Điểm danh những cảnh 💌 Đặng Vi say đắm hôn Hướng Hàm Chi 😍 | Tiên Đài Có Cây | iQIYI Vietnam

    [âm nhạc] Sức mạnh của Trần Hiển Linh vẫn tan biến rồi, không còn cái cớ nào để ở bên sư phụ nữa. [âm nhạc] Sáng sớm mai sư phụ sẽ bắt mình về Tây Sơn nhỉ? [âm nhạc] Gặp người muốn gặp không phụ kiếp [âm nhạc] [âm nhạc] này. Sư phụ bảo ta nắm tay người, tay của sư phụ thật sự rất mềm, nếu có thể trúng đào khoa túy một lần nữa thì tốt rồi. Ta muốn véo mặt sư phụ mà cũng không kịp. Ngươi nói xem liệu sư phụ có thích ta như ta thích người không nhỉ? Rõ ràng chỉ còn có người bước lên thêm một bước nữa thì mọi chuyện đều sẽ khác. Nhưng bước đó lại khó bước ra [âm nhạc] nhất. Con đã khôi phục ký hức ngày càng nhiều rồi, cuối cùng rồi cũng sẽ nhất hết toàn bộ quá khứ. Nếu ngày vua chống tàn thì cứ buông thảm một lần, có sao? [âm nhạc] H [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Ngày mai khởi hành, Linh Tuyền để đến gần mà ta lại sợ hãi. Quả ngọn mới hái, sau này chúng ta chỉ ăn ngọt không ăn đắng. Thanh ca, ta mà là sư tổ đương nhiên sẽ thấy Vược công tử tốt hơn, khiến người ta thích hơn. [âm nhạc] [âm nhạc] Ta chỉ sợ điều mình mong ước kiếp này, chỉ là mơ tưởng hảo huyền. [âm nhạc] Cuối cùng con vẫn đến. Sao sư phụ biết con sẽ đến? Lẽ nào người luôn đợi con ư? Ta đã đợi con rất nhiều năm rồi. Đợi được lại như không đợi được. Sư phụ cứ ý gì? Con ở ngay đây mà. Phải con ở ngay đây cũng rất tốt. Nhưng rồi sẽ có ngày con sẽ trời xa ta. Không đâu, con không muốn rời xa sư phụ. Đúng là trước kia con từng nghĩ đến chuyện học thành tài xuống núi sống cuộc sống của riêng mình. Con muốn có một mái nhà, có được người nhà, bộ bạn cả đời nắm tay đánh chân trời. Nhưng bầu bạn với sư phụ lâu rồi, sư phụ dạy con, bảo vệ con, đã là người thân thiết nhất với con, cũng đã trở thành người con muốn bầu bạn dài lâu nhất. Đây là cành cây cây tiên con mang bên người một đa sau khi tu vi của con tăng tiến. Sư phụ từng nói, cây này cùng chung số mệnh với con, con đã làm thành trăm gỗ tặng cho sư phụ. Cây này đồng tâm với con, mong nó có thể luôn bầu bạn bên sư phụ. [âm nhạc] [âm nhạc] Không biết sư phụ nghĩ sao? Ta cũng có [âm nhạc] quà. Cái này là do ta tự tay làm tặng con. Trước đây con đã thích những thứ này. Trước đây ư? Trước đây con đã thích những thứ này. Trước đây ư? Sư phụ [âm nhạc] [âm nhạc] người sư phụ người uống rượu rồi. Sư phụ, người coi con là ai? Ai? Tất nhiên là người ta mong nhớ 19 năm qua. Con thì sao? Con thì coi ta là ai? Trước đây ta tưởng con cũng có vài phần cảm mến ta. Nhưng sau khi con trêu chọc người khác đến khó trời khó bỏ thì vẫn đến bên Tô Vực. Sư phụ người say rồi, con không phải. Vậy con nói cho ta biết, người đời đều nói một thanh ca si mê ta cùng cực, chuyện này là thật sao? Có vài người cười với ngươi, tốt với ngươi, còn nói ngươi là người tốt nhất, khiến ngươi tưởng rằng đó là si mê, thật ra chẳng là cái quái gì cả. Nếu làm lại lần nữa, ta vẫn sẽ chìm [âm nhạc] đắm, tránh không nổi, trốn cũng chẳng [âm nhạc] xong. Ta đã sớm biết ta không nên, cũng không xứng, nhưng dù chỉ là sự an ủi nhất thời, ta cũng muốn tham lam. Nhưng ông trời cứ luôn trêu đùa ta. Rõ ràng người ta yêu ở ngay trước mắt, nhưng cuối cùng vẫn chẳng phới được, cũng không buông được. Kiếp đây lẽ nào ta phải nạn cơ thể thế này thôi sao? [âm nhạc] Sư phụ, ngo rõ người mà người hôn là ai? Tất nhiên đều là nàng. [âm nhạc] [âm nhạc] Rốt cuộc ta đang làm gì thế [âm nhạc] này? Nếu cuối cùng nàng vẫn sẽ bị ta làm liên lụy thì chẳng thà chấm dứt tại đây để nàng sớm trời xa ta. [âm nhạc] Sư phụ quả là suy nghĩ thấu đáo ổn thỏa cho Mộc Tiên sư. Đúng là người si tình bậc nhất thiên [âm nhạc] hạ. Tiết Nhiễm Nhiễm ngươi đúng là ngu xuẩn cùng cực mà. Bây giờ băng liên công bị phá, nửa viên kim đang đó cũng vỡ rồi. Thế nên hắn rớt khỏi giai đoạn khóa thần, từ đó mất cân bằng linh lực. Nếu không tìm được cách ổn định linh lực thì hắn sẽ tổ khỏa nhập ma, sống không bằng chết. Ta sẽ đi nghĩ cách cứu hắn. Nhưng mà hy vọng khá mong [âm nhạc] manh. Sư phụ, con giúp người khống chế linh lực. [âm nhạc] Lăng Tiêu, ngươi đã làm gì vậy? [âm nhạc] [âm nhạc] Sư phụ yên nào. Phới tương còn chên lành hẳn chảy lung tung gì chứ. [âm nhạc] Sư phụ, con nhất định có thể cứu [âm nhạc] người. Sư phụ, con sẽ cứu người, con nhất định sẽ cứu [âm nhạc] người. Dây leo nhỏ, hãy giúp ta. Ta muốn vào biện ý thức của sư phụ. [âm nhạc] Sư phụ sư phụ. Sư phụ làm sao đây? Rốt cuộc không phải làm thế nào mới cứu được người? [âm nhạc] Băng liên công của sư phụ đã bị phá rốt khỏi cảnh giới quá thận, thế nên không khống chế được linh lực mới phải chịu đau đớn vô tận thế này. Nhưng ta là quả chủng sinh sư phụ nuôi dưỡng cùng chung nguồn gốc với sư phụ. Sức mạnh bổ nguyên của ta có thể giúp được sư [âm nhạc] phụ. Sư phụ không thể trả lời, không truyền lên lực bổn nguyên vào được. [âm nhạc] Qu [âm nhạc] [Vỗ tay] có tác [âm nhạc] có tác [âm nhạc] dụng sư phụ, sư phụ [âm nhạc] thuật điều khiển hồn này hao tổn lớn như vậy, liệu sau này sư phụ có bị di chứng gì không? Người sử dụng thuộc điều khiển hồn do gửi hồn phách vào trong cơ thể linh thú nên trong vòng 1 tháng này sẽ thường xuyên bị linh thú nhập vào cơ thể. Có những lúc cũng sẽ giữ lại một vài thói quen của linh thú. Có thấy cũng đừng kinh ngạc quá là được. Hóa ra là di chứng bộc [âm nhạc] phát. Sư phụ à, có phải ngươi muốn con gạii ngứa giống như Tiểu Bạch không? Thích không nào? Sư phụ ơi, sư phụ thế này vẫn tốt hơn, không lạnh lùng xa cách chút [âm nhạc] nào. Sư phụ, người đó chưa? Con làm món ngon cho người đây. Ban đầu con cứ tưởng là ngươi sẽ cho cả con lận chén bát xéo ra ngoài cư. [âm nhạc] Sư phụ, cơ thể của người, chúng ta mau về đi, đưa con về nơi an toàn trước đã, sẽ không kịp mất. Nhiễm nhiễm pháp khí áp chế Sư phụ mặc kệ con, mau đoạt lại cơ thể, con quan trọng hơn. không ngờ còn giữ được linh lực vốn có của cơ thể, ta rất hài lòng. Sư phụ, chúng ta đánh ngất hắn, cướp lại cơ thể của người. Sao thế này? Sư phụ, thanh long này do ta nuôi lớn, để thuần phục nó, ta cũng tốn kha khá thủ đoạn. Ví dụ như đặt vai bu chú vào trong cơ thể nó để tiện khống chế nó hơn. Tiết nhiễm nhiễm cơ thể này đã là của ta rồi. Tô và thủy không trở về được. Ngươi được không? Hôm lễ của ta và nàng còn chưa hoàn thành lại đây. Không được. Sư phụ vốn dùng linh lực kim đan áp chế linh tuyền, nay bị ngươi hành hạ như vậy, linh lực trong cơ thể dao động không ổn định, linh tuyền ác sẽ nhận cơ hội muốn thoát ra ngoài, sắp phá nước bình huyền âm rồi, cuối cùng cũng có thể ra ngoài. Ta sắp tự do rồi. Cơ thể của ma tử vẫn hợp với ta nhất. Không, không được. Nhiễm nhiễm, nhiễm nhiễm cẩn thận nhiễm nhiễm nhiễm nhiễm cẩn thận. Tô V tỉnh lại đi. Dốc hết mu mô chiếm đòi cơ thể ta. Ngươi cam tâm thế này sao? Ra khỏi cơ thể của sư phụ ta. Nhiễm Nhiễm đừng vực. Kẻ phá hỏng chuyện tốt của ta. Đáng chết. [âm nhạc] [âm nhạc] Bùa vàng vô dụng làm sao đây? Đừng hồng đã thương cô ấy nữa. Nhiễm Diệp máu Chu Tước. Đúng, Chu Tước vốn là thánh vật trừ ma. tiểu chủ thước có thể cho tái lấy hết máu của ngươi không? [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Nhiễm nhiễm Nhiễm nhiễm nhiễm nhiễm H [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Có phải cơ thể của sư phụ vẫn bị Tô Vực chiếm không? Hỏng rồi, bùa vàng và đang dừ trên người ta hết sạch rồi. Ngươi là ai? Đừng cử động, con bị ma khí đâm vào, tránh cũng không tránh nứt cả xương rồi. Con muốn nằm liệt giường cả đời à? Tô Vực, trả cơ thể của sư phụ ta cho người đi. Ngươi muốn gì cũng được, muốn tại thành thân với ngươi cũng được. Nếu ngươi muốn tái sinh, ta sẽ cho ngươi cơ thể của ta cho thế nào. Chẳng phải ta đã nói với con không được hy sinh bản thân vì bất cứ ai sao? Sư phụ là người, con tìm được người về rồi, con còn muốn trao cơ thể cho Tô Vực nữa. Kế hoảng minh thôi, để hắn thả lỏng cảnh giác rồi nghĩ cách khác mà. Sư phụ người về rồi. Tốt quá. Người báu chư tước con đúc rất hiệu quả, đã áp chế được ma khí của linh tuyền. Còn về Tô Vực, hắn đoạt xá không thành, nền tảng không vững, máu Chu Tước ác sẽ coi nguyên thần của hắn là tà vật. Rồi đuổi đi, đừng khóc nữa. Linh Tuyền vẫn ở trong [âm nhạc] này, ta chỉ thứ cần một chút, con tránh gì chứ? Lúc con chủ động hôn tu vực lại dứt khoát thế. Hôn gì cơ? Buổi đó rõ ràng là con sót máu Chu Tước để ép Linh Tuyền ra thôi. Hơn nữa đó là miệng của sư phụ, nếu nói hôn thì con cũng hôn rồi. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Ta không nên không nên gì chứ? Sư phụ lại muốn giống như lúc ở Tây Sơn, rõ ràng cố ý giống con mà lại ra sức để con ra xa sao? Sư phụ lúc nào cũng tự mình lựa chọn, chẳng thèm hỏi con, nhưng cuối cùng con vẫn bị cuốn vào đấy thôi. Sư phụ có từng nghĩ nếu con không đến, ngươi sẽ đối phó với tình hình này thế nào không? Ta đã gieo lời nguyện lên người, linh tuyền đã buộc chặt với thân thể ta. Dù có biến cố gì đi nữa, dù Linh Tuyền chiếm lấy cơ thể, xác thịt này và kim đan cũng sẽ hóa thành Phật chứa phong ấn linh tuyền. Sau này tăng dịch sẽ tìm thấy hắn, đợi lối vào u giới mở ra, nhốt hắn về lại U giới bằng mỏ giá. Chuyện này phải kết thúc ở chỗ ta. Nhiễm Nhiễm. Lòng con sắp chết rồi. Sư phụ tính toán mọi chuyện kỹ càng như vậy, nhưng tại sao chưa từng nghĩ cho con? Kết cục của ta kiếp này đã được sắp đặt sẵn, con không nên bị ta liên lụy. Sắp hay không sắp gì chứ? Nếu sư phụ gặp chuyện, con sẽ chỉ sống nốt kiếp này trong đau lòng và hối hận, sẽ không như sư phụ mong muốn đâu. Vì mà tự do vui vẻ sống cuộc sống của mình. Bây giờ con đã biết mọi chuyện vấn thân vào, sư phụ đừng hồng đá con đi nữa. Sư phụ, con cùng người đến ưu giới phong ấn linh tuyền, đợi nhốt được linh tuyền, chúng ta sẽ sống cùng nhau thật tốt được không?” thay đổi kết cục, người nói, “Sư phụ, đừng cử động nữa, con làm gì rồi? Để trói sư phụ lại, con đã nói liền hữu thụ với linh lực của con. Nếu hữu thụ bị gãy đứt, linh lực của con cũng sẽ tiêu tán. Chỉ cần thần hồn của sư phụ khôi phục, Kim Đan sẽ có thể quay về viên mãn thăng lên cảnh giới hóa thần. Người không cần phải hy sinh tính mạng để phong ấn linh tuyền nữa. Không thể nào. Chuyện đến lưu vô Mộng con không làm được, con làm thế nào? Con lại muốn dùng cách nguy hiểm gì, chắc chắn sẽ có hại cho con, cũng không thể thành công được. Huyền Thiên giáo chí viết rất rõ, dùng lên căn vô tướng của con sẽ có tỷ lệ thành công rất cao. Nhiễm Nhiễm dừng lại đi. Được, ta đồng ý với con, có thể để con trả lại thượng hồn, nhưng bây giờ con chưa khỏi hẳn, đợi dưỡng thương xong cũng không muộn được không? Không sao, sư phụ không cần dùng kế hoảng binh thế giá là gì? Có tổn hại đến căn phu tướng. Hai thân thể của con không làm thế không đáng đâu. Con có biết trong lòng ta có một giọt linh tuyền khó loại bỏ không? Dù ta lành lặng rời khỏi U giới, sau này cũng có thể nhập ma. Con muốn đi là vết xe đổ à? Sư phụ đừng nóng dội, sẽ không lấy mạng con đâu. Chỉ là dùng lên căn vô tướng để sư phụ không phải hy sinh tính mạng nữa. Hơn nữa Huyền Thiên giáo chí có viết sau khi sư phụ có được công lực cảnh giới khóa thần, cũng có thể dùng bình huyền âm hốt giọt linh tuyền trong tim ra phông ấn vào trong bình, sẽ không còn hậu hoạn nữa. Tính sao cũng thấy đáng mà. [âm nhạc] Con phế bỏi lên căn, linh lực cũng sẽ tiêu tán. Những gì con vất vả tu luyện có được đều sẽ đổ sông đổ biển, không thể tu luyện lại nữa. Con sẽ trở nên dễ tổn thương hơn cả người bình thường. Như vậy không đáng đâu. Ta giúp con sống lại là để kiếp này con có thể sống tự do vì bản thân. Ta không cho con. Hy sinh như vậy vì một người từng tổn thương phụ lòng con. Nhưng con muốn kiếp này bầu bạn với sư phụ đến già về đi Lăng Tiêu mấy năm qua đa tạ ngươi. [âm nhạc] [âm nhạc] Nhiễm nhiễm sư phụ người lên cạnh giới hóa thần [âm nhạc] rồi. Linh căn phu tướng của con không còn nữa [âm nhạc] rồi, cũng không tệ đến vậy, cô vẫn có thể phối đang luyện đan, hơn nữa bản lĩnh dùng bùa cũng chưa mất, không thể dùng linh căn để tu luyện thì vẫn có thể thử con đường phù tu. Dù sao thì chưa đến cuối cùng chúng ta đều đừng bỏ cuộc được không? Con vẫn bướng bỉnh tùy hướng như vậy. Sư phụ, người khóc rồi, sau này ta sẽ bảo vệ con thật tốt. Trước kia sư phụ bị con lừa gạt, é phải vào Tây Sơn, bị con ức hiếp đến mức như vậy cũng chưa từng rơi lệ. Con nhớ ra rồi à? chỉ là một chút những chuyện buồn vặt hồi chúng ta ở Tây Sơn ngày trước. Lúc đó sư phụ chẳng dịu dàng như bây giờ đâu. Về sau nếu con nhớ lại nhiều hơn, thậm chí nhớ ra cả Tu vực thì sẽ biết. Vốn dĩ con vẫn luôn hướng về hắn, còn ta chỉ khiến con thất vọng, e là con sẽ con sẽ không hối hận đâu. Chuyện trước kia con không nhớ nhiều, cũng không tệ nào thay thế bản thân mình khi ấy để nói ra những lời như tha thứ, không trách người hay an ủi người. Nhưng cô có thể nhìn rõ lòng mình, cũng biết rõ tình cảm của con bây giờ. Con nhớ mỗi lần sư phụ bảo vệ con, mỗi lần người miệng cứng lộng mềm, con thích sư phụ là điều hoàn toàn chân thật, cũng mong có thể bên người lâu dài. “Về sau nếu con nhớ lại tất cả, đến lúc đó chúng ta nói sao vậy? Dù sao cũng là con tự quyết định, không phải sao? Cũng lắm thì chúng ta đánh một trận. Con đã mất hết linh lực rồi, đánh kiểu gì? Vậy sư phụ cứ tự trói mình lại để con đánh một trận cho thật [âm nhạc] đã. Trước khi chúng ta đã lãng phí rất nhiều, ngày tháng vốn nên tươi đẹp. Giờ đây đừng do dự nhìn trước ngó sau. bỏ lỡ thêm khoảnh khắc nào nữa [âm nhạc] được. Sau này bất kể xảy ra chuyện gì, chúng ta cùng nhau cánh phát, không ai được dễ dàng buông tay ai. Được không? Được. [âm nhạc] [âm nhạc] ch thoải mái quá ngủ một giấc sâu quá con đã ngủ ba ngày rồi. Hả? Với thên trương người con cũng không đau nữa rồi, khỏi nhanh quá. Lẽ nào sư phụ ba ngày không nghĩ vẫn luôn dùng linh lực trị thương cho con sao? Vốn dĩ ta cũng không ngủ, linh tuyền đã nhập vào cơ thể ta, dễ dàng liên kết với ma khí của linh tuyền trong tim ta. Ta cần luôn tỉnh táo để đề phòng linh tuyền từ cơ xâm nhập. Tuyệt đối không thể để hắn làm con bị thương nữa, sư phụ không dám buông lỏng một giây nào. Chẳng phải vất vả lắm sao? Ta đã đạt đến cảnh giới hóa thần, 10 ngày nửa tháng không ngủ cũng không sao, huống hồ bản chất của Linh Tuyền là không ngừng phóng đại lòng tham của con người, mê hoặc tâm ma. Mà chấp niệm cả đời này của ta đã ở ngay bên cạnh. Linh Tuyền muốn mê hoặc ta cũng khó. Vậy nếu Linh Tuyền dụ dỗ, sư phụ hãy mau mau ôm con, hôn con để Linh Tuyền không thể làm gì được. Con vẫn vô lại như vậy. Nếu vô lại có thể chọc cho sư phụ cười thì còn phải vô lại hơn nữa. Hơn nữa chúng ta đã hiểu rõ lòng nhau từ lâu. Sư phụ là của con, con muốn hôn thì hôn. Con nói phải. Vậy thì ta có thể đòi lại tính vật định tình của ta không? Tính vật định tinh. Sư phụ đang nói đến chiếc trăm gỗ con làm từ hữu thụ sao? Đúng vậy, lúc con tặng ta, ta say trụ không tỉnh táo, không biết là ai tặng. Ta đoán được là con, muốn hỏi con, nhưng lại lờ mất thời cơ. Ta vẫn luôn đặt chiếc trăm cổ đó trong phòng bị một nhiệm vụ lấy đi. Không phải là ta cố ý. Cái trăm gỗ này, nếu còn bị người nào lấy đi mất lần nữa thì con không cần biết lý do là gì, chỉ tính sổ với người thôi. Điều đó không có lần sau nữa, ta nhất định sẽ cấp giữ nó. Thật cẩn thận. [âm nhạc] Con đi chậm thôi. Bây giờ nếu để va đập bị thương sẽ rất lâu mất khỏi đấy. Bờ biển gió lớn, con nắm tay ta đi. Ta trường linh lục săn cho con, có thể chống lại gió lạnh. Nắm tay sư phụ. Đương nhiên là con đồng bế rồi. Nó vẫn ở đây. Nơi này đã là biển Vĩnh Sinh ở biển Đông xa xôi. Không xa phía trước chính là đảo Thần Long. Đảo Thần Long thuộc quản lý của Tiên giới là một trong những con đường nối giữa tiên giới và trần gian. Có kết giới bao quanh, người ngoài không nhìn thấy cũng không vào được. Nó mang dòng máu của Thần Long đương nhiên có thể đến được. Trước đây ta bảo nó rời đi, nhưng nó mãi không chịu đi. Sao ngươi vẫn không về nhà vậy? Ngươi vẫn luôn đợi bọn ta sao? Sao ngươi biết ta đói vậy? Đây chắc là quà cảm ơn của nó. Lúc trước ta cho nó ăn thanh tâm hoàng con đường chế. Con rồng này từ nhỏ đã rơi vào trong tay kẻ cố ý đồ, chưa từng dạy nó thiện ác, chỉ một mực thúc đẩy linh lực của nó, khó tránh sẽ sản sinh ra ma tính. Thanh tâm hoàng của con có thể làm tiêu tan ma tính, xem ra hiệu quả không tệ. Sư phụ suy nghĩ chu đáo quá. Nhưng mà ngươi nên về nhà đi, về nhà sẽ có rất nhiều đồng loại của ngươi. Phải giao lưu với đồng loại thật nhiều, học cách làm rồng cho tốt nhé. Đừng để rơi vào tay kẻ xấu [âm nhạc] nữa. Nếu không có sư phụ, e rằng con cũng khó hoàn thành lời hứa với mẹ rồng Mạnh Dương. Cảm ơn sư phụ. Chuyện con muốn làm cũng là chuyện ta muốn làm. sau này không được nói lời cảm ơn nữa. Nói thật rồi, phải chuẩn bị một bữa thịnh soạn thôi. Nhưng mà nếu sư phụ vẫn cứ nắm tay con thế này thì con không xử lý mấy con cá này được đâu. Con vừa hồi phục, đừng vất vả nữa. Nào, con ngồi đây đi. Con muốn ăn để ta làm là được. [âm nhạc] Sư phụ có làm được không vậy? Sao lại không làm được chứ? Nấu cơm thôi mà khó lắm sao? Ta con cũng có thể dạy ta. 說只在你身一次 [âm nhạc] ni [âm nhạc] Sư phụ từng hỏi con về sau muốn sống cuộc sống thế nào? Con nghĩ cứ như bây giờ là tốt lắm rồi. Cùng người con yêu ở bên nhau, chậm rãi thưởng thức ba bữa trong ngày, tận hưởng một vùng phong cảnh đẹp. Không cần phú quý trường thọ, cứ cùng nhau già đi thế này là đủ. Nhưng không vội, thế gian này an yên thì chất mộng đẹp của con mới có thể thành hiện thực, đợi phong ấn linh tuyền, giải quyết rắc rối lớn, đe dọa đến ngày tháng tốt đẹp của con sao này rồi tính tiếp cũng chưa muộn. Nhiễm Nhiễm, ta biết con muốn cùng ta đi đến U giới, nhưng với linh căn hiện tại của con, sư phụ, con từng nói sẽ chuẩn sang con đồn phù tu, không phải bốc đồng nhất thời. Sư phụ còn nhớ con từng tự sáng tạo một bộ thuật pháp không? Nhất khí phá tinh hà. Nhớ ra càng nhiều chuyện thì con càng hiểu rõ. Trong nhất khí phá tinh hạ ẩn chứa cả pháp trận bùa chú, hơn nữa muốn phát huy uy lực mạnh nhất của nó, không cần dùng tới sức mạnh bổn nguyên của linh căn. Ngũ hành trong trời đất, gió mưa sấm chớp sương, kim vọng thủy hỏa thổ đều là nguồn sức mạnh. Ta mượn khí trời đất, trời đất nhập tâm ta, nhất khí phá tinh hà. Thì ra là vậy, mượn lực từ thiên nhiên tu hành vốn là như thế, về sau càng ngày càng ỷ lại vào tư chất bản thân và thiên phú linh lực, lại thành ra bỏ gốc lấy ngọn, không còn công sức mà vận dụng sức mạnh trời đất nữa. Chỉ là con chưa mấy thuần thục, chăm chỉ luyện tập, chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn. Sức mạnh của trời đất so với sức mạnh bản năng càng thêm mênh mông vô tận. Sư phụ, hãy tin. Con thật sự có thể. Tất nhiên ta tin con. Vậy nên người không được nói con không thể đến u giới gì đó nữa. Bình Huyền Âm đã nức người ngày đêm không ngủ nghỉ canh giữ linh tuyền thật sự quá vất vả. Hòn đảo này tuy tốt nhưng chúng ta phải đi làm chuyện chính rồi. Chúng ta cũng đến lúc nên rời đi rồi. Tuy mới đến trấn Ngũ Mã này lần đầu, nhưng con lại thấy quen thuộc đến lạ, vì kiếp trước con từng tới đây rồi. Bảo sao? Bánh bao áp chảo trần ký trong hoàng kinh này. Ở đây cũng có. Trước đây con mới chỉ thấy ở trong Hoàn Kinh, giờ có thể thử rồi. Chúng ta đi thử đi. Được [âm nhạc] thôi. Sư phụ trong người chẳng căng thẳng chút nào. Bao nhiêu mưa gió bảo bùng đều đã vượt qua được. Ta tin lần này chúng ta cũng có thể chống đỡ được. Hơn nữa chẳng phải con đã nói trước đại chiến càng phải ăn uống no say vui chơi thỏa thích sao? Đơi này náo nhiệt lát nữa dẫn con vào chơ một vòng [âm nhạc] được mau thử món nước chấm trong ngoạn kinh đi. [âm nhạc] Thế nào? Bao giờ trả linh tuyền về lại ưu giới xong, chúng ta sẽ cùng Chu Du Cử Châu ăn hết của ngon vật lạ trên đời. Được, mau ăn đi. Sư phụ, xiên nướng này, xiên dây nướng nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây. Công tử mua mấy xiên đây. Ông chủ cho ta năm xiên có ngay đây. Cầm lấy. Cảm ơn. Được. Rồi đi thông thả nhé. Thơm quá à. Xiên dây nướng. Xiên bò nướng đây. Hay hay [Vỗ tay] hay. Chúc mừng cô nương đây đã thắng được báo vật trấn tiệm của tiệm ta. Hay được đấy. Báo vật trấn tiệm đấy. Lợi hại quá. Giải nhất chỉ có thế này thôi à. Cô nương cô đừng khinh thường chiếc gương này. Cái này gọi là gương nhân duyên. Nghe nói trong này có một vị tiên gương trú ngụ, chỉ cần cô thành tâm gõ vào gương ba lần, cô sẽ có thể thấy được người yêu kiếp trước. “Thần kỳ vậy sao? Có thờ không?” “Cô nương, cô nhìn xem, trung thựt là gốc không lừa già dối trẻ.” Nào nào nào, người tiếp theo, người tiếp theo, người tiếp theo. Nào, nào? Sư phụ, có phải con bị lừa rồi không? Cái cương này chẳng linh nghiệm chút nào. Sao lại không linh? Con nhắm mắt vào thử lại lần nữa xem. Mở mắt ra đi. Con xem người yêu kiếp trước kiếp này đều ở đây mà không phải sao? [âm nhạc] Sư phụ, con luyện được một ít đan dược, đang định mang đến cho người đây, người vẫn đang bị tương, chắc là số đang dược này sẽ có tác dụng. Thì ra ngươi chính là một nhiễm vũ. Vũ Đồng và phủ thần nói với ta rằng ta đã nảy sinh tình cảm với ngươi, đúng là ăn đối vớ vẫn. Có vẻ hai sư thúc đang giúp mình che giấu thân phận. Kẻ nhàm chán nhất trên đời này chính là những kẻ nam nữ si tình kia sống chết có nhau ư? Ta nào phải kẻ sẽ sa vào những chuyện tình cảm kia? nói đi, rốt cuộc thì ngươi bên cạnh ta phi mục đích gì? Con có thể có mục đích gì chứ? Thứ con mong muốn chỉ là chính sư phụ thôi mà. Là người đã quên, con và người đã sớm hẹn thề, sao không trời xa? Bài tỏ tấm lộc với nhau từ lâu, để cứu con, bảo vệ con nên người mới đưa con đến Tây Sơn. [âm nhạc] người xem đi, cái cây này được người trồng cùng con khi con mới đến Tây Sơn. Người từng nói có cây là sẽ có gốc rễ, chúng ta sẽ có nhà. Suốt đoạn đường này, để bảo vệ con, người suốt nữa đã phải mất mạng, nhưng chính người lại quên đi tất cả. [âm nhạc] Ngươi không cần làm bộ yếu đuối đáng thương để dụ dỗ ta. Ngươi là muội muội của nữ ma đầu một thanh ca kia, ta nhớ từng gặp một vài lần ở Tây [âm nhạc] Sơn. Dù ta từng rung động đi nữa, nhưng bộ dạng này của ngươi thì có chỗ nào xứng để ta rung động chứ? Chỗ nào [âm nhạc] ư? Nếu người không nhớ ra được thì con sẽ giúp người nhớ [âm nhạc] [âm nhạc] ra. Giờ ngươi nhớ ra chưa? Không ngờ ngươi dám làm chuyện như vậy với ta. Ngươi có tin ta sẽ giết ngươi ngay lập tức để lấy lại kim đan của ta không? Đúng là trong cơ thể con có kim đang của người. Nếu người nhớ tất cả và muốn con trả lại kim đang cho người thì con sẽ trả lại ngay. Nhưng như bây giờ là thế nào [âm nhạc] chứ? Ngươi thật sự muốn giết con [âm nhạc] ư? Tiểu Thủy, sư phụ, sư phụ. Tôi Dịch [âm nhạc] [âm nhạc] Thủy. Sư phụ cút ra. Tránh xa ta ra. Tôi Dịch Thủy. Ngươi uổng công sống mười mấy năm nay đấy ạ. Lại quay lại làm thằng nhảy tranh đó ư? Ta nói cho ngươi biết ngươi mà dám đụng đến một công tốc của nhiễm nhiễm thì ta sẽ gọi tất cả sư huynh đệ đến để liều mạng với ngươi đó. Bộ khí đang sao mấy ngày trước không phát hiện ra nhỉ? [âm nhạc] Sư phụ, ngươi nhớ con rồi sao? Ngươi đừng có qua đây. Tay sư phụ đẹp quá, vừa dài vừa thon, con đã muốn nắm từ lâu [âm nhạc] rồi. Sao ta không nhúc nhích được thế này? Đang dượt đó có vấn đề. Lòng sư phụ cũng thật ấm áp. Bình thường lúc con luyện công toàn nghĩ sư phụ ôm con trong lòng thế này là cả người con đều có thể áp sát vào sư phụ. Sư phụ tim người đập nhanh quá. Chẳng lẽ người [âm nhạc] [âm nhạc] muốn sao thế? Ta có vài câu hỏi. Chàng còn nhớ nguồn gốc của Hồ Sen Băng không? Khi xưa nàng muốn áp chế dọc linh tuyền trong tim ta nên đã một mình đến Thiên Sơn Ngọc Phong mang về cho ta. Vậy chàng có còn nhớ chiếc đèn lồng ta từng làm cho chàng không? Ở Tê Sơn mỗi lần ta về muộn, nàng luôn để lại một ngọn đèn soi sáng con đường phía trước cho ta. Trong hang núi ở trấn Ngũ Mã, nàng lại tự tay thắp sáng, đèn lòng trải cấp hang động cho ta. Chỉ là kiếp này nàng đã quên đi quá khứ, giận dỗi đâm trách chiếc đèn lòng ta tự tay làm cho nàng, sau đó mới biết hóa ra là tự mình ghen tuô vô cớ với chính mình. Vậy chàng còn nhớ chàng đã bắt ta nên Tây Sơn thế nào không? Còn cả cây trâm gỗ trên đầu chàng nữa. Rốt cuộc ta đã tặng chàng mấy lần, chàng có nhớ được tất cả không? Thì ra nàng chỉ lo ta đã thật sự khôi phục kiếc hay chưa? [âm nhạc] ta nhớ lại hết rồi. Tất cả mọi thứ, từng kỷ niệm nhỏ nhất giữa chúng ta, ta đều khá sâu trong lòng. Cả đời này sẽ không bao giờ quên nữa. Chỉ khi chàng yêu ta lại lần nữa, bùa tẩy hồn mới được phá giải. Vậy nên để không làm tổn thương ta, chàng thạ từ hủy kim đang của mình. Khoảnh khắc, chàng nguyện hy sinh tất cả vì ta, chàng đã nhớ lại tất cả rồi đúng không? May mà lần này ta không làm tổn thương nàng nữa. May cái gì mà may? Sớm biết phải nguy hiểm đến vậy mới có thể phá bùa tẩy hồn của chàng thì ta thà tràng chà không nhớ lại quá khứ. Ta chỉ mong chàng bình an là đủ. Thế thì không được chỉ có mình nàng nhớ tất cả về quá khứ của chúng ta, vậy chẳng phải ta rất thiệt thòi sao? Mãi đến khi ta nhập ma nghe những lời nàng nói, ta mới hiểu ra khi đó nàng cứ vi linh tuyền của ta là vì muốn bảo vệ chúng sinh, nhưng cũng vì nàng nhìn thấy kết cục, ta sẽ vĩnh viễn nhập ma, thần hồn tan biến trong thiên thư nên muốn cứu ta. Dù có đi cược đạo trời, nàng vẫn muốn thay đổi số phận của ta. Những chuyện này ta lại chẳng hay biết gì. Nàng đã làm nhiều điều vì ta như vậy, ta lại chẳng biết gì cả. Tiểu Thủy, trong cơn ác mộng của chàng, ta đã nhìn thấy tâm ma của chàng. Chàng vẫn luôn cảm thấy có lỗi với ta. Chàng nghĩ nếu ngay từ đầu ta chưa từng gặp chàng thì ta sẽ sống tốt hơn phải không? Không phải như vậy. Chàng đã bao giờ nghĩ thực ra là ngược lại chưa? Ta rất vui vì bản thân có thể gặp được chàng, bất kể là kiếp trước hay kiếp này vẫn luôn là như vậy. Dù giữa chừng có trắc trở, có gian nan, nhưng sống ở đời làm gì có ai được như ý hoàn toàn. Những gì chúng ta từng cùng trải qua là khiến ta cảm thấy mỗi ngày chúng ta bên nhau đều thật sống động và vô cùng quý giá. [âm nhạc] Ta làm cho chàng chút dược thiện, chàng ăn đi cho nóng. Tiểu Thủy, buông ra, tôn sư trọng đạo, chàng phải nghe lời sư phụ, nếu không ta sẽ phạt chàng đấy. Sư phụ, giờ nàng là sư phụ hay ta là sư phụ, thế này phải làm sao mới được đây? Là ta nhận chàng nằm đồ đề trước, thế nào cũng phải có trước có sau chứ. Dĩ nhiên ta mới là sư phụ, chàng phải nghe lời cũng được. Nhưng mà thế gian này còn có loại đồ đề ngũ nghịch nữa mà thật tình cờ ta chính là kẻ đó. Tân nương bước qua yên [âm nhạc] ngựa. Gắn bó keo sơn phúc lộc bình an. [âm nhạc] nhất bái thiên [âm nhạc] [âm nhạc] địa nhị bái cao [âm nhạc] Phu thề giao [âm nhạc] bái lễ xong [âm nhạc] Chúc tân nương tân lang thương yêu kính trọng, hạnh phúc ân ái, cầm sắc hòa hợp, vĩnh kết động tâm. Vậy bọn ta chúc hai người trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử, chúc sư phụ mọi điều suô sẻ. Tô Dịch Thủy, Tô Dịch Thủy châm làm việc nhà giúp sư phụ. Đấy mà là lời chúc à? Ta chúc hai vị đời này kiếp này có nhau, ba đời ba kiếp tiếp nối lương duyên. Được vậy ta chúc ngày có sụn ngon sớm chiều không phiền não. Chúc sư phụ và nhiễm nhiễm đôi lứa xứng đôi vĩnh kết đồng tâm. Nào nào, mọi người cùng kính tân nương tân làng một chén rượu [âm nhạc] đi. Nào cùng uống chén [âm nhạc] này. Mọi người cố gắng thỏa thi được. Cùng kính rụ nào. Ngồi đi, ngồi đi nào. Ăn nhiều một chút. Sao thế? Mờ rồi. Ta sẽ chút họ xem mềm ngay đây. Rồi chúng ta vào động phòng bằng tủ lượng của á. Ta đã dùng ba vò ngộ thiên tiên để đổi với tửu lão tiên đấy. Ngàn chén không say. Sư phụ nhiễm nhiễm. kính hai người. [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Chàng uống rượu gì thế? Mùi vị này dĩ nhiên là rượu hữu ích cho đêm nay rồi. Cha nương tử, không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên nghỉ ngơi sớm thôi. [âm nhạc] Ca ca, đợi ta với, nhanh lên nhanh lên, sắp ăn cơm rồi. Mẹ, cháu đổ rồi. Tiểu Thủy, thằng cả làm đổ cháu rồi. Quét dọn nấu cơm trong đứa út sao? Thằng cả làm đổ giáo cũng tìm ta nữa. Ai bảo lúc rút thâm chàng trút phải thăm làm đồ đệ của ta. Dĩ nhiên chàng phải làm hết việc nhà rồi. Hôm qua ta làm đồ đệ là ai? Vừa đánh đàn vừa xem ta sửa chuông gà hả? Làm tay ta bẩn haơi là bẩn được. Tối nay nàng biết tay ta. Trước giờ chàng rút thăm toàn xui xẻo cả. Có thêm trước thứ tư nữa. E là bận đầu tắc mặt tối luôn [âm nhạc] đấy. Cha ơi, bánh xốp xong chưa ạ? Con muốn ăn quá. Rồi rồi rồi. Cha đang làm đây. Sắp ra lò rồi. Các con đi chơ một lát đi đã. Vâng. Nè đừng phơi nắng lâu quá. Cơm sắp xong rồi đấy. Quả nhiên nơi có cây chính là nhà. [âm nhạc] [âm nhạc] I Tin.