Bảy Kiếp May Mắn Tập 03 | Phim Cổ Trang Chuyển Thể Ngôn Tình Siêu Hot | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bảy Kiếp May Mắn] [Tập 3] Ta lại không trông mong nó có được tiền đồ gì. Ta chỉ mong nó có thể bình an, khỏe mạnh, sau này cưới một cô vợ có tri thức hiểu lễ nghĩa, hiền lành đức độ,
Sinh cho chúng ta một đứa cháu kháu khỉnh. [Hiền lành đức độ?] [Có tri thức hiểu lễ nghĩa?] [Phải nói sớm chứ.] [Xin lỗi Sơ Không tiên quân,] [tiểu tiên cũng chỉ vì hạnh phúc kiếp này của hai chúng ta thôi.] Lục Trường Không. Mẹ. Xấu chết đi được. Làm sao thế? Mẹ.
Sao thế này? Là do con làm. Đều là do con làm cả đấy. Mẹ. Lục thẩm thẩm, con xin lỗi ạ. Con nhìn cái mặt Lục Trường Không thế này đáng đánh quá, con không chịu được nên… Xằng bậy! Tẩu tẩu. Lục huynh. Chuyện này… Không sao. Không sao thật mà.
Cái mũi lợn này đáng yêu biết bao. Tiện thể trị cái tật ưa sạch sẽ của thằng bé giúp ta luôn. Ta còn phải cảm ơn Tường Vân ấy chứ. May nhờ có con đấy. Tường Vân tỷ tỷ, tỷ có chắc là được đốt pháo ở trong phòng không?
Tường Vân tỷ tỷ đã lừa đệ bao giờ chưa? Cứ mạnh dạn lên, đốt đi. Lục Trường Không. Con lại làm gì nữa vậy hả? Con… con đang làm gì vậy hả? Là do con làm, đều là do con làm. Không liên quan gì tới Lục Trường Không cả.
Hổ phụ sinh hổ tử. Dũng cảm mưu trí lắm. Từ nhỏ đã bắt đầu nghiên cứu thuốc nổ rồi. Đây chính là tấm gương mà Không Nhi nhà ta nên noi theo. Không tệ, khá lắm. Tường Vân tỷ tỷ, sau này Không Nhi vẫn phải học hỏi ở Tường Vân tỷ tỷ nhiều.
Chờ đã. Phải như thế này. Mở rộng cả người ra. Đúng thế. Làm lại. Dừng lại. Lật lại, vung lên, thu lại, đâm như thế này. [Lục Trường Không] [Lục Phủ] Nào. Tường Vân, rót đầy cho cha. Lục huynh à… Lão Tống, cha uống ít thôi. Rót đầy cho cha.
Hôm nay cha vui lắm. Mẹ. Nói ra thì Lục huynh à, nhớ lại năm xưa lúc chúng ta xông pha nơi sa trường, vào sinh ra tử, thì hai đứa nhóc này còn chưa ra đời. Phải đấy. Chớp mắt đã lớn chừng này rồi. Chúng nó lớn lên,
Hai chúng ta thì già đi. Sau này cứ giao chuyện xung phong tuyến đầu cho bọn trẻ nó làm, cũng coi như cho chúng nó rèn luyện thêm. Nào, Tống huynh, ta mời huynh một ly. Được. Nhớ năm xưa ta cũng từng rong ruổi nơi sa trường, vậy nên
Phụ nữ tuyệt đối không thể thua kém đàn ông. Ta thích tính tình cởi mở của Tường Vân nhà ta đây. Đây mới đúng là kiểu nàng dâu mà Tướng Quân Phủ chúng ta nên có. Con không phải đâu, không phải đâu. Tống huynh, ta mời huynh thêm một ly.
Lần từ biệt này không biết đến khi nào chúng ta mới gặp lại nhau nữa. Lục huynh, vậy thì ta cũng mời huynh một ly, chúc huynh thượng lộ bình an, sớm ngày chiến thắng trở về. Tống huynh, giữa ta và huynh không cần phải nói nhiều làm gì. Nào. Nào, nào.
Chúng ta cùng cạn ly. Hai người đừng chỉ uống với nhau mãi thế chứ. Được, được. Nào, nào. Cùng uống nào. Cạn! Đời người có rượu thì phải say. Tường Vân. Thằng nhóc này, ta tìm đệ suốt bao lâu mà đệ lại điên khùng gì ở đây thế? Ta đang xem
Từ chỗ này có thể nhìn thấy Tây Khương không. Mau xuống đi, xuống đi. Mau lên, cẩn thận đấy. Ngồi xuống. Ta thấy đệ uống đến ngơ cả người ra rồi đấy. Tây Khương là nơi hoang vắng, cách xa kinh thành cả ngàn dặm, ở đây sao có thể nhìn thấy được.
Đúng thế. Đệ bớt uống lại đi. Đừng uống nữa. Tường Vân, lần này ta phải theo cha ta xuất chinh tới biên cương rồi. Vậy… Vậy cũng tốt. Không phải từ nhỏ đệ đã muốn chiến đấu bảo vệ nước nhà sao? Lần này có cơ hội tốt thế còn gì.
Lần này từ biệt không biết khi nào mới gặp lại nhau. Chẳng lẽ đệ còn sợ ta sẽ buồn hay sao? Không có tên phiền toái nhà đệ, một mình ta còn thấy vui hơn nhiều. Tường Vân. Sau này chúng ta không còn ở bên nhau nữa,
Nhưng chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng trên trời thì ánh mắt của chúng ta sẽ gặp được nhau trên đó. Đến lúc đó chúng ta vẫn có thể ở bên nhau. Đệ… Đợi ta giành được chiến công hiển hách sẽ cưới tỷ. Cưới tỷ. Cưới tỷ. Được rồi, được rồi.
Đệ nhỏ tiếng chút có được không? Mau xuống đi. Bớt nói vài câu lại có được không? Được. ♫Luân hồi bao giờ cũng lẳng lặng♫ ♫Duyên phận trôi nổi trong sự hỗn tạp♫ Uống nhiều như vậy làm gì chứ. ♫Cứ khư khư ôm lấy sự ngây thơ♫ ♫Muốn hỏi han thế gian♫
Cưới Tường Vân. ♫Chuyện xưa tan thành mây khói♫ [Hai tháng sau] ♫Cứ tưởng đã quen với sự phân ly♫ ♫Ta ngoảnh đầu cứ ngỡ là ngày gặp lại♫ ♫Chàng vẫn đang chờ đợi♫ ♫Cớ sao chuyện xưa♫ ♫Khiến số phận in hằn dấu vết♫ ♫Cớ sao hồi ức♫ ♫Khiến nỗi lòng càng miên man♫
♫Nhiều người đau lòng mà chẳng hỏi han♫ ♫Là chàng ngầm thừa nhận trong lòng♫ ♫Cớ sao ánh mắt chàng♫ [Hai năm sau] ♫Lại khiến người ta đau lòng đến thế♫ ♫Cớ sao phút chốc♫ [Đền Nhân Duyên] ♫Yêu hận rõ ràng♫ [Trời Ban Lương Duyên] Ông ơi, ♫Hỏi kiếp trước đời này♫
Lần này quả thực là đại nạn giáng xuống đầu rồi. ♫Từng tiếng từng lời đều là sự đau lòng♫ Ai mà ngờ Lục Trường Không lại đánh trận nhanh thế chứ, nói là phải đánh trận năm năm vậy mà hai năm đệ ấy đã đánh xong mất rồi.
Con mới vừa sống được mấy ngày tự do thoải mái thôi mà, sao đệ ấy đã trở về rồi chứ? Ông mau để mắt tới Lão Lý đi. Không thể cho ta sống thêm vài ngày thoải mái nữa ư? Ông già ơi, ông ơi, hay là ông mang con theo với. Ông ơi.
Làm gì vậy? Đi xuống. Đi xuống. Ông ơi ông. [Bùa bình an] Bùa bình an? Con đi tới Miếu Nhân Duyên gần đây xin một quẻ, lão đây sẽ cố hết sức phù hộ cho con. Không phải ông nói sẽ cố hết sức giúp ta sao ông già?
Ông làm thế này mà là cố hết sức à? Ông dỗ ngọt con nít đấy à? Thôi cũng được. Tính mạng quan trọng. [Đền Nhân Duyên] [Tam hoàng tử nước Trần – Lý Tu Minh] [Đây là… Tu Minh điện hạ.] [Ông ơi, cái này đâu phải bùa bình an,]
[rõ ràng là bùa đòi mạng thì có.] [Ta không chọc vào] [cả hai vị đại thần này được đâu.] [Ta phải trốn nhanh thôi.] Bùa bình an của cô. [Bùa bình an] Đa tạ. Tiểu thư, sao người lại chạy ra ngoài uống rượu nữa vậy? Ngươi gọi ta là gì chứ?
[Nha hoàn của Tống Phủ – Thúy Bích] Thiếu gia. Người đừng uống nữa, bị lão gia phát hiện thì lại nói người nữa đấy. Ngươi không hiểu đâu. Đời người lúc được sướng thì cứ vui chơi cho thỏa thích. Huống hồ,
Ta cũng chẳng còn mấy ngày được sống thoải mái thế này nữa đâu. Được rồi. Ngươi không cần lo cho ta, mau quay về đi. Cứ để ta uống cho quên sự đời, quên đi hiện thực đi. Tiểu… Thiếu gia. Tiểu, Tiểu, Tiểu. Ván này đặt Đại hay Tiểu?
Ván này đặt hết cửa Đại. Đặt hết cửa Đại à? Ra Đại thật kìa. Ngươi gian lận. [Nhà cái] Đúng thế, gian lận rồi. Gian lận rồi. Giả đấy. Gian lận. Dám chơi thì phải dám chịu. Sao nào, thua rồi thì nói ta gian lận à?
Chỗ các người làm ăn không đàng hoàng thế à? Ngươi đã thắng cả buổi chiều rồi, còn nói là không gian lận. Bắt lấy hắn. Đuổi theo cho ta. [Sòng bạc Thiên Kim] Tránh đường. Đứng lại! Không được chạy! Tránh đường. Đứng lại! Đứng lại! Tránh ra! Đứng lại!
Tên gian lận khi nãy chạy đâu mất rồi? Không chạy xa được mới phải chứ. Đi, đi qua đó xem sao. Đi. Nếu ta nói ta không cố ý thì các ngươi có tin không? Ngươi nghĩ bọn ta sẽ tin à? Đúng thế. Cẩn thận! Chạy mau. Đuổi theo cho ta.
Mau đuổi theo. Mau đuổi theo. Đi. Người đâu? Đâu mất rồi? Đâu mất rồi? Ra đây cho ta. Người đâu? Ở đâu? Qua đó xem thử. Đi. Công tử. Thế này lại… Đúng thật là đi một vòng vẫn phải gặp lại nhỉ.
Ở sòng bạc của bọn ta mà ngươi cũng dám gian lận. Chạy nữa đi. Xông lên. Khoan đã. Ta có người bảo vệ đấy. Cuối cùng các ngươi cũng tới rồi. Còn chờ gì nữa, đánh cho ta. Lên! Xông lên cho ta! Mau lên, đi thôi. Đi, đi. Xin lỗi nhé. Đứng lại!
Muốn chạy chứ gì? Nào. Lên cho ta. Đã nói là ta sẽ xử các ngươi mà. [Đá Nữ Oa – Tử Huy] Đại yêu ở đâu mà lợi hại quá. Huynh mắng ai là yêu hả? Thì ra cô là con gái.
Sống trên giang hồ có phải cái gì cũng theo ý mình được đâu. Đừng có ngắt lời ta. Cũng có nghĩa là ngươi là một Thạch yêu chỉ một lòng muốn trở thành người phàm bình thường, vì thế mà ra lệnh cấm cho bản thân, nếu như sử dụng pháp thuật
Thì sẽ biến về nguyên hình một khoảng thời gian. Từ nhỏ tiểu sinh đã ở cạnh trường tư thục, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, đọc nhiều thơ và sách. [Thằng nhóc ngốc nghếch được ta cứu về này] [tên là Tử Huy,] [là một Thạch yêu do linh thạch hóa thành.]
[Chắc thằng nhóc này chịu ảnh hưởng sâu sắc] [bởi những thư sinh giản dị kia] [nên mới một lòng muốn học cách làm người phàm.] [Ai ngờ chốn đầu tiên mà cậu ta chọn] [khi lần đầu tới nhân gian] [lại là Túy Xuân Lâu tiếng tăm lừng lẫy.] [Túy Xuân Lâu]
[Cũng không biết nên nói cậu ta ngốc] [hay là thông minh nữa.] Không có tiền mà cũng dám tới chơi ở Túy Xuân Lâu của ta. Đánh cho ta! Cứu mạng. Cứu mạng. Theo đạo lý làm người của bọn ta
Thì vừa nãy ta có ơn cứu mạng cực kỳ to lớn với ngươi đấy. Đại ơn cứu mạng? Sau này ngươi có cái gì không hiểu thì cứ đến tìm ân công ta đây. Ta đảm bảo có thể giúp ngươi giống với người thường trong vài ngày,
Xem ai còn dám nghi ngờ ngươi. Ân công? Đa tạ ân công dạy bảo. Đúng rồi, để báo đáp ân công ta cho ngài chiếc chuông này. Chỉ cần lắc cái chuông này thì có thể gọi Tử Huy xuất hiện. Còn nhận được quà gặp mặt cơ à? Thế thì ngại lắm.
Ngươi yên tâm, sau này ân công nhất định sẽ bảo vệ ngươi thật tốt. Được. Ân công, cáo từ. Được. Ân công còn có chuyện gì sao? Ta chỉ thử xem sao. Không ngờ cũng linh thật. Vậy… lần này tiểu sinh đi thật đấy nhé? Đi đi. [Núi Ma La] Hộ pháp.
Sao rồi? Mọi chuyện đều thuận lợi. Thạch Tâm của đá Nữ Oa đã hóa thành người và tới Nhân Giới rồi. Truyền thiếu tướng quân Lục Trường Không yết kiến. [Triều Càn Điện] Bệ hạ ban ân điển cho phép vào triều không cần phải bước nhanh, không bị gọi tên khi lạy chầu,
Được cầm kiếm lên điện. [Triều Càn Điện] Đánh lui hai vạn đại quân của kẻ địch chỉ với một ngàn quân tinh nhuệ. Tài mưu lược và thống lĩnh quân đội giỏi như vậy mà vẫn chỉ là cậu thiếu niên. Đúng vậy, thằng nhóc này trẻ tuổi đầy triển vọng,
Tương lai nhất định có thể làm nên đại nghiệp. [Hoàng đế nước Trần – Lý Diễm] Đúng thế. Thần Lục Trường Không tham kiến Bệ hạ. Lục ái khanh, mau mau đứng dậy đi. Khá lắm. Lần này khanh dùng mưu kế giải quyết cục diện bế tắc của Đồng Quan
Chuyển bại thành thắng, làm cho tất cả mọi người đều kinh ngạc. Giỏi lắm! Không hổ là con cháu nhà họ Lục. Lục Lương, khanh quả thực đã sinh được một người con trai giỏi đấy. Tạ ơn Bệ hạ. Lục ái khanh, khanh nói xem muốn trẫm
Ban thưởng cho khanh thế nào đây? Nhà họ Lục nhiều năm được Bệ hạ yêu mến ban thưởng hậu hĩnh. Bảo vệ quê hương đất nước vốn dĩ là bổn phận của thần, nếu Bệ hạ lại ban thưởng nữa thì thần hổ thẹn lắm ạ. Bình thân.
Ái khanh à, không cần phải khiêm tốn. Khanh đã lập chiến công hiển hách đó. Không cần phong thưởng ư? Nếu trẫm không phong thưởng cho khanh, chuyện này đồn ra ngoài, người trong thiên hạ sẽ mắng trẫm là bạc tình bạc nghĩa. [Nhị hoàng tử nước Trần – Lý Tu Văn]
Không sao. Khanh muốn gì cứ nói ra. Trẫm là vua của nước Đại Trần lẽ nào khanh còn lo trẫm không thưởng được cho khanh? Thần… Thần vốn là một võ tướng thô kệch, không có yêu cầu gì khác. Cha mẹ tuổi đã cao, thần chỉ mong được về Lục Phủ
Ở bên cha mẹ một thời gian làm tròn chữ hiếu. Được. Trẫm cho phép khanh. Tạ ơn Bệ hạ. Bình thân. [Thái An Điện] Nhìn cái cách hai cha con Lục Thị đó [Hình Sát Ty – Phùng Đô úy] khi nãy ra oai ở đại điện, còn từ chối phong thưởng nữa chứ.
Phùng đại nhân. Có ty chức. Đi tìm vài người dằn mặt thằng nhãi đó để cho hắn phải hiểu ra, rốt cuộc Đại Trần này là thiên hạ của nhà ai? Ty chức tuân lệnh. Điện hạ, tuy là nay nhà họ Lục đã là thế lực lớn,
Địa vị trên triều đình không thể bị lung lay nhưng người ta vẫn nói “trèo cao ngã đau”. Xét về thủ đoạn hành động, Nhị điện hạ này thật xứng với danh xưng nhẫn tâm độc ác. Điện hạ. Cha, cha nghe con giải thích đã. Con không muốn nhận phong thưởng
Là vì con cảm thấy… Về nhà rồi nói. Lục thiếu tướng quân, đây là Tam hoàng tử, Ninh vương điện hạ. Tham kiến Ninh vương điện hạ. Ta và ngài không cần phải đa lễ. Nghe nói Ninh vương điện hạ sức khỏe yếu. Trời lạnh thế này, điện hạ đến tìm ta
Chắc hẳn là có chuyện quan trọng? Lục thiếu tướng quân, tướng tài thiếu niên là may mắn của Đại Trần ta. Bổn vương sống trong cung lâu ngày nhưng thường được nghe về công lao to lớn của Lục thiếu tướng quân. Hết lòng khâm phục.
Luôn muốn tìm cơ hội làm quen với Lục thiếu tướng quân. Nếu thiếu tướng quân không chê, có bằng lòng làm bạn với Tu Minh không? Điện hạ muốn kết bạn với thần là vinh dự của gia tộc Lục Thị chúng thần. Đã nói rồi, phải xưng hô theo cách của bạn bè.
Còn phải hành lễ làm gì nữa? Bây giờ, với tư cách là bạn bè quả thực bổn vương có một việc quan trọng cần phải nhắc nhở Lục thiếu tướng quân. Mời điện hạ cứ nói. Tình hình triều chính biến đổi khôn lường, cây càng to đón gió càng lớn.
Nay nhà họ Lục đã là thế là thế lực lớn, khó tránh khỏi không ít ánh mắt ganh ghét, đố kỵ. Quân đội nhà họ Lục không ở kinh thành, thiếu tướng quân ra ngoài lại không bao giờ đem theo vệ binh. Đợt này thiếu tướng quân
Nên ít đến những nơi hẻo lánh vắng vẻ thì hơn. Ý của điện hạ là trong triều đình này có kẻ muốn ra tay với nhà họ Lục? Kinh thành không bằng vùng biên cương, cứ cẩn thận vẫn hơn. Thần hiểu rồi. Sau này, ở trong cung
Bổn vương sẽ thay nhà họ Lục để ý nhiều tin tức hơn. Nếu thiếu tướng quân cần bổn vương giúp gì, nhất định bổn vương sẽ hết lòng giúp đỡ. Vậy đa tạ điện hạ. Nổi gió rồi. Điện hạ mau về nghỉ ngơi đi ạ.
[Đến phụ thân còn không hiểu thói quen thường ngày của ta.] [Ninh vương điện hạ sống trong thâm cung đã lâu,] [sao ngài ấy lại biết] [ta ra ngoài thường không đem theo vệ binh?] [Tống Phủ] Tiểu thư. Tiểu thư. Tiểu thư. Người đừng ngủ nữa. Người đừng ngủ nữa.
Có chuyện không hay rồi. Chuyện gì? Tiểu thư. Khoan đã. Không phải chứ, nhanh vậy sao? Ngài ấy bảo Lục Phóng chuyển lời đến, nói là nếu tiểu thư không trả lời chuyện lần trước trong thư, ngài ấy coi như là tiểu thư ngầm thừa nhận rồi. Thư? Thư nào?
Ta đã nhận lời gì với đệ ấy cơ? Tiểu thư quên rồi à? Lục thiếu gia một mình đến biên cương. Cứ ba ngày lại viết một bức thư cho tiểu thư. Thúy Bích nhận rồi cất hết vào tủ cho tiểu thư đó, nhưng tiểu thư còn chưa đọc bức nào cả.
Ngươi ngăn đệ ấy lại cho ta. Vâng, vâng. Không phải chứ? Tên Lục Trường Không này, ta biết đệ chịu khó, nhưng ít nhất đệ cũng phải cho ta cái số thứ tự chứ. Như này… Sao ta biết được là bức nào? Lục thiếu gia, ngài đến rồi à? Tường Vân đâu?
Ngài đến tìm tiểu thư nhà ta à? Ở trong phòng à? Hình như là… có đấy ạ. Để Thúy Bích đi xem trước đã. Không cần đâu. Để ta tự đi thăm tỷ ấy. [Lục Phóng – Người hầu của Lục Phủ] Thúy Bích. Dạo này tai cô vẫn ổn chứ?
Ổn chứ sao không. Thiếu gia. Tường Vân. Đi đâu rồi nhỉ? Thiếu gia. Thiếu gia. Tiểu thư. Lục thiếu gia, đống thư này… là của tiểu thư nhà ta mà. Ta biết tiểu thư nhà ngươi đi đâu rồi. Còn không xuống đi? Cẩn thận. Lâu rồi không gặp. Phải. Lâu rồi không gặp.
Thư ta viết cho tỷ… tỷ đi đâu cũng cầm theo à? Không phải, không phải. Đệ đừng hiểu lầm. Không phải như đệ nghĩ đâu. Ta cũng nhớ tỷ. Khi còn ở biên cương, lúc nào ta cũng nhớ đến tỷ. Mỗi lần thấy hoa hải đường nở,
Ta lại cảm thấy như tỷ đang ở cạnh ta. Tỷ còn nhớ không? Hồi nhỏ, cũng đúng chỗ này chúng ta đã cùng ngắm pháo hoa. Những ngày mùa Đông tay nắm tay, cùng nhau trượt tuyết. Lúc nào tỷ cũng tận tình chăm sóc ta, chăm lo cho ta…
Thực sự là từng li từng tí. [Câu này] [không lẽ là đang có ý cảnh cáo mình?] [Không ngờ thằng nhóc này cũng thù dai ghê.] [Không phải là cố tình bới móc,] [đến tận đây tính sổ với mình đấy chứ?] Toàn là những chuyện từ đời nào rồi,
Đệ còn nhớ làm gì nữa? Đó đều là những kỷ niệm đẹp của chúng ta. Ta chưa khi nào quên cả. Tường Vân, ta biết chúng ta xa nhau hai năm quả thực có phần xa cách hơn. Tỷ sẽ không trách ta chứ? Không, không, không. Nhiệm vụ bảo vệ đất nước
Ta hiểu mà, ta hiểu mà. Lần này ta không định đi nữa. Ta nghĩ rồi. Ta sẽ để dành thời gian ở bên tỷ nhiều hơn. Làm vậy không hay đâu. Sẽ ảnh hưởng đến đường làm quan đó, Không Không. Yên tâm. Lần này cả tỷ và đường làm quan
Ta đều sẽ không bỏ lỡ. Còn câu hỏi lúc trước ta hỏi tỷ, tỷ cũng bằng lòng rồi, đúng không? Không bằng lòng. Tất nhiên là ta không bằng lòng rồi. Không bằng lòng? Tỷ cũng nghĩ là chuyện của chúng ta nên mau chóng tiến hành chứ gì? Dạo này
Đầu óc ta không được minh mẫn cho lắm. Hay là đệ nói ta nghe thế nào là bằng lòng? Thế nào là không bằng lòng đi? Ta viết hết trong thư rồi mà. Tất nhiên là… chuyện hoãn cưới đó. Nếu tỷ không đồng ý, nhanh nhất là tháng sau sẽ thành hôn.
Đồng ý, đồng ý. Nếu ta đồng ý thì sao? Đồng ý à? Thế thì cũng tốt thôi. Như vậy ta sẽ có thêm thời gian chuẩn bị. Muộn nhất là đến cuối năm chúng ta sẽ tổ chức. [Tống Phủ] Thực ra các trưởng bối đã rất nhiều lần
Bàn về chuyện của chúng ta. Họ đều nghĩ rằng nên thành hôn càng sớm càng tốt. Nhưng ta nghĩ vẫn nên hỏi ý kiến của tỷ trước đã. Ta… Không ngờ tỷ lại thấu tình đạt lý như thế. Nếu vậy thì ngày kia ta sẽ đưa tỷ đến hội làng mua sắm.
Lục Trường Không, đệ có cần suy nghĩ lại việc cưới xin của chúng ta không? Chuyện hứa hôn do tiền bối sắp đặt có khi nào đáng tin đâu. Yên tâm. Chúng ta đáng tin là được. Nhưng ta… [Tống Phủ] Thiếu gia, Tống cô nương này ít nhiều trông cũng có phần…
Đáng yêu chứ gì? Ngươi quên rồi à? Từ bé cô ấy đã rất được lòng mọi người rồi. Phải. Đi thôi. [Tống Phủ] Điện hạ, vị tiểu thư gặp ở Miếu Nhân Duyên mấy hôm trước chính là thiên kim của Tống Phủ. Cô ấy đã có hôn ước với Lục Trường Không.
Về cung đi. Dạ. [Muộn nhất là đến cuối năm] chúng ta sẽ tổ chức. [Không được.] [Mình phải tìm mọi cách hủy bỏ hôn ước mới được.] [Lục Phủ] Thiếu gia. Bộ này. Đây ạ. Bộ này… Bộ này ạ? không phù hợp. Thiếu gia, ngài lượn qua lượn lại bao nhiêu vòng rồi.
Cứ lần lữa mãi không chọn, ngài nhìn xem, trời sắp sáng đến nơi rồi. Ta chọn đây. Ta chọn đây, ta chọn đây. Ta chọn bộ này. Đơn giản nhưng không mất đi vẻ tinh tế. Chững chạc nhưng vẫn thanh lịch. Cũng có mắt nhìn đấy.
Ta thì không nghĩ được nhiều như thế. Đơn giản là ta thấy nó chịu bẩn tốt. Ngày mai có phải ta đi làm thợ bốc vác đâu. Phải. Thiếu gia, mua gì mà lắm thế? Ngươi đừng có động vào. Ta đã phải lựa chọn rất kĩ càng mấy món này đấy.
Ta không yên tâm để người khác động vào. Nếu đệ không xách được thì trả cho ta đi. Ai bảo ta không xách được nào? Nam tử hán đại trượng phu, xách đống đồ này có thấm tháp vào đâu. [Tượng gỗ nghệ thuật] Quan khách. Thiếu gia. Thiếu gia. Lại xem đi.
Ông chủ, tượng gỗ này bao nhiêu tiền? Hai văn tiền. Tống tiểu thư, cô vẫn muốn mua nữa à? Này đã thấm vào đâu đâu. Ta mới mua được có một nửa thôi. Một nửa? Thúy Bích. [Danh sách mua hàng] Sao vậy? Mệt rồi à? Tất nhiên là… Tất nhiên là không rồi.
Con gái mà, mua sắm ít đồ thì đã sao nào? Vâng. Tường Vân, tỷ đừng buồn nhé. Cứ mua thỏa thích. Thích mua gì thì mua. [Tượng gỗ nghệ thuật] Lại đây xem đi. Trâm ngọc thượng hạng đấy. Nhưng Trường Không ơi,
Sao ta thấy hình như đệ không xách nổi nữa rồi nhỉ? Ta… Thiếu gia, còn chưa cưới về đâu, không thể nuông chiều như thế được. Tiêu nãy giờ cũng tốn kha khá tiền rồi đấy. [Cũng may bổn tiên tử túc trí đa mưu.] Tử Huy,
Hôm nay ân công sẽ trổ tài cho ngươi thấy. Dạy ngươi một chiêu Liên Hoàn Kế. Dạ, ân công. Ta biết rồi. Đây là toàn bộ kế hoạch mà ân công ta đây đã thức cả đêm nghiên cứu cho ngươi. Ngươi đọc cho kĩ vào rồi tự ngẫm đi.
Tử Huy, ngươi phải nhớ lấy, chiêu đầu tiên là quan trọng nhất. Có tên là “Biết Cách Phá Của”. [Hủy hôn thức thứ nhất: Biết Cách Phá Của] Lục Trường Không, có điều này ta cần phải nói cho đệ hiểu. Trước giờ ta tiêu tiền như nước quen rồi,
Không chịu nổi cảnh sống dè sẻn chắt bóp đâu. Ta… Tiêu xài hoang phí như thế, có bao nhiêu vốn liếng cũng bị cô ấy tiêu sạch rồi còn đâu. Đúng là nghiệp chướng mà. [Sao hả?] [Không chịu nổi nữa chứ gì?] Không được. Ta phải đi nói cô ấy mới được.
Lục Phóng. [Tượng gỗ nghệ thuật] Thiếu gia, Thiếu gia. Cầm cho chắc vào. Thiếu gia. Thiếu gia. Tường Vân. ta thật sự không ngờ tỷ đã nghĩ hết tương lai cho chúng ta rồi. Sau khi chúng ta thành thân, ta sẽ để tỷ quản lý toàn bộ tài sản của ta,
Và cả ta nữa. Thiếu gia. Đầu gỗ, đúng là đồ đầu gỗ.