Liên Hoa Lâu Tập 02 | Phim Cổ Trang Kiếm Hiệp Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Liên Hoa Lâu] [Tập 2] – Đi theo ta. – Tiểu huynh đệ, khoan đã. Nếu ngươi đã thông minh như vậy thì chắc chắn phải hiểu rõ điều gì là có lợi cho ngươi nhất. Bây giờ chưởng môn phái Linh Sơn đã bị giết,

    Ta có thể giúp ngươi xử án, giúp ngươi vượt qua bài kiểm tra của viện Bách Xuyên, khiến cha mẹ ngươi không còn gì để nói. Sao ngươi biết? Sao ta biết ngươi chưa được nhận chính thức vào viện Bách Xuyên đúng không? Nếu viện Bách Xuyên nhận ngươi rồi thì ngươi nên

    Có lệnh bài hình thám của riêng mình chứ, đúng không? Chứ sao lại đi trộm của người khác được? Lần sau chú ý che đi nhé. Lần trước ta gặp ngươi, giày và tất của ngươi sạch sẽ gọn gàng, nhưng bây giờ lại dính đầy bụi bặm. Một người

    Đến trà nước cũng không muốn dùng đồ tạm bợ như đại thiếu gia, bây giờ đã mấy ngày rồi cũng không thay tất, chắc hẳn cũng đang kẹt tiền lắm rồi nhỉ? Bây giờ ngươi lại cầm cố một ít ngọc bội của mình,

    Có thể thấy cha mẹ ngươi không ủng hộ ngươi làm hình thám, nên là ngươi đã lẻn ra ngoài. Viện Bách Xuyên kia trước giờ luôn tôn kính nhưng lại xa cách với triều đường. Phật Bỉ Bạch Thạch cũng sẽ không dễ dàng thu nhận ngươi, nên ngươi đã nghĩ ra một cách,

    Cược một ván với viện Bách Xuyên, Phật Bỉ Bạch Thạch, phá vài vụ án rồi vào viện Bách Xuyên. Chưởng môn phái Linh Sơn thăng tiên một cách kì lạ cũng chính là vụ án đầu tiên của ngươi. Nên ngươi mới đến đây, đúng không nào?

    Sao ngươi biết chưởng môn phái Linh Sơn bị giết? Ngươi cũng tham gia sao? Ngươi quên rồi à? Lúc chưởng môn phái Linh Sơn chết, ta còn đang ở trong tay đám người Phong Hỏa Đường đấy. Chỉ có điều, chưởng môn của phái Linh Sơn này trước kia

    Từng mua một ít thuốc bổ ở chỗ ta, cũng chính là loại thuốc bồi bổ cơ thể ấy, cứ nợ tiền ta mãi không chịu trả. Ngươi nghĩ mà xem, một người đến năm lượng bạc mà cũng khất nợ mãi thì sao nỡ lòng

    Từ bỏ gia tài cả bạc triệu mà thăng tiên chứ? Ta thấy bây giờ ngươi cũng rất túng quẫn, hay là thế này đi, ta giúp ngươi phá án, ngươi thả ta đi, thế nào? Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở ta. Đúng vậy, viện Bách Xuyên này quả thật vẫn chưa nhận ta.

    Chi bằng lấy tên thần y giả là ngươi đây để làm đầu danh trạng đi. Hai huyệt ta vừa phong bế, người bình thường không giải được đâu. Ngươi đừng hòng chạy. Còn về chuyện Vương chưởng môn có bị giết hay không, ta sẽ tự điều tra, vẫn chưa đến lượt

    Tên thần y giả mồm mép như ngươi giúp ta. [Cung Linh Hư] Đi, đi, đi, mau đi đi. Đi. Đến việc cải tử hồi sinh mà ngươi còn không tin, mà lại tin người sống hóa kim thân, hoàn hồn thành linh đồng à? Ngươi mà còn lải nhải nữa,

    Coi chừng ta điểm vào huyệt câm của ngươi đấy. Thiếu gia. Cuối cùng ngài cũng bắt được thần y giả này rồi. Tiểu nha đầu, ta chưa từng nói mình là thần y thì lấy đâu ra thần y giả chứ? Đừng để ý đến hắn, Ly Nhi. Vượng Phúc đâu?

    Vừa kiểm tra thông báo nộp thuế và mấy thứ khác, còn năm người nữa đủ điều kiện. Đi, chúng ta mau đi xem đi. [Nhật Nguyệt Vận Hành] [Điện Trường Sinh] Bà con, các vị giáo hữu, ngày bảy tháng này, tiên sư đã thoát xác thăng tiên,

    [Bài vị tiên sư Thuần Dương Hoằng Sư Trung Đại phái Linh Sơn] để lại lời dặn, linh đồng sẽ kế thừa phái Linh Sơn. Vì vậy, hôm nay sẽ tổ chức đại hội nhận diện linh đồng Linh Sơn. Để công bằng, [Vương Thủ Khánh, đệ tử đại phái Linh Sơn]

    [Hà Ô Hữu, đệ tử nhị phái Linh Sơn] [Uy Bách, đệ tử tam phái Linh Sơn] bọn ta đã mời Mã trưởng lão của phái Ân Sơn, Dương chưởng môn của phái Hạc Quy đến làm chứng. Linh đồng được chọn ra sẽ kế thừa toàn bộ tài sản của phái Linh Sơn,

    Bao gồm ba phân đàn, bốn trăm mẫu đất cùng với 12 cửa hiệu. [Phác Nhị Hoàng, quản gia phái Linh Sơn] Nếu Vượng Phúc mà được chia nhiều tiền như vậy thì có thể đổi tên thành Vượng Tài rồi. Do sư phụ không để lại bất cứ biện pháp nhận diện nào

    Nên tiếp theo mời các vị linh đồng tiến lên trước, gõ khánh ngọc trước kim thân của sư phụ, dập đầu xin chỉ rõ. Nếu như linh đồng được nhận định mới có được lợi ích thì những linh đồng khác sẽ thế nào? Nguy hiểm. Mau dừng lại. Mau dập lửa đi.

    Mau lên, mau lên. Bên này. Mang một thùng tới. Mau, mau. Bên này. Bọn ta không phải linh đồng, bọn ta đã làm giả ngày sinh. Không tham gia nữa. Cách làm của Thanh Sơn huynh đúng là có chút kì lạ. Nhưng vị tiểu huynh đệ đây

    Là người duy nhất không bị bén lửa. Chẳng lẽ cậu ấy chính là linh đồng do Vương đạo trưởng hiển linh lựa chọn? Đây chẳng phải hiển linh gì hết, đây là một vụ phóng hỏa do con người gây ra. Ngươi đừng có nói vớ vẩn.

    Đây là đá lửa ta mới phát hiện trong khánh ngọc, bên trong có dây dẫn nối liền với bông dưới đệm cói, nên mới bốc cháy. Đây là cơ quan có người cố ý dàn dựng từ trước. Mấy người có ai biết chuyện này không? Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

    Đây đều là mấy món đồ cũ không đáng giá, bình thường vứt bừa trong kho, không có ai trông coi. Các ngươi có từng thấy ai khả nghi không? Không có. Đây là bột lân, bột lân chỉ cần một chút đã bốc cháy rồi. Vậy hay là điều tra xem

    Ai đã tiếp xúc với những đứa trẻ này trước. Nếu ngươi đã nói đây là phóng hỏa, mà chỉ có mỗi người hầu nhà ngươi là bình an vô sự, thế thì bây giờ xem ra, hiềm nghi của ngươi mới là lớn nhất.

    – Ngươi có biết thiếu gia nhà ta là ai không? – Ly Nhi. Tại hạ là công tử đa sầu Phương Đa Bệnh, là hình thám của viện Bách Xuyên. Bọn ta vừa mới đến đây, cũng chưa từng đến quý phái, làm sao có thời gian và cơ hội ra tay được?

    Nếu đã không thể tự chứng minh trong sạch trong một chốc một lát, hay là cho viện Bách Xuyên bọn ta một cơ hội, bọn ta nhất định sẽ điều tra chuyện này cho rõ ngọn ngành. Vị Phương thiếu hiệp này là người của viện Bách Xuyên,

    Đương nhiên bọn ta có thể tin tưởng. Nhưng Vượng Phúc này có thông đồng với người ngoài hay không thì rất khó nói. Cậu ta ở lại, đợi đến khi đại hội nhận diện linh đồng kết thúc, điều tra rõ chân tướng rồi sẽ trả cậu ta lại cho cậu. Đợi đã.

    Chuyện này vẫn chưa điều tra rõ, mấy người vẫn muốn tiếp tục sao? Lỡ như kẻ đứng sau này vẫn tiếp tục ra tay với bọn trẻ thì ai chịu trách nhiệm đây? Công tử không biết đó thôi, đại hội nhận diện linh đồng Linh Sơn hôm nay

    Là do chưởng môn quyết định lúc còn sống. Phái Linh Sơn ta không thể một ngày không có chủ được. Không được. Các vị đừng vội. Ta có một ý này không biết có nên nói hay không? Ta nghe mấy người nói qua nói lại cũng chỉ là vì Vương chưởng môn này

    Không để lại cách kiểm nghiệm linh đồng nên mới có kẻ đứng ra gây loạn. Vậy chi bằng để tại hạ đi nói chuyện với Thanh Sơn chưởng môn, làm rõ suy nghĩ của ông ấy là được mà. Ngươi nói năng bừa bãi gì đó? Sư phụ ta đã thăng tiên,

    Ngươi nói chuyện với người chết kiểu gì? Tam sư đệ. Các hạ là ai? Tại hạ Lý Liên Hoa. Ta bất tài, chỉ có cái danh thần y. Hóa ra cậu chính là thần y Lý Liên Hoa từng khiến Thiết Tiêu đại hiệp cải tử hồi sinh à? Chính là tại hạ.

    Nghe danh đã lâu, không ngờ lại gặp được một thánh thủ như ngài ở nơi này. Ngươi lại muốn giở trò gì nữa? Ngươi xem, chuyện này cũng không hề đơn giản, để ta điều tra ra hung thủ rồi tha cho ta, thế nào? Không được.

    Ngươi còn là hình thám của viện Bách Xuyên cơ đấy, sao ngươi chẳng có chút lương tri nào thế hả? Ngươi nhìn xem, ngươi nhìn những thiếu niên đơn thuần này xem, đã bị thiêu ra nông nỗi nào rồi? Ngươi nhẫn tâm nhìn chúng phải chịu khổ sở sao? Hơn nữa,

    Ngươi bắt được một hung thủ vẫn tốt hơn là bắt được một thần y giả nhiều chứ. Giờ đây Thanh Sơn chưởng môn này đã vô phương cứu chữa rồi, tại hạ biết một chút về thuật hoàn hồn, nếu các vị tin ta không biết có thể để ta thử xem sao không?

    Sao bọn ta biết được ngươi có giả thần giả quỷ, giả mạo ý chỉ của sư phụ hay không? Không được vô lễ với thần y. Bọn ta tin ngài. Cứ làm theo những gì Lý thần y nói đi. Còn nữa,

    Xin hãy đưa kim thân của chưởng môn về phòng của ông ấy lúc còn sống, ta còn cần một vài vật tùy thân của ông ấy để thi triển thuật hoàn hồn. Hai vị, đây chính là nơi ở của chưởng môn khi còn sống. [Thanh Lan Cư] Nói đi,

    Thiết Tiêu đại hiệp và thiếu chủ Thiết Giáp Môn chết đi sống lại gì đó của ngươi lại là trò gì của ngươi nữa? Thiết Tiêu đại hiệp này gặp phải kẻ thù, sau đó bất đắc dĩ phải nhảy xuống vực, bị người ta lầm tưởng rằng ngài ấy đã chết

    Nên đã đem chôn. Ngươi nói xem có trùng hợp không, lúc ta đi qua nghe thấy tiếng động thế nên đã đào hắn lên. Còn về tên Thi Văn Tuyệt, người này một lòng muốn thi đậu công danh, nhưng lại không được người nhà ủng hộ.

    Người này thì còn thú vị hơn nữa. Hắn giả vờ tự sát, nhưng mà đã bị ta nhìn ra là hắn đang diễn, nhưng ta cũng không vạch trần hắn. Hai người này đương nhiên sẽ không nói ra sự thật. Chuyện chính là như vậy đó. Một đồn mười, mười đồn trăm,

    Cứ thế rồi lan truyền khắp nơi. Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, danh tiếng của ngươi đều là rêu rao lừa bịp mà có được nhỉ. Chỉ là ta có mắt quan sát tốt hơn người khác thôi. Lăn lộn giang hồ một mình cũng phải có tí sở trường. Sở trường?

    Cái này mà là sở trường gì chứ? Gọi là ăn may còn nghe được. Ngươi cũng đừng có không phục, may mắn cũng là một phần của thực lực đấy, câu này không sai đâu. Ta nói trước, nếu ta giúp ngươi lần này thì chúng ta coi như hết nợ.

    Vậy phải xem xem ngươi có thể lấy công chuộc tội hay không. Chẳng phải ngươi giỏi quan sát sao? Chúng ta đánh cược đi, xem thử xem ai điều tra ra nguyên nhân cái chết của ông ta trước. [Khiêm Tốn Tu Thân]

    [Người thừa kế do trời sắp đặt là linh đồng 16 tuổi, ở phía Tây Nam thành, sinh vào đầu tháng tư, chân phải có nốt ruồi hình hoa sen] Ta không chỉ biết nguyên nhân ông ta chết mà còn biết hung thủ

    Là một trong ba đồ đệ và quản gia của ông ta. Ngươi dựa vào đâu? Ngươi nhìn đi, tư thế tay của ông ta nhìn quen không? Quy Tức Công? Không cần kiểm tra đâu. Quy Tức Công chịu được nhiều nhất ba ngày, ba ngày sau, phải châm ba cây kim

    Vào huyệt Bách Hội và huyệt Đản Trung thì mới có tác dụng. Bây giờ đã qua hơn mười ngày rồi, chết từ lâu rồi. Vương Thanh Sơn dùng Quy Tức Công để giả chết, chắc chắn phải nhờ người thân cận đánh thức ông ta,

    Nhưng người đó lại không châm cứu cho ông ta, vậy nên ông ta đã ngộp thở mà chết. Thảo nào ngươi lại nói hung thủ là một trong bốn người đó. Kiểu bí thuật không thể cho người khác biết này buộc phải tìm người thân cận nhất giúp đỡ.

    Mà trong phái Linh Sơn, chỉ có bốn người này là người thân cận nhất với Vương Thanh Sơn. Ngươi vừa nhìn đã nhận ra chẳng qua là vì ngươi từng dùng cách tương tự mà thôi. Ta còn chưa nói xong.

    Ngươi không phát hiện ra sơn vàng ở chỗ miệng dày khác thường sao? Đây là trước lúc chết đã bị thương, vậy nên hung thủ phải dùng sơn vàng thật dày để che vết máu. Ngươi cạo lớp sơn vàng sau lưng ông ta ra. Ngươi… Giúp ngươi một lần đấy.

    Lẽ nào là Ngũ Độc Chưởng? Ngươi biết à? Ngũ Độc Chưởng này là tuyệt kỹ nổi danh của Bôn Lôi Thủ Tân Lôi của Kim Uyên Minh. Mười năm trước Kim Uyên Minh bị tiêu diệt, phần lớn người trong giáo đều bị viện Bách Xuyên bắt, nhưng vẫn để lọt lưới vài tên.

    Tên Tân Lôi này chính là một trong số đó. Không ngờ bao nhiêu năm qua hắn vẫn luôn ẩn náu ở đây. Đi thôi, đến chỗ chưởng môn thăng tiên xem thử. Có lẽ sẽ tìm được manh mối khác. Vì phá án, vì phá án. Thiên Cơ Đường giỏi về thiết kế,

    Chắc ngươi cũng biết không ít. Lần này ta kiểm tra ngươi nhé. Trò biến ra người sống này lừa người thế nào? [Đằng Vân Các] Chỗ này có ngăn bí mật. Quả nhiên, hôm đó Bôn Lôi Thủ đã giấu sẵn một tượng vàng ở dưới phiến đá, đợi sau khi Vương Thanh Sơn

    Ngồi thiền giả chết trước mặt mọi người thì nhân lúc hỗn loạn đưa Vương Thanh Sơn vào phòng trong, dùng tượng vàng thế chỗ. Nhưng ngươi đừng quên rằng trước mặt bao nhiêu người như vậy, dù hắn có nhanh tay đến mức nào thì cũng không qua được hàng trăm con mắt.

    Mọi người đều tận mắt nhìn thấy chưởng môn hóa thành tượng vàng đấy. Gương đồng? Bột vàng? Ta biết rồi. Cũng được đấy, cũng chưa đến mức phụ cái danh hình thám viện Bách Xuyên. Nhưng ta vẫn không hiểu, tại sao Vương Thanh Sơn phải diễn vở kịch giả vờ thành tiên này?

    Này, xem đi. [Tam Tự Kinh] Đây là quyển “Tam Tự Kinh” thôi mà, có gì kỳ lạ đâu. Lúc đọc “Tam Tự Kinh”, ngươi mấy tuổi? Bổn thiếu gia thông minh hơn người, ba tuổi đã thuộc lòng Tam Tự Kinh, người ngốc hơn ta thì cũng chỉ tầm năm, sáu tuổi. Đúng rồi,

    Vương Thanh Sơn đã hơn năm mươi tuổi rồi, sao còn có quyển “Tam Tự Kinh” chứ? Trừ khi… Trừ khi ông ta có một đứa con. Linh đồng ông ta muốn tìm không phải 16 tuổi mà là sáu tuổi. Vậy là giải thích được rồi.

    Phái Linh Sơn không được cưới vợ sinh con. Nếu ông ta không muốn truyền lại sản nghiệp của môn phái cho đồ đệ mà muốn truyền lại cho đứa con riêng sáu tuổi thì chỉ có thể dùng cách này. Cách này không khéo còn là Bôn Lôi Thủ bày ra cho chưởng môn.

    Vừa hay nhân cơ hội này… Dùng kế để đưa đứa trẻ liên quan đến hắn lên làm chưởng môn. Ngươi đi đâu vậy? Bây giờ chúng ta đi đâu? Đi nói chuyện với chưởng môn. Ngươi còn mong chờ người chết đó cho ngươi đáp án sao? Giở quyển sách ta đưa ngươi

    Đến trang có đánh dấu. Chữ ký của trẻ con. Nó đã là con riêng thì không thể theo họ cha, vậy thì chỉ có thể theo họ mẹ thôi. Rồi sao? Vậy nên, ta có một kế hoạch, không biết thiếu chủ Thiên Cơ Đường làm một cơ quan phá vỡ sơn vàng,

    Làm cho người chết sống lại mất bao lâu? Lại đây. Ngươi quả nhiên là một con cáo già. Khiêm nhường rồi. Vậy nên cần con cáo nhỏ nhà ngươi giúp một tay. [Phái Linh Sơn] [Liên Hoa Lâu] Cúng thất tuần cho Vương chưởng môn đã qua,

    Hồn phách rời khỏi cơ thể quá lâu, tại hạ đã cố gắng hết sức rồi. Đêm nay thời khắc hồn về, lúc tại hạ làm phép, phiền các vị đệ tử tránh xa sân một chút. Sau khi ta nói chuyện với chưởng môn xong

    Sẽ truyền đạt lại lời của chưởng môn cho các vị. [Thanh Lan Cư] Thiên địa huyền tông, vạn khí chi căn, hồn phách nhập thể, các quy kỳ vị. Mời! Tuy đại sư đã thoát tục thành tiên, hôm nay Liên Hoa bất đắc dĩ phải gọi hồn đại sư về,

    Chỉ để thỉnh giáo ai mới là linh đồng mà đại sư muốn tìm. Hiểu rồi. Đại sư vẫn luôn có một người không thể yên lòng, nửa đêm hôm nay sẽ báo mộng cho linh đồng. Nếu ngày mai ai có thể nói ra được họ tên của người này

    Rồi công khai họ tên của người này với mọi người thì người đó chính là linh đồng thực sự. Vậy mời đại sư viết đáp án lên trên tờ giấy này. Tại hạ đã nhớ kỹ, đại sư hãy yên tâm đi đi. Đốt mất một nửa, chỉ xem được một nửa.

    Đây rốt cuộc là họ gì? Đây chẳng phải là chữ Hạ sao? Ta nhìn thấy rất rõ, là chữ Hạ. Hạ? [Hạ] Đây là đáp án đêm qua chưởng môn cho ta. Làm phiền Phác quản gia rồi. [Hạ] [Hạ] [Triệu] [Hạ Lan] Đáp án chính xác chính là Hạ Lan.

    Hóa ra thực sự là ngươi. Ngươi chính là linh đồng trời chọn. Ta… ta không phải. Rõ ràng trên giấy của ta không… Rõ ràng ngươi nộp giấy trắng, có người đã đánh tráo đáp án của ngươi đúng không? Đúng vậy. Chỉ vài bước đi ngắn ngủi,

    Ai có thể tráo đáp án của ngươi đây? Phác quản gia. Ông mau đưa tờ giấy trắng trong tay ra đây. Ta không hiểu ngươi đang nói gì. Đây chỉ là suy đoán của hắn ta thôi. Chuyện này có hiểu lầm. Hơn nữa,

    Bây giờ chỉ có cậu ta viết ra được đáp án đúng, vậy cậu ta chính là linh đồng trời chọn rồi. Ai nói cho ông biết đây là đáp án đúng? Trên tờ giấy tối qua từ đầu đến cuối chỉ có một chữ Hạ. Không thể nào.

    Chẳng qua chỉ là một vở kịch thôi. Người bình thường nhìn thấy một nửa bị đốt cũng sẽ chỉ đoán ra là chữ Hạ, chứ ai lại liên tưởng đến họ kép Hạ Lan hiếm gặp chứ? Chỉ có hung thủ giết chết chưởng môn mới biết, người mà chưởng môn quan tâm nhất

    Chính là người tình của ông ta, Hạ Lan Yên. Đi. Ngươi nói linh tinh gì vậy? Giết chết chưởng môn cái gì? Người tình cái gì? Rõ ràng là sư phụ thăng tiên, hóa thành kim thân mà chết, trước mặt tất cả mọi người, ai cũng nhìn thấy cả. Ly Nhi.

    [Đằng Vân Các] Vương Thanh Sơn cố tình chọn lúc mặt trời lặn để phi thăng chính là để lợi dụng tường lưu ly để ánh nắng hoàng hôn chiếu lên gương đồng có rắc bột vàng, rồi tụ lại trên người Vương Thanh Sơn. Nhìn từ xa, ông ta đã biến thành tượng vàng.

    Vậy nên nhân lúc mọi người đều đang cúi đầu từ biệt, Bôn Lôi Thủ đã có thời gian thay xà đổi cột. Không ngờ thuật che mắt đơn giản như vậy lại lừa được tất cả mọi người. Lẽ nào, chuyện thoát xác thăng tiên đều là giả sao?

    Mọi chuyện đều do chưởng môn sắp xếp, ta chỉ làm theo thôi, không thể trách ta được. Phác Nhị Hoàng, ông vẫn giả ngốc đấy à? Phải rồi, ta phải gọi ông là cha của Vượng Phúc nhỉ? Hay là Bôn Lôi Thủ Tân Lôi của Kim Uyên Minh đây?

    Bây giờ các người có thể cho người đi kiểm tra, phía sau tượng vàng này có một dấu tay màu đen, chính là tuyệt kỹ thành danh của Bôn Lôi Thủ. Ta đoán là Vương chưởng môn có tình cảm với nữ tử tên Hạ Lan Yên, sau đó đã có con riêng.

    Nhưng phái Linh Sơn lại không được cưới vợ sinh con, vậy nên Hạ Lan Yên uy hiếp đòi rời đi. Nhưng Thanh Sơn chưởng môn lại không nỡ xa con của mình, nên đã bày ra vở kịch này. Nhưng ông đã tình cờ biết được vở kịch này.

    Trùng hợp là ông phát hiện ra Vương chưởng môn đã biết có dấu tích tàn dư của Kim Uyên Minh ở Gia Châu, vậy nên ông đã có ý định diệt trừ ông ta, thuận thế bày cho ông ta cách này. Như vậy có được không?

    Nữ nhân đó năm lần bảy lượt đến làm ầm ĩ, nếu không làm theo ý cô ta, e là sớm muộn gì cả môn phái cũng sẽ biết chuyện này. Đến lúc đó chưa kể đến tổn hại danh tiếng, lỡ như mấy đệ tử làm căng lên đòi ngài thoái vị

    Thì đến lúc đó sẽ mất hết tất cả thật đấy. Vương chưởng môn vừa không muốn mất tài sản, vừa không muốn mất con trai, vậy nên hai người đã bày mưu dùng gương lưu ly tạo ra vở kịch xác thịt hóa tượng vàng ngay trước mặt mọi người.

    Vốn dĩ ba ngày sau, chưởng môn đợi ông giải huyệt đánh thức ông ta, ai ngờ lại phải nhận một chưởng trí mạng. Sau đó, ông lại dùng sơn vàng đổ lên thi thể để che đi Ngũ Độc Chưởng của mình. Quả nhiên trên người chưởng môn có dấu tay.

    Là ông giết sư phụ. Sao người khác nói gì các ngươi cũng tin vậy? Ta nói các ngươi nghe, những điều này đều là suy nghĩ của hắn thôi. Ta còn chưa nói xong. Vương Thủ Khánh, có thể cho ta mượn lời căn dặn chưởng môn để lại không?

    [Người thừa kế do trời sắp đặt là linh đồng 16 tuổi, ở phía Tây Nam thành, sinh vào đầu tháng tư, chân phải có nốt ruồi hình hoa sen] Vương chưởng môn vốn dĩ định để lại phái Linh Sơn cho con trai sáu tuổi của ông ta, vậy nên chữ “mười” này

    Không khớp với các nét chữ khác, Hơn nữa lời căn dặn này đã bị cắt. Ta đoán chắc là đã bị cắt mất câu quan trọng nhất, “Mẫu thân họ Hạ Lan”. Ông cố ý tiết lộ thông tin cho biểu ca của Vượng Phúc,

    Lại giả thần giả quỷ trong từ đường gây ra hỏa hoạn, chẳng qua là sợ ba đồ đệ này phát hiện ra chi tiết gì đó nhỉ. Mười mấy năm qua ông chưa từng nhớ đến Vượng Phúc, cho đến khi giết người diệt khẩu

    Thì cuối cùng mới nhớ đến đứa con bị ông vứt bỏ. Ông đúng là một người cha tốt. Chẳng qua ông muốn cho cậu ta lên ngôi để khống chế phái Linh Sơn trong lòng bàn tay thôi. Cha. Thật sự là cha sao? Kể chuyện hay đấy. Đáng tiếc.

    Đáng tiếc là ta không có chứng cứ đúng không? Hôm qua tên của Hạ Lan vừa xuất hiện, ông đã lo chuyện này sẽ bị lộ, vì thế đã đến nhà cô ta ngay trong đêm muốn giết chết mẹ con họ. Bọn ta đã bôi nước Bạch Hồng

    Lên chăn của họ từ trước, một khi rửa tay thì sẽ chuyển sang màu đen. Đưa tay ra cho mọi người xem đi. Báo thù cho sư phụ. Thật lắm lời, tiễn ngươi đi gặp Diêm Vương! Phương Đa Bệnh. Phiền các người trông chừng ông ta, ta sẽ cho bồ câu đưa thư

    Tìm người áp giải ông ta về viện Bách Xuyên. Đợi đã. Ông còn muốn nói gì với Vượng Phúc không? Tên phế vật này mà cũng xứng sao? – Đồ khốn nạn! – Đi. Vượng Phúc. Thiếu gia. Đừng buồn. Đợi ngươi trưởng thành, thiếu gia sẽ cho ngươi nhà cửa ruộng đất.

    Không sao. Không cần cảm ơn. Không cần cảm ơn cái gì? Đây coi như là vụ án đầu tiên ta giúp ngươi phá án. Ta biết ngươi rất cảm kích ta. Ta cảm kích ngươi? Vừa nãy là ai gọi tên ta to như thế? Không phải ta đã cứu mạng ngươi à?

    Nói nhỏ thôi nào. Chúng ta xuống núi rồi sẽ đường ai nấy đi, ai cứu ai còn quan trọng sao? Sao ngươi lại… Phải, phải, phải rồi, ta còn một thứ quên ở chỗ chưởng môn, ta đi lấy trước nhé. Thiếu lễ phép. Phương thiếu hiệp.

    Chúng ta có một yêu cầu quá đáng. Nghe nói mùi vị của 188 nhà lao ở viện Bách Xuyên không hề dễ chịu đâu. Ngươi đến đây làm gì? Ta đến là để cho ngươi một cơ hội. Nếu ngươi nói cho ta biết một việc thì ta sẽ thả ngươi.

    Bắt cũng là ngươi, thả cũng là ngươi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Không phải ta muốn bắt ngươi, là tên tiểu tử họ Phương kia muốn bắt ngươi. Ngươi sống hay chết, ta vốn không quan tâm. Nói đi. Rốt cuộc ngươi muốn gì? Mười năm trước, Tam Vương ở Kim Uyên Minh

    Đã giết Thiện Cô Đao của Tứ Cố Môn, còn cướp mất hài cốt của y, bây giờ hài cốt của y đang ở đâu? Trước đây ngươi làm việc dưới trướng Dược ma, ngươi phải biết. Sao ngươi biết ta từng làm việc dưới trướng Dược ma? Ngươi là ai?

    Ngươi không cần quan tâm ta là ai, chỉ cần nói cho ta đáp án ta muốn. Dưới tai ngươi có ba lỗ. Năm đó, lúc ta giúp Dược ma bắt người luyện độc, dưới tai của những người đó cũng có ký hiệu thế này. Đó là dấu vết trúng độc Bích Trà.

    Độc Bích Trà có một không hai, không ai giải được. Người trúng độc trong vòng một tháng khớp xương thối rữa, da thịt bong tróc mà chết. Trừ khi ngươi có nội lực rất mạnh ép độc ra ngoài, nếu không người bình thường tuyệt đối không chịu nổi một tháng.

    Mà bây giờ ngươi vẫn đứng trước mặt ta. Trừ khi ngươi là người đó. Mười năm rồi, ngươi vẫn chưa chết. Ta không rảnh nói mấy chuyện này với ngươi. Người của viện Bách Xuyên chắc đang ở trên đường rồi. Lá gan ngươi nhỏ đi rồi,

    Ngay cả thừa nhận mình là ai, ngươi cũng không dám. Ta biết rồi, không phải ngươi không có võ công, mà ngươi là Lý Tương Di mất hết võ công. Ta đoán đúng rồi. Kiếm thần không ai bì nổi trước đây bây giờ cũng rơi vào tình cảnh này.

    Năm đó, ngươi vì sư huynh ngươi đánh lên Kim Uyên Minh, thế nhưng bây giờ ngươi lại phải khổ sở lượm xác cho hắn. Giang hồ đều nói Lý Tương Di ngươi lạnh lùng, vô tình, ta thấy chưa chắc. Ngươi vẫn rất để tâm đến sư huynh ngươi mà.

    Tiếc là ta không giúp được ngươi, ta không biết hắn đang ở đâu. Tự tìm đường chết. Hôm nay, ta sẽ thay minh chủ giết ngươi! Lý Liên Hoa! Ngươi không sao chứ? Ta không sao, may mà ngươi đến đúng lúc. Này thì siết cổ ta! Đều tại ta lợi hại quá.

    Giờ còn chưa thẩm vấn được gì đã để hắn chết mất rồi. Đúng vậy. Cảm ơn nhé. Lý Liên Hoa. Chẳng phải ngươi đi lấy đồ sao? Sao lại ở đây thế? Đi nhầm đường thôi. Vì sao ngươi lại đến đây? Ba vị sư huynh của phái Linh Sơn

    Để cảm tạ chúng ta, bảo là muốn mời chúng ta ăn cơm, may mà ta đến tìm ngươi. Đó, lại cứu ngươi một mạng nữa rồi. Cảm ơn nhé. Ngươi không đi à? Thôi, ở nhà còn Hồ Ly Tinh đang chờ ta. Hồ Ly Tinh? Một nhúm muối. Ba nhúm.

    Ba… ba nhúm muối. Đói rồi phải không, Hồ Ly Tinh? Ngồi im, nào. Ăn cơm. Hóa ra ngươi chính là Hồ Ly Tinh à? Đáng yêu ghê. Không ngờ huynh không chỉ là một lang băm, còn là một đầu bếp dở. Đây chính là Liên Hoa Lâu. Đây là cái gì thế?

    Huynh còn trồng rau ở đây à? Nếu ta nhớ không nhầm thì chúng ta hết nợ rồi nhỉ. Cho dù đã hết nợ thì có vài việc vẫn phải hỏi trực tiếp cho rõ chứ. Vì sao huynh lại trộm kiếm phổ của Phong Hỏa Đường? Cuốn kiếm phổ đó

    Vốn là của Thi gia ở Hà Nam, trước đây bị người của Phong Hỏa Đường cướp mất, nên đã bỏ ra nhiều tiền để Diệu Thủ Không Không lấy lại. Vậy sao huynh lại tham gia chứ? Hắn từng giúp ta một việc nhỏ. Năm đó, ta cũng bị bệnh tim,

    Hắn đến nhà ta trộm đồ, còn đút cho ta một nắm thuốc. Nợ ơn thế nào cũng phải trả. Không ngờ huynh còn là một người biết trả ơn. Ta có phải đâu. Ta rất muốn quỵt món nợ này. Nhưng người này đã nói hành tung của ta cho Phong Hỏa Đường,

    Ta có cách gì chứ. Mà sao ngươi còn chưa đi? Ở đây tính ăn cơm tối với ta hả? Dù sao hôm nay ta cũng đã cứu huynh hai lần, ta mang theo cả rượu rồi, huynh phải giữ ta ở lại mời ta ăn bữa cơm chứ.

    Vậy ta không khách sáo nữa nha. Ta thử xem nào. Miếng thịt bò ngon thế này, sao huynh lại cho nhiều tiêu làm hỏng vị của nó thế? Còn nữa, huynh xem rau lê này, trông nhạt nhẽo quá. Lần sau lúc nấu cơm, có thể cho thêm mấy miếng thịt khô,

    Dùng mùi thơm của thịt khô làm nổi lên sự tươi non của nó, vậy là sẽ ngon. Còn nữa, món gà hầm hạt dẻ này nhìn đã biết tanh. Lần sau nấu cơm, có thể dùng nước canh, dùng nước canh để khử mùi tanh. Vậy sao? Tất nhiên. Nếu huynh thích nấu cơm,

    Lần sau ta dạy huynh. Ta là chuyên gia đấy. Vậy thì không làm phiền ngươi nữa. Đại ca, huynh đừng lạnh lùng thế được không? Dù sao huynh cũng là bằng hữu đầu tiên ta quen biết từ khi hành tẩu giang hồ. Không giấu gì huynh,

    Ta cũng bỏ nhà ra ngoài để đào hôn. Cha ta hy vọng ta lấy công chúa, nhưng ta không hề thích quan trường. So với triều đình, ta vẫn hợp với giang hồ hơn. Vậy chuyện này liên quan gì đến ta? Viện Bách Xuyên yêu cầu ta phải phá ba vụ án

    Mới chịu nhận ta làm hình thám. Huynh xem hai chúng ta khó khăn lắm mới phá được vụ án nhận diện linh đồng Linh Sơn, ta lại đồng ý không nói ra ngoài. Các người thì hay rồi, huynh giữ được danh tiếng thần y, phái Linh Sơn lại giữ được thể diện,

    Còn ta thì sao? Ta còn thiếu ba vụ án đấy. Ta thấy huynh mưu mô xảo quyệt, ta võ nghệ cao cường, không bằng hai chúng ta hợp tác, cùng hành hiệp trượng nghĩa, chuyện tiền bạc dễ thương lượng, huynh thấy thế nào? Tiền? Ngươi có tiền không? Ta…

    Ngươi đã nghèo đến mức phải đến chỗ ta ăn chực rồi. Hơn nữa, ta chẳng hứng thú với việc hành hiệp trượng nghĩa chút nào. Giang hồ sóng gió hiểm ác, trong lâu sen thanh tịnh. Sở thích lớn nhất của ta chính là du sơn ngoạn thủy. Cuộc sống mũi dao liếm máu

    Không hợp với ta. Huynh… Huynh nghĩ lại đi mà. Nếu ta không vào được viện Bách Xuyên thì làm sao ăn nói được với sư phụ ta. Bỏ tay ra cho ta. Sư phụ. Viện Bách Xuyên, Tứ Cố Môn người một tay tạo dựng, con nhất định sẽ chống đỡ cho người.

    Chờ đã. Ngươi bảo sư phụ ngươi là ai cơ? Kiếm thần Lý Tương Di. Không sao. Kiếm thần Lý Tương Di? Vậy sao ta không biết Lý Tương Di từng nhận một đồ đệ như ngươi nhỉ? Chuyện này không ai biết. Đúng vậy. Ta đoán bản thân hắn cũng không biết.

    Huynh không tin phải không? Vậy ta nói thật với huynh nhé. Từ nhỏ ta đã ốm yếu nhiều bệnh, mẫu thân thậm chí còn chưa từng đặt tên cho ta, chỉ sợ ta không sống được đến khi trưởng thành. Vào năm ta mười tuổi, mẫu thân đã nhận lại

    Đệ đệ thất lạc hồi nhỏ, chính là phó môn chủ của Tứ Cố Môn, sư huynh của Lý Tương Di, Thiện Cô Đao. Thiện Cô Đao là cữu cữu của ngươi?