Xuyên Lễ 💞 Nụ hôn đầu dưới đêm pháo hoa 👄 | Khúc Biến Tấu Ánh Trăng Tập 21-22 | iQIYI Vietnam
Hôm nay đã là mùng bố rồi, anh đã chơi ba ngày rồi đấy, vẫn không định về nhà à? Sao tôi cứ gặp thấy cô nóng lòng muốn đuổi tôi đi vậy? Có phải sau đó cô sẽ bắt nữa không? Sao có thể chứ? Tôi chỉ sợ bố mẹ anh giận anh thôi. Yên tâm đi, tối nay tôi sẽ quay về, sáng mai con về Thượng Hải, cậu phải đi đón nhị cậu nữa. Cậu cô định bao giờ quay lại? Anh hy vọng tôi bao giờ quay lại? Đương nhiên là càng nhanh càng tốt rồi. Nếu không tôi phải nghị cẩu ở nhà ố nhớ tây bác à. Vậy được. Vốn dĩ tôi đặt vé ngày kia, tôi có thể đổi sang ngày mai. Được. Vậy đến lúc đó tôi đã ra tàu đón cô. Chào anh Tú Xuyên. Hàng anh đặt để giao tới rồi. Đi thôi. Lần này đến lượt tôi đưa cô đi chơi. Đi nào. [âm nhạc] Anh định đưa tôi đi đâu? Hỏi nhiều như vậy làm gì? Đưa tay cho [âm nhạc] tôi. Anh tôi gì chứ. [âm nhạc] Cô nhìn tôi làm gì? là pháo hoa đưa tôi. [âm nhạc] [âm nhạc] ni [âm nhạc] tr [âm nhạc] đẹp quá vui không? Vui lắm. Đây là món quà tuyệt nhất tôi nhận được trong dịp Tết năm nay. Tôi vẫn còn một thứ nữa muốn cho cô. Cô chờ một chút. Đây là đây là bản thảo đầu tiên mà tôi viết. Tôi muốn tặng nó cho cô. lúc nào con xe cũng [âm nhạc] được. Trước đây tôi luôn muốn xem bản thảo này không phải vì tò mò mà vì tôi muốn biết ước mơ viết lách ban đầu của anh khi đó. tư tưởng mà ban đầu anh muốn truyền đạt, thế giới mà anh muốn miêu tả. Bởi vì tôi tin rằng một thứ có thể làm lây động nhà văn nhiều năm, nhất định cũng có thể làm lây động độc giả. Nhà văn Trú Xuyên, cảm ơn anh đã bằng lòng chia sẻ nó với tôi. Nhưng nếu như nếu như bản thảo này là quá khứ mà anh không muốn nhắc tới, tôi bằng lòng kéo anh ra khỏi quá khứ, cùng tôi đi tới nơi có ánh sáng trong tương lai. trơi qua ánh [âm nhạc] sáng. Vậy chúng ta cùng nhau đi, vì tôi đã từng nói, tôi bị ánh sáng mê hoặc. [âm nhạc] Alo mẹ ạ. Vâng được ạ. Con về ngay đây. Xin lỗi anh, mẹ em dục em về nhà rồi. Đến đưa em về. [âm nhạc] Em đến nhà rồi. Vậy anh về trước đi. Đi đi. Em về thật đi. Đợi đã. [âm nhạc] Gặp nhau với Thượng Hải nhé. [âm nhạc] Nhà văn ơi, em vào nhà rồi. Vậy anh đi [âm nhạc] đây. Nhà Văn ơi, anh ngẩng đầu lên đi. Ánh trăng đêm nay thật [âm nhạc] [âm nhạc] đẹp. Nhà văn anh còn đó không? [âm nhạc] Nếu anh vẫn còn đó, ít nhất cũng phải trả lời lại em chứ. Cho dù là một dấu câu thôi cũng [âm nhạc] được. Dấu chấm câu thế là ý gì? Thôi được biết rồi, đừng nghịch [âm nhạc] nữa. Nasume Sosaki đã nói đâu? Có tố chất văn học không vậy? Ngủ đi, chút ngủ con. Chúc ngủ ngon. [âm nhạc] Anh ấy thật sự không hiểu sao? Hay là đang từ chối mình? Dấu chấm câu có nghĩa là chúng ta đến đây là [âm nhạc] hết. Dấu chấm câu thế là ý gì? Con gái chủ động tỏ tình với cậu mà cậu đánh lời người ta bằng một dấu chấm. Vì trước là tôi chủ động tỏ tin trước. Cậu tỏ tình đó. Đúng thế bạn tỏ tình của tôi ấy. Phim thuần tượng cũng chỉ đến thế mà thôi. Tôi đố pháo hoa cho cô ấy trên sơn thượng. Cá bôi chơi pháo hoa chẳng phải là bức thư tình đẹp nhất hay sao? Tôi còn nuôi cô ấy thứ quan trọng như của tôi. Chẳng phải điều đó có nghĩa là cô ấy có vị trí quan trọng nhất trong lòng tôi hay sao? Tôi hỏi cậu ba chữ mà con gái thích nghe nhất cậu đã nói chưa? Ba chữ gì? Anh thích [âm nhạc] em. Xin lỗi đã làm [âm nhạc] phiền không? Nếu bà nói ra câu này thì phan lắm. Tôi đã dùng hành động thực tiễn để chứng minh [âm nhạc] rồi. Tôi tưởng cô ấy đã hiểu rồi, cho nên mới gửi cho tôi lời tỏ tin. [âm nhạc] Cậu tưởng đó là đáp lại tôi thôi. Tôi khuyên cậu nên dùng tư dư của người bình thường đi, nếu không lần này nhà cậu sẽ sập thật đi. [âm nhạc] A Tự để cho anh biết chuyến tàu của em, anh chờ em ngài cổng. Alo A Tự à. Alo sơ lễ có phải nhà văn Tú Xuyên có người yêu rồi không? Cậu mau xem bài viết anh ấy vừa mới đăng trên WBO đi. Trước giờ chưa từng nghĩ rằng mình sẽ giống như người bình thường, cũng có tình cảm bình thường sẽ để sinh cảm giác ỷ lại với một người khác. Giờ ở trong bốn tối quá lâu sẽ bất giác muốn đuổi theo ánh sáng. [âm nhạc] Cho dù ngoài miệng cứ nói rằng là một cây reo cũng rất vui. Phơi nắng làm gì chứ? [âm nhạc] [Vỗ tay] Cho đến một ngày trong đêm tuyết dưới ánh trăng quấy nói với tôi, “Ánh trăng đêm nay thật đẹp. Tôi đẩy cánh cửa sổ ra ngắm nhìn. Đúng vậy thật.” Thế là tôi trả lời cô ấy bằng một dấu chấm. Dấu chấm có nghĩa là do dự, không muốn nói ra và không thể không trả lời. Do dự là tôi biết thật ra đối với tôi bây giờ vốn dĩ không nên, cũng không có tài cán gì để đáp lại tình cảm của cô ấy. Tôi có thể chăm sóc tốt cho cô ấy không? Tôi có thể che mưa trắng giói cho cô ấy không? Tôi có thực sự là người như vậy trong lòng cô ấy không muốn nói ra là muốn trốn chạy theo thói quen. Không thể trả lời, chính là không thể không trả lời. Không kiềm chế được, không thể không như vậy. Nói tóm lại, đại khái chính là rất xin lỗi vì tôi là một kẻ nhát gan. Nhưng cho dù không muốn nhưng anh vẫn muốn nói với em rằng thật sự rất vui vì trên thế giới này lại có chuyện trùng hợp đến thế. Anh cũng thích em. [âm nhạc] Em đọc bài đăng trên WBO của anh rồi. Chúng ta về nhà đi. Dạ. văn này bài đang quay bô đó của anh là viết cho em sao vậy là ý mà em nghĩ phải không? Có phải anh cũng thích em [âm nhạc] không? Sao suốt dọc đường anh chẳng nói gì vậy? Mày đang quay bô của anh có ý là anh thích em đúng không? Anh nói xem có phải anh xấu hổ không? Nhà vă thú xuyên có phải anh mau đi đi. Em có thể đi đâu được chứ? Em không đi, anh ra ngoài đi. Em không đi, cả đời này anh không thể ra ngoài nữa. Em sẽ không đi đâu. Hôm nay anh đến đón em vẫn chưa ăn gì đúng không? Có giỏi thì anh chết đói ở trong đấy đi. Ít nhất anh cũng phải nói với em một câu chứ. Đừng gửi tin nhắn quy chat cho em nữa. Không. [âm nhạc] Nhà vă à anh không chịu ra ngoài là vì anh xấu hổ à? Hay là anh hối hận rồi? [âm nhạc] Anh hối hận cũng được, em không hỏi [âm nhạc] [âm nhạc] nữa. Anh làm gì thế? Cả ngày em suy nghĩ lên tin gì trong đầu thế? Đây là lần đầu tiên. [âm nhạc] Anh viết tư tin bị em hiểu làm như vậy. Dù gì em cũng phải cho anh một ít thời gian để bình tĩnh lại, ổn định tâm trạng được [âm nhạc] không? Vậy anh có hối hận không? [âm nhạc] không hối hận anh cũng thích [âm nhạc] [âm nhạc] Nhà văn ơi, ngày đi làm đầu tiên em đi làm [âm nhạc] đi. Nhì cẩu mày xem đi, theo đuổi được rồi nên không biết trân trọng nữa. Mới sáng sớm cô không biết gặp mặt bạn trai. Ăn buổi sáng bà đã đi rồi. Chúc mừng năm mới. Xin chào. Chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Chủ biên Vu năm mới vui vẻ. Chúc mừng năm mới sơ lễ về quê một chuyến tinh thần tốt nhỉ. Sư lễ năm nay tiếp tục cố gắng nhé. Sao tôi nghe nói nhà văn trú xuyên của bạn gái rồi? Đây là chuyện riêng của nhà văn, tôi cũng không tiện hỏi nhiều, chắc là sẽ có nhiều fan lại đau lòng đây. Cho cô biết một tin tốt. Gì thế ạ? Đã có phản hội của độc giả về số mới của Nguyệt Quan rồi. Tiểu thần tiên của Sách Hằng không những đứng đầu về phần thảo luận của Nguyệt Quan, hơn nữa còn có số phiếu đứng đầu trong đợt bình chọn tiểu thuyết được mong chờ nhất tháng của Nguyên Nguyệt trên trang chính thức. Trời ạ! Đây đúng là tin vui lớn nhất trong năm mới. Đúng thế. Hơn nữa tổng biên tập hạ đã nói với sếp Dương về việc đi hay ở của sách hàng. Sếp Dương đã đồng ý giữ cô ấy lại rồi. Vậy việc tăng thêm mãng anime có phải sẽ bị gác lại không? Đương nhiên rồi. Các bản của Nguyệt Quan chúng ta phải dành để đăng những tác phẩm xuất sắc mà. Vậy chắc chủ nhiệm Lương sẽ tức chết đây. Chắc chắn rồi. Nhanh như vậy đã đưa nhà văn trú Xuyên tham quan hết rồi à? Sao mặt cô lại đỏ như vậy? Tôi tôi tôi thấy ở đây nóng quá. Nóng ư? Chào B Tú Xuyên. Bây giờ cũng không còn chỗ nữa rồi. Hay là anh ngồi ở chỗ này đi. Có được không? Sa lễ là biên tập của tôi. Tôi đi theo cô ấy thực tập mà. Tôi vẫn nên ngồi gần một chút. Hay là nhà văn chú Xuyên ở đây sao? Nhà Văn Tú Xuyên nở để độc giả của anh ấy dọn đi [âm nhạc] chứ? Cô ấy nói đúng lắm. A Tưởng cô không cần phi dọn đi đâu. Vừa đẩy cô ở đó làm gì vậy? À nhà Văn Trú Xuyên, vừa nãy tôi đi thả cá, tòa sạn chúng tôi có một quy định, đó là khi có người mới đến thì sẽ thả một con cá vào trong bể cá. Cách thức chào đón này cũng khá là sáng tạo đi, nếu không thì tôi cởi đó đi. Được không? Chủ biên vu? Không có vấn đề gì, tùy anh thôi. Vậy các cô giúp đỡ nhà văn Xuyên nhé. Tôi đi hợp [âm nhạc] đi. Vừa rồi tôi có đến tủ sách ghi tên của mỗi biên tập. Trong phòng biên tập các cô bay là có lạc hà tần tư gánh. Nếu không thì tủ sách của cô chắc là chỗ huạnh nhất phòng biên tập [âm nhạc] rồi. Sao anh không làm theo những gì chúng ta đã bàn? Chẳng phải đã nói là phải giữ khoảng cách [âm nhạc] ư? Chúng ta bây giờ đúng là vẫn đang giữ khoảng cách mà. [âm nhạc] Sau đó anh lại nghĩ chúng ta đã thân quen đến vậy rồi. Sau khi đến tò sợ Nguyên Nguyệt lại bỗng nhiên trở nên xa lạ. Em vẫn thấy có kỳ lạ không? Hình như cũng có [âm nhạc] lý. Đây là cái gì đấy? Nhà văn trú Xuyên, đây chính là nhiệm vụ của anh ngày hôm nay. Một lát nữa anh tới hoài lễ tân trước cửa tiếp đón người đến nộp bản thảo. Những thông tin liên quan của người nọp bản thảo thì cứ viết vào cuốn sách này là được rồi. Tôi không đi. Chẳng phải anh luôn miệng nó muốn đi theo tôi học hỏi sao? Vậy mà nhiệm vụ đầu tiên mà tôi sắp xếp cho anh vào hôm nay anh lại không chịu làm. Nhà văn túyên rốt cuộc anh đến đây để làm gì vậy? [âm nhạc] Nhà văn trú xuyên cố lên cố lên sư lễ đến văn phòng của tôi một lát. Ngồi đi. Cô đọc cú tiểu thuyết mới ra mắt của Vân Phi bên Tân Thuẩn chưa? Tối hôm qua vừa đọc xong, phần kết hơi vội vã. Cuộc họp vừa rồi, Lương Dung Lãng mượn chuyền tác phẩm mới của Vân Phi chấp phá chỗ nọ chỗ kia để làm lớn chuyện, nói tuổi thuyết của một vài nhà văn thể loại huyền bí có lượng tiêu thụ không tốt do mong đợi. Còn nói trên trang chính thức của Nguyên Nguyệt trước đó từng đăng tin hợp tác với nhà văn giă giữ thành lược chia sẻ và độ hot cũng ở mức bình thường vì vậy anh ta kiến nghị hoảng kế hoạch hợp tác với nhà văn giă giữ thành lại để hai cố sơ của lão Miêu ra từ truyền trước. Sao có thể như vậy được? Chẳng phải đã chốt thời gian xuất bản rồi ư? Nhà Văn Giang sẽ suy nghĩ như thế nào chứ? Hơn nữa cũng không biết phải hoảng tới lúc nào. Nhà Văn Giang căn bản không đợi được. Lương Xung Lãng còn nói thêm một điểm, khu vui chơi bị mất tích của nhà Văn Giang Giữ Thành có thể sẽ xuất bản cùng một thời gian. Với khách Hoàng Tuyền của nhà văn Trú Xuyên, anh ta lo đấu không lại. Vậy cấp trên có đồng ý không? Tổng biên tập hạ biết Giang Giữ Thành đã có hai cuốn sách liên tiếp gặp thất bại. Cuốn sách này vô cùng quan trọng, vậy nên ông ấy kiên trì xuất bản trước, cấp trên tạm thời vẫn chưa tỏ thái độ. Sư cho cùng lần này phải đối đầu với Tân Thuẩn, lượng tiêu thụ của Lạc Hà Thần Thư chúng ta đều biết rõ, cũng có thể nhìn ra cấp trên khá là lo lắng với thành tích tiêu thụ của Giang Nhữ Thành trước đó. Con nhà văn thất bại liên tiếp ba lần, khó mà trở mình này. Tuy chỉ là lời nói đùa ở trong giới, nhưng mà bây giờ rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào cuốn sách này. Chúng ta phải nghĩ cách khiến các nhà phân phối lớn và cấp trên có niềm tin. [âm nhạc] [Vỗ tay] Nhà văn trú Xuyên đã mấy giờ rồi mà anh còn chưa ngủ nữa. Anh có thể suy nghĩ cho sức khỏe của mình một chút được không? Nhanh lên mau đi ngủ đi. Vừ đôi suýt nữa cô làm tôi hết đã hồn đi. Còn nói suy nghĩ cho sức khỏe của tôi nữa. Anh đang xem Nguyệt Quan à? Chẳng phải bài đăng dài kỳ của anh đã kết thúc rồi sao? [âm nhạc] Chắc không phải anh đang xem cuốn khu vui chơi bị mất tích của nhà văn giang chứ? Thế nào? Có phải hay đến bất ngờ không? Anh đang nghĩ sau khi xuất bản cuốn sách này có thể tổ chức một bụi ký tảng sách. Xưa nay cậu ý đều không lộ mặt. Chuyện này có thể trở thành cách tốt nhất với cậu ý tăng độ hóp. Trước đó nhà văn thú Xuyên từng kiến nghị có thể tổ chức một buổi ký tặng sách cho nhà văn giang. Bởi vì từ trước đến giờ anh ấy chưa từng thực sự xuất hiện trước công chúng, chắc chắn sẽ thu hút được rất nhiều độc giả, muốn tận mắt đến xem diện mạo thật của nhà văn giang. Nếu như muốn tuyên truyền tàu thế trước cho kế hoạch xuất bản, tôi kiến nghị anh ấy có thể tổ chức một buổi tọa đàm về phim điện ảnh thể loại huyền bí. Nhà Văn Giang vẫn luôn chia sẻ một vài bình luận của anh ấy đối với phim điện ảnh thể loại huyền bí trên mạng, hơn nữa gốc nhìn lại vô cùng độc đáo. Rất nhiều độc giả đang yêu cầu anh ấy ra một bản phân tích phim đường ảnh. Ý tưởng này hay đấy. Vậy cô nhanh chóng triển khai và hỏi ý kiến của nhà văn Giang đi. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa rồi. Vâng, để tôi tìm anh ấy nói chuyện. Được, vậy tôi bắt đầu [âm nhạc] đây. Cơn mưa tí tách rơi chính là nước mắt của tôi. Tôi đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn ánh chiêu ta, những hạt bụi rơi lả tả. từ cửa sổ bị thời gian nghiền nát. Tôi muốn nói cô làm cô đừng đọc nữa thì hơn. Gọi tôi là Linda đi. Tôi cảm thấy cô nên tìm một công việc khác đi. Thật tình không dám giấu. Bây giờ tôi đã có tòa sạn khác. Muốn có cuốn tự truyện của tôi, nhưng tôi vẫn thích nguyệt quan của các anh, thích người đàn ông chính chắng như anh đến [âm nhạc] làm biên tập của tôi. Tôi mong anh sẽ suy nghĩ [âm nhạc] thêm. Ý của tôi là cô vẫn nên tha cho vị sáng tác, cũng thay cho chúng tôi đi. Ý anh là gì? Tôi tôi nói anh nhé. Người từng đọc pha của tôi đều nói rất hay. Con nói tôi là tài nữ xưa nay chưa từng có. Rốt cuộc anh có biết xem bản thảo không thế? Anh tên là gì? Tôi muốn kiện anh. Thật ngại quá, thật ngại quá. Xin hỏi phải xưng hô với cô thế nào? Gọi tôi là nhà văn Lâm đi. Bây giờ đều gọi những người viết văn nhưng chúng tôi là nhà văn. Chào cô nhà văn Lâm. Tôi là biên tập ở đây. Hay là cô đưa bản thảo của cô cho tôi đi. Tôi sẽ đưa nó cho Vũ Biên. Nếu như có thông tin gì thì tôi sẽ báo lại cho cô. Như vậy không tạm được. Tôi có hai số điện thoại, ba cái email, danh thiếp chỉ có một tấm này thôi. Cô lấy bút ghi lại đi. Được được. Thực tập mới tới này của các cô nhìn thì cũng đẹp trai đó, nhưng nói chuyện lại chẳng có tí trình độ nào. Ghi lại rồi chứ? Rồi rồi, tôi đã ghi lại rồi. Nhà Văn Lâm, tôi đã ghi xong rồi. Vậy nếu có tin tức gì tôi sẽ liên lạc lại với cô. Vậy được, chẳng là cái thái gì cả. Chính em bảo anh tiếp đón đó là lỗi của em. Em quên mất. Sự ấm áp dịu dàng của anh chỉ dành cho độc giả của anh, sau này không cần anh tiếp đón nữa. Buổi sáng ngày hôm nay có cảm xúc khá nhiều đấy. Cảm nhận được biên tập bọn em cũng chẳng dễ dàng gì rồi chứ? Không phải, chính là một lần nữa biết được kình độ sáng tác của mình quả là kỳ tài được ông cợi ưu ái. Tới giờ nghỉ trưa rồi, hay là anh đi ăn trưa đi. Anh nhà văn Xuyên còn chưa ăn cơm sao? Hay là chúng ta cùng nhau đi ăn, vừa hay tổ chức chào đón anh luôn. Không cần đâu, bữa trưa tôi hẹn bạn gái đang ăn trưa rồi. Vậy bạn gái anh cũng làm việc ở gần đây sao? Không xa lắm, tôi đến tòa sạ quyệt làm việc cũng là để ý ở gần cô ấy một chút. Thời gian nghỉ trưa chỉ có 1 tiếng rưỡi, nhà văn trú xuyên. Thời gian eo hẹp, nếu anh không đi thì sẽ không kịp ăn cơm đâu. Anh mau đi đi. 1 tiếng rưỡi à? Nhưng tôi không biết đường. Cô đưa tôi đi trên một nhà hàng đi. Đi đi. Được được đi [âm nhạc] thôi. Anh chỉ muốn nắm tay thôi. Em xem tay anh là do heo muối à. Mua bàn tay bị em đánh đỏ lên rồi. Em xin lỗi. Hay là em mua chai nước cho anh chườm lạnh nha. Em thổi giúp người ta đi. Sao em không đứng trên tỉnh H B à đừ thổi cho anh đi. Nhà Văn ơi, thật ra em rất vui khi anh đến tòa sạn Nguyên Nguyệt đấy. Nhưng mà nơi này chỉ cách tòa sạn Nguyên Nguyệt không đến 500 m. Chỗ này nhiều người quen lắm, chúng ta vẫn không nên tiếp xúc thân mật thì hơn. Được về phạm vi lấy tòa sơ quý quyệt làm tâm. Độ dài của con đường này là bán kính được không? Chúng ta cũng qua đường đi. Không được bán kính năm cây số. Sao anh cảm thấy êm giống y như đi chợ vậy? Cô trả giá đi đọ nữa. Phía trước có nhiều nhà hàng lắm. Buổi trưa anh muốn ăn gì thì có thể thoải mái chọn. Em còn phải đi làm việc ở ngoài, em đi trước nhé. Anh làm gì vậy? Em đã nói không đừng tiếp xất thân mật. Anh cũng muốn đi. Không cần đâu, em đang ngoài làm nhiệm vụ mà. Anh cũng làm nhiệm vụ mà. Nếu anh đã theo em học hỏi thì dù là bên trong hay bên ngoài gì anh cũng phải đi [âm nhạc] theo. Vậy được thôi, dù gì cũng là anh nghĩ ra ý này mà. Đi thôi, đi [âm nhạc] đi. Sao cậu lại ở đây? Đương nhiên là bạn công việc rồi, trái lại là cậu ấy. Thế nào? Giờ bám như kêu dáng, có muốn cũng không hót ra được à cậu? Được rồi. Nhà Văn Giang bây giờ Trú Xuyên đang thực tập ở tòa soạn Nguyên Nguyệt thu thập tư liệu cho tiểu thuyết mới. Anh ấy theo tôi ra đây cũng vì để làm việc. Sở dĩ hôm nay liên lạc với anh là vì muốn hỏi anh có hứng thú tổ chức buổi tọa đàm cho phim điện ảnh thể loại huyền bí không. Tỏa đam là để tuyên truyền cho khu vui chơi bị mất thích sao? Hôm nay anh có thấy trang chính thức của tòa sạ Nguyên Nguyệt đăng tin sắp xuất bản của sách này, nhưng so với nược chia sẻ của cậu ấy thì số liệu của anh không được tốt lắm. Thế cũng khiến em lo lắng rồi. Không có không có. Nhà Văn Giang anh đừng so sánh với nhà văn Tú Xuyên. Lúc đó lượt chia sẻ sách mới của anh ấy cao là vì rất nhiều người đều nể mặt anh ấy đến để góp vui thôi. Tuy anh biết em nói câu này là để an ủi cậu ta nhưng sao câu này nghe chướng tay thế nhỉ? Sự thật bất lòng. Sự thật bất lòng. Nhà Văn Giang anh đã yên lặng nhiều năm vậy rồi. Vừa hay có thể mượn cơ hội này trở về với công chúng tất cả mọi người rằng vị vua đã trở về. Tôi sắp ra sách rồi, với tư cách là độc giả của anh, nghĩ đến cảnh đó là tôi cảm thấy nhiệt huyết sục sôi. Anh có muốn suy nghĩ thêm không? bản thân anh không gé chuyện này, anh chỉ cảm thấy rất phiền phức tôi. Tôi biết ngày nào tôi cũng hứa này hứa nọ với anh, sắp giống như chuyện sói đến rồi, nhưng tôi vẫn muốn đấu tranh nói rõ, lần này sói thật sự đến chân núi rồi. Tôi biết anh có hy vọng rất lớn về khu vui chơi bị mất tích. Tất cả chúng tôi cũng hy vọng anh có thể trở mình đợi thời trở lại, cho nên tôi thật sự rất mong nhà văn giang có thể xem xét. Về lượng tiêu thụ và trở về thời huy hoàng, dù ít dù nhiều cũng phải có hy sinh. Dạ. Văn Giang anh sẽ nghiêm túc suy nghĩ có phải phòng phát hành dùng thủ đoạn với khu vui chơi bị mất tích không? Anh nghe được gì rồi? Lúc đó rõ ràng anh kiến nghị lời ký tặng sao đến chỗ em trở thành tọa đàm rồi. Nói thật cho anh biết, khôi phục kế hoạch xuất bản của nhà văn giang, không thể đợi đến ký tặng nữa. Bọn em định tuyên truyền cho anh ấy trước, nhưng hôm nay trò chuyện xong, cảm giác hình như anh ấy không đồng ý lắm. Trước kia cha giữ thành là mưa làm gió cũng chưa từng tổ chức bụi ký tặng đao như vậy có lẽ thái độ của cậu ấy đối với trường đây rất giống với anh kiểu từ chối theo bản năng vậy mà trước đó anh còn bách cho em cách này anh chỉ thuận mồm nói thôi không ngờ em vẫn nhớ em yên tâm đi, cô ấy cũng có điểm khác anh nhưng lần này cậu ấy không thể thất bạ anh nói một đằng nghĩ một nẻo trong lòng còn sốt ruột hơn ai hết Trước đây anh cũng nghĩ một ngày nào đó anh hết thời thì phải làm sao? Độc giá thất vọng về tác giả, vì một quyển sắc, sau đó bị lãng quên là một chuyện rất đáng sợ. Tác giả chưa từng trả mặt tổ chức một buổi hoạt động, đây hẳn là cách cuối cùng rồi. Cậu có sống lại tiền trụ chết được hay không? Phải xem tác phẩm có đáng để liều hay không? Anh cũng cho rằng khu vui chơi bị mất tích là tác phẩm đáng để nhà văn gian liều à? Anh không nói như vậy là em tự suy diễn cả thôi. Thả ra năm cây số. [âm nhạc] Anh làm gì vậy? Đến đây em xem chỗ này cái tòa xọa Nguyên Nguyệt là 5,1 cây số có thể tiếp xúc thân mật rồi. Sao anh trẻ con thế? Anh thích đồ trẻ con. Được rồi, 100 m đến rồi đấy. Em chạy xa đi. [âm nhạc] Nhà Văn Giang, chuyện tổ chức buổi tọa đàm anh suy nghĩ thế nào rồi? Anh đồng bí nhà văn giang đồng ý rồi. Thật sao? Đ xem anh xem này. Đúng thật kìa. Tốt quá rồi. Cảm ơn nhà văn giang. Nhưng nếu anh tổ chức tọa đàm thì cần phải chuẩn bị một chút. Anh nhớ phải mua đồ vest và tóc cũng phải tạo kiểu. Nếu ngày mai anh rảnh thì tôi cùng x tôi đây sẽ đi với cậu. Đã là người hơn 30 tuổi rồi. Để nào không biết một quần áo đi làm tóc. Có một biến tập nhỏ như em lo chắc. Ngày mai anh đi với cậu ấy là được rồi. Em biết. Thật ra anh còn mong nhà Văn Giang trở lại thời huy hoàng hơn bất kỳ ai đúng không? Anh cảnh cáo em không được chỉ lo cho tọa đam của cậu ấy. Không thì em lo cái gì? Anh đây nè. Đến gian ý anh còn chưa nộp nữa. Em cũng phải quan tâm nhiều hơn. Vậy anh dạy em xem em phải quan tâm anh thế nào. Ngồi chực trước cửa phòng anh ngày nào cũng gào khóc thảm thiết với anh. Rồi anh lại lấy 30 quy tắc khách trọ ra trói buộc. Em đã vào tòa sợ Nguyên Nguyệt một tuần rồi, đến nửa dấu câu em cũng chưa thấy. Anh vậy em phải làm thế nào? Sao anh lại cười gian với em như vậy? Như vậy thì tốt. Cho dù em vui vẻ đổi đóng, chỉ cần nhìn anh là được rồi. [âm nhạc] i