[THUYẾT MINH] Dạ Sắc Khuynh Tâm – Tập 19 | Lưu Tá Ninh & Quản Nhạc | WETV
Tập 19. Những chuyện như vết người hình như chỉ có vai phụ mới có thể làm thôi. Cô đã cướp mất cuộc đời của tôi nên trả lại cho tôi chứ. Hanh nhớ kỹ đây. Vì cô đã nhập vào nhầm nhân vật. Nếu cô chết trong câu chuyện, cô sẽ vĩnh viễn biến mất. Hơn nữa, tôi cũng không muốn trở thành Lạc Thanh. Rõ ràng tôi đến đây để trở thành chẳng phải là bị nhầm đấy sao? Thì ra khi không có đất diễn của nam chính mình có thể tự do phát huy. Tôi cảnh cáo cô, đừng có mà quá đáng quá. Dù hình tượng nhân vật của cô là mù quán nhưng phiền cô cũng hãy có chút đầu óc. Lạc Thanh, thì ra là cô đã cướp mất tất cả của tôi. Tôi phải bắt cô, phải chết trong câu chuyện của tôi. Vĩnh viễn biến mất. [âm nhạc] Video từ camera giá đang xóa 14.891 Đã vậy nên chỉ cần chết đi là sẽ vĩnh viễn biến mất phải không? Không phải tôi cố tình cướp nhân vật của cô. Chuyện này đều là vì Lãnh Dạ Hàng đã bị tôi nhốt lại trong cảnh truyện rồi. Anh ta không thể phản kháng lại hình tượng nhân vật của mình sẽ không ai đến cứu cô đâu. Xin hỏi Lãnh Thiếu gia, sau khi Lãnh thị mua lại Tống sẽ có suy nghĩ thế nào về mục Lãnh Thiếu gia có mua lại một nhiều năm nay? Lãnh thịnh lỏ lãnh thiếu gia nhìn nhận thế nào về tập đoàn thiếu gia trả lời câu hỏi đi ạ. Tôi không thể giải thích được nhưng anh chỉ cần biết tôi và một nam thần là người có chung một đạo mà thế giới này đại không thể thay đổi được. Đây là điều mà tôi đã nói. Câu chuyện bắt đầu rồi thì sẽ không dừng lại. Mỗi người trong chúng ta đến đều với thế giới này phải hoàn thành của mình. Như anh thì chính là báo thù. Câu chuyện đã chính thức bắt đầu. Anh và một nam thần là kẻ địch. Chỉ cần anh giết tôi, mọi chuyện sẽ có thể bắt đầu lại lần nữa. Lãnh thiếu gia, cậu còn đang do dự gì vậy? Đây chẳng phải điều cậu vẫn luôn mong muốn sao? Cái lợi cho tôi chính là nhốt anh lại. Tôi khuyên anh nên ngoan ngoãn tiếp tục làm theo sắp đặt đi. Đây chính là số mệnh của anh. Nếu không anh chỉ có một con đường chết. [âm nhạc] Tôi là con riêng của Mục thị. Cái gì con riêng? Tất cả mọi thứ của tôi đều là để báo thù một nam thần. Lãnh thiếu gia có thể nói rõ hơn không? Lãnh thiếu gia, cô đã cướp mất cuộc đời của tôi, cướp mất tất cả mọi thứ thuộc về tôi. Tống Nhược Vân, hiện giờ cô đang bị hình tượng câu chuyện chiếm đoạt tất cả tất cả sẽ trở về quỹ đạo đúng không muốn cô còn có tương lai. Tôi không muốn cô xuất hiện trong câu chuyện của tôi, tôi mới là nữ chính. Cô không là gì hết. Cô đi chết đi cho tôi. Lãnh Dạ Hàng. Lãnh Dạ Hàng. [âm nhạc] Cô Tống chê mình sống quá lâu rồi. Muốn chết phải không? Lãnh Dạ Hàng, Lãnh Dạ Hàng. Anh không sao chứ? Anh thế nào rồi? Lãnh Dạ Hàng, anh thế nào rồi? Không sao chứ? Tôi không sao. Sao anh lại đến đây? Cô nói cô thích tôi. Đây là cái cớ. Nhưng hình như tôi đã coi là thật rồi. Lãnh Dạ Hàng, Lãnh Dạ Hàng, anh tỉnh lại đi. Dạ hàng, chị, chị không sao chứ? Lãnh Dạ Hàng bị thương rồi. Mau đưa anh ấy rời khỏi đây. [âm nhạc] Chúng ta về chỗ Lãnh thiếu gia trước nhé. Chủ tịch tập đoàn Lãnh thị Lãnh Dạ Hàng vừa chính miệng thừa nhận mình là con riêng của Mục thị, từ trước tới nay đều là vì muốn lật đổ tập đoàn Mục thị lãnh dạ hàng từ chối ký, hợp đồng với Tống thị nữa còn sẵn sàng tự tiếc. Mọi người đều đang nghi ngờ ý đồ của lãnh dạ hàng mắt tài khoản của anh ta đã bị tập đoàn lãnh thật cấp tập đoàn lãnh thì sẽ triệu tập cuộc họp các thông tin công khai của lãnh là giả lãnh dạ hàng có thể sẽ mất tập đoàn lãnh tại sao tự lộ thân phận của lãnh đều là rời khỏi cuộc họp báo thì không rõ tập đoàn Lãnh thị đã tiếp quản vậy bây giờ chúng ta phải làm sao em biết có một nơi ở đó có lẽ sẽ không có ai tìm thấy chúng À có phải ngụ ý của nơi này không được hay ho lắm không? Chỗ này rẻ mà. Sản sác chết sản lượng cao chết chỗ này rẻ mà. Cô lạc bây giờ cũng không còn thời gian mà xử lý vết thương trước đã mới được. May mà vết thương không đê. Nay nghỉ ngơi chút sáng mai là sẽ khá hơn. Không ngờ anh còn biết những thứ này. Từ nhỏ tôi đã lớn lên cùng Lãnh thiếu gia, đây cũng không phải lần đầu. Anh ấy bị từng nó nhất định phải báo thù. Mục thị bằng mọi giá đi mọi thứ của một nam thần. Nhưng không biết vì sao hôm nay anh ấy lại chủ động từ bỏ tất cả. Nói nữa. Cô lạc cô đi nghỉ ngơi đi trong nomã thiếu gia là được. Cứ để tôi ở lại đi. Lãnh Dạ Hàng đã cứu tôi, tôi nhất định phải chờ anh ấy tỉnh lại. Đã có tin tức gì của lãnh Dạ Hàng Chung tìm thấy anh ta ở bất cứ đâu. Vậy Lạc Thanh thì sao? cũng không có tin tức gì. Chúng tôi còn tìm cả em trai của Thành, nhưng bốn ngày trước, Lạc Thành đã mất tích. Cô Lạc không đến trường tìm cậu ta. Lạc Thanh, cô vẫn còn không thừa nhận sao? Là cô vu oan cho tôi, nếu không phải là để tiếp cận con giấu riêng, tại sao cô lại đột nhiên đề hôn với anh nam thần rồi tại sao lại hủy hôn phúc chót? Cô còn có lý do nào hay hơn không? Lẽ nào vẫn luôn có người đứng sau uy hiếp cô ấy? Nhớ kỹ, hãy phong tỏa tin đinh báo với truyền thông và cảnh sát. Anh nam thần sao cô lại đến đây? Đương nhiên là lo lắng cho anh rồi. Hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, em muốn đến thăm anh. Em đã tự tay pha loại cà phê anh thích nhất. Hiện giờ Lạc Thanh và Lãnh Dạ Hàng đều không rõ tung tích, nói không chừng tất cả chọ bắt tay cùng gây đến cả em trai của Lạc không biết đi đâu, chắng cô ta đã sắp xếp xong cho Lạc Thành từ lâu rồi này, nói không chừng họ đã rời khỏi Giang Bắc rồi, cô lại biết em trai của Lạc Thanh tên Lạc Thành. Lẽ nào việc em trai Lạc Thanh mất tích có liên quan đến cô? Lẽ nào chính cô vẫn luôn đứng sau uy hiếp cô ấy? Anh nam thần sao bây giờ mà vẫn còn đang bào chữa cho Lạc Thanh vậy thế nào đi nữa thì cô ta cũng đã hại một phu nhân, hiện giờ vẫn chưa có bằng chứng. Tại sao anh cứ luôn bên vực cô ta? Rõ ràng chẳng có gì xảy ra giữa anh và cô ta thể nào thật sự thích cô ta được? Anh Nam Thần, anh có biết không? Người đáng lẽ anh phải thích thật ra là em, chúng ta mới là một cặp đôi thật sự. Đều là tại Lạc Thanh. Được rồi, cô đừng nói nữa. Tống Nhược Vân. Tôi nói lại với cô một lần cuối cùng, dù không có Lạc Thanh, tôi cũng sẽ hoàn toàn không thích cô. Kiều Tiêu, tiễn khách. Vâng, cô Tống mời Lạc Thanh chỉ khi cô vĩnh viễn biến mất, câu chuyện mới có thể trở về. Quỷ đạo đúng đắng. Lãnh Dạ Hàng anh tỉnh rồi à? Anh thế nào rồi? Đây là đâu? Một nhà nghỉ nhỏ. Lãnh Dạ Hàng. Tôi không ngờ anh sẽ đến cứu tôi. Cô nói cô thích tôi. Đây là cái cớ. Nhưng hình như tôi đã coi là thật rồi. Cô [âm nhạc] có biết vì sao tôi lại cứu cô Khôi biết chứ? Vì anh muốn xin lỗi. Cái gì?