[VIETSUB] Thước Đao Môn Truyền Kỳ – Tập 2 | Triệu Bản Sơn & Tống Tiểu Bảo | WeTV

    Sư phụ. Đây chính là bà mai bà mai có tài nguyên tốt nhất. Bà Vương. Xin chào. Tây Môn đại hiệp, thấy ngài căng thẳng, Ông già này, Ông xem, xét về tướng mạo, về ngoại hình, tinh thần, nói về vóc dáng, cứng cáp, nói về y phục, sang trọng,

    Sao cứ nói được một nửa thế? Cậu phải có kết luận chứ. Con nói ba chuyện này, cũng không nói tiếp. Chúng ta rảnh rỗi nói ít thôi. Tây Môn đại hiệp, Đây là phổ uyên ương của ta. Như này hơi mê hoặc, rất hợp. Chính là cô ấy. Được, được.

    Tây Môn đại hiệp có mắt nhìn. Mười dặm tám thôn, được nhiều người tìm nhất. Vậy sao? Con gái một của nhà đại gia Vương. đến nay vẫn chưa kết hôn. Năm nay 68 tuổi, con gái của Hoàng Hoa lão. Lớn hơn ta mấy tuổi, cũng được. Được. Là chọn cô ấy.

    Khi nào cậu có thể đưa cô ấy đến đây? Chúng ta gặp mặt. Gặp mặt không gấp, Đối phương xin… Một trăm lượng bạc sính lễ. Một trăm lượng? Đúng. Không thành vấn đề. Một trăm lượng. Hách minh. 100 lượng này Đại hiệp. Không thể quyết định được.

    Không phải, chúng ta ai lo tiền? Xem có xuống dưới không. Xuống dưới ép giá xuống. Anh xem quyển này đi. Cái này. Người này thật không đơn giản. Thủ tiết cả đời rồi. Trong nhà có cổng vòm trinh tiết do triều đình trao tặng. Bao nhiêu tiền? 50 lượng.

    50 lượng thì sao? Chúng ta rốt cuộc là ai quản lý tiền? Nhìn lại đi. Và nhìn xuống dưới. Còn gì nữa không? Trong quyển này trong quyển này. Khắc phu. Đây vẫn là Buick. Sư phụ. Cô biết võ công, sợ gì chứ? Vậy thế này đi.

    Các ngươi giao ba lượng bạc để đặt cọc trước. Ta về, tìm thêm cho các cô, có cái dán ngược không? Cái con dán ngược này. Tôi phải tìm. Nhưng với điều kiện vậy anh tìm thử đi. Còn phải nộp ba lượng. Đúng không? Đúng. Ba lượng. Chắc là có ba lượng này.

    Chỉ sửa có ba lạng thôi mà lâu thế. Chẳng phải một lượng sao? Tiểu Nhu cậu lấy thêm một lượng. Không có. Khiến người ta cười nhạo. Cậu nói xem chút tiền này cũng không trả nổi. Đây là gì thế? Hai lạng thì hai lạng đi. Bà Vương đúng là dễ nói chuyện.

    Ai bảo ta nhận việc chứ. Được. Về đi. Tôi sẽ sắp xếp nhanh cho hai người. đợi tin của ta đi. Bà Vương, làm phiền rồi. Chê cười rồi. Bà Vương. Đi cẩn thận. Được, cậu đừng tiễn nữa. Hôm nay rất thành công, rất thành công. Thành công cái gì chứ?

    Còn thành công nữa. Không phải, ta chỉ thắc mắc thôi, môn phái nào của chúng ta sao lại nghèo như vậy? Không phải hỏng rồi sao? Sư phụ, người không thể trách bọn con được. Lúc đầu môn phái chúng ta có tiền, lúc đó thu nhận đồ đệ

    Không ít thì thu học phí. Nhưng cậu không cho nhận. Nói nhỏ thôi. Bây giờ chúng ta nghèo, tôi không cho nhận từ khi nào. Cô… Ngày mai bắt đầu thu, chúng ta phải có tiền dự phòng. Cô làm gì thế? Khiến người ta cười nhạo. Hai cái nách vắt ra đấy.

    Cậu làm gì đấy? Ngày mai bắt đầu nhận đồ đệ. Được. Chúng ta vừa dạy võ, vừa dạy hắn nấu nướng? Nấu nướng? Anh dạy. Chị yên tâm đi. Biết từ khi nào vậy? Ta bế quan làm gì? Sư muội. Ngày mai hai chúng ta xuống núi. Vàng thau lẫn lộn. Làm à?

    Đi qua đi lại đừng bỏ lỡ nhé. Mọi người nghe ta nói. Ngươi muốn rèn luyện thân thể sao? Đệ muốn không bị người khác bắt nạt à? Vâng. Chỉ cần ba lượng bạc. Cao thủ võ lâm nổi tiếng, tây Môn Trường Hải sao? Đích thân… Dạy học một đối một.

    Bao dạy, bao biết. Cậu muốn tập luyện cho khỏe người không? Ngài không muốn bị người khác bắt nạt sao? Võ sư nổi tiếng như vậy. Trường Hải Tây Môn. đích thân giảng dạy, chỉ cần ba lượng bạc. Bao giáo bao hội. Một đấu một. Thiếu gia, cổng thành có quan binh,

    Chúng ta phải cẩn thận. Đi. Tây Môn Trường Hải. 3 lượng bạc. Trường Hải Tây Môn. Tuyển sinh chính thức. Ba lạng bạc. Bắp cải, trường Hải Tây Môn. Tuyển sinh chính thức. Chỉ cần ba lượng bạc. Trường Hải Tây Môn chính thức nhập học. Nhị sư huynh. Nhị sư huynh.

    Đừng đăng nữa. Cậu gửi cả nửa ngày rồi. Một mình cậu cũng không tuyển được. Lúc xuống núi không phải cô đã hứa với ta đi dạo với mình sao? Trường Hải Tây Môn chính thức nhập học. Chỉ cần ba lượng bạc. Nhị sư huynh, huynh cùng ta đi dạo đi.

    Đệ đi dạo với ta một lát đi. Nhị sư huynh, Đi, đi dạo. Đi. Sư muội à, lát nữa ngon đó. Sư huynh bảo đệ ăn cho no. Nhị sư huynh, lát nữa ta phải ăn kẹo. Cô mù à? Xin lỗi sư muội ta. Xin lỗi. Chúng ta đi.

    Trông cũng đẹp trai quá. Nào, nào. Tránh ra. Nhường đường nào. Bây giờ có. Trọng phạm chạy trốn thượng Quan Tú Cầm. Vóc dáng trung bình, dung mạo không đẹp, thấy tiền nên nảy sinh ý định, giết chủ gia, bắt giữ về quy án. để bổ sung quốc pháp.

    Nếu có người cung cấp manh mối thưởng một trăm lượng bạc. Người hỗ trợ bắt được thưởng 500 lượng bạc. Người này xem mặt quen thế. Sư muội, đi. Nhị sư huynh. Đứng lại. Ngươi muốn làm gì? Làm gì vậy? Ngươi là một tội phạm bị triều đình truy nã

    Ngươi nhận nhầm người rồi. Nhận nhầm người? Ruồi bay qua trước mặt tôi, đều biết là đực hay cái. Huống hồ gì các bà các cô, ngươi muốn thế nào? Muốn thế nào? đã dâng đến tay. Thì không hay lắm. Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó không. Sư muội, nhìn này.

    Nhị sư huynh. Nhị sư huynh. Huynh muốn làm gì? Với võ công mèo cào, mà còn cần tuyển đồ đệ. Người hiểu biết mau thả bọn ta ra. Nếu không sư phụ ta biết hai ngươi mất mạng. Xem ra sư phụ mà hắn nói tới phải là thủ lĩnh của chúng.

    Các ngươi hiểu lầm rồi. Cha ta không phải kẻ lừa đảo. Thiếu gia, chúng ta không dây dưa được nhiều. Hay là, bắt hai đứa nó làm con tin đòi cha nó tiền chuộc. Bà bà, làm như vậy ảnh hưởng đến đạo nghĩa giang hồ. Tiền của bọn họ

    Vốn cũng là nguồn lợi bất chính. Nói. Cha ngươi ở đâu? Ta… Anh không nói cho em đâu. Không nói chứ gì? Có tin ta bắt một con sâu, Để trong áo của huynh. Không, không. Ta… Ta sợ nhất là long trùng. Nhị sư huynh, tha cho sư muội ta.

    Có giỏi thì cứ nhằm vào ta. Được. Tôi chỉ nhắm vào cậu. Sư phụ tôi là Tây Môn Trường Hải của Chim Khách Đao Môn. Của Ma Đao Môn, Hách minh. Giỏi về thiết đầu công. Sư phụ. Cậu làm gì vậy? Mao choáng váng hết cả. Cậu vào phòng rồi gõ cửa.

    Cửa cũng đâu có đóng. Không đóng mà. Em cũng không được vào phòng như vậy. Sao không có tí quy củ nào thế? Môn phái chúng ta sao lại không có quy củ như vậy? Ngươi nói ta mang theo tin tốt, còn không muốn nghe nữa. Tin gì vậy?

    Bà mai có thư rồi. Nói là giới thiệu bà lão cho cậu, rất hợp. Nào, nào, cậu qua đây cho tôi. Quay lại. Thật không đấy? Bà mai này đáng tin cậy đấy. Chúng ta tiêu tiền rồi. Bà ấy chịu chơi lắm. Khi nào thì đến? Lát nữa sẽ đến.

    Để tôi thay đồ. Không cần. Bộ quần áo này rất sạch sẽ. Đầu tóc rối không? Tóc hơi rối. Đầu óc cậu nhìn ai tóc cũng rối hết. Có ai không? Mau ra ngoài. Nhanh. Có ai không? Có ai không? Đây là Chim Khách Đao Môn. Đúng vậy.

    Ngươi là ai của Chim Khách Đao Môn? Chưởng môn, tìm huynh đấy. Biết. Nếu cậu đã biết, thì chúng ta cũng phải nói lời rõ ràng. Cô không cần nói nữa. Ta đã biết tôi đã biết từ trước rồi. Em gái. Chúng ta vào phòng nói chuyện được không? Chờ chút.

    Vậy chị định trả bao nhiêu tiền? Tôi gọi. Không được. Mới vừa gặp, còn chưa hiểu nhau. Sao cậu có thể nhắc đến tiền chứ? Không được. Ngoài ra, hai chúng ta ai lớn? Em tuổi cún. Anh lớn hơn em một vòng. Anh có ánh mắt gì vậy?

    Anh to hơn em một vòng, mà còn như thế. Cũng bằng tuổi em. Được. Em nói với anh mấy chuyện này có ích gì? Nên tôi hỏi anh có muốn có con hay không. Em muốn có con quá. Nhưng mà muốn có con thì lấy 500 lượng bạc.

    Ta cảm thấy giữa chúng ta tình cảm quan trọng hơn tất cả. Không thể dùng tiền để đánh giá nó. Anh biết không? Vậy anh nghĩ con anh đáng bao nhiêu? Tôi chịu được một ngày mất hai lượng. Trong lòng anh Đứa bé chỉ đáng hai lạng. Không phải. Chúng ta hai bên

    Thiếu hiểu biết lẫn nhau. Ngoài ra với tình huống của cậu, anh nói xem còn có con được không? Em còn mang thai được sao? Anh nói gì thế? Ông háo sắc. Muốn chết à? Đừng. Làm gì thế? Đứng lại. Sao cậu lại bị ngã thế? Lật ngược. Cô chú ý nhiều vào.

    Bản thân cô bao nhiêu tuổi anh còn không rõ sao? Chuyện này của em, còn đòi có con nữa. Ôi mẹ ơi. Chống nạng đến. Tôi nói cậu to hơn tôi một vòng. Mà em không tin. Em gái. Phải làm sao đây? Đều tại ngươi. Nhị sư huynh,

    Cái gì đệ cũng nói ra hết. Không sao. Vậy bà ơi, không đánh lại sư phụ. Sao thế? Đã qua ba canh giờ rồi. Chắc bà lão đó đã bị sư phụ ta hàng phục từ lâu rồi. Nếu thức thời, thì thả bọn ta ra.

    Ta cầu xin sư phụ ta còn có thể tha cho ngươi một mạng nhỏ. Nếu không, khiến ngươi chết không còn nơi chôn thân. Đừng nhiều lời. Đi. Đi thì đi. Kiếm của ngươi tránh xa mặt ta ra. Tôi khắp người, đáng giá nhất, chỉ có khuôn mặt này. Chỗ này còn mạch.

    Con đã từng này tuổi rồi người ra đây, cô xem cô hôn cái gì? Bao nhiêu tuổi rồi? Ngoài ra hét giá cao lắm phải không? Cha. Bỏ tay ra. Mẹ đã làm gì bà thông gia của con? Em thả hai người họ ra. Thế nào? Ta nói rồi.

    Không đánh lại sư phụ ta. Khiến sư phụ ta đánh ngất. Không. Tôi không… không gọi mà. Cậu đừng nói bừa với tôi. Đây không phải… Bà mai giới thiệu đến xem mắt sao? Xong rồi, tôi nói vậy được. Vậy vào xem đi. Hai chú đang ở trong sân nói chuyện. Bà ấy,

    Hét giá với hai chúng tôi. Nói là cần 500 lượng bạc. Ta nói ngươi đắt quá, còn phải sinh con cho tôi. Anh nói xem trường hợp này, có thể sinh con không? Cô là gì của cô ấy? Sư phụ. Người không hiểu lầm gì rồi. Cô ấy là

    Tội phạm truy nã đó. Tội phạm truy nã? Tội phạm truy nã của triều đình? Anh mới gây ồn ào đó. Hách Minh giới thiệu đến, họ nói bà mai dẫn tới. Hai ta đã mặc cả rồi, cô nói linh tinh cái gì thế? Cái gì vậy? Hai người họ là một hội.

    Sao bà mai này còn tìm tội phạm truy nã nhỉ? Bắt hai chúng tôi lại để tống tiền. 500 lượng bạc đó Cô ta muốn lừa chúng ta à? Ngậm miệng lại. Này, anh… chúng ta người trẻ tuổi mà. Chúng ta đừng làm như vậy. Chuyện gì cô cũng phải chú ý vào.

    Được không? Cái này. Còn cậu? Chỉnh đốn lại. Anh thả hai người họ ra, Được không? Cậu để đây không được gây chuyện. Lại đây. Không. Điều tra ba. Chúng ta đổi người sao? Một. Hai. Ba. Chuyện gì thế? Lại thêm một kẻ lừa người. Cậu đang ở đâu thế?

    Tôi vẫn đang nghe đây. Hai cậu nói đi. Rốt cuộc là sao? Sư phụ. Nếu họ đã cứng miệng, thì chi bằng báo cáo quan phủ. Chúng ta còn được thưởng ít bạc. Ta có thể làm chuyện đó sao? Cậu đi. Được. Đợi đã Thật không dám giấu.

    Con tên là Thượng Quan Tú Cầm. Tiểu Cầm, là truyền nhân của Phượng Hoàng Môn. Năm đó mấy sư huynh đệ của chúng ta đều làm vệ sĩ trong phủ của Lãnh tướng quân. Vệ sĩ? Lãnh tướng quân, là do hơn 20 năm trước bị gian thần hãm hại

    Tên bị chém đầu cả nhà. Đúng vậy. Năm đó, bọn ta liều chết cứu đứa con vừa mới đầy tháng của nó Ta và sư huynh để tránh sự truy sát của kẻ thù dẫn theo đứa bé chạy trốn hai ngày hai đêm. Đứng lại. Phía trước cũng là người của bọn ta.

    Các ngươi chạy không thoát đâu. Đây là máu mủ duy nhất của Lãnh tướng quân Ôm lấy ngài ấy đi mau. Muốn đi thì cùng đi. Đi thôi. Sư huynh. Sư huynh. Sư huynh. Sư huynh. Đi mau. Sư huynh. Ây da, đợi đã. Tôi phải ngắt lời một lát

    Chỉ có hai cái bàn chải này, mà còn có thể làm vệ sĩ. Cô đừng lắm lời. Xin lỗi nhé. Ngươi tiếp tục đi. May mà vị đại hiệp này ra tay cứu giúp, ta và Ngọc lang mới thoát khỏi kiếp nạn này. Sau đó thì sao? Sau đó,

    Tôi một mình nuôi con khôn lớn, muội xem đi. Hành tẩu giang hồ. Cướp giàu chia nghèo. Vậy kẻ thù sau đó sát hại Lãnh tướng quân bây giờ thế nào? đã trả được thù. Được thôi, rất tốt. Nếu ta đoán không nhầm, huynh đài này là của Lãnh tướng quân.

    Huynh đệ xin lỗi. Lúc nãy ta trả cho huynh, không biết là không trách ai cả. Đáng tiếc là chúng tôi vẫn chưa kịp nói lời cảm ơn ân nhân cứu mạng chúng ta. ông ấy sẽ biến mất trong rừng sâu. Vậy địa điểm cứu người là ở đâu? Huyện Kim Lăng,

    Chó hoang trấn. Rừng heo nái rừng heo nái. Thế ân nhân của ngươi trông thế nào? Không nhớ sao? Lúc đó, huynh ấy che mặt, nhìn không rõ lắm. Nhưng mà, về mặt đường nét có lẽ hắn có khuôn mặt dài. Sư phụ. Có nhớ người từng nói hai mươi mấy năm trước

    Ngươi từng cứu hai người ở rừng heo nái à? Ai nói thế? Ngươi nói với bọn ta à? Nói không chừng. Ta nói… Em từng kể với anh ấy chuyện này. Vậy ngươi có nhớ lúc đó ân nhân của cô dùng binh khí gì không? Một thanh bảo đao. Đức Trụ.

    Ngươi làm gì thế? Đồ ngốc. Cậu nhìn xem có phải cây dao này không? Xem. Chính là cây dao này. Quỳ xuống. Được. Không phải. Ân nhân. Không phải bảo ngươi quỳ xuống Ân nhân, mời đứng lên. Ân nhân? Ta còn một chuyện muốn cầu xin. Hai chúng ta lưu lạc giang hồ,

    Không nhà cửa chắc chắn. Tôi là người phụ nữ chăm con không dễ dàng gì. Tôi muốn cho thằng bé một gia đình. Đến rồi. Về đến nhà rồi. Đến rồi. Đây chính là nhà. Ngọc lang. Mau gọi sư phụ. Sư phụ. Nhận của đồ nhi một lạy. Đừng gọi sư phụ.

    Cậu cứ gọi đi. Anh lo lắng quá rồi đấy. Em nghĩ nếu anh ở một đêm đi. Rồi mới đi thì tốt biết mấy. Dừng bước. Ta còn vài ân oán giang hồ chưa xong, đợi ta xử lý xong sẽ về thăm mọi người. Ta nghĩ đường tối xa xôi,

    Đi trong đêm thế này không an toàn, ta ở lại càng không an toàn. Muội nghĩ đi đâu vậy? Coi bọn ta đi. Ta là tội phạm chủ chốt triều đình truy nã. Ta lưu lại thêm một khắc các ngươi sẽ thêm một phần nguy hiểm. Ngọc lang. Nghe lời sư phụ.

    Cố gắng hiếu kính sư phụ, xin cáo từ. Chờ tin vui. Tây Môn ở đây, có… Ai đó?