Nụ hôn trong đêm tuyết Xuyên chạy khiến Lễ khóc | Khúc Biến Tấu Ánh Trăng Ep19-20 |iQIYI

    Nhà vãn trúy, nếu anh có quyết định gì thì cứ nói với tôi đi, không sao đâu, tôi chịu được. Anh muốn nói là cách Hoàng Tuyền là của Tân Thuẫn rồi đúng không? Giờ xảy ra chuyện thế này, nước ký khách hoàn tuyện với tò sợ Quy Nguyệt khi không biết ăn nói thế nào với độc giả, hơn nữa cũng đi ngược lại với nguyên tắc của tôi. Nhưng tôi cảm thấy đây không phải là lỗi của cô. Nếu lấy chuyện này ra để phạt cô thì cũng không hợp lý cho lắm. Tôi nào có phạt với không phạt gì đâu. Mọi người đều cùng làm việc chung với nhau ở tòa sạn Nguyên Nguyệt xảy ra chuyện thì không ai tránh khỏi trách nhiệm, có trách cũng không hết được. Có điều tôi là biên tập của tòa sạn Nguyên Nguyệt. Có phải bây giờ tôi nên bám lấy anh cầu xin anh đừng bỏ chúng tôi. Làm vậy có tác dụng không? Không có tác dụng gì. Tôi biết ngay mà. Trước đây đều là anh thương xót tôi, lần này tôi cũng sẽ học cách thương xót cho anh, thế nên tôi sẽ không làm khó anh nữa. Có điều nếu khách Hoàng Tuyền đã viết xong, có thể mời nhà văn Tú Xuyên sáng tác thêm một tiểu thuyết dài nữa được không? Anh cười gì? Cười cô đó không kiều thịt chút nào. Làm bất hạt vừng cũng phải hái bùa quả dưa hấu. Cô đã nghĩ về chuyện đấy rất lâu rồi phải không? Đâu có đâu có. tôi mới nghĩ ra thôi. Được rồi, đúng là tôi cũng hơi canh cánh về chuyện này. Anh mau về đi, đừng ở đây đoán già đoán non tâm tư thiếu nữ của tôi nữa. Đi mau đi mau đi. [âm nhạc] tôi hoàn tuyền đã được ký hợp đồng với bên Tân Thuẩn rồi. Vừa mới thôi. Cô nói cái gì? Nói lại lần nữa. Trước đây không phải anh nói sẽ ký hợp đồng khách hoàn truyền cho chúng ta sao? À Sơ Lễ, cô đừng nói chuyện này với Sách Dương Vội. Không phải cô rất thân với Tú X sao? Cô đi khuyên anh ta đi. Cô đi đi. Đứng đó làm gì đi mau. Chủ nhiệm lương, vừa nãy tôi đã gửi tin vào trong nhóm tổng rồi. Từ bao giờ cô lại có não [âm nhạc] thế? Alo. Sếp Dương. Vâng. Tổng biên tạp hạ vừa gọi điện cho tôi, kể hết mọi chuyện chiều nay cho tôi rồi. Lúc chiều khi anh xin chỉ thị của tôi về việc kéo dài hoạt động chụp ảnh chung với sá anh không nói rõ lạ tác giả là Hà Tượng Thư không đồng ý tôi để cho anh quản lý thêm mấy đồ việc ở tọa soạn giờ thì hay rồi. Anh quản lý kiểu gì mà mất cả hợp đồng sách sếp Dương anh nghe tôi giải thích đá khi mỗi chiều là vì fan của sơ quả thật quá nhiệt tình. Nếu tôi mậu muội dừng lại thì tôi sợ sẽ xảy ra chuyện. Vốn dĩ lão miêu lại đây lại đây đợi chút xích như lão miêu sẽ giải thích với anh lão miêu. Sư lễ cô đánh được địch 10 phần thì cũng tự tổn hại tám phần vệ sách hàng phải làm sao đây? Chủ biên vu, tôi không đơn giản là chỉ muốn trả thù Lương Xung Lãng và lão Miêu đâu. Nếu có chút hy vọng nào thì tôi cũng sẽ khuyên nhà văn Tú Xuyên mà. Chỉ là chị không biết đấy thôi. Lúc nói chuyện với tôi, anh ấy vô cùng bình tĩnh, thái độ vô cùng kiên quyết. Tôi hiểu anh ấy, chỉ cần anh ấy đã quyết định thì không ai có thể thay đổi được. Như bây giờ cô đang hoàn toàn đứng trên gốc độ của tác giả mà suy nghĩ cho cậu ấy đấy. Cũng phải có tác giả rồi mới có biên tập mà chị. Chủ biên Vu chị yên tâm, người bị tổn hại 10 phần là chủ nhiệm lương, tôi vẫn chưa ngốc đến mức để bản thân thiệt tám phần đâu. Vừa nãy tôi đã xin nhà văn trú xuyên theo một series mới cho Nguyệt Quang rồi. Thật không? Vậy sao cô không nói trên nhóm? Để nói sau. Nói sao đi, cứ để sếp dư tập trung mắng chủ nhiệm lương một hồi rồi hãy nói. Lúc mới tuyển cô vào, cô vẫn chỉ là một cô bé mới qua một năm. Sao bây giờ cô lại thành ra thế này? Rốt cuộc cô đã trải qua những gì vậy? Có quỷ mới biết được. Được, hôm nay cô vất vả rồi, về nghỉ ngơi sớm đi. Củ Biên Vu tạm biệt. Tạm biệt. A tượng s lễ đang ở đâu? [âm nhạc] Rốt cuộc cô đã uống bao nhiêu sữa thế? Nhà văn trú Xuyên nào. Nhà văn trú Xuyên cùng uống đi. Trời lạnh lắm chúng ta về nhà được không? [âm nhạc] Tuyết rơi [âm nhạc] rồi. Đây là trận tuyết đầu tiên trong mùa đông [âm nhạc] này. cho anh Tuyết [âm nhạc] này. Chúng ta về nhà ngắm được không? [âm nhạc] when you never qu [âm nhạc] B [âm nhạc] Bọn mình hôn nhau [âm nhạc] rồi. Đây không phải là giấc [âm nhạc] mơ. Không phải đó chắc chắn không phải là mơ. Sao lại dừng hình không đúng lúc thế? [âm nhạc] Có điều anh ấy cũng hôn mình rồi. Thế chắc anh [âm nhạc] ấy sơ lễ mày có thể mà. Nhà bă Tú Xuyên sáng nay anh muốn ăn. Nhà văn trú [âm nhạc] xuyên nhà văn trú xuyên [âm nhạc] người đâu? Nhị cẩu, nhị cẩu, anh trai em đâu? Không phải là chạy rồi chứ? Em em có phải em nhìn thấy rồi không? Có phải anh ấy đang trốn chị không? Vì sao anh ấy phải trốn chị? Không phải là anh ấy hối hận rồi chứ? Em mau nhìn vào mắt chị nói đi, có phải là anh ấy hối hận được không? Nhị [âm nhạc] cẩu tôi nói này, mới sáng sớm bà cậu gọi tôi ra đây chỉ để nhìn cậu khuấy sữa đầu nành nè. Đại cậu uống sữa đồng rành gọt như con gái vậy. Cô vợ nhỏ à, có gì thì mau nói đi. Sáng ra tôi đang có lòng tốt, mời cậu đến ăn sáng, không phải để nghe cậu nói móc tôi đâu nhé. Sữa đậu nành ngọt thì làm sao? Mọi người uống sữa đậu nành với quẩy và cải bẹ muối ớt thì ngon hơn sữa đồ nành ngọt à? Được. Đếm ngược 1 phút, hết một phút mà cậu không nói thì tôi đi đấy. Cậu xem chỉ nói về sử đầu nành thôi hay là muốn tâm sự bắt đầu thì là chính là truyện dài kỳ của tôi có chút vẫn đề. Tôi thừa nhận cậu có kinh nghiệm phong phú hơn tôi về phương diện. Đây là một trong số ích điểm mà cậu có thể hơn tôi. Thế nên tôi đang muốn tỉnh giáo cậu. Thì là bây giờ tôi đang viết một cảnh về tình cảm. Cảnh tình cảm Không phải cậu bảo sách của cậu không có tình tiết gì về tình cảm sao? Tôi đang muốn đột phá được tình trí tình cảm thế nào? Chính là nam chính nhưng lúc nữ chính uống say. đã hôn cô ấy ngày hôm sau phải làm sao? Nhân lúc say à? Đúng. B năm chính này của cậu đúng là đồ điểu. Cậu mới là đồ điểu thì có không kiềm chế được thôi. Cậu từng yêu đương rồi. Cậu tôi nói tiếp nhé. Chẳng lẽ tình huống này bình thường ít gặp ta? [âm nhạc] Nam chính yêu rồi. Điều này không quan trọng, quan trọng là nhân vật nam chính của tôi đang không biết phải làm sao. Anh ấy không dám nói chuyện với nữ chính. Dù sao thì cũng như lúc người ta uống rầy nhở khiến người ta cảm thấy nam chính là loại người như vậy thì đồ thiền cảm có phải sẽ tục xuống số âm không? [âm nhạc] Thế thì yêu nhau luôn đi. Con phải chịu trách nhiệm chứ. Chắc chắn là phải chịu trách nhiệm. Nhưng không nên là lúc này chứ. Nữ chính bị người khác đánh úp như vậy chắc chắn sẽ thấy khó chịu trong lòng. Lúc này bà đứng ra chịu trách nhiệm thì không phải là tự đưa mình lên đoạn đầu đài sao? Nếu cô ấy cảm thấy nam chính là kẻ tiểu nhân lợi dụng người khác thì sao? Thôi để lúc khác đi. Tôi nói này. Sao cậu nghĩ nhiều thế? Đây chuyện lâu vậy rồi cơ à? Tôi đi đây. Thật không ngờ một cậu nhóc uống sữa đầu nành ngọt cũng biết lời dùng luôn người ta yếu đuối rồi. Tôi nói cậu nghe cậu thực sự nên cảm ơn sơ lễ đã không tác cho cậu một cái. Ai nói là tôi và Hầu Tử? [âm nhạc] Bình thường có bao giờ thấy anh dậy sớm thế đâu. Tối qua hôn tôi rồi, bây giờ lại biến mất. Trước đây uống say còn nói là sẽ chăm sóc mình. Nói sương sương thế thôi đúng không? Đó còn là nụ hôn đầu của mình. Tội tội, đây là cái gì? Cô đang làm gì thế? Tôi giúp anh chuyển động vào. Đây là cái gì? Không liên quan gì đến cô. [âm nhạc] Sau này đừng có vào thư phòng của tôi. Anh giận rồi à? Tôi chỉ muốn quét dọn giúp anh thôi. Không thế sao anh lại hung dữ thế? Đừng hỏi nữa, tôi muốn ngủ tiếp. Tôi còn chưa hỏi gì mà. Vừa sáng ra anh đã đi đâu thế? Tối nói sao? Đợi đã, anh còn nhớ tối [âm nhạc] qua. Alo A T sơ lễ xảy ra chuyện lớn rồi, vì vụ chuyển lãm sách mà sếp Dương đã vội về đêm qua, đang chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ đấy. Cô mau về đi. Được, tôi đến ngay. Anh đi mà ngủ đi. Cảm ơn. Tôi đi trước. Chuyện sáng nay là tôi không đúng. Tôi không nên vào phòng anh. Tôi không có ý này. Anh còn gì muốn nói với tôi không? Còn gì khác à? Nhà Văn Tú Xuyên, trước khi tôi đi, tôi hỏi anh lần cuối cùng. Anh không có gì muốn nói với tôi thật sao? Sau này không được uống say trước mặt người khác đấy, chỉ được uống. Đến nhà rồi nói tôi biết một tiếng nha. Lúc nào mới là lúc thích hợp đi? Mày nói xem chị mày về đến nhà chưa? Chắc là đến rồi nhỉ. Đến rồi sao không nhắn tin cho tao vậy? Không phải giận thực rồi chứ? Vậy tao phải làm sao đây? Xin lỗi ạ. Nói đùa gì vậy? Trú Xuyên này sao có thể xin lỗi chứ? Mày chẳng hiểu anh mày thế nào cả. Trong từ điển của anh mày không có hai từ xin lỗi. Con xem trừ ăn uống điện nước ga, tiền thuê phòng tiền đi lại thì chút tiền lưu mỗi tháng này của con. còn tiết kiệm được sao? Mẹ không cấp ngược lại là may rồi. Vâng vâng. Mẹ nói đúng ạ. Cho mẹ số sếp con đi. Làm gì ạ? Làm gì nữa thì từ chức cho con chứ gì? Con nói xem con ở thành phố lớn như Thượng Hải mà lương ba cọc ba đồng thế này thì sống kiểu gì? Mau nói mẹ biết. Không được. Cô tuyệt đối không từ chất đâu. Mẹ không nói mẹ một tiếng mà đã đi Thượng Hải là con không đúng. Nhưng là biên tập ở tòa soạn Nguyên Nguyệt cũng không có gì sai. Con không thôi việc đúng không? Được. Vậy con đi đi. Hành lý của con còn ở đó kìa, mau đi đi. Sao con về làm gì? Sao không đi? Con lớn rồi, cứng cáp rồi đúng không? Cả ngày không ăn gì. Con đói rồi, con ăn tối rồi đi. Có đói chết cũng bỏ đời, đúng là của nợ. [âm nhạc] Ở nhà vẫn là thoải mái nhất, không có người nào đó chọc tức mình. [âm nhạc] Sao vẫn không trả lời tin nhắn nhỉ? Không biết có xảy ra chuyện gì không? Về đến nhà chưa? Anh tưởng gõ vài cái tin giả vờ giả vịt hỏi thăm là không sao rồi hả? Không có cửa [âm nhạc] đâu. Sắp đầm mới rồi. Cô định khi nào về nhà? Tôi đến nhà [âm nhạc] rồi. Tin của Hồ Ly thì trả lời ngay. Cậu chưa nhất tình với người ta đúng không? Người ta đã có đối tượng rồi mà. Dữ thành ra ngoài vách tối đi dạo. Cúc không ngờ để gọi mình và anh ta ra ngoài chắt chó đi dạo cơ [âm nhạc] đi. Sao uống rượu rồi vẫn tỉnh táo thế này? Đúng là có lúc ngàn ly không say, không phải Lê Kim tốt, không giống với ai [âm nhạc] kia. Nhì cậu mới nói xem bây giờ chị đang làm gì? Sao cô ấy những tâm vị không trả lời tao? Mùng mộ Tết mẹ sắp xếp cho con rồi. Con đi xem mắt với chàng trai mà cô Lý giới thiệu đi. Xem mắt cô còn nhỏ mà. Con còn nhỏ à? Chẳng phải mẹ con bảo một mình con lan bà cá Thượng Hải không ai chăm sóc thì sao? Đến bây giờ cũng chưa có người yêu. Mẹ con lo cho con đấy. Con có thể tự chăm sóc bản thân. Chăm sóc bản thân cần có vốn lý. Chúc lương đó của con có chăm sóc được bản thân con không? Mẹ đã nghe ngóng cho con cả rồi. Chàng trai này làm trong một công ty tài chính ở Thượng Hải, điều kiện các mặt đều ổn. Gặp mặt đi. Cô không muốn con không đi. Có phải bây giờ chuyện gì cô cũng muốn chống đối mẹ không? Con không đi xem mắt cũng được. Thế này đi. Con nói mẹ biết con có bạn trai không? Không có. Ông xem đi. Vậy được. Mẹ con lùi thêm một bước nữa. Con có thích chàng trai nào không? Ai vậy hả? Đêm 30 rồi mà còn gọi điện cái gì? Cúp đi. Không có ai xem mắt thôi mà. Con đi là được chứ gì? Cúp điện [âm nhạc] thoại. Làm thế nào để xin lỗi bạn gái? [âm nhạc] trước tiên đếm cốt xuống dưới đất xem cô ấy có phản ứng chi. Nếu cô ấy không có phản ứng gì, vậy thì anh bạn cậu đắc đối to rồi. Cô ấy tức nhận thật rồi đấy. Lập tức quỳ đến mảnh vợ. Cái quái gì thế? Sau trong 10 điều thì đến chín điều dạy cách quy. Vậy đây là 99 cách vậy bạn quỳ thì có. Đừng nói gì cả, tôm chầm lấy cô ấy rồi [Vỗ tay] hôn. Cái này có vẻ còn đáng tin biết. chính là không gian không cho phép. Đừng theo chiêu trò, chỉ cần một có xin lỗi thành khẩn từ tận đến lòng. Tôi sai rồi. Mẹ con về rồi. Con trai về rồi à? Bánh bao con thích ăn sắp xong rồi. Con ăn chút táo trước đi. Không ăn đâu. Con lên trên ngủ một lát. Con cái nhà ai lại như con hả? Mấy năm không về nhà đón tết đế một lần. Giờ về rồi thì lại vùi đầu vào ngủ. Nếu con không ngủ về thì đừng về nữa. Kệ bố con. Con xem quần mắt thăm cả rồi. Có phải không nghỉ ngơi đầy đủ không? Mau lên tần nghỉ ngơi đi. Về anh tối gọi con với mẹ. Được rồi. Ông biết tại sao nó không về nhà đón tết không? Tôi cảnh cháu ông nhé. Hôm nay là tết đấy. Hai bố con ông không được cãi nhau. Tết nhất mà cãi nhau cả một lần thì sau này ngày nào cũng cãi. Ai thèm cãi với đó. Đào đào đào bà xế con gái chúng ta biết thương bố mẹ bân rộn cả ngày với chúng ta. Nếu thật sự hiểu chuyện thì sớm về nhà làm việc vậy mới gọi là hiểu chuyện. Đất nhất rồi. Nào chúng ta nâng ly nâng ly nâng ly chút năm mới cầu gì được đấy. Vạn sự như ý sớm ngày về nhà làm việc. Được rồi. Uống uống rượu. Cái gì mà cay thế này? Ông mau nếm thử món này xem tôi chiên thế nào. Thế nào? Được lắm được lắm. Không quá lửa thì đấy, lần đầu làm mà được thế này là khá lắm rồi. Con trai, ăn thêm vài miếng đi. Cảm ơn mẹ. Thường nghệ Thượng Hải không được ăn phải không? Ăn cơm thì lo ăn cơm đi. Ngịch điện thoại làm gì? Mẹ con vất vả nấu cơm cả buổi chiều. Con thì hay rồi, muốn một nhất đến bây giờ. Vừa vào bàn còn cầm di động. Mẹ à, ngon thật đấy. Vẫn là t nghiệp của mẹ siêu đẳng. Ngon thì ăn nhiều vào. Bố con biết năm nay con về cố tình không gọi họ hàng nào cả, chỉ mong một nhà ba người chúng ta ăn một bữa cơm hẳn thôi. Bà nói với nó mấy chuyện vô nghĩa là làm gì? Con đừng thấy bố con như vậy. Ông ấy chỉ trông con về nhà đón tết thôi đấy. Mấy món này đều do ông ấy bảo mẹ [âm nhạc] nấu. Con gắp cho ông ấy đi. Ăn đi. Đây là việc nó nên làm mà. [âm nhạc] Ông mau xem, mau xem [âm nhạc] đi. Ai vậy? Mau dành đi, mau dành đi. Cậu út đang phát lì xì trong này đấy. Mau dành đi. Tôi sợ tiếng chu giao thừa lớn quá. Cô sẽ không nghe thấy lời chúc của tôi. Tôi chọn gửi lời chúc năm mới vào bây giờ. Chúc mừng năm mới. Tôi còn tưởng là chat mẹ tôi gửi chứ. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] ni alo sao không nghe điện thoại cũng không trả lời tính vắn [âm nhạc] đâu có. Người về nhà có rất nhiều chuyện phải làm, hơn nữa tôi cũng không nhất thiết phải trả lời tin nhắn của anh mà. Khúc sao cô nói cái gì? Không có gì. Nhà văn, anh tìm tôi có việc gì? 12 giờ rồi. Sư lễ, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Nhà văn, xin lỗi. Anh nói gì? Tôi nói xin lỗi, sáng hôm đó tôi hôn dữ quá, tôi không nên làm như vậy. Cô có đang nghe không? Tôi đây đây đây. Với lại tôi hơi sốc khi ba chữ xin lỗi được nói ra từ miệng anh, tôi cũng thấy hơi sốc. được, tôi tha thứ cho anh. Thật sao? Tôi biết mỗi người đều có một nơi không muốn cho người khác chạm vào. Tôi có thể đợi đợi đến khi anh sẵn lòng cho tôi làm quen với phần đó của anh. Sư Lễ, thật ra sáng hôm đó tôi con không lại đây xem Galung mà ở trong phòng làm gì đấy? Con con sắp ra rồi đây. Con gọi cuộc điện thoại. Alo, nhà văn, anh nói gì vậy? Tôi nói nhân tiện chọn lô quần áo ngày mai đi xem mắt nhé. Con biết rồi. Cái gì? Xem mắt? Chẳng phải cô mới về có mấy ngày mà đã muốn đi xem mắt ư? Cô anh có cần kích động vậy không? Tôi không kích động bên đường sao? Cô sắp đi xem mắt đến nơi rồi. Và là thời đại nào rồi mà cô còn đi xem mắt thời nay xem trọng tự do yêu đương cơ mà. Và văn trú Xuyên có phải anh không muốn để tôi đi ra bắt không? Vậy vậy tôi không muốn để cô đi thì cô không đi nữa sao? Nếu anh không muốn tôi đi thì tôi không đi nữa. Vậy cô đừng đi nữa. Bye [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] bye. Đẹp quá đi. Sư lễ à, ăn sáng đâu? Con đến gây mút cho ông hai mui rồi này. Thử xem. Cảm ơn mẹ đã mua quần áo mới cho con. Đẹp lắm ạ. Con có thể không đi xem mắt chiều nay không? Không được. Đưa bác đây. Nhưng con thật. Mẹ mặc kệ con thật con giả, con hấp hay con luộc hay kho tàu. Tóm lại con phải đi. Bằng không làm sao mẹ nhìn mặt người giới thiệu nữa hả? 500 chiều nay đừng đến muộn. Tú Xuyên, cậu bị điên đúng không? Tôi cho cậu biết, mấy hôm trước tôi nhịn cậu rồi đấy. Hôm nay là mùng 1 Tết 600 giờ cậu đã bắt đầu gọi cho tôi. Rốt cuộc cậu muốn gì hả? Chẳng phải tại tôi nóng lòng muốn thuốc tết sớm cậu sao? Tôi vậy tôi cảm ơn cậu, đừng có gọi cho tôi nữa. Đến cũng đến rồi, cậu có biết tìm một quán mở cửa mùng một tết khó cỡ nào không? Cậu gọi món cho tôi rồi à? Nói đi là đổi hứng chừng gì nữa đây? Đàm nữ chính của tôi đã giải quyết xong rồi, hẹn hò rồi, cũng gần như vậy, còn thiếu một thời cơ hoàn hảo thôi. Tỏ tình thì cần thời cơ gì chứ? Chẳng phải chỉ cần một câu nói thôi sao? Sao con người cậu tầm thường quá vậy? Mấy lời này sao có thể nói ra chứ? Phải dùng cách cao cấp. Cao cấp thế nào? Giống như một bất thư tình cậu trực tiếp viết là anh thích em thì nó phèn quá phải để ý quẩy nhận được bức thư tình này một cách cao cấp. Cái này gọi là ngầm nhiều ý nhau. Hiểu không? Tôi hiểu hay không không quan trọng. Khi thưa kinh nghiệm của tôi, đa số con gái sẽ không hiểu. Đàm nữ chính của tôi hoàn toàn khác với người tầm thường như cậu. Vậy cậu định trao thư tình của mình thế nào? Tôi cái này tôi còn phải chuẩn bị đã. Cứ lề mề đi. Có chừng nữ chính bị người ta cướp mất đấy. Làm sao có chuyện đó được. Nữ chính đã từ chối đi xem mắt vì nam chính né. Tự tin vậy à? Chuyện đến lúc đó lực xe sắp mặt bé không thể nào tôi đã nghĩ kỹ rồi. Anh tết xong sẽ lập tức cho nam chính trao thư tình được anh ấy chuẩn bị tỉ mỹ cho nữ chính đến lúc đó nữ chính sẽ khóc nức nở cho xem. Sa lễ ăn diện đề quá này. Cái gì? Đồ mới. Quá mặc đồ mới làm gì? Bình thường không có quần áo để mặc sắc. Quấy mặc đồ mới là để đi gặp ai hả? Không phải lại đi xem bắt đấy chứ? Lại bị cái miệng quả của cậu đói trúng rồi. Giữa chân tự nhiên nhảy ra dành trước này. Sao tôi biết chứ? Hơn nữa ngày tết mặc tù mới cũng bình thường mà. Ai mà không mặc chứ? Tôi không mặc. Đã bao nhiêu tuổi rồi mà tết còn phải mặc đồ mới. Bình thường không được mua đồ hay sao mà cứ phải để tết mới [âm nhạc] mặc? Cậu nói xem. Tôi có cần đi tìm cô ấy không? Cậu nghĩ ai cũng như cậu ạ? Cậu đi tìm cô ấy làm gì? Tôi hỏi tại sao cô ấy mặc đồ mới hả? Tôi đi chút tết cô ấy không được ha. Không nói với cậu nữa, tôi đi đây. Cậu không nói đùa đấy chứ? Mới mùng một tết đấy. Anh hai có chân bố cậu đánh gãy chân cậu đấy. Nhà văn đúng là sơ lễ đã đi xem mắt. Tôi hỏi được địa chỉ xem mắt rồi. Tôi gửi cho anh rồi đấy. Cảm ơn cô. Tôi làm về tài chính một năm cũng không kiếm được là bao. Nhưng nuôi gia đình thì chắc chắn không thành vấn đề. Vậy thì tốt quá. Tôi cũng không còn giỏ. Ngày nào mẹ tôi cũng khối thúc tôi, hy vọng năm sau sẽ giải quyết xong chuyện này. Năm sau không sao, nếu cậ thấy khắp, chúng ta có thể nổi lại một chút. Để nói sao vậy? Nghe nói cô đang làm ở tòa soạn à? Giờ vẫn còn có người mua sách sao? Vẫn còn à. Phù vụ thêm nữa. Không không cần đâu. Không cần đâu. Không cần phiền phức vậy đâu. Không sao cô đừng kết xấu với tôi. Vậy cô phủ trách mảng nào? Tác phẩm văn học à? Lúc nào rảnh tôi có thể xem thử. Tôi phụ trách mãn tiểu thuyết. Nếu anh đọc được như thể loại thì có thể xem thử tạp chí Nguyệt Quang. Trên đó đăng rất nhiều tác phẩm dài kỳ thú vị. Nước đến đây. Tiểu thuyết à. Đúng là nhiều năm rồi tôi không xem cái này. Đọc cái đó rất mất thời gian, không có giá trị gì cả. Đây, anh làm gì vậy? Xin lỗi, xin lỗi, chẳng nhìn gói gì thế? Thật là xin lỗi. Tôi tôi cảm thấy anh ấy không cố ý đâu. Hay là anh vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại đi. Xin phép cô nhé. Sao anh lại đến đây? Đến xem cô sẽ mắt đấy. Hình như điều kiện của người đàn ông đó được lắm nhỉ. Không có không có, tôi định ăn xong bữa này rồi về thôi. À mẹ tôi ép tôi đến. Xin lỗi để cô chờ lâu [âm nhạc] rồi. Vừa rồi chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ? Tiểu thuyết phải không? Bản đệ tử cũng đắc lắm đúng không? Bên cô có bản nội bộ, có thể cho tôi xem thử không? Bản điện tử à? Không đắt mà khoảng 10 tệ một bản thôi. Đây không phải vấn đề đắp hay không cũng không phải vấn đề tiền đông. Mua sách cũng là một loại hình đầu tư tôi chưa từng đọc thì sao mà biết được đó có đáng giá ngân đó tiền hay không chứ. Cô thấy không? Phải chứ anh làm cái gì vậy? Đã hai lần rồi đấy. Tôi nhìn đã lâu lắm rồi đó. Anh có biết không? Tôi nghĩ có đáng hay không không phải được quyết định bởi giá tiền mà được quyết định bởi người đọc sách. Anh thấy sao? Anh nói câu đó là có ý gì? Cái gì mà người đọc sách? Chuyện là anh Trần. Tôi còn có việc xin phép về trước đây anh Trần bữa này tôi sẽ thanh toán không phải chứ nói vậy là ý gì anh quay lại đây anh quay lại đây cho tôi. Có ai không phục vụ kiểu gì vậy chứ nhà văn anh đi từ từ thôi. Tôi không theo kịp. Thật sự là vì mẹ tôi đã đồng ý với người ta rồi nên không thể từ chối được. Tôi thật sự không cố ý đâu. Tôi thấy cô đang cố ý thì có. Đây là đồ mới đúng không? Chưa thấy cô mặc bao giờ. Dù sao thì mẹ tôi cũng mua rồi. Tôi không mặc cũng không được đúng không? Cô lúc nào cũng có lý do. cả còn tôi vô tình vô nghĩa, gây sự vô cớ, không quan tâm đến cảm nhận của cô, tôi lái xe bốn tiếng đồng hồ đến đây để nhìn cô trò chuyện vui vẻ với đối tượng x mắt đấy. Xin lỗi, tôi biết lỗi rồi. Cô không có lỗi gì cả, là lỗi của tôi, tôi không nên đến làm phiền cô kết thông gia với giới tài chính. Anh đừng giận dỗi nữa được không? Anh nhìn xem, tôi còn cố tình uống xoă xù mì cả đầu này. Xấu chết đi được. Xấu tối nào chứ? Uống xù mì như này đáng yêu lắm mà cũng phải nhỉ. A Tượng cũng để kiểu xù mì như thế này, rất đáng yêu. Tôi đâu có nói A Tượng đáng yêu. Không chỉ thế đâu. Hôm qua tôi còn cải nhau to với mẹ tôi kìa. Tôi còn khóc nữa này. Khóc hả? Tôi không dám tin cô nữa đâu. Là thật đấy. Anh nhìn này, anh nhìn này. Hay là tôi tẩy trang cho anh xem nha. Mắt tôi sưng hút lên rồi này. Anh nhìn xem. Cô còn trang điểm nữa hả? Đây chẳng phải là vì không nói nữa. Anh nhìn mấy đốc tàn nhang trên mặt tôi này. Đối tượng xem mắt mà nhìn thấy tôi thế này cũng không thích tôi đâu. Được rồi, vậy thì tha thế cho cô đó. Thật à? Có điều lần sau không được như vậy nữa nhé. Cũng không được khóc nữa. Chắc chắn. Chắc chắn rồi. Không có lần sau. Đúng rồi. Nhà văn sao anh biết tôi ở đây thế? Cô đoán xem. [âm nhạc] Nhà văn, tôi về tới nhà rồi. Bă già đi. Anh có muốn vào trong ngồi lát không? Tay không vào thế này không ổn lắm. Để lần sau đi. Bây giờ anh về luôn à? Về hết bao lâu thế? 4 tiếng đồng hồ tầm đó. Hôm nay cũng khá mệt rồi, giờ về cũng có bổ, dù sao cũng đến rồi. Tôi sao anh lại chơi thêm một ngày? Thật sao? Thật à? Tôi nói cho anh biết, chỗ nhà tôi nhiều đồ ăn ngon lắm, còn nhiều chỗ chơi nữa. Anh đợi chút, giờ tôi sẽ đặt khách sạn cho anh. Thôi không cần, lược của cô có được bao nhiêu đâu. Cô vào nhà đi. Để tôi đặt cho anh. Vào nhà đi. Được. Vậy vậy mai tôi tới tìm anh. Được rồi. [âm nhạc]