[VIETSUB] Trường Tương Tư 1 – Tập 02 | Dương Tử | WeTV

    =Trường Tương Tư 1= =Tập 2= Tới xem đi. Ca ca, huynh sao thế? Bị hoa mắt thôi, tưởng là gặp được người quen, ai ngờ là nhìn nhầm. Người quen à? Muội có quen không? Muội không quen đâu. Ta nghe nói trong thị trấn có hòn đá biết nói,

    Muốn đi xem thử không? Vâng ạ. Đi thôi. Lục ca lại tới nhé. – Ta đi đây. – Đi thong thả nhé. Đi đây, đi đây. Đi thong thả. Nhà ai không sinh được con nhớ tới Hồi Xuân Đường tìm ta nhé. Cô không sao chứ? Xin lỗi, xin lỗi nhé.

    Ngươi đi đường mà không biết nhìn à? Xin lỗi, xin lỗi, thật sự rất xin lỗi. Hồ lô bọc đường đây. Không đụng đau chứ? Không ạ, chỉ là mấy tên thôn phu quê mùa, người vừa bẩn vừa hôi thối. Đến xem đi. Hồ lô bọc đường đây. Vừa giòn vừa ngọt đây.

    Hôm qua vừa tắm sông mà nhỉ, hôi à? Mời dùng. Ca ca, bánh ở nơi thế này thì sao mà ăn được? Lão Tang ăn đi, chúng ta đến để xem hòn đá. Hòn đá này thú vị ghê. Không chỉ biết nói mà còn biết làm ảo thuật nữa. Chuyện kể rằng,

    Tiểu Vương cơ khổ sở chờ đợi ở Ngọc Sơn nhưng mãi không chờ được ca ca tới đón mình, bèn âm thầm lẻn xuống Ngọc Sơn đi tìm cha mình là Hạo Linh Vương, không ngờ từ đây lại không rõ tung tích, không rõ sống chết.

    Hạo Linh Vương là cha của tiểu Vương cơ, vậy Tây Viêm Vương cũng xem như là ngoại tổ phụ của tiểu Vương cơ, có hai đế vương mà không tìm ra sao? Đời người vô thường, chuyện đời khó đoán. Dù là đế vương Thần tộc cũng không thể thao túng ý trời.

    Ông ấy đang kể chuyện của tỷ tỷ ạ? Đúng vậy. Được rồi, hôm nay chúng ta kể tới đây thôi, ai muốn biết về sau thế nào thì xin gặp lại vào sáng mai. Thạch tiên sinh, ngài chưa từng rời trấn Thanh Thủy mà sao biết nhiều chuyện thế? Đúng vậy.

    Sao ngài biết vậy? Ta đây trời sinh đã nhìn là sẽ không quên. Thế gian này hiếm có chuyện mà linh thạch Thanh Thủy ta không biết. Thiếu chủ. Lão Tang. Tiểu Lục về rồi à. Lão Mộc. Lại làm biếng hả? Lục ca. Nhà ta còn chút việc nên phải đi trước đây. Các… các huynh làm đi nhé. Trong nhà có việc à? Thế cô đi làm việc của mình đi, sau này ghé chơi thường xuyên nhé. Đi thong thả nhé. Tiểu Lục.

    Tiền khám bệnh hôm nay nhiều hơn trước nhỉ? Thỏ tinh ở tiệm đồ ăn sáng sinh được cả ổ thỏ con nên kiếm nhiều hơn. Xem ra ông trời cũng biết Mặt Rỗ nhà chúng ta sắp lấy vợ rồi nên mới phù hộ độ trì. Tiểu Lục, ta nghe nói

    Cửa tiệm ở phía Đông phố có người thuê rồi, là một hộ từ nơi khác vừa tới trấn Thanh Thủy, chỉ là không biết họ định kinh doanh cái gì. Ơ, lỡ họ muốn mở y quán thì chẳng phải là sẽ cạnh tranh với chúng ta à?

    Hôm nay có tiền, hôm nay tiêu, ngày mai có chuyện, ngày mai sầu. Làm việc đi. Làm đi. Là mơ Ngọc Ngạc của Doanh Châu mà Vương cơ thích nhất. Điện hạ đã cất công trồng nó cho Vương cơ đấy. Chỉ tiếc không phải mùa đông nên không thấy hoa mơ.

    Vương tử tốt với Vương cơ quá. Người điện hạ nhà ta thương yêu nhất chính là muội muội mà. Ca ca, huynh xem nhiều hoa mơ chưa này. Ca ca, đẹp không? Mệt mỏi cả ngày rồi, sao điện hạ còn chưa đi nghỉ? Điện hạ lại nhớ đến Vương cơ phải không?

    Cứ nghĩ đến Tiểu Yêu là ta lại khó mà ngủ nổi. Ba trăm năm rồi, ta đã đi khắp Đại Hoang, tìm khắp Hạo Linh và Tây Viêm nhưng chẳng có tin gì về muội ấy. Chắc chắn Tiểu Yêu sẽ nghĩ ca ca của muội ấy rất vô dụng.

    Điện hạ nói vậy là sai rồi. Những năm qua, điện hạ vừa đi khắp Đại Hoang để tìm tung tích của Vương cơ, vừa phải né tránh sự ám sát của Ngũ vương, Thất vương, sống cũng vất vả lắm chứ. Nếu như Vương cơ biết thì sẽ chỉ xót thương điện hạ thôi.

    Chỉ cần tìm được Tiểu Yêu thì chút vất vả ấy có là gì. Trấn Thanh Thủy có vị trí địa lý đặc biệt, đủ mọi loại người, có lẽ lần này sẽ có tin tức. Điện hạ nói phải ạ. Tảng linh thạch Thanh Thủy ấy nói mình đã thấy là sẽ không quên,

    Không gì không biết, huynh đi hỏi thăm xem có thật là ông ta biết tất cả mọi chuyện ở trấn Thanh Thủy không. Lúc ban ngày ta đã muốn đi hỏi thăm rồi mà bị điện hạ ngăn lại. Lần này tới trấn Thanh Thủy, bề ngoài là để điều tra

    Chuyện tàn quân Thần Vinh, còn chuyện tìm Tiểu Yêu thì đương nhiên càng bí mật càng tốt. Ta không muốn để hai vị vương thúc phát hiện. Thì ra là thế. Điện hạ suy nghĩ chu đáo quá. Con định đi đâu vậy hả? Hôm nay đến lượt con rửa bát rồi. Vậy… vậy rửa xong bữa này, bữa sau vẫn phải rửa, sớm muộn gì bát cũng bẩn, con còn rửa làm gì nữa? Vậy ta thấy sau này con khỏi ăn cơm luôn đi, dù sao sớm muộn gì cũng đói,

    Ăn xong bữa này, bữa sau vẫn đói nữa, nếu đã vậy thì sao bữa nào con cũng phải ăn? Con ăn bát con, dù sao con cũng không chê bẩn, ai chê bẩn thì rửa đi. Suốt ngày cãi cùn. Lão Mộc. Con dạy hư bọn Chuỗi Hạt với Mặt Rỗ luôn rồi.

    Con rửa, con rửa. Con rửa là được chứ gì? Mau lên. Rửa đây, rửa đây. Rửa hết nhé. Con đi đây. Vậy còn coi được. Rửa sạch vào đấy. Con biết rồi. Rửa, rửa. Nhìn béo tốt thật. Kho tàu hay hầm cũng ngon cả. Ta bách phát bách trúng từ bao giờ vậy?

    Bớt lo chuyện bao đồng, bớt lo lắng, sống lâu trăm tuổi, vui đời ung dung. Chào Lục ca. Chào nhé. Chào. Lại tới nhé. Chào nhé. Chào Lục ca. Chào Lục ca. Ra ngoài hả? Lục ca đi khám hả? Đi khám, đi khám. Được. Thỏ tinh. Cô không ở cữ hả?

    Huynh có thấy con thú hoang nào sinh con xong là nằm yên một chỗ không? Đứa nào chẳng chạy khắp nơi tìm đồ ăn. Hôm qua nghe thấy tiếng động, có vẻ là dọn tới rồi, chỉ không biết là làm gì thôi. Đừng mở quán ăn cướp khách của ta.

    Sao có thể trùng hợp vậy được. Không chừng là hàng xóm hiền lành thì sao. Ta đi nhé. Đi thong thả nhé. Chào bà chủ. Xin chào. Một cái bánh bao, một cái bánh nướng, một bát đậu nành ngọt. Có ngay đây. Đây, đĩa dưa muối này là ta tặng.

    Nghe nói huynh thuê lâu dài ở đây, sau này mọi người đều là hàng xóm láng giềng, đừng khách sáo nhé. Đa tạ, đa tạ. Tại hạ là Hiên, mới tới nơi này, mong được quan tâm nhiều hơn. Hiên tiểu ca à, tốt quá, tốt quá. Huynh làm nghề gì thế?

    Ta cũng không biết gì, chỉ học ủ rượu với sư phụ nên chuẩn bị mở tiệm rượu. Chờ ủ xong lượt rượu đầu tiên sẽ mở cửa kinh doanh. Tốt quá rồi, con phố này của chúng ta đang thiếu quán rượu đây. Có ngay đây.

    Cái thứ từ đâu tới này là ăn mày à? Này nhóc ăn mày. Ơ này, cậu phải ăn chứ, không ăn thì sức đâu đi xin ăn? Mặt Rỗ, Chuỗi Hạt, có khách bốc thuốc. Thỏ tinh hỏi thăm được rồi. Cái tiệm ở phía Đông con phố, người ta định mở quán rượu,

    Không liên quan đến chúng ta. Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Lục ca. Lục ca. Nãy ở bên bờ Tây Hà, ta thấy một nhóc ăn mày xin ăn. Cũng không biết từ đâu tới, trông đáng thương lắm. Nơi này là trấn Thanh Thủy, thiếu gì chứ chẳng thiếu người đáng thương.

    Dính vào rắc rối thì chết thế nào cũng không biết đâu. Nhưng ta thấy… Nhưng nhị cái con khỉ. Cái thằng nhãi này, có lớn mà không có khôn hả? Muốn sống lâu thì bớt lo chuyện bao đồng. Không lo, không lo, tuyệt đối đừng lo. Ngươi đi xem Chuỗi Hạt

    Đã nấu cơm xong chưa, xong rồi thì chúng ta chuẩn bị ăn. Đi đi. Con ra bờ sông đi bộ cho tiêu cơm đây. Ta giẫm hỏng bánh nướng của cậu, cậu muốn bồi thường thế nào? Lục ca. Thế này… thế này… Sao mà lóng nga lóng ngóng thế?

    Vết roi, vết bỏng, vết dao, vết đâm, những vết thương này có mới có cũ, hơn nữa đều không phải vết thương bình thường. Chịu cực hình thời gian dài, tích lũy từ ngày này qua tháng nọ mà ra. Lục ca, chân. Đây là dùng đinh dài xuyên từ bàn chân lên.

    Hơn nữa còn nhổ cả móng chân. Trước đây cái chân này bị người ta đánh gãy lại tự mọc ra, nhưng không được chữa trị nên mọc lệch rồi. Sau này muốn đi đường thì phải đập vỡ rồi nối lại. Đập vỡ chân hắn á? Đi lấy cái búa cho ta.

    Lấy cái to nhất ấy. Ngây ra đó làm gì? Đi lấy đi. Đi, đi, đi. Tiểu Lục. Người này là Thần tộc, hơn nữa không phải là loại Thần tộc thấp kém như ta và con. Con biết rồi. Vậy mà con còn dám cứu hắn?

    Giết người cũng chỉ cần chém phát là xong, giày vò bằng cực hình thế này thì đằng sau chắc chắn có nguyên nhân không tầm thường. Cứu người không nên cứu chính là tự tìm đường chết đấy. Ta đi đun nước nóng. Lục ca, Lục ca, Lục ca. Búa đây, búa đây.

    Nhìn thấy chỗ này chưa? Đập đi. Ta không dám. Ngươi đưa đây. Ngươi nói xem, trông ngươi còn to hơn gấu, sao gan lại bé như chuột vậy? Đỡ hắn. Đừng sợ, nơi này là Hồi Xuân Đường, là một y quán. Vết thương trên chân cậu phải mau chóng chữa trị.

    Ta là một y sư, bây giờ ta sẽ đập gãy chỗ xương lệch của cậu. Tổng cộng phải đập ba lần. Nếu cậu thực sự không chịu được thì cứ kêu lên. Tiểu huynh đệ yên tâm đi, Lục ca nhất định sẽ chữa khỏi chân cho cậu. Một, hai, ba. Xong rồi.

    Lục ca. Hắn ngất đi rồi. Hắn cũng ghê gớm thật, đau thế mà không kêu tiếng nào. Chút đau đớn này chẳng là gì so với cực hình mà trước kia hắn phải chịu. Nào. Giúp ta. Tiểu Lục, thuốc được rồi. Dậy nào, uống thuốc. Đưa con đi. Há miệng.

    Hắn chịu cực hình nhiều năm, lục phủ ngũ tạng đều tổn thương nặng nề, chúng ta cũng đâu có thần đan tiên dược, e là không sống được lâu đâu. Cố hết sức, nghe số trời thôi. Thuộc hạ đã liên lạc với nội gián ẩn mình trong tàn quân Thần Vinh.

    Tàn quân Thần Vinh phòng bị nghiêm ngặt, nội gián mai phục không dễ dàng. Đừng tùy tiện hành động. Thuộc hạ hiểu. Ngũ vương Thất vương hoạt động nhiều năm, lại chẳng làm gì được tàn quân Thần Vinh, lần này có thể thuận lợi xâm nhập nội bộ quân địch như thế

    Là nhờ chủ thượng sắp đặt tỉ mỉ. Trước giờ tàn quân Thần Vinh luôn là mối lo của gia gia, cũng đến lúc nên diệt trừ rồi. Nếu lần này thành công thì sẽ là công lao to lớn, có lẽ có thể giúp chủ thượng về núi Tây Viêm. Thiếu chủ, thiếu chủ.

    Thiếu chủ. Thiếu chủ. Thiếu chủ. Ta hỏi thăm rõ rồi. Tuy linh thạch Thanh Thủy này chỉ là một thạch yêu nho nhỏ, linh lực không cao, nhưng vì ông ấy đã sừng sững ở trấn Thanh Thủy mấy vạn năm, nên quả thực ông ấy biết rõ

    Mọi chuyện lớn nhỏ ở trấn Thanh Thủy. Tốt. Đêm nay chúng ta sẽ đi ghé thăm tảng linh thạch này. Thạch tiên sinh, quấy rầy đêm khuya, có một chuyện xin nhờ. Chuyện gì mà không thể nói ban ngày, cứ phải quấy nhiễu giấc mơ đẹp của ta chứ?

    Đây là bình ngọc tủy vạn năm của Ngọc Sơn, nghe nói có lợi cho việc tu hành của Yêu tộc. Mời Thạch tiên sinh nhận cho. Không biết khách quan có chuyện gì? Ta có một người quen đã đến trấn Thanh Thủy, nhưng không biết rốt cuộc cô ấy đang ở đâu.

    Nghe nói Thạch tiên sinh không gì không biết nên muốn nhờ Thạch tiên sinh tìm kiếm giúp. Chuyện này dễ thôi. Nhưng không biết người khách quan muốn tìm trông như thế nào? Nhiều năm không gặp, ta cũng không rõ vẻ ngoài của cô ấy. Nhưng giữa trán của cô ấy

    Có một vết bớt hình hoa đào. Đơn giản, đơn giản. Lại không có. Sao lại không có? Chuyện này… chuyện này không liên quan gì đến ta. Ta đã đi tìm người này theo yêu cầu của khách quan rồi. Thực sự không tìm được. Tiên sinh nói phải. Đa tạ tiên sinh.

    Khách quan còn chuyện gì nữa không? Ta đột nhiên nghĩ ra, có thể người quen của ta sẽ thay đổi dung mạo. Không biết lúc Thạch tiên sinh tìm người có thể nhìn xuyên qua ảo ảnh, thấy được hình dáng thật không? Linh lực của ta có hạn, không thể làm được.

    Ta có thể truyền linh lực cho tiên sinh. Chắc hẳn khách quan là Thần tộc nhỉ? Đối với ta, linh lực của Thần tộc trăm lợi mà không hề có hại. Tất nhiên là ta đồng ý. Thiếu chủ, chuyện này không ổn đâu. Lão Tang. Thiếu chủ, đừng cố quá,

    Tiêu hao quá nhiều linh lực trong một lần cơ thể sẽ không chịu nổi đâu. Linh lực càng nhiều thì có lẽ hiệu quả tìm người sẽ càng tốt hơn. Thiếu chủ. Đủ rồi, đủ rồi. Tại sao lại dừng trên người họ? Ta biết rõ tiểu y sư này,

    Tên là Văn Tiểu Lục, ở thị trấn này mấy chục năm rồi. Hắn còn thu nhận một lính Tây Viêm đào ngũ không muốn đánh trận, còn nhặt hai đứa trẻ mồ côi thuộc Nhân tộc, nuôi lớn bọn chúng, chắc chắn không có vấn đề.

    Nhưng người bị thương này trông rất lạ mặt, hình như chưa thấy bao giờ. Người ta tìm là một nữ tử, không phải nam nhân. Tuy họ đều là Thần tộc nhưng không hề thay đổi dung mạo. Ta đã tìm khắp trấn Thanh Thủy rồi, chắc chắn người mà ngài muốn tìm

    Không ở trấn Thanh Thủy. Sao nóng vậy chứ? Lão Mộc, bưng bát thuốc vào cho con, mau lên. Tới đây. Sao thế? Vết thương của nhóc ăn mày nặng quá nên ngất đi rồi, con phải đút thêm ít thuốc cho hắn. Vết thương của Thần tộc, thuốc thang nhân gian bình thường không cứu được đâu.

    Giờ hắn thành ra thế này rồi, thở ra thì nhiều, hít vào thì ít, ta bảo Chuỗi Hạt và Mặt Rỗ đi chuẩn bị quan tài thôi. Hắn chịu bao khổ cực vậy rồi, ra đi sớm hơn không chừng lại là giải thoát. Yên tâm đi, ta là thần y đấy,

    Cậu sẽ khỏe lại nhanh thôi. Ca ca. Ca ca. Ca ca. Mới sáng sớm mà sao đã không thấy đâu? Ca ca. Mới sáng sớm mà ca ca đi đâu thế? Sao chẳng nói năng lấy một lời? Ta đi mua đồ ăn sáng cho muội.

    Bánh bao súp ở quán đồ ăn sáng bên cạnh, ngon lắm đấy. Ta không muốn ăn mấy thứ dơ bẩn này, ca ca thưởng cho Lão Tang đi. Vậy muội muốn ăn gì? Ca ca đi nấu cho muội. Chỉ cần là ca ca nấu thì ta sẽ ăn. Được.

    Vậy muội đi chơi một lát đi, ta sẽ làm xong ngay thôi. Bảo sao người ngoài đều nói điện hạ không có tí khí phách nào, chỉ biết nịnh bợ, lấy lòng Vương cơ Hạo Linh. Vật vã ở ngoài cả tối, đã cạn hết linh lực

    Mà vẫn không nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, còn ở đây nấu bữa sáng gì đó. Thật sự không biết thương tiếc sức khỏe của mình tí nào. Hồi nhỏ Tiểu Yêu cũng kén ăn, không quen ăn đồ ăn của Tây Viêm, chê thịt dê quá tanh, bánh thì quá cứng,

    Không thích ăn canh thịt dê cũng không thích ăn bánh nướng áp chảo. Tiếc là hồi đó ta không biết nấu ăn, không thể nấu cho muội ấy ăn. Không biết bây giờ Tiểu Yêu có khẩu vị thế nào, thích ăn cái gì. Lục ca, huynh đúng là thần,

    Người chết rồi cũng cứu sống được. Lục ca, ta cứ tưởng trước đây huynh chỉ là một tên nửa vời ăn cơm giang hồ, không ngờ huynh lại có bản lĩnh thật. Lục ca của ngươi còn nhiều bản lĩnh lắm. Lát nữa hầm ít canh vịt cho nhóc ăn mày nhé,

    Cho ít muối thôi, đừng cho gia vị gì khác. Họng của hắn cũng bị thương, hầm nhừ thịt vịt ra nhé. Là sao? Ai mà biết. Lục ca uống nhầm thuốc à? Huynh ấy chủ động rửa bát khi nào vậy? Tỉnh rồi à? Đời người ấy mà,

    Chẳng có khó khăn nào không vượt qua được. Chờ cậu khỏi bệnh rồi vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu. Ta ra ngoài kiếm tiền khám bệnh đây, dưỡng bệnh cho tốt nhé. Nhìn cái gì? Lục ca, huynh chăm sóc hắn tận tình quá đấy, cứ như chăm trẻ con ấy,

    Ai không biết lại tưởng huynh là mẹ hắn đó. Muốn ăn đòn đúng không? Trông chừng hắn cẩn thận. Nhóc ăn mày, Lục ca tốn cả đêm cứu cậu, cậu phải cố gắng sống tiếp, không thì phụ hết tâm huyết của Lục ca. Nào, để ta gỡ cho cậu. Sao thế?

    Không muốn để ta gỡ cho à? Được, thế lát cậu tự gỡ ra đi. Bắt đầu từ hôm nay, cậu có thể tắm rửa đàng hoàng rồi. Ta chăm sóc cậu lâu vậy rồi, lau người, lau thuốc, gội đầu cho cậu rồi, còn gì ta chưa thấy đâu. Với lại,

    Hai ta đều là nam nhân, cậu né cái gì? Ta cũng có bắt cậu chịu trách nhiệm đâu. Ta… ta vẫn còn ít việc bên kia, cậu tự tắm đi, tự tắm đi nhé. Ta cảm thấy nhóc ăn mày này không phải đồ đần thì cũng bị câm. Lâu vậy rồi mà chưa từng nói câu nào, đau cũng không biết kêu. Nói vớ vẩn, bị thương nặng như vậy mà hắn vẫn kiên trì sống tiếp, nghị lực không tầm thường đâu,

    Chắc chắn không phải đồ đần. Chân hắn khỏi rồi thì để hắn đi đi, đây không phải nơi hắn nên ở. ♪Người là ánh trăng♪ ♪Lướt qua vết thương năm tháng♪ ♪Chữa lành dĩ vãng♪ ♪Người là gió nhẹ♪ ♪Thổi bay dối gian trên cõi đời♪ ♪Xoa dịu mọi thăng trầm♪

    ♪Người là nắng ấm♪ ♪Mở cánh cửa sổ xua tan bóng đêm♪ ♪Xóa nhòa mông lung♪ ♪Người là hương thơm♪ ♪Muôn hoa nở rộ sức sống♪ ♪Hàn gắn dòng thời gian♪ ♪Những năm tháng trôi mang nặng thân ta♪ ♪Không hỗn loạn cũng chẳng bi thương♪ ♪Đi khắp hồng hoang, thiếu vắng ánh mắt nàng♪

    ♪Chỉ còn lại hư không♪ ♪Sương gió lướt qua quãng đời ta♪ ♪Không tranh giành cũng chẳng mất mát♪ ♪Tắm mình trong nắng gắt, thiếu đi ánh nắng của nàng♪ ♪Bầu không khí chỉ để lại nóng bức♪ ♪Vạn vật đều tăm tối, chỉ có ánh mắt nàng rực sáng♪

    ♪Nương theo lòng mình đi nhìn ngắm ánh dương phương xa♪ ♪Trước mắt đều là bi thương, chỉ có đôi mày nàng cong cong♪ ♪Đợi nàng cùng uống một chén trăng đêm♪ ♪Lúc đến kéo theo gió mưa, khi đi mang theo bốn mùa♪ ♪Vắng bóng nàng, phong cảnh đẹp đến mấy cũng héo hon♪

    ♪Thuở ban đầu ập đến mãnh liệt, ngày sau lại hối hả rời đi♪ ♪Nàng không tới, trời đất đẹp đến đâu cũng hoang tàn♪