Liên Hoa Lâu Tập 04 | Phim Cổ Trang Kiếm Hiệp Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Liên Hoa Lâu] [Tập 4] Nghe nói người sắp chết thường hay thấy ma quỷ. Để ta giúp các ngươi nhớ lại. Cô điên rồi phải không? Không phải quỷ, là thần y giả Lý Liên Hoa. Lý Liên Hoa là Dược ma của Kim Uyên Minh.

    Chính hắn giả thần giả quỷ hại chết Vượng Phúc. Chắc hẳn… chắc hẳn nhị tiểu thư Ngọc Thành cũng bị hắn hại chết. Mấy người đừng giết người bừa bãi nữa. Không phải vậy đâu. Ai là Lý Liên Hoa? Tại hạ chính là Lý Liên Hoa. Đưa Lý Liên Hoa vào trong.

    Các người muốn làm gì vậy? Chuyện này vẫn chưa được làm rõ, chớ lạm sát người vô tội. Đưa những người còn lại về nhà lao. – Vâng. – Vâng. Cô… Mau lên. Thiếu gia, không phải ngài cũng nghi ngờ thần y giả kia, nói là do hắn giở trò sao?

    Chuyện này vẫn chưa có kết luận, nếu hắn thật sự vô tội thì chẳng phải hại hắn rồi sao? Phu nhân có ở trong không? Phu nhân đang thẩm vấn ở đại sảnh. Có phải Tông Chính công tử không? [Tông Chính Minh Châu] Huynh còn nhớ ta không? Tại hạ Phương Đa Bệnh,

    Cha ta là thượng thư Hộ bộ Phương Tắc Sĩ, chúng ta từng gặp nhau trong tiệc mừng thọ của tổ phụ huynh. Khi ấy tổ phụ huynh còn nhắc đến chuyện huynh đính hôn với nhị tiểu thư Ngọc Thành, không ngờ mới đó chúng ta đã lại gặp nhau rồi.

    Đúng là Phương công tử. Huynh đang… Bọn ta tình cờ gặp chuyện Ngọc nhị tiểu thư bị hại ở nhà trọ Tiểu Miên. Kể ra dài dòng lắm. Tông Chính công tử, không biết có thể… Đều là hiểu lầm. Mau cởi ra. Vâng. Đa tạ. Sương Nhi bị hại,

    Thi thể bị lửa lớn hủy hoại, Hồng Chúc tỷ quá đau lòng, xử lý chuyện này không khỏi hơi quá khích. Phương công tử chớ trách tội. Cha ta và lão thành chủ của Ngọc Thành là bạn lâu năm, ta và Sương Nhi cũng lớn lên cùng nhau.

    Lần này đến là để chuẩn bị cho lễ thành hôn với Sương Nhi vào sau Tết. Nhưng không ngờ là Sương Nhi… Quả nhiên thi thể của Ngọc Thu Sương đã bị hủy hoại. Tông Chính huynh hãy nén đau thương. Ta còn có việc gấp, xin đi trước một bước.

    Ngọc phu nhân chiêu đãi nhiệt tình quá đi mất. Nói nhảm gì vậy? Ta bảo rồi, ta rất nóng nảy, cũng không kiên nhẫn. Ngươi cũng phải nếm trải những nỗi khổ Sương Nhi từng phải chịu. Nói, sao ngươi lại mạo nhận là Dược ma?

    Ngọc phu nhân cũng tin tưởng ta quá nhỉ? Lẽ nào cô biết ai là Dược ma ư? Từ lúc nào đến lượt ngươi nêu câu hỏi? Ra tay đi. Không sao chứ? Ngươi nói xem. Ta không ngờ Ly Nhi lại khai ngươi ra, nên đến cứu ngươi đây còn gì.

    Rốt cuộc ngươi là ai? Đều là hiểu lầm. Đều là hiểu lầm. Hồng Chúc tỷ, đây là công tử nhà Phương thượng thư đương triều, Phương Đa Bệnh. Thì ra là Phương thiếu hiệp, thiếu đường chủ Thiên Cơ Đường. Thất kính rồi. Ta đã biết đạo tiếp khách của Ngọc Thành rồi.

    Phương công tử, Ngọc Thành gặp tai họa này, ai nấy đều đau buồn, không cố ý liên lụy huynh. Thật sự xin lỗi. Người cần được xin lỗi là những tính mạng vô cớ bị giết oan kia kìa. Ngọc phu nhân nói hộ vệ là gia nô, sống chết do cô quyết định.

    Nhưng lâu chủ Liên Hoa Lâu này không phải người Ngọc Thành, càng là Lý thần y có tiếng trong giang hồ, người người kính trọng. Lẽ nào Ngọc phu nhân cũng định không màng pháp lý, tự ý giết người ư? Phương thiếu hiệp lại còn tâng bốc ta cơ à?

    Ngươi có danh tiếng, không dùng thì phí cả ra. Nhưng cũng không có nghĩa là trong sạch với ta đâu. Thiên Cơ Đường trước nay không tham gia vào tranh chấp trên giang hồ, Phương thiếu hiệp lại thích lo chuyện bao đồng gớm nhỉ. Nhưng mà ta cũng chỉ xử lý việc nhà,

    Không muốn kết oán. Đã là hiểu lầm thì giờ ta sẽ cho người chuẩn bị xe ngựa, đưa Phương công tử và vị thần y này rời thành về nhà. Phiền Ngọc phu nhân đưa nha đầu đồng hành với ta về phủ báo bình an là được. Ta không định đi.

    Phương công tử có ý gì? Về tình, người hầu của ta bị hại trong vụ án này, ta nhất định phải tìm ra kẻ hại hắn. Về lý, ta là hình thám của viện Bách Xuyên, [Viện Bách Xuyên] ta nhất định phải điều tra rõ huyết án, bắt hung thủ thật sự.

    Vì vậy, trước khi tra rõ chân tướng sự việc, mong Ngọc phu nhân đừng tổn hại thêm bất cứ ai. Ta đồng ý cho ngươi đến điều tra hồi nào? Phương công tử, ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu. Dù Ngọc Thành yên vị một phương, có quy củ riêng,

    Cũng không thể không tuân theo luật lệ Đại Hi. Huynh nói xem, Tông Chính huynh. Hồng Chúc tỷ, đúng là hình thám viện Bách Xuyên có quyền can thiệp. Ngọc phu nhân, cô đã không tin lệnh muội bị ác quỷ giết chết, lẽ nào cô chỉ muốn giết người trút giận,

    Không muốn tra rõ chân tướng sự việc ư? Giết người vô tội sẽ chỉ khiến sự thật bị che lấp, còn tên hung thủ hại chết lệnh muội rất có thể sẽ thoát thân. Cô cam tâm thật ư? Ta không kiên nhẫn gì đâu, ta chỉ cho ngươi đúng một ngày

    Để tra ra chân tướng cái chết của muội muội ta. Nếu sau một ngày ngươi vẫn không tra ra thì mời Phương công tử lập tức rời Ngọc Thành. Ta phải cho tất cả những kẻ ở đây chôn cùng Sương Nhi, cũng không đến lượt người khác xen vào

    Quy củ của Ngọc Thành ta. Một ngày thì một ngày. Phương thiếu hiệp thay đổi nhanh quá nhỉ. Trước đó còn nói ta giết người, bây giờ tự dưng lại ra tay cứu ta. Ta chỉ tạm thời loại bỏ hiềm nghi của huynh thôi, sợ huynh bị Ngọc Hồng Chúc giết oan.

    Vậy ư? Ta được loại bỏ hiềm nghi nhanh thế à? Đúng như huynh nói, quả nhiên thi thể của Ngọc Thu Sương đã bị lửa lớn hủy hoại. Nếu đúng là huynh làm thì không cần thiết phải đưa mọi manh mối cho ta.

    Có điều hung thủ trên núi Tiểu Miên không phải huynh, nhưng chưa chắc huynh đã không phải Dược ma. Quả nhiên Phương thiếu hiệp rất thông minh. Vậy nếu ta không còn hiềm nghi nữa rồi thì ta xin cáo từ trước. Khoan đã. Không phá vụ án này,

    Những người trong nhà lao sẽ phải mất mạng. Huynh phải ở lại điều tra cùng ta. Ta ở lại ư? Phương thiếu hiệp, chuyện phá án là ngươi hứa, đâu phải ta, sao ta phải ở lại? Vả lại ta ghét nhất là bị cuốn vào chuyện giang hồ đấy. Huynh mà dám trốn,

    Ta sẽ dám xúi giục Ngọc phu nhân để Ngọc Thành tung lệnh truy sát huynh trên giang hồ, lột sạch của cải của con cáo già nhà huynh. Còn nữa… Huynh xem xem đây là gì? Không ngờ con chó nhà huynh trung thành với huynh gớm nhỉ,

    Chạy theo từ nhà trọ Tiểu Miên đến tận Ngọc Thành. Tiếc là bị ta gặp được trước. Ta bảo ngươi này, ta thật sự không phải Dược ma. Hồ Ly Tinh chỉ là một con chó bình thường. Ai bảo lòng dạ chủ nhân nó sắt đá, không cần nó cơ chứ?

    Huynh nói xem, nên hầm hay kho đây nhỉ? Chắc đều ngon lắm đấy. Ơ này, sao ngươi cứ phải chấp nhặt một con chó vậy hả? Ta đâu phải hình thám, sao cứ ám ta mãi thế? Huynh không phải thần y sao? Nếu có thể cứu sống được Ngọc Thu Sương,

    Còn lo không phá được vụ án này ư? Ta thật sự không thể làm người chết sống lại. Thế thì làm ngỗ tác cho ta đi. Huynh xảo quyệt như vậy, kiểu gì cũng có ích. Vậy tra rõ chân tướng thì ngươi sẽ thả ta đi đúng không? Thi thể nhị tiểu thư

    Vốn để ở đại sảnh chờ phu nhân về, không biết sao bỗng nổi lửa, bị cháy mất quá nửa. Phu nhân không nỡ nhìn, mới đưa vào phòng lạnh. Hai vị cứ kiểm tra kĩ càng. Được, làm phiền rồi. Có vậy thôi à?

    Có thế này cũng không chịu nổi mà còn muốn làm hình thám à? Ngươi về nhà sớm đi. Chuyện cỏn con thế này có gì đâu chứ. Có vấn đề gì ư? Mùi sặc sụa đến mức này là vì thi thể từng bị lửa thiêu ư?

    Mùi mỡ bị đốt cũng không phải thế này. Điều kỳ lạ là mới có một ngày mà thi thể đã phân hủy nhanh như thế. Kinh lạc ở cổ còn nguyên vẹn, không bị đè ép, không bị tổn thương, đây không phải bị tay quỷ bóp chết.

    Vượng Phúc đúng là bị siết cổ tắt thở mà chết, nhưng Ngọc Thu Sương thì lại khác. Thấy chưa? Có máu bầm. Vậy là vùng bụng bị thương à? Xem ra con quỷ này mạnh tay lắm. Có điều máu bầm tụ lâu như vậy vẫn chưa tan, xem ra

    Ngọc Thu Sương đã chết từ trước. Còn một nguyên nhân thiệt mạng nữa khó phát giác. Thấy không? Nguyên nhân thứ hai, kim vàng đâm thẳng vào tim. Kim vàng ư? Kim vàng và vết thương do đánh bằng tay, chẳng phải hai vết thương này mâu thuẫn với nhau sao?

    Cũng thông minh đấy. Tay là cận chiến, kim là tấn công xa. Nếu đã trúng chưởng thì sao phải chạy ra xa bồi thêm một kim nữa? Nếu đã bắn chết từ xa thì không cần lại gần đập thêm một cú. Chuyện này rất mâu thuẫn.

    Hơn nữa ngươi không thấy nặng quá sao? Đúng vậy. Ngọc Thu Sương trong lời đồn có võ nghệ tầm thường. Với bản lĩnh của cô ấy, không cần dùng cách mạnh bạo thế này để giết cô ấy hai lần. Hung thủ giết Vượng Phúc

    Chỉ để chuyện Ngọc Thu Sương bị quỷ làm hại trông giống thật hơn. Nếu không nhờ Ngọc Hồng Chúc kịp thời chạy về, nguyên nhân cái chết của Ngọc Thu Sương sẽ bị đổ cho quỷ. Vượng Phúc chết oan quá. Nếu cứ phải nói là có quỷ thì là có người giả quỷ.

    Chỉ cần tra ra hung thủ thật sự là sẽ có thể minh oan cho Vượng Phúc. Không phải quỷ ư? Trong nhà trọ Tiểu Miên, người biết dùng nội lực và ám khí chỉ có Vân Kiều và đám tiêu sư kia. Ta thấy chính là chúng nội ứng ngoại hợp

    Hại chết Sương Nhi. Ngọc phu nhân kết luận quá sớm rồi. Trước đó bọn ta đã kiểm tra phòng trong quán trọ. Vì nhiều năm không tu sửa, cửa sổ chỗ Ngọc tiểu thư đã bị nhựa cây bít lại, không thể mở được.

    Trong phòng cũng không có cửa hay đường đi bí mật nào có thể lén qua lại. Mà ngoài phòng luôn có hộ vệ canh giữ, vậy nên dù là Vân Kiều cô nương hay tiêu sư cũng đều không có cơ hội đưa Ngọc nhị tiểu thư đi. Thế thì càng khó hiểu.

    Sao một người lại tự dưng biến mất trong phòng, rồi lại chết ở nơi khác? Ngọc tiên sinh phân tích cũng có lý đấy. Vậy xin hỏi mấy vị, sao Ngọc nhị tiểu thư lại bỏ nhà đi, rồi rời đi vào lúc nào?

    Trước rằm tháng bảy mấy hôm nó đã mất tích rồi. Từ sáng ta đã không thấy nó đâu. Nha đầu Thanh Linh của nó nói hôm ấy nó cứ buồn bã không vui, nói muốn yên tĩnh một mình, ra ngoài đi dạo, không cho ai đi theo,

    Nhưng đến đêm vẫn không thấy nó về. Đúng vậy. Thời gian trước, mặt tiểu muội bị sâu độc cắn, để lại sẹo. Cứ tưởng có thể chữa lành sẹo trước nghi lễ thành hôn, ai ngờ mãi vẫn chưa lành nên tâm trạng sầu muộn, rồi mới chạy ra ngoài.

    Cũng trách ta không phát hiện ra tâm tư của cô ấy. Bọn ta đã cử người chia làm hai ngả tìm cô ấy cả ngày trời, cuối cùng lại nhận được tin cô ấy bị hại. Mọi người hãy xem thử thứ này. Có biết vật này không? Cây kim này

    Được phát hiện trước ngực nhị tiểu thư. Cây kim này có thể giết người ư? Đây là kim Du Ti Đoạt Phách. Sao thứ này lại ra bên ngoài rồi? Ngọc phu nhân biết lai lịch cây kim này ư? Năm xưa sát thủ Giáp Tứ

    Nhận số tiền lớn đến lấy mạng phụ thân ta, bị phụ thân ta giết chết. Kim Du Ti Đoạt Phách này đã rơi vào tay phụ thân ta, được để ở kho binh khí. Mười năm nay, chưa ai từng đụng vào nó. Mang sổ mượn đồ ở kho binh khí đến đây.

    Phu nhân, tiểu nhân đã kiểm tra, nửa năm trước kim Du Ti Đoạt Phách, dụng cụ bắn và cả 20 cây kim vàng đã không ở trong kho rồi. Ai mang đi vậy? Là… nhị tiểu thư. Lui xuống đi. Vâng. Bao năm nay Thu Sương chưa từng vào kho binh khí,

    Nhất định là con tiện nhân Vân Kiều bảo Thu Sương đi mượn. Cô ta suốt ngày ở lì tại Ngọc Thành, nói là tỷ muội thân thiết với Thu Sương, cô ta thật sự tưởng ta không biết cô ta lén la lén lút vì điều gì ư?

    Nhất định là Vân Kiều hại chết Sương Nhi. Ngọc phu nhân, sao cô lại nói vậy? Sương Nhi không chết, làm sao cô ta có được thứ mình muốn? Phương thiếu hiệp, ta thấy kết án được rồi, viết bản kết án đi.

    Vân gia cũng đừng hòng bảo vệ tính mạng con nha đầu này. Ta nhất định phải bắt cô ta nếm mọi nỗi khổ, bị thiêu đến chết như Sương Nhi. Đi. [Khinh Vân Tế Nguyệt] Ta biết ngay là con tiện nhân nhà ngươi hại chết Sương Nhi mà. Ngươi không nói,

    Ta cũng có đến trăm nghìn cách khiến ngươi nếm mọi đau khổ. Khai thật đi. Dừng tay. Ngọc phu nhân, cô muốn tự ý tra tấn ư? Ngươi xem cô ta giả điên giả ngốc đi. Không tra tấn thì làm sao bắt cô ta mở miệng đây?

    Từ sau cơn kinh hãi tại nhà trọ Tiểu Miên, Vân Kiều cô nương cứ ngây dại suốt. Nếu muốn hỏi chuyện cô ấy thì e là không hỏi được gì. Lý thần y có thể cứu người chết sống lại, bệnh điên cỏn con chắc chắn không thành vấn đề. Lý thần y,

    Nghĩ cách đi. Phương thiếu hiệp biết nói đùa quá. Phương công tử nói Lý tiên sinh là thần y đương thời, vừa hay, ta cũng muốn xem y thuật của Lý tiên sinh ra sao. Dù điên thật hay điên giả đều có thể chữa được đúng không? Đương nhiên rồi.

    Nếu y không chữa được, Ngọc phu nhân hoàn toàn có thể treo y lên rồi nướng, ta sẽ không cầu xin cho y đâu. Vậy tại hạ cũng thử xem. Đừng giở trò đấy. Không phải Phương thiếu hiệp bảo ta thể hiện bản lĩnh thật sao? Cẩn thận.

    Ngươi quan tâm cô ta quá nhỉ. Hồng Chúc tỷ, ta… Xem ra Vân cô nương bị bệnh rất nặng. Lý thần y không chữa được ư? Vẫn chữa được. Vậy sao không mau chữa đi? Có điều cần tìm mấy vị thuốc ở Ngọc Thành. Ngọc Thành có thuốc ư?

    Ta đoán chắc chắn sẽ có. Tìm thử là biết ngay. Vậy thì mau chữa đi. Ngọc Hồng Chúc này đúng là ngang ngược thật đấy. Nếu không tại cô ta giết mấy hộ vệ kia thì giờ đâu đến nỗi không có nhân chứng. Cô nương, ra đây đi. Cô nương, bát cháo kia…

    Vân Kiều cô nương không phải người Ngọc Thành mà cô nương lại vô cùng săn sóc cô ấy. Ta muốn hỏi sao phu nhân nhà cô lại không thích Vân Kiều cô nương? Cô đừng sợ, bọn ta hỏi những điều này

    Cũng vì mong có thể giúp nhị tiểu thư nhà cô tìm ra hung thủ. Lẽ nào cô không mong vậy ư? Ban đầu, phu nhân nhà ta cũng rất tốt với Vân cô nương. Nhưng có một lần, Vân cô nương lén viết thơ tình, bị phu nhân bắt gặp.

    Phu nhân đã lập tức xé nát thơ tình. Mặt Vân cô nương bỗng chốc đỏ bừng. Từ ấy về sau, phu nhân không còn thích Vân cô nương nữa. Vậy nội dung bài thơ ấy ra sao? Ta nhớ hình như có hai câu là “Vương vấn minh châu tình khó dứt,

    Hoa đẹp phất phơ gợi tương tư.” Minh Châu. Vân Kiều cô nương thích Minh Châu. Đây là vị hôn phu của Ngọc Thu Sương mà. Bảo sao phu nhân nhà cô lại giận cô ấy. Nhưng nhị tiểu thư hoàn toàn không biết ư? Không hề.

    Quan hệ của nhị tiểu thư và Vân cô nương vẫn luôn rất tốt. Mấy hôm trước là sinh nhật Vân cô nương, nhị tiểu thư còn cất công chọn một miếng noãn ngọc hảo hạng tặng cô ấy làm quà sinh nhật. Vậy làm phiền cô nương rồi. [Liên Hoa Lâu]

    Đừng bảo huynh đang tìm thuốc chữa cho Vân Kiều nhé? Vậy Phương thiếu hiệp nghĩ ta đang làm gì? Trông huynh ung dung thế này, chắc chắn là đang tìm manh mối. Ngươi sai rồi. Ta đang tìm thuốc. Cô nương cho ta hỏi. Công tử. Đây là đâu vậy?

    Đây là nơi nghỉ ngơi của phu nhân. Ta thấy hoa quế ở đây nở rất đẹp. Phu nhân thích hoa quế, trong Ngọc Thành cũng chỉ có phòng ngủ của phu nhân mới có hoa quế thôi. Vậy đa tạ nhé. Huynh lại đang tìm gì thế? Ngươi lại đây xem đi. Bùn đỏ?

    Cánh hoa? Ta cũng từng thấy dưới đế giày của Ngọc Thu Sương. Bùn đỏ này là đất sét đỏ, còn hoa là hoa quế, ta thấy hai thứ này không hay gặp ở đất Bắc. Ngươi còn nhớ thời tiết ở nhà trọ Tiểu Miên hôm đó không? Là ngày mưa. Nếu dưới chân

    Dính hoa cỏ, bùn đất ở Ngọc Thành, theo lý thì sẽ bị nước mưa xối sạch, vậy sao lại có thể giữ nguyên vẹn chứ? Chỉ có một khả năng. Cô ấy chết ở đây, cô ấy chết ở Ngọc Thành. Nhưng thứ nhất, nếu cô ấy thật sự chết ở Ngọc Thành

    Thì sao lại xuất hiện ở nhà trọ Tiểu Miên? Hơn nữa thi thể kia rõ ràng là bộ dạng vừa mới tắt thở. Mà thứ hai, ở Ngọc Thành có nhiều cao thủ võ lâm hỗ trợ như thế, ai lại có thể thần không biết quỷ không hay

    Giết cô ấy hai lần chứ? Giải được hai điều này chẳng phải sẽ biết sao. Không đúng, còn một điều nữa. Lúc chúng ta ở nhà trọ Tiểu Miên đã tận mắt trông thấy Ngọc Thu Sương vào nhà trọ mà. Ngươi chắc người đó là Ngọc Thu Sương? Huynh có ý gì?

    Vừa nãy Thanh Linh đã bảo rồi mà. Trên mặt Ngọc Thu Sương này có một vết sẹo, ghét nhất bị người khác nhìn thấy. Ngươi còn nhớ tối hôm đó, Ngọc Thu Sương vừa vào nhà trọ đã ngẩng cao đầu nổi giận, chỉ sợ người khác không nhìn thấy

    Trên mặt cô ấy có sẹo không? Ý huynh là có người đóng giả Ngọc Thu Sương? Ngươi nghĩ xem, nữ tử đồng thời xuất hiện ở hai nơi Ngọc Thành và nhà trọ Tiểu Miên là một người. Vân Kiều. Bây giờ cô ta lại giả điên, nhất định là có liên quan.

    Được đấy, ngươi cũng nhìn ra cô ta giả vờ điên. Huynh cầm cây kim đưa qua đưa lại trước mặt cô ta khoa trương như thế, dù có là kẻ điên thì cũng biết đường tránh, cô ta không né tránh gì, chắc chắn là giả vờ rồi.

    Thế nhưng cô ta thân với Ngọc Thu Sương, vì sao còn phải hại người? Chẳng lẽ thật sự có liên quan đến Tông Chính Minh Châu? Rất đơn giản, chữa khỏi bệnh điên cho Vân Kiều là biết ngay thôi. Ngọc phu nhân, đã tìm được thảo dược chữa bệnh cho Vân Kiều.

    Thuốc này cần sắc thành nước, để trong bóng mát cho keo lại, uống vào là sẽ khỏi ngay. Chỉ dựa vào mấy cây cỏ dại tầm thường này ư? Lý thần y, không phải ngươi đang đùa giỡn ta đấy chứ? Sao có thể đùa giỡn Ngọc phu nhân được.

    Đảm bảo thuốc vào bệnh khỏi. Ta đã điều tra rồi, gần đây chỉ có Vân Kiều tiếp xúc với Thu Sương, thế nên chữa khỏi thì tốt, chữa không khỏi, có đánh cũng phải bắt cô ta mở miệng. Người đâu, đi sắc thảo dược của Lý thần y. Phu nhân chờ một lát.

    Thật không dám giấu, thảo dược này của ta có chút đặc biệt. Sau khi để trong bóng mát cho keo lại, còn cần ta làm một vị thuốc dẫn đặc biệt, cùng uống vào mới có hiệu quả. Sao vừa nãy ngươi không nói? Khi nào mới làm xong thuốc dẫn?

    Thời gian Ngọc phu nhân đồng ý cho phá án cũng là ngày mai, vừa đúng lúc. Chẳng phải nói là hôm nay có thể chữa khỏi cho Vân Kiều sao, sao lại đổi thành ngày mai thế? Quá trần trụi. Cái gì quá trần trụi? Hôm qua ngủ không ngon,

    Nghỉ ngơi một lát đã. Việc này vẫn chưa giải quyết xong, huynh còn ngủ nổi sao? Phương thiếu hiệp, phá án rất quan trọng, nhưng sức khỏe quan trọng hơn. Ngươi cũng biết ta rất yêu mạng sống. Ngươi nhìn ngươi đi, quầng mắt thâm đen, nóng trong người,

    Cơ thể quá căng thẳng sẽ bị bệnh đấy. Ra ngoài trước đi. Trước giờ huynh vẫn luôn như vậy, luôn có thể đứng ngoài quan sát, nhưng ta không làm được. Bây giờ ta cứ nhắm mắt lại là trong đầu toàn là những việc xảy ra ở nhà trọ Tiểu Miên.

    Hung thủ đã sớm sắp đặt tất cả, nhà trọ Tiểu Miên chính là một sân khấu, cuốn chúng ta vào xem một trò chơi ma giết người. Nhưng người bị cuốn vào vô tội biết bao, Vượng Phúc này… Uống một chén đi. Nếu không phải bản thân khăng khăng làm theo ý mình

    Đưa cậu ấy đi mạo hiểm, hoặc là đặt cậu ấy trong tầm mắt, trông coi kỹ một chút thì cậu ấy đã không xảy ra chuyện. Có phải trong lòng ngươi nghĩ thế không? Dù thế nào thì cũng là ta không chăm sóc được Vượng Phúc. Thuở thiếu niên,

    Khí thế hừng hực nhất, luôn muốn gánh vác toàn bộ trách nhiệm bảo vệ thiên hạ trên vai mình. Hơn nữa còn luôn cho rằng có thể bảo vệ tất cả những người bên cạnh. Nhưng trên thực tế, có rất nhiều việc không hề đơn giản như chúng ta nghĩ,

    Cũng không phải thứ chúng ta nắm bắt hết được. Người hầu của ngươi gặp nạn, trong lòng ngươi rất buồn, nhưng cũng không cần phải đổ hết trách nhiệm lên người mình. Con người luôn phải học cách buông tha cho bản thân trước. Nào. Uống trà. Huynh đang an ủi ta à?

    Không phải Kim Uyên Minh các huynh ai nấy đều vô cùng hung ác sao, còn có người tốt bụng như huynh à? Vậy nên ta mới nói ngay từ đầu ngươi đã trách nhầm ta rồi. Nhưng ta vẫn cảm thấy không đúng, huynh bảo nếu Ngọc Thu Sương chết ở Ngọc Thành thật

    Thì cô ấy cũng đã chết hơn bảy ngày rồi, vì sao lúc gặp cô ấy, thi thể vẫn còn nguyên vẹn, còn chảy máu nữa? Ăn thử đi, dưa hấu ướp đá tươi mát. Huynh còn tâm trạng ăn dưa à? Bí mật đều ở trong này. Bí… Bí mật? Thử đi.

    Mới để được bao lâu, sao vẫn bị hỏng thế? Thi thể thối rữa… Ngươi phản ứng nhanh đấy. Dưa hấu đã qua ướp đá thường hỏng nhanh hơn. Chẳng trách thi thể của Ngọc Thu Sương lúc ở nhà trọ Tiểu Miên vẫn bình thường, mà vừa đến Ngọc Thành đã thối rữa nặng,

    Hóa ra là để trong rương hàng cùng với đá. Mà đá kia có lẽ được làm bằng máu. Chỉ sợ còn là dùng máu để đông thành đá. Như vậy thì lúc tan chảy mới có thể trở thành máu tươi tuôn trào, tạo dựng cảnh tượng giả Ngọc Thu Sương mới chết.

    Điểm nhỏ nhặt như thế chẳng trách phải thiêu hủy, điểm này không thể giấu được. Đây chỉ là bí mật đầu tiên trong số đó. Ngươi nghĩ xem, nếu Ngọc Thu Sương chết ở Ngọc Thành thì sao cô ấy lại xuất hiện ở nhà trọ Tiểu Miên? Vì ngay từ đầu,

    Ngọc Thu Sương đã ở trong rương hàng này. Đi thôi, nhà trọ Tiểu Miên. Ta đến nhà bếp một chuyến. Huynh đến nhà bếp làm gì? Vào nhà bếp, não hoạt động nhanh hơn. Trên đất vẫn còn dấu chân máu hôm đó để lại. Nào, lại xem thử đi.

    Ta cũng cho ngươi thấy dấu chân máu. Tránh ra nào. Chuyện này là thế nào? Cỏ Xích Hà này sắc thành dạng keo vốn không có màu, nhưng chỉ cần gặp nước, sẽ biến thành màu đỏ như máu. Cỏ này chẳng phải là thảo dược hôm đó

    Huynh định lấy cho Vân Kiều chữa bệnh điên sao? Không sai. Cỏ Xích Hà mọc ở trong viện của Ngọc Thành, cô ta hái cỏ, sắc thành dạng keo, tạo ra dấu chân ma, tất nhiên là biết. Cô ta nhìn thấy thuốc này, chẳng phải bệnh điên sẽ tự khỏi sao.

    Vậy bóng ma màu xanh lục thì sao? Hôm đó người ở nhà trọ đều nhìn thấy cả. Lưu huỳnh? Hóa ra là dán lưu huỳnh lên cửa sổ. Nhưng trước bao con mắt, làm sao biến Vân Kiều cô nương thành Ngọc Thu Sương được vậy? Ngửi đi. Hạt thầu dầu?

    Nước ở nhà trọ này đã trộn lẫn hạt thầu dầu, mục đích là để khiến mọi người chếnh choáng say, nhìn người không chân thực, sẽ dễ để Vân Kiều thay xà đổi cột hơn. Nhìn gì mà nhìn? Không ai được nhìn. Sau khi hạ vải trùm đầu xuống

    Thì hợp tình hợp lý rồi. Vân Kiều này đúng là đã tốn không ít công sức. Tiếc rằng đến đây không phải để tìm bằng chứng phạm tội của Vân Kiều. Vậy tìm cái gì? Tìm bằng chứng giúp Vân Kiều thoát tội. Nào. Giống cây kim giết chết Ngọc Thu Sương.

    Nhưng ngọc này là… Thanh Linh đã nói Ngọc Thu Sương tặng cho Vân Kiều miếng noãn ngọc này. Có người muốn giết cô ta? Vở kịch lớn thế này, chỉ dựa vào Vân Kiều không thể hoàn thành được. Quả nhiên vẫn chưa kịp tiêu hủy. Con rối bóng? Vụ án này

    Làm ta nhớ đến một môn phái nhỏ trong giang hồ, Bồ gia ở Hộ Giang. Mười mấy năm trước, Bồ gia Hộ Giang nổi tiếng thiên hạ với múa rối bóng. Nhưng không ngờ rằng trong vòng một đêm, Bồ gia Hộ Giang đã sụp đổ vì nợ bạc,

    Sau đó cũng đã mai danh ẩn tích. Sợi dây này rất mảnh. Xem ra chỉ cần người điều khiển khéo léo là có thể điều khiển con rối mà không cần ở trong phòng. Không sai. [Ngọc Thu Sương vốn chết ở Ngọc Thành,]

    [nhưng thi thể lại được giấu trong rương hàng cùng đá máu,] [đưa đến tiêu cục.] [Mà hung thủ lại lấy cớ vận chuyển riêng đầu người] [để hối lộ Trình Vân Hạc.] [Trình Vân Hạc không muốn lộ việc vận chuyển riêng,] [tất nhiên cũng sẽ không mở từng hòm kiểm tra.]

    [Vậy là thi thể Ngọc Thu Sương] [đã được chuyển đến nhà trọ Tiểu Miên như thế.] [Vân Kiều dẫn theo hộ vệ lấy danh nghĩa tìm Ngọc Thu Sương,] [vào nhà trọ ở trước một ngày,] [vậy là có thể dùng một buổi tối để bố trí.] [Chập tối hôm sau,]

    [cô ta đóng giả Ngọc Thu Sương vào nhà trọ,] [kết hợp với múa rối bóng giả giọng hai người đối đáp.] [Đám hộ vệ ở đằng xa] [sẽ chỉ cho rằng nhị tiểu thư thật sự đã về.] [Rương hàng được đặc chế niêm phong bằng hàn thiết,]

    [sáu ngày vừa hay đá máu tan chảy.] [Mà lúc khiêng rương hàng vào nhà trọ,] [máu sẽ chảy ra khỏi hòm,] [chỉ chờ người đến gần là sẽ phát hiện ra điểm bất thường.] [Mà Vân Kiều lúc này khôi phục diện mạo,] [một mình xuống nhà tắm.] [Chờ máu trên đầu nhỏ xuống,]

    [cô ta sẽ thu hút sự chú ý của mọi người lên tầng hai,] [sẽ có thể khiến đám hộ vệ phát hiện ra nhị tiểu thư biến mất.] [Chiếc hòm thấm máu chắc chắn cũng sẽ bị mở ra,] [thi thể Ngọc Thu Sương sẽ hiện ra như thế.]

    [Vở kịch ma giết người này] [cũng kết thúc.] Vở kịch này cần giết một người để dẫn dắt, không ngờ là Vượng Phúc tình cờ ở tầng hai. Hắn đúng là số khổ. Lúc đó Vân Kiều ở tầng một, chính người đứng đằng sau đã giết Vượng Phúc.

    Có thể khiến Vân Kiều bày ra nhiều trò như thế, bây giờ còn giả điên để che giấu sự thật… Tông Chính Minh Châu. Vân Kiều đã làm đến nước này rồi, không ngờ là hung thủ vẫn muốn giết người diệt khẩu. Vậy chúng ta còn chờ gì nữa?

    Chờ hung thủ ra tay lần nữa. Trước khi xuất phát, chẳng phải ngươi đã lập sẵn bẫy trong phòng Vân Kiều rồi sao? Chuyện này mà huynh cũng biết, quả nhiên là cáo già. Bây giờ, chỉ cần chờ hung thủ tự chui đầu vào lưới,

    Cũng có thể giải đáp thắc mắc cuối cùng trong lòng ta. Thắc mắc gì? Một nhát kim và một chưởng đó, vì sao hung thủ phải giết Ngọc Thu Sương hai lần. Chờ ngươi lâu lắm rồi. Quay lại đây, lộ mặt đi. Là ta. Ngọc thành chủ? Hai người làm gì thế?

    Là ngươi muốn giết Vân Kiều, ngươi chính là người hại chết Ngọc Thu Sương. Ta chỉ lo cho bệnh tình của cô ấy, nên qua đây thăm cô ấy thôi. Vân Kiều đã điên hai ngày rồi mà giờ ngươi mới đến,

    Là vì sợ cô ta không giữ mồm miệng, nói lỡ lời phải không? Làm ơn chú ý lời nói của các người, đừng quên thân phận của chúng ta. Đêm hôm khuya khoắt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phu nhân. Phương công tử. Ngươi có ý gì? Hiểu lầm.

    Sao chàng lại ở đây? Ngọc phu nhân đến rất đúng lúc. Hung thủ giết nhị tiểu thư đang ở ngay trước mặt phu nhân. Cái gì? Không phải Vân Kiều làm sao? Vân Kiều cô nương này chỉ giúp thành chủ thôi. Vân Kiều giúp Ngọc Mục Lam? Ngọc thành chủ

    Và Vân Kiều cô nương quan hệ không bình thường. Vân cô nương từng viết một bài thơ, nhưng đã bị Ngọc phu nhân phát hiện. Vương vấn minh châu tình khó dứt, hoa đẹp phất phơ gợi tương tư. Thơ này chẳng lẽ không phải viết cho…

    Không phải viết cho Tông Chính công tử phải không? Minh châu có rất nhiều hàm nghĩa, tại hạ không dám độc chiếm, mong tiên sinh giải thích rõ hơn. “Hoa đẹp phất phơ” này mới là thứ Vân cô nương vương vấn. Có liên quan đến mặt bồ công anh

    Cô ta đeo trên tay. Bồ gia Hộ Giang lấy hình bồ công anh làm gia huy. Xem ra Bồ tiên sinh ở rể Ngọc Thành rất trung thành với Bồ gia nhỉ. Hóa ra người cô ta nhớ nhung là chàng. Bồ Mục Lam, ta bị các người đùa giỡn ngay trước mặt.

    Bồ gia các người vẫn chưa thôi ý niệm đó à? Bồ gia hơn mười năm trước dựa vào múa rối bóng tích góp được không ít tiền. Chỉ tiếc là tiên gia chủ mê cờ bạc, thế nên Bồ gia muốn thay hình đổi dạng để có được danh tiếng tốt.

    Cô nương vất vả rồi. Con rối bóng này của phu nhân được tìm thấy ở nhà trọ Tiểu Miên. Hung thủ muốn mượn múa rối bóng để dựng lên vở kịch ma giết người. Mà một con rối bóng tương tự khác được tìm thấy trong thư phòng của Ngọc thành chủ.

    Bồ gia có một tuyệt học gọi là Dục Hỏa Thiên Biến. Dục Hỏa Thiên Biến có thể điều khiển dây từ xa. Ngươi mang tuyệt học này của Bồ gia đi giết người, tổ tiên không ôm hận dưới cửu tuyền sao? Ngươi chẳng qua chỉ đào lại chuyện cũ của ta,

    Cố ý đổ tội thôi. Ta và cô ấy không thù, không oán, vì sao ta phải giết cô ấy? Được. Cho dù là ta giết người thì ta vứt xác thật xa là được, cần gì phải bày ra nhiều trò như thế để xác bị lộ chứ?

    Đương nhiên ngươi có lý do rồi. Bồ Mục Lam, ngươi chịu ảnh hưởng của phụ thân ngươi, cũng mê đánh bạc từ trong máu, thua hết tất cả gia sản, chỉ có thể ở rể Ngọc Thành. Tiếc là con người ngươi quen thói cờ bạc, để tránh Ngọc phu nhân,

    Ngươi chỉ có thể làm giả lúc canh mỏ ngọc để trả nợ. Không may tài sản của Ngọc Thành, Ngọc Thu Sương cũng chiếm một nửa. Theo quy tắc, nếu Ngọc Thu Sương mất tích thì số khoáng sản này cũng vẫn là của cô ấy. Chỉ có chứng minh cô ấy đã chết

    Thì Ngọc phu nhân mới có thể thừa kế toàn bộ. Bồ Mục Lam, cũng chỉ có ngươi mới có thêm nhiều cơ hội làm giả để trả nợ. Ngọc Thành nổi tiếng khắp nơi, có lẽ là quá giàu có. Ta nói Bồ Mục Lam này, ta đoán đúng rồi chứ?

    Ngươi ngậm máu phun người. Phương thiếu hiệp. Phương gia có tiền trang ở khắp nơi, tùy tiện hỏi thăm, tìm ra sổ sách của tên mê đánh bạc này vẫn khá đơn giản. Bồ Mục Lam, sòng bạc ở trăm dặm quanh đây e là đều bị ngươi nợ hết rồi nhỉ?

    Bồ Mục Lam! Đồ ăn cây táo rào cây sung! Ta tưởng ngươi ở rể nhà ta đã sớm sửa hết những tật xấu đó, không ngờ ngươi lại vì tiền tài hại chết muội muội ta. Phu nhân, lời của hai kẻ lừa đảo giang hồ này làm sao tin được.

    Ta không làm vậy mà. Ngươi không làm? Ngọc thành chủ thật sự không để lại chút manh mối nào. Ngươi biết chỉ cần kiểm tra thi thể Ngọc nhị tiểu thư, hỏi kỹ hộ vệ có mặt lúc đó, nhất định sẽ phát hiện ra sơ hở,

    Thế nên bèn dẫn lửa đốt xác trong đêm. Có điều ngươi hoàn toàn không ngờ rằng Ngọc phu nhân lại về sớm, cướp thi thể vẫn chưa cháy hết từ trong lửa. Tiếc là Ngọc phu nhân trong lúc nóng giận đã giết hết hộ vệ trong nhà,

    Để họ vĩnh viễn không còn cơ hội mở miệng. Phu nhân coi rẻ tính mạng hộ vệ như thế, nào biết lại làm đúng ý của hung thủ.