Bảy Kiếp May Mắn Tập 04 | Phim Cổ Trang Chuyển Thể Ngôn Tình Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bảy Kiếp May Mắn] [Tập 4] Tường Vân. ta thật sự không ngờ tỷ đã nghĩ hết tương lai cho chúng ta rồi. Sau khi chúng ta thành thân, ta sẽ để tỷ quản lý toàn bộ tài sản của ta, và cả ta nữa. Thiếu gia.

    Đầu gỗ, đúng là đồ đầu gỗ. Cô nương tinh mắt quá. Đây là một tượng gỗ tốt hiếm gặp, vừa cứng vừa gỗ. Trăm năm khó gặp đấy. Mua một bức đi. Tiểu thư. Thúy Bích, ngươi mang đồ về cùng Lục Phóng trước đi. Ta sẽ đuổi theo tiểu thư nhà các ngươi.

    Thiếu gia. – Thiếu gia. – Tường Vân. Rơi rồi kìa. Tường Vân. Tượng gỗ thượng hạng đây. Tường Vân. Tường Vân. Vừa rồi ta nói sai gì rồi à? [Thần bói] [Nếu phương án đầu tiên thất bại,] [vậy thì thực hiện phương án thứ hai,] [Thức thứ hai: Bán Tiên Công Lược]

    [Bán Tiên Công Lược.] [Hủy hôn thức thứ hai: Bán Tiên Công Lược] Không Không, lại đây, lại đây. Nào. Ngồi xuống đi, ngồi đi. Nào. Ta… Bói một quẻ cho cuộc hôn nhân tốt đẹp của chúng ta. Được. Hai người bói nhân duyên? Đại sư, có chuyện gì thế? Không hay, không hay.

    Hai người là một cặp trúng lời nguyền đời đời kiếp kiếp. Nếu gượng ép ở bên nhau thì không phải sinh ly cũng là tử biệt. Chúng ta rời xa nhau đi. Lừa đảo. Ngươi là kẻ lừa đảo. Mấy thứ này của ngươi… – ngươi… – Công tử, ta không cố ý…

    Không cố ý tiết lộ thiên cơ đâu. Không Không, đại sư không cố ý nguyền rủa chúng ta, mà là có lòng nhắc nhở. Đệ đừng trách hắn nhé. Dù ý trời là vậy, bọn ta cứ nhất định muốn ở bên nhau, thì sao? Thế… khó tránh khỏi họa đổ máu. Không Không,

    Phải làm sao đây? Không sao đâu. Nếu hắn có bản lĩnh thật sẽ không ngồi bày sạp ở đây đâu. Chẳng qua là kẻ lừa đảo trên giang hồ mà thôi, không đáng tin đâu. Ta… Đi thôi. Không Không. Không Không, đệ đợi đã. Tự dưng ta muốn ăn chân giò.

    Ăn chân giò? Tỷ đợi nhé, ta đi mua cho tỷ. Đừng nản lòng. Chuẩn bị xong bước tiếp theo chưa? Ân công yên tâm, ta đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Bây giờ ngoài hủy hôn ước ra còn phải tìm Oanh Thời. Tìm Oanh Thời?

    Đây là tranh chân dung của Oanh Thời. Ta hẹn cô ấy đầu thai cùng nhau. Bây giờ chắc hẳn cũng tầm tuổi ta. Ân công, thế này… Khó à? Tử Huy, đây là con đường ngươi buộc phải đi để trở thành người phàm. Cố lên. Tường Vân, chúng ta nhất định

    Phải đi đường hoang vắng này về phủ à? Có đệ ở đây, hoang vắng tới đâu cũng không đáng sợ. Đệ là Lục thiếu tướng quân có thể đẩy lùi hai vạn đại quân bằng một ngàn quân lính đó. Chẳng lẽ đệ tin lời của đạo sĩ đó à?

    Làm gì có chuyện đó? Chúng ta trưởng thành cùng nhau từ nhỏ, nếu là một cặp bị nguyền thật thì đã gặp chuyện lâu rồi. Bây giờ chúng ta đang nắm tay nhau cũng không sao còn gì. [Hủy hôn thức thứ ba: Lấy giả tráo thật] Các ngươi là ai?

    Sao lại cản đường ta? Là người muốn lấy mạng ngươi. Không Không, ta sợ quá. Không phải họ là tai họa đổ máu mà đạo sĩ kia nói đấy chứ? Đừng sợ. Có ta ở đây, không sao đâu. Ta khuyên nếu các vị không muốn gặp chuyện thì mau rời khỏi đây đi.

    Xông lên. Đám người này vô dụng quá. Bị đánh ra nông nỗi này, mình phải đền bao nhiêu tiền đây? Tỷ không sợ chứ? Đi mau. Điện hạ, phía Nhị hoàng tử đã ra tay rồi. E là lần này Lục thiếu tướng quân sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ là… Cái gì?

    Tường Vân cô nương của Tống Phủ cũng ở đó. Ngươi nói gì? Không Không, cẩn thận. Không Không, hắn… hắn uy hiếp ta. Buông cô ấy ra. Ngươi đừng lại gần. Không Không, đệ nhìn đi, nếu đệ không buông tay chịu trói, hắn sẽ ra tay với ta mất.

    Ta nói lại một lần nữa, buông cô ấy ra. Ngươi đừng lại đây, hạ côn xuống. Các ngươi cứ nhắm vào ta. Nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của cô ấy, ta sẽ giết sạch các ngươi. Nghe nói kiếm pháp của Lục thiếu tướng quân xuất chúng,

    Là tướng tài trăm năm hiếm có. Nếu hôm nay ta đánh gãy cánh tay của ngươi, không biết ngươi còn có thể dẫn quân đánh trận được không? Các ngươi… Các ngươi làm thật à? Tường Vân. Đừng động vào cô ấy. Đau lòng à? Hôm nay cô ta có giữ được mạng không

    Thì phải xem Lục thiếu tướng quân làm thế nào rồi. Tường Vân. Lục Trường Không, đệ bị thương rồi. Ta không sao. Tỷ sao rồi? Ta không sao. Không sao là tốt. Không sao là… Lục Trường Không. Lục Trường Không. Lục Trường Không, đệ tỉnh lại đi. Đệ đừng dọa ta.

    Lục Trường Không. Dừng lại, dừng lại. Cô nương, sao cậu ấy lại bị thương thế này? Tiểu nữ tử gặp cướp giữa đường, bạn ta bị thương rất nặng, mong quý nhân cho đi nhờ. Cô nương. Tu Minh Điện hạ? Chúng ta lại gặp nhau rồi. Thiếu gia.

    Thiếu gia, ngài cố lên, thiếu gia. Thiếu gia. Hai ngươi mau đi tìm đại phu. Rõ. Nhanh lên. Đa tạ Điện hạ ra tay giúp ta chuyện hôm nay. Tường Vân cô nương khách sáo quá. Ta và Lục thiếu tướng quân là bạn, nên giúp thôi. [Nhìn Tu Minh Điện hạ]

    [chắc cũng đã uống nước Vong Xuyên rồi.] Chẳng hay Điện hạ đang nhìn gì? Tường Vân cô nương giống muội muội của ta thật đấy. Muội ấy ở trong cung buồn chán, đang thiếu một người bạn có tính tình thoải mái như Tường Vân cô nương. Không biết cô nương có rảnh

    Tới chơi với muội ấy không? Đương nhiên rồi. Điện hạ là ân nhân cứu mạng của ta và Lục Trường Không. Huống chi trước khi chúng ta ở Tiên… Tóm lại sau này nếu Điện hạ cần Tường Vân giúp gì thì cứ gọi, chắc chắn Tường Vân có vượt núi đao biển lửa

    Cũng không từ chối. Được. Vậy bổn vương đi trước đây. Điện hạ đi thong thả. Lão Tống. Rõ ràng con biết là nguy hiểm mà vẫn dẫn Trường Không tới nơi hẻo lánh như thế, con bảo ta phải ăn nói thế nào với Lục bá bá của con?

    Con cũng đâu biết thích khách đó là thật. Con còn cãi nữa à? Con cũng suýt bị thương mà, sao cha không quan tâm con? Con… Con quay lại cho ta. Lục đại nhân, Lục phu nhân, thiếu tướng quân không nguy hiểm tới tính mạng, chỉ bị thương hơi nặng,

    Cần nghỉ ngơi chữa trị một thời gian. Vậy được, đa tạ. Ta xin cáo từ. Được. [Tống Phủ] Chuyện gì thế này? Ta bảo ngươi tìm gánh kịch, kết quả ngươi mời một đám sát thủ tới. Ân công của ngươi còn suýt mất mạng đấy. Mấy người ta tìm có đi đâu.

    Hóa ra người phàm trần không phải ai cũng có đạo đức như ân công. Có người nhận tiền nhưng không làm, ôm tiền chạy luôn rồi. Với đầu óc như ngươi, sau này ta còn giao việc cho ngươi thế nào được? Ân công đừng sốt ruột mà. Đừng sốt ruột à?

    Không sốt ruột thì mạng của ân công ngươi cũng mất rồi. Thôi, thôi. Ta không tức giận, không tức giận. [Lục Phủ] [Hết cách rồi,] [cứ diễn trước đã.] [Dù gì cũng không thể để Sơ Không tiên quân] [biết mình uống mật Vong Xuyên.] [Nếu không mình còn chết thê thảm hơn nữa.]

    Lục Trường Không, đệ mau tỉnh lại đi. Đệ không được có chuyện gì đâu đấy. Nếu đệ có mệnh hệ gì, ta cũng không sống được nữa. Lục Trường Không, đệ tỉnh rồi à? Tỷ vừa nói nếu ta chết, tỷ cũng không sống được. Đương nhiên rồi. Lục Trường Không, xin lỗi đệ,

    Nếu ta không cố ý đi đường nhỏ đó đệ cũng sẽ không bị thương. Không trách tỷ được. Ngược lại là ta liên lụy tỷ mới đúng. Thế này xem ra là Nhân Duyên Các sắp có thêm một cậu con rể để dựa dẫm rồi. Ông Tơ Hồng, chúc mừng, chúc mừng.

    Nhờ công của cậu cả, cùng vui, cùng vui. Đợi Tiểu Tường Tử và Sơ Không tiên quân kết thành cặp thần tiên, trở thành giai thoại mỹ mãn của Thiên Giới… Thế chúng ta đều là người có quan hệ thân thích với chiến thần rồi. Nào, nào. Uống đi, uống đi.

    [Nếu không phải ta] [biết Tiểu Tường Vân uống mật Vong Xuyên,] [thì ta cũng tưởng thật đấy.] Đây là ngọc Trường Mệnh mẹ ta cho ta, mẹ nói sợ ta có số khổ bẩm sinh, phù hộ ta sống lâu trăm tuổi. Tặng đệ. Kiếp này đệ phải sống lâu trăm tuổi đấy.

    Tường Vân, tỷ tốt với ta quá. Đệ có đau không? Không sao. Thổi vài cái sẽ không đau nữa. Sao tay đệ lại bị thương nặng thế này? Không biết có ảnh hưởng tới tỷ võ trong cung không? Nhưng đệ yên tâm, có ta ở đây,

    Ta nhất định bồi bổ lại cho đệ. Tỷ nói thật chứ? Nếu là vậy thật, dù ta có bị thương nặng hơn cũng đáng. Chỉ cần đệ nhớ ta tốt với đệ, sau này tha mạng cho ta là được. Ngốc, ta bảo vệ tỷ còn không kịp kìa, sao lại giết tỷ được?

    Vậy chúng ta móc ngoéo. Nói đi. Trời đất chứng giám, dù có chuyện gì, vào bất kỳ lúc nào Lục Trường Không đệ cũng không được giết Tường Vân. Mãi mãi không được thay đổi. Khoan đã. Lời thề gì thế này? Đệ nói đi, đệ có hứa không? Ta hứa. Đỡ hơn chưa?

    Thuộc hạ vô dụng, để hắn chạy mất. Xin chủ thượng trách phạt. Vô dụng. Cơ hội tốt thế này mà vẫn để hắn chạy thoát. Xin chủ thượng bớt giận. Xin hãy cho thuộc hạ thêm chút thời gian. Chắc chắn thuộc hạ sẽ lấy được mạng hắn. Để hắn chết ở kiếp này,

    Khó có thể tái sinh. Bỏ đi. Dù sao hắn cũng là kỳ lân vàng duy nhất trong lục giới. Cho dù lần này hắn không còn pháp lực và trí nhớ, thì hắn cũng không phải người dễ đối phó. Nhớ kĩ, làm việc cẩn thận vào.

    Đừng để hắn phát hiện ra bất cứ chuyện gì khác thường. Bằng không, nhỡ như không giết được hắn, mà để đến khi hắn khôi phục trí nhớ, không chừng sẽ làm hỏng chuyện lớn của bổn tọa đấy. Vâng. Thuộc hạ xin nhớ kĩ trong lòng. [Lục Phủ] Cha.

    Vết thương ở tay đã đỡ hơn chưa? Thuốc rất hiệu quả. Con thấy đã đỡ hơn nhiều rồi. Vậy thì tốt. Con cảm thấy chuyện này là do ai làm? Giáp bảo hộ của Hình Sát Ty, chẳng lẽ là Phùng đô úy?

    Phùng đô úy xưa nay có quan hệ tốt với Nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử chưa bao giờ xem trọng nhà họ Lục chúng ta. Ắt hẳn việc này là do Nhị hoàng tử gây ra. Người này lại dám to gan lớn mật đến nhường này. Cha,

    Giờ mấy vị hoàng tử đều đã trưởng thành, cha không tham gia vào chuyện lập Thái tử sao? Tình hình triều chính hiện tại thay đổi khôn lường, nhà họ Lục lại đang đứng đầu ngọn gió… Chuyện này, cha tự có tính toán. Con chỉ cần lo dưỡng thương thôi.

    Tỷ võ hoàng gia sắp đến rồi, các thúc bá đều gửi gắm kỳ vọng vào con đấy. Con phải cố gắng nhiều hơn nhé. À đúng rồi, Tam hoàng tử sai người tặng con một ít dược thảo quý. Nếu sau này con gặp Tam hoàng tử,

    Thì nhớ cảm ơn ngài ấy đàng hoàng đấy. Ninh vương Điện hạ ư? Con vẫn chưa biết chuyện này sao? Là Ninh vương Điện hạ đã đưa con và Tường Vân về Lục Phủ đấy. Sao ngài ấy lại biết nhỉ? Được rồi. Con nghỉ ngơi đi. Bùa cầu nguyện đây. Nào, nào, nào.

    Nào, đến xem thử đi nào. Bùa cầu nguyện đây. Là chỗ đó đúng không? Bùa cầu nguyện đây. Bùa cầu nguyện cầu được ước thấy đây. Đến xem thử đi nào. Bùa cầu nguyện có thể thực hiện mọi tâm nguyện đấy. Nào. Đến xem thử nào. Xem thử đi nào. Công tử,

    Đến xem thử đi nào. Nào, đến xem thử đi nào. Nguyện vọng nào cũng thực hiện được thật sao? Đương nhiên rồi. Công tử để ý cô nương nào, chỉ cần viết lên bùa cầu nguyện này, rồi treo nó lên cây cầu nguyện ở Miếu Nhân Duyên phía trước, thì chẳng mấy mà

    Mọi nguyện vọng sẽ có thể thực hiện. Hay quá, ta muốn tìm người. Tìm người ư? [Tiểu thư Giải Phủ – Giải Oanh Thời] Tiểu thư, [Nha hoàn của Giải Phủ – Lục Hà] vừa rồi ta nhìn thấy một vị công tử, cầm bức tranh này hình như đang tìm người.

    Hơn nữa gặp ai cũng đưa một bức, còn hỏi có biết Oanh Thời cô nương này không. [Lục Phủ] Đưa cái này đến Văn Khang. Vâng. Thiếu gia. Thiếu gia. Tống tiểu thư đến rồi. À, còn đòi nấu canh cho ngài nữa đấy. Thật à? Ở đâu vậy? Này thiếu gia.

    Ngài thông minh như thế, sao mỗi chuyện này là ngốc nghếch vậy? Ta… Thiếu gia. Nếu ngài muốn gặp được Tống tiểu thư mọi lúc, thì lúc này ngài nên trở về giường nằm đi. Ta với Tường Vân là thanh mai trúc mã, không cần phải làm như thế nhé. Thiếu…

    Vậy ta mời Tống tiểu thư đến nhé. Mau đi đi. Vâng. Thiếu gia. Thiếu gia. Thiếu gia, Tống… Tường Vân. Tường Vân. Ta đây. Ta ở đây. Tường Vân. Từ từ thôi. Ta lại cứ tưởng không thể gặp lại tỷ nữa đấy. Đệ đang nói vớ vẩn gì vậy.

    Đệ sẽ không có chuyện gì đâu. Chẳng phải hôm qua vẫn ổn sao, sao hôm nay lại nghiêm trọng hơn rồi? Bệnh này nó ghê lắm, cứ tái đi tái lại. Chắc là… chắc là nội thương rồi. [Nội thương?] [Diễn xuất khoa trương thế này,] [tưởng ta bị ngốc hay bị mù à?]

    [Xem ta xử lý ngươi đây.] Nội thương sao? Mau đi rót tí nước đi. Vâng. Không Không, đệ không sao chứ? Tống tiểu thư. Nước đến rồi đây. Thiếu gia ơi, tay của ngài… [Khiếp,] [diễn sứt sẹo thế này,] [giả hơn tí nữa xem nào.] Mất cảm giác rồi à?

    Mất cảm giác rồi. Thế nên sau này, thuốc thang, trà nước gì, cũng phải nhờ Tống tiểu thư đích thân đút rồi. Không Không. Sao lại thế này chứ? Thật sự mất cảm giác rồi sao? Mất cảm giác rồi. [Còn giả vờ.] [Ta xem ngươi còn kiên trì được đến lúc nào.]

    Không còn chút cảm giác nào sao? Không còn chút… Cảm giác nào. [Thằng nhãi nhà ngươi chịu đựng giỏi đấy.] Làm sao đây? Tường Vân. Tường Vân. Ta… ta… Không Không. Làm gì vậy? – Làm sao đây? – Ta không sao. Thật ra, ta… Thật ra, ta… Chi bằng

    Để bổn vương xem thử. Ninh vương Điện hạ. Ninh vương Điện hạ. Ninh vương Điện hạ. Nghe nói Lục huynh bệnh lâu ngày chưa khỏi, nên bổn vương cố tình đến đây thăm huynh. Không ngại Lục huynh và Tống cô nương chê cười, từ nhỏ ta đã thân thể ốm yếu,

    Nên rất hiểu biết các phương pháp trị liệu cổ truyền. Chi bằng để bổn vương xem giúp Lục huynh thử nhé. [Cứ để Ninh vương Điện hạ vạch trần ngươi,] [ta xem ngươi xử lý thế nào.] Được đó. Dù sao cũng đã mất cảm giác rồi mà.

    Có tệ thế nào cũng không thể tệ hơn nữa. Cứ để Ninh vương Điện hạ giúp đệ thử xem. Không cần nữa đâu. Chẳng phải trước đây quan hệ hai người tốt lắm sao? Đệ để Ninh vương Điện hạ giúp đệ thử xem. Lục huynh không cần khách sáo với bổn vương đâu.

    Lục huynh đừng gấp. Đây chỉ là bước đầu tiên thôi. Lục huynh cảm thấy thế nào? Có cảm giác chưa? Sao lại thế nhỉ? Để bổn vương… Không cần đâu. Được rồi. Ninh vương Điện hạ, ngài lợi hại quá. Lục Trường Không, đệ phải cảm ơn Ninh vương Điện hạ đàng hoàng đấy.

    Không cần khách sáo đâu. Đỡ hơn chưa? Các vị thần tiên đại ca, [Tìm được Oanh Thời] xin phù hộ, giúp đỡ cho. Giúp Tử Huy nhanh chóng tìm được Oanh Thời cô nương. Ân công còn đang chờ ta về báo cáo kết quả đấy. Xin làm ơn.

    Mong lần này về kinh thành, những việc cầu mong đều sẽ thuận lợi. Không thành công thì cũng thành nhân. [Tìm được phu quân] Tiểu thư. Chính là người đó. Đồ ngốc. [Lục Trường Không này] [còn dám diễn nội thương mất cảm giác với mình.]

    [Ngươi hãy tận hưởng mùi vị món canh này đi.] Tường Vân. Cần giúp đỡ không? Không cần đâu. Ninh vương Điện hạ cứ ở đó với Lục Thời Không đi. Ở đây có ta là được rồi. Không sao đâu. Lục huynh vẫn cần yên tĩnh. Đây là gì vậy?

    Đây là canh gà bí truyền của ta đấy. Ngài xem. Cẩn thận. Không sao chứ? Không sao. Tiểu thư. Cô xem. Đúng rồi. Hình như phu tử từng nói, cơ thể người phàm dầm mưa là sẽ bệnh. Ngươi ở đây chờ ta. ♫Nàng nghe cơn gió than thở♫ Ta mua

    ♫Áng mây liền cảm thấy tủi thân♫ cái ô này, được không? ♫Hóa thành cơn mưa rơi xuống♫ ♫Nỗi nhớ vô cùng vô tận♫ Ta mua cái ô này, ♫Nàng nghe tiếng tí tách rơi♫ được không? ♫Tiếng mưa cứ rơi đứt quãng♫ Huynh nói gì đi. Ta mua cái ô này.

    ♫Là ta không thốt ra được câu tâm sự♫ Huynh không nói gì, vậy ta xem như huynh đồng ý đấy. ♫Không thể tạo ra tình yêu hoàn chỉnh♫ Dù gì đàn ông dầm mưa tí có sao đâu. ♫Ta học cách an ủi bản thân♫ ♫Nếu như ngày nào trời cũng đổ mưa♫

    ♫Thì có thể giải thích rằng♫ ♫Hôm nay nàng không đến là bởi vì trời lại đổ mưa♫ ♫Trái tim ta ướt đẫm♫ ♫Thế nên nàng là bầu trời trong lành sau cơn mưa♫ ♫Còn tâm trạng ta vẫn ở trong mùa mưa♫ [Chuyện tốt đẹp] ♫Quay lưng với phong cảnh phía sau♫

    [Đại Thụy Các] [khiến người ta rung động nhất] ♫Thì làm sao tiến vào đôi mắt ấy♫ [trong nhân gian] ♫Thế nên nàng đã mang ngày nắng ráo đi xa♫ [chẳng qua cũng chỉ là vì tình yêu.] [Tình yêu.] ♫Chỉ còn ta vẫn ngủ vùi trong cơn mưa♫ [Đây chính là tình yêu.]

    ♫Không muốn tỉnh lại♫ [Tìm được Oanh Thời] ♫Ngày ngày đổ mưa cũng xem như là hợp tình hợp cảnh♫ Rốt cuộc tình hình Thạch Tâm của đá Nữ Oa thế nào rồi? Mọi thứ thuận lợi. Có vẻ như viên đá đó đã yêu một cô gái. Tốt lắm. Để bổn tọa xem

    Rốt cuộc viên Thạch Tâm đó rung động thế nào. Còn một chuyện nữa, người được cử đi bẩm báo vẫn chưa tìm được Thánh nữ. Thánh nữ bỏ trốn nhiều năm, có khi nào đã… Không đâu. Ta với cô ấy đồng tâm tương liên, cùng sinh cùng tử,

    Nếu cô ấy chết rồi, thì ta cũng không thể sống nổi. Giờ bổn tọa vẫn bình yên vô sự, chắc chắn cô ấy cũng sống khỏe mạnh ở một nơi nào đó. [Quán Trọ Kia – Quán Trọ Này] Lục Hà, em có chắc quán trọ này có thể biết rõ

    Mọi tình hình ở Lục Phủ không? Vâng, tiểu thư. Đi thôi. Ông chủ, lấy cho ta một cái. [Quán Trọ Này] [Quán Trọ Kia] Họ đi vào quán trọ này. Vậy thì mình đi vào quán trọ kia. [Lục Phủ] Ngươi nói xem Ninh vương Điện hạ này,

    Ba lần bốn lượt tiếp cận ta, ắt hẳn là có mục đích không đơn giản đúng không? Thiếu gia, ngài nói xem có phải Ninh vương Điện hạ này có ý với Tống tiểu thư không? Cả ngươi cũng thấy thế sao? Ta cũng đâu có ngốc.

    Từ nhỏ ngài đã có hôn ước với Tống tiểu thư. Há có thể để Ninh vương Điện hạ tùy tiện chen chân vào. Ta thì không lo Tường Vân rồi, ta chỉ cảm thấy… Tuy Ninh vương Điện hạ này quý phái thanh cao, tuấn tú lịch sự, nhưng cũng không thể so với

    Dáng vẻ hào hùng, rong ruổi sa trường của ngài. Ta với Tường Vân hai năm rồi chưa gặp, cũng không biết gần đây cô ấy thích gì. Chuyện này đơn giản thôi. Thiếu gia, ta đã nghe ngóng ở chỗ Thúy Bích trước rồi. Nghe nói gần đây Tống tiểu thư

    Không còn làm thuốc nổ, dây pháo gì nữa, mà thích đọc sách rồi. Đọc sách sao? Đúng thế. Chỉ cần chúng ta biết bình thường cô ấy thích đọc sách gì, chúng ta sẽ có thể biết cô ấy thích gì. Đọc sách. Đọc sách. [Quán Trọ Này] Trong này được đấy.

    Nhìn thấy rất rõ. Nhưng Lục Trường Không đâu rồi. [Tống Phủ] Lục thiếu gia, mời. Ngươi đi theo làm gì? Dưới ánh mặt trời chói chang này… không có mặt trời à? Nói chung là tỷ đừng đọc sách nữa. Trên sách… Khoan đã. Đệ có thời gian rỗi,

    Chi bằng đi thăm Ninh vương Điện hạ đi. Ta… Khó khăn lắm ta mới tranh thủ được thời gian đến thăm tỷ. Thăm Ninh vương Điện hạ làm gì chứ. Ta cũng muốn tốt cho đệ thôi. Được rồi, xem như ta xin đệ đi. Không đi. Sau này đệ sẽ hiểu thôi.

    Được rồi. Ta đồng ý với tỷ. Thế mới tốt chứ. Tường Vân. Thật ra dù tỷ nói gì, thì ta cũng hứa với tỷ cả. Gì cơ? Ta nói chuyện gì ta cũng hứa với tỷ.