu ca! Tường Vân! Đó là biểu muội của ta. Ta… Lại đây nào. Biểu muội.
Đây là người đã đính ước với ta. Tường Vân, con gái nhà họ Tống. Tường Vân? Tống Tường Vân? Đó chỉ là lời hứa mà cô phụ và Tống thống lĩnh tùy tiện nói ra khi còn trẻ thôi mà. Đó mà là hôn ước sao? Biểu ca.
Huynh không cần ép buộc bản thân tuân theo hôn ước vì chiều lòng cô phụ, để bản thân chịu ấm ức. Ai chịu ấm ức? Đừng có nói bậy. Biểu ca và ta mới yêu nhau. Ai yêu nhau với muội? Không, Tường Vân, đừng nghe muội ấy nói bậy.
Tỷ nghe ta giải thích đi. Đệ không cần giải thích, ta hiểu mà. Nếu hai người có hiểu lầm gì nhau thì cứ nói ra là được. Không… Không có hiểu lầm gì ở đây cả. Không, có hiểu lầm rồi. Tỷ nghe này, để ta nói cho tỷ hiểu.
Đệ thực sự không cần giải thích, ta hiểu mà. Ta không hiểu lầm. Ta chỉ muốn để cho hai người không gian riêng. Tường Vân, nếu tỷ giận ta thì cứ mắng ta đi. Tỷ không cần nói những điều trái lòng mình. Ta… Để ta giải thích với tỷ.
Huynh còn giải thích gì với cô ta nữa? Ta… Không… Ta là… Còn muội… Ta… Ta… Tường Vân! Tường Vân! Con ả Tường Vân đáng ghét này. Tại sao biểu ca chỉ để ý mình cô ta vậy chứ? Biểu ca! Thần tiên tỷ tỷ! Thần tiên tỷ tỷ! Thần tiên tỷ tỷ!
Tường Vân! Tường Vân! Tường Vân! Tránh ra một chút. Biểu ca! Tường Vân! Thần tiên tỷ tỷ! Thần tiên tỷ tỷ! Tường Vân! Ninh vương điện hạ, sao ngài lại ở đây? Các cô đang làm gì thế? Chúng ta… đang chơi trốn tìm. Cái này… Ninh vương điện hạ.
Sao ngài lại bị thương? Không sao đâu. Biểu ca! Biểu ca! Thần tiên tỷ tỷ! Được rồi đấy. Vừa thiết thực lại vừa đẹp. Ninh vương điện hạ. Sao ngài lại cười? Ta thấy lần này bị thương rất tốt. Trong cung, chưa từng có ai quan tâm đến ta như vậy.
Đó là vì Ninh vương điện hạ đã cứu mạng ta và Lục Trường Không. Ta nghe nói cô nương và Lục thiếu tướng quân đã có hôn ước từ nhỏ. Đúng là vậy. Vậy tại sao vừa nãy cô nương lại né tránh Lục thiếu tướng quân như gặp ma vậy? Chẳng lẽ
Tường Vân cô nương không thích Lục thiếu tướng quân? Không phải vậy. Chỉ là quan hệ của ta với Lục Trường Không không phải như vậy. Ta sợ phiền phức, nên là chỉ muốn tránh đi sự ràng buộc này. Cũng đúng. Tình hình của nhà họ Lục hiện giờ, ta cũng nghĩ
Cô không nên dính líu quá nhiều vào nhà họ Lục đâu. Vốn là vậy mà. Võ tướng thế gia, chỉ toàn là đánh giết, có gì tốt đâu chứ? Nếu không còn việc gì nữa thì Tường Vân xin đi trước. Tường Vân. Cảm ơn cô chuyện hôm nay.
Sau này nếu có khó khăn gì thì hãy nhớ, cô có thể đến tìm ta. Cảm ơn điện hạ. Tường Vân! Tống Tường Vân? Biểu ca bị cô ta làm cho mê muội rồi. Bây giờ ta phải trừng trị cô. Lục Hà. Lên đi. Làm nhanh lên! Tống Tường Vân!
Cô dám đắc tội với Oanh Thời tiểu thư nhà ta. Có người rơi xuống nước! Ở kia kìa! Tránh ra một chút! Người vừa rồi hình như là Lục thiếu tướng quân. Tường Vân! Nhìn kìa. Không được, không được! Thả ta ra! Ngài sẽ bị thương mất. Tránh ra! Biểu ca! Tiểu thư!
Điện hạ! Sao lại thêm một người nữa nhảy xuống? Tiểu thư! Thần tiên tỷ tỷ! – Tiểu thư! – Ta đến cứu cô đây! Điện hạ, chúng ta về trước đi. ♫Chàng hiểu rõ tình yêu của ta♫ ♫Chuyện ngàn xưa vẫn còn lưu truyền♫ ♫Nhân quả tuần hoàn đã ghi lại từ lâu♫
♫Tơ hồng số mệnh đan cài vào nhau♫ ♫Bắt đầu lại từ đầu♫ ♫Niềm hạnh phúc ghi khắc trong tâm trí♫ ♫Trải qua bao nhiêu kiếp♫ ♫Dẫu buồn vui cũng luôn ở bên chàng♫ ♫Gặp lại nhau không phải là tình cờ♫ ♫Đó là ta can đảm bước đến vì chàng♫