[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 27 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV

    ♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪

    ♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪

    ♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= =Tập 27= Công tử, đã thu xếp ổn thỏa cho hiệu úy rồi ạ.

    Cho dù đường xá có gập gềnh thế nào, hiệu úy cũng sẽ không tỉnh lại. Lần này từ biệt, không biết còn có thể gặp lại nhau nữa hay không. Có thể bầu bạn với công tử bao nhiêu năm là phúc của A Thứ. Đừng ngốc như vậy.

    Nếu đại tướng quân thật sự xông vào, ngươi cứ nói là ta ép ngươi làm như vậy. Ngươi nhất định phải bảo vệ tính mạng mình. Sau khi thoát thân thì lại tới tìm ta. Tiếng gì vậy? Là tiếng kỵ binh hạng nặng của quân Thôi Gia đang xông lên.

    Kỵ binh hạng nặng kiểu gì mà lại gây chấn động cả mặt đất như vậy? Đó là con át chủ bài để quân Thôi Gia được xưng là quân Định Thắng. Không gì có thể ngăn cản được kỵ binh hạng nặng của quân Thôi Gia. Bất cứ ai, bất cứ trận pháp gì

    Đứng trước kỵ binh hạng nặng của quân Thôi Gia đều sẽ bị san bằng. A Huỳnh. A Huỳnh. Đi mau. Đi đi. Đi thôi. Có nghe thấy không? Đi mau, đi mau đi. Tên họ Liễu này vẫn còn tác dụng, đưa hắn đi cùng. A Huỳnh. A Huỳnh. A Huỳnh. A Huỳnh.

    Sau này không được như vậy nữa. Muội còn như vậy thì ta sẽ đau lòng đấy. Thập Thất lang! Ta đây, ta đây. Thập Thất lang. Là huynh thật sao? Ta đây. Huynh biết không? Có một ngày, khó khăn lắm ta mới trốn ra được, nhìn thấy huynh.

    Cuối cùng lại phát hiện đó là mơ, không phải là thật. Bây giờ ta là thật. Không tin thì muội xem này. Đúng không? Bọn ta đã đưa tất cả số trâu có thể tìm được trong phạm vi trăm dặm tới đây hết cả rồi. Trên bụng đàn trâu này

    Có buộc vỏ cây. Các ngươi không biết đấy chứ, lúc đàn trâu xông lên, đất rung núi chuyển. Người ở biệt uyển nhìn thấy còn tưởng đó là kỵ binh hạng nặng của quân Thôi Gia thật. Sợ đến mức ai cũng gào ầm lên

    “Kỵ binh hạng nặng của quân Định Thắng tới rồi”. Cảnh tượng đó đúng là hoành tráng, ngoạn mục. Vậy vết thương kia của huynh là sao? Ngươi đừng nhắc đến nữa. Lúc ta cưỡi trâu xông qua đó, đám người Yết Thạc đúng là có hoảng loạn một lúc. Nhưng nhìn kỹ lại,

    Thấy không phải kỵ binh hạng nặng, thế là nhào tới. Đang đánh hăng thì ta thấy tên A Thứ kia định chạy, ta mới đuổi theo. Thế là bất cẩn, đây này, bị thương luôn. Huynh cứ chém gió tiếp đi. Đấy mà gọi là bị thương nhẹ à? Ta nói mọi người nghe,

    Lần này Bào đại ca bị thương rất nặng. Trong nửa năm, một năm tới, huynh không được đánh nhau đâu đấy. Nếu không lại tổn thương nội tạng, đến lúc đó thần tiên cũng không cứu nổi. Giờ mà không cho ta đánh nhau thì có mà

    Còn khó hơn là không cho ta uống rượu. Rượu cũng không được uống. Huynh chỉ… Huynh chỉ có thể ăn lạc thôi. Đúng, ăn nhiều lạc vào. Ăn nhiều lạc vào. Ta nói này Tai, ngươi mau chóng rước Đào Tử cô nương về nhà đi. Để cô ấy khỏi phải

    Lo này lo nọ suốt ngày. Chứ ta hết chịu nổi rồi. Đúng thế. Huynh nói vậy là không đúng rồi. Sao Đào Tử cô nương gả cho Tai thì không thể lo này lo nọ nữa? Ơ hay. Đúng đấy. Ngươi không hiểu ý của Bào đại ca rồi.

    Sau khi Đào Tử cô nương gả cho Tai thì ngày ngày phải lo cho Tai, không còn sức đâu mà lo cho chúng ta nữa. Đúng đấy. Đào Tử cô nương là người trượng nghĩa. Cho dù sau này gả cho người ta, chúng ta có bị thương,

    Cô ấy lại mặc kệ chúng ta được chắc? Thiên linh linh, địa linh linh, ta không muốn bị thương đâu. Đào Tử cô nương, ta không bao giờ cần cô phải lo cả. Chúng ta đều sẽ không để Đào Tử cô nương phải lo.

    Chuyện mà Đào Tử cô nương nên lo nghĩ nhất chính là sinh mấy đứa con với Tai, có đúng không? Đúng vậy, sinh con, sinh con. Đào Tử. Đừng đi mà, Đào Tử cô nương. Đào Tử. Sinh mấy đứa? Đào Tử cô nương. Sinh mấy đứa? Tránh ra. Sinh một đàn.

    Đào Tử, muội đừng nghe bọn họ nói bậy. Bọn họ nói linh tinh đấy. Muội đừng giận mà. Tránh ra. (Thanh Vân Quán) Thần Hàn Sướng (Thanh Vân Quán) bái kiến Thái tử phi điện hạ. Hàn tướng quân miễn lễ. Bây giờ, ta đã là người ăn chay niệm Phật. Sau này đừng nhắc lại danh xưng trước đây nữa. Vâng. Mời ngồi. Thái tôn điện hạ mọi chuyện đều ổn thỏa. Nghe nói thần muốn đến gặp người,

    Thái tôn rất vui, chỉ mong có một ngày có thể đích thân tới bái kiến người. Chắc nó đã cao lên nhiều rồi đúng không? Tình hình trong cung phức tạp, nếu không thần đã lặng lẽ dẫn ngài ấy tới gặp người rồi. Tần Vương từng hứa với ta

    Nhất định sẽ phò tá thái tôn kế thừa ngôi vua. Bây giờ người vẫn cảm thấy Tần Vương đáng tin sao? Ta vẫn cảm thấy cậu ta đáng tin. Tần Vương đáng tin, Tín Vương và Tề Vương lại hừng hực dã tâm. Tín Vương là con cả,

    Tề Vương là con thứ của dòng chính, Tần Vương lại có công trạng lớn lao, rất dễ khiến người khác dè chừng. Tín Vương là người bạc tình bạc nghĩa. Người này bốc đồng nóng nảy, ra tay ác độc, nhưng lại không được thông minh. Nhìn hắn sát hại thê tử kết tóc

    Là đủ biết rồi. Ta chỉ hy vọng hắn sẽ bị giam cả đời. Vâng. Thần sẽ liên lạc với bề tôi cũ trong triều trung thành với Thái tử, sẽ không để Tín Vương được thả ra dễ dàng. Còn về Tề Vương, mặc dù hắn ra sức che giấu,

    Nhưng cũng có thể nhận ra hắn vô cùng thèm muốn được làm người kế vị. Người này chỉ có chút khôn vặt, chứ không hề có trí tuệ. Sớm muộn gì hắn cũng để lộ sơ hở. Đến lúc đó chúng ta sẽ xử hắn một phát gọn ghẽ. Vâng. Tới đây.

    Thôi tiểu thư, ăn thử món linh dương nướng của quân Trấn Tây bọn ta đi. Cảm ơn. Ta ăn thử nhé. Ăn đi. Ngon thật đấy. Thập Thất lang. Ngon nhỉ? Thập Thất lang, có một việc bọn ta vẫn luôn giấu, chưa nói với ngài. Chuyện gì thế? Có phải lại giấu ta

    Lén tới Phong Nghênh Lâu uống rượu không? Không phải. Lúc trước, ta có tới tìm ngài xin bạc mấy lần còn gì? Nói là đến Phong Nghênh Lâu uống rượu, thực ra không phải. Bọn ta tiêu tiền vào việc khác rồi. Bào ca, huynh đừng nói như vậy. Huynh nói như vậy

    Làm như chúng ta tiêu tiền vào việc không thể để người khác biết vậy. Đúng. Tiêu tiền mà cũng tiêu được vào chỗ không thể để người khác biết à? Đó là chỗ nào vậy? Là Phong Nghênh Lâu… Đào Tử, cô mau ăn thịt linh dương đi. Đúng, ăn thịt linh dương đi.

    Ăn thịt linh dương. Chỗ nào vậy? Thập Thất lang. Ta không biết. Bọn ta đã bỏ tiền cứu một người. Đúng. Đúng, bọn ta đã cứu người. Bọn ta đã cứu một người. Không đúng, bọn ta đã cứu hai người. Đúng, hai người. Đúng. Bọn ta đã cứu Cần nương tử

    Và con gái Tiểu Hỉ Nhi của cô ấy. Thời buổi loạn lạc, chiến tranh liên miên. Phu quân của Cần nương tử mượn gạo của điền trang hoàng gia không trả nổi, thế là bị đánh chết luôn. Cần nương tử đi bán nghệ cũng không trả hết nợ nần.

    Chủ gánh hát ép cô ấy làm kỹ nữ, còn muốn bán cả cô con gái Tiểu Hỉ Nhi của cô ấy. Tiểu Hỉ Nhi mới bốn tuổi, nhịn được không? Không nhịn được. Bọn ta mới thương lượng, góp tiền chuộc thân cho Cần nương tử. Bọn ta đã sắp xếp

    Cho Cần nương tử ở quê nhà của Triệu nhị ca ta, còn dựng cho ba gian nhà lá. Ngay thôn Triệu Gia, Tam Lý Xung, xã Bàng, huyện Cư ở Nghi Châu luôn đó. Tam Lý Xung là một nơi rất tốt, có núi có sông. Dưới sông còn có rất nhiều vịt con.

    Vịt con. Đúng vậy. Nó có thể đẻ trứng. Vịt con lại có thể ấp ra vịt con. Thập Thất lang, đến lúc đó bọn ta sẽ cùng nhau về Lao Lan Quan với ngài. Đúng, đúng. Về Lao Lan Quan. Đi Tam Lý Xung. Thập Thất lang, bọn ta đã bàn bạc hết rồi.

    Đợi sau này già rồi, không đánh trận nữa, bọn ta sẽ rời Lao Lan Quan về Tam Lý Xung. Ngài mà rảnh rỗi thì tới thăm bọn ta nhé. Tới thăm bọn ta. Thập Thất lang, chuyện ngài chém gió, bọn ta giúp ngài biến thành thật rồi. Mười sáu mẫu ruộng tốt,

    Bốn con bò béo tốt, bọn ta chuẩn bị đủ cho ngài rồi. Đúng, chuẩn bị đủ hết rồi. Nếu đã như vậy thì… Được, quyết định vậy đi. Quyết định vậy đi. Cạn. Cạn chén. ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc đầu là ghềnh Ngân Tùng♪ ♪Ghềnh♪

    ♪Cá ở ghềnh Ngân Tùng rất béo♪ ♪Không sánh được với đôi mắt đẹp của cô nương♪ Doanh Châu lạnh lẽo, cực kỳ ít đom đóm. Cứ đến độ Trung thu mà gặp được một con đã là hiếm lắm rồi. Nhưng mà vào đêm ta ra đời, lại có một con đom đóm

    Bay vào từ cửa sổ, rồi đậu trên tã lót của ta. Nhấp nha nhấp nháy, tỏa sáng lấp lánh. Thế nên mẹ ta mới đặt tên mụ cho ta là A Huỳnh. Hóa ra tên của muội có nguồn gốc như vậy. Tên của ta được Tông Chính Tự đặt cho.

    Ý trên mặt chữ rất hay, hy vọng sau này ta sẽ thông minh nên đặt tên là Nghi. Nhưng cuối cùng, ta lại không có tên mụ. Từ nhỏ nhũ mẫu đã gọi ta là Thập Thất lang. Thế là cứ gọi như thế, xong ai cũng gọi vậy. Vậy sau này,

    Ta cũng sẽ gọi huynh là Thập Thất lang thôi. Lúc muội luôn miệng gọi ta là Tần Vương điện hạ, không biết ta đã tức thế nào đâu. Hồi nhỏ, cha biết ta thích đom đóm nên suốt ngày nói với ta, “A Huỳnh, cha bắt cho con một con đom đóm,

    Con đồng ý với cha một việc được không?” Nếu không bắt ta học bài thì cũng bắt ta viết chữ. Nhưng ta toàn chơi xấu. Ta nói với ông ấy “Cha ơi, bắt một con đom đóm thì không được đâu. Cha phải bắt cho con một trăm con, con mới đồng ý cơ”.

    Nhưng cha ta thực sự quá bận, ông ấy làm gì có thời gian đi bắt cho ta thật. Thế nên, ta chưa từng được thấy một trăm con đom đóm cùng lúc bao giờ cả. Nhưng tối nay, chắc chắn là ở đây có một trăm con đom đóm. Xòe tay ra. A Huỳnh,

    Ta bắt cho muội một trăm con đom đóm, muội có thể hứa với ta một việc không? Ta sẽ không đồng ý đâu. Cho dù huynh bắt một nghìn con, một vạn con đom đóm cho ta, ta cũng sẽ không đồng ý. Tối nay vui thế này,

    Đừng nhắc đến những chuyện khác nữa, được không? ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc đầu là ghềnh Ngân Tùng♪ ♪Cá ở ghềnh Ngân Tùng rất béo♪ ♪Không sánh được với đôi mắt đẹp của cô nương♪ Nước sông Lao Lan mười tám khúc. Bài hát này hay thật đấy. Đúng vậy.

    ♪Duyên phận trời định♪ ♪Nhưng lại mang nhầm thân phận♪ ♪Yên lặng, nhẫn nại vô tận♪ ♪Muốn thoát khỏi tranh chấp♪ Mong sao khoảng thời gian này có thể kéo dài hơn một chút, ♪Sự tin tưởng ăn ý♪ dài hơn một chút nữa. ♪Chỉ thuộc về hai ta♪ ♪Bay rực rỡ khắp trời♪

    A Huỳnh, thực ra ta… ♪Người là niềm mong đợi lúc đầu, khiến tim ra rực sáng♪ ♪Người là đáp án cuối cùng, không gì hối tiếc♪ ♪Vẽ lời muốn nói thành bức họa♪ ♪Từng cuộn, từng cuộn♪ ♪Người là lời thề duy nhất, hiểu mà không nói♪

    ♪Người là nỗi nhớ vĩnh hằng, không bao giờ thay đổi♪ ♪Tình nguyện vì người vứt bỏ thế giới này♪ ♪Đời này không hối hận♪ Việc quân khẩn cấp! Việc quân khẩn cấp! Yết Thạc đánh chiếm Bạch Thủy Quan rồi à? Bạch Thủy Quan là chỗ nào? Bệ hạ, Bạch Thủy Quan

    Là vùng đất hiểm yếu của Liêm Châu, là cánh cửa quan trọng nhất ở phía Bắc triều ta. Sau Bạch Thủy Quan là Nhạn Châu, Trạc Châu, không còn nơi hiểm yếu để phòng thủ, chỉ có thể dựa vào sông Mang để chống giặc. Thậm chí kỵ binh của Yết Thạc

    Có thể xông thẳng vào thủ phủ Sóc Châu. Bệ hạ, Bạch Thủy Quan đã thất thủ như thế nào vậy? Đó là cửa ải quan trọng để phòng thủ Yết Thạc mà. Bình Lương đại tướng quân Thôi Ỷ vốn nên cử lực lượng hùng hậu đóng giữ ở đó chứ.

    Theo tin cấp báo, tướng quân trấn thủ Bạch Thủy Quan bị chính con nuôi của Thôi Ỷ là Liễu Thừa Phong khuyên hàng, đầu hàng Yết Thạc. Thành trì phía Nam Bạch Thủy Quan ngập tràn khói lửa, bị kỵ binh của Yết Thạc giày xéo chà đạp. Quân báo chi tiết hơn

    Phải qua mấy hôm nữa mới có thể truyền đến triều đình. Thần nghe nói mấy hôm trước, Thôi Ỷ kia đích thân dẫn binh rời khỏi Lạc Dương, đi về phía Bắc. Hành động này của Thôi Ỷ là có ý gì? Người tấn công Bạch Thủy Quan

    Đã là con nuôi của ông ta thì có lẽ Thôi Ỷ đã câu kết với Yết Thạc từ lâu rồi. E rằng bây giờ đất nước lâm nguy rồi. Tần Vương đâu? Lúc không cần đến nó thì suốt ngày nghĩ đến việc đánh giặc. Bây giờ nó đi đâu rồi?

    Tên nghịch tử này, nó muốn làm trẫm tức chết đây mà. Đại ca, trong lòng phụ hoàng vẫn thương huynh lắm. Chỉ là gần đây quần thần trong triều lại nhảy ra, nói phải trừng trị nghiêm đại ca. Giam lỏng thôi chưa đủ, còn phải tước vương vị của đại ca nữa.

    Phụ hoàng không muốn đâu, nhưng cũng không tiện công khai bảo vệ đại ca. Đều tại Lý Nghi âm thầm giở trò. Đúng rồi đại ca. Lần này phụ hoàng giận Lý Nghi thật rồi. Hôm nay còn chửi nó nữa cơ. Bảo là Lý Nghi không chỉ rời kinh khi chưa có lệnh,

    Trên đường về kinh còn cố tình tới điền trang hoàng gia của đại ca, cướp kho lương của đại ca để chia cho đám tá điền đó. Ức hiếp người khác quá đáng. Nó đang chống đối ta, muốn làm mất mặt ta. Nhân lúc ta bị giam lỏng, nó còn dám cướp cả…

    Còn dám cướp cả trang viên của ta. Phụ hoàng nói vốn người còn mong Lý Nghi đi đánh Yết Thạc. Nhưng Thôi Ỷ liên tục gửi sớ nói ông ta ở gần Sóc Châu. Kết quả phụ hoàng đổi ý, nói để Thôi Ỷ đi đánh, còn nói đợi Tần Vương về

    Sẽ để nó đi giành lại Lạc Dương. Nói tới nói lui, nó cũng chỉ nắm giữ quân Trấn Tây, cũng chỉ biết đánh trận thôi mà. Chịu thôi, ai bảo quân Trấn Tây chỉ nghe lời Lý Nghi. Đấy là quân Trấn Tây của triều đình ta, đâu phải của Lý Nghi.

    Trước kia chiến sự nguy cấp, không ai lo mấy việc này. Bây giờ thiên hạ thái bình, nó dựa vào đâu mà nắm giữ quân Trấn Tây? Vậy chẳng phải nó muốn làm gì thì làm à? Đúng đó đại ca. Quần thần trong triều cũng lên án,

    Phụ hoàng cũng đắn đo rất nhiều. Nhưng không thể thu hồi binh quyền của nó được. Cha. Tốt rồi. Bình an là tốt. Để cha xem nào. Vẫn ổn, vẫn ổn. Chỉ gầy đi thôi, không bị thương. Cha cũng gầy đi rồi, còn tiều tụy hơn nữa. Chắc chắn là do cha hành quân đêm ngày, còn phải lo cho con. Ta nhận được bồ câu đưa thư,

    Nói Tần Vương đã cứu con ra. Nói thật, phải đến đêm đó cha mới dám nhắm mắt ngủ. Suốt chặng đường, cha lo lắng như ngồi trên đống lửa. Đã để cha phải lo rồi ạ. Sao Tần Vương không vào doanh trại? Cậu ta sợ

    Uy phong của quân Thôi Gia chúng ta à? Cha, Tần Vương đưa con về đây với cha, rồi huynh ấy sẽ đi ngay. Con nhìn cậu ta đi, có khi còn chẳng mất sợi lông nào. Thế mà còn nói bôn ba vất vả để cứu con gái ta. Cha,

    Huynh ấy dẫn binh rời kinh khi chưa có lệnh, vậy đã là mạo hiểm lắm rồi. Để người cha Hoàng đế hồ đồ của cậu ta chém đầu cậu ta luôn thì tốt. Cha à. Cậu ta đi thật à? Người ta cứu con đấy, con không ra tiễn à? Cha, cha vừa nói

    Để người cha hồ đồ của huynh ấy chém đầu huynh ấy còn gì. Chuyện nào ra chuyện đó chứ. Người ta cứu mạng con đấy, sao con không ra tiễn? Thôi, cũng không có gì để tiễn. Ta bảo mà. Cái đám Lý gia toàn một lũ ngốc. Cha,

    Rốt cuộc bây giờ cha bênh ai vậy hả? Đúng là hết thuốc chữa, hết thuốc chữa. Báo cáo. Đại tướng quân, Yết Thạc đánh chiếm Bạch Thủy Quan rồi. Phụ hoàng, người nhớ hết chưa? Nhất là mấy lời về Thôi Ỷ và Bạch Thủy Quan ấy. Nhất định phải phản bác Tần Vương,

    Để nó không thể nói đỡ cho Thôi Ỷ. Yên tâm đi, trẫm vẫn nhớ được vài ba câu đấy. Vậy nhi thần xin cáo lui. Điện hạ tới. Nhi thần bái kiến phụ hoàng. Con còn biết đường về à? Lần này đi săn, đúng là con đã đi hơi xa.

    Con luôn miệng nói là đi săn, sao lại đi săn tới tận điền trang của đại ca con thế? Hơn nữa còn cướp hết lương thực ở trang viên của đại ca con. Nhi thần đang định hỏi phụ hoàng đây. Vì sao người lại nói với các quan trên triều

    Là muốn bỏ lệnh cấm túc cho Tín Vương? Mới cấm túc chưa bao lâu đã thả ra. Người vì tình riêng mà làm trái luật như vậy, thiên hạ sẽ nghĩ gì? Đừng có ở đây chỉ tay năm ngón, hùa theo đám quan văn,

    Luôn miệng nói ta vì tình riêng mà làm trái luật. Rốt cuộc ta là Hoàng đế hay con là Hoàng đế? Phụ hoàng không nên nói vậy. Đừng có dạy đời trẫm. Nhi thần không dám. Không dám? Con dám làm nhiều chuyện lắm. Thôi Ỷ dẫn binh rời khỏi Đông Đô.

    Nghe nói con gái hắn vừa về Lạc Dương, hắn đã dẫn không ít người về trấn giữ. Con về rồi thì dẫn quân Trấn Tây đi đòi lại Lạc Dương đi. Phụ hoàng, Thôi Ỷ đang lên phương Bắc chặn đánh Yết Thạc, phụ hoàng lại ra lệnh con tấn công Lạc Dương.

    Nếu Thôi Ỷ biết hậu phương gặp chuyện, chẳng lẽ phụ hoàng không sợ lòng quân dao động hay sao? Lạc Dương là Đông Đô của triều đình. Thôi Ỷ mặt dày chiếm cứ nơi đó, chẳng lẽ ta không được giành lại nhân lúc hắn không đề phòng sao?

    Không biết con nghĩ gì nữa luôn. Cả ngày chỉ nghĩ tới đánh trận, giờ bảo con đi đánh trận thì lại kháng chỉ. Phụ hoàng, Thôi Ỷ đang chiến đấu ở tiền tuyến, chúng ta không thể làm loạn hậu phương của ông ấy. Trong tin tình báo viết rất rõ

    Bạch Thủy Quan đã mất như thế nào. Con trai Thôi Ỷ chạy đến khuyên hàng, tướng thủ thành niệm tình cũ nên không nỡ giết hắn. Hắn thì hay rồi, dẫn tử sĩ Yết Thạc giết tướng thủ thành. Thôi Ỷ nuôi ra một đứa con trai thông đồng bán nước.

    Quần thần trong triều thi nhau đòi trị tội hắn. Là Cố tướng khuyên ta để Thôi Ỷ lập công chuộc tội. Phụ hoàng, Thôi Ỷ và con nuôi Liễu Thừa Phong đã đoạn tuyệt quan hệ từ lâu. Chỉ vì Liễu Thừa Phong câu kết với Yết Thạc, nên Thôi gia và Yết Thạc

    Đã có mối thù không đội trời chung. Dù phụ hoàng nghi ngờ ai đi nữa, cũng không nên nghi ngờ Thôi gia. Tần Vương, con khiến trẫm thất vọng quá. Bây giờ trẫm hỏi con, thống lĩnh quân Trấn Tây đi đòi lại Đông Đô, con tuân chỉ hay không tuân chỉ?

    Nhi thần không tuân chỉ. Nhi thần xin được về Lao Lan Quan trấn thủ biên cương. Quân Trấn Tây tạm giao cho Tề Vương quản lý. Con về phủ đóng cửa tự kiểm điểm đi. Rõ. Nhi thần cáo lui. Thập Thất lang. Sao huynh lại tới đây? Đừng nhắc nữa. Hôm nay trong triều, bệ hạ muốn giao quân Trấn Tây cho Tề Vương quản lý. Tề Vương ra lệnh ta và cha lập tức rời kinh. Cha đi Lăng Châu, ta đi Tất Châu. Tề Vương đã lên kế hoạch từ trước.

    Hôm đó phụ hoàng muốn ra lệnh cho ta chiếm lại Đông Đô, lời lẽ rất sắc bén. Phụ hoàng không nói được những lời như vậy. Ắt hẳn Tề Vương đã dạy ông ấy nói thế. Hắn làm vậy để điều những người bên cạnh huynh đi hết,

    Sau đó chia tách quân Trấn Tây chúng ta. Ta ở trong kinh không hề vui vẻ. Từ năm mười mấy tuổi ta đến Lao Lan Quan, chúng ta đã ở bên nhau rồi. Huynh hiểu rõ ta, cảm thấy vương phủ ở kinh thành không thú vị chút nào. Hoàng cung

    Thì còn chán hơn nữa. Nhưng Thập Thất lang à, chúng ta đều không thể về Lao Lan Quan được nữa. A Huỳnh luôn muốn ta hiểu ra rằng Tín Vương, Tề Vương không phải người đáng tin, nói rằng thiên hạ không nên có quân chủ như vậy.

    Cô ấy muốn ta làm Thái tử. Nhưng ta đã hứa với Tiêu phi nương nương nhất định sẽ phò tá thái tôn. Ta và A Huỳnh vốn tâm đầu ý hợp, vì chuyện như vậy mà gần như trở nên xa cách. Thực ra ta hiểu hết những gì cô ấy nói.

    Chỉ là ta có đôi lời vẫn chưa nói với cô ấy. Thập Thất lang, rốt cuộc huynh đang lo lắng chuyện gì? Phải, trong lòng ta có đôi chút lo ngại. Tôn Tĩnh đã chết, thiên hạ yên ổn. Quân Trấn Tây chúng ta nên đi đâu về đâu? Rồi cả quân Thôi Gia

    Biết đi đâu về đâu đây? Nếu ta làm Thái tử, trong triều sẽ chịu để Thái tử phi nắm giữ quân Thôi Gia sao? Nếu ta làm Thái tử, Thôi Ỷ cũng sẽ không giao quân Thôi Gia trong tay cho ta. Hôm đó, phụ hoàng bắt ta đi đòi lại Đông Đô,

    Bị ta từ chối. Trong cơn tức giận, người mới giao quân Trấn Tây cho Tề Vương. Là vì ta không muốn đao gươm đối đầu với A Huỳnh. Nhưng một khi trở thành Thái tử, ta không thể không đích thân đi đàn áp quân Thôi Gia. Bốn trăm, năm trăm, sáu trăm. Đâu rồi? Đào Tử. Huynh định hù chết ta đấy à? Cho muội này. Cái gì đây? Nhiều tiền thế? Chỗ này là bình thường ta tích góp từng đồng một đấy. Lần trước đi vội quá nên quên đưa cho muội. Nhiều tiền thế này,

    Đưa ta làm gì? Muội cứ giữ tạm giúp ta, đợi sau này… Sau này… Sao lại bảo ta giữ hộ huynh? Sau này? Sau này gì cơ? Không hiểu. Đào Tử. Lần trước muội đã nhận lời ta rồi mà. Chuyện này… Đồ ngốc, ta trêu huynh đấy, dễ bị lừa quá cơ.

    Làm ta hết hồn. Được rồi, ta sẽ giữ hộ huynh số bạc này thật kỹ. Sau này ta sẽ để cả lương của mình vào đây luôn. Nói không chừng, sau này chúng ta có thể mua vài mẫu ruộng, hoặc mở một cửa tiệm cũng nên. Được. Muội nói sao thì nghe vậy.

    Sau này huynh phải cẩn thận vào đấy, không được nhẹ dạ cả tin như vậy nữa. Được. Vậy chúng ta đi thôi. Ta đưa muội dạo chơi Tây Trường Kinh. Đi thôi. Đào Tử. Bên này, bên này nhộn nhịp hơn. Thập Thất lang, Thập Thất lang. Mau dậy đi, dậy đi thôi.

    Dậy nào. Dậy đi, Thập Thất lang. Sao vậy? Nói với ngài một tin vui, Thôi tiểu thư tới rồi. Cái gì? Thôi tiểu thư đến Tây Trường Kinh rồi. Đào Tử cũng đến luôn. Giờ Tai đi gặp Đào Tử rồi. Nghe nói lần này Thôi tiểu thư đến

    Là để vào cung yết kiến bệ hạ đó. Yết kiến bệ hạ? Đúng vậy, Đào Tử cô nương nói thế. Cô ấy bảo lần này Thôi tiểu thư tới để thay mặt Thôi đại tướng quân yết kiến bệ hạ. Vậy nên mong được lên điện gặp Thánh thượng

    Vào dịp triều đình hội họp. Cô ấy muốn chọc ta tức chết đây mà. Thập Thất lang, ngài nói vậy là không đúng rồi. Tuy nói là yết kiến bệ hạ, nhưng trên hết vẫn là muốn gặp ngài đấy. Ngài nói thế sẽ làm người ta đau lòng đó. Ngươi không hiểu đâu.

    Ta không hiểu? Vậy ngài khai sáng cho ta đi, nói ra nghe xem nào. Triều đình dè chừng Thôi gia, bàn tán xôn xao, như một chảo dầu đun sôi sùng sục, chỉ cần một giọt nước rơi vào thôi cũng nổ tung tóe. Vậy mà cô ấy còn đến thêm dầu vào lửa.

    Hơn nữa, cô ấy nói thay mặt Thôi đại tướng quân yết kiến bệ hạ, nghe thật khó tin. Đại tướng quân không có chiếu chỉ còn không được tùy ý vào kinh. Huống hồ cô ấy còn là con gái của đại tướng quân, sao có thể lên triều đình được chứ?

    Đám quan văn trong triều mỗi người nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ dìm chết cô ấy. Ta không hiểu nổi đấy. Sao nghe ngài nói kiểu gì cũng giống như đang lo cho Thôi tiểu thư vậy? Cô ấy lắm mưu nhiều kế, sao ta phải lo cho cô ấy?

    Thì người ta cũng đến đây rồi, hay là cứ đi gặp cô ấy trước đã. Không gặp. Không gặp thật à? Không đi, không đi. Không đi thật à? (Kỳ Kinh) Bộ Lễ này làm ầm ĩ bao nhiêu ngày, mà cũng có ra kết quả gì đâu. Chẳng biết bao giờ

    Cô mới đi yết kiến bệ hạ được nữa. Tiểu thư, cô có muốn đi gặp Tần Vương không? Tần Vương này cũng thật là, cô đã đến mấy ngày rồi, mà ngài ấy cũng chẳng thèm qua thăm cô. Lần trước, ngài ấy còn cun cút chạy đi cứu cô. Sau đó

    Còn đưa cô về chỗ đại tướng quân nữa. Lúc đó ta còn nghĩ, người này cũng tốt với tiểu thư nhà mình thật. Mới qua có vài ngày, mà sao tự dưng lại như người dưng nước lã vậy? Cô đi gặp Tạ Trường Nhĩ rồi đúng không? Tất nhiên là gặp rồi. Vậy

    Hắn nói những gì với cô? Cũng không nói gì mấy, chẳng phải chuyện gì quan trọng đâu. Vậy chắc là Tần Vương cũng chẳng có lời gì quan trọng để nói với ta cả, nên không gặp thôi. Không phải thế đâu. Mặc dù cũng không có chuyện gì quan trọng, nhưng cô xem,

    Ta và Tai đã cùng đi xem tạp kĩ. Bọn ta còn ghé cửa hiệu mua bao nhiêu là đồ. Dù cho không có việc gì quan trọng, chỉ cần hai người bọn ta cùng nhau đi dạo phố thì trong lòng cũng thấy vui mà. Tần Vương không đến gặp ta,

    Sao cô lại cuống lên thế? Không phải ta cuống, ta lo cho cô mà. Lo cho ta? Thì ta nghĩ có khi nào cô cũng muốn gặp Tần Vương không. Có không? Hay là cô muốn gặp ai đó? Ta không muốn. Cái còi rởm này. (Thôi Phủ) Đào Tử.

    Mãi mới đến, chậm rề rề. Hôm nay Thập Thất lang mời mọi người uống rượu ở Phong Nghênh Lâu. Ta nghe thấy tiếng còi bèn vội vàng tới đây. Nhưng đường xa quá nên mới tới muộn. Huynh nói Tần Vương mời các huynh uống rượu ở Phong Nghênh Lâu hả? Đúng rồi.

    Vậy ngài ấy có nói sẽ tới gặp tiểu thư nhà ta không? Không. Cái con người này bị làm sao vậy? Ngài ấy có thời gian mời các huynh uống rượu thì chứng tỏ cũng không bận mà. Đã không bận thì sao lại không tới gặp tiểu thư nhà ta?

    Lão Bào cũng hỏi ngài ấy như thế, nhưng lúc đó Thập Thất lang cứ như không nghe thấy vậy. Hai oan gia này, sao lại dỗi nhau nữa rồi? Phải đấy. Muội xem lần trước cứu Thôi tiểu thư xong, trên đường về ta thấy họ cũng êm đẹp mà.

    Dọc đường không cãi nhau, cũng không đánh lộn, cảm giác vô cùng khách sáo. Đồ ngốc như huynh thì biết cái gì? Không cãi nhau cũng không đánh nhau mới là gay go đó. Không được, chúng ta phải cố gắng nghĩ cách mới được. Nghĩ cách gì cơ? Nếu ngài ấy

    Đã không chịu tới tìm cô ấy, cô ấy cũng không chịu tìm ngài ấy, thì trong hai con người này buộc phải có một người chịu chủ động trước. Ơ này, cái gì mà ngài ấy với cô ấy? Ta nghe mà lú luôn rồi. Có cách rồi.

    Mình đi mua trái cây khô đi. Hả cái gì? Đi, đi mua trái cây khô. Đi thôi. Khẩn trương. Từ lâu đã nghe nói Phong Nghênh Lâu là quán rượu ngon nhất kinh đô, quả đúng là danh bất hư truyền. Đồ ăn ngon, rượu cũng ngon nốt. Rượu thì ngon thật, chỉ tiếc là giờ Bào đại ca không thể uống rượu. Bào đại ca đâu rồi? Vừa bảo đi giải quyết chút,

    Chẳng lẽ ngã xuống hố xí rồi à? Người ta nói đi giải quyết thì là đi nhà xí à? Sao ngươi lại bảo là ngã xuống hố xí? Đi giải quyết không phải đi nhà xí, chẳng lẽ còn đi nơi nào khác? Đương nhiên rồi. Vậy đi, chúng ta cược, chơi đố số.

    Ai thắng thì uống rượu, ai thua thì đi tìm Lão Bào, xem hắn có ngã xuống hố xí thật không. Được. Làm một ván. Nào, nào. Huynh đệ tốt, ba sao chiếu, năm thủ khoa, sáu điều thuận… Năm thủ khoa. Bốn mùa giàu. Huynh đệ tốt. Sáu điều thuận. Năm thủ khoa.

    Tám con ngựa. Ta thắng rồi. Thập Thất lang, ngài đoán xem, người ở phòng bên cạnh là ai? Để ta, để ta. – Tiếp. – Ăn một miếng đã. Huynh đệ tốt. Bảy khéo tay. – Sáu điều thuận. – Ngài không muốn biết à? Tám con ngựa. Ba sao chiếu.

    Đại ca thua rồi. Ta thua rồi. Thập Thất lang, ngài không muốn đi xem thử sao? Được. Dù sao ta cũng nói với ngài rồi, ngài không đi là việc của ngài. Đại ca, nào. Làm mẫu cho bọn ta đi. Nào, hai chúng ta chơi. Tiếp, nào. Huynh đệ tốt. Một sao định.

    Năm thủ khoa. Bảy khéo tay. Đào Tử. (Trái cây khô Ốc Long) Muội mua nhiều trái cây khô như vậy để làm gì? Tiểu thư thích ăn món này. Ta tính dùng trái cây khô này làm cô ấy cảm động. Lão Bào. Đào Tử đã dặn đi dặn lại rồi,

    Trong vòng một năm, huynh không được uống rượu. Bỏ xuống. Không uống thì không uống. Bào ca, cho xin tí lạc của huynh đi. – Có ngay. – Đúng rồi. Đúng đấy, Bào ca. Có lạc. Đây còn gì. Đưa ta. Bắt lấy này. Này, ăn đi. Cái gì thế này?

    Thập Thất lang, ngài hai cái. Lão Bào keo kiệt quá. Huynh keo kiệt quá. Ăn hay không thì tùy. Rượu này đúng là hơi mạnh, ta ra ngoài giải quyết chút. Thập Thất lang, ngài đi chậm thôi. Chúng ta chơi tiếp. Chơi tiếp, chơi tiếp nào. Sáu con sáu. Huynh đệ tốt.

    Sáu điều thuận. Qua đây. Đặt xong bỏ tay nhé. Chúng ta cược Thập Thất lang sẽ đi hay không đi. Đặt đi. Ta nghĩ ngài ấy thể nào cũng đi. Được. Đặt mười đồng. Đi, mười đồng. Còn ai không? Ta đặt ngài ấy không đi. Ngài ấy phải đi. Được. Hai mươi đồng.

    Hai mươi đồng, không đi. Được, không đi. Chốt vậy nhé, có chơi có chịu. – Có chơi có chịu. – Được. Có nghe được cái quái gì đâu. Có Tai ở đây thì tốt. Tiểu thư. Tiểu thư. Tần Vương cất công đi mua trái cây khô cô thích đấy,

    Bảo ta mang tới đây. Vậy à? Đúng rồi. Tiểu thư, cô không biết đâu, trái cây khô này phải xếp hàng rất lâu mới mua được đấy. Đưa ta ăn thử nào. Về rồi. Về rồi, về rồi. Thập Thất lang, ngài có vào phòng bên cạnh xem chưa? Có vào chưa?

    Chưa vào phải không? Thập Thất lang có vào không? Không vào. Có chơi có chịu. Lão Nhị, bắt lấy. Lão Tứ, này. Thập Thất lang, sao ngài lại không vào? Ngài hại ta thua cả đống tiền đấy. Cái này thì ngươi không biết rồi. Thập Thất lang là lính trinh sát

    Giỏi nhất trong quân. Chắc chắn ngài ấy đã phát hiện phòng bên là hai gã đực rựa thô bỉ, biết đó không phải Thôi tiểu thư nên mới không mắc lừa. Đúng. Là ba người. Ba người? Sao ta lại thấy là hai người? Rượu chè cơm canh họ gọi, đến cả đũa

    Cũng bảo tiểu nhị mang hai đôi mà. Sao… Sao ngài lại nhận ra là ba người? Còn một người nữa ở dưới tầng, vừa mới lên. Họ đều là dân buôn sợi gai, vừa từ Hưng Châu tới, trên người mang rất nhiều tiền, Một người tách nhóm để đi đổi tiền.

    Vốn dĩ không định đến Phong Nghênh Lâu ăn, sau đó nghĩ lại vẫn quyết định đến, nên tiểu nhị lại chuẩn bị thêm một bộ bát đũa. Vẫn là Thập Thất lang lợi hại. Bái phục, bái phục. Ta đã bảo mà, tuy Thập Thất lang không vào trong,

    Nhưng ngài ấy nhất định sẽ làm rõ phòng bên cạnh là ai, thân phận thế nào. Các người còn không phục, lại cứ thích cược với ta. Thua rồi chứ gì? Nộp tiền. Nộp tiền, nộp tiền. Tiền này là của ta. Ta lại thua mười đồng nữa rồi. Tiểu thư. Tần Vương này

    Cất công đi mua trái cây khô cho cô. Có phải chúng ta cũng nên tặng lại thứ gì đó để tỏ lòng cảm ơn không nhỉ? Đúng là ngon thật, không uổng công cô xếp hàng lâu như vậy. Sao cô biết trái cây khô này không phải Tần Vương mua?

    Chưa gì đã bị cô phát hiện rồi. Xem ra khả năng cao là cũng không lừa được Tần Vương. Lừa gì huynh ấy? Thì trái cây khô này ấy, Tạ Trường Nhĩ cũng mang một phần về. Vốn dĩ bọn ta đã bàn nhau, nói trái cây khô này

    Là cô mua cho ngài ấy. Giờ thì hay rồi, chắc cũng chẳng lừa được ngài ấy đâu. Đây. Vậy thì ai mua người đó ăn. Người ta xếp hàng lâu lắm đấy. Thì ngon thật mà. Vất vả cho cô rồi. Ta tự ăn. Nào. Ca ca mời đệ. Đại ca,

    Đâu phải huynh không biết. Tuy phụ hoàng bảo ta tạm thời quản lý quân Trấn Tây, nhưng cha con họ Bùi đó làm gì có chuyện chịu nghe ta. Ta quản lý thay cũng chỉ là làm cho có thôi. So với cái người ngày ngày bị nhốt trong cái phủ này như ta,

    Đệ còn tốt chán rồi. Sao đại ca phải nhụt chí thế? Đúng lúc bây giờ đang có một cơ hội có thể xin với phụ hoàng. Cơ hội gì? Cơ hội gì? Sắp đến ngày giỗ của mẫu hậu rồi. Niệm tình mẫu hậu đã khuất, phụ hoàng chắc chắn sẽ mềm lòng.

    Ừ nhỉ. Sắp đến ngày giỗ của mẫu hậu rồi. Vậy ta phải đích thân dâng tấu cho phụ hoàng, giãi bày tình cảm này. Có khi phụ hoàng sẽ niệm tình mẫu hậu mà thả ta. Đại ca yên tâm, thần đệ nhất định sẽ cố hết sức xin cho đại ca

    Với phụ hoàng. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪ ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪

    ♪Hơi ấm số phận từng trao♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪ ♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪

    ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪

    ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪