The Baking Challenge Tập 03 | Phim Hài Thần Tượng Hiện Đại Mới Nhất | iQIYI Vietnam
Xin chào, xin chào. Các bạn phóng viên đều ở đây. Được. Chúng ta chụp chung một tấm. Được, nhìn vào đây. Đến đây xem nào. Anh Bastion, bên này. Giữ nụ cười. Được rồi, rất tốt, rất tốt. Anh xem chỗ này đi. Vâng. Cảm ơn mọi người, cảm ơn.
Được, cảm ơn, cảm ơn. Anh Bastion. Vô cùng cảm ơn. anh có thể làm giám khảo của lễ hội ẩm thực hàng xóm chúng tôi. Đây cũng là vinh hạnh của tôi. Để bạn gái tôi cũng đến tham gia lễ hội ẩm thực. Mọi người không phản đối chứ? Chúng tôi…
Tôi phản đối. Sao anh lại ở đây? Đi theo ta. Buông ra. Buông tay. Anh tha cho tôi đi. Anh cứ bám riết mãi như vậy cũng vô ích thôi. Anh đi đi. Tôi sẽ báo cảnh sát. Bích Vi. Tình cảm bảy năm của chúng ta không bằng một đầu bếp già sao?
Thượng Quan Diệu Nhiên. Hai chúng ta sớm đã xong đời rồi. Bây giờ ngoài liên lụy lẫn nhau ra thì chẳng còn gì nữa. Tôi không hiểu. Anh ấy tốt hơn tôi chỗ nào? Huynh ấy tốt hơn ta chỗ nào? Vì anh ấy là đầu bếp nên biết làm điểm tâm. Bích Vi.
Em muốn ăn gì anh mua cho em. Tuyệt diệu. Trước đây khi anh ở cùng em, thường ngửi thấy mùi bóng não. Đó là mùi cũ của tôi. Nhưng bây giờ tôi đang ở bên Bastion. Tôi cảm thấy bản thân mình Ngọt như bánh bỉ anh ấy tự tay làm vậy.
Em không phát hiện ra sao? Đã rất lâu rồi em không biết thứ ta muốn là gì rồi. Thượng Quan tiên sinh. Không biết anh định hợp tác với khách sạn chúng tôi bằng cách nào? Anh xem lễ hội ẩm thực này của chúng tôi, mỗi năm đều tổ chức rất long trọng.
Hơn nữa còn mời rất nhiều khách nước ngoài đến. Còn có một số phóng viên, truyền thông nữa. Đồ ăn, chỗ ở của họ các phương diện đều có chi phí. Tôi bao nhé. Hơn nữa nếu anh gói, Về mặt chi phí tổng thể, Anh có muốn tìm hiểu trước không?
Không cần đâu. Tất cả nghe theo sự sắp xếp của anh. Xem ra lễ hội ẩm thực này em cũng không tham gia được rồi. Nhất định phải tham gia. Tại sao? Bà chủ mà chúng tôi đã hứa nói sẽ giúp cô ấy tham gia lễ hội ẩm thực.
Chúng ta phải nói được làm được. Đây là tác phong đáng tin cậy của một người đàn ông. Cậu nói đúng lắm. Mọi người muốn giúp tôi, tôi xin nhận. Nhưng dùng hết nguyên liệu làm một bộ bánh gạo rồi. Ngày mai là lễ hội ẩm thực rồi.
Chúng ta lấy gì làm đây? Không làm được nữa. Dùng hết nguyên liệu gói bánh rồi. Chúng ta làm bánh gạo mới. Bánh gạo mới. Đúng rồi, bánh gạo mới. Làm bánh gạo. Vậy chúng ta có khẩu vị gì? Khẩu vị của người ở đây hơi mặn vừa cay.
Chúng ta làm món giải ngấy. Dùng nhân hoa quả. Theo sở thích của nó. Chắc chắn là thịt lợn, rau khô. Một chiêu tươi. Sao chỗ nào anh cũng dùng cái này vậy? Làm phân thì cậu có thể làm được thầy Joo không?
Đầu bếp vụ án đỏ như cậu có hiểu thế nào là đồ ngọt không? Sao nào, công kích cá nhân à? Tấn công em thì sao? Em quyết định rồi, làm đồ ngọt. Làm đồ mặn. Làm đồ ngọt. Làm đồ mặn. Làm ngọt, làm ngọt, làm mặn, làm mặn.
Làm mặn, làm mặn, làm mặn. Đừng có hét miệng với tôi. Tôi ghét nhất là người khác cãi. Tôi thích. Cậu thích, cậu còn dám. Tôi hô thì sao? Được rồi, được rồi, được rồi. Hai loại đều làm được. Làm đồ ngọt đi. Bố Đinh, mang cái này đi rửa đi. Vâng.
Dựa vào đâu mà chỗ các cậu có hồ nước? Chỗ chúng tôi không có. Tòa nhà nhỏ có thể dùng. Không được đâu. Quả gì thế này? Cái này. Đây là quả ở đây. Gọi là bong bóng. Chính là cái chậu. Để tôi thử xem.
Các cậu dùng nguyên liệu gì để làm vậy? Chúng tôi giỏi lắm. Thịt lợn đen cao cấp. Thịt lợn núi ốc ốc. Món ăn đầu rồng này. Hai nhóm này kết hợp với nhau Tên là Rồng bay ở Thiên Bình. Thực ra chính là rau khô thịt lợn phiên bản nâng cấp.
Thấy sắc quên cậu đúng không? Cậu quá khoa trương rồi đấy. Nào, cậu qua đó. Nào, qua đi, qua đi. Qua đó. Lần này chúng ta không thể chậm hơn họ được. Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Tại sao? Thầy Joo. Thật sự rất ngon.
Đây là phân thần tiên gì vậy? Lúc thịt trộn với rau dại, Cảm giác cứ quanh quẩn mãi. Giống như một con heo đen. Chạy giữa rừng núi Ngon quá. Bánh gạo gì vậy? Anh nếm thử đi. Ngon lắm. Cho chị Hoa Lôi nếm thử. Lôi Lôi, ngon thật đấy. Lôi Lôi.
Sao thế? Bánh gạo ngọt thất bại rồi. Anh đã nói với em từ lâu rồi. ngọt không được. Huynh cũng đừng cố chấp như vậy. Đặc biệt là chuyên gia điểm tâm. Phải nghe ý kiến của mọi người. Tôn trọng khẩu vị của mọi người. Không phải. Ý của tôi là
Món ngọt này ăn chán rồi phải không? Nên ăn chút mặn. Món mặn này ăn chán rồi đúng không? Cũng nên ăn chút đồ ngọt. Em có hiểu điểm tâm không? Anh vốn không phải là một thầy điểm tâm. Anh có tư cách gì để bình luận tôi?
Anh đừng giận, tôi đùa với anh thôi. Có phải em cảm thấy làm điểm tâm rất đơn giản không? Làm điểm tâm không phải sở trường của tôi. Tôi đến tìm Joo Woo Gon là để học tay nghề. là để làm ra điểm tâm tốt hơn.
Cậu đến tìm Joo Woo Gon làm gì? Không phải vì chút tiền thưởng của cuộc thi sao? Tôi… Ngươi đừng tưởng ta không biết suy nghĩ của ngươi. Ta là một người làm điểm tâm, theo đuổi hương vị ngon hơn. Cậu có tư cách gì ở đây nói tôi?
Sao hai người lại cãi nhau rồi? Cậu nhỏ, cậu đừng bắt nạt chị Hoa Lôi. Tôi nói cũng không đánh lại chị ấy. Đánh cũng đánh không lại. Tôi bắt nạt cô ấy thế nào? Tiểu Bố Đinh. Chúng ta đi thôi. Đến rồi. Mùi vị này được đấy.
Cái này còn không hài lòng sao? Vấn đề nằm ở mật ong. Ngọt đến hơi tầm thường. Hôm nay rất náo nhiệt. Đúng vậy. Chào mừng quý khách, nghe nói ở đây Nhiều đồ ăn ngon lắm. Vậy sao? Chào mừng quý khách, ăn nhiều vào. Cô gái, nhìn này. Chuyện gì thế này?
Anh ta điên thật rồi. Viết gì vậy? Trên này là tên của ta và huynh ấy. và cả tình yêu vĩnh hằng. Bây giờ trở thành tên của lễ hội ẩm thực rồi. Thật là buồn cười. Buồn cười quá đi mất.
Cảm ơn Thượng Quan tiên sinh đã tiếp nhận phỏng vấn của chúng tôi. Thượng Quan tiên sinh đến rồi. Ông chủ, lát nữa tôi qua mua. Chào mừng. Chào mừng anh Bastion. Cô Tô. Đây là ý gì? Anh nói cái biểu ngữ này à? Thượng Quan tiên sinh này
Là nhà tài trợ của lễ hội ẩm thực lần này. Cho nên anh ấy có quyền quán quân. Thượng Quan Diệu Nhiên. Tôi đề nghị cậu, hay là đi khám bác sĩ tâm lý đi. Tôi làm như vậy chỉ là muốn em cảm nhận được tấm lòng của anh.
Chúng ta không vào nữa, chúng ta đi thôi. Anh yêu. Tôi đã đồng ý làm giám khảo. thì phải giữ lời hứa. Huống hồ chúng ta đến để chơi. Chỉ cần chúng ta vui là được. Mặc kệ người khác. Chủ yếu là tôi sợ anh sẽ để ý.
Tôi lại cảm thấy Thượng Quan này hơi đáng yêu. Dùng cách ngốc nghếch như vậy Cô Tô. Thượng Quan tiên sinh đâu? Bây giờ cũng là một thành viên của ban tổ chức rồi. Chúng ta cùng tham gia lễ hội ẩm thực đi. Mời. Dùng cách này
Người khó chịu không phải chúng ta. mà là cậu. Nào, bên này. Đây là bánh gạo nổi tiếng của chúng ta. Đặc sản địa phương. Ngọt vừa giòn, còn giòn nữa. Anh nếm thử đi. Em xem cái này đi. Lôi Lôi, em xem ở đây náo nhiệt quá.
Mọi người đợi thêm chút nữa nhé. Sắp xong rồi. Được, được. Tiểu Lâu. Nào, bánh gạo. Bánh của các cậu đâu? Chúng tôi không làm nữa. Dùng của các em đi. Chị Hoa Lôi, chị làm bánh ngọt rất ngon. Chị không thể mang những thứ không hoàn hảo lên cho khách ăn được.
Mọi người mau làm đi. Cậu có ý gì? Thử một miếng đi. Anh bảo tôi nếm thì tôi sẽ nếm. Anh thử một miếng đi. Vô duyên vô cớ. Sao con người anh không biết tốt xấu vậy? Bảo ngươi nếm thử thì ngươi nếm thử đi.
Cái gì mà tôi không biết tốt xấu chứ? Có phải cậu đến đây cười nhạo tôi không? Các cậu làm thành công rồi, của tôi không thành công. Anh có tin tôi đánh anh không? Thế nào? Bánh cá rồng bay xong rồi. Qua đây nếm thử đi. Đi, đi, đi, mau đi mua.
Bánh gạo mới năm nay. Chúng ta đi xem. Quét mã QR đi. Cho một phần. Bên đó trả mã QR nhé. Cảm ơn nhé. Nào, nào, nào. Tôi lấy một phần. Ông chủ, quét mã xong rồi. Chuẩn bị sẵn sàng mà đến. Quét mã QR đi. Cảm ơn ông chủ.
Tôi là loại người dễ dàng từ bỏ sao? Cầm lấy. Thơm quá. Đúng vậy. Bánh gạo mới năm nay Bà chủ Tạ Cuối cùng tôi cũng đợi được rồi Chúng ta có thể nếm thử khẩu vị này. Được. Hay là mua hai phần đi. Vậy được, cái này cũng được.
Giúp tôi thêm chút nguyên liệu đi. Ông chủ, thêm một phần nữa. Ông chủ, tôi quét mã trước nhé. Cảm ơn nhé. Em thử đi. Thú vị đấy. Sao lại giúp tôi? Tôi chỉ muốn xem xem rốt cuộc có thể làm ra được thứ tốt hay không.
Vậy bây giờ em hài lòng rồi chứ? Không tệ. Được. Cảm ơn anh. Anh đợi chút. Anh vừa nói gì? Không nghe thấy thì thôi. Không phải. Cậu phải cảm ơn tôi, cậu chính thức cảm ơn tôi đi. Anh đừng có nói hồ đồ một câu. Đi làm việc đi.
Có phải vừa nãy anh nói cảm ơn tôi không? Cậu cầm lấy. Mọi người quét mã thanh toán nhé. Cảm ơn. Nào, cầm lấy. Tôi lấy một phần. Anh cầm lấy. Cho tôi một phần. Cầm lấy, cầm lấy. Cảm ơn, cho một bát. Anh nếm thử đi. Nếm thử đi. Bastion.
Mùi vị thế nào? Lôi Lôi. Anh ấy không phải là ông chủ anh ở Pháp sao? Là anh ấy. Cảm ơn. Rất tốt. Hoa Lôi. Bếp trưởng. Anh đến thật à? Tìm thấy anh ấy chưa? Anh cũng đến tìm anh ấy sao? Đương nhiên không phải rồi.
Tôi cũng không giống một số người. ngốc nghếch từ bỏ tiền đồ của mình. Muốn về nước học điểm tâm kiểu Trung gì chứ? Đây là em làm à? Em muốn thử không? Món điểm tâm phương Đông này rất thú vị. Bên ngoài mềm mại. Nhân bên trong có vị chua nhức.
Đủ tươi mát. Còn có hương liệu hòa hợp nữa. Một ít tiêu. Đậu khấu thịt. Em còn thêm muối Himalaya nữa đúng không? Anh vẫn giỏi như vậy. Nói đúng cả rồi. Mật ong là bút điểm mắt. Trong hương ngọt có một loại mùi vị đặc biệt của gốc rễ thực vật.
Khiến người ta ấn tượng sâu sắc. Đây là điểm tâm kiểu Trung mà cậu muốn làm sao? Gần rồi chứ? Xin chào. Xin chào. Mời. Cái này ngon lắm. Mùi vị rất nồng. Thịt rất mềm. có mùi vị khác. Vâng, vâng. Khen chúng tôi à? Anh Bastion.
Anh nghĩ nhà nào có thể trở thành nhà nào có thể trở thành người chiến thắng đây? Kết luận cuối cùng của tôi là Cái này là tốt nhất. Chúc mừng, chúc mừng. Đợi chút, đợi chút. Tuy vẫn chưa đủ tốt Nhưng trong lễ hội ẩm thực này đã là tuyệt nhất rồi.
Cảm ơn anh. Thượng Quan tiên sinh. Mời. Chúc mừng. Được. Cảm ơn. Được. Cảm ơn. Thành công rồi. Thành công rồi. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Hoa Lôi, đây là mật ong gì vậy? Em cũng muốn mua một ít. Tôi thật sự không biết mật ong này là gì.
Hà Huyền, mật ong gì vậy? Đây… Thầy Joo. Joo Woo Gon. Đây là mật ong trong nước đen. Là sản phẩm đặc biệt của huyện Hắc Thủy. Thầy Joo, tôi biết anh nhất định sẽ đến mà. Joo Woo Gon, mấy năm nay cậu đi đâu vậy? Ví tiền của tôi. Trộm! Có trộm.
Có trộm! Có trộm! Đuổi theo! Đuổi theo tên trộm. Đừng chạy. Xe của tôi, đây là xe của tôi. Bên này. Đuổi theo. Thầy Chu. Đứng yên. Thầy Joo. Thầy Joo. Bác tài. Bên này, bên này. Đại phu. Mau. Người nhà ra ngoài trước đi. Ra ngoài trước đã, ra ngoài trước đã.
Đợi ở ngoài một lát. Sao anh lại đập vào thầy Joo? Tôi muốn đập trộm. Nhưng người đó đẩy trộm ra. Thầy Joo đã dùng mặt đón xe. Tôi không quan tâm anh đập trộm hay đập ai. Thầy Joo nếu có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho anh đâu.
Ngươi làm gì với ta vậy? Đại phu, thế nào rồi? Người bị thương. Tạm thời đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng. Nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Chúng tôi nghi ngờ có thể trong sọ anh ấy có máu bầm. nhưng điều kiện của chúng tôi có hạn.
Không thể tiến hành kiểm tra và tiến hành phẫu thuật. Vậy chúng ta phải làm sao? Mau chuyển viện đi. Tôi sẽ xử lý gấp hơn. Hoa Lôi, cậu ấy thế nào rồi? Vẫn đang hôn mê. Tiền thuốc của anh ấy để tôi trả. Cảm ơn. Làm gì vậy?
Không cho người ta lấy tiền mà còn cướp đúng không? Tôi bắt được kẻ trộm. Đồ của cô ấy là tôi lấy về. Anh làm gì vậy? Đến lượt cậu làm người tốt ở đây sao? Số tiền này anh không cho anh ta trả thì anh trả đi. Cứ quét thoải mái.
Quẹt thì quẹt. Thẻ đen này có thể tiết kiệm được mấy triệu đó. Lúc cần giúp đỡ thật Giúp một tay đi. Liên quan gì đến tôi? Không phải, không phải đều tại cậu sao? Nếu không phải vì cậu, Thầy Joo có bị đập bị thương không? Vậy ai ném xe đạp vậy?
Không phải, chuyện xe đạp không quan trọng. Chúng ta không nói chuyện này nữa. Điều kiện nguy hiểm là do cậu tạo ra. Môi trường nguy hiểm cũng do em tạo ra. Cho nên em phải chịu toàn bộ trách nhiệm. Lúc này anh nói đạo lý với tôi đúng không?
Chúng ta nên nói chút tình người. Tôi phiền lắm, anh tránh xa tôi ra một chút được không? Được, tôi tránh xa anh một chút. Người bên cạnh bạn gái anh là bạn trai cô ấy đúng không? Sao cô ấy lại đi cùng Bastion vậy? Anh quen Bastion à? Tôi biết.
Bậc thầy bánh ngọt Michelin mà. Mười năm trước, có một cuộc thi điểm tâm. Nếu thầy Chu không rút lui, thì anh ấy sẽ không giành được quán quân. Cuộc thi điểm tâm. Đúng vậy. Tình báo này của anh có được không vậy? Mười năm trước.
Trong vòng chung kết của cuộc thi điểm tâm thế giới, Hoàng đế điểm tâm Pháp Bastion. đấu với truyền kỳ điểm tâm Trung Quốc Chu Vũ Khôn. Tất cả mọi người đều cho rằng Bách hoa tranh xuân hơn một bậc. Thầy Chu thắng chắc rồi. Nhưng không ai ngờ được.
Trước khi tuyên bố kết quả, cậu ấy rời khỏi sân thi đấu. tuyên bố rút khỏi cuộc thi. Xin lỗi các vị giám khảo. Cái này… Rút khỏi cuộc thi rồi. Chuyện gì thế này? Tại sao? Cậu nói xem có trùng hợp không? Mười năm sau,
Thầy Joo sẽ cùng chúng ta tham gia thi đấu. Đối thủ vẫn là Bastion. Thật sao? Thật sao? Tôi, Tiểu Lâu, Chu sư phụ. Ba chúng ta cùng nhau nhất định sẽ thắng anh ấy. Đi, chuyển viện cho thầy Chu. Điều kiện y tế Tô Châu tốt.
Tất cả chi phí tôi bao hết. Người thẳng thắn. Ngươi có thể làm được việc lớn. Đi. Cảm ơn cô, y tá. Không có gì. Sao chỗ nào cũng có đống rác như anh vậy? Sao anh lại đến đây? Nghe nói huynh đưa sư phụ ta về rồi. Đúng là hợp mùi thối.
Phân loại rác đã chia thành một chỗ rồi. Thầy Chu có thù oán gì với anh chứ? Cậu mang cái này là có ý gì? Cậu đắc ý cái con khỉ. Bản thân cậu đã khó bảo vệ rồi, còn muốn bảo vệ ai nữa? Hai vòng hoa.
Một cái của cậu ấy, một cái của cậu. Đồ cặn bã. Anh đừng động tay động chân, tôi đang quay đây. Bây giờ tôi đang ghi hình. Anh có điện thoại, em không có điện thoại. Nào, quay lại. Anh, tôi… Anh là ai? Anh làm gì vậy? Anh…
Lấy vòng hoa ở bệnh viện. Các người muốn chết à? Các ngươi giải quyết đi. Lên. Thằng nhóc này. Làm gì thế? Ra tay phải không? Không phải, anh ra tay phải không? Hà Huyền, cậu điên rồi. Ra… ra tay phải không? Có phải cậu thấp không? Qua đây, qua đây, qua đây.
Anh muốn làm gì? Bỏ xuống, bỏ ra. Tóc phải không? Dừng tay. Ngài đến rồi. Cậu qua đây. Giả vờ gì chứ? Vẫn chưa thôi đúng không? Giám đốc Tưởng, anh nói đi. Cầm đồ của cô đi. Mau đi đi. Ta đến thăm sư phụ tốt của ta không được sao? Không được.
Không được nhìn anh ta. Nghe rõ chưa? Nghe rõ chưa? Giám đốc Tưởng nói rồi, đừng đùa nữa. Đi. Thật là. Cái thằng này, chuyện này chưa xong đâu. Cô ấy là ai? Chủ tịch Vượng Bảo Các. Tưởng Huân, sư phụ của bác sĩ Chu.
Bệnh nhân tạm thời không có vấn đề gì lớn. Anh ấy vẫn chưa tỉnh lại. Là vì trong não có máu bầm. nhưng có thể không làm phẫu thuật. Dần dần sẽ hấp thụ. Được. Anh ấy có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào. Nhưng tình huống này rất không ổn định.
Không được bị kích động. Nếu không sẽ dẫn đến xuất huyết. Tôi biết rồi, cảm ơn anh. Không có gì. Chủ tịch Tưởng. Anh nghe tôi giải thích đã. Mặc dù thầy Joo là do tôi ngộ thương, nhưng đúng là ngoài ý muốn. Anh ra ngoài.
Chủ tịch Tưởng, anh nghe chúng tôi giải thích. Có cần tôi gọi bảo vệ không? Tiểu Phi. Vũ Khôn. Anh tỉnh rồi. Thầy Chu. Tiểu Phi. Vũ Khôn, ở đây không có Tiểu Phi. Cậu ấy không phải Tiểu Phi sao? Cậu nhận nhầm rồi, cậu ấy không phải Tiểu Phi. Tiểu Phi.
Tiểu Phi. Cậu qua đây. Cậu qua đây. Tiểu Phi. Con đừng giận bố. Nào, Tiểu Phi, con qua đây. Vũ Khôn, cậu nhận nhầm người rồi. Qua đây. Cậu ấy không phải Tiểu Phi, Tiểu Phi. Tiểu Phi. Cậu qua đây. Tiểu Phi, cậu qua đây. Vũ Khôn. Cậu…
Con mau qua đây Tiểu Phi. Con đừng giận bố. Bố không nên Không nên đập vỡ xe đạp của con. Không nên vứt ván trượt của con. Con đừng giận bố nhé. Tiểu Phi. Con đừng giận bố. Gọi bố đi. Đừng đùa nữa, Woo Gon. Lâu lắm rồi con không gọi bố.
Mau tỉnh lại đi. Con đừng giận bố. Con mau gọi bố đi. Tiểu Phi. Tiểu Phi. Tiểu Phi. Tiểu Phi. Bố. Ngoan. Con trai ngoan. Tiểu Phi. Cậu ra đây với tôi một lát. Được. Tính toán như ý của ngươi cũng được đấy. Nhân lúc người khác gặp nguy,
Nhận một người cha dễ dàng. Không phải. Anh nhìn kìa. Anh ấy không buông tay thì tôi có cách gì chứ? Đi, đừng để tôi gặp lại anh nữa. Tôi đi cũng được. Nhưng tôi đưa thầy Joo về, chúng ta phải nói về chuyện thi đấu. Cậu còn có lương tâm không vậy?
Người ta đã thế này rồi, Cậu còn nhắc đến chuyện thi đấu à? Không phải, đây là hai chuyện khác nhau. Anh không thể qua cầu rút ván được. Anh tự làm gãy cầu rồi. Tôi nói cho cậu biết, nếu hắn có mệnh hệ gì, ta sẽ không tha cho ngươi. Được.
Thầy Chu thế nào tôi cũng chịu trách nhiệm. Nhưng con trai ông ấy Tiểu Phi đâu? Đã lâu như vậy rồi, không quan tâm đến cha nó. Bây giờ nằm viện rồi mà vẫn chưa đến. Im miệng. Cậu thì biết gì chứ? Tiểu Phi… Anh ấy không còn trên đời nữa.
Thật không ngờ Tiểu Phi đã mất từ lâu rồi. Rốt cuộc Tiểu Phi chết thế nào? Chủ tịch Tưởng không nói. Thầy Chu có phải vì chuyện này nên tâm lý mới có ám ảnh không? Chắc là vậy. Nhưng cũng không dám hỏi. Cậu xem sắc mặt của chủ tịch Tưởng,
Ai dám hỏi chứ? Hỏi nhiều rồi. Không phải cảm thấy tôi có ý gì khác sao? Cậu nhỏ. Cậu nói xem chúng ta không đi tìm thầy Chu, thì anh ấy sẽ không như vậy. Bây giờ chúng ta phải làm sao? Đi một bước xem một bước.
Hôm nay cô ấy không cho chúng ta tham gia thi đấu. Ngày mai để bọn họ lái xe sang đến đón chúng ta tham gia cuộc thi. Thật sao? Đúng vậy, trời không tuyệt đường. Cậu phải tự tin vào bản thân. Cậu có ý gì? Cậu út.
Chúng ta giải quyết vấn đề ở tối nay trước đi. Chúng ta hết tiền rồi. Được. Tôi có cách rồi, đi thôi. Cậu nhỏ. Chúng ta phải làm sao đây? Em còn muốn ở đây không? Muốn. Nhớ em thì nghe anh. Diễn kịch diễn trọn bộ. Diễn kịch gì chứ? Tiểu Lâu à.
Cậu đáng thương quá. Ở cùng cậu, Không ăn không uống, không có chỗ ở à? Tiểu Lâu. Cậu vất vả cho cậu rồi. Không phải, hai người đến đây làm gì? Sao hai chúng tôi lại không thể đến chứ? Đến thăm em. Anh xem hai chúng tôi đáng thương biết bao.
Đáng thương cho hai chúng tôi đi. Người đáng thương tôi không nhìn thấy. Người đáng ghét thì tôi nhìn thấy hai người. Anh có thể có chút tình người không? Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, đều có tình cảm. Hơn nữa, đây trước đây là nhà chúng ta mà.
Bây giờ đây là nhà tôi. Mau đi đi. Lôi Lôi. Hoa Lôi, Tiểu Bố Đinh. Cậu phải làm sao đây? Còn cách nào khác không? Không còn cách nào khác. Chỉ có cách này thôi. Tiểu Lâu à. Cậu thật đáng thương. Đi theo cậu không có cơm ăn, không có chỗ ở.
Không có gì cả. Lôi Lôi. Tiểu Lâu bọn họ thực sự không còn nơi nào để đi nữa. Hơn nữa, Hay là chúng ta… chúng ta thu nhận họ đi. Cùng lắm để bọn họ làm thêm đổi chỗ ăn với chúng ta. Em đó, lúc nào cũng bị sắc đẹp mê hoặc.
Lôi Lôi, tôi nói cũng không sai. Em nghĩ xem, cửa hàng mới của em mở cửa Vậy cũng cần có người giúp đỡ chứ? Hơn nữa trang trí cũng cần có người theo dõi mà. Tiểu Bố Đinh, tôi đau khổ mệt mỏi cũng không sao.
Tôi không thể để Tiểu Lâu vất vả mệt mỏi được. Anh thương xót anh ấy đi, được không? Lôi Lôi. Giúp cậu ấy đi, Tiểu Bố Đinh. Có thôi đi không? Nói cho cậu biết, chỉ một đêm nay thôi. Ngày mai tự tìm nhà ở. Tôi đi, tôi đi. Đến rồi.
Nếu trời có tình thì trời cũng già. Chính đạo nhân gian là… Mau vào đi. Vào đi, là bể dâu. Đa tạ nữ hiệp ra tay giúp đỡ. Chúng tôi tìm được chỗ rồi, lập tức chuyển đi. Sao anh lại đến đây? Tôi tìm anh có việc.