[VIETSUB] Vinh Quang Của Bậc Cha Chú – Tập 1 | Trương Vãn Ý & Quách Đào & Lưu Lâm | WeTV

Thuận Sơn đổ. Các anh em, chuẩn bị đi. Chuẩn bị trước, sau. Đánh eo. Đi qua nhé. Đừng sốt ruột. Phải dậy rồi. Hả? Cùng đi nhé. Cùng nhau đi dạo nhé. A, ngẩng đầu lên. Nụ cười đó. Trước khi vào núi,

Bắt buộc phải tổ chức học tập quy định an toàn lao động. Sau khi vào núi cũng phải tiến hành khai thác theo theo đúng quy định sản xuất. Những năm gần đây, vấn đề khai thác gỗ rừng trồng vượt hạn mức hoặc sản xuất vượt quy hoạch là vấn đề nổi cộm.

Vấn đề này sẽ là phần quan trọng nhất của thanh tra sở trong năm nay. Các đội nghiệp vụ, buộc phải theo đúng kế hoạch khai thác mà cục đã ban hành tiến hành điều tra làm rõ nguyên nhân cục đã chỉ thị tìm ra một người thì xử phạt một người

Tuyệt đối không nhân nhượng. Tuy sản lượng khai thác có thể giảm theo từng năm, nhưng cục Lâm nghiệp Biên Hà chúng ta vẫn xuất hiện rất nhiều đồng chí công nhân xuất sắc. Nhất là ở Lâm trường Tam Đạo Câu chúng ta, đồng chí Cố Trường Sơn, đội trưởng đội 923,

Năm nay lại được công nhận là Công nhân giỏi cấp tỉnh. Chúng ta phải có tinh thần hăng hái, học tập đồng chí Cố Trường Sơn. Mang lại trạng thái tốt nhất cho thành tích xuất sắc hơn. Sờ không thấy à? Tôi sờ một cái. Bao nhiêu, bao nhiêu? Tập ba, tài cán.

Được đấy. Cũng được. Chỉ cần không phải là tập 4 “Vật Đạo” Là tôi liền thơm cả người. Tôi cũng sờ một cái. Mấy? Sờ vào rồi. Lương Tử, Lương Tử. Huynh làm gì vậy? Cậu nói vớ vẩn gì vậy? Mọi người đều thấy vậy. Quả không sai. Tập 4, Cao thủ đạo.

Nhìn thấy chưa? Thứ 4. Mọi người đều đã rõ, hạng 4. Tốt lắm, thật đó. Lần đầu huynh lên núi, đúng lúc huynh vừa hay mở rộng tầm mắt. Cái gì gọi là Tập 4 Vật Đạo? Ai mà không biết. Tập 4 này, Tài Đạo. Cây còn ít. đều không muốn đi.

Hay là chúng ta còn tốn nhiều sức lực, bắt thăm ở đây sao? Sờ rồi. Chạm rồi. Mấy? Anh, mấy? Thứ nhất. Thứ nhất. Sao ngươi may mắn thế? đều là bắt thăm. Cái này thuộc về ta. Đưa tôi, đưa tôi. Đưa cho ta, đưa cho ta. Đừng, đừng. Lương Phú Khoan.

Với con đàn bà này của anh, ngươi không thể quản. Đó không phải hổ hay hổ báo. Vậy vào nam tắm nữ đi theo người nhà mình vậy. Tôi quản được cô ta rồi. Cậu ấy không đi làm sao? Nhà cậu ấy làm gì có nhiều đàn ông như thế?

Dọn cái bàn đó đi. Đã nấu xong món ăn. Đã nấu xong rồi. Cậu nhìn xem. Vừa nghe nói cục trưởng Lâm đến thì cứ như người mất hồn. Ta nói ngươi nghe, mấy món hôm nay đền cho nhà chúng ta. Nếu cầu xin cậu phải nói ra cho tôi.

Cái này không cần anh nói. Không cần tôi nói. Chuyện này kéo dài cả tháng rồi, nhìn đi, ngày mai phải lên núi rồi sao cậu không nói ra? Tôi thấy mai anh lên núi anh phải làm sao? Triệu Thành đâu? Sao không thấy anh ta quay lại?

Không phải cậu nói muốn mang cá cho cục trưởng Lâm sao? Thằng bé cứ để trong lòng. Nói là đi mượn đồ nghề đi vớt cá. Tâm tư thằng bé tỉ mỉ quá. Sư phụ Trường Sơn có ở đây không? Đến rồi, đến rồi. Sao lại đến đây? Được, được. Đi đi, đi.

Cục trưởng Lâm. Đến đây. Anh Trường Sơn. Nào, nào, vào nhà ngồi. Không không tôi không vào, không vào. Nói xong chuyện thì đi. Đừng mà. Mẹ nó biết bố muốn đến. Làm một bàn thức ăn. Đi, đi vào trong rồi nói. Không, không vào, thật sự không vào. Không vào thật à?

Vậy anh đứng bên ngoài làm gì? Vào nhà nói đi, có chuyện gì? Đi đi. Trong lòng cô nghĩ gì, em đều rõ. Hôm nay tôi đến là muốn nói với cô, vị trí lên núi lên núi chỉ có 20, vậy chỉ tiêu khai thác của cục nó chỉ có nhiêu đó.

Nó không thể dùng nhiều người như vậy. Cục trưởng Lâm. Anh nói xem sao lại nói không cho người khác làm? Thì không cho người ta làm? Trong này ngoài kia. Mười mấy gia đình không có cơm ăn rồi. Phải làm sao đây? Tiền lương trong cục này sắp không phát được rồi.

Buộc phải cắt giảm nhân sự. Anh nói xem, việc bổ nhiệm giám đốc của anh, sắp đến rồi. Nếu không xử lý tốt vấn đề này, sau này có công việc khó khăn hơn, cô có thể hoàn thành không? Không phải. Hơn nữa mọi người bây giờ trong lòng đều rất rõ

Hiện giờ tình hình thị trường không tốt, thay vì mọi người ở đây lãng phí, vậy chi bằng ra ngoài tìm cái gì khác để dựng trại. Kiếm cái gì mà kiếm sống? Bọn họ đều ở đây, đi làm lâm nghiệp cả đời. Chỉ chặt cây. Trên núi này,

Còn bao nhiêu cây có thể đốn? Anh làm đội trưởng mà, cậu không rõ sao? Số lượng nhân viên 20 người, là tôi đã giành được cho hai người. Đúng không? Tôi ở trong phòng đợi lâu lắm rồi, anh còn để cục trưởng Lâm đứng bên ngoài. Cục trưởng Lâm,

Cô mau vào đi. Còn không vào vậy thì ruột gan sẽ tanh hết. Lưu hoa muội. Không vào à? Tôi nói thật lòng. Hôm nay cửa của các người tôi vừa bước vào thì những lời này của tôi tôi không nói ra được. Cho nên chuyện này là chuyện,

Nhiệm vụ là nhiệm vụ. Tôi phải hoàn thành nhiệm vụ. Đồng chí Cố Trường Sơn. Vậy tôi sẽ chính thức thông báo cho cậu ngày mai vào núi, sẽ có 20 người. Thêm một người cũng không được. Nếu cô làm trái quy định, tổ chức sẽ xử lý nghiêm khắc với em.

Cô đến đây làm gì? Cô nói đi. Cô không biết trời không sáng nên bố bận bữa cơm này. Con thì giỏi rồi, cậu chẳng đánh rắm bao giờ. đến người cũng không mời vào. Cô còn… còn nói tôi, cô… Cục trưởng Lâm. Anh còn có việc à? Tiết kiệm chi tiêu.

Em cầm lấy số tiền này. Không được, không được. Không, cậu cầm lấy, cầm lấy. Cục trưởng Lâm, thật sự không được. Em gái tiết kiệm hoa. Cậu cầm lấy, cầm lấy. Bữa cơm này, coi như là tôi mời. Tôi xin lỗi hai vị. Xin lỗi, xin lỗi. Cái đó. Cục trưởng Lâm,

Chuyện này… Sao… làm sao thế? Uổng công vô ích cái bàn thức ăn đó. Trường Sơn ấy à, nhà anh đấy, làm gì mà thơm thế? Con thèm muốn chết ai hả? Anh làm gì thế? Tôi nghe mùi mà sao giống cá thế. Nào, nào. Tôi từ phòng tắm đi ra

Là ngửi thấy mùi. Miếng bánh béo bở này có thể nói lời dứt khoát không, Đi hay không đi? Anh có thể nói gì không? Vậy hai người họ Hồng Mai, ở Quảng Thâm… Một năm có thể kiếm được hơn ba vạn. Vậy anh có biết hơn 3 vạn không?

Muội ở cái rừng nát này, lương cũng không trả nổi. Cậu biết không? Cậu nhéo thật à? Có đi không? Con bé này, thì biết cái gì. Không phát lương được, Đó chẳng phải là tạm thời sao? Mình nói với cậu một chuyện tốt nhé. Hôm nay em biết,

Tôi sờ, đó là tập đầu tiên của tài đạo. Thế ngày mai lên núi không phải có tiền à? Tôi sụp mí mắt trái rồi. Cậu đừng nói những lời này với tôi. Tôi bảo này, Hồng Mai đã nói rồi. Bỏ lỡ lần tuyển lao động này,

Vậy lần sau có khi nào không biết. Lần này nhất định phải đi. Tôi phục cậu thật đấy. Cậu phải đi. Tôi đi thì tôi đi được không? Tôi đi, tôi. Cậu đi làm gì? Tôi đi… Cậu đi làm gì? Đã nói rồi đúng không? Cậu đi. Con phải đi.

Tôi đi cái gì? Ta đi gì chứ ta không đi. Ta đến nhà của Đại Lương. Ngươi đến nhà người ta làm gì? Cô mau tránh ra đi. Lát nữa anh đi, lúc thì không đi, anh mau đứng dậy đi, anh làm gì vậy? Tôi đặt ở đâu? Sao cứ dậy mãi thế?

Ai vô tận? Sao lần nào cậu cũng như vậy? Cậu tránh ra, tránh ra. Em gãi anh làm gì. Lần nào em cũng như vậy. Dậy đi. Ngươi điên à? Tôi nói cho cậu biết, tôi uống rượu rồi, tôi đập cậu. Cô làm gì thế hả? Có gì từ nói.

Sao cậu còn ra tay đánh nhau? Tôi đâu có. Cậu có phải đàn ông không? Tôi đã thấy rồi. Trần Thượng Hữu. Cậu ra đây cho tôi. Làm gì thế này? Không sao. Nhìn thấy rồi chứ? Nhìn thấy rồi. Lại bắt đầu lên cơn rồi. Ở đó. Chị chống lưng cho em đó.

Được rồi, được rồi. Kệ hắn đi. Sao còn động tay động chân? Đội trưởng, tôi không đánh. Tôi mà kéo cô ta ra, tên này không xong thì thôi. đưa tay lên gãi, em xem, gãi cho anh này. Em xem có gãi chảy máu không? Hai người thật đẹp đôi đấy.

Không xấu hổ à? Hắn làm ta tức chết, hắn muốn… Thì tôi không đi. Anh vừa làm chính thức ở Lâm trường, bát cơm sắt của tôi. Tôi đi làm thuê cái gì? Con không có mặt mũi ra ngoài. Con cần mặt gì chứ? Mặt ông đáng mấy đồng chứ.

Cái quần của ngươi sắp không mặc được rồi. Có giỏi thì ở bên ngoài chết đi. đừng quay lại nữa. Nói gì vậy chứ? Sao lại ác thế? – Nhanh… – Thôi, thôi. Anh nói gì thế? Tức chết đi được, còn nhanh… Anh xem, anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi.

Đứa nhỏ Triệu Thành đã để tâm rồi. Thằng bé Triệu Thành này quá khách sáo rồi. Làm người ngoài với tôi à? Khách sáo cái gì chứ. Ngươi nói kìa, triệu Thành. Con cá này là anh bắt được sao? Béo quá. Ba. Con về muộn rồi. Không đến kịp, cục trưởng Lâm.

Ngày mai tôi đưa qua cho cậu ấy. Trời thì lạnh muốn chết. Cậu vất vả bắt được nó từ dưới sông lên cho hắn làm gì? Chúng ta giữ lại ăn đi. Không phải cậu còn cầu xin cục trưởng Lâm làm việc sao? Làm gì đấy?

Thì cậu ấy có thể giúp được gì. Yên tâm. Cha tự biết phải làm gì. Thế Triệu Hỉ thì sao? Vậy Triệu Hựu để trong sân, chơi với Phượng Cúc nữa. Gọi hắn về. Bảo tối nay ăn cá, bảo nó mau về nhà ăn cơm. Sư phụ. Bên ngoài lạnh quá.

Chân của anh chịu nổi không? Vào nhà đi. Tuyết năm nay to quá. Nhiều cây giống quá. Bị lệch hết rồi. Chỉ có thể làm củi đốt thôi. Khai xuân sang năm trồng nhiều chút. Cháu giúp chú nhặt rau cháu thông báo cho mọi người chưa? Không mở được cái miệng ra.

Nhất là lúc nãy nhìn thấy hai vợ chồng Thượng Hữu giao chiến, càng không biết phải nói thế nào. Cái miệng này của tôi ai ngừng việc cũng phải gây chuyện cho tôi. Thoán trách đám già chúng tôi. Huynh nói xem năm đó đưa các huynh vừa vào rừng chặt đâu cưa đó,

Làm những việc đó một cách vui vẻ. Mắt dõi theo. Từng cái cây đổ xuống không để lại phúc cho hậu thế. Cậu nói xem thợ đầu của chúng ta chết một ít, lại bị thương thế sao không biết sơn Thần gia đang chỉ điểm cho chúng ta sao? Sư phụ.

Cậu nói linh tinh gì thế? Đây là chính sách của nhà nước, không liên quan đến thần núi. Chúng ta không nhổ hết cây rừng đi, vậy đất nước có thể thay đổi chính sách không? Chặt 36000 tệ. 212 cây à? Kỹ thuật trồng xuyên của Ba

Giải phóng hoàn toàn tinh chất thực vật. Chúng tôi chọn sản phẩm đến từ “Nguy hiểm”. Chữ này có nguy hiểm không? Hỏi cậu đấy. Cái này có nguy hiểm không? Ozil. Ecuador. Một quốc gia ở Nam Mỹ. Là một quốc gia. Dùng công nghệ kỹ thuật xâm nhập của Ba alpha.

A gì? Đây không phải là abcd mà. Không phải, chữ Hy Lạp đó. Một chữ cái mà ba âm? Đúng thật là. Đây đúng là công nghệ cao. Toàn là từ lạ sao mà động vào? Cái đó của cậu nghe có vẻ nghe có vẻ không giống công nghệ cao.

Cậu mới đọc có mấy quyển sách, con thì biết cái gì. Dì Hồng Mai của con. Ở bên ngoài một năm, cũng kiếm được mấy vạn. Mấy vạn thì tốt. Cậu thấy rồi à? Thầy cô nói rồi, bây giờ nhiều kẻ lừa đảo lắm, không thể nào. Dì Hồng Mai của con.

Lớn lên cùng bố từ nhỏ. Thì cũng không chắc. Con làm gì vậy? Con có thể mong mẹ tốt hơn chút không? Con vì ai chứ? Chẳng phải là vì cậu sao? Con sắp vào đại học rồi, có nhiều chỗ cần tiền lắm. Chỉ có hai đứa con trai của bố cháu,

Chút tiền lương của bố con có thể trả nổi cho cậu. Mãi đến giờ mới nói với mọi người. Thật sự là không thể mở miệng. Chuyện gì thế? Chém người. Chặn người, chém người. Chém ai cũng không phải là Nhưng cục đã mà hạ mệnh lệnh chết thế này,

Chúng ta nhất định phải chấp hành. Thi hành thế nào? Chém ai? Chém cụ thể không ai nói, bọn họ không nói bừa à? Ta đi tìm họ, đi cùng ta. Nước Triệu con làm gì vậy? Tôi đến cửa của Cục Lâm nghiệp, bố đi xin ăn. Cô quay lại cho tôi.

Ta còn chưa nói xong mà. Cô nghe tôi nói hết đã. Cô nóng vội cái gì? Tôi suy nghĩ mãi nghĩ ra một chiêu. Trong cục cũng không có quy định nói là ai lên đó sao? Cho nên ta nghĩ, mọi người cùng lên núi, chúng ta chia nhau

Tiền lương của 20 người, tuy nhận được ít hơn, nhưng mỗi người đều có một phần. Phân chia như nhau. Đây là gì thế? Tôi đồng ý. Em cũng đồng ý. Vậy, vậy… vậy tôi cũng đồng ý. Chúng ta nói đi, vẫn là đội trưởng của chúng ta nghĩ đến chúng ta.

Vậy tôi có thể trả tiền cho sư phụ tôi? Thì coi như tôi được lợi. Đúng không? Tôi cũng đồng ý. Tôi cũng đồng ý. Tôi cũng đồng ý. Tôi nghe theo đội trưởng. Tôi cũng đồng ý Muội cũng đồng ý, ca. Vậy được. Nếu mọi người đã đồng ý rồi

Thì chuyện này cứ quyết định vậy đi. Vậy thì về nhà thôi. Sáng sớm mai, cũng phải phấn chấn lên nhé. Được. Chúng ta làm một trận thật tốt Được, nhất định phải thế, thích giải tán đi. Nghe đội trưởng đi về thu dọn đồ đạc đi. Đi thôi, đi. Có yêu không?

Chết bên ngoài mới tốt. Hôm nay còn ăn, hôm qua còn lại. Canh gà hầm nấm. Bánh này túi thừa (mềm nát) rồi, cái bánh lớn, khét pa – tê. Mới ngon được. Anh với bạn mỗi người một phần à? Tôi đang nói với cậu đó. Cậu nghe thấy không? Cái gì?

Tôi gói cơm cho cậu rồi. Cậu với Thượng Hữu mỗi người một phần. Triệu Hỉ. Mau dậy đi. Còn ở đó ăn vạ trên giường. Triệu Thành, xuống phòng lấy hai bịch đậu bám dính đến đây. Chú ý an toàn. Được. Triệu Thành. Nào, cầm lấy số tiền này. Tôi không cần bố.

Bố cậu kêu cậu cầm lấy. Con cứ cầm đi. Là cậu cầm đi mua quần áo. Cậu tuyển quân nhập ngũ, sắp phải kiểm tra sức khỏe rồi, mặc thế nào cũng phải nghiêm chỉnh chút. Cảm ơn bố. Cháu xem cháu kìa. Ông cảm ơn gì chứ. Khách sáo thế. Đi nhé.

Nào, nhìn xem. Chú. Đẹp trai đấy. Cút sang một bên. Chào. Chào buổi sáng, sư phụ. Chuẩn bị thế nào rồi? Nào, nào. Giúp tôi cầm cái này lên. Cậu phải bó thật chắc chắn. Đương nhiên rồi, yên tâm đi. Lương Phú Khoan. Làm gì thế? Để lên. Chị dâu.

Chị tặng quà gì thế? Cản trở cô có chuyện gì? Để lên đi. Anh. Tặng quà gì thế? Hai người keo thật đấy. Đi thôi. – Đi thôi. Nghe này. Mỗi nhóm phải làm một quy trình riêng buộc phải làm theo quy trình khai thác. Phải chú ý an toàn.

Được, làm việc đi. Thuận Sơn đổ rồi. Thuận Sơn đổ. Thuận Sơn đổ. Thuận Sơn đổ. Lội núi. Được. Vậy chúng ta đến đây thôi. Ăn cơm. Nào. Đội trưởng, anh cứ để đây là được. Lát nữa rồi thu dọn. Nào. Nào. Nào. Đôi này là của đội trưởng. Bỏng quá.

Cẩn thận đấy. Nào, đội trưởng. Được. Thượng Hữu. Đây là chị dâu cậu cho cậu à? Cái gì? Vẫn là chị dâu tốt với em. Nào, nào. Cùng ăn, cùng ăn. Nào. Nào Đội trưởng. Rừng của chúng ta không thể đóng cửa được. Đừng nói bừa. Có em ở đây rồi.

Không để các anh em đói. Anh về rồi. Về rồi à? Trên núi này lạnh thật đấy. Cậu mau rửa tay đi. Rửa tay nhanh đi. Mùi rượu nồng thế! Thơm quá. Ai uống rượu chứ? Đã ăn cả rồi, gọi cho cháu đi, lạnh quá. Ăn gì đấy, thúc? Cút.

Dựa vào cái gì mà bỏ tay ra? Mình phát hiện ra trước rồi. Thả ra. Buông tay ra. Anh Triệu Hỉ. Cố lên. Cố lên cố lên cố lên cố lên. Cậu có bỏ tay ra không? Sao ta phải bỏ tay ra? Cái này là ta phát hiện trước.

Phượng Cúc, cô mau qua đây. Cô đừng đứng đó giúp tôi. Cố lên. Cố lên. Triệu Hỉ cố lên. Anh Triệu Hỉ cố lên. Cố lên. Cố lên. Cố Triệu Hỉ. Lại làm gì thế? Cướp cái gì? Anh bẻ ra đi. Mỗi người một nửa là được rồi. Không được.

Ta phải làm cho bố ta một bộ hoàn chỉnh, không thì không thành được tiên nhi đâu lỗ Tấn nói đó, cái gì mà Tấn nói cũng không được. Được đó, tự cường. Cậu còn xem “Từ Bách Thảo Viên đến Tam Vị Thư Quán” đấy. Đương nhiên rồi.

Cô có biết cô đào gì không? Hà Thủ Ô gì? Gì mà gì cơ? Chẳng phải chơi bi tại chỗ sao? Chính là Hà Thủ Ô đó. Trần Hưng Kiệt. Thì không được bỏ ra. Hưng Kiệt. Cậu ở đây này. Ta phát hiện trước mà. Mình đào ra trước chính là của mình.

Phanh xe. Tránh ra, tránh ra. Tránh ra, tránh ra. Dưa của ta. Cậu ngốc à? Anh không biết tránh à? Tôi sợ anh không tránh được. Anh Triệu Thành, anh không sao chứ? Tôi không sao. Phượng Hà, cô không sao chứ? Cảm ơn nhé. Các người làm hư Hà Thủ Ô đó.

Cái gì vậy? Đây không phải khoai lang à? Tôi có khoai rồi. Ta phải ăn khoai lang. Cô xuống đây cho ta, Lương Phượng Cúc. Làm gì thế? Được. Các người hùa nhau lừa ta. Tránh ra. Ta… Chờ mẹ với. Con về sớm tìm mẹ nhé.

Con đừng chạy lung tung với đám nhóc thối này. Được. Được rồi. Thu dọn đi. Hôm nay đến đây rồi, Đừng giá. Anh mới mấy giờ chứ? Dù gì cũng phải cắt thêm mấy cây chứ. Đừng đánh nữa. Chỉ với chút công việc này, cậu nói xem, cậu làm cho

Đồi núi trọc rồi. Phía sau chúng ta làm gì thế? Đi thôi. Về thôi. Được, vậy ngươi về trước đi. Vậy ai là kẻ trăng hoa? Hôm nay là ngày đầu tiên mà. Tôi hơi lo lắng cho anh ấy. Tôi qua đó thăm anh ấy. Cô về trước đi.

Vậy anh đi cùng em. Anh cũng đi à? Vậy đi thôi. Đội trưởng hay là tôi đội đầu nhé. Đội cái gì? Đội cái gì? Hôm qua em đi với chị dâu, cũng thấy rồi mà. Vậy Tiểu Bình của chúng ta bây giờ cứ dây dưa mãi,

Con người đều muốn ra ngoài xông pha. Người ta nói một năm ở bên ngoài cũng kiếm được mấy chục nghìn. Không được. Thì đi theo cô ấy đi. Nhưng chúng ta đã nói rồi, chỉ là chúng ta đi ra ngoài cái đó, Hưng Kiệt. Cậu trông chừng giúp tôi.

Con bé đó sắp thi đại học rồi, tôi không muốn con tôi ra ngoài ra ngoài làm việc linh tinh. Cô nói đi. Em mới nghĩ, nửa đời này của tôi chỉ vậy thôi. ở trong rừng cũng chẳng có tiến bộ gì. Nửa cuộc đời sau, thì sống cho ai?

Chẳng phải vì con cái sao? Tiểu Kiệt nhà chúng ta tương lai nó chắc chắn sẽ giỏi giang hơn con. Vợ tôi đâu? Pink chỉ vậy thôi. Ngày nào cũng trằn trọc không yên. Nhưng có lúc cô ấy nói lời đó cũng có lý. Con xem con cái,

Khó khăn lắm mới thi được trường đại học người cha này, cũng không trả nổi học phí. Vậy lỡ như ở một mình bên ngoài, phải chạm mặt, em cần tiền vừa nhìn trong túi, còn sạch sẽ hơn mặt. Thì mất mặt lắm. Đúng không? Huynh nghĩ như vậy cũng đúng. Lương Tử,

Cậu làm được không? Không làm được thì về nhà uống sữa. Con đang nói chuyện với ai đấy? Cậu biết nói tiếng người không? Cậu không thấy người ta sắp xong việc rồi à? Sao thế? Cậu muốn làm thì làm đi. Dù gì tôi cũng không biết làm.

Anh rút thăm người tệ nhất, làm việc thì vất vả. Mà con không tin. Thì anh trồng lên núi cho em. Gì thế? Cậu trồng trên núi cho tôi. Tôi trồng trên núi cho anh, anh tin không? Thôi đi. Sao anh lại động vào tôi? Ra tay đúng không?

Anh động thủ đúng không? Sao thế? Sao thế? Sao? Làm gì đấy? Cậu bỏ tay ra cho tôi. Lương Tử, làm gì thế? Làm sao thế? Cậu hỏi ông ấy đi. Anh ấy tìm em có việc. Cậu ấy không muốn làm cho tử tế nữa.

Cái gì mà không muốn làm cho tốt chứ, tôi… Đội trưởng, chút việc bên phải tôi sẽ làm cho xong. Cậu đừng nuôi cái tật xấu này của cậu ta. để nó tự làm đi. Cậu… cậu xem cậu ấy có cảm xúc gì? Cái… cái cảm xúc đó thì làm sao làm việc?

Cô đứng đó làm gì, đưa rìu cho ta. Cầm cưa lên đi, cút đi. Nhanh lên. Vâng, sư phụ. Nào, nào, hai người. Hai người lại đây. Tại sao chứ? Ai đánh trước? Không phải hắn. Là huynh ấy, huynh ấy động vào chỗ ta. đang yên đang lành

Anh ấy… anh ấy tới mắng em, anh ta… anh ta không có lòng ở đây. Thuận Sơn đổ rồi. Cây bật gốc rồi. Thượng Hữu. Sư phụ. Thượng Hữu. Thượng Hữu. Thượng Hữu. Thượng Hữu. Thượng Hữu. Thượng Hữu. Hưng Kiệt à. Thì treo ảnh bố cậu lên đi. Anh nói xem…

Thượng Hữu đại ca, cái mạng gì vậy? Đứa nhỏ này sắp thi đại học, vừa có chút hy vọng. Lại mất người rồi. Cậu nói xem sao chỉ có một tấc thế? Một tấc đất nào một đám người to như cái bang lên núi. Loạn hết lên rồi. Này, cậu nhỏ tiếng thôi.

Đội trưởng, cũng được rồi. Vào hết đi. Hôm nay chúng ta đã đến rồi. Cùng nhau, tiễn Thượng Hữu một đoạn nữa đi. Nào. Tập thể mặc niệm. Mặc niệm đồng chí Trần Thượng Hữu. Mặc niệm. Hết giờ mặc niệm. Được rồi. Vậy mọi người về đi. Sư phụ.

Sư phụ, con có lỗi với sư phụ người. Sư phụ. Người đáng chết là con. Sư phụ, con xin lỗi. Đừng nói bừa. Sư phụ, con có lỗi với người. – Đừng nói bậy. – Mau đi thôi. Sư phụ, con có lỗi với người. Liên quan gì đến người? Thượng Hữu à.

Đều tại tôi. Đều là lỗi của em. Tôi không nên để nhiều công nhân lên núi. Là ta không bảo vệ tốt cho đệ. Người của Lâm trường không nên nói đi trong rừng. Đây là do Sơn Thần gia nổi giận. Chỉ có hai vợ chồng chúng ta ra ngoài xông pha,

Vậy lỡ như kiếm được tiền thì sao? Đúng không? Vậy lát nữa ta gửi thư cho con. Nào. Anh cũng đừng làm nữa anh và chị dâu đều đến, chút nữa anh em chúng ta kiếm được nhiều tiền. Sao vậy? Vậy nửa đời trước anh với em nửa đời sau anh với em.

Vậy sao không được? Các cụ đã nói rồi. Ba mươi năm Hà Đông. Của Hà Tây 30 năm. Sau này biết đâu, ai làm việc với ai, đúng không? Được thôi. Cậu ra ngoài dò đường trước đi. Hưng Kiệt, mình trông giúp cậu. Cậu yên tâm,

Đảm bảo không để cậu ta chịu thiệt. Xuyên rừng, biển, xuyên qua Tuyết Nguyên. Bài gì đây? Hào khí dâng trào. Hát trò gì vậy? Còn không chống lại mình. Thiên Hán. ăn chút gì đi. Cậu có biết cục Lâm nghiệp Biên Hà chúng ta, về sản xuất an toàn

Đã duy trì được 1239 ngày rồi. Cục trưởng, xin lỗi. Là tôi đã làm mất uy tín của cục Lâm nghiệp. Cái tôi quan tâm là con số này sao? Đúng. Là do ta sơ ý. Suy nghĩ không chu đáo anh chỉ sơ ý thôi sao?

Con như vậy là không tuân thủ nguyên tắc. Là một đảng viên, là một cán bộ, đầu tiên phải chú ý đến nguyên tắc, phải nói đến tính Đảng, mới có thể nói chuyện tình cảm cá nhân. Cục trưởng, tôi… Tôi biết đây đều là lỗi của tôi anh vuốt tôi đi. Tôi.

Sao thế? Hoặc là anh đuổi tôi đi. Anh quyết định thay tổ chức đúng không? Chuyện này là do một mình tôi phụ trách. Không liên quan đến người khác. Trước khi tổ chức trước khi có kết quả công nhận, chín hai ba người bất cứ ai cũng không được lên núi.

Dựa vào đâu chứ? Đây là lỗi của mình tôi, sao người khác phải ăn dưa ở đây? Giờ anh biết lo lắng rồi đúng không? Con là một lãnh đạo, một quyết định của em mà đã ảnh hưởng đến toàn đội rồi. Vợ các anh mặc áo trắng

Anh còn nghĩ năm nay kiếm được chút tiền, năm sau kết hôn với đối tượng của bố. Thế anh nói xem tôi làm sao đây? Khói thuốc mù mịt. Sao vậy? Mọi người muốn thành tiên à? Đây là… Đội trưởng Trường Sơn đâu? đến sở rồi. Liệu điều này có ảnh hưởng

Thương tích của Thượng Hữu không? Tiền trợ cấp sẽ không ít. Con nó sắp thi đại học rồi, đang lúc cần tiền. Bạn tôi đi rồi, các huynh đệ của 9 – 5 chúng ta trong lòng cũng không dễ chịu gì Mọi người gom được 500 tệ, cũng coi như

Tấm lòng của chúng ta. Đại Quốc. Nào. Thu dọn giúp nhà Thượng Hữu. Cảm ơn. Thay lời cảm ơn cảm ơn các cậu. Đồng chí Trần Thượng Hữu là hi sinh vì nhiệm vụ. Đã xác định được bản chất rồi. Trong cục cũng sẽ xử lý anh ta thật tốt. Của anh ấy.

Chuyện này cô yên tâm đi. Mọi người phải làm sao đây? Nhanh lên. Viết kiểm điểm, phải viết rõ ràng mọi chuyện. Không chỉ cậu phải viết người lên núi cùng huynh đều phải viết. Sau đó đợi của tổ chức đảng. 1000 tệ này là các đồng chí trong cục quyên góp được.

Con cứ giữ trước cho nó. Mau lên, ăn món này đi cho nóng. Phượng Cúc đi mẫu giáo rồi. Triệu Hỉ. Đại Quốc thúc hỏi ngươi mấy chữ. Không hiểu nổi. Từ từ thôi. Anh đừng xé rách tôi. Bản kiểm điểm. Thôi thôi. Đại thúc, coi như cậu hỏi đúng người rồi.

Viết kiểm điểm là điểm mạnh của Triệu Hựu. Cậu đừng đùa. Chú Đại Quốc đang nói chuyện nghiêm túc đó. Mấy người này à? Đại Quốc Thúc. Chữ ngươi viết ít quá. Tôi đã viết cả đêm rồi. Mở đầu rất quan trọng, anh nhận sai em phải thành khẩn.

Vậy… vậy viết thế nào? Nào, tôi dạy cậu phần đầu vạn năng. Tôi nói cậu nhớ. Nào. Kính thưa thầy. Kính thưa lãnh đạo. Không được thưa cô. Sau đó, tôi mang theo 99 vạn, 900 99 vạn lần hổ thẹn. áy náy? Hổ thẹn, hổ thẹn. Viết sao đây? Viết như vậy sao?

Chỉ viết vậy thôi sao? Chẳng bằng bọn trẻ con chúng tôi. Cái này cũng không biết. Huynh nói tiếp đi, nói tiếp đi. Lương Tử. Đi đâu vậy? Tôi đi nộp bản tường trình sự việc. Chờ đã. Anh dồn nén cả đêm, mới nhịn được nào, để anh xem.

Xem này, để tôi xem nào. Viết gì thế này? Gì đây? Lương Tử, ta nói cho ngươi biết huynh viết như thế không được đâu. Ta viết toàn là sự thật. Sự thật gì chứ? Vậy thì Trần Thượng Hữu chết khi tự chặt cây. Liên quan gì đến con?

Cha, con đã nói rồi mà. Nếu không phải vì ta với chú Trường Phong đó làm việc. Sư phụ ta có thể đến, giúp ta đốn cái cây đó không? Hắn vì ta nên mới chết. Cô… cô nói linh tinh. Làm… làm gì chứ? Mau viết đi. Không phải, làm gì thế?

Được rồi, bố cậu nói đúng. Chuyện này không liên quan đến chúng ta. Nếu em không viết lại cậu sẽ phải ngồi tù. Cậu biết không? Ngồi thì ngồi. Mỗi người làm một người gánh. Cậu cũng ngứa đòn thật. Ngươi muốn ngồi tù là muốn lấy mạng của hai chúng ta đấy.

Mạng của sư phụ ta, đó không phải là mạng sao? Ngươi đúng là đồ vong ơn bội nghĩa. Cô đúng là muốn làm tôi tức chết mà.