【THUYẾT MINH EP3】Tôi Ở Đỉnh Cao Đợi Cậu CLIP | Tôn Trân Ny & Trần Tĩnh Khả | YOUKU

    Em gái mộn thế này còn chưa về nhà. Em với Hoa sao quen nhau thế? Em em là gia sư của cô ấy. Thường ngày dạy cô ấy học. Anh đồng ý làm gia sư của tôi rồi à? Đúng. Sinh viên dự bị Đại học Kinh Hải. Vậy tốt quá đi. Vậy anh hãy nhận những thứ này đi. Vì thế trên đó có giết rồi mà. Đây là nhân sâm, đây cũng thế. Rồi đây là đông trùng hạ thảo. Nói chung là do anh hết cho hết. Anh đồng ý làm gia sư cho tôi rồi, chắc chắn tôi cũng phải thể hiện trước anh cứ những chỗ này đi, một bộ sức khỏe cho tốt. Hay là chị phai nhân xâm cho em trước? Anh lận cô ấy học cùng trường cấp ba với em, dưới em mấy khóa được. Chị biết rồi. Nhưng chị thấy đúng là em cần bồi bổ. Em xem gần đây em bận chưa kìa. Tiều Tụy cả rồi. Chị không nhìn nổi luôn. Có việc gì thì nói đi, đừng gào trước nữa. Vậy chị nói thẳng luôn nhé. Mấy hôm nữa bố mẹ em sẽ về nước mở cuộc học cổ đông. Em nhất định phải nhiệt liệt chào mừng họ đấy. Họ về mở cuộc học của Đông lận tề bọn chị đi chào mừng chứ em chào làm gì. Tới công ty thì bọn chị chào mừng. Về nhà em phải chào mừng. Em bảo xem pho năm qua một mình em ở nhà lạnh lẽo quá. Ngay khi chúa thím về, căn nhà này sẽ lập tức tràn đầy tiếng cười. Chì khóa dự phòng ở trước cửa nhớ lấy nhé. Rồi khi nào dốc này thì nhất định phải nói với em. Được vậy mấy hôm tới chỉ cho người dọn dẹp chút để đón họ về nhà. Đợi khi họ về nước, vừa khéo em sẽ về trường ở mấy ngày. Em đi ngủ đây. Sao dao còn chưa vậy? Gần đây con bé này lo học quá nên mệt. Ông xem mạng sử dụng đồ bổ lần trước. Chú Châu đem tới hạn sử dụng cộng xa thì đưa cho giao. Cái nào sắp hết hạn thì tôi dùng. Đừng có mơ phải đưa cho con trai. Cái cái nào hết hạn thì tôi dùng. Bố con còn bé ăn uống bổ quá sẽ hại não. Hôm nay có đại hội động viên thi đại học phải đến trường sống. Con không nói với bố mẹ nữa. Con đi trước đây được. Chào các em. Chào chủ nhiệm. Lúc lớp 10 các em có thể ngây thơ lãng mặn. Lúc lớp 11 em có thể nói cười nhưng lên lớp 12 vì các em đến lúc phải chạy nước rút phải cố gắng. Nên lúc này thầy cần các em tự hỏi lòng mình đã đọc thuộc lòng xuất sư biểu ngược từ dưới lên chưa? Chưa. Ai nói chưa? Sao vẫn chưa đến? Sao lớp trưởng còn chưa đến? Rơi hố xí rồi à? Tôi thấy cậu ấy biết sắp phải lên sân khấu nên căng thẳng rồi. Hiểu rồi à? Cậu còn không hiểu cậu ấy à? Với tính cách của cậu ấy, khó khăn lắm mới có được cơ hội thể hiện trước toàn khối. Dù cậu ấy bò thì cũng phải bò về. Chú ý điện thoại chút. Không sao. Chủ nhiệm đang nhìn kia. Roman Rolan từng nói, trên thế giới này có chỉ một vài duy nhất tiểu chủ nghĩa anh hùng, đó là nhìn nhận rõ bản chất cuộc sống, nhưng vẫn nhị quyết với cuộc sống. Thầy mong các em có thể nhìn nhận rõ bản chất của học tập nhưng vẫn nhiệt huyết với học tập chỉ vì một mục tiêu là hướng tới thi đại học. Do vậy các em à, đường còn dài gian nan, tương lai đáng mong chờ, không nói sáo rỗng nhiều nữa. Tiếp theo đây, xin mời đại diện học sinh lên phát biểu. Thưa các thầy cô, thưa các bạn, tới đâu rồi? Em là đại diện học sinh lớp 12A1 Châu Thi Dựng. Đến cổng rồi ạ. Dù phải bò tôi cũng phải bò về. Cảm ơn mọi người. Tiếp theo xin mời đại diện học sinh lớp 12A8 lên phát biểu. Chủ nhiệm, chủ nhiệm này đây. Bà thì xin lỗi nhé. Đại diện lớp chúng tôi đang từ sân nhận vọng lao nhiêu bay tới đây. Thầy xem đi ở sân nhận động kìa. Sao lại còn đến muộn được? đang lao như bay. Thầy xem đến rồi đến rồi em kia à. Nào mau lên mau lên. Tuyết giao, Tuyết Giao, đây là Tuyết Giao mà. Tuyết Giao, mau đến đây, mau đến đây. Tuyết Giao, cố Tuyết Giao đây. Sao lại là em? Em xin lỗi thầy cô. Em lại đây, lại đây nào. Tới đây. Tuyết giao, Tuyết Giao nào, làm gì đó? Thế này là sao? Đại diện học sinh mà sao còn đến muộn được? Quên đeo đồng hồ à? đeo rồi em không phải vị ấy nhĩ thì là lên phát biểu đi cô ơi em đi đi nào quan đại diện học sinh lớp 12A8 lên phát biểu. Mau đi đi, mau đi đi. Hay mau đi đi. Ha. Xin chào, em là cố tuyết giao của lớp 12A8 hay Tuyết Giao. Cố lên. Tuyên ngôn thi đại học của em là là để có việc trí cho cô. Tôi đã đá một nhân viên thuê ngoài đi đấy. Mặc dù cô ấy là nhân viên thuê ngoài, nhưng nhân viên thuê ngoài đó miễn cưỡng cũng được tính là nhân tài nhờ cố gắng, nhưng ai ngờ lại đụng phải nhân tài như cô. Vì một người đàn ông mà từ bỏ tất cả r bỏ cơ hội thăng chức năm rồi vẫn chỉ là nhân viên thê ngoài cực dễ bị thay thế. Nếu không có sự xuất hiện của Dịch Thiên Úc, cuối cùng người đổ đại học kinh hãi. Chắc là cô ấy chứ không phải tôi. Em phải đổ đại học kinh hải. Cười gì cậu? Cười gì? Cười gì mà cười? Hay hay tuyết giao cố lên hay cố lên hay tuyết giao cố lên tuyết giao cố lên hay cố lên. Đúng thế đại học kinh hại. Đúng thế sao vậy? Các cậu đừng nói cậu ấy mãi. Không phải tôi là cậu ấy. Tôi nói gì? Cậu nói gì thế? Tuyết giao thi đại học kinh hải thì sao? Tôi không nói mà. Ai ai nói? Vừa nãy cậu nói mà. Nghe nói cậu phải thi đổ đại học kinh hải. Lẽ nào ý cụ? là Đại học truyền hình Kinh Hải. Bố tôi bảo trường đó không còn từ lâu rồi, đừng để bị lừa. Ca anh Kinh hờ ai hay hỏi Hải có cách gọi khác là ngôi trường trong mơ cậu vượt tranh giới rồi. Đao yên lặng yên lặng chút. Lớp trưởng bụng cậu khỏi rồi à? Miếng đi, đừng đùa cật bừ bảy, tôi có chuyện quan trọng phải thông báo. Cô chủ Nhiệm bảo chiều mai họp phụ huynh toàn khối 12 buổi họp phụ huynh năm ấy. Học phụ huynh xong ông ấy cứ nói mãi ai mà không rung động cho nổi. Lúc đó tôi nghĩ trước kia mua theo toàn lãi mà đâu nghĩ bây giờ nó giảm sâu thế. Bây giờ hay rồi, tiền tiết kiệm đổ vào đấy, tiền đi cũng đổ vào đấy. Ông bảo phải làm sao? Sau này còn sống mở không? Chuyên gia đấy cứ nói là vậy mà bây giờ lại ghê lắm. Mọi người đừng bỏ lỡ cơ hội. Sao người ta nói gì ông cũng tin. Cần gọi gì? Tôi cần anh. Chào anh. Rất dữ được quen anh. Lần trước ở hiểu sách tôi thấy anh gặp ác mộng nên xin riêng cho anh. Con búp bê tránh tạ này. Anh lận xin anh đó, anh nhận nó đi, biết đâu nó sẽ cản giúp anh một kiếp nặng lớn. Con búp bê xấu xí này sẽ chỉ khiến tôi tiếp tục gặp ác mộng. Không nghe, không nghe nhé. Chúng ta không nghe. Đây là búp bê kết hợp giữa xấu xí và đáng yêu mà tôi chọn mãi mới được. Sao anh có thể nói nó vậy? Anh lận anh tôi tự dưng l ân cần. Không phải kẻ gian thì là kẻ trộm. Nói đi, tôi thì là tôi. Tôi tôi chỉ có một cầu xin nho nhỏ thôi. Anh đi học phụ huynh giúp tôi. Đây mà là cầu xin nho nhỏ à? Chỉ một lần thôi. Xin anh đó. Anh nở lòng nhìn tôi bị cô giáo phê bình. Trước mặt toàn lớp bị cô lập giữa, một đám phụ huynh ư? Nở, đồng thời rất vui khi thấy thế. “Vậy vậy thì càng phải phiền anh tới xem trực tiếp. Tôi nghe trước đây đừng hồng lương lẻo với tôi, tôi không đi nhìn bên kia.” Anh lận xin anh đó 3 gi chiều mai được không? Xin anh đó. ở đây đây. Được rồi, tôi nghe nói trong lớp có đứa có mục tiêu là Đại học Kinh Hải. Mục tiêu này xa vừa quá. Nào làm quen đi. Tôi là Dịch Đại Phát. Công trình to hay nhỏ? Có dịch đại phát lo. Chúng ta quen nhau là có duyên, có phải không? Đều nhờ vào các học sinh. Tôi làm về công trình. Nào anh dị ơi, đây cậu em, tôi làm về công trình, có việc thì gọi điện nhé. Bố hai, bố xin lỗi, cháu nhìn làm, cháu còn tưởng là bố cháu. Cố Tuyết Giao, cậu cần thị bao giờ? Sao tôi không biết tôi đang chuẩn bị thi lệ về lớp A1? Gần đây học ghê quá nên bị qua mắt mà. Không đúng, gần đây cậu ấy mê học lắm, uống nhầm thuốc à? Chào Tuyết Giao. Chú là bố của Thiên Úc, chú tên dịch đại phát. Công trình. Công trình to hay nhỏ? Có dịch đại phát lo có tiền đồ. Con bé này có tiền đồ quá. Chỗ này không có ai ngồi được nhỉ? Được à? Nhớ lại năm xưa dù mình với Dịch Thiên Út cãi nhau cỡ nào, toàn là nhờ bố hai làm chủ cho mình. Bố hai bố cũng từng là người dễ d. Triết gia, phụ huynh cháu đâu? Phụ huynh của cháu mất rồi à? Bố đừng nói bừa. Anh bố cậu trẻ thế bố chớ trẻ thế tôi là cậu út của con bé cậu ruột. Trong cậu út khôi ngô tuấn tốt quá để lại phương thức liên lập đi. Tôi là dịch đại phát tịch. Cảm ơn. Sao tự dưng anh lại rủ lòng từ bi đến cố cánh? Anh nở lòng nhìn tôi bị cô lập trước mặt cả lớp không nở lòng thôi. Thưa các phụ huynh, thế này nhé. Cũng sắp đến giờ rồi, mời các phụ huynh ngồi được không? Rồi các em học sinh thì ra ngoài đi nào. Đừng nói bừa. Nào nhanh lên nói cho đàn hoàng đợi bị mắng đi. Út đi chơi bóng nào. Không đi đâu. Sao không đi? Tôi đem bóng rồi đây. Tới giờ bố tôi vẫn không biết lần trước tôi thi được bao nhiêu điểm, chắc chút nữa sẽ biết. Nhỡ mà tức tới nỗi xuất huyết não thì sao? Được thôi, tôi canh chừng giúp cậu.