[THUYẾT MINH] Dạ Sắc Khuynh Tâm – Tập 17 | Lưu Tá Ninh & Quản Nhạc | WETV
Tập 17. Trời đất ơi, cuối cùng cậu cũng tới rồi. Đúng là đại kết cục rồi, phải tôi cũng có thể rời khỏi cậu chuyện này rồi. Tôi chỉ thiếu một chút nữa là có thể kết thúc câu chuyện, dựa vào chỉ thiếu của mình chút nữa thôi là cô sẽ biến mất mãi mãi. Gì cơ? Tôi chỉ có thể ở lại một lúc thôi. Nhớ này, vì cô đã nhập vào sai nhân vật nên nếu như cô chết trong câu chuyện thì sẽ biến mất mãi mãi cả buổi trời. Hóa ra đây là tiển tôi đi lễ, hơn nữa tôi cũng đâu muốn trở thành Lạc Th. Rõ ràng tôi đến làm Tống Nhược Vân mà còn không phải là do bị nhầm sao? Tôi đã xin trung tâm hành chính truyện dừng câu chuyện nhưng mà cô vẫn cố chấp thúc đẩy tình tiết, làm đức gãy tình tiết câu chuyện. Nếu không thể thúc đẩy quan hệ hợp lý của các nhân vật thì tình tiết có lẽ sẽ trở nên ngày càng mất kiểm soát. Trước khi câu chuyện chính thức dừng lại, cô nhất định phải cẩn thận. Vậy phải đợi tới lúc nào? Thời gian trong thế giới truyện tranh là độc lập, tôi không biết nó sẽ dừng lại khi nào. Tóm lại là cô đừng có phá đám thêm nữa. Thế giới truyện tranh không cho phép những sự vật vô nghĩa tồn tại. Cậu không thể trực tiếp dẫn tôi đi hay sao? Hôn lễ này tôi không tham dự nữa. Rời khỏi đây trước rồi tính sau. Lạc Thanh tại sao? Bởi vì em mắc bệnh ung thư. Lạc Thanh Mục thị nhà chúng ta có bệnh viện chữa trị có thể trị khỏi bệnh cho em. Đây không phải chuyện lớn gì, chủ yếu là em ra chúng ta là anh em ruột, chúng ta không có khả năng đâu. Nhưng mà sau khi bố mẹ sinh anh xong thì đâu có sinh được nữa. Lạc Thanh, rốt cuộc tại vì sao? Tại vì em người em thích là Lãnh Dạ Hàng. [âm nhạc] chính là khi cô ấy không ở bên thì anh sẽ nhớ cô ấy. Khi cô ấy ở bên người khác thì anh sẽ buồn. Khi cô ấy gặp nguy hiểm thì anh sẽ dũng cảm quên mình. Quan trọng nhất là vào một giây phút nào đó tim anh đập sẽ thịt. [âm nhạc] Giúp tôi. Em qua đây đã rồi nói sao? Một nam thần kết hôn với anh khéo tôi mất mạng mất. Một thiếu gia anh nghe thấy chỉ giận lẫy tôi thôi. Tất cả chi phí mà nhà họ Mộ phải trả hôn cho Lãnh Thị. Mục thiếu gia không cần phải khách sáo, cũng không cần phải dây dưa, cứ như vậy thì chẳng tốt cho ai cả. Phu nhân, Lạc Thanh từ hôn bà mau ra xem đi. Phu nhân, phu nhân, phu nhân. Thiếu gia không hay rồi, chết rồi. Cái gì chết rồi? phu nhân chết rồi. Người cuối cùng gặp phu nhân chính là cô. Không phải tôi, tôi chưa hề gặp bà ấy. Tạm thời bây giờ không ai được rời khỏi hiện, mời mọi người ngồi xuống. Cô Lạc, mời cô đi theo chúng tôi. Sao truyện ngọc sủng lại bỗng dưng biến thành hiện trường phạm tội thế này? Lãnh thiếu gia có gì không đúng sao? Sao không thấy Tống Nhược Vân đâu hết vậy? Chắng là cô ta chỉ có cô ta từng gặp phu nhân vốn không hề gặp được một phu. Hơn nữa, tôi cũng không có lý do giết bà ấy. Nam chính ở đây thế mà mình vẫn có thể tự do biệ. Chẳng lẽ đây không phải tình tiết trong truyện gốc? Nhưng mà cô liên tục thúc đẩy tình tiết nên tình tiết có lẽ sẽ ngày càng mất kiểm soát. Làm sao mà cô không có được từng không cho phép cô gả cho thiếu gia như hai người vẫn cố kích thì bà ấy sẽ hủy quyền thừa kế vì tiền của nhà chúng tôi. Cô đương nhiên sẽ tranh cãi với phu nhân rồi. Khoan đưa ra kết luận vội. Cái cô nói chỉ là động cơ của tôi, nhưng có động cơ thôi chưa đủ. Cô nhìn xuống sàn đi, rõ ràng có dấu vết thi thể bị kéo đi. Vết máu ở cạnh bàn có lẽ chính là nguyên nhân gây sát thương. Nhưng kỳ lạ là hình như người này không hề muốn che giấu chúng. Bất luận thế nào thì những việc này cũng cần thời gian. Nãy khi tôi vào thì trong phòng không hề cho người, tôi lập tức ra ngay. Không tin thì cô có thể đi kiểm tra cam vào là ra ngay, nên không thể làm được những việc này. Mau lấy tất cả băng ghi hình camera ra đây. Vậy cô nói còn ai có thể hại phu nhân được nữa? Tiểu Vân, Tiểu Vân đâu? Một phu nhân. Cô Tống, cô đang định đi đâu vậy? Cô phải thay đổi tư duy đi. Không phải ai có thể hại một phu nhân mà vấn đề là ai muốn hãm hại tôi. Mục tiêu cuộc đời của Tống Nhược Vân chính là gả cho một nam thần. Chắn cô ta không muốn tôi trở thành bà một cô. Cô ngậm máu khung người. Tổng giám đốc Tống đừng nói sớm quá. Tôi khá là tò mò. Làm sao mà cô Tống lại vội vội vàng mình rời khỏi đây? Cuộc có chuyện gì? Xưa nay cô Tống luôn ăn viện đẹp đẽ, nhưng tại sao bỗng dưng lại chật vật? Thế này vừa động tay, động chân với ai thì phải là Lạc Thanh. Chính cô ta đẩy Mục phu nhân con tận mắt nhìn thấy chứng cứ đâu? Vì Mục phu nhân phát hiện ra thứ không nên có ở trên người cô. Thứ gì? Con dấu riêng của tôi. Em đi tìm cô muốn ngăn cản hôn lễ của anh. Nhưng đúng lúc em nhìn lại Thanh và cô cãi nhau. Hình như bọn họ đang tranh dành nhau món đồ gì đó. Em muốn vào giúp đỡ nhưng Lạc Thanh đã đẩy ngã cô. Khi đó em sợ quá. Em sợ nếu Lạc Thanh phát hiện ra em thì em cũng khó thoát khỏi cái chết, cho nên em trốn đi. Đợi đến khi Lạc Thanh rời khỏi, em mới vào phòng, nhưng lúc đó cô đã tắt thở rồi. Tất cả những điều này đều là lời từ một phía cô Tống. Làm sao mà một thiếu gia tin được? Nếu tất cả như lời cô Tống nói, vậy thì tại sao khi ở ngoài sân cô không kêu cứu mà lại bỏ trốn? Lạc Thanh, bây giờ không phải lúc cô có tư cách chất vấn tôi, vậy cô giải thích với mọi người đi. Con dấu riêng của anh Nam vẫn luôn ở trên người cô, mà những người khác lại gần đều khiến anh ấy dị còn cô. Mấy hôm nay đều dính như sam với anh nam thần, ngoại trừ cô ra thì còn ai vào đấy gia. băng ghi hình camera trước khi hôn lễ bắt đầu đều bị xóa lạc rồi. Cô vẫn chưa chịu thừa nhận ra là cô vu oan giá họa cho nếu không phải vì muốn tiếp cận con dấu riêng, vậy tại sao cô lại tự với anh nam thần sau đó lại từ hôn? Cô còn lý do gì hay hơn không?