Tất Văn Quân dùng chiêu “cưa đổ” Ngô Tuyên Nghi 🍬 | Cũng Chỉ Là Hạt Bụi EP05-06 | iQIYI Vietnam
Thầy Ngải, thầy Ngải, anh đang tìm gì thế? Tìm sách hay tìm người? Hôm nay tăng lý làm ca sáng, cô ấy đã đi rồi không? Tôi đến để đăng ký thêm thời gian mượn cho hai quyển sách mà tôi mượn hôm trước. Đăng ký thêm thời gian à? Anh đăng ký trên phần mềm là được. Sao phải tự mình đến đây? Vậy à? Hoặc là anh báo tăng lý một câu là được mà. Mọi người đừng nói linh tinh, tôi và Tăng Lý không có gì cả. Thầy Ngạch, tôi tưởng hai người vốn dĩ là có chút ngại ngùng. Kết quả trưa nay tôi lại nghe nói mẹ tăng lý đã sắp xếp cho cậu ấy vào tối nay rồi. Thầy Ngải, anh khiến tôi thất vọng quá đấy. Sắp xếp đi xem mắt đấy. À tôi có chút việc, tôi đi trước đây. Thể Ngải, anh có muốn biết tối nay họ ăn cơm ở đâu không? Không cần đâu, cũng chẳng liên quan gì đến tôi. 7 gi ở Luger, tôi chỉ giúp anh được thế thôi. Xin lỗi thầy, ngài, lấy thầy ra làm lá chăn. Không sao, tôi hiểu mà. Vậy em đi trước đây. Thầy Ngải, tạm biệt. Cậu không đi ăn cơm sao? Thầy Ngải, thầy đang hẹn em đi ăn đấy à? Được chứ? Đương nhiên là được. Tôi nghe nói có một nhà hàng tên là Luger. Cậu có biết không? Hình như ở gần cổng tây của trường đại học. Vừa nhìn là biết cô cũng bị phụ huynh ép đến đây xem mắt phải không? Biết rồi còn hỏi. Có có có rõ ràng đến vậy không? Chúng ta cùng cảnh ngộ đấy. Tôi không nhìn ra đấy. Nhưng tôi nói thật, nếu là bình thường thì tôi sẽ từ chối. Nhưng may mà hôm nay tôi đến, nếu không suýt nữa đã bỏ lỡ cô rồi. Vậy tôi có thể từ chối không? Đúng như cái gọi là số phận đã sắp đặt sẵn. Còn cô? Phải, tôi bị sắp đặt một cách lộ liễu đấy. Cô có cảm thấy mình khá may mắn không? Vâng. May mắn kiểu ra ngoài không mang ôm mà trời mưa đấy. Bây giờ tự khen bản thân đều khen như vậy à? Tôi đùa thôi. Nói thật, cô có cảm giác gì với tôi? Xến quá, rất tốt. Nói thế thì trừu tượng quá. Có thể nói cụ thể hơn không? Còn muốn cụ thể hơn à? Nói anh lắm mồm thì lại hơi ngại nhỉ? Khá dễ nói chuyện. Là đàn ông ngoại hình cũng ổn, còn bịa ra được gì nữa chứ. Điều kiện cũng tốt được. Nếu cô cảm thấy phù hợp thì hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn. Đăng ký kết hôn? Anh hai này, anh vội kết hôn đến thế cơ à? Một sự hài hước tức thời thôi. Anh có hiểu sai về hài hước không đấy? Thế này đi, hai chúng ta cứ làm bạn bè trước, chỉ cần cô không vội, tôi chắc chắn có thể giữ vững. Làm bạn thì được, nhưng tôi không có cảm giác gì khác với anh cả. Cảm giác thì có thể từ từ bồi đáp được, ít nhất là cô không ghét tôi đúng không? Không ghét. Vậy cô đừng vội từ chối tôi, cho tôi một cơ hội. Hai chúng ta cứ làm bạn trước, chuyện sau này thì để sau này nói. Còn sau này nữa à? Nếu không phải bố anh đang quản lý dượng tôi thì lát nữa ăn xong chúng ta cùng đi xem thời đại khủng long phần ba nhé. đi xem phim thôi mà. Coi như là vì hạnh phúc của mẹ mình đi. Vậy được. Xin chào quý khách. Mời vào trong. Alo. Không phải con đang ăn tối với cố Đông Hải sao? Sao lại bắt máy nhanh thế? Đừng nói con lại chạy mất đấy chứ mẹ. Mẹ còn giám sát từ xa nữa à? Con đang ở trong nhà vệ sinh, mẹ không tin thì đến mà kiểm tra. Thằng bé tiểu cố đó rất hài hước, ở cạnh nó không thấy chán đâu. Có hy vọng phải không? Không hy vọng gì đâu. Con đâu có tìm diễn viên hài đâu. Mẹ cảnh cáo con, không được lạnh nhạt với tiểu cố. Người ta làm về tài chính đấy. Bố nó còn là cấp chân của chú bành con đấy. Con biết rồi, con biết rồi. Mẹ này, mẹ có cần đi uống nước không? Con ăn xong thì đừng vội về nhà. Không phải con thích xem phim một mình đây sao? Vừa hay có người ở bên đi cùng đi. Mẹ, mẹ có biết con đi xem phim với một người mà con không thích sẽ ngại đến mức nào không? Chưa biết chừng xem phim xong lại có cảm giác thì sao? Lại bị ảo giác rồi à? Mẹ, con không nói với mẹ nữa. Con cúp máy đây. Alo. Nước là được rồi. Xem phim không ăn bắp răng bơ thì mất linh hồn rồi. Hai anh chị có muốn một combo khủng long loka hình khủng long bạo chúa không? là phiên bản giới hạn đây, có thể đem về nhà làm kỷ niệm thôi. Không cần đâu, lấy cái này đi, khá là đáng yêu. Vâng. Tăng Lý Thầy Ngải, anh cũng đến xem phim à? Anh đây là đây là bác sĩ nha khoa của tôi. Thề Ngải, đây là bạn của tôi. Cố Đông Hải. Chào anh. Chào anh. Đây là học sinh của tôi, Lưu Vũ Thành. Em chào chị. Em chào anh. Của anh 108 tệ. Chả cùng đi. Phải rồi. Cậu có thích cái cốc này không? Thích ạ. Ở nhà em còn có một chiếc là khủng long ba sừng nhưng em không uống đồ uống có ga, có thể đổi giúp em thành nước ép không? Được. Cảm ơn. Hay cô cũng lấy một chiếc đi. Không cần đâu. Chỗ chúng tôi có. Hơn nữa cũng không cần. Anh thanh toán giúp chúng tôi nào. Thanh toán. Phục vụ. Xin chờ một lát. Cho tôi bốn ly đồ uống, hai hộp bắp răng bơ. Cảm ơn. Vậy là hai combo, một ly Coca, 1 ly nước ép. Tổng cộng 352 tệ. Để tôi xin thứ lỗi, quét mã tiện hơn ạ. Thầy Ngải giờ ra đường còn đem theo tiền mặt à? Tháng trước ông nội tôi đã học được cách thanh toán qua điện thoại rồi. Anh đúng là cổ hù thật. Chà anh. Không sao thật mà. Tôi có sao? Tôi không thích nợ ân tình người khác, nhưng tôi nhận tấm lòng của anh. Cảm ơn đây. Cảm ơn thầy. Đây. Cảm ơn. Hai người không ăn sao? Không sao, chị ăn đi ạ. Em và thầy Ngải buổi tối sau khi ăn cơm xong sẽ không ăn gì khác nữa. Cảm ơn. Thầy Ngải về thầy nhất định phải xem lại hai phần trước đấy. Thực sự là rất hay. Ở Malaysia cũng cực kỳ nổi luôn. Thầy chưa xem bao giờ nhưng em có thể hiểu cho thầy. Con khủng long này à phải chắc thầy không biết cũng không quen lắm phải không? Lần đầu tiên tôi thấy một thầy giáo nam dẫn theo một học sinh nam ra ngoài xem phim. Nếu thầy xem mà không hiểu có thể nói với em, em sẽ nói cho thầy biết. Nhìn kiểu gì cũng thấy hơi bất thường. Vậy dẫn theo một học sinh nữ thì bình thường sao? Thầy Ngải, anh kia có phải bạn trai của chị đó không? Không phải. Không phải. Hiện giờ không phải. Sau này thì chưa biết được. Vậy anh cố lên nhé. Em nói gì sai ạ? Cay cấn quá. Nào nào đắp lên đắp lên đắp lên. Không cần đâu đừng để bị cảm lạnh đừng để bị lạnh. CR Xin lỗi, xin lỗi, rơi rồi. Xin lỗi anh nhá. Xin lỗi, xin lỗi. Rơi rồi, rơi rồi. Xin lỗi, xin lỗi, bẩn rồi. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Đây cái này của thầy ngài. Của thầy ngài. Cái này dài dễ chịu hơn. Thầy Ngải, em có tuyệt không? Sao người phía trước cao thế nhỉ? Em không nhìn thấy gì hết. Thầy Ngải, chúng ta đổi chỗ đi. Được thôi. Vâng vâng. Tôi vừa nghe thấy rồi. Nghe thấy gì? Vừa nãy bụng cô rèo. Sao ăn trực chưa no à? Còn không phải vì anh đây ư? Suốt ngày nói với tôi, cái này không được ăn, cái kia không được ăn, hại tôi hàng ngày toàn mơ thấy đồ ăn ngon, mỗi ngày tỉnh giấc lại phải đối diện với hiện thực tàn khốc. Cô mơ thấy đồ ăn ngon gì? Tôi mơ thấy tôm đất cay, còn có cánh gà ngâm tiêu, còn có que cay, còn có khoai lang nướng, cả mì lạnh nướng nữa. Đúng là cô đều không được ăn. Ngoại trừ mì lạnh nướng và khoai lang nướng ra, thật sao? Nói làm tôi thèm quá. Ở đâu có bán những thứ này? Tôi dẫn anh đi nhé. Thầy Ngải, chào mừng đến với thế giới vui vẻ của tôi. Con phố này là nơi mà hồi học đại học tôi thường đến. Mỗi quán nhỏ đều cực kỳ ngon. Pa pa pa. Ở đâu nhỉ? Ở kia. Mì lạnh nướng. Hình như đông người lắm. Cô chờ tôi ở đây tôi đi mua. Khoan đã. Thầy Ngải, anh không giúp tôi việc này được đâu. Cho tôi ít cải thảo. Còn gì nữa không? Cái này nữa. Ông chủ tính tiền. Đợi một lát, đợi một lát. Quét mãn này là được. Đưa tôi xem một chút. Tôi thêm một bánh. Ông chủ cho hai suất mì lạnh nướng. Một suất là được rồi. Tôi không ăn. Vậy thì cho một suất. Ông chủ thêm cho tôi một chiếc xúc xích và hai quả trứng. Một ít hành, nhiều rau mùi, ít hành tây nhá. Hay là nhiều rau mùi? Ít hành và rồi ớt dài. Cho tôi nhiều vào. Cho tôi thêm nhiều ớt nhé. Cho ít ớt thôi. Được rồi được rồi được rồi. Nghe lời anh. Thơm quá đi mất. Thầy Ngải anh không ăn thật à? Bảy tệ đây. Không có tiền lẻ quét mã đi. Xong chưa thế ông chủ? Để tôi trả để tôi trả. Xong ngay đây. Đây là của tôi đúng không? Có cần thêm mớt dài không? Được rồi đây. Được. Hay là cậu lấy hai cái đi. Hay là lấy áo lót lên đi. Lạnh đấy không sao. Ngồi xuống đi. Ngồi đi. Xem đi. Muốn ăn gì của chúng ta ra rồi. Hay là ngồi trong xe ăn. Bên ngoài lạnh lắm. Ăn mì lạnh nướng là phải ăn ở quầy vỉa hè. Có thế mới ngon. Thầy Ngải, anh không ăn thật đấy à? Tôi không quen ăn vào buổi tối. Cảm ơn anh. Phải rồi. Khó khăn lắm mới được ăn mì lạnh nướng. Phải đăng lên khoảnh khắc để trà thu họ. Thầy ngải, hình như hai chúng ta chưa kết bạn Weat nhỉ? Hay chúng ta kết bạn đi, tôi không có Wehat. Tôi thực sự không có Wehat, không phải tôi không tin anh. Trước kia có bệnh nhân nói muốn kết We với tôi, tôi bảo không có, hình như họ đều không tin lắm. Vậy thì anh anh giải thích thế nào với họ? Tôi không giải thích. Vậy thầy Ngải không có We chat Chat, có phải vì sợ bệnh nhân làm phiền anh không? Cũng không phải, chỉ là cuộc sống của tôi khá đơn giản. Bệnh viện trường học nhà, ba điểm nối thành đường thẳng, thường ngày cũng không giao lưu với ai. Nếu người khác có việc gì, thường đều gọi điện tìm tôi. Thật ra lước khoảnh khắc lãng phí thời gian lắm. Có điều hôm nay tôi quyết định phải đăng ký một tài khoản. Hay cô giúp tôi đi. Được thôi. Đưa điện thoại đây nào. Tải xong rồi. Hay là tôi đăng ký giúp anh nhá. Được. Thầy Ngải, anh thích ảnh như thế nào? Tôi có thể cài đặt hình đại diện giúp anh. Ảnh ảnh thẻ có được không? Anh lấy ảnh thẻ làm hình đại diện à? Không không được sao? cũng không phải là không được, chỉ là hơi ngốc. Thế thì thôi vậy, chọn đại một tấm hình làm hình đại diện là được. Đi thôi. Thầy Ngải of you ever me Chúc mừng anh. Bây giờ anh cũng là người có Wechat rồi. Cảm ơn. Đi thôi. Vậy kết bạn đi. Người bạn We Chat đầu tiên của tôi. Được. Đỉnh đấy. Chàng trai 2G cũng biết cơ đấy. 5G cũng đã đến rồi.