[VIETSUB] 25 Giờ Yêu Đương – Tập 1 | Hà Hoằng San & Đổng Tư Thành | WeTV
♪Đó là một ngày se se lạnh♪ ♪Anh vượt biển đi gặp em♪ ♪Bước lên chuyến tàu sớm nhất♪ ♪Không rõ nguyên nhân gì♪ ♪Đôi mắt thiếu niên đầy kiên định♪ ♪Cuộc gặp đã tưởng tượng bao đêm♪ ♪Tay run run tập luyện♪ ♪Cách để ôm lấy em♪ ♪Đóa hồng rực rỡ đang ngưng đọng♪
♪Ánh nắng trải khắp mặt đất♪ ♪Xuyên qua bốn mùa rực rỡ♪ ♪Anh nhất định phải gặp được em♪ ♪Dù băng núi vượt đèo cũng phải đi gặp em♪ ♪Trong thanh xuân không biết mệt mỏi♪ ♪Ôm thật chặt lấy em♪ ♪Hét to cho em biết♪ ♪Với anh em quan trọng đến nhường nào♪
♪Dù băng núi vượt đèo cũng phải đi gặp em♪ ♪Không cần nhớ mong những lời nói cuối cùng♪ ♪Dù cách nhau bao xa♪ ♪Anh sẽ nắm lấy tay em♪ ♪Đưa em đi♪ =25 Giờ Yêu Đương= – Xin chào. – Xin chào. Xin lỗi. Dự án này bắt đầu từ năm 2017, chính là miếng bánh ai cũng muốn giành. Bên sản xuất chưa từng tiếp ai, cũng không gọi đầu tư. Bởi vì họ tin chắc rằng chỉ khi làm thật hoàn mỹ thì mới lấy được thị trường. Nếu giờ anh do dự thì hơi khó rồi.
Bởi vì lúc này chính là thời cơ tốt nhất để nhảy vào. Cái gọi là thời cơ tốt không phải thiên thời địa lợi nhân hòa, mà là trong một khoảnh khắc nào đó đột nhiên phát hiện mình có thể tạo ra kỳ tích. Người khác vẫn đang khổ sở chờ đợi,
Còn chúng ta đã chủ động tạo ra kỳ tích. Bốn mẫu bạn trai sẽ có một mẫu người phù hợp nhu cầu yêu đương của bạn. Một năm bốn mùa rung động, đủ để thỏa mãn mọi ảo tưởng tình yêu của phần lớn phụ nữ. Game này tên là
“Bạn Trai Thời Gian Rảnh”. Cô biết cưỡi ngựa không? Không biết. Mỗi một đồng mà chị đầu tư sẽ kiếm về lợi nhuận tình yêu cho chị. Đầu tư à? Kiểu xin hợp tác khắp nơi này giờ đã lỗi thời rồi. Chị đây là người từng trải,
Dự án ấm tử sa của chị được lắm đấy. Cân nhắc em nhé. Cô ơi. Cô ơi. Đến rồi. Đầu tư bao nhiêu? Ba mươi tệ, cô thanh toán bằng gì? A lô. Đúng, đúng, tôi đây. Ngày mai chuyển. Được, vất vả rồi. Mai gặp nhé. Chào mọi người, chào mừng đến với Radio Hắc Sa. Tôi là diễn viên lồng tiếng Hắc Sa. Con biết rồi. Vâng. =Tập 1: Sự Cố Không Nên Có= Ngày cuối tuần phải cho người làm công một con đường sống chứ. Chào. Sao cậu lại ở đây? Có phải chị nên trả tiền không, đàn chị? Không, không, anh Lưu. (Một ngày trước) Chúng tôi không thiếu đầu tư.
(Một ngày trước) Chúng tôi chỉ thiếu (Một ngày trước) nhà đầu tư tinh mắt như anh. (Một ngày trước) Qua tích hợp nguồn lực của chúng tôi (Một ngày trước) mang lại thị phần lớn hơn. Hoàn vốn tất nhiên là không thành vấn đề. Lợi nhuận cụ thể thì chúng ta ngồi lại từ từ bàn. Bà chủ, cô chỉ lo tới dự án mấy trăm triệu là không được,
Cô thanh toán 500 tiền vận chuyển cho tôi đi. Được, vậy tôi đợi tin của anh. Có được trả góp từng đợt không? Vậy cô có cho chuyển đồ lên lầu từng đợt không? Mẹ tự tìm khách thuê thì mẹ tự thu đi. Con không nói chuyện với người lạ. Cô ấy tới rồi, con cúp trước đây. Có cho người ta về nhà nữa không? Cô thanh toán tiền trước đi, nếu không chúng tôi không chuyển đồ đâu. Lúc trước đã nói là 300, trước khi chuyển đồ tôi còn xác nhận nhiều lần với anh mà.
Cô nhiều đồ đạc lớn thế này, theo quy định thì phải tăng tiền. Có quy định sao trước đó không nói? Đến nơi rồi anh mới nói khác nào ép giá? Chúng tôi không phải cố ý làm khó cô, chỉ cần có hơn ba kiện lớn là phải tăng tiền rồi.
Cô nhiều đồ đạc lớn thế này chúng tôi chuyển đồ lên cũng đâu dễ dàng gì. Anh ơi, anh thương xót, châm chước giúp tôi đi, được không? Hai người có thể để tôi vào trước không? Thật xin lỗi, chúng tôi xong ngay. Cô này, 500 tệ,
Tôi lập tức giải quyết cho cô. Năm trăm? Anh tăng nhiều thế! Nếu cô như vậy thì tôi không chuyển nữa. Mau chuyển đi. Cảm ơn ông chủ. Chuyển đồ nào. Cậu là ai thế? Xin chào. Căn chị chuyển vào là nhà của tôi. Tôi ở căn kế bên.
Mọi người chuyển mau lên, 500 tệ chị tính vào tiền nhà là được. Không, không, cái gì ra cái đó. Rõ ràng anh ta ép giá. Hơn nữa tự cậu trả tiền, tại sao tôi phải trả lại cậu? Không trả cũng được, giờ chị có thể chuyển đi. Chúng tôi chuyển tiếp nhé?
Chuyển đi. Nào, mau lên. Chúng ta có quen nhau à? Mau chuyển đi. Đẹp trai thế này, mình phải có ấn tượng gì chứ? Con nít bây giờ lạ lùng thật. Thưa chủ nhà, mời vào mời vào. Hơi lộn xộn tí. Mời ngồi. Cái này cần chị ký tên.
Cọc một tháng trả ba tháng, chuyển tiền thuê cho tôi. Chị kết bạn WeChat với tôi đi. Có vấn đề gì có thể nhắn tôi, tôi ở phòng kế bên. Kết bạn. Cậu học đại học Bách Văn đúng không? Chị biết tôi à? Mẹ cậu nói với tôi đấy. Cậu nói xem có trùng hợp không? Tôi cũng học Bách Văn đây. Cậu học khóa nào thế? Trông cậu nhỏ quá. Cậu học chuyên ngành gì? Hai chúng ta đều học cùng một trường, tiền thuê nhà cậu có thể cho tôi chậm mấy ngày không? Thế là chậm mấy ngày? Ngày mai họp mặt cựu sinh viên, cậu có đi không? Tôi hơi bận, cậu chủ nhà, hay là cậu cứ đi làm gì làm đi.
Được chứ, vất vả rồi. Yên tâm, nhất định sẽ trả tiền thuê cho cậu. A lô, thế nào? Chuyện gặp sếp Lan gọi vốn đầu tư phải dựa vào cậu hết rồi. Cậu yên tâm, ngày mai nhất định là ngày đẹp để gọi đầu tư. Cảm ơn Trường Phong. Thế này đi, tôi không cần lợi nhuận, anh giúp tôi rút hết tiền ra đi. Tôi thực sự cần tiền gấp. (Họp mặt cựu sinh viên gọi vốn đầu tư) Rút một phần cũng được mà. A lô. A lô. Anh Nam, ngày mai để trống lịch một ngày cho tôi, tôi phải tới buổi họp mặt cựu sinh viên. Trước khi mặt trời chìm vào hoàng hôn, lúc Jesse gặp lại Selina trong hiệu sách Shakespeare ♪Khi em dựa sát bên anh♪ ♪Cùng ngắm mặt trời nhuộm màu bầu trời♪ ♪Nắng mai lấp lánh sắc màu♪ Cô ấy trải qua chín năm thế nào, sống ở con phố nào, rồi lại yêu đương, chia tay với người thế nào. ♪Anh có thể trở thành người đó không♪ Chín năm người tới kẻ đi rộn ràng rực rỡ, rốt cuộc làm nền
Cho một cuộc gặp lại như thế nào. ♪Sinh mệnh anh tuyệt vời hơn♪ ♪Vì có em tồn tại♪ Anh chị ơi, chúng ta cùng chụp ảnh nhé, nào. Sếp Lan. Chúng ta chụp chung một tấm đi. Được. Nào, nào. Lâu rồi không gặp. – Lâu rồi không gặp. – Lâu rồi không gặp. À, hay để sếp Lan đứng giữa nhé, nhà đầu tư lớn thế mà.
Đúng, đúng, phải đứng giữa chứ. Sếp Lan, nào, nào. Cậu bắt nạt tôi lớn tuổi à. Đều cựu sinh viên còn làm trò này nữa. – Đứng sát vào. – Nào. Ba, hai, một. Cô ơi, ví của cô này. Cảm ơn. Chẳng phải sếp An đây sao? Cô là
An Nhiên khóa 2011 đúng không? Anh Lục. Thật xin lỗi, tôi vừa họp xong trễ quá, đến muộn rồi. Cô gái xinh đẹp này là? An Nhiên, đàn em của tôi. Đây là hoa khôi của chúng ta năm đó, ở khoa hoạt hình chúng tôi dù là ngoại hình hay tài năng
Cũng là… Anh quá khen rồi. Vậy nếu sếp An đã tới, chúng ta cùng chụp một tấm nhé? Sếp An đứng bên cạnh sếp Lan đi. Chào sếp Lan, tôi là An Nhiên. Lan Kiệt. Hân hạnh, hân hạnh. Vậy chúng ta đứng sát vào nhé. Nào. Được rồi. Nào, ba hai một. Đẹp lắm. Đàn chị. – Xin chào. – Hân hạnh. (Cái Thế Vô Song – Phó tổng giám đốc An Nhiên) Giờ cô làm ở Cái Thế sao?
Làm phó tổng ở công ty lớn như vậy, đỉnh thật. Xem kìa, có ngoại hình, có tài hoa, có năng lực. Khoa hoạt hình chúng ta có nhân tài rồi. Sếp An, quấy rầy một chút. Xin phép mọi người nhé. Được, được. Thế nào, sếp An? Ban nãy biểu hiện thế nào?
Rất tuyệt. Vậy thì được. Thế này, bên đó có bạn cũ đang đợi em. Có gì cứ gọi em. Cố lên. Ban nãy tôi nghe cô nói, giờ cô đang làm game à? Phải, tôi giới thiệu cho cô nhé. Được. “Bạn Trai Thời Gian Rảnh” là dự án trọng điểm của chúng tôi
Tập trung vào nhóm phụ nữ độc thân trẻ tuổi, để những người bận rộn 24/24 như họ góp nhặt một tiếng thời gian rảnh, cũng chính là giờ thứ 25 cảm nhận được sự lãng mạn. Hiện đã tới giai đoạn đầu tư cuối cùng. Nghe cũng thú vị đấy. Có điều, bây giờ ít con gái chơi game mà. Có thể anh không hiểu lắm, game điện thoại cho nữ hiện đã có cộng đồng rất lớn. Thực ra gần đây Lan Thịnh chúng tôi cũng đang chú trọng khai thác mảng này. Chẳng qua bây giờ
Dự án mà tôi nhìn thấy phần lớn đều là kiểu công nghiệp, gần như không thấy game nào thực sự có tâm huyết và sáng tạo. Không biết game “Bạn Trai Thời Gian Rảnh” của sếp An có gì khác với những game ngoài thị trường? Game này của chúng tôi
Đã nghiên cứu khảo sát hàng loạt phụ nữ trẻ tuổi độc thân. Qua Big Data… Lúc đại học cậu ấy đã không thích nói chuyện rồi. Ngôn Việt, đang nói cậu không đoái hoài gì ai kìa. Vẫn thế. Là một game kiểu trưởng thành của nữ giới. Nghe cô nói như vậy,
Tôi cũng thấy thú vị đấy. Tôi xin phép mạnh dạn đoán, trong đời thường hẳn là sếp An có bạn trai rồi nhỉ? Chị này, sao không trả lời tin nhắn của tôi? Mới không gặp một lát mà đã đuổi tới đây rồi. Sếp Lan, không giấu gì cô,
Sau khi thiết kế xong game này tôi đã tìm được bạn trai. Tất cả cảm hứng của chúng tôi đều đến từ trải nghiệm chân thực, hoàn toàn tự nhiên, không có đường hóa học. Đừng phá đám. Thành công là có tiền thuê nhà rồi. Đều học cùng trường cả,
Đã nói đi chung mà cô ấy còn không đồng ý. Sao vậy? Sợ anh làm em mất mặt à? Làm gì có chuyện đó! Quả nhiên bạn trai rất đẹp trai. Nhân vật trong game của chúng tôi cũng rất đẹp trai. Bạn trai trông nhỏ quá nhỉ. Khóa nào thế?
Tình cảm tới có ngăn cũng không được, tuổi tác không phải vấn đề. Bây giờ rất nhiều cô gái đều thích kiểu em trai nhà bên đẹp trai hiền lành đáng yêu này. Những người làm game như chúng tôi chắc chắn phải sống trong lãng mạn rồi. Cậu chủ nhà,
Không phải đã nói chậm vài ngày tiền nhà sao? Thế rốt cuộc là chậm mấy ngày? Chị chưa cắt mác kìa. Cảm ơn. Nói thật với cậu, bộ đồ hôm nay của tôi là phải trả lại đó. Hơn nữa để xứng với bộ đồ này tôi còn gọi cả xe sang.
Người ban nãy là sếp Lan của bên đầu tư Lan Thịnh, khách hàng tiềm năng số 1 của tôi. Tôi nghĩ mặc đẹp chút không chừng sẽ có cơ hội lớn hơn. Con nít như cậu không hiểu đâu. Thế giới người lớn quá phức tạp. Tóm lại,
Hôm nay cậu đừng vạch mặt tôi nhé, để tôi làm xong chuyện lớn đã. Cảm ơn nhé cậu em. Sếp Lan. An Nhiên, cô tới đúng lúc lắm. Để tôi giới thiệu với cô, đây là sếp Vương của Thiên Thịnh. Lão Vương, Thiên Thịnh là công ty trực thuộc của Cái Thế,
Ngày nào anh cũng chạy tới Cái Thế. Một người đẹp thế này không thể nào không nhớ nhỉ? Thực sự xin lỗi, chắc tôi không giỏi nhớ mặt lắm. Cô ở nhóm Trần Hâm hay nhóm Lâm Đạt? Đều không phải. Thì ra là Cái Thế Vô Song. Không phải Cái Thế, là Cái Thế Vô Song. Tôi có nghe nói rồi. Có nghe nói. Chúng tôi thường bị hiểu lầm là công ty trực thuộc Cái Thế. Nhưng thực ra ngoài việc có duyên với họ về cái tên thì không có liên quan gì cả.
Đó chẳng phải là đạo nhái sao? Sếp Lan, “Bạn Trai Thời Gian Rảnh” mà ban nãy tôi bàn với cô… An Nhiên, chúng ta đều đến tham gia buổi họp mặt, đừng nói quá nhiều chuyện công việc nữa. Dù sao cô cũng có số của tôi, lúc khác chúng ta lại bàn nhé?
Xin phép đi trước nhé. Lão Vương, đi chào hỏi Lão Hồ đi. Sếp Lan. Sao còn chưa cắt cả mác vậy? An Nhiên, không sao chứ? Nhìn gì mà nhìn, chưa bao giờ ngã hả? Đi thôi, đi thôi. Từ từ thôi. Có phải chị rất mất mặt không? Có gì mà mất mặt? Chị còn chưa nói chuyện xong với sếp Lan nữa. Ngã rách đồ rồi này. Làm sao đây? Sao mà trả được đây? Đầu gối đỏ hết rồi. Em ra nước ngoài mấy năm nay,
Chị phải trải qua những gì thế này. Không được khóc đâu. Sao hôm nay em về thế? Chẳng phải bay vào ngày mai sao? Còn nói nữa, em muốn làm chị bất ngờ, nhưng lại bị chị làm hết hồn. Đợi đã, để chị xem nào. Xoay một vòng đi. Bạch Mộng Dao, em ở Pháp ổn quá nhỉ. Thì ra hình trên trang cá nhân của em không phải chỉnh sửa. Chị mới chỉnh sửa ấy. Con người đều thay đổi mà. Chẳng phải chị cũng vậy sao? Chị á? Đổi gu còn gì. Ban nãy em thấy cậu bạn trai kia rồi.
Giả đó. Bạn trai còn thuê được cơ à? Chị mà thuê gì nổi, hoàn toàn là trùng hợp thôi. Em còn tưởng chị có tình yêu mới cơ. Thế nào? Giờ trở về luôn rồi, có dự định gì nào? Em còn chưa nghĩ xong.
Có điều dạo này em thấy truyền thông đa phương tiện trong nước khá nổi. Em cũng muốn thử xem. Em muốn làm KOL à? Nhưng chỗ chị đang thiếu họa sĩ. Không, không, không. Em không muốn vào công ty làm việc đâu. Hơn nữa, giờ em phải kiếm tiền
Trả lại tiền vay đi du học. Chúng ta đều trong thời kỳ khó khăn, chị không nuôi nổi em đâu. Được, được. Thế bàn sau vậy. Nhà nghệ thuật của chị, tối nay nể mặt đi ăn chung nhé? Được thôi. Em quên mất, em còn có việc. Việc gì cơ? Hẹn hò đấy.
Em vừa trở về đã lập tức có hẹn rồi á? Người tối nay em quen trên máy bay. Anh ấy làm việc ở một công ty truyền thông đa phương tiện. Em muốn thăm dò thị trường trong nước mà. Bỏ đi. Em đưa chị về nhà trước. Không cần đâu.
Tuyệt đối đừng cho người ta leo cây, nên hẹn hò thì đi hẹn hò đi. Dù sao em cũng về rồi, hai chúng ta còn nhiều thời gian. Chị có chắc chị không sao chứ? Có thế nào chị còn phải đánh một bài quyền anh quân đội cho em xem.
Nói thế là không sao rồi. Vậy em đi nhé. Được. Chị nhất định phải xử lý vết thương này đó. Liên lạc sau nhé. Cho chị này. Cảm ơn. Cảm ơn hôm nay cậu giúp tôi hai lần, còn không lật tẩy tôi. Hay là tôi mời cậu uống bia nhé? Thưa cô, số dư không đủ. Tính hết vào tiền nhà nhé. Nào, chúng ta cạn nào. Tôi chỉ uống cái này. Tôi mua nhiều bia thế
Mà sao cậu chỉ uống soda vậy? Tôi không uống bia. Không uống bia? Cậu… Này tại sao cậu lại ở một mình trong căn nhà lớn thế? Cậu tốt nghiệp khoa nào? Cậu… Cậu làm công việc gì? Mắt díu hết cả lại rồi. Đến nhà rồi. Đến nhà rồi. Cảm ơn.
Đồ của chị này. Mật mã là bao nhiêu? Sinh nhật? Sáu số cuối của căn cước? Tôi muốn đi vệ sinh. Mau về nhà đi. Túi. Không phải của tôi. Giày? Cũng không phải của tôi. Nhà mới? Của tôi! Nhà mới cũng không phải của chị. Nhà mới là của tôi mà.
Số dư không đủ mới là của chị. Thằng nhóc này sao không biết nói chuyện thế nhỉ? Chẳng biết nói chuyện gì cả. Kiếm tiền khó quá. Tôi vốn tưởng rằng đến buổi họp mặt là có thể gọi được vốn. Mất mặt quá. Tôi liên lạc với tất cả mọi người
Trong danh bạ rồi, không ai để ý đến tôi cả. Không một ai thấy hứng thú. Nếu đã khó như vậy tại sao chị còn làm? Bởi vì họ đang đợi tôi trả lương. Họ? Chị làm gì vậy? Họ nói mơ ước ở thành phố này rất đắt đỏ.
Tôi thấy họ nói rất đúng. Tại sao không có đại tướng an ủi linh hồn thành phố nào tới an ủi tôi? Cậu em đáng yêu quá. Chị làm gì vậy? Tôi phải về nhà tăng ca. Mau xuống đi, về nhà thì đi cửa chính ấy. Ở đây gần với ước mơ hơn.
Hôm qua chị uống say, nôn ra người tôi, chị còn nhớ không, đàn chị? Phí dọn dẹp, phí sửa vách ngăn, phí tổn thất tinh thần, còn cả tiền chuyển nhà tôi trả giúp chị, tất cả đều tính vào tiền nhà, tổng cộng 1500 tệ. 1500 tệ, cậu chơi xỏ nhau quá đấy.
Còn nữa, nếu hôm nay chị nộp tiền nhà thì miễn phí những khoản đó. Cậu em, chúng ta vẫn chưa nói xong mà. Tôi không phải em trai chị, tôi tên là Ngôn Việt. ♪Nếu anh không nhớ nhầm♪ ♪Anh đã nói với em gì đó♪ ♪Vì thế giờ anh đang suy nghĩ♪
♪Tại sao mọi thứ lại xảy ra♪ ♪Những đêm không có em♪ ♪Nỗi nhớ về em chưa từng nguôi♪ ♪Tại sao mọi thứ lại xảy ra♪ ♪Anh thề anh đã làm hết sức♪ ♪Em yêu ơi, anh đã làm hết sức rồi♪ ♪Một bộ phim quanh co nhiều cung bậc tình tiết♪ ♪Còn anh và em chỉ có một khả năng♪ ♪Quan hệ chúng ta dây dưa không rõ, cách nhau nghìn trùng♪ ♪Em đang nghĩ gì♪
♪Anh nên đứng ở đâu♪ ♪Lạ tới quen♪ ♪Quen tới lạ, đã yêu ắt phải trải qua♪ ♪Lặng câm không nói, như một lỗi câu thầm lặng♪ ♪Nhìn về phía em, ngóng nhìn bóng lưng của em♪ ♪Anh lại không thể làm gì♪ ♪Có vẻ em muốn bỏ anh rồi♪
♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi mặt trời chìm trong hoàng hôn♪ ♪Còn em bao giờ sẽ dừng bước♪ ♪Cùng anh ngắm nhìn cảnh đẹp♪ ♪Em có biết chẳng có gì là dễ dàng không♪ ♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi vầng trăng đánh thức bình minh♪
♪Nếu em không nhớ rõ♪ ♪Anh có thể giúp em nhớ lại♪ ♪Vừa ôn tập♪ ♪Vừa sắp xếp♪ ♪Một bộ phim quanh co nhiều cung bậc tình tiết♪ ♪Còn anh và em chỉ có một khả năng♪ ♪Quan hệ chúng ta dây dưa không rõ, cách nhau nghìn trùng♪ ♪Em đang nghĩ gì♪
♪Anh nên đứng ở đâu♪ ♪Lạ tới quen♪ ♪Quen tới lạ, đã yêu ắt phải trải qua♪ ♪Lặng câm không nói, như một lỗi câu thầm lặng♪ ♪Nhìn về phía em, ngóng nhìn bóng lưng của em♪ ♪Anh lại không thể làm gì♪ ♪Có vẻ em muốn bỏ anh rồi♪
♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi mặt trời chìm trong hoàng hôn♪ ♪Còn em bao giờ sẽ dừng bước♪ ♪Cùng anh ngắm nhìn cảnh đẹp♪ ♪Em có biết chẳng có gì là dễ dàng không♪ ♪Anh chậm rãi đuổi theo em♪ ♪Mãi đến khi vầng trăng đánh thức bình minh♪
♪Nếu em không nhớ rõ♪ ♪Anh có thể giúp em nhớ lại♪ ♪Vừa ôn tập♪ ♪Vừa sắp xếp♪