Tầng 11 Biến Mất Tập 17 | Phim Cảnh Sát Phá Án Đáng Xem | iQIYI Vietnam

    Vụ án được phá rồi. Lão Hách do Khâu Kiến Thiết giết. Cậu đẩy giỏi thật đấy. Đẩy cho một tội phạm bỏ trốn Đội trưởng Mã, tôi nói thật mà. Cảnh sát Tak có thể làm chứng. Thực ra chúng ta là người một nhà. Ai là người một nhà với cậu?

    Cảnh sát Tak là đặc tình của tôi. Tôi là đặc tình của cảnh sát Tak. Dấu răng của Khâu Kiến Thiết là tôi tìm về cho chúng ta. Cởi áo khoác của tôi ra. Cậu nghiêm túc chút đi. Cảnh sát Tak đâu? Anh gọi cảnh sát Tak đến đây.

    Hỏi chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Cảnh sát Tak đâu? Cảnh sát Tak. Cảnh sát Tak, anh ra đây đi. Không phải, cậu vào đi. Anh vào đây nói gì đi. Trác Việt không đến được. Cậu giải thích tốt vấn đề của cậu đi. Nghe rõ chưa?

    Chỗ anh điều tra thế nào rồi? Bây giờ tất cả manh mối đều hướng về Kha Tùng Sơn. Nhưng ta cảm thấy không phải hắn. Tôi cũng nghĩ vậy. Sao có thể để lại chứng cứ rõ ràng như vậy chứ? Hơn nữa tôi cho rằng anh ấy không nói dối.

    Bên anh thế nào rồi? Dựa theo dấu chân, vị trí ở hiện trường. Có thể phán đoán. Nghi phạm đi đường thủy. Nếu đã đi đường thủy, Cho dù là tàu cao tốc hay tàu máy, Tiếng động cơ đều quá lớn. Dễ thu hút sự chú ý.

    Nếu là loại thuyền đánh cá chống cột thì sao? Tốc độ lại quá chậm. Trong quá trình tiến hành cũng sẽ bị phát hiện. Cho nên tôi phán đoán Nghi phạm có lẽ đã đến gần nhà của Jaehyeoryeonsan. Sau đó lặn qua lẻn vào biệt thự nhà Haryeonsan. Theo suy nghĩ này,

    Tôi đã đến gần nhà Herryeonsan một vòng. kết quả bị tôi phát hiện ra manh mối. Trên hòn đá bên bờ, trên hòn đá bên bờ. Tôi nghĩ có thể là du thuyền để lại. Hơn nữa nơi đó cỏ dại mọc, Người bình thường cũng không đi.

    Quan trọng vẫn là góc chết của camera. Tôi đã lấy mẫu sơn. Hơn nữa ở bến tàu Hòa Chúng ở bến tàu Hodong. Hai mẫu sơn. Tôi lấy đến chỗ Châu Nghị để so sánh kỹ thuật. Hoàn toàn giống nhau. Anh có biết du thuyền là tên của ai không? Thịnh Lợi Á.

    Điều này ít nhất chứng tỏ con thuyền Thịnh Lợi Á đã từng đến gần nhà Herryeonsan. một nơi hoang vu như vậy. Nếu không có chuyện gì đặc biệt Chuyện này thật sự rất đáng nghi. Vâng. Theo phân tích bước đi, Dấu chân ở bên bờ lúc đó Chắc là con gái.

    Số 37. Chiều cao chắc là 1m65. khoảng 1m70. Cân nặng khoảng 45 kg. Căn cứ vào số liệu này, đúng là rất phù hợp với Thịnh Lợi Á. Còn một thông tin nữa. Anh xem ảnh dấu chân này đi. Đây là dấu chân của núi Dã Nhân. Dã Nhân Sơn.

    Là dấu chân của một người. Lúc tôi theo dõi dã nhân, phát hiện dấu chân ở gần dấu chân của anh ấy. Là cùng một người sao? Đúng vậy. Nhưng có một điều tôi không hiểu. Tôi từng cho rằng vụ án của Triệu Minh Lượng là cùng một người gây ra.

    Nhưng dấu chân ở hiện trường hình như kích cỡ không giống nhau lắm. Có một điểm tôi có thể chắc chắn. người theo dõi Triệu Minh Lượng là một cô gái. Có khi nào là chân nhỏ đi giày lớn không? Chân nhỏ đi giày lớn.

    Thực ra là thủ đoạn ngụy trang vô cùng vụng về. Nhận diện cũng không phải chuyện khó. Hai bên trong và ngoài bàn chân bị hư áp rõ ràng. Điểm dừng chân xuất hiện gót nặng. Đây đều là kiến thức cơ bản. Huống hồ đi đôi giày không phù hợp

    Cũng ảnh hưởng đến hiệu quả gây án. Tôi cảm thấy trong hai bức ảnh này không tồn tại chuyện này. Anh nói xem có khi nào bên cạnh Mạnh Xuyên Sinh có người phụ nữ khác giúp hắn làm việc. Có phải là ngựa đỏ không? Chân đỏ ngựa là số 38.

    Vụ án của Triệu Minh Lượng có lẽ là do cô ta làm. Lần này Mạnh Xuyên sinh muốn trừ khử Hạc Liên Sơn, và cả Mã Hồng nữa. Sau khi Khâu Kiến Thiết bị truy nã người đầu tiên lộ diện tìm cũng là Mã Hồng. Hơn nữa Kha Tùng Sơn đã dặn

    Đồng hồ của anh ta là do Khâu Kiến Thiết trộm. Mấy vụ án này cộng tính quá lớn Cùng nhau điều tra đi. Anh có suy nghĩ gì? tung tin dấu chân ra ngoài. liệu có đánh rắn động cỏ không? Thứ cần chính là hiệu quả này.

    Cũng đến lượt chúng ta chủ động xuất kích rồi. Đúng rồi. Trác Việt bây giờ thế nào? Bây giờ tôi đi thăm anh ấy cũng không tiện. Hai hôm nay bận vụ án ở núi Hyeryeon, cũng không có thời gian đi thăm anh ấy.

    Anh nói xem có phải nên nói sự thật cho anh ấy biết không? Anh quyết định đi. Cục trưởng Nghiêm Đây là dấu chân tìm thấy ở hiện trường vụ án. Để so sánh hai mẫu này. Đây là của ai vậy? Đây là nghi phạm mà chúng tôi đã xác định trước mắt.

    Tạm thời giữ bí mật thân phận. Đợi có kết quả so sánh, lập tức tiến hành bắt giữ. Vâng. Chuyện gì vậy? Anh nói chuyện gì? Các người muốn làm gì? Không phải đã nói với mọi người đừng làm lớn chuyện sao? Chuyện quan trọng như núi Hyeryeon,

    Sao các người không nói trước với ta một tiếng? Chúng tôi làm việc Dựa vào đâu mà phải nói với anh chứ? Được. Bây giờ bồ câu Nghiêm Nghiêm đã lấy được dấu chân. Nói là đã xác định được nghi phạm. Nữ. Ngoài Thịnh Lợi Á ra thì còn ai nữa?

    Hôm đó có nhiều phụ nữ lắm. Ta nói cho ngươi biết, Bồ câu Nghiêm nhất định sẽ liên hệ liên hệ với vụ án của Triệu Minh Lượng. Anh nói xem còn bao lâu nữa mới điều tra được Thịnh Lợi Á? Đến lúc đó làm thế nào? Đội trưởng Mã.

    Điều tra vụ án là việc của anh. Chúng ta có quan hệ gì? Anh không rõ sao? Trác Việt. Chúng tôi đã tiến hành kiểm tra. 50 nghìn tệ đó đúng là không biết đi đâu. Rõ. Bây giờ nghi ngờ của tôi vẫn là lớn nhất mà. Chúng tôi tin tưởng anh.

    Anh cũng phải tin chúng tôi. Tin rằng tổ chức nhất định sẽ điều tra ra chân tướng. Cảm ơn cục trưởng Nghiêm. Đúng rồi. Ở đây… có một giáo viên tên Lee Dae Min không? Đã gặp chưa? Đúng, từng gặp. Tìm cơ hội tiếp xúc nhiều hơn. Tôi đã nghe ngóng anh ấy.

    Trước đây anh ấy cũng ở đồn cảnh sát Kim Do. Đi muộn hơn tôi. Còn nữa Anh ấy là thành viên của tổ chuyên án 9.19 năm đó Hơn nữa tôi nghi ngờ anh ta biết một số nội tình của 9.19 năm đó. Tôi đã hỏi anh ấy.

    Nhưng anh ấy không thừa nhận. Ý của anh là… Có một số chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài. Hiểu rồi. Đi thôi. Anh Dae Min. Tôi hỏi anh một chuyện. Chuyện gì? Tôn Hiểu Lợi, em còn nhớ không? Nhớ chứ. Cô ấy có một đứa con. Béo búp búp rất thú vị.

    Đúng vậy, lúc cô ấy mang thai, Chuyện tài chính đều là tôi đến giúp cô ấy. Không phải… Tôi nghe nói rồi. Có phải vì tiền trợ cấp 200 nghìn đó mà vào không? Đúng vậy. Tự nhiên lại thiếu 50 nghìn tệ. Sở trưởng cũ ở đây thì tốt rồi.

    Anh ấy biết rõ nhất. Tôi nhớ hai chúng ta chắc là trước sau. Tôi vừa đến cục thành phố anh đã đến sở rồi. Vậy chuyện này anh còn nhớ không? Tôi nghĩ theo lý mà nói, số tiền này nên phát đến đến chỗ cảnh sát bị thương rồi.

    Còn những người nhà đó nữa. Có phải có người quên viết biên lai không? hoặc là mất biên lai không? Cho dù không có biên lai thì số người nhận tiền và tiền cũng có thể khớp được chứ? Điểm này tôi thật sự không giúp được cậu. Không sao.

    Gặp được chiến hữu cũ ở Kim Đảo ở đây. tôi vẫn rất vui. Đúng rồi. Vậy sao sau này anh lại đến đây? Cho dù là vị trí nào, đều là phục vụ cho nhân dân mà. Hỏi một câu không nên hỏi. Anh không phải vì vụ án 9.19 năm đó

    Vụ án 9.19 năm đó chứ Nhưng sau đó chuyện này được chứng minh Cục trưởng Tôn bị vu oan Tôi đến đây không có nguyên nhân gì cả Là tôi tự yêu cầu đến đây. Anh xem, nhìn môi trường này. Không phải rất tốt sao? Sống không bẩn cũng không mệt.

    Tốt hơn bên ngoài nhiều. Vẫn không coi tôi là người nhà. Thế này đi. Tôi chia sẻ với anh một bí mật. Tôi vào đây vốn không phải vì 50 nghìn tệ đó. mà là vì tôi vẫn luôn điều tra vụ án 9.19. Em trai à, Cậu nghe tôi khuyên một câu.

    Có những chuyện huynh phải buông bỏ. Anh. Anh nói xem, em muốn bắt xã hội Goo. Tại sao lại có người lại không muốn tôi bắt được hắn như vậy? Làm sao tôi biết được. Tôi ấy à, muốn thật lòng khuyên anh một câu. Nếu em đã vào đây rồi,

    Thì bớt nói đi. Yên tâm chịu đựng một chút. Mạnh hơn bất cứ thứ gì. Được rồi. Ở đây nghĩ cái này cũng chẳng có tác dụng gì. Anh, giúp em một việc. Việc gì? Đồ thèm. Tham cái gì? Giúp tôi lấy ít hoa quả ăn đi.

    Vậy thì cậu phải tự nghĩ cách. tranh thủ ra ngoài sớm. ở bên ngoài ăn cho đủ. Bây giờ nghĩ lại, Lúc trước ở đồn, Sở trưởng cũ rảnh rỗi thì mua hoa quả cho chúng ta. Còn nhớ không? Đương nhiên là nhớ rồi. Tôi còn nhớ là tối thứ sáu hàng tuần.

    Trước khi tan làm Sở trưởng cũ luôn có nhiều loại hoa quả, Cầm mấy túi mời chúng ta ăn. Đúng vậy. Nhưng mà hoa quả đó có chút không tươi lắm. Lúc đó chúng tôi còn nói Anh ấy không phải vì muốn rẻ tiền sao? Không phải đâu.

    Có mấy lần em đều nhìn thấy rồi. Hoa quả của sở trưởng đặc biệt mua từ chỗ một bà cụ. Ông ấy thấy một mình bà ấy bán hoa quả, rất đáng thương. Sau đó mua hết mua về theo giá gốc. Mời chúng tôi ăn. Anh nói như vậy tôi nhớ ra rồi.

    Có phải không? Tôi còn gặp mấy lần nữa. Là ở đường Cheongbuk. Giao lộ Cheongbuk và Ji Haru. Vâng. Xin chào. Tôi là Mai Tuyết trước đây đã gọi điện cho anh. Hôm nay tìm anh đến là muốn tìm hiểu một chút. Chuyện đồn cảnh sát Kim Do

    Phát tiền trợ cấp cho cảnh sát bị thương. Anh có chắc năm đó sở trưởng cũ đã phát hết tiền trợ cấp Đã phát hết chưa? Sở trưởng cũ là người tốt. sẽ không làm chuyện trộm gà bắt chó. Vậy 50 nghìn thì sao? Thật sự không nhớ nổi.

    Anh nhớ kỹ lại đi. Những gì tôi biết tôi đã nói với anh rồi. Phát tiền trợ cấp cho cá nhân, không hề tập trung chúng ta lại với nhau. Còn những người khác là ai, tôi không biết. Cảm ơn nhé. Tôi đã kiểm tra rồi.

    Nhưng vẫn không khớp với 50 nghìn tệ. Không sao. Nhưng hai hôm trước tôi nói chuyện với Lee Dae Min, đột nhiên nói với tôi một chuyện. Không biết có tác dụng không. Anh ấy nói sở trưởng cũ Trước đây thường đến một bà lão bán hoa quả.

    Hỏi han, mỗi lần vẫn còn rất lâu. Chẳng phải sở trưởng cũ có vợ rồi sao? Đúng vậy. Lúc đó chúng tôi còn thường xuyên trêu chọc anh ấy. Nhưng bây giờ nghĩ lại, sự việc không đơn giản như vậy. Anh có biết làm thế nào để tìm được cái đó không?

    Bà lão bán hoa quả đó không? Chắc là ở… Ji Haru, giao lộ đường Cheongbuk. Cậu ấy thường xuất hàng. Cô ở bên cạnh tôi bao nhiêu năm rồi? Mười ba năm rồi. 13 năm rồi. Thời gian trôi qua nhanh thật đấy. Tối nay sẽ đi.

    Tôi đã đặt vé máy bay cho anh rồi. Tài khoản nước ngoài cũng mở xong rồi. Mật khẩu là 200518. Biết tại sao lại là số này không? Đương nhiên là biết. Là ngày đầu tiên em đến Trung Quốc mà. Thật sự tối nay phải đi rồi.

    Người tiếp ứng bên đó cũng sắp xếp xong rồi. Cảnh sát đã nghi ngờ anh rồi. Tôi sợ càng kéo dài càng phiền phức. Sao cảnh sát lại nghi ngờ tôi? Điều này không quan trọng. Bây giờ quan trọng là anh rời đi an toàn. Đợi khi nào chuyện này qua đi,

    Sóng gió yên lặng, Đến lúc đó quay lại. Bên này thì cậu cũng không cần lo lắng. Dù sao vẫn còn Giang Hà mà. Khúc cục. May mà có anh ấy. Nếu không chỉ còn lại một mình ta, Cuộc sống khó khăn biết bao. Đi thôi.

    Anh đã làm đủ nhiều vì em rồi. Ta ở một mình một lát. Được. Vậy tôi đi chuẩn bị trước. Xin chào. Anh có biết gần đây có một bà lão bán hoa quả không? Không quen. Cảm ơn nhé. Anh cần gì? Đại ca, tôi hỏi anh một chuyện.

    Anh có biết ở giao lộ này có một bà lão bán hoa quả không? Cô nói bà Trương? Trước đây đã ở đây. Cô ấy bị bệnh nằm viện rồi. Ở đây. Đúng vậy. Anh biết cô ấy đang ở bệnh viện nào không? Bệnh khi nào vậy? Ba năm trước.

    Gần đây bệnh tình đột nhiên nghiêm trọng. Bây giờ không nhớ gì cả. Nói chuyện cũng khó. Cô Trương. Cô có thể cho tôi mượn sổ tiết kiệm không? Cô ấy không chịu đưa cho anh. Sổ tiết kiệm này chắc là chuyện duy nhất là chuyện duy nhất cô ấy sẽ không quên.

    Nghe nói là con trai bà ấy lấy mạng để đổi. Con trai cô ấy gần đây có đến không? Chưa. Ba năm trước, lần đầu tiên bà ấy điều tra ra bệnh này, con trai bà ấy đã qua đời rồi. Chắc là chuyện này đã kích thích bà cụ.

    Vậy cô ấy còn người nhà nào khác không? Có một người đàn ông thường đến thăm cô ấy. Nghe nói là con nuôi cô ấy. Anh có số điện thoại không? Cho tôi được không? Có, lát nữa anh sẽ đưa cho em. Được, cảm ơn. Cho tôi mượn một người. Ai vậy?

    Mã Hồng. Người không thể mượn không được. Bảo cô ấy đến nhà Herryeonsan. Tắt cảnh báo và camera. Những chuyện còn lại, cậu không cần quan tâm. Đây là muốn giết chết hắn. Chiếc đồng hồ này tôi bán cho anh. Tôi cần đồng hồ của anh làm gì? Là của Kha Tùng Sơn.

    Người đâu? Phòng ngủ trên tầng. Đưa tôi đi. Người đã ở đây rồi. Không có chuyện gì của tôi chứ? Vậy tôi đi trước được chưa? Được. Bên này em cũng không cần lo lắng. Dù sao vẫn còn Giang Hà ở đây mà. Khúc cục anh ấy… May mà có anh ấy.

    Nếu không chỉ còn lại một mình ta, cuộc sống khó khăn biết bao. Chào cục trưởng Khúc. Tối nay có rảnh không? Ra đây ngồi đi. Anh Ngũ. Anh chính là người ban ngày gọi điện cho tôi sao? Đúng, đúng, đúng. Cảm ơn anh đã nể mặt. Chỗ này mùi vị cũng được.

    Anh tìm mẹ nuôi tôi rồi lại đến tìm tôi. Có chuyện gì? Tôi muốn hỏi một chút. Cô Jang và sở trưởng cũ ở Kim Đảo có phải rất thân không? Anh là ai? Tôi là quản lý cũ. Là cảnh sát đúng không? Vậy anh nhìn ra tôi sẽ nói thẳng.

    Thanh toán đi. Không phải, anh… Thanh toán xong chúng ta nói chuyện sau. Ông chủ, bàn đó bao nhiêu tiền? 137 tệ. Ông chủ, không cần tìm nữa. Đứng lại. Anh Ngũ. Tránh ra. Đừng làm lỡ việc tôi nhìn người đẹp. Chuyện này rất quan trọng với tôi.

    Anh có thể nói cho tôi biết sổ tiết kiệm 50 nghìn tệ của dì Trương không? rốt cuộc là có chuyện gì? Không biết. Anh Ngũ. Sao lại nhớ ra tối nay hẹn ở đây uống rượu vậy? Cục trưởng Khúc. Sáng hôm trước anh câu mực ở đâu vậy?

    Lại có hứng thú với câu cá rồi. Vậy nên hẹn câu cá. Không phải hẹn uống rượu. Tôi nói cho cậu biết, Lúc câu cá có thể uống rượu. Lúc uống rượu sẽ khó câu cá. Vậy hôm nay tôi mời anh uống rượu trước. Lần sau anh mời tôi câu cá. Được, được.

    Nhưng tôi không biết câu cá. Em chỉ sợ con cá đó không cắn câu. Kỹ thuật không phải là quan trọng nhất. Câu cá quan trọng phải xem sự kiên nhẫn. Vậy anh có kiên nhẫn không? Tôi chia việc. Câu cá thì tôi có kiên nhẫn. Vậy điều tra vụ án thì sao?

    Vậy tôi không được. Nếu tôi điều tra được vụ án, tôi làm gì có thời gian câu cá chứ. Tôi đã thành ra thế này rồi. Vụ án ở Haryeonsan điều tra thế nào rồi? Không phải tôi đã nói rồi sao? Bây giờ tôi chỉ là một cảnh sát nhỏ

    Vụ án lớn vụ quan trọng này Tổ chức không thèm để ý đến tôi. Sao anh lại có hứng thú với vụ án này vậy? Dù sao cũng là cổ đông của tập đoàn chúng tôi. nên quan tâm một chút chứ. Trước đây không phải anh ở tuyến điều tra hình sự sao

    Anh thấy thế nào Theo tôi thấy, Chuyện này hoặc là tranh chấp tình cảm. hoặc là tranh chấp lợi ích. Vậy anh thấy sao? Chắc là tranh chấp lợi ích. Đúng không? Vậy người có tranh chấp lợi ích với núi Hyeryeon có quá nhiều. Nhưng người dám ra tay giết hắn

    Còn làm lớn chuyện như vậy. cũng không nhiều. Tôi giết đấy. Anh vừa nói gì? Âm nhạc này to quá. Không có gì. Tôi thấy đồng nghiệp của cậu có vẻ có ý kiến rất lớn với cậu. Tôi nói cho cậu một bí mật nhé. Bạn trai của cô ấy

    Là tôi đưa vào đó. Trác Việt à, đồ đệ của ngài Đại ca ta không nói với ngươi sao? Có những chuyện không cần tôi biết. Cô quen à? Cô gái này trông cũng được đấy. Nếu cô có thể giới thiệu cho tôi làm quen,

    Anh sẽ nói hết những gì em muốn biết cho em. Được. Vậy anh nói cho tôi biết trước đi. Nhưng tôi cũng phải biết nguyên nhân chứ. Bạn trai tôi bị người ta vu oan. Bạn trai cô là cảnh sát. Vậy vừa hay. Cậu với tôi là được rồi.

    Đừng động tay động chân. Đây là dấu chân tìm thấy ở hiện trường vụ án. Đây là của ai vậy? Đây là nghi phạm mà chúng tôi đã xác định trước mắt. Tạm thời giữ bí mật thân phận. Cô gái. Cậu đi vệ sinh với tôi thật à? Anh Ngũ.

    Vừa nãy xin lỗi nhé, nói chuyện thêm đi. Chuyện sổ tiết kiệm cậu biết không? Đánh bài thế nào đều phải dựa vào may mắn. Vận may là một phần trên bàn bài. Nếu cậu chỉ có may mắn, không có tài chơi bài, thì cũng không được. Đặt hết.

    Thẻ bài này không nhỏ đâu. Theo. Mở bài. Anh xem. Tôi đoán trong tay anh ấy có một tấm mười. Nhưng tấm còn lại tuyệt đối không phải là K. Được đấy, phóng viên Hạ. Mở bài. Nhìn thấy chưa? Cái này gọi là tuyệt địa phùng sinh. Còn chơi nữa không?

    Có chơi nữa không? Chơi chứ. Nhưng, nhưng số tiền tôi mang trên người hình như không đủ lắm. Không sao, anh cho em mượn. Alo, Mai Tuyết. Là tôi đây. Thịnh Lợi Á. Em ở cùng Mai Tuyết à? Con bé này nghi ngờ tôi à?

    Không phải cô chê bạn trai cô ấy cản trở sao? Tôi giúp cậu xử lý rồi. Hôm nay không có tâm trạng uống. Hôm khác đi. Alo, anh đang… Châu Nghị. Giúp tôi định vị một chiếc điện thoại. Nhanh, nhanh lên. Mai Tuyết, Mai Tuyết, Mai Tuyết. Tỉnh lại đi Mai Tuyết!

    Mai Tuyết, tỉnh lại đi Mai Tuyết. Không sao chứ? Thịnh Lợi Á. Thịnh Lợi Á. Em biết rồi. Không sao, tôi gọi điện thoại đã. Alo, 120 sao? Tôi cược hết với cậu. Hai chín. Tôi lại thắng rồi. Mượn thêm chút nữa đi. Đặt hết. Mượn thêm lần nữa.

    Lần này tôi nhất định sẽ thắng. Mượn thêm chút nữa đi. Không sao.