[VIETSUB] Vinh Quang Của Bậc Cha Chú – Tập 2 | Trương Vãn Ý & Quách Đào & Lưu Lâm | WeTV
Trước khi đeo cái dây xích này, em còn lời nào muốn nói không? đã từng có một tình yêu chân thành bày ra trước mắt tôi. Nhưng ta không trân trọng, Đến khi mất đi, mới hối hận. Chuyện đau khổ nhất thế gian không gì bằng. Nếu ông trời có thể cho ta
Một cơ hội để làm lại lần nữa, tôi sẽ nói với cô gái đó, tôi yêu cô ấy. Nếu phải thêm tình yêu này thêm một thời hạn. Ta hy vọng là 10.000 năm. Em nhìn áo khoác da này xem. Cái này còn mới lắm. Mua hơn mười năm rồi.
Chỉ qua được có hai lần. Cứ nói giữ lại giữ lại để mặc cho con trưởng thành. Anh nói xem, – Lưu… lưu lại gì thế? – Đây là… đại huynh đệ Thượng Hữu nhà ngươi. Cả khu rừng đó đều nổi tiếng. Một đôi trai gái hay trẻ con
Thì đã tốt lắm rồi. Anh nói em biết, lúc chúng ta mới kết hôn, vậy… vậy sếp Lâm của chúng ta hồi đó… Giàu lắm sao? Anh ta không nỡ mặc, mình cũng nỡ. Mình sẽ bảo anh ấy đi tàu hỏa đưa mình đến Thẩm Tây, mua áo da,
Sau đó lại bẽn lẽn ngồi xe lửa đi Bắc Kinh. Em có biết đi Bắc Kinh làm gì không? Mua chăn lúc đó điên cuồng lắm. Lúc đó còn nói gì nữa? Nếu không chị dâu Lưu Hoa một người Bắc Kinh có thể đến rừng núi nước ta một cách đường hoàng?
Vậy chẳng phải là trường rừng chúng ta kiếm được nhiều tiền hơn sao? được không? Vậy thì không. Chị dâu không giống chúng ta, nói chuyện cũng khác nhau. Gì thế? Có thể là một hương vị sao? Chị dâu người ta, người ta… Lão tổ tông kia là cái gì?
Họ của bốn chữ. Họ là gì? Nurha – chi? Hay là Uranara? Đã là chuyện đời nào rồi tóm lại từ khi mình nhớ được chuyện, tôi… tôi ở Đông Bắc, hồi chúng ta còn trẻ, đúng là phong cảnh đẹp. Vậy lên núi còn phải bắt thăm sao? Còn phải bắt thăm à?
Vậy lên núi là tiêu diệt hết, máy kéo vừa chạy qua, đến một cái cây cũng không còn. Năm đó Thượng Hữu nhà cậu – Ba năm liền đúng không? – Có tiên tiến không? Bốn năm. Cậu xem tôi còn nhớ có chuyện này. Ngoài đại ca Trường Sơn ra,
Chỉ có Thượng Hữu nhà chúng ta, lấy đồ xịn nhiều nhất. Thế thì áo khoác da của em không nhiều bằng anh. Thương con dâu như vậy, thì rừng của chúng ta, không ai bằng Thượng Hữu. Hiệu quả của Lâm trường không bằng lúc trước. Rượu của ông ấy
Cũng càng uống càng nhiều. Uống nhiều là anh ấy tức giận. Phiền phức quá. Được rồi, được rồi. Chỉ vậy thôi sao? Cứ thế mà đi sao? Tôi cũng đi. Anh đi làm gì? Ra ngoài. Phải ra ngoài. Vậy cậu mà đi con trai cậu, Hưng Kiệt. Thế làm sao đây?
Tôi chỉ vì con trai ta phải ra ngoài. Một tỷ của ta ở Quảng Thâm… Buôn bán, bán sản phẩm, một năm kiếm được mấy vạn đó. Bán sản phẩm gì? Thế này mà kiếm được mấy vạn à? Công nghệ cao. Sản phẩm chăm sóc sức khỏe công nghệ cao. Cái đó…
Kết hợp với lý luận kinh tế kế thừa nền kinh học của Trung Quốc 5000 năm. Còn dùng kỹ thuật cắt Apo anh Ba cắt gọt, giải phóng hoàn toàn giải phóng hoàn toàn. Sau khi ăn sản phẩm đó, có thể nâng cao năng lực miễn dịch của người.
Sản phẩm này tốt lắm anh nói cả buổi chuyện này… Sao tôi lại một từ cũng không hiểu. Cô ấy nói cái này hình như tôi biết, Ăn nói lảm nhảm. Hình như tên là gì đó MLM. Đều là thứ lừa gạt người khác thôi. Cháu đừng để người ta lừa gạt.
Dì hai. Không hiểu thì đừng nói bừa. Không thể xem thường với cái mới mẻ đó. Chúng ta phải dũng cảm đón nhận nó. Mẹ Hưng Kiệt. Cậu… cậu đừng quan tâm cái gì nữa. Dù gì bây giờ cậu cũng không được đi. Nhìn chằm chằm. Hưng Kiệt sắp thi đại học rồi.
Có người làm mẹ như mẹ không? Con nhất định phải đi. Vì tương lai của mình và Hưng Kiệt, cảm ơn. Đừng khách sáo. Anh có quen Mã Hiểu Vân không? Biết. Tam đạo Câu đến rồi. Phải xuống xe thì bám chặt vào. Nào, người lên xe đằng sau, đều đi vào trong.
Trạm tiếp theo, Thất Đạo Lương. Làm mình hết cả hồn. Hôm nay anh vớt được nhiều cá thế? Anh cũng thật là. Ngày nào anh cũng bắt cá ở đây, cứ như ông già vậy. Không phải cậu muốn đi lính sao? Cậu cũng không rèn luyện sức khỏe cho tử tế.
Cháu xem Trương Chấn Hà người ta, ngày đều rất cố gắng. Tôi khám sức khỏe tuyển quân xong rồi. Văn phòng tuyển quân nói năm nay tổng cộng tuyển ba người. Tôi hạng ba, cậu ấy hạng bốn. Giỏi quá. Tôi cầm cặp sách cho cậu. Nào. Sư phụ.
Lưu Ngọc Lương, học sinh lớp 9 – 5, mấy hôm nay nghĩ lại bảo ta chạy xe cho hắn mấy lần. Ngươi nói xem rừng núi chúng ta, tổng cộng có hai máy trèo đèo lội suối, cô một chiếc, ta một chiếc, đúng không? Thì là ai giành với ai.
Vậy hai chúng ta là đồng bọn. Thế này sao? Đúng. – Ai mà không mở chứ. – Đúng, đúng. Dù sao cũng phải có người lên trước, có một người lên sau. Mình thì sao? Không phải, sư phụ. Nếu ai lên cũng như nhau, mà là không hai chúng ta.
Vậy tôi lên trước. Tôi thì sao? Lên cán đường giúp cô. Lát nữa lúc cô lên, chẳng phải cũng sẽ nhẹ nhàng hơn sao? Không phải kiểu như vậy. Tôi… tôi là… Vậy được, sư phụ. Chúng ta quyết định thế nhé. Cảm ơn sư phụ, mời sư phụ. Cảm ơn sư phụ.
Cái gì vậy, hai người quyết định rồi à? Nói khoác nói bừa. Hóa ra hai cậu là cục trưởng cục lâm nghiệp? Ai lên núi cũng được. đến lúc đó tính tiếp sao? Các bà các cậu cứ chen bừa vào làm gì, vậy còn… còn rượu không?
Anh đi lấy… lấy chai rượu đi. Uống ít thôi. Sư phụ tôi và sếp, là quan hệ gì? Đúng không? Vậy sếp có chuyện gì? Thì phải hỏi ý kiến sư phụ tôi. Cậu không nhìn thấy Cố Trường Sơn đuổi theo sau mông sư phụ cậu, cần cái bản kiểm điểm đó.
Thì phải là em viết cho anh ấy chứ. Chuyện đó không trách anh. Dựa vào đâu mà anh phải viết kiểm điểm? Đúng. Em bằng lòng mà. Cô… cô viết như thế. Ta là ai? Tôi gọi là gì đó, khí thế. Khí thế. Khí thế. Tôi là người nóng tính. Thôi đi.
Con có thể giống họ. Dì hai. Sư phụ cháu có khí phách chứ gì? Đương nhiên rồi. Có đo lường. Đúng vậy. Hay là chuyện tốt gì, cứ cho đồ đệ vào trước. Dì hai có nhà không? Ai thế? Đến đây, đến đây. Hưng Kiệt à, dì hai.
Dì gặp con bé ở trạm xe lửa. Đây. Cô ấy nói cô ấy đến từ Sơn Đông tìm con. Mẹ. Đây… đây không phải… Đừng, đừng gọi bừa. Đừng gọi bừa. Nó không phải con gái của ông sao? Đúng không? Không phải, không phải. Không phải. Cô, cô chính là mẹ tôi.
Tôi từng thấy ảnh của cô. Chị giống hệt mẹ em. Cái… cái gì? Cái gì nhỉ, con bé này. Nào nào, vào nhà đi. Mau vào đi, mau vào đi. Đây… đây là của cô ấy sao? Gì nhỉ? Họ hàng, bà con xa, họ hàng. Vậy cậu về đi, về đi. Phượng Cần.
Cởi y phục ra cho bớt lạnh. Mau cởi đi. Có phải lạnh rồi không? Cô ta là ai? Đây là nhị tỷ của muội. Đệ… đệ không có nhị tỷ. Ngươi im miệng. Được. Sao lại tự đến chứ? Dì của cậu đâu? Dì tôi bị sa thải rồi. Vậy còn ông bà ngoại?
Ông… ông ngoại tôi bị đột quỵ. Bà ở nhà chăm sóc ông ngoại. Ông ngoại, chuyện lớn như vậy, sao không ai nói với cháu một tiếng? Ông ngoại bây giờ thế nào rồi? Chuyện này… chuyện này… Sao lại không đáng tin như vậy? Vậy để thằng bé
Là về rồi, anh nói xem. Con chào mẹ trước. Con chào bố một tiếng đi. Anh lạnh không? Cậu chui vào trong, chỉ cần mang một cái clip quay giày (giày vải), rồi về. Dì con giỏi thật đấy. Nào, con mang giày của mẹ đi. Đối phó, đối phó. Nào, mặc lên.
Mẹ, to quá. Mẹ buộc chặt cho con. đi giày lớn để trưởng thành đi. Đi thử xem. Được không? Vẫn to còn nửa cân mà. Trong bình rượu đó Sư nương uống xong rồi. Cảm ơn sư mẫu. Phượng Cúc về rồi. Ta ở đây. Ở đây, ở… ở đây.
Đừng… đừng nghe ngóng linh tinh. Đi thôi, đi thôi, về thôi. Đừng nghe ngóng linh tinh, đó là gì? Cảm ơn sư mẫu về. Cảm ơn sư mẫu. Phải về, về. Gì thế? Đi từ thôi. Phượng Cần sao? Vừa nãy ăn no chưa? Hỏi em một chuyện. Dạo này
Lúc ở nhà bà ngoại, có ai đến nhà bà ngoại cậu tìm cậu không? Hoặc gọi điện thoại gì đó không? Không. Chị ấy là người nhà chúng ta à? Sao chị ấy nói mà tôi không hiểu được? Sao không phải người nhà chúng ta chứ? Yên tí nào. Không có thật mà.
Ai thế? Giờ này rồi thì là ai? Giấu cô ta đi, giấu đi. Mau lên, mau lên, Phượng Cần, mau lên. Em mở cửa từ thôi. Mau lên, mau lên chỗ mẹ. Phía sau mẹ. Phượng Cúc, con ngồi cạnh mẹ đi. Mau ngồi đây. Mẹ. Con làm gì vậy?
Dọa tôi sợ chết khiếp. Sao thế? Sao cậu lại về rồi? Giáo viên của chúng ta đi họp rồi. Sau đó chúng em đi tự học. Em không nghĩ là Nếu mà rảnh, tôi sẽ quay về Làm việc cho cậu thôi. Ngày nào cũng tự học? Ngày nào cũng phải tự học?
Nếu biết như vậy, không đóng học phí cho cậu nữa. Không phải. Làm như vậy… Cậu mà còn có chuyện này ta sẽ đi đòi học phí về. Đây là Phượng Cần sao? Con đón nó về rồi sao? Mẹ ơi. Con đã lớn thế này rồi. Em từng thấy ảnh của anh.
Lạnh không? Ta là đại tỷ. Cậu còn nhớ không? Đại tỷ. Nói chuyện dễ nghe thế? Chẳng hay chút nào. Không phải chị ba, sao lại… Con bé này. Con xem con đi, nợ nần chồng chất không? Em đấy. Cô ngồi im, lại đây. Hai người đừng có phá.
Ta còn chưa hỏi xong mà. Có hay không? đến nhà bà cậu tìm cậu không? Gọi điện thoại viết thư không? Đúng, con suy nghĩ đi. Cô… ở đâu cũng có cô. Lương Phú Khoan. Lề mề lề mề. Anh không thôi đâu. Chẳng phải thằng bé đã nói rồi sao? Không.
Vậy bây giờ Lâm trường chẳng phải đang mở à? Tiểu tử nào lại hại ta? Là sao? Được rồi, chưa xong đâu. Trước giờ đều bắt đầu hỏi đi ngủ. Sao không khóa cửa? Đang học à? Chú. Sao cháu lại đến đây? Thím cháu làm chút đồ ăn,
Nhờ dì mang đến cho cháu. Không ảnh hưởng việc học của cậu chứ? Không. Bắp cải cay muối chua cứ ăn mãi không hết. Mẹ con nói con thích nhất là đậu đũa. Thím cháu làm cho cháu đấy. Cảm ơn thím. Còn hạt thông này nữa, cháu ăn nhiều vào để bổ não.
Chú, cháu… một mình cháu con không ăn được nhiều như vậy. Con xem con kìa. Con đang tuổi ăn tuổi lớn. Cháu không ăn được nhiều thế làm gì? Cháu đừng khách sáo với chú. Đúng, còn gì nữa? Còn nữa. Sáng nay cô dậy nếu cô không nấu cơm
Thì cô pha chút bột mì, ăn bánh con ếch. Không thể để thứ này ra ngoài được. Đừng để chuột gặm. Thả ở đâu? Lát nữa tôi sẽ tự bỏ, còn tự nấu cơm nữa. Anh thử xem. Thịt heo hầm bột canh, mặn ghê. Sao thế? Con đánh chết người bán muối rồi?
Dù sao cũng là một đứa trẻ, một mình cũng không được. Thế Hưng Kiệt à, chú thương lượng với cháu một chuyện nhé. Chú theo chú về nhà nhé. Không cần. Về nhà. Con dọn dẹp rồi về nhà đi. Một mình em được. Được gì chứ? Cô muốn gì có nấy à?
Cậu đi theo tôi. Tôi học một mình, yên tĩnh. Cháu nghe lời, đi theo chú. Cháu thích chú Yên lặng. Vậy sao? Vậy được. Sau này bảo thím cháu nấu cơm cho cháu, thì đừng tự nấu nữa. Con có thể cùng em gái con với em gái anh không? đưa đứa bé về,
Cho dù chúng ta có cho thêm ít tiền đi nữa. Được chứ? Tiền của cậu sao dễ tiêu xài thế? Không phải con ruột của ông. Đến rồi thì đuổi ra ngoài đi. Nhỏ tiếng thôi. Đừng… đừng để con nghe thấy. Vợ à, con nghe mẹ nói đạo lý này.
Con xem bây giờ là thời kỳ đặc biệt, cô nói xem bây giờ đưa Phượng Cần về Vậy không… Thế không phải tự lao đầu vào mũi súng à? Anh nói em gái anh bây giờ bị cho nghỉ việc rồi, vậy nếu vì Phượng Cần, chuyện đó đã vi phạm nguyên tắc
Hai chúng ta cũng bị sa thải. đến lúc đó mất cả nhà. Sao… sao còn giúp đỡ cô ấy chứ? Cũng không thể để con vừa mới đến, cậu phải làm cho ra lẽ đi. Không nói là bây giờ làm. Con bé này không đến sao? Mấy hôm nay chúng ta,
Cơm ngon canh ngọt, tiếp đãi. Sau đó vài ngày, con vào thành phố mua hai bộ quần áo gì đó, rồi tiện thể đến ngân hàng, rút một ít tiền trong sổ tiết kiệm của nhà mình đi. Sau đó em đưa con về nhà mẹ vợ cũ của anh.
Nhìn thấy em gái cậu, con bắn rơi số tiền đó mặt đối mặt nói có được không? Thế người khác nhìn thì làm thế nào? Nhìn thì làm sao chứ? Nhìn thấy cái miệng dài, trên mặt cậu… Ngươi không biết nói nó là cháu gái của ngươi đấy.
Coi như tôi hiểu ra rồi. Sao hai người ích kỉ thế? Từ nhỏ đến lớn muội ta có dễ dàng gì không? Hai người mà không thích nuôi thì tôi không đi học nữa. Tôi đưa em gái tôi ra ngoài. Tôi tự kiếm tiền, nuôi nó. Đứa bé đó không hiểu chuyện.
Con lớn thế này rồi còn không hiểu chuyện. Bao nhiêu năm nay bố con bạc đãi anh. Vậy bây giờ nếu bố cô nghỉ việc thật, vậy đại gia như chúng ta sao cũng đi uống gió Tây Bắc? Đừng ồn ào nữa, đừng ồn ào. Tôi không quan tâm.
Dù sao cũng không thể đưa cô ấy về. Chú ý, chú ý. Tất cả mọi người, tất cả các anh, chị, em, 8 giờ rưỡi. 8 giờ rưỡi, tất cả mọi người đều đến hội trường lớn báo cáo. Khai mạc đại hội. Ai cũng được, đi cũng được. Ngày nào cũng chuyện lớn.
Cũng phải đến sở mặc một lần. Cô nói xem một ngày cô, mặc cái áo cũng không hiểu. Ngươi là đồ vô dụng. Tự buộc cái cúc này, học đi. Phượng Hà, cô mau lên. Con đưa em gái con đưa thẳng đến trường mầm non kia. Mẹ đừng giục con nữa. Mặc đi.
Phượng Cần sao? Cậu… Lát nữa con ở nhà xem ti vi nhé. Ai gõ cửa cũng đừng mở. Mẹ. Con không muốn đi mẫu giáo nữa. Con cũng muốn xem ti vi. Con xem tivi cái gì? Con đi học. Mẹ. Nói con biết cái gì đến? Có phải chỉ ăn cơm thôi không?
Dì hai. Đúng. Con không muốn xem ti vi. Con cũng muốn, muốn đi học. Phượng Cần sao? Học kỳ này, sắp xong việc rồi. Em nộp học phí đi học mấy ngày không hợp lí. Đợi đến kỳ sau, Đúng là thiên vị. Dựa vào đâu mà nó có thể không đi học?
Cậu không được xem ti vi nhà tôi. Không phải. Con nhóc này. Cái điều khiển đó đắt lắm đấy. Cậu cứ ngã xuống đất, cậu ngứa đòn à? Thì cô ấy không phải nhị tỷ của đệ, cái gì không phải chị ba của con? Thì cô ấy là nhị tỷ của huynh.
Không phải, không. Cậu còn hét nữa, còn hét nữa. Không phải, không. Không chữa được cho ngươi không nói là không chữa được cho huynh nữa. Con làm gì vậy hả? Cậu cứ hung dữ với con bé làm gì? Con gấu con này. Lát nữa đi nhà trẻ. Sao thế?
Sáng nay tỉnh dậy con cũng ồn ào, cô không sao chứ? Tính nó thế, Đừng để ý đến nó. Muội, cái này cho muội. Đây là bánh quy canxi cháu mang từ nhà bà đến. Cái này ngon lắm. Cậu không ăn, chị hai đã ăn rồi.
Ăn thì em có nói là em không muốn đâu. Anh xem bộ dạng anh đi. Được rồi, mau lên. – Nhanh lên đi. – Không kịp nữa rồi. Nếu cậu lại ngã, em xem anh không đánh em đâu. Đừng làm ồn nữa. Phượng Tần à. Lát nữa chúng tôi đi hết đây.
Con đóng hết đóng chặt đó. Ai gõ cửa cũng không mở. Nhớ chưa? Chỗ Khánh Sơn ấy, Ông Phùng, nào. Qua đây một lát. Trước khi mở đại hội, muốn để mọi người làm quen. Đây là đội trưởng mới đến, Tần Diễm. Chào cô. Đây là Cố Trường Sơn Vương Khánh Sơn.
Ba khe núi, hai ngọn núi. Chào anh Trường Sơn. Đây là đội trưởng Phùng. Chào anh. Chào đội trưởng Phùng, chào anh. Đúng là tuổi trẻ tài cao, lại đẹp trai. Tôi cũng không còn trẻ nữa. Tôi tuổi khỉ. Tôi nhỏ hơn đại ca Trường Sơn một tuổi. Anh tuổi khỉ à?
Vậy hai chúng ta vừa lớn, tôi thì mọc lông mày ngang, nhìn già dặn. Trông chị hơi già so với cậu ấy. Nói gì vậy? Anh Trường Sơn. Tôi nói cho anh biết một tin tốt trước. Đồng chí Thượng Hữu hi sinh vì nhiệm vụ. đã điều tra xong rồi. Tuần sau,
Đội thợ 923 của các cô, có thể vào lại núi rồi. Vậy cảm ơn sếp. Tôi đảm bảo lần sau lên núi một người không nhiều. Vậy đồng chí Tần Diễm đâu? Làm việc ở Cục Lâm nghiệp Biên Hà, có kinh nghiệm quản lý rất phong phú.
Cho nên lần này tỉnh cử cậu ấy đến đến để hướng dẫn chúng ta công việc bị đình chỉ lương của Tam Đạo Câu. Các cậu phải phối hợp. Nào, ngươi đi theo ta, nào. Được. Cái gì vậy? Không lương, ở lại làm việc. Chuyện lớn.
Tôi chấp hành quyết định và sắp xếp của tổ chức. Tôi tin rằng dưới sự lãnh đạo của thành phố, dàn lãnh đạo mới. Nhất định sẽ xây dựng Lâm trường Tam Đạo càng thêm huy hoàng. Tiếp theo xin mời giám đốc mới của chúng ta, đồng chí Tần Diễm phát biểu.
Chào mọi người. Hôm nay tôi đến đây là mang theo giao cho tôi. Nhiệm vụ gì thế? 80 nhiệm vụ bị đình chỉ công tác. Cái gì vậy? Cái gì vậy? Không lương, ở lại làm việc. Cậu có ý gì thế? Sao thế? Không cho chúng ta làm nữa.
Cho chúng ta nghỉ việc? Dựa vào đâu mà anh nói bị đình chỉ công tác không lương? Thì bị đình chỉ công tác chứ Đúng vậy chúng ta là công nhân chính thức của đất nước. Cô là ai? Hơn nữa, chức vị trưởng tiếp theo không nên…
Là đại ca của Trường Sơn sao? Đúng. Hai người 923 vừa chết một người. Còn muốn mọc ngay tại chỗ. Đừng hòng. Cậu nói gì thế? Không được động tay, đừng động chân. Đứng lại. Muốn làm gì? Sao mà nghe thấy ngừng lương ở lại làm,
Đều muốn thể hiện tích cực, đúng không? Ai cũng muốn giành hạng nhất. Tôi thấy các cậu ai muốn là người đầu tiên bị đình chỉ công tác, không được trả lương. Về cho tôi. Nào, để tôi bay cho hai người. Anh ngốc thật đấy. Anh còn nói em.
Có bản lĩnh thì tự mình nhảy một cái đi. Nhảy thì nhảy. Nhảy đi. Cậu không được đâu. Còn cười nhạo chúng tôi nữa. Nhìn bộ dạng thảm hại của ngươi kìa. Đây gọi là tự làm tự chịu. Phải đấy, mới có một, hai mét. Anh nhảy xuống thì đau cỡ nào.
Đừng giả vờ nữa. Cho cậu bánh quy. Bánh quy, cảm ơn. Ở đâu ra thế? Cho tôi một miếng. Sơn Đông. Sơn Đông. Anh bốc phét đi. Anh còn chưa ra khỏi rừng bao giờ, làm gì có bánh quy Sơn Đông. Chị ba em đến từ Sơn Đông, cứ mang đến mãi.
Không tin thì cô theo tôi về nhà xem thử. – Xem đi. – Đi. Nhị tỷ, đệ về rồi. Mau mở cửa. Nhị tỷ. Nhị tỷ. Ta là Phượng cúc. Nhị tỷ, tỷ làm gì thế? Mau mở cửa. Anh Triệu Hỉ, sao anh không dẫn theo? đám Trần Cát Tinh đến đây.
Nếu cậu không có chị ba, bọn họ không cười cô à? Chắc chắn là có. Nhị tỷ, muội là Phượng cúc. Nhị tỷ, mau mở cửa. Thế nào? Ta không lừa muội chứ? Ta có nhị tỷ. Bạch nương tử, ngươi nói gì thế? Tôi nói chị cậu đẹp như tiên nữ.
Cậu tên gì? Cô ấy tên Phượng Cần. Sao cậu không đi học? Mẹ tôi không cho cô ấy ra ngoài. Anh từ đâu đến vậy? Yên Đài. Anh đừng nói, anh để cô ta tự nói. Cậu làm gì thế? Để chị xem sao. Túi của tôi không cho cô đụng vào.
Sao chị nhỏ mọn thế? Đây là bà ngoại mua cho tớ. Được rồi, được rồi, đừng giành nữa. Phượng cúc. Phượng cúc. Lego của chị. Không sao, em lắp vào giúp anh. Em đừng làm nữa. Bẩn hết rồi tôi cũng không ăn được. Ai mở cửa vậy? Sao thế? Dì hai.
Mẹ cháu còn đang chờ cháu về nhà ăn cơm. Đi trước đây. Này, cậu đợi đã. Sao cậu lại đến đây? Phượng Cúc nói sẽ đưa ta đi gặp nhị tỷ. Lương Phượng Cúc? Ta nói ngươi nghe, đến từ đâu? Có phải tôi nói không cho anh mở cửa không?
Tôi nói cậu nghe, cái… Anh đánh cô ấy làm gì? Cô ấy còn nhỏ biết cái gì, anh cũng thế. Anh không nói với em nữa sao? Không cho cô mở cửa. Là Phượng Cúc bảo ta mở cửa. Xong rồi. Chuyện này không giấu được rồi. Anh.
Bây giờ chúng ta làm sao đây? Bây giờ cậu biết hỏi tôi phải làm sao đây? Cái sự ồn ào lúc nãy chạy đi đâu rồi? Mọi người ầm ĩ như vậy, cửu Tứ, vậy Vương Khánh Sơn nói sao? Nói 923 của chúng ta không có tố chất.
Không có lương, ở lại làm việc. Thì phải phẫu thuật từ chỗ chúng ta. Vương Khánh Sơn xì hơi, nói anh Thượng Hữu chết rồi, cậu còn muốn mọc tại chỗ à? Vậy tôi… Người đó nói gì thế? Câu này nói đúng ghê. Chúng ta làm gì có số đó. Làm trưởng bối.
Anh làm không đúng vị trí, vậy anh em 923 của chúng ta, nhất định sẽ nghe theo anh. Chuyện này, mọi người chuẩn bị tâm lý đi. 923 người chúng ta nhiều nhất. Vậy người nghỉ không lương, ở lại làm cũng nhiều phiếu nhất. Vậy ai xoay, ai không xoay? Cần ta xem.
Ai có vấn đề thì người đó xoay. Anh nói gì thế? Ai có vấn đề? Có vấn đề gì? Cả đời này của tôi, cuối cùng cũng kết thúc công việc cách mạng rồi. Thế này đi, anh đưa con đi. Dù sao tôi cũng không nuôi nổi cô nữa.
Này, ý cậu là sao? Không muốn nữa đúng không? Được. Ly hôn? Ai sợ ai? Ai nói với cô là ly hôn? Bây giờ tự dưng có thêm một đứa con, vậy… vậy… Người ta không click thì click của ai? Thế bây giờ tình hình thế nào? Anh không biết sao?
Vậy không phải anh sống hay chết sao? Tôi nhìn ra rồi. Dù ông có nói sống nói chết, cũng không muốn nuôi Phượng Tỳ nhà ta. Bây giờ cậu nói linh tinh cũng vô dụng. Vấn đề quan trọng bây giờ là cô có thể đưa đứa bé về không? Được. Ngày mai,
Em sẽ gọi điện cho em gái em. Em gái anh mà nói không được, tôi sẽ vứt đứa bé đi. Được rồi chứ? Sao thế? Con đi xem thử. Con đi với bố nhé. Không cần bố ngủ chứ? Chỗ này còn. Chỗ này. Trời ạ. Sao thằng bé này lại đốt nhà rồi?
Cậu đến làm gì? Hưng Kiệt à, mau ra đây. Đừng đứng đực ra đấy nữa. Sao thế này? Đội trưởng làm sao thế? Anh Hưng Kiệt, căn nhà này còn sập nữa. Hưng Kiệt vẫn đang ở trong phòng. Nào, nào, đứng lên. Để tôi xem. Cẩn thận đấy. Nguy hiểm quá.
Hưng Kiệt, cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau ra ngoài. Thúc, con nghĩ xem, thúc nghĩ gì vậy? Thì nhà sẽ sụp mất. Nhanh lên, nhanh lên. Quốc Cầm. Mau, mau. Đưa hắn đến nhà ta. Mau lên, mau. Chú… chú. Chú còn chưa lấy đồ.
Tôi cầm giúp cậu, mau đi thôi. – Mau đi thôi. – Nhanh lên. Chú cậu nói gì thì là cái đó. Nào, để chú. Từ từ, nhìn xem. Bên đó diệt chưa? Con nói con đó. Đã nói với con từ sớm, bảo cô đến nhà ở, đến nhà ở. Anh cứ không nghe.
Con lại muốn học à? Trong nhà còn nhiều việc như vậy cô làm sao đối phó được? Cháu mau cởi bộ y phục bẩn của mình ra, thay bộ đồ của chú cháu vào đi, cho tôi khăn đi. Tôi đi lấy đồ nóng cho anh. Không, không cần đâu thím.
Ăn no rồi mới đi ngủ. Hưng Kiệt. Hai huynh đệ chúng ta đứng đây chen nhau, cậu ngủ cạnh tôi. Cái cậu Tây Tử, tối đi ngủ cậu ấy cứ làm việc kiểu khác (không thành thật), cô nói ai nắm kiểu? Em đó, nhanh lên!
Anh, từ nhỏ anh đã lớn khôn như thế rồi nằm xuống đi. Hưng Kiệt à, cậu đừng làm việc nữa. Nào, ngồi đây. – Ngồi xuống. – Khách sáo gì chứ. Cậu quay lại,. Hưng Kiệt, cậu ngồi đây. Trời ạ. Tôi đang nằm mơ sao? Mơ cái gì? Hoàng đế mơ.
Ăn bánh chẻo mà nằm mơ, đi gọi ông nội con đi. Con không đi đâu, mơ nên tỉnh rồi. Em đi. Em cứ yên tâm ngồi ở đây, triệu Thành, đi. Hưng Kiệt à. Đây là thím cháu sao? Gói riêng cho con đấy. Bánh bao nhân dưa chua.
Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao? Sủi cảo đã vào cửa mì lúc ra ngoài ăn nhiều vào. Cảm ơn thím. Giấm không? Tôi không cần. Sư phụ. Ông nội. Hưng Kiệt à. Đừng, đừng khách sáo. Cứ như đến nhà mình vậy. Mau ngồi xuống, ngồi xuống. Ngồi, ngồi. Được, được.
Cảm ơn ông. Ăn nhiều vào. Đủ rồi, đủ rồi. Cho Triệu Hỉ, cho Triệu Hỉ. Cậu đọc sách phải dùng đầu óc. Cả ngày nó chơi đùa. Vậy cho nó ăn cũng uổng công rồi. Vậy đốt ngói ở trên cũng phải có sức lực. Dựa vào đâu mà ta không ăn được?
Nói có lý lắm. Nào, ông nội gắp cho cháu. Cảm ơn ông, thêm một cái đi. Thêm quả nữa. Được. Tỏi cho em đi. Đi làm gì? Ta đi tìm chị ba đổi bánh quy. Cái gì? Chị ba? Chính là… Chính là nhị tỷ của Phượng cúc ở nhà chú Phú Khoan.
Phượng cúc có nhị tỷ từ khi nào? Phượng Hà nuôi mèo, cứ phải để Phượng cúc gọi mèo là nhị tỷ nó kêu bừa theo. Mẹ, mẹ. Sủi cảo mới gói. Không ăn đàng hoàng. Anh cầm đi, cầm lấy cho mèo ăn đi. Cậu ấy đâu phải mèo.
Anh Hưng Kiệt, em làm gì thế? Vuốt mỡ đi. Mau ngồi xuống! Thím giận rồi. Mau ăn sủi cảo đi. Ăn nhiều vào. Nào. Cảm ơn thím. Anh Hưng Kiệt. Phượng Cần sao lại biến thành mèo chứ? Dì hai đã dặn dò tôi phượng Cần là đứa trẻ ngoài kế hoạch sinh đẻ.
Thân phận của cô ấy không thể để người khác biết. Chuyện cô quen Phượng Cần, không thể nói với người khác. Vậy sau này Phượng Cần làm sao gặp được người? Đây không phải chuyện chúng ta lo lắng. Vậy sau này con còn có thể gặp chị ba, sao mà không được?
Cậu mua đồ ăn ngon cho Phượng Tực, số tiền còn lại, cứ giữ lại đi. Vâng, anh Hưng Kiệt, anh hào phóng thật đó. Anh ở lại nhà em thêm mấy ngày đi. Vậy tôi đi trước nhé. Nghe nói nhà Thượng Hữu sập. Anh đón con trai ông ấy về nhà mình,
Bận lắm à? Cũng được. Thằng bé Hưng Kiệt này học hành giỏi giang, hiểu biết. Không để người khác phải lo lắng. Hay là nói cậu là người này nhỉ? Hai ba, trên và dưới không thiếu cậu. Trường Sơn ấy à, vụ Thượng Hữu này vừa xảy ra,
Cũng gióng lên một tiếng chuông cảnh báo cho Lâm trường chúng ta. Chỉ tiêu khai thác tương ứng, thì phải kèm theo số lượng công nhân tương ứng. Vậy kết quả toàn bộ người lên núi cậu cũng thấy rồi. Hai ba không cần nhiều nhân công như vậy nữa. Một tuần, một tuần.
Phải chốt danh sách 20 người lên núi. Danh sách ngừng lương ở lại cũng phải chốt.