Liên Hoa Lâu Tập 01 | Phim Cổ Trang Kiếm Hiệp Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Liên Hoa Lâu] [Tập 1] [Mười năm trước,] [thanh kiếm nhanh nhất trong giang hồ là kiếm của Lý Tương Di.] [Mười lăm tuổi, hắn chiến thắng Thiên Ma Huyết Vực,] [trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ.] [Mười bảy tuổi lập nên Tứ Cố Môn,]

    [hai mươi tuổi đã ngồi lên vị trí minh chủ võ lâm,] [kết thúc trận hỗn chiến trong võ lâm,] [thoáng chốc trở thành truyền kỳ.] [Có người coi hắn là hy vọng của võ lâm Trung Nguyên,] [nhưng càng nhiều người nuôi hy vọng chiến thắng hắn,]

    [trong đó bao gồm minh chủ Kim Uyên Minh của Ma giáo, Địch Phi Thanh.] [Hắn không tiếc hãm hại sư huynh của Lý Tương Di là Thiện Cô Đao,] [dụ Lý Tương Di chiến đấu với mình.] Thời tiết này mà ra biển đúng là không khác gì đi đày. Đừng nói nữa.

    Cẩn thận minh chủ nghe thấy đấy. Có phải ở đó có một người không? Là Lý Tương Di. [Lý Tương Di, môn chủ Tứ Cố Môn] [Địch Phi Thanh, minh chủ Kim Uyên Minh] Cuối cùng ngươi cũng tới rồi. Đúng như ngươi muốn, hôm nay

    Chính là ngày chết của ngươi và Kim Uyên Minh. Thi thể sư huynh Thiện Cô Đao của ta đang ở đâu? Muốn biết thì thắng được ta hẵng tính. Điểm yếu lớn nhất của ngươi chính là thích làm anh hùng. Một kiếm khách không nên có điểm yếu.

    Cảm giác đưa họ đến nộp mạng thế nào? Ta thắng rồi. Thi thể sư huynh Thiện Cô Đao của ta đang ở đâu? Thi thể sư huynh Thiện Cô Đao của ta đang ở đâu? [Mười năm sau] Nào. Hôm đó, chỉ giết đến mức tối tăm mặt mũi, trời trăng tối sầm.

    Tương truyền Lý Tương Di đó mắc bẫy của Kim Uyên Minh, bị người ta hạ độc. Nhưng không lâu sau, Kim Uyên Minh đã bị Tứ Cố Môn tiêu diệt. Nhưng sau đó Tứ Cố Môn này cũng chia năm xẻ bảy, chỉ để lại một hình đường giang hồ, viện Bách Xuyên.

    Chẳng phải Lý Tương Di là cao thủ đệ nhất thiên hạ sao? Đệ nhất thiên hạ sao lại chết được? – Đúng đấy. – Chắc chắn Lý Tương Di vẫn còn sống. Kiếm của ngài ấy nhanh như thế, chắc chắn có thể một nhát giết chết Địch Phi Thanh. Không đúng.

    Chắc chắn là Đại Ma Vương dùng đao sắc giết chết ngài ấy rồi. Chúc mừng ngươi nhé, [Lý Liên Hoa, thầy thuốc ngao du giang hồ] có tin vui rồi. Ngươi bị điên à? Ta mà mang thai được chắc? Ta tới khám lưng cơ mà. Lưng. Lưng. Mặc dù ngươi bị đau lưng,

    Nhưng Vương nương tử ở đầu phố thì lại đau lòng đấy. Ta tới khám lưng, liên quan gì đến Vương quả phụ chứ? Đừng nhúc nhích, ta cũng thấy tò mò, tại sao Vương nương tử lại đánh gãy lưng ngươi? Ngươi… ngươi ăn nói bậy bạ gì thế? Mặt ngươi lở loét,

    Tưa lưỡi đốm dày, ắt hẳn do nóng giận quá mà ra. [Nhưng cửa hàng của ngươi làm ăn phát đạt,] [vợ ngươi tươi cười hớn hở,] [có thể thấy vấn đề không nằm ở cô ấy.] Bán cho ta miếng này đi. Được, được, được. Cầm lấy này.

    Ngươi nói lưng ngươi bị trật khớp lúc đi dắt lợn từ thôn bên cạnh về. Nhưng trên lưng ngươi rõ ràng có dấu vết hình bát giác của tấm giặt quần áo. Một người bán thịt lợn như ngươi, từ cổ áo đến mũi giày đều sạch sẽ,

    Còn có mùi bồ kết thoang thoảng. Thật trùng hợp, Vương nương tử ở đầu phố cũng làm nghề giặt giũ. Xong rồi. Vương quả phụ làm kinh doanh, ta ủng hộ việc làm ăn của cô ta không được à? Đương nhiên là được rồi. Từ thôn bên cạnh,

    Dắt một con lợn về cũng chỉ mất mười dặm. Quãng đường ngắn như vậy, trên đường có cần thiết phải dừng lại tắm một cái, còn ăn một bữa cơm không? Là loại thuốc dưỡng thai Bát Trân này phải không? Dưới gầm bàn để tượng Quan Âm Tống Tử,

    Cũng không dám đường hoàng vái lạy. Ngươi vừa muốn có con lại không muốn chịu trách nhiệm, bảo sao bị người ta đá cho một phát. Xong rồi, năm lượng bạc, mỗi ngày đắp một lần. Ngươi ăn cướp đấy à? Mấy miếng cao dán này mà năm lượng bạc à? Không muốn à?

    Được, không muốn cũng không sao, để ta đi đòi vợ ngươi. Đừng, đừng, đừng, ta lấy. Lấy, lấy, lấy. Trả ngươi, trả ngươi đây. Đây, đây. Cảm ơn nhé. Ta đi nhé. Miếng xương sườn này được đấy, mỡ nạc đan xen, tối nay có thể làm món ngon rồi.

    Đồ ho lao nhà ngươi, nửa đêm ngươi ho khan, cả con phố này đều nghe thấy. Ngươi vơ vét số bạc đó để mang vào quan tài à? Ngươi đi đầu thai luôn đi. Ta có thể dưỡng lão cho Hồ Ly Tinh mà. Đúng không, Hồ Ly Tinh?

    Ngươi chính là thần y Lý Liên Hoa à? Ai? [Quản sự Phong Hỏa Đường] Thần y Lý Liên Hoa. Không phải. Lý thần y, cậu về rồi à? Tháng ba năm ngoái, có phải ngươi đã cứu sống tam công tử Thi Văn Tuyệt đang hấp hối của Thi gia

    Ở Thiết Giáp Môn, Ích Châu không? Con người ta bị cái trí nhớ không tốt. Hình như có thể người đó không phải ta đâu. Ta muốn ngươi giúp ta chữa cho một người. Một người chết. Đại ca, đến đầu phố rẽ trái, đi thêm tám dặm là có một nghĩa trang,

    Giá cả công khai, không lừa già gạt trẻ. Ta thấy huynh nên hỏa thiêu vị huynh đài này đi, đợi huynh ấy đầu thai rồi gặp lại sẽ nhanh hơn đấy. Phải rồi, xin lỗi nhé. Thợ rèn Vương ở đầu phố còn đang chờ ta đến nắn xương, ta đi trước nhé.

    [Y quán Liên Hoa Lâu] Trận đấu võ viện Bách Xuyên bắt đầu. [Viện Bách Xuyên] [Ly Nhi, nha hoàn của sơn trang Thiên Cơ] [Vượng Phúc, người hầu của sơn trang Thiên Cơ] Đấu võ viện Bách Xuyên… Thiếu gia giỏi quá. kết thúc. [Viên Kiện Khang] [Giới luật tự viện Bách Xuyên]

    Chúc mừng năm vị đã vượt qua ba phần khảo sát tranh biện, truy dấu, đấu võ, trở thành hình thám mới được nhận vào viện Bách Xuyên năm nay. Trong đó, người giành hạng nhất cuộc khảo sát năm nay [Kỷ Hán Phật, viện chủ viện Bách Xuyên] chính là vị Viên thiếu hiệp

    Viên Kiện Khang đây. Đa tạ đã nhường. Đa tạ đã nhường. [Bạch Giang Thuần, viện chủ viện Bách Xuyên] Viên Kiện Khang? Sao cái tên này nghe quen thế nhỉ? Nhận lệnh bài hình thám. Khoan đã. [Vân Bỉ Khưu, viện chủ viện Bách Xuyên] Tháo mặt nạ của ngươi xuống.

    Không phải là phát lệnh bài hình thám trước sao? Muốn làm hình thám, [Thạch Thủy, viện chủ viện Bách Xuyên] tại sao không dám dùng gương mặt thật? [Phương Đa Bệnh, thiếu trang chủ sơn trang Thiên Cơ] Phương Đa Bệnh, là ngươi à? Bốn vị viện chủ, lại gặp mặt rồi.

    Ta đã bảo là nghe quen tai lắm mà. Lại còn Viên Kiện Khang gì đó. Không phải là Phương Đa Bệnh sao? Suýt nữa thì bị tiểu tử này lừa rồi. Không phải. Sao ngươi lại tới nữa vậy? Sao ta không thể tới? Ta thi liên tiếp ba năm,

    Cuối cùng toàn bị các người tìm lý do để loại. Lần này ta dùng tên giả thi được hạng nhất, chắc mấy vị tiền bối không còn gì để nói nữa chứ? Cha mẹ ngươi biết ngươi tới đây không? Ta… Phương thượng thư và Hà trang chủ gửi tới một lá thư,

    Còn chưa ráo mực đâu. Nếu để con trai ta vào viện Bách Xuyên, ta sẽ phá dỡ cả viện Bách Xuyên, xây chuồng lợn. Ngươi là con độc đinh duy nhất của Phương gia và sơn trang Thiên Cơ, bọn ta… Đương nhiên viện Bách Xuyên bọn ta không ngại phiền phức,

    Nhưng cũng không cần phải tự chuốc phiền phức chứ. Được rồi, trói thiếu gia đưa về đi. Khoan đã. Là Lý môn chủ gọi ta tới. Chẳng lẽ các người không nghe cả mệnh lệnh của Lý môn chủ nữa sao? Lý môn chủ? Thanh kiếm này là sư phụ để lại cho ta.

    Chắc các vị nhận ra chữ trên này chứ? [Tương Di] Sư phụ ngươi là… Đúng vậy. Sư phụ ta chính là Lý Tương Di danh tiếng lẫy lừng. Còn ta chính là đệ tử thân truyền của môn chủ các người.

    Lý Tương Di có một thanh kiếm Thiếu Sư cứng rắn nhất trong thiên hạ, nhưng có rất ít người biết ngài ấy còn có một thanh kiếm mềm mại nhất, tên Vẫn Cảnh. Sư phụ ta chưa từng rút kiếm Vẫn Cảnh ở nơi công cộng.

    Có lẽ trên đời này có không quá năm người biết về thanh kiếm này. Nhưng ta từng thấy nó. Chẳng lẽ ngươi là đồ đệ của môn chủ thật ư? Ta nói rồi, đều là người một nhà cả, sao ta có thể gạt ngài cơ chứ?

    Lần này có thể thu nhận ta rồi chứ? Nhưng mà… Ta… Năm đó Tứ Cố Môn gặp nạn, [Khế ước] viện Bách Xuyên đã thế chấp mảnh đất này cho mẹ ta, đây là khế ước. Ta sẽ không trơ mắt nhìn viện Bách Xuyên của sư phụ

    Bị mẹ ta phá đi làm chuồng lợn đâu. Nếu đây là di mệnh của môn chủ… Đây là sư mệnh, không phải di mệnh. Sư phụ ta chỉ mất tích thôi chứ chưa có chết. Thế nên ta muốn ở lại viện Bách Xuyên, đợi sư phụ ta trở về,

    Chấn hưng Tứ Cố Môn. Thiếu gia, lần này thành công rồi chứ? May mà cữu cữu từng nói với ta một bí mật của Lý môn chủ. Nếu không, suýt nữa là không qua được rồi. Thiếu gia lợi hại quá. Có điều nếu phu nhân biết ngài giả bệnh, trốn kỳ thi Hội

    Để tới đây thi vào viện Bách Xuyên, [Viện Bách Xuyên] liệu bà ấy có đánh gãy một chân của ngài không? Còn nữa, thiếu gia, nếu lão gia mà biết Hoàng thượng đã ban hôn cho thiếu gia làm phò mã gia đương triều,

    Mà vừa hay thiếu gia nghe lén được, muốn bỏ trốn thì liệu có đánh gãy nốt chân còn lại của thiếu gia không? Các ngươi người nào người nấy không mong thiếu gia nhà các ngươi được sống tốt à? Yên tâm đi, đợi thiếu gia nhà các ngươi

    Trở thành hình thám nổi danh giang hồ, bọn họ sẽ biết ta thích hợp với giang hồ hơn là triều đình. Vậy thiếu gia, bây giờ chúng ta đi đâu? Gia Châu. Mấy hôm trước chưởng môn Vương Thanh Sơn của phái Linh Sơn đã gửi cho ta một lá thư,

    Nói là đã phát hiện ám hiệu liên lạc của Kim Uyên Minh trong thành Gia Châu, nghi ngờ Gia Châu vẫn còn tàn dư của Ma giáo. Vốn dĩ bọn ta định phái người đi điều tra, nhưng vừa nãy có tin tức truyền đến, nói Vương Thanh Sơn đã chết.

    Sao… sao lại chết vậy? Thoát xác thăng tiên. Đúng là xưa nay phái Linh Sơn tu luyện thuật trường sinh, nhưng thời gian thăng tiên này quá trùng hợp thì phải. Để ta đến Gia Châu điều tra rõ ràng. Khách quan, mời đi bên này. Khách quan, ăn gì ạ?

    Ăn đơn giản thôi. Vậy thì mỗi món một phần đi. Có ngay. Khách quan chờ chút nhé. Ngoan ngoãn chút cho ta. Vào trong. Dám chơi ông đây à? Ngươi nói ngươi hành nghề y cần gieo quẻ hỏi ý trời. Gieo quẻ thì gieo quẻ,

    Nhưng ngươi lại cho con chó kia tới ngậm, ngày nào cũng ngậm phải quẻ xấu. Ngươi đang giỡn mặt với bọn ông đấy à? Rốt cuộc là chó chữa bệnh hay ngươi chữa bệnh? [Viện Bách Xuyên] Ngươi nói đúng. Có nhiều lúc súc sinh không chỉ biết chữa bệnh

    Mà còn hiểu đạo lý hơn con người nhiều. Hôm nay, nếu ngươi còn không ra tay cứu người, ta sẽ bẻ gãy bàn tay vô dụng này của ngươi. Xem ngươi còn giở trò với bọn ta thế nào được nữa? Đại ca. Cứ ép ta phải ra tay. Tiểu nhị. Khách quan.

    Nói xem, có chuyện gì vậy? Mấy vị này để một cỗ quan tài ở đằng sau, bắt một thầy thuốc về, cứ bắt ngài ấy cứu sống người trong quan tài. Vị đại phu này cũng thú vị, bảo là ngài ấy cứu người cần một điều kiện,

    Là chó nhà ngài ấy phải cắp được quẻ cực tốt mới được. Người chứ có phải thần tiên đâu, sao có thể cứu người chết sống lại chứ? Vị huynh đệ này nói đúng, nếu người không biết đạo nghĩa thì có khác gì súc sinh đâu. Ranh con có lai lịch gì

    Mà dám xen vào chuyện của Phong Hỏa Đường? Ta là ai ư? Viện Bách Xuyên. Hình thám của viện Bách Xuyên. Hiểu lầm, hiểu lầm. Đều là hiểu lầm. Thì ra là huynh đệ ở viện Bách Xuyên. Tại hạ không biết, đã đắc tội rồi.

    Có điều Phong Hỏa Đường bọn ta cũng không phạm tội, không biết sao viện Bách Xuyên lại cứ gây khó dễ cho Phong Hỏa Đường? Ỷ đông hiếp yếu, bất công. Cậy có võ bắt nạt người không biết võ, bất nghĩa. Chuyện bất công bất nghĩa thế này,

    Đương nhiên người của viện Bách Xuyên ta đã gặp là phải quản rồi. Chuyện này… Nói hay lắm. Nói hay lắm. Tiểu huynh đệ, ngươi là hình thám phải không? Vậy ngươi đến đúng lúc lắm. Ngươi đến đúng lúc lắm. Họ… Họ đã giết người. Giết người ư? Giết ai?

    Ngươi mau bắt họ lại đi. Nói mau, vụ án gì? Bọn ta giết toàn kẻ đáng giết thôi, chỉ là không nên chết vào lúc này. Đúng không? Phải, phải, phải, đúng, đúng, đúng. Ngươi bảo chết lúc nào thì chết lúc ấy, điện Diêm Vương là của nhà ngươi chắc? Ngươi…

    Làm gì vậy? Ngươi xem, còn trừng mắt với ta kìa. Được rồi, đừng nói nữa. Người này ở đâu? Dẫn ta đi xem thử. Thần trộm Diệu Thủ Không Không ư? Là hắn. Ly Nhi. Mũi miệng lạnh ngắt, không còn hơi thở, không có mạch đập, chết queo rồi.

    Còn nguyên nhân cái chết, chắc là do chùy Lưu Tinh này của ngươi nhỉ? Thiếu… thiếu hiệp, hắn trộm báu vật trấn đường của Phong Hỏa Đường bọn ta. Tên trộm này là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm, từng luyện Kim Chung Tráo, không thể nào chết như thế được. Đúng vậy.

    Nếu là như vậy thì liên quan gì đến đại phu này đây? Là huynh ấy giết người à? Không phải. Huynh ấy trộm đồ cùng Diệu Thủ Không Không à? Cũng không phải. Nếu đã như vậy thì sao phải làm khó… Lý Liên Hoa. Đại phu Lý Liên Hoa hả?

    Nói hay lắm, tiểu huynh đệ. Ơ… Lẽ nào đồ của bọn ta cứ mất trắng như vậy ư? Không phải ngươi vừa giết một người sao? Hắn lấy đồ của ngươi, ngươi lấy mạng hắn, kể ra hắn còn thiệt hơn nữa kìa.

    Vốn dĩ các ngươi có cơ hội tìm lại đồ bị mất, đáng tiếc. Lần sau trước khi ra tay thì cân nhắc chút, mạng của ai cũng quý giá cả, giết người thì phải trả giá. Ta sẽ giữ thi thể này lại thông báo cho viện Bách Xuyên.

    Còn việc xử lý ra sao, cũng giao cho viện Bách Xuyên bọn ta quyết định. Lý đại phu, huynh có thể đi rồi. Cảm ơn thiếu hiệp. Hắn không thể đi. Huynh đệ, thứ bọn ta mất là báu vật trấn đường, tên này là hi vọng duy nhất có thể lấy lại.

    Thi Văn Tuyệt của Thiết Giáp Môn, Thiết Tiêu đại hiệp đều nói Lý Liên Hoa này là thần y có thể cứu sống người chết. Chắc chắn họ không nói dối. Nhưng ta chỉ nhớ hình như ta từng kê cho họ ít cao thuốc trị phong thấp gì đó thôi.

    Nhưng cao thuốc của ta cũng đâu thể khiến người chết sống lại được. Ta đâu có giỏi như vậy. Kiểu thoại bản lừa trẻ con như cứu sống người chết mà các ngươi cũng tin à? Thì đó. Nếu huynh đệ này có thể cải tử hồi sinh, ta theo họ huynh ấy luôn.

    Chuyện này… Sao hả? Không phục à? Mười ba năm trước, triều đình có giao hẹn với Tứ Cố Môn, chuyện của dân chúng do nha môn quản lý, ân oán giang hồ giao cho viện Bách Xuyên bọn ta quyết định. Các người không xem phán quyết

    Của viện Bách Xuyên ra gì luôn ư? Được. Chuyện hôm nay, Phong Hỏa Đường ta nhất định sẽ không bỏ qua như vậy đâu. Đi. Đi. Đa tạ ơn cứu mạng của thiếu hiệp. Nhưng thiếu hiệp à, có lẽ bây giờ bọn chúng… Huynh yên tâm. Chỉ cần có ta ở đây,

    Không ai dám đụng vào huynh đâu. Đêm nay ở cùng ta đi, sáng mai ta đưa huynh ra khỏi thành. Thế… thế thì ngại lắm. Có điều lộ phí của ta… Mọi chi phí cứ để ta lo. Nghĩa khí lắm. [Phái Linh Sơn] [Liên Hoa Lâu] Thiếu gia, điểm tâm tầm thường,

    Ta đi chuẩn bị thêm một ít. Thật sự đa tạ Phương thiếu hiệp. Lý huynh không cần đa lễ. Sao huynh biết ta họ Phương? Dám thu nhận con trai duy nhất của Phương thượng thư về dưới trướng mình, Phật Bỉ Bạch Thạch gan to thật đấy. Huynh biết cha ta à?

    Phương thiếu hiệp, nếu ta đoán không lầm, có lẽ tua kiếm của cậu là Hàn Sinh Yên, ngọc đẹp quý hiếm khó gặp, năm ngoái chỉ có một miếng, bán ra ở Phú Ngọc Lâu với giá trên trời, được sơn trang Thiên Cơ đấu giá thành công.

    Nếu xưng tên tuổi của Phương thiếu hiệp ra thì còn hiệu quả hơn hình thám nhiều. Không ngờ tuy Lý huynh không biết võ công nhưng ánh mắt lại rất tinh tường. Hành tẩu giang hồ, vốn dĩ ta không muốn quá phô trương. Phương thiếu hiệp,

    Chắc cậu vừa mới vào viện Bách Xuyên thôi nhỉ? Đúng vậy. Từ nhỏ ta đã thề rằng lớn lên ta nhất định phải gia nhập viện Bách Xuyên, chấn hưng Tứ Cố Môn. Vậy nên ta cũng không muốn người khác biết ta là con trai Phương tướng.

    Ta chỉ mong người khác nhớ đến ta là một hình thám viện Bách Xuyên bình thường. Chí hướng khá lắm. Ta rất thích kiểu thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết như cậu. Xem ra hai chúng ta thật sự rất hợp nhau. Nào. Kính Phương thiếu hiệp, kính viện Bách Xuyên. Nào. Vinh hạnh.

    Cạn chén. Cạn chén. Đúng rồi, Phương thiếu hiệp, không biết cậu định xử lý thi thể của Diệu Thủ Không Không thế nào? Tí nữa ta sẽ gửi bồ câu đưa thư cho viện Bách Xuyên, bảo họ cử người đưa về. Đúng rồi, Lý huynh, ta tò mò một chuyện,

    Sao người của Phong Hỏa Đường lại khăng khăng nói rằng huynh từng cứu sống hai người chết? Ta không tin vào thuật cải tử hồi sinh gì đó đâu. Đương nhiên trên đời này có thuật cải tử hồi sinh. Bởi vì đôi khi người chết chưa chắc đã là người chết. Lý huynh,

    Huynh nói vậy là có ý gì? Trà này… Bao năm nay không gặp hình thám, không ngờ hình thám đầu tiên ta gặp lại là một tên nhóc chưa trải sự đời như ngươi. Viện Bách Xuyên đúng là ngày càng đi xuống. Rốt cuộc huynh là ai?

    Nể tình ngươi ra tay giúp đỡ, ta nói với ngươi thêm vài câu. Khi vừa xuống núi, ngươi đã phạm sai lầm đầu tiên của hình thám, quá nhẹ dạ cả tin, nên đánh. Hai là khám nghiệm tử thi không chuyên nghiệp, vẫn nên đánh. Không phải ta nói ngươi chứ,

    Nghề hình thám thật sự không hợp với ngươi đâu. Chơi tí rồi về nhà đi. Đúng rồi, còn nữa, ra ngoài còn dẫn theo nha hoàn và tôi tớ, đúng là chẳng phô trương chút nào ha. Ngươi đợi đó cho ta. Dậy đi. Họ Lý kia, sao ngươi đến muộn thế?

    Ngươi có biết Quy Tức Công chỉ cầm cự được cùng lắm là ba ngày không? Bé bé cái mồm thôi. Người của Phong Hỏa Đường ra tay mạnh bạo quá, suýt thì đánh chết ông đây luôn rồi. Sao ngươi nói nhảm nhiều thế, còn không mau đi đi. Được. Đi, đi, đi. Mau.

    Mau. Lý Liên Hoa đâu? Người của ta vừa tra ra, hắn và Diệu Thủ Không Không đã quen nhau từ trước, rõ ràng hắn cố ý dụ bọn ta đến đây tìm ra hắn. Đại ca. Không ổn rồi. Không thấy người trong quan tài đâu nữa. Còn không mau đuổi theo.

    Ngươi đợi ta đã chứ! Đợi ta với. Hoa Hoa, ngươi chuẩn bị cũng chu đáo đấy chứ. Đứng lại, đừng chạy! Đừng chạy, đừng chạy! – Đứng lại. – Đi. Tiểu tử, lúc trước ngươi nói gì ấy nhỉ? Nếu vị huynh đệ này thật sự có thể cải tử hoàn sinh

    Thì ngươi sẽ theo họ của hắn. Vụ này, ta phải đòi viện Bách Xuyên cho lời giải thích. Đi. Đi. Lý Liên Hoa. Hoa Hoa, thấy chưa? Mặt của tên hình thám ban nãy xị hết cả ra. Ta trả hết nợ cho ngươi rồi đấy nhé.

    Trả hết rồi, trả hết rồi, trả hết rồi. Phong Hỏa Đường này cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, lập nghiệp từ sơn tặc, năm năm trước ép buộc Thi gia cho mượn bí quyết, chiếm làm của riêng. Không còn cách nào khác,

    Chỉ có thể tìm đến ta để trộm lại cho hắn. Nhưng hôm nay may mà có ngươi. – Vở kịch này… – Đồ của ta đâu? À đúng rồi. Đây. Mà ngươi cũng kỳ lạ thật đấy. Nói ngươi keo kiệt thì ta chia một nửa số bạc ngươi lại không lấy,

    Chỉ cần sách dạy nấu ăn và năm lượng bạc này. Nếu nói ngươi không keo thì ai mà nợ ngươi ba xu, ngươi cũng phải đuổi đến tận chân trời góc biển đòi lại. Phí khám bệnh của ta cũng chỉ có năm lượng, thừa một xu không lấy,

    Thiếu một xu cũng không được. Đây là sách dạy nấu ăn sư phụ ta giấu riêng, chẳng rõ vì sao lại rơi vào tay người khác. Ta chỉ khoái món này thôi. Ngươi lúc nào cũng bí ẩn kì lạ, cũng chẳng nhận ra có tí võ công nào, khinh công thì khá ổn.

    Sư phụ ngươi là ai thế? Ngươi cũng đừng nghiên cứu nữa, ta chỉ là một cô hồn dã quỷ mà thôi. Lý Liên Hoa, có phải ngươi đang tìm người của Kim Uyên Minh không? Thói quen nghề nghiệp ấy mà, nhất thời tò mò thôi. Hơn nữa

    Dù lục tìm khắp người ngươi một lượt cũng chẳng tìm được thứ gì quan trọng. Cáo từ. Gia Châu, đạo trường Linh Sơn có khi sẽ có người ngươi muốn tìm đấy. Phái Linh Sơn? Thiếu gia, hạ hỏa, hạ hỏa. Chúng ta thường hành tẩu giang hồ,

    Thi thoảng tính toán sai cũng là chuyện bình thường mà. Chỉ không ngờ là người đó bề ngoài thì vô hại, ngờ đâu lại là một con cáo già. Thiếu gia, hay là chúng ta quay về sơn trang đi. Ngài có nhớ trang chủ từng nói

    “nếu ngươi dám gia nhập viện Bách Xuyên, ta sẽ cho ngươi biết mặt” không? Lần nào mẹ chẳng dọa ta mà có lần nào cho ta biết mặt? Thiếu gia, thật ra ta vừa phát hiện ra toàn bộ ngân phiếu chúng ta mang theo lần này đều không dùng được nữa. Cái gì?

    Chưởng quầy nói chúng ta dọn ra ngay trong đêm, nhưng ngài biết đấy, chúng ta đã quen ở phòng thượng hạng, thật sự không thể ngủ ngoài đường được. Không được. Nếu đã quyết tâm thì sao có thể dễ dàng quay về trong thất bại chứ. Chúng ta đến Gia Châu trước

    Xử lý xong chuyện quan trọng đã. Cầm lấy, đem cầm, đổi ít tiền về. Lý Liên Hoa, dù phải đến chân trời góc biển ta cũng phải bắt được ngươi mới có thể trút cơn tức này. [Thành Gia Châu] Huynh đệ này, xin hỏi,

    Làm sao để đến phái Linh Sơn thành Gia Châu vậy? Ngươi muốn đến phái Linh Sơn? Ngươi hơi lớn tuổi đấy. Bên kia có nhiều người muốn đến Linh Sơn lắm, ngươi qua hỏi thử xem. Các ngươi biết không, ta nghe nói cái người mà phái Linh Sơn muốn tìm

    Là người thừa kế của chưởng môn môn phái họ đấy. [Cáo thị] Theo ta, nếu có thể tìm được thiếu niên này thì thiếu niên này có thể thừa kế tài sản của cả phái Linh Sơn. Ngươi nói xem, con nhà ai mà may mắn thế nhỉ?

    Sinh vào mùng sáu tháng tư năm Bính Thân, có nốt ruồi hoa sen. Vượng Phúc, ngươi đang làm gì vậy? Thiếu gia, ta sinh vào mùng sáu tháng tư đây. Ngài xem nốt ruồi này có giống nốt ruồi hoa sen không? Vượng Phúc, bao lâu rồi huynh không rửa chân vậy?

    Ta thấy đầu ngươi mới có nốt ruồi ấy, chuyện này mà ngươi cũng tin. Vượng Phúc! A Phúc, sao đệ lại ở đây? Ta đi khắp nơi tìm đệ đấy. Biểu ca. Đệ đọc cáo thị kia chưa? Đó rõ ràng là đệ mà. Đi, theo ta đến phái Linh Sơn. Khoan đã.

    Biểu ca, phái Linh Sơn gì vậy? Nói rõ ràng rồi hãy đi. Vụ nhận diện linh đồng của Linh Sơn vừa truyền ra ta đã nghĩ đây chẳng phải là Vượng Phúc nhà chúng ta sao? Thế nên ta vội vàng đến sơn trang tìm đệ, nhưng người ở sơn trang nói

    Đệ ra ngoài cùng đại thiếu gia rồi, may mà ta gặp được đệ ở đây. Bọn ta đến cũng vì chuyện chưởng môn phái Linh Sơn thăng tiên. Ngươi hãy nói rõ hết những gì ngươi biết đi. Phái Linh Sơn chủ yếu là tông phái huyền môn phong thủy,

    Có rất nhiều tín đồ thế nên giàu nứt đố đổ vách. Đương nhiên không thể so với đại thiếu gia Phương gia ngài được. Nhưng ở địa phương bọn ta thì cũng được coi là hạng nhất hạng nhì. Có điều phái Linh Sơn không được lấy vợ, một khi chưởng môn không còn

    Thì cũng chỉ có thể là đệ tử nối nghiệp sư phụ, Có điều bảy ngày trước [Đằng Vân Các] [chưởng môn phái Linh Sơn] [bất ngờ thoát xác thăng tiên trước mặt nhiều người.] Sư phụ, nên lập đàn rồi. Không cần hoảng sợ.

    Các vị tin tưởng và sùng bái phái Linh Sơn đã nhiều năm, hôm nay gọi các vị đến nơi này không phải để tuyên pháp mà là để tạm biệt những người có duyên. Bổn tôn được thiên thần chỉ điểm, tu được tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí thông nguyên.

    Ta sẽ rời bỏ xác thịt này, để lại kim thân hộ thể. Ngày sau gặp kim thân như gặp bổn tôn. Cung tiễn chưởng môn thoát xác thăng tiên.

    [Người thừa kế do trời sắp đặt là linh đồng 16 tuổi, ở phía Tây Nam thành, sinh vào đầu tháng tư, chân phải có nốt ruồi hình hoa sen] Sự việc là vậy đấy. Ông ấy cứ thế chết rồi thành kim thân à? Hết sức chắc chắn. A Phúc, đây là số mệnh.

    Từ khi đệ còn nhỏ, cha đệ đã vứt bỏ hai mẹ con đệ, mẹ đệ lại mất sớm. Biểu ca vốn tưởng rằng cả đời này đệ cứ phải khổ mãi như vậy, nhưng ai ngờ còn có việc tốt nhường này đang đợi chúng ta.

    Chuyện này nghe có vẻ rất náo nhiệt và thú vị, xem ra bổn thiếu gia không đi không được rồi. Không phải, không phải, không phải. Nhẹ… nhẹ thôi. Sao mà thô lỗ thế? Còn không cút ngay. Tuy chưởng môn của các ngươi đã chết,

    Nhưng cũng phải trả năm lượng bạc ông ấy nợ ta chứ. Ngươi là đệ tử của ông ấy, thanh toán cho ta đi. Cút! Ta cho ngươi biết, ta và chưởng môn của các ngươi từng quen biết nhau, ta vào lạy riêng ông ấy chút cũng không được sao?

    Ngươi không đi phải không? Vậy thì ta không khách sáo nữa. Ngươi đừng xuống đây, ta đi. Lý thần y, trùng hợp thật đấy, ta cứ tưởng tìm ngươi sẽ lâu lắm chứ, không ngờ lẽ trời là một vòng luẩn quẩn, chưa gì chúng ta đã gặp lại nhau rồi.

    Đúng là rất trùng hợp. Bên trong trống rỗng, đan điền không có sức lực. Ngươi thật sự không biết võ công? Sức khỏe còn rất tệ, không chịu nổi tra khảo đâu. Nhưng ngươi đã hại bổn thiếu gia mất sạch thể diện của viện Bách Xuyên trước mặt Phong Hỏa Đường.

    Ngươi yên tâm, Phương Đa Bệnh ta sẽ không ra tay với người không có võ công. Chẳng phải ngươi giỏi ăn nói lắm à? Chẳng phải có nhiều ý kiến về việc Phật Bỉ Bạch Thạch huấn luyện hình thám thế nào lắm sao? Theo ta về viện Bách Xuyên một chuyến.

    Ta cũng muốn xem cái lưỡi không xương của ngươi có trốn nổi tai vạ lao ngục của viện Bách Xuyên không. Tiểu huynh đệ, viện Bách Xuyên thì thôi khỏi đi. Thật ra ta cũng chỉ giúp người khác thu năm lượng bạc tiền ra ngoài khám bệnh thôi,

    Tội cũng đâu đến mức đó. Hơn nữa, để ta giải thích rõ ràng chuyện này với ngươi. Thật ra Diệu Thủ Không Không này, hắn… Quy Tức Công phải không? Đúng thế. Bổn thiếu gia chưa từng tin vào chuyện chết đi sống lại. Hôm đó ta suy nghĩ cả đêm

    Xem rốt cuộc ngươi giở trò quỷ gì, cuối cùng ta cũng hiểu. Tiểu huynh đệ, ngươi cũng có tí khả năng đấy chứ. Không nhận ra đấy, ngươi cũng khá am hiểu. Ngày nay, Quy Tức Công cũng chỉ còn lại một mạch, người bình thường thật sự không nhận ra.

    Ta biết ta thông minh. Đi theo ta. Tiểu huynh đệ, khoan đã. Nếu ngươi đã thông minh như vậy thì chắc chắn phải hiểu rõ điều gì là có lợi cho ngươi nhất. Bây giờ chưởng môn phái Linh Sơn đã bị giết, ta có thể giúp ngươi xử án,

    Giúp ngươi vượt qua bài kiểm tra của viện Bách Xuyên, khiến cha mẹ ngươi không còn gì để nói. Hai huyệt ta vừa phong bế, người bình thường không giải được đâu. Ngươi đừng hòng chạy. Còn về chuyện Vương chưởng môn có bị giết hay không, ta sẽ tự điều tra,

    Vẫn chưa đến lượt tên thần y giả mồm mép như ngươi giúp ta.