[THUYẾT MINH] Phàm Nhân Tu Tiên Truyện – Tập 19 | Dương Dương & Kim Thần | YOUKU

    [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] qua thứ ở trong cái hang đó, hôm nay dù có đào cũng phải đào hắn ra bằng được cho ta. Thiếu chủ cái hàng trong mỏ đó uống lượa quanh co, bên trong có nhiều nã rẻ khúc khuỷu, gốc cô cũng rất khó đi nói ý chính. Khá phức tạp. Khó tìm. Không khó tìm mà thiếu chủ không tìm thì sao biết? Là khó tìm chứ. Thiếu chủ này ý tiểu nhân là chúng là mấy tên chuột nhắc, không làm nên trò trống gì, không cần để ý bọn chúng. Chuột nhắc. Chung Ngô, cuối cùng ngươi cũng nói được câu có ích. Trục nhất. Vậy đối phó chuột nhắc có phải nên dùng cách bắt chuột không? Đúng không? Các huynh đệ, ta thấy đám ma đạo cũng chẳng có gì gây gớm. Chúng ta chui vào núi này là bọn chúng không làm gì được nữa. Đúng vậy, trừ khi chúng có thể về cả ngọn núi đi. Có bản lĩnh thì cho nổ cản ngọn núi này xem. Hám hám địa phù. Thiếu chủ không thể dùng. Nếu ngài dùng hám địa phù thì cả khu mỏ này cũng tiêu tùng. Cô cô của chúng ta sẽ lại nổi giận mất. Bà ta, bà ta tức giận, thế thì ta càng phải cho nổ. Ơ không, huynh đệ của chúng ta vẫn còn bên trong mà. Chết đi. [âm nhạc] Mau chạy vào trong hang đi. Nhanh nhanh. Mau lên, mau đi đi. [âm nhạc] [Tiếng cười] Đám ma đạo này điên thật rồi, dám ném hám địa phù vào chính mỏ của mình. Mỏ này mà bị phá hủy thì chẳng ai truy ra được chúng ta. Giờ chỉ cần đợi hết dư chấn là ổn. Tuyên lão đệ nói đúng thật. Đợi khi chúng ta ra ngoài, ca ca nhất định sẽ mệt để uống rượu. Lữ huynh mời đi bên này đi thôi. Ai đang ở đó? mau xuất hiện đi. Hỏng rồi. Sao lại gặp hai người bọn họ nữa? Hàn Lập đây là Lữ sư huynh và Tuyên sư huynh sao? Chính là bọn ta. Hàng sư đệ, mau lại đây nói chuyện. lần này nhất định phải ra ngoài. Hai vị sư huynh, hai người không sao thì đúng là tốt quá. Không hổ là Hàng sư đệ. Ta đã nói rồi mà, Hàng sư đệ nhất định sẽ có cách giữ mạng sống. Hàng sư đệ đã gặp các đồng môn khác chưa? Chưa gặp. Núi lợ đất trung nhi vị, tại hạ may mắn mới thoát nạn, nhưng Hoàng Phong Cốc bọn ta có khiê cơ thuật, lúc gặp nguy hiểm là có thể định vị và giúp đỡ lẫn nhau. Trần sư tỷ của bổn môn cũng là người có thực lực hâm mộ, sở hữu nhiều pháp khí cấp cao. Ta đang định tìm tỷ ấy, đi trước đây hàng sư để chờ đã. Tại hạ từng nghe nói đến Thiên Cơ Thuật của Hoàng Phong Cốc, nhưng chưa từng nhìn thấy. Hôm nay gặp nhau ở đây, cũng là có duyên. Sao hàng sư đệ không đi cùng ta cũng tiện hỗ trợ lẫn nhau? Nói có lý, ta thấy chi bằng tìm cách rời khỏi đây trước, tìm được lối ra rồi thì cùng nhau đi tìm rừng sư muội, mọi người đi cùng nhau cũng sẽ an toàn hơn. Thế nào? Được thôi. Vị hai vị sư huynh Hàn Lập không khách sáo nữa. Hàng sư đệ mời. Một khi tìm được lối ra, hai người họ chắc chắn sẽ diệt khẩu, phải nghĩ cách nánh đồng vũ đầu. Không phải chứ? Bên đó còn một người thiếu chủ không có ai cả. Vừa nãy ta còn đang dạy hắn, ta nói ngươi tìm thử đi, ngươi nghĩ kỹ lại xem rốt cuộc ở đâu, công tiến bộ gì? Ngươi lại đây, ngươi có thấy người nào của Hoàng Phong cốc cao như thế này không? Không đúng, nếu chết rồi thì nằm trên đất dài tầng này. Một tiểu tử vẻ ngoài tầm thường thấy không? không thấy nghi đi. Thiếu chủ y phục này là của Thanh Hư Môn, không phải của Hoàng Phong Cốc. Ta biết không tìm được người, nhưng tìm thấy một kho linh thạch ở trong ló. Thiếu chủ, thiếu chủ, ta lập được công lớn rồi. Thiếu chủ, ta biết ngài đang tìm gì. ngài đang tìm xác của một người họ lệ đúng không? Không phải hắn không ở đây sao ngài biết loại người như hắn sao có thể chết cùng tên gốc nhi vậy? Ngài hiểu hắn thật nhưng mấy chuyện này không quan trọng ta có một tin tốt hơn. Ngay trong này vụ nổ làm xuất hiện chỗ giấu linh thạch của Yên gia bảo chứ gì? Sao ngài lại biết nữa? Với phong cách của nhà phụ ta không có kho báo bí mật. mới là chuyện lạ đấy. Thiếu chủ anh minh cũng được, mang hết đi, không chịu một thứ gì, coi như là của hội môn của phu nhân này thì bảo ta ở lại hậu phương dọn dẹp chiến trường. Biết rõ là không ở đây mà vẫn cho nổ tan tành thế này. Độc ác quá. Sao thế? Hàng sư đệ không có gì, ta nghĩ nhiều rồi. Hàng sư đệ không cần lo lắng, có hai bọn ta bảo vệ đệ thì an toàn tuyệt đối. Đi thôi, đi xem thử đi. Đi cùng nhé. ngươi đi xem. Vâng. La sư đệ, là La sư đệ của Yểm Nguyệt Tông. Xem ra nơi này cực kỳ nguy hiểm. Dấu đầu hở đuôi thắp sáng hành động. [âm nhạc] Hai kẻ này thực lực cao hơn mình, phải cẩn thận đối phó. [Vỗ tay] Đây là quái vật gì? Yêu thú cấp bốn nhận bạch ngọc. Sao lại có thế này? [âm nhạc] [âm nhạc] Yêu thú này thân xác to lớn, nhưng động tác không hề chậm. Con nghiệt súc này tốc độ cực nhanh, trốn cũng không thoát được. Mọi người cùng ra tay đi. [âm nhạc] Có chiêu gì thì mau sử dụng đi, đừng giấu nữa. á [âm nhạc] Hình như không đơn giản vậy. biến đổi rồi, không ngờ lại là nhận huyết ngọc phiền phức rồi. H [âm nhạc] Hàng sư đệ thân thủ khá đấy này là muốn giết luôn cả mình rồi. Tiên lão đệ để dây nghiệt suất này lại rồi ta sẽ dùng phù bảo giết nó. Giống liến cũng nhiều đấy, còn có cả phù bảo. Xem ra bọn họ cũng không hề đoàn kết. Hai người này có vấn đề. chịu chết đi, quả nhiên tới rồi. tạm lui thôi. Xử một tên trước đã. Tuyên nhập là ngươi chết chung đi. Hàng sư đệ ra đây đi, ta nhìn thấy ngươi rồi. Ngươi đâu muốn giam con nhẫn đó lại nhỉ? Hắn đánh lén, ngươi giả chết. Ta chỉ dở chút mánh khóe, cũng không quá nhỉ. Trước đó các ngươi đã cướp kho linh thạch này, ta cứ cảm thấy hàng sư đệ không đơn giản, không giống gã gốc tự cho mình thông minh kia, trong đầu chỉ có mỗi linh thạch, chỉ một lòng muốn giết ta già ngươi diệt khẩu để đọc chiếm của báo, nhưng đóng đồ dơ bẩn đó sao có thể sánh giấy báo dịch thật sự ở đây chứ? Hàng sư đệ, ngươi không muốn biết phía bên kia biển là gì sao? Lẽ nào ngươi không muốn biết bên ngoài Thiên Nam đại lục có gì sao? Trước đây cũng có người từng nói với ta lời tương tự. Sau đó thì sao? Người đó ra ngoài rồi à? Hắn chết rồi. Ta còn tớ hàng sư đệ là cùng một loại người với ta chứ. Vậy thì làm phiền ngươi tiếp tục chơi với nghiệt súc này một lát đi. Yên tâm, đồng hành một chặng đường, Tuyên Bổ nhất định sẽ nhặt xác cho ngươi. Không ổn. Tuyên nhạc đi đâu rồi? Phải tìm ra tên đó. tìm thấy rồi. Đ H Đây là gương thanh ngưng của Yểm Nguyệt tông bọn ta. Ngươi lấy ở đâu ra? Vô ích thôi. Hàng sư đệ. Ah. [âm nhạc] Dùng con rối, dụ nhện đúng là kế hay. Ta nói này nhận huynh, hay là chúng ta thương lượng chút. Nóng tính quái nhỉ. đi giữ chân nó. Sắc máu nhạt bớt, xem ra nó không trụ được bao lâu nữa. H [âm nhạc] [âm nhạc] Tốt lắm, đều là đồ tốt, còn linh thạch bọn họ lấy trộm nữa cũng không được lãng phí. [âm nhạc] Đây là trứng nhện. Yên tâm đi, sau này ta sẽ chăm sóc chúng tử tế. Đây chính là truyền tống trận, có thể ra bên ngoài mà tiên nhập nói sao? Lẽ nào ngươi không muốn biết bên ngoài Thiên Năm đại lục có gì sao? Thế giới bên ngoài ư? Lẽ nào trận pháp này dùng để dịch chuyển khoản cách xa? Tiếc là đã hỏng một gốc. Đây là gì? Đang vừa cà. Đại nai di lệnh Có cái này chắc sẽ tìm được cách khôi phục trận pháp. nhiều lòng tham, toan tính và ước mơ như vậy, cuối cùng chỉ là một giấc mộng lớn, hóa thành cát bụi. Truyền ống trận này là thu hoạch bất ngờ trong chuyến tới hầm mỏ. Tuy không biết sau này sẽ ảnh hưởng gì đến mình, nhưng mình cảm thấy nó sẽ là một thứ rất quan trọng. Ích ra bây giờ không được để ai biết bí mật này đánh dấu kỹ càng, đợi sau này tìm được người biết sửa truyền tống trận rồi quay lại nơi này. Đ Ngươi là thằng Lằng, không phải chó, ra dán thằng Lằng chút đi. [âm nhạc] Hàng sư đệ là đệ sao? Trần sư tỷ, đây là đang dượt bồi bổ nguyên khí, tỷ nuốt vào tiêu hóa trước đi. Ta nên nghe đệ sớm hơn mới đúng, có lẽ còn cứu được họ. để sống thì tốt quá rồi. Nói sao cũng là đồng môn, không thể để cô ấy lại đây như vậy được. T Sư tỷ, tỷ tỉnh rồi à? Để thả ta xuống đã. Còn ai may mắn sống sót không? Không gặp ai khác bên Nhật và Lữ Thiên Mông đến cuối cùng vẫn không xuất hiện. Ta đoán chắc họ đã lẻn vào kho linh thạch trước để biển thủ rồi bỏ chạy trước trận chiến. Dù họ còn sống ắc hẳn cũng không dám chường mặt ra. Cô ấy nghĩ được như vậy mình cũng đỡ mất công giải thích. Trên thế giới này không ai biết hai gã xấu xa đó đã biến mất rồi. [âm nhạc] Hàng sư đệ. lau đi. [âm nhạc] Không phải cô ấy nhớ lại chuyện trước kia đấy chứ. Hàng sư đệ, chuyện của Lục sư huynh trước kia chắc đệ có chút thành kiến với ta. Ta là trưởng nữ của Trần gia, có những chuyện không phải do ta quyết định, chẳng qua gặp phải người không tốt, bây giờ thôi, không nhắc đến nữa. May quá, xem ra cô ấy vẫn chưa nhớ lại hết. Tuy chuyện đã qua rất lâu, còn là tên họ Lục đó ra tay đánh người trước, nhưng suy cho cùng, giết đồng môn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Ta vẫn luôn nghĩ đệ rất tài giỏi. Đệ là tản tô tư chất ngồi linh căn mà lên được trước cơ tu luyện được bản lĩnh như vậy, chắc phải chịu khổ nhiều lắm. Sư tỷ sao tự dưng lại nói chuyện này? Ta chỉ thấy ngưỡng mộ đệ thôi. Ngưỡng mộ đệ tự do, ngưỡng mộ tinh thần không chịu thua của đệ. Tất nhiên một người thuộc thế gia tu tiên như ta lại nói vậy, sẽ khiến đệ cảm thấy ta có phúc mà không biết hừng, cũng không tôn trọng sự cố gắng của đệ. Nhưng ta đang nói gì thế này? Hàng sư đệ không thấy ta là người kỳ cục chứ? Lúc đó tên họ Lục cố ý ức hiếp ta, sư tỷ cũng ngăn hắn lại, giúp ta nhiều lần còn gì. Hàn Lập biết sư tỷ khác với hắn, vậy thì tốt. Ta cứ tưởng đệ ghét ta chứ? Sao lại thế được? Vậy tại sao sư đệ lại muốn tu tiên? Cũng vì người nhà đúng là có liên quan đến gia đình, nhưng không nhiều. Vậy thì tại sao? Nếu phải nói lý do thì có thể là gì? Vài cái bánh bánh bánh nướng à? Hàng sư đề thích ăn bánh nướng à? Lần đầu ta nghe nói có người tu tiên là gì? thích ăn bánh nướng đấy. Đệ thú vị quá. Để bị thương rồi à? lại đây. [âm nhạc] Nhà ta có mấy đệ đệ nghịch ngợm, lần nào bị thương cũng là trưởng tỷ này, băng bó cho chúng. Để có tỷ tỷ không? [âm nhạc] Có một tiểu muội, muội ấy thích ăn bánh hơn cả ta, còn đau không? Đa tạ sư tỷ quan tâm, chúng ta đi thôi. Đ [âm nhạc] [âm nhạc] quanh đây tạm thời không có dấu vách của ma đạo. Giờ an toàn rồi. thêm một đoạn nữa đến đêm là có thể về phạm vi kiểm soát của bảy phái. Tuy chúng ta không gặp nhau nhiều, nhưng lần nào gặp cũng thấy, ánh mắt đệ kiên định lạ thường, như thể nội tâm không bao giờ lung lai. Chắc hẳn Hàng sư đệ là một người có nội tâm rất mạnh mẽ. Ta cũng muốn nội tâm trở nên mạnh mẽ như đệ, nhưng ta còn không có cơ hội lựa chọn. Cứ tưởng rằng ta có thể chấp nhệm mọi chuyện gia tộc sắp xếp cho ta, nhưng sao chuyện Lục Minh Diễn ta sợ, ta sợ mọi sự chẳng do ta tự quyết, bị người ta khống chế. nên tỷ muốn đến tiền tuyến à? Cũng không biết quyết định này là đúng hay sai, nhưng ta muốn tự quyết định thử xem là đúng hay sai đều không quan trọng. Thế thì gì mới quan trọng? Ta là ta. Điều đó mới quan trọng. Ta là ta, đúng hay sai, không ở là thiên hạ mà ở trong lòng mình. Ta đói rồi. Hàng sư đệ đệ ăn không ăn được không? Thầm lắm. Hàng sư đệ trước giờ đệ luôn khá may mắn, lần này cũng may ta được để nhắc nhở. Nhưng rốt cuộc đệ dùng cách gì mới thoát ra khỏi hầm mỏ đó? Ta nhớ có phải để có mấy con thú rối không? Cái gì cũng biết, còn hỏi tới hỏi lui. Hay là sau này chúng ta đi cùng nhau đến tiền tuyến cống hiến đi, nhất định không được. Nếu Trần sư tỷ sẵn lộng thì tất nhiên ta không có ý kiến. Nhưng ta thấy thương thế của sư tỷ vẫn chưa khôi phục, uống thêm đan dược đi, điều hòa hơi thở đã cũng được. [âm nhạc] Không cần nhiều như thế không sao. Ta còn rất nhiều loại đan dược này. Đây là Dung Trần đang tăng liều lượng. Xin lỗi nhé, Trần sư tỷ, mong tỷ quên hết những chuyện ở hầm mỏ mấy ngày nay đi, không thể để ai khác biết chuyện truyền tống trận và kho linh thạch. Được rồi, như vậy cô ấy sẽ an toàn. Thời gian qua liên tục chiến đấu kịch liệt tiêu hao quá nhiều, phải tìm chỗ nghỉ ngơi cho lệ sức, củng cố cảnh giới mới ứng phó được với trận chiến sau này. Bây giờ mà về Hoàng Phong Cốc, e là không phải ý hay. Hay là đi kim cũng nguyên vị? [âm nhạc] L [âm nhạc] [âm nhạc] s R [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] [âm nhạc] Qu [âm nhạc] ch [âm nhạc] [âm nhạc] h Ch [âm nhạc] [âm nhạc] B