[VIETSUB] Tuổi 17 Của Tôi Và Bố – Tập 2 | Châu Kỳ & Lý Minh Đức | WeTV
♪Cất giữ mọi ký ức của tôi♪ ♪Vào một cơ thể khác♪ ♪Tựa như quay về ngày xa xưa ấy♪ ♪Chẳng qua là tái hiện lại chính mình♪ ♪Cái kết của câu chuyện♪ ♪Mang dấu ấn thời gian sắp tới♪ ♪Tình tiết đã được viết sẵn♪ ♪Hãy phản kích lại nó đi♪
♪Một lần nữa trải qua những điều tốt đẹp ấy♪ ♪Một lần nữa trưởng thành♪ ♪Có tôi ở bên cậu♪ ♪Ánh nắng đang rực rỡ♪ ♪Chúng ta đắm mình trong đó♪ ♪Mặt đối mặt♪ ♪Cậu của khi ấy♪ ♪Tôi của tương lai♪ ♪Nói câu xin chào♪ ♪Tuổi trẻ thoáng qua trong chớp mắt♪
=Tuổi 17 Của Tôi Và Bố= =Tập 2= Trần An. Bóng của tôi đâu? Bạn này. Kiểu tóc của cậu không ổn. Với cả ba lô phải đeo cả hai quai. Không được. (Nội quy trường học) Nhà trường cấm tạo bất cứ kiểu tóc nào. Còn nữa, đây mới là kiểu tóc mà học sinh cấp ba chúng ta nên để.
Mơ đi. Tóc tai kiểu gì thế này, độc lạ phết. Tôi… Cậu vào được rồi. Nhóc con, cậu có nhìn thấy một học sinh mặc đồng phục không? Toàn mặc đồng phục đây còn gì. Cao Văn Minh, cậu ngã xong đầu óc bị chập mạch rồi hả? Mau quay về lên lớp thôi. Nếu cậu còn làm phiền tôi nữa thì tôi… Uống ngụm trà cho hạ hỏa.
Văn Minh à, lo âu bồn chồn là không được đâu, phải bình tâm tĩnh khí mới lĩnh hội được chân lý cuộc đời. (28 năm trước) Hóa, Lý bằng nhau. Ngoại ngữ… Hơn mình hai điểm. Toán… Hai chúng ta bám sát nhau, cậu xem.
(Thi giữa kỳ lớp 11 – 1. Trần Tất Đạt, 2. Lỗ Thành Nhân) Vì tôi lơ là môn Toán nên bị trừ điểm bước giải. Nên cậu xem, tổng điểm ít hơn cậu một điểm. Câu hỏi phụ lần này cực kỳ khó. Tôi hỏi hết một lượt mà không ai giải ra.
Toán 150 điểm. Thì ra câu hỏi phụ không tính điểm à? Đúng đấy, không tính điểm à? Trứng Kho? Hôm nay cho nhiều kỷ tử quá. Cậu là thầy giáo à? Em ấy sao vậy? Đầu óc cậu ấy… Đưa tôi đi tìm Trần An. Khoan đã. Lại bị căng cơ rồi. Đi thôi.
Khoan đã. Bên này. Tìm Trần An? Mình không nghe nhầm đấy chứ? Tại sao lại trốn học? Con… mấy hôm nay con không về nhà. Con đã đi đâu vậy? Chính cậu đập vỡ chuông báo cháy à, nói. Cãi lại giáo viên, gian lận, trốn học. Mấy chuyện này tôi chẳng buồn nói.
Đập vỡ chuông báo cháy, phá hoại cơ sở vật chất nhà trường, làm cả trường hoang mang lo sợ. Em có biết em phạm lỗi lớn thế nào không? Bao nhiêu tiền? Tôi đền gấp đôi. Tôi nói em biết, hối hận cũng vô ích. Phải xử phạt theo nội quy nhà trường.
Em nói gì? Chuyển khoản hay tiền mặt? Em… Sao hả? Con mau nhận lỗi đi. Không đủ chứ gì? Đừng động vào tôi, gấp ba. Gấp bốn. Rồi, không đủ thì gấp mười lần. Đừng nói nữa. Chủ nhiệm, chủ nhiệm, nó sai rồi. Sai cái gì chứ, ông buông tôi ra.
Ông là ai mà đụng vào tôi? Bố là bố con. Tôi là bố ông. Cao Văn Minh, cậu sao vậy? Sao đến cả bố cậu mà cậu cũng không nhận ra? Qua đây cho bố, đứng đây. Ở yên đấy. Chủ nhiệm, thằng bé này… Lần trước cậu ngất xỉu,
Đừng nói là đầu va đập rồi có vấn đề nhé? Ăn nhiều vào. Con ngất xỉu à? Đập trúng đầu à con trai? Không, không, không. Không bị thương đấy chứ? Không, không, không có, ông… Đều tại bố mấy hôm nay không nấu cơm cho con,
Chắc chắn là con ăn uống không ngon. Con trai à, con… Không sao chứ? Chú à, đưa cậu ấy đến bệnh viện khám thì hơn. Chắc đầu óc có vấn đề thật rồi. Sao phải đi bệnh viện, sao phải đi bệnh viện? Dừng. Quay lại đây hết cho tôi. Chủ nhiệm. Anh.
Anh là phụ huynh mà lại bao bọc con quá mức. Vâng, vâng. Anh qua đây cho tôi. Được, được, được. Cả em nữa. Qua đây, qua đây, qua đây, mau đứng đây. Tự lo cho mình đi đã. Anh xem anh kìa, anh là thầy giáo mà dạy dỗ học sinh kiểu gì vậy?
Anh đứng sang một bên cho tôi. Tôi chẳng buồn nói đến anh nữa. Em đừng có cười đùa cợt nhả với tôi, Cao Văn Minh. Vi phạm nội quy trường, không biết hối cải. Đừng tưởng ai cũng nói đỡ cho em thì tôi sẽ tha cho em. Tôi không tha cho em đâu.
Tôi… tôi… Chủ nhiệm. Nó biết nó sai rồi, chủ nhiệm. Anh đừng giận… Tôi phạt em… Tôi… tôi phạt em dọn vệ sinh một tuần. Cái này được đấy. Tiền ít quá phải không? Một tuần. Đừng động vào tôi. Tiền ít quá phải không? Tiền ít quá thì ông cứ nói thẳng đi.
Đừng có ở đây lãng phí thời gian. Thời gian của tôi quý báu lắm. Em nói gì hả? Chủ nhiệm Phan, chủ nhiệm Phan. Cậu ấy không nói gì cả. Cậu đừng động vào tôi. Cậu ấy không nói gì cả. Không có thời gian phải không? Phải. Được, tôi ghi em phạm lỗi.
Tôi ghi em phạm lỗi lớn. Không được ghi lỗi. Không được ghi lỗi, chủ nhiệm Phan. Không liên quan đến cậu ấy, đều do em làm. Chuyền giấy trong lúc thi, à thì trốn học với cả tạt nước đều do em làm. Một mình em làm một mình em chịu.
Cậu ấy đã nói như vậy rồi thì chuyện này không việc gì đến tôi nữa. Tôi đi đây, các vị. Em đứng lại, đứng lại cho tôi. Quay lại đây cho tôi. Chủ nhiệm Phan. Chủ nhiệm, chủ nhiệm. Làm gì đấy? Tôi không tha cho em. Chủ nhiệm, chủ nhiệm, chủ nhiệm.
Chủ nhiệm, chủ nhiệm. Lót giày tăng chiều cao. Việc xử phạt cứ quyết định thế đi. Tất cả ra ngoài. Cậu nói xem không dưng cậu nhấn chuông báo cháy làm gì? Hại tôi bị phạt theo cậu. Cậu có nghe tôi nói gì không đấy? Cậu đổi điện thoại mới rồi à?
Thôi, đừng xụ mặt mãi thế. Cậu cũng phải giữ thể diện cho Tiểu Phan chứ. Đúng rồi, lát nữa có lẽ tôi phải… phải đi trước. Cậu cứ… Không sao, cậu bận việc của cậu đi. Tôi tự mình xử được. Được. Ai làm việc nấy vậy. Đều có lĩnh vực sở trường riêng.
Yên tâm đi. Tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu. Nói gì thế? Cái này xem như tôi bù đắp cho cậu đi. Bù đắp? Thì chuyện mấy hôm nay. Xin lỗi. Tôi thật sự không ngờ vì tôi mà hại cậu ra nông nỗi như bây giờ. Bây giờ tôi làm sao? Chẳng lẽ…
Cậu không nhớ nữa à, thế lần sau hẵng nói. Nói. Thì hôm đó tâm trạng tôi không tốt lắm. Văn Minh. Sao đó? Có cần bọn tôi giúp cậu không? Cậu nói xem ai thế? Cậu khóa nhiều ổ khóa quá vậy? Chẳng phải Giang Vũ đấy à? Mau cứu thằng đầy tớ của mày đi kìa. Đi nhé, thằng đầy tớ. – Đi nhé. – Bye bye.
– Làm gì đấy? – Thằng đầy tớ. Hai cậu đợi tôi với. Đứng lên, đừng làm nữa. Đi tìm bọn nó. Đừng. Về thôi. Cậu cam tâm để bọn nó bắt nạt thế à? Lần trước tôi muốn trút giận cho cậu, cuối cùng… Thôi vậy, tôi không trách cậu.
Nhưng lần này thì sao? Lần sau thì sao? Bây giờ không đánh trả sẽ mãi mãi như thế này. Đứng lên. Tôi không muốn. Có lúc tôi thật sự ngưỡng mộ cậu. Muốn làm gì thì làm. Dù có làm sai cũng có mẹ cậu gánh cho cậu.
Sao tôi không may mắn được như vậy chứ? Việc này thì liên quan gì đến may mắn? Cậu nên… Ban ngày bố tôi nấu ăn ở căng tin, buổi tối đi làm bán thời gian. Mỗi ngày tôi thức khuya học bài nhưng vẫn chỉ đứng chót toàn khối. Thôi bỏ đi, không sao.
Dù gì bất luận tôi làm sai cũng không có ai đứng về phía tôi. Vậy cậu cũng không thể mặc kệ người ta chế giễu chứ. Cậu không dám phản kháng mới bị xem là kẻ yếu để bắt nạt. Kẻ yếu. Tùy cậu cười nhạo tôi sao cũng được.
Tôi không có ý đó. Sao tôi lại cười nhạo cậu được. Bọn mình là bạn thân nhất mà. Bạn thân nhất. Cậu kết bạn với tôi chẳng phải vì muốn nổi trội hơn sao? Trần An đứng đầu khối. Cậu bị chia đến lớp kém làm bạn cùng bàn với tôi,
Cậu ta phớt lờ cậu thì cậu chơi với tôi. Khi điểm số của cậu không tốt thì lôi đứa đứng chót là tôi vào để chứng tỏ vị thế của mình. Ngoài mặt thì làm anh em tốt với tôi
Nhưng chẳng qua xem tôi là thằng đầy tớ mua đồ ăn sáng với cậu, chơi bóng rổ với cậu. Cậu nói bọn nó xem thường tôi. Thế bản thân cậu thì sao? Cao Văn Minh, cậu quá đáng lắm rồi đấy. Cậu đánh đồng tôi với bọn nó phải không?
Cậu đã nghĩ về tôi như thế thì tôi cũng chẳng tự rẻ rúng mình làm gì. Từ nay về sau, chúng ta không còn là bạn nữa. Sáng hôm sau, tôi phát hiện cậu ngất xỉu ven đường. Rồi sau khi tỉnh dậy thì thành như bây giờ.
Mấy hôm nay tôi đã nghĩ rất kĩ. Hồi trước, tôi không nghĩ đến cảm nhận của cậu, còn nói nhăng nói cuội những lời làm cậu tổn thương. Cậu giận tôi nên mới cố ý phớt lờ tôi, đúng không? Hết rồi à? Nhưng tự cậu bảo tôi nói đấy nhé.
Vậy bây giờ có lẽ cậu không giận nữa nhỉ? Cậu quen Trần An phải không? Cảm ơn chủ quán. Ừ, lần sau lại đến nhé. Chủ quán. Sao món cháu thích nhất lại hết rồi. Không phải chứ. Chắc vẫn còn mấy hộp. Cháu tìm lại xem. Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Sao vẫn còn uống loại sữa này? Vốn dĩ tôi cũng không phải hạng người hay thay đổi. Việc gì đến cậu không? Tránh đường. Giang Vũ. Cuộc thi sáng tạo sắp bắt đầu đăng ký rồi. Chúng ta cùng tham gia nhé. Đi thật à?
(Hai năm trước) Nhà vô địch của cuộc thi sáng tạo năm nay chắc chắn là chúng ta. Không phải cũng chẳng sao. Chỉ cần chúng ta cùng làm chuyện thú vị là vui lắm rồi. Làm gì thế? Lâu lắm rồi không hẹn tôi chơi bóng. Sợ thua tôi à? Bốc phét gì thế.
Không được. Hôm nay Giang Vũ không rảnh. Chưa đến một tháng nữa là diễn ra cuộc thi sáng tạo rồi. Tiến độ của chúng tôi còn chưa được một nửa. Chơi chung nhé. Các cậu không sợ thua tôi à? Không thể nào. – Đi. – Đi. Đừng vội. Giỏi lắm.
Đọc cái gì đấy? (Cuộc thi Sáng tạo Khoa học kỹ thuật) Cuộc thi sáng tạo. Khá lắm, khá lắm. Cậu muốn làm gì? Tôi muốn làm một vụ trao đổi với cậu. Cậu muốn gì, tôi cũng có thể cho cậu. Cậu đi theo tôi. Đồ dở hơi.
Chỉ cần cậu chịu giúp tôi việc này, cậu muốn gì sẽ chuyển thẳng sang tên cậu. Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào việc tôi là… Tôi là bố cậu. Bố. Bố. Bao nhiêu năm nay bố đã đi đâu? Sao giờ bố mới đến? Ngốc ạ. Chẳng phải bố ở đây rồi à.
Được rồi, đừng khóc nữa. Tôi là… Bạn học của cậu. Bạn học? Cao Văn Minh. Tôi biết dạo này đầu cậu bị va đập. Tôi khuyên cậu vẫn nên đến bệnh viện khám đi. Nhân tiện kiểm tra lại chỉ số thông minh. Vừa nãy mình bị sỉ nhục đấy à? Ba phút.
Tôi muốn toàn bộ tài liệu về Trần An. Luôn đứng nhất. Hạng nhất, giải nhất. Gen di truyền đúng là tốt. Thiếu hụt cảm xúc, có khả năng môi trường trưởng thành không hạnh phúc. Xem ra đúng là bất cứ ai cũng có thể làm phụ huynh. Cao Văn Minh. Cậu không lên lớp mà chạy tới đây làm gì?
Có phải đang lướt video ngắn không? Muốn bao nhiêu tiền, cậu nói đi? Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Cậu đừng làm loạn nữa. Tôi cần tiền làm gì? Đám học sinh cấp ba các cậu nực cười thật. Cần tiền làm gì?
Sao cậu không hỏi tôi xem có tiền không làm được gì? Dù gì thì tôi cũng không cần. Tôi đến đâu phải vì tiền. Thế cậu nói đi, cậu đến là vì cái gì? Cậu làm gì đấy? Cậu đừng động chạm lung tung chứ.
(Vi phạm sẽ tuyệt giao) Điều thứ ba quy tắc anh em, ủng hộ nhau vô điều kiện. Cậu quên lời thề rồi à? Bây giờ cậu đang bị kích thích, đầu óc không được bình thường, tôi càng không thể bỏ mặc cậu được. Vả lại đầu óc cậu không bình thường
Tôi cũng có trách nhiệm. Cậu vẫn chưa tha thứ cho tôi. Nín. Tôi tha thứ cho cậu rồi. Cậu muốn đối phó với tôi nên mới nói thế. Cậu chưa hề tha thứ cho tôi. Ơ hay. Thằng nhóc này, rốt cuộc cậu muốn sao đây hả? Cậu mới là nhóc ấy.
Tôi lớn hơn cậu ba tháng đấy nhé. Được, vậy bây giờ cậu nói tôi biết thế nào mới được xem là tha thứ? Tôi bảo cậu nhảy xuống, cậu dám không? Đồ nít ranh. Cao Văn Minh. Nói lời giữ lời nhé. Đừng.
Đừng, đừng, đừng, cậu làm gì thế, đừng làm bừa, đừng làm bừa. Nói lời giữ lời. Đang trên tầng thượng đấy, cậu đừng quậy, đừng quậy. Tôi tha thứ cho cậu. Cậu còn chưa tha thứ cho tôi. Tôi tha thứ cho cậu. Tha thứ 100% nhé?
Mười nghìn phần trăm, trăm nghìn phần trăm. Tôi biết ngay cậu sẽ không nhắm mắt làm ngơ với anh em tốt đâu. Cậu giỡn mặt với tôi phải không? Tôi phát hiện ra học sinh cấp ba các cậu hay ho thật. Không cần tiền, cần tha thứ. Tiền để làm gì?
Tiền có mua được bạn bè không? Cậu muốn gì, tôi cũng có thể cho cậu. Cậu đi theo tôi. Đồ dở hơi. Bạn bè? Quan trọng đến vậy sao? Tất nhiên. Vì bạn bè, lên núi đao xuống biển lửa quyết không chối từ. Đám nít ranh các cậu
Không thể nói gì thực tế chút à? Nói cứ như cậu không phải nít ranh ấy. Quy tắc anh em này còn do cậu soạn thảo đấy. Cậu tha thứ cho tôi thật à? Văn Minh. Vài ngày không gặp, nhớ bọn tôi rồi à? À, hôm qua không sao chứ? Ôi, không bị cảm đấy chứ? Hình thể như thế này, không sao đâu. Đứng xa ra. Tôi quen các cậu hả? Vớ vẩn. Chúng ta là bạn thân nhất đấy. Đứng xa ra, không nghe thấy hả?
Chúng ta? Đúng. Bạn? Không sai. Vậy tốt thôi, quá tiện. Vào gọi Trần An ra đây giúp tôi. Tôi á? Chứ không thì sao? Nào, nào, nào. Làm gì vậy hả? Ba cậu làm gì đó? Tất cả vào lớp học bài cho tôi. Nhanh lên. Nhanh. Nghe lời đi. Cô gì ơi…
À thì, có thể gọi Trần An giúp tôi không? Cao Văn Minh, cậu không muốn học hành thì đừng làm ảnh hưởng người khác. Đây là Wechat của tôi. Có thời gian nhớ add nhé. Không, nhất định phải add. Cảm ơn. Nhớ đấy. Thấy chưa, điểm kiến thức này,
Đặc biệt là câu điền vào chỗ trống. Điểm kiến thức này cực kỳ quan trọng. Trong bài thi lần trước, rất nhiều em đều mất điểm ở chỗ này. Cho nên (Tan học gặp nhau ở rừng cây, Trần An) lần này thầy lại lấy riêng trọng điểm này ra
Để mọi người củng cố lại. Có khi bài thi lần sau cũng sẽ kiểm tra những chỗ này, cực kỳ cực kỳ quan trọng. Được rồi, tan học. Hôm nay đi ăn xiên nhé? Tôi khao. Ba, hai, một. Cậu chưa động đến con quay hồi chuyển của tôi đấy chứ?
Cái đó không dễ gì tôi mới… Đó là trọng điểm kiến thức chỉ có trong cuộc thi Vật lý. Sao cậu biết? Tôi biết ngay không đời nào cậu từ bỏ đâu. Bị tôi nói trúng rồi chứ gì. Rõ ràng là rất thích. Sao không đồng ý tham gia với Trần An?
Cậu nói chuyện khác đi. Cậu nói xem nếu một người bị kích thích gì đó liệu có đột ngột thay đổi tính tình không? Cái này phải xem là ai. Nếu là Trần An thì cho dù Trái Đất có bị hủy diệt, cậu ấy cũng chống cái bàn ngồi đó học bài.
Cũng phải. Thì Cao Văn Minh lớp bọn tôi giống như đột nhiên trở thành một người khác hẳn. Không hiểu nổi. Tôi cũng không hiểu nổi cậu ta. Sao vậy? Chiều nay đột nhiên xông vào lớp bọn tôi nói muốn tìm Trần An. Có lúc tôi thấy
Thật ra cũng không thể trách đám Triệu Lượng gây rối với cậu ta. Cậu nói xem suốt ngày cũng không biết trong đầu cậu ta nghĩ gì nữa. Hoặc là cậu trốn đi, không thì cậu đánh trả. Vừa không có gan còn muốn chủ động đến nộp mạng. Cậu cũng thế.
Sau này cũng đừng giúp cậu ta mãi. Có những chuyện vẫn phải dựa vào… Đi đâu mất rồi? Cao Văn Minh, cậu nói xem cậu ngốc thật hay ngốc giả vậy? Tôi bịa bừa cái tin nhắn gửi cho cậu là cậu đã ra đây rồi. Các bé học sinh cấp ba,
Các cậu bao nhiêu tuổi rồi còn chơi trò này? Thôi, vào chuyện nghiêm túc. Gọi Trần An lớp các cậu lại đây. Tôi chuyển cho các cậu mỗi người 1000, nhanh. Cậu đừng có chém gió đấy. Nghe nói mấy hôm trước mày bị xe tông à?
Bây giờ bạn Cao Văn Minh cứng quá nhỉ. Sao tông xe còn tự làm mình cứng hẳn lên vậy? Để tôi xem nào. Nào, để tôi xem. Cái đầu này. Bị thương ở đâu vậy? Nhìn cho rõ đây. Nhận dạng gương mặt ai đây? Tránh ra. Cao Văn Minh.
Bây giờ cậu cũng lớn gan quá nhỉ? Dám giỡn mặt với bọn tôi. Nó ngốc hay cậu ngốc vậy? Nó vốn đã nghèo rồi. Cậu không thấy cái tướng nghèo kiết xác của bố nó hả? Bây giờ cậu không những học dốt còn học theo người ta nói dối đúng không? Đưa đây.
Giới thiệu cho mọi người, đây là bạn Cao Văn Minh đứng đầu trường chúng ta. Nào, Cao Văn Minh nhìn vào ống kính. Cười lên, cười, cười, cười. Cười lên, cười lên. Đưa đi dộng cho tôi, đưa đi dộng cho tôi. Ngăn nó lại, ngăn nó lại. Đưa đây.
Ở kia, ở kia kìa. Điện thoại, điện thoại, đưa điện thoại cho tôi. Đưa điện thoại cho tôi. Đưa điện thoại cho tôi. Đứng dậy đi, Cao Văn Minh. Ở đây, ở đây. Đây này, đây này, ở đây này. Trả cậu, trả cho cậu, trả này.
Trả này, trả đấy, lại đây, lại đây. Đưa cho cậu này, trả đấy, trả đấy. Nào, lại đây giành đi. Mau, mau, mời ngồi dậy. Bọn mày mau dậy đi. Phong cách ra sân đặc biệt phết. Lại đến cứu thằng đệ của mày à? Không sao chứ? Đừng hiểu lầm nhé.
Tôi thấy các cậu chơi vui, không nhịn được nên quay lại đoạn video đặc sắc thôi. Mày có ý gì? Không có ý gì. Tôi chỉ nghĩ có thể chia sẻ cho thầy cô, còn có thể chia sẻ lên mạng. Mày nghĩ bọn tao sẽ sợ à?
– Đập điện thoại mày luôn đấy. – Phải. Cảm ơn cậu nhé. Đúng lúc tôi muốn đổi cái khác. Còn cả cái kia nữa. Đổi luôn đi. Pixel thấp quá. Đập đúng không? Đừng, đừng, đừng. Trả nó đi. Đi. Cặp, cặp sách, cặp sách. Không sao chứ? Thay quần áo hẵng về nhà.
Đừng để bố cậu lo. Cậu nói xem cậu chọc vào bọn nó làm gì? Cậu thấy hồi trước bị bắt nạt còn chưa đủ à? (Vi phạm sẽ tuyệt giao) Điều thứ ba quy tắc anh em. Ủng hộ nhau vô điều kiện. Ủng hộ? Cậu chỉ biết phá hỏng chuyện tốt của tôi.
Tránh xa tôi ra. Đừng lo chuyện bao đồng. Tôi năn nỉ Tiểu Phan giúp cậu, trốn học với cậu, lúc nãy còn cứu cậu đấy. Cậu nói tôi lo chuyện bao đồng? Cao Văn Minh, cậu nói đúng lắm. Biết thì tốt. Được, Cao Văn Minh. cứ xem như tôi làm ơn mắc oán.
Từ hôm nay, tôi mà còn lo cho cậu nữa thì tôi là chó. Cậu tự lo cho mình đi. Gọi xe đón tôi đến nhà hàng. Dạ dày của thanh niên trẻ tuổi, học sinh cấp ba dễ đói thế. Hồi mình học cấp ba làm những gì nhỉ? Văn Minh, Văn Minh, Cao Văn Minh. Cao Văn Minh! Bố đón con về nhà, đi thôi, đi thôi. Đừng lại đây. Bớt nói nhảm đi, mau. Con trai lớn của bố, đi nào. Thả tôi xuống. Biết sai mà sửa mới là bé ngoan. Tôi cảnh cáo ông. Tôi gọi xe đến rồi.
Ông thả tôi xuống. Cõng suốt đường đi, ông không mệt à? Thả tôi xuống. Hét cái gì, hét cái gì, hét cái gì. Ai ôm ông? Tôi cảnh cáo ông, bạo lực gia đình là phạm pháp đấy. Con đừng áp dụng mấy thứ học được ở trường với bố.
Con không đói bụng à? Thay giày, rửa tay. Bố nấu cơm sẵn cho con rồi. Ở trong nồi đấy. Từ sáng đến tối toàn ba cái thứ gì đâu không. Ở nhà toàn bắt bố phục vụ con. Mau rửa tay đi. Thằng bé này, trước kia con không bao giờ gây chuyện.
Hôm nay làm sao vậy hả? Sau này không được như vậy nữa nhé. Đến đây. Nóng hôi hổi. Gà cuộn Bắc Kinh chính cống. Có ăn được không? Không phải món con thích nhất đây à? Nhiều muối, nhiều đường, nhiều cholesterol, hương liệu, sắc tố, chất béo trans.
Không phải tôi cằn nhằn ông chứ ông từng tuổi này rồi không biết chăm sóc sức khỏe hả? Bố con đây lớn lên trong cực khổ, không nghĩ ngợi nhiều thế. Bố nghĩ ăn được là phúc. Bây giờ con tranh thủ còn trẻ ăn ngon miệng, ăn nhiều một chút.
Đừng để đến độ tuổi như bố muốn ăn cũng ăn không trôi. Cũng đúng. Dù sao trẻ tuổi trao đổi chất nhanh, ăn thì ăn thôi. Nào, nào, nào, cuộn sẵn cho con cái này rồi. Tự cuộn đi. Vừa miệng đúng không? Ngon. Nước súp chảy ra hết rồi.
Buổi trưa dọn vệ sinh vất vả phải không? Bố thấy con chẳng đến căng tin ăn cơm. Con trai, mấy hôm trước bố hơi nóng vội. Chuyện con ngất xỉu trước cổng trường, bố xin lỗi con. Ngon quá đi mất. Lau tay, lau tay đi. Nhìn là biết đói lắm rồi.
Uống miếng nước. Đứng dựa tường nửa tiếng, lát nữa lại ra ngoài chạy 40 phút. Hình như bố cũng từng thấy chiêu này trong TV. Người ta bảo bố tập mãi, bố cũng không có thời gian. Con trai, mấy hôm trước bố không tìm được con, bố sốt ruột chết đi được.
Suýt nữa bố báo cảnh sát đấy. Đừng báo cảnh sát nhé. Con nói xem người làm bố mẹ thời nay có thể yêu cầu gì được ở con cái chứ? Bố cũng không trông mong con thi bao nhiêu điểm, kiếm được bao nhiêu tiền,
Chỉ cần con an phận thủ thường, vui vẻ mạnh khỏe, không phạm tội. Chịu thiệt là phúc, con biết không? Không đỗ đại học cũng chẳng sao. Cùng lắm bố nhường chức bếp trưởng lại cho con. Chúng ta vẫn sống rất tốt thôi. Ông gọi thế này là rất tốt?
Thế thì đã sao? Bình thường giản dị mới là chân thật. Không có tiền nói gì chân với chả thật. Ăn nhiều canh gà cho tâm hồn quá rồi. Con muốn ăn canh gà à? Tôi nói là ông bị lừa rồi. Sao bố lại bị lừa?
Hai đấng mày râu chúng ta ngồi đây ăn cơm vui vẻ không gọi là hạnh phúc à? Thật tình, còn chưa ăn no con đã đầy bụng rồi. Ăn nữa không đây? Không ăn thì bố dọn nhé. Ngày nào cũng xoay quanh mấy chuyện vớ vẩn như cơm áo gạo tiền.
Tôi nói ông nghe, hạnh phúc thật sự là dùng thời gian vào chuyện có ý nghĩa. Bây giờ bố ở nhà gói sủi cảo với mẹ con, ba chúng ta ăn sủi cảo, đối với bố chuyện này là hạnh phúc nhất. Gói sủi cảo, ăn sủi cảo. Được.
Dù gì thì ông cứ nuôi vợ con ông sống như vậy đến hết nửa đời sau đi. Bố muốn nuôi con bố, nuôi vợ bố sống hết nửa đời sau như thế đấy. Rất ổn. Một cuộc đời tầm thường. Thật nhạt nhẽo. Con lải nhải gì vậy hả?
Đến giờ bổ não rồi, con trai. Nhìn này, cho con. Bổ não vào đi. Con có ăn canh gà không? Vẫn còn nửa con gà đấy, ở trong tủ lạnh. Ơ… Sao lại chất đống ở đây? Bừa bộn thật. Ôi… ôi… Để ở đây làm gì hả trời? Gein, đưa tôi về ngay. Suýt nữa bố báo cảnh sát đấy. Thất sách mất rồi. Thôi vậy. Ráng chịu đựng trước đã. Đổi lại cơ thể, giữ công ty mới là chuyện quan trọng. Xem ra muốn tìm được con trai thì phải làm con trai người khác trước. Mày nói xem có đúng không? Giang Vũ MVP. Vé số 0520. Thằng bé ngốc này. Nó không biết trẻ vị thanh niên dù có trúng giải cũng không đổi được à. Để ở đây à? Được, để ở đây cho nhóc. Con trai. Sao đẹp trai thế nhỉ? Truyện tranh cậu nợ tôi lúc nào mới trả? Tôi chắc chắn sẽ trả cậu. Tôi cược với cậu một cái đùi gà, chắc chắn chủ nhiệm Phan đã mang lót giày tăng chiều cao. Tôi cược với cậu hai cái đùi gà, thầy ấy không mang. Làm gì đấy? Tìm kiếm làm thế nào để kết bạn với học sinh cấp ba. Một, đề nghị anh bắt đầu từ sở thích chung. Hai, tôn trọng lẫn nhau là mấu chốt… Vô ích thôi. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Người xuất sắc sẽ chỉ làm bạn với người xuất sắc.
Và ngược lại. Vì vậy chỉ cần Trần An biết tôi xuất sắc giống cậu ta hoặc cậu ta biết tôi xuất sắc hơn cậu ta thì cậu ta sẽ làm bạn với tôi. Kết luận này có dựa trên cơ sở dữ liệu nào không?
Đây chính là sự thật của xã hội loài người. Thôi được. Tôi không hiểu loài người. Nhưng tôi nhớ hình như anh không có bạn thì phải? Đó là vì vẫn chưa có người xuất sắc như tôi xuất hiện. Ở ngay đoạn đầu hành lang
Là tôi đã nghe thấy giọng của từng người trong các em rồi. Đứng. Chào thầy ạ. Chào các em, mời ngồi. Tôi nói các em này, dồi dào tinh thần sức lực đến vậy hả? Dùng vào việc học hành thì tốt biết mấy. Cất đi. Tôi sợ chủ nhiệm Phan thấy.
Tôi nói các em biết, tuần sau sẽ có bài kiểm tra hàng tháng. Tôi biết ngay các em sẽ phản ứng thế này. Tôi có một tin tốt và một tin xấu. Các em muốn nghe cái nào trước? – Sao cũng được, tin tốt. – Tin xấu. Nghe hết, nghe hết, nghe hết.
Vậy thì tôi nói tin tốt trước. Tin tốt là top 10 toàn khối của kỳ kiểm tra tháng lần này có thể vào học ở lớp 11/1. Đây mà tin tốt gì chứ. Lại lớp 11/1. Tin xấu là thật ra tin tốt này chẳng liên quan đến các em mấy.
Các em chỉ thực hiện quyền được biết thôi. Lớp 11/15 chúng ta sao thi vào lớp 11/1 được chứ. Phải đấy. Lớp 11/1 có gì hay ho chứ. Rồi, vào học thôi. Em… em… em có chuyện gì? Lúc nào thi? Cao Văn Minh. Thật không đấy? Cao Văn Minh,
Cậu muốn hôm đó bùng học phải không? Em ngồi xuống trước đã. Lúc nào kiểm tra sẽ có thông báo sau. Rồi, các em, chúng ta mở sách đến trang 86. Không phải muốn lo việc của cậu đâu, chỉ là muốn hỏi một câu,
Tình hình đầu óc cậu bị trầm trọng rồi phải không? Chỉ cần cầm cự qua kỳ thi tháng thì sẽ có cơ hội trở thành bạn học. Trở thành bạn học thì sẽ có cơ hội trở thành bạn cùng bàn. Trở thành bạn học là cơ hội cuối cùng
Để dần trở thành bạn thân nhất. Tất nhiên tôi là bạn thân nhất của cậu rồi. Xem ra cố gắng của tôi mấy hôm nay không uổng phí. Xem như cuối cùng cậu cũng lành bệnh rồi. Tốt quá. Đừng khách sáo. Cậu khao bữa trưa ngày mai là được. Lại đây tám nào.
Đi, ra ngoài chơi. Đi thôi, đi đá bóng. Cậu nghĩ kĩ rồi à? Kẻ thức thời mới là trang… Giang Vũ, có người tìm cậu. Chuyện cuộc thi sáng tạo đã nghĩ kĩ chưa? Tôi không hay thay đổi như cậu. Không tham gia tức là không tham gia. Đi chơi bóng, đi. Trần An, à…
Tiết lộ trước cho cậu chút thông tin. Tương lai không xa, chưa biết chừng là ngay lập tức, sẽ có một bạn học chuyển đến lớp 11/1 các cậu. Báo trước cho cậu là muốn cậu chuẩn bị sẵn sàng chào đón người bạn xuất sắc hơn cậu.
Hai cậu sẽ trở thành bạn học, bạn cùng bàn. – Thậm chí trở thành bạn thân… – Ai vậy? Người đó chính là tôi. Cậu suy nghĩ lại đi. Nghĩ xong rồi thì báo tôi biết. ♪Muốn van nài thời gian hãy quay trở lại♪ ♪Cho tôi mượn một cuộc hành trình êm dịu♪
♪Câu chuyện vừa in dấu chân ở điểm xuất phát♪ ♪Cậu chưa từng trải qua thăng trầm và rất thành kính với ước mơ♪ ♪Nhung nhớ không quên rồi sẽ được hồi đáp♪ ♪Cậu vượt qua biển người gõ lên cánh cửa lòng♪ ♪Kết bạn cùng trông ngóng mặt trời mọc mặt trời lặn♪
♪Kỷ niệm của riêng ta thật đẹp đẽ♪ ♪Chào mừng đến với thanh xuân của tôi♪ ♪Nơi đây ấm áp và thuần khiết vì có cậu♪ ♪Từ nay chúng ta cùng khóc cùng cười♪ ♪Mài giũa tình yêu trở thành biểu tượng độc nhất♪ ♪Chào mừng đến với cuộc đời tôi♪
♪Được quan tâm chu đáo có thể sánh vai tiến bước♪ ♪Tuy chưa thể chắc chắn về ngày mai♪ ♪Đôi bên được gặp gỡ đã vinh hạnh biết bao♪ ♪Chào mừng đến với thanh xuân của tôi♪ ♪Nơi đây ấm áp và thuần khiết vì có cậu♪ ♪Từ nay chúng ta cùng khóc cùng cười♪
♪Mài giũa tình yêu trở thành biểu tượng độc nhất♪ ♪Chào mừng đến với cuộc đời tôi♪ ♪Được quan tâm chu đáo có thể sánh vai tiến bước♪ ♪Tuy chưa thể chắc chắn về ngày mai♪ ♪Đôi bên được gặp gỡ đã vinh hạnh biết bao♪ ♪Chào mừng đến với thanh xuân của tôi♪
♪Nơi đây ấm áp và thuần khiết vì có cậu♪ ♪Từ nay chúng ta cùng khóc cùng cười♪ ♪Mài giũa tình yêu trở thành biểu tượng độc nhất♪ ♪Chào mừng đến với cuộc đời tôi♪ ♪Được quan tâm chu đáo có thể sánh vai tiến bước♪ ♪Tuy chưa thể chắc chắn về ngày mai♪
♪Đôi bên được gặp gỡ đã vinh hạnh biết bao♪ ♪Có cậu trên con đường trưởng thành là một món quà tuyệt vời♪