[VIETSUB] Quyến Luyến Hồng Trần – Tập 04 | Cổ Lực Na Trát & Từ Khai Sính | WeTV
♪Tương lai là con quay không ngừng nghỉ♪ ♪Mài giũa theo thời gian♪ ♪Theo bước chân em đi♪ ♪Gặp khó khăn cũng có thể kéo dây khóa♪ ♪Muốn đi đến chân trời nào♪ ♪Trước nay chưa từng bối rối♪ ♪Khi em nhận ra điều tuyệt vời xảy đến♪ ♪Vững tin và không né tránh♪
♪Ánh mắt anh sáng trong biết bao♪ ♪Tựa như những vì sao, đón trọn sự mênh mông♪ ♪Tình yêu khơi dậy những tia pháo♪ ♪Thắp sáng cả trời đêm vùng cực♪ ♪Không lặng thinh dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Em nghe thấy nhịp đập của anh♪ ♪Dù cho màn đêm sẽ biến sắc♪
♪Tình yêu sao có thể lướt qua trong im lặng?♪ ♪Đường nét dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Đưa tới hơi ấm lòng bàn tay♪ ♪Không có lý do gì để không giữ chặt♪ ♪Em muốn anh bầu bạn ở bên♪ ♪Đến hết quãng đời còn lại♪ =Cuộc Sống Mến Yêu= =Tập 4= Cưng à, đồ ăn tới rồi, mau lại ăn đi. Được. Nào. Nhìn là thấy ngon rồi. Đúng rồi, cậu còn liên lạc với người lần trước không? Ai cơ? Đội trưởng Tô đẹp trai ngời ngời ấy. Bây giờ cậu còn tâm trạng hỏi về đàn ông à? Đã xem KPI tháng này chưa?
Không mâu thuẫn với nhau mà. Mua sản phẩm ở cửa hàng chúng ta thực ra cũng giống như chọn bạn trai vậy. Một số người thích đàn ông ấm áp, một số người lại thích đàn ông thẳng tính. Cậu thích kiểu gì? Mình thấy không phải. Bây giờ chúng ta
Có nhiều loại sản phẩm, cửa hàng cái gì cũng bán, vận hành không có trọng tâm nên mới khó hút khách. (Quyền bạn bè) Cậu đúng là người cuồng công việc. (Không cho người này xem trang của tôi) Mở miệng ra là sản phẩm. Nhưng người đàn ông đó cậu định thế nào? Không quan tâm. Không được để đàn ông trở thành chướng ngại vật cản trở sự nghiệp của chúng ta.
Đúng rồi, cưng ơi, cậu qua đây, mình cho cậu xem cái này. Sao thế? Cậu xem, mấy mẫu này thế nào? Đồ ngủ? Chủ xưởng chủ động liên hệ với chúng ta đấy. Họ đánh giá cao khả năng bán hàng của cửa hàng mình. Mình thấy mấy mẫu đồ ngủ này cực kỳ hợp cho các cặp đôi tới mua. Lên hàng mới. Được. Được rồi. Tinh Thần à, sao lại đói tới mức này vậy? Cứ như mấy ngày chưa ăn cơm vậy. Gần đây cửa hàng đang chuẩn bị hoạt động nên gọi đồ ăn ngoài mấy ngày liền rồi. Con cứ thế này là không được đâu, phải chú ý giữ sức khỏe.
Con biết rồi bố. Sao mà thấy bây giờ con còn bận hơn lúc ở bệnh viện thế? Thì vừa mới bắt đầu mà, nên rất nhiều chuyện con và Tiêu Ly đều phải tự tay làm. Con nghe điện thoại đã. Alô, Tiêu Ly. Đúng. Dùng ảnh mới, nhưng kích cỡ thì cần điều chỉnh. Được, biết rồi, mình về ngay đây. Bố mẹ, con có việc ở cửa hàng, phải về một chuyến, có thời gian con lại về nhà ăn ké. Yêu bố mẹ. Ăn xong cơm đi đã.
Chẳng ra làm sao. Ông bảo con gái bán đồ lót làm gì chứ? Bà nói thế là sai rồi. Người ta mở cửa hàng online, làm gì chẳng được. Cái này tôi biết. Con gái lần đầu kinh doanh, chắc chắn là sẽ vất vả nhiều. Tôi cũng lo chứ.
Rốt cuộc cửa hàng online của nó làm ăn thế nào? Ông lo nó không làm nổi mà, giờ thì sao? Hay là chúng ta đi xem thử? Ông xem, ở đây nhỉ? Hồng Trần Cuồn Cuộn? Xem cái tên kìa. Tôi nói này, chúng ta không báo trước mà tới bất thình lình như thế, liệu có hơi đường đột không? Có gì mà đường đột? Cửa hàng của con gái tôi, tôi muốn tới lúc nào thì tới. Được đấy. Được gì? Vẫn đang bận rộn.
Tinh Thần. Bố mẹ. Sao bố mẹ lại tới đây? Tới thăm con chứ sao, còn làm gì được nữa? Mẹ à, sao mẹ lại dùng chiêu này thế? Mẹ nói trước nhé, hôm nay mẹ tới không phải đồng ý cho con mở cửa hàng vậy đâu.
Lời răn dạy của nhà họ Tống chúng ta là dù làm việc gì cũng đều phải làm tốt. Quan trọng là con phải hứa với mẹ, không được lỡ dở chuyện học chuyên sâu nữa. Được rồi, mau giúp đỡ đi. Mẹ, mẹ xem, chỗ này tốt mà. Hồng hồng, đẹp đấy. Chú ơi,
Chú có muốn lấy một bộ về cho cô để tìm lại cảm giác tuổi trẻ không ạ? Tuổi trẻ thì không tìm lại được nữa, hoài niệm thôi là được rồi. Cũng đúng, cô chú vốn trẻ mà. Chú ơi, không để đó, để đây ạ. Đợi đã, phải lót chút đã. Để lên.
Lâu lắm rồi cả nhà ta không cùng đi dạo thế này rồi. Hôm nay may có bố mẹ, nếu không con không biết còn phải tăng ca tới khi nào. Tinh Thần này, thanh niên khởi nghiệp đúng là rất vất vả, nhưng con cũng phải có chừng mực. Mẹ à, con biết rồi.
Mẹ càm ràm mười mấy lần rồi. Con tưởng mẹ rảnh rỗi à? Con biết mẹ quan tâm con. Xe con đỗ ở phía trước, con đưa bố mẹ về nhà trước nhé. Không cần đâu. Cửa hàng con còn nhiều việc mà, con đi làm việc đi. Được, vậy bố mẹ về cẩn thận,
Về tới nhà thì báo với con một tiếng. – Được. – Được, đi làm việc đi. Tạm biệt. Tôi nói gì mà… Thanh Triệt, cuối cùng cũng về rồi. Đây. Xem anh tiều tụy đi kìa. Mấy ngày không trả lời tin nhắn WeChat, chắc là không có thời gian ngủ đúng không? Tôi nên mau chóng đi thi bằng lái để lần sau đi cùng anh. Một mình anh đi khiến người ta lo lắng quá.
Lần này tôi thực sự thấy là đội cứu hộ chúng ta phải mau chóng trở về trạng thái bình thường. Nếu không sao mà giữ được nhóm tình nguyện viên này đây? Sao mà kết nạp được nhiều người hơn chứ? Cậu xem đội y tế của chúng ta
Bây giờ còn không có cơ hội phối hợp với chúng ta tham gia cứu hộ. Lần này tham gia hoạt động liên kết ở nước ngoài khiến tôi cảm nhận sâu sắc là chúng ta chưa đủ chuyên nghiệp. Thanh Triệt, có anh làm đội trưởng đúng là quá tốt rồi. Anh yên tâm,
Chắc chắn chúng ta có thể khiến Cực Dạ trở thành đội ngũ chuyên nghiệp nhất Trung Quốc. (Tống Tinh Thần: Đang làm gì đấy?) Nhưng phải lao động kết hợp nghỉ ngơi. Để chúc mừng anh lừng lẫy trở về, tối nay tôi mời, chúng ta uống cho ra trò, đi nào.
Bị thương à? Nghiêm trọng không? Không sao. – Đi viện kiểm tra đi. – Đừng động vào. Cậu bảo trong trường hợp nào thì một cô gái sẽ chặn cậu trên trang cá nhân? Thì coi anh là người dưng, hoặc là không muốn gần gũi với anh quá, không muốn phát triển thêm. Đại khái thế. Sao vậy? Ai thế? Bác sĩ Tống nhỉ? Không lẽ bao ngày trời
Mà anh không nhắn tin WeChat cho người ta ư? Tôi… Tôi muốn nhắn nhưng mà tôi vừa xuống sân bay là tới hiện trường ngay. Trên đường tới hiện trường có sóng đâu. Tôi bảo cậu nói với cô ấy một tiếng mà. Cậu không nói với cô ấy à?
Chẳng phải anh bảo tôi nói với ông anh… Lúc đó tôi nói với cậu sao hả? Tôi bảo cậu nói với ông tôi và Tống Tinh Thần một tiếng cho họ yên tâm. Lục Quần, đầu óc cậu để đâu vậy hả? Tôi bị cậu hại chết rồi đấy cậu có biết không?
Hay là tới bệnh viện đi? Đi đâu đấy? Xe ở đây. Đừng nói chuyện với tôi. Bây giờ nhìn thấy cậu là tôi lại tức. Anh đi khám tay đi, tới bệnh viện đã. Mang túi về cho tôi. Bác tài, tới bến du thuyền. Thanh Triệt. Thanh… Thanh Triệt. Lý trí đáng tự hào đi đâu mất rồi? Tên này có gì đó sai sai. Sai sai. Được, tôi biết rồi. Chút nữa sẽ gửi bảng đề nghị hoạt động cho các cô.
Chúng tôi cũng là lần đầu chuẩn bị hoạt động online nên còn thiếu kinh nghiệm. Được, tôi cúp máy nhé. Sao thế? Bảng biểu không ổn, phải làm lại à? Đúng, phiền cậu rồi, bà chủ Hàn. Không sao, mình sắp xếp lại bố cục rồi in một bản ra.
Vì ngày Quốc tế Phụ nữ, hàng đều phải mở ra đóng gói từng cái một, mệt chết mất. Cố lên. Mình đi đây. Cẩn thận. Không sao chứ? Sao anh lại bị thương thế? Tại sao lại chặn tôi? Anh còn sức nghĩ tới việc này nữa hả? Đi bệnh viện. Cô có thấy cảnh này hơi quen quen không? Vết thương nặng như vậy, vừa xuống máy bay đã đến tìm tôi, anh không cần cánh tay nữa à? Vốn dĩ cũng không mấy nghiêm trọng, chẳng qua vừa nãy bị va đập chút. Nói cho cùng thì là vì giúp tôi,
Tôi sẽ thanh toán viện phí. Anh muốn bồi thường bao nhiêu, cũng có thể nói với tôi. Không cần. Tôi đi tìm cô là muốn giải thích với cô. Giải thích cái gì? Hôm đó là vì tôi bất ngờ nhận được một nhiệm vụ cứu hộ khẩn cấp liên quan đến nước ngoài.
Tôi nghĩ là phải nói cho cô biết, tôi đi tìm cô thì không gặp, tôi cũng gọi điện cho cô rồi mà cô không bắt máy. Sau đó trên đường đi tôi phải nói chuyện điện thoại với họ suốt về tình hình cứu hộ.
Tôi thật sự cũng đã nhắn tin cho cô rồi, nhưng tự dưng điện thoại hết pin, tôi không biết có gửi đi được chưa. Thế nên tôi đã dặn riêng thằng nhóc Lục Quần kia, bảo cậu ta quay về nhất định phải chuyển lời cho cô.
Tôi cũng không ngờ thằng nhóc đó không đáng tin như thế. Không phải anh không ngờ, mà là anh nghĩ nhiều rồi. Sao tôi lại nghĩ nhiều rồi? Cho dù… tôi không báo tin kịp thời cũng không có nghĩa là tôi không coi trọng cô. Anh không cần phải báo tin.
Quan hệ giữa chúng ta là gì? Đồng đội. Sao cô vô lý thế? Anh có thấy người phụ nữ nào nói chuyện có lý không? Cô là ai vậy? Làm gì đấy? Còn anh làm gì thế? Nghe lén chuyện riêng tư của người khác. Tôi nghe lén? Cô…
Cô là bạn của Tống Tinh Thần đúng không? Anh là ai? Tôi là bạn của Thanh Triệt, Lục Quần. Chào cô. Lục Quần? Đúng là một cái tên vừa xanh, vừa thân thiện với môi trường. Nhưng việc anh vừa làm ban nãy cũng chẳng ra sao.
Thực ra hai chúng ta không đánh không quen biết mà. Cái này là cho Thanh Triệt, đúng không? Thực ra, tôi thấy lúc nãy cô tý thì đâm đầu vào trong luôn, cô cũng khá tò mò đúng chứ? Hay là chúng ta nghe chung? Tôi biết,
Tôi biết thực ra cô có để ý, đúng chứ? Cô để ý chuyện tôi không nhắn tin cho cô. Anh đừng đề cao mình quá. Tôi không xóa kết bạn với anh, chứng tỏ quan hệ giữa chúng ta không cần thiết phải quá để tâm chuyện này.
Cho dù cô có xóa kết bạn với tôi, tôi cũng sẽ nghĩ cách đi tìm cô. Anh tìm tôi làm gì? Tôi cần hướng dẫn của bác sĩ, cô là bác sĩ. Nếu vết thương của tôi không lành lại thì sao? Với thể trạng này của anh, anh lừa ai vậy?
Trước kia chúng ta không nợ nần gì nhau cả, bây giờ cũng chẳng có tình cảm gì. Sao lại không có nợ nần gì? Cô còn nợ tôi một bữa cơm mà. Hóa ra là tới xin ăn à? Nói chuyện đàng hoàng được không? Thì đang nói chuyện đàng hoàng mà.
Được, đợi anh xuất viện, cứ chọn món thoải mái, ăn cho chết. Tôi xem nào. Không muốn máu chảy ngược thì đừng lộn xộn. Đau không? Buông tay. Vậy cô đừng giận nữa, được không? Tôi giận hay không thì kệ tôi. Nếu cô cứ giận mãi như thế,
Vậy thì tôi không nuốt nổi bữa cơm kia mất. Bỏ ra. Sao đột nhiên vết thương đau ghê. Đường đường là Sĩ quan Tô mà lại giả vờ đáng thương, đúng là nên cho đám cấp dưới của anh nhìn rõ bộ dạng này của anh. Không được cử động. Nằm đó. Nhưng mà người như anh bị chảy ngược máu cũng chẳng chết được.
Biết học đi đôi với hành, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy. Tay chân linh hoạt, cộng một điểm. Chỉ số nhan sắc cao, có thể cộng hai điểm. Nhưng mà thể lực lại không ổn lắm, trừ ba điểm. Anh tôi vừa hoàn thành xong nhiệm vụ, hơn nữa còn bị thương nữa.
Với cả, anh ấy vừa xuống máy bay đã thấy bạn cô xóa kết bạn với mình, liền tức tốc hớt hải chạy qua đó. Thế à… Nể tình anh ta đã cứu Tinh Thần nhà chúng tôi vài lần, đáng tin, cộng mười điểm. Điểm tối đa, thế thì được. Trên thang điểm 100.
Quý cô này, nể tình người anh em của tôi chân thành đến thế, cô đừng hà khắc như vậy mà. Buông tay. Có gì thì nói chuyện đàng hoàng, đừng có động tay động chân. Chẳng phải vì tôi thấy hai chúng ta đều là nhà khoa học,
Nên mới thể hiện sự thân thiện chút hay sao. Đúng chứ? Dẹp đi giùm cái. Xin hãy duy trì ranh giới phù hợp. Alô? Không cần đâu, hôm khác đi, hôm nay tôi có việc. Tôi không ở văn phòng, tôi đang ở Bệnh viện Bắc Thành. Tôi không sao, tôi giải thích với cậu sau nhé. Cúp máy đây. Ai vậy? Chẳng phải anh thấy hết rồi sao? Hóa ra bác sĩ Tống thích kiểu này. Đừng có móc mỉa tôi. Tôi thích kiểu nào, liên quan đến anh không? Thì thầm cái gì vậy? Sao cậu lại đến đây?
Tống Tinh Thần nhập viện, sao không nói cho tôi biết? Cậu ấy… Anh ta là ai vậy? Anh ấy là bạn của bệnh nhân. Dựa sát vào nhau thế, còn tưởng cuối cùng chị cũng thoát kiếp độc thân 3000 năm chứ. Bô bô cái mồm.
Dù gì tôi cũng là bạn thân của Tinh Thần mà. Anh gì ơi, bệnh viện cấm nói chuyện ồn ào. Anh là ai? Đến đây làm gì? Tất nhiên là tôi đến tìm Tống Tinh Thần rồi. Chứ chẳng lẽ tìm anh? Tôi muốn xem thử
Ai đã bắt nạt Tống Tinh Thần nhà tôi. Tống Tinh Thần. Cậu… Cậu đang mặc cái gì vậy? Chị không sao chứ? Tôi thì không sao. Tôi nghe hết mọi chuyện rồi. Nói đi, phải bồi thường bao nhiêu? Em giúp chị. Cái này phải hỏi anh ta. Ra giá đi. Nói nhảm nhiều thế này, ai đây? Tôi phải hỏi anh trước đó. Nửa đêm nửa hôm anh chạy đến văn phòng người ta làm gì?
Rốt cuộc hai người có quan hệ gì? Không cần anh quản. Kiềm chế biểu cảm chút đi, trông cậu hóng chuyện rõ ràng quá đấy. Tống Tinh Thần, tôi đang hỏi cô mà. Tên nhóc này lấy thân phận gì để đặt câu hỏi cho tôi?
– Cậu ấy với tư cách là… – Trả lời cẩn thận vào. – Là bạn thân của tôi. – Ngoan lắm. Được rồi. Nếu như không có việc gì, chúng tôi không làm phiền anh dưỡng bệnh nữa. Tôi đi trả tiền thuốc thang. Không cần cô trả. Anh bị thương vì tôi, tôi không muốn mắc nợ anh. Đi thôi. Anh phải tự chăm sóc bản thân đi nhé. Tạm biệt.
Anh Triệt của tôi ơi, anh chưa điều tra rõ bối cảnh của người ta đã ra tay, không giống phong cách của anh. Không phải, cậu ta là ai chứ? Tống Tinh Thần sao lại có hứng thú với thể loại này? Cô ấy lưu tên cậu ta trong danh bạ
Là Anh Chàng Siêu Cấp Đẹp Trai. Không phải chứ, quan trọng là cậu có thấy cậu ta đẹp trai không? Cũng phải. Anh xem, ngoại hình hai người cũng xêm xêm, kiểu tóc cũng xêm xêm, chiều cao cũng xêm xêm, chỉ có… Gu ăn mặc khác nhau mà. Cũng đúng.
Anh kém cậu ta một chút, một chút thôi. Nói thật đi, chị có quan hệ gì với anh ta? Đồng đội. Đồng đội? Tôi còn là Đấu Trường Công Lý đây. Chị nói đi. Hai người họ đi xem mắt với nhau. Cô cho chị đi xem mắt rồi sao?
Sao tôi không biết có đối tượng xem mắt này nhỉ? Cái gì tôi cũng phải nói với cậu sao, cháu trai? Đừng nhắc đến từ “cháu” nữa, đây là nỗi nhục cả đời tôi. Tên cậu trong điện thoại của tôi bị sửa thành Anh Chàng Siêu Cấp Đẹp Trai từ bao giờ thế?
Có phải cậu làm không? Không phải từ lần trước sao? Chị không chịu thì tôi đành tự ra tay. Tôi là cô của cậu, một giọt máu đào hơn ao nước lã, cậu làm vậy đúng là không biết trên dưới gì cả. Rõ ràng chỉ kém vài tuổi,
Chị tưởng bản thân là Tiểu Long Nữ thật à? Cậu còn cãi cùn thêm câu nữa thì tôi sẽ mách mẹ cậu chuyện cậu trượt môn. Chị… Hổ dữ còn không ăn thịt con, sao chị nhẫn tâm hãm hại đứa cháu dễ thương, đẹp trai này chứ?
Bây giờ bằng lòng thừa nhận rồi sao? Tôi mới nghe nói chị xảy ra chuyện, vừa tham gia xong cuộc thi hát ở trường, quần áo còn chưa thay đã hùng hục chạy đến tìm chị. Chị còn hung dữ với tôi hả? Được rồi, quay đầu lại, lái xe cẩn thận vào. Cưng ơi, mình nhận ra cái này dùng để mát-xa huyệt rất thoải mái. Mát-xa với sữa dưỡng thể còn hiệu quả hơn. Để mình thử xem. Đúng là hữu dụng thật đấy. Tất nhiên rồi. Cưng ơi, mình thực sự cảm thấy cậu và Đội trưởng Tô có cơ hội đấy,
Cậu không muốn thử sao? Mình ghét nhất là bỏ đi không nói câu nào. Nhưng nếu là vì nhiệm vụ khẩn cấp thì thực ra có thể hiểu được mà. Cái này tất nhiên mình biết. Thế có nghĩa là anh ấy qua cửa này rồi sao? Mình không có nói vậy nha.
Chỉ là bây giờ mình không muốn yêu đương trong thời điểm quan trọng này. Kiếm tiền, trau dồi bản thân mới là mục tiêu hàng đầu. Nhưng sau Đường Duệ Trạch, đã bao lâu rồi cậu không yêu ai. Lý thuyết thì một đống, nhưng kinh nghiệm thực tế
Cũng chỉ hơn mình có chút thôi. Có một chút thôi sao? Cậu đừng có coi thường mình, chưa biết chừng ngày nào đó mình lại kiếm được món hời lớn đấy. Được rồi. Tình yêu chỉ là thêu dệt thêm cho cuộc sống, hơn nữa
Bây giờ mình làm gì có thời gian hẹn hò. Hàng ngày ngoài chuyện của cửa hàng, quay về còn phải học tiếp nữa cơ. Đều tại mình, đều tại mình. Thế này đi, cưng, mình đấm bóp cho cậu nhé. Được rồi, sao mà trách cậu được, phải trách mình không nên nói vậy.
Sau này cậu cũng không được nói vậy nữa nhé, tổn thương tình cảm lắm. Được. Còn nữa, lần này là lần đầu tiên chúng ta làm hoạt động online mừng ngày lễ, đây là cơ hội tốt để nâng cao lượng tiêu thụ của cửa hàng, chúng ta phải vùng dậy mạnh mẽ.
Đúng vậy. Nhưng mà marketing như thế nào chúng ta phải nghĩ cho kỹ. Làm thế nào mới có thể bộc lộ tiềm năng đây. Gần đây Khiêm Thành có học một môn nghiên cứu về marketing mà. Chúng ta có thể hỏi cậu ấy. Cậu ấy học về phương tiện truyền thông mới,
Đó chỉ là một bài tập chuyên đề, liệu cậu ấy có làm được không? Không thử sao biết. Hơn nữa, nguồn lực sẵn có như cậu ấy không dùng cũng phí. Thật sao? Thằng nhóc đó, để mình nghĩ xem. Được đấy, khá hay. Người đẹp à? Thanh Triệt, anh về rồi à?
Hai người không có việc gì làm hả? Không phải anh về rồi sao, tôi liền gọi cậu ấy đến dọn dẹp văn phòng cho anh. Đây là lý do hai người trốn trong văn phòng của tôi để xem clip mỹ nữ à? Không phải… Dữ liệu thông minh tự động gợi ý,
Chúng tôi lướt xem thì tự nhiên hiện ra thôi. Dữ liệu? Sao dữ liệu không gợi ý cho tôi? Rất có khả năng là vì anh chưa yêu ai bao giờ. Vậy để tôi xem cẩn thận. Hôm nay đội ta có họp chỉnh đốn và cải cách, các anh em đã đến hết chưa? Tôi đã thông báo hết rồi, nhưng vẫn chưa chốt thời gian. Cậu đi thông báo đi, tập trung ở phòng họp. Được. Đi. Tất cả mọi người, họp thôi… Lần này ra nước ngoài cứu trợ đã cho tôi một nhận thức rất sâu sắc, chính là độ nhận biết của mọi người với Cực Dạ chúng ta còn thấp. Tại sao lại như vậy? Tôi thấy là do chúng ta thiếu phương pháp tuyên truyền theo kịp thời đại.
Mọi người xem đoạn clip này đi. Nhìn bề ngoài là một người đẹp đang nhảy múa, thực ra là đang dùng cô ấy để thu hút ánh nhìn của mọi người. Thực tế nó nói về cái gì? Nói về việc phổ cập kiến thức an toàn. Đây chính là điều tôi hay nói,
Làm ít ăn nhiều. Nhưng Đội trưởng Tô à, dù gì chúng ta cũng là tổ chức từ thiện, làm như vậy không thích hợp cho lắm. Sao lại không tốt, cậu nhìn lượt xem của người ta đi. Thực ra cái này cũng không khó mà.
Khu vực có nước ở nơi công cộng nguy hiểm. Đúng rồi, quay lại hết đi. Đến lúc đó đăng lên Fanpage của chúng ta. Phòng tránh đuối nước có cách hay, các bạn nhỏ phải nhớ cho kỹ. Phòng đuối nước cho các em rất quan trọng. Đội trưởng Lục nhảy hay lắm.
Không được quay. Cậu đừng dừng lại, nhảy tiếp đi, nhảy tiếp đi. Tôi không làm được… Thôi đi… Cái này tôi chắc chắn không làm được. Tôi hiểu rồi. Chúng ta muốn thông qua các clip ngắn để tuyên truyền về Cực Dạ. Nói cũng phải,
Nếu như tuyên truyền không đến nơi đến chốn, mọi người muốn tìm chúng ta cứu trợ cũng không tìm thấy. Về phương diện cứu trợ, cho dù là cách thông báo truyền thống như gọi điện thoại, hay là thông báo online qua Weibo, Fanpage đều phải phản hồi nhanh chóng.
Vậy quan trọng là chúng ta quay ai? Tôi thì thấy bọn họ có gái đẹp thì chúng ta có các anh trai sáu múi mà. Tôi làm thì sao? Cô xem, tôi có được không? Người ta thế kia là thu hút ánh nhìn, còn anh thì gọi là cay mắt đấy.
Không phải cô bảo thích đàn ông cơ bắp sao? Chẳng nhẽ một ngày tôi ăn tám quả trứng thành công cốc à? Đừng có nhìn tôi. Đừng có nhìn tôi. Lâm Mộc và Đinh Vĩ Linh tốt biết bao, song kiếm hợp bích, tốt biết bao. Không… Tôi thấy cậu hợp hơn đấy,
Một mình dẫn đầu, mọi người thấy có đúng không? – Đừng có hùa theo… – Đúng đấy. Tôi không làm được thật mà. Được rồi, cứ quyết vậy đi. Vạn sự khởi đầu nan, phải bước những bước đi đầu tiên. Lục Quần, chính là cậu rồi.
Chuẩn bị cho tốt điệu nhảy của cậu đi. Tan họp. – Được – Tôi… Anh… Đội trưởng Lục, kịch bản anh tự viết nhé. Dũng cảm bước những bước chân của cậu đi. Sao vậy, còn có chuyện gì à? Chuyện vừa nãy tôi nói với cậu, cậu nhanh chóng làm đi nhé. Chuyện đó tôi sẽ làm. Bây giờ còn việc quan trọng hơn. Chàng trai tối qua anh có biết cậu ta làm gì không? Tôi không có hứng thú. Anh phải có hứng thú.
Khiêm Thành, sinh viên đại học, chuyên ngành Phương tiện truyền thông mới, sở trường quay phim chụp ảnh. Tôi vẫn chưa hiểu vì sao cô ấy lại có hứng thú với một thằng nhóc. Bây giờ, như này gọi là xu hướng chàng trai ấm áp nhỏ bé. Tinh tế, sạch sẽ, nhỏ tuổi, khiến người khác muốn bảo vệ. Người như anh chắc thuộc dạng trai thẳng tính.
Mặc dù đều là đàn ông, nhưng anh cũng phải phát huy ưu thế của bản thân. Cô gái như Tống Tinh Thần không thể dùng chiêu trò thông thường được. Ý cậu là gì? Theo đuổi con gái là phải có kiểu cách. Không có chân tường nào không đục được,
Chỉ có cái cuốc không cố gắng, anh biết không? Được rồi, biết rồi. Tôi cảm thấy cô ấy và anh chàng đẹp trai siêu cấp vô địch rất hợp nhau, được chưa? Anh có mê hay không tôi còn không hiểu anh chắc. Cậu hiểu cái gì về tôi?
Anh muốn theo đuổi cô ấy thì phải làm người hâm mộ sự nghiệp của cô ấy, xuất hiện nhiều trước mặt cô ấy, mới có chủ đề nói chuyện chung. Buông tay ra. Không. Cô gái như Tống Tinh Thần có lòng tự trọng rất cao, tham vọng sự nghiệp cũng lớn.
Lúc nào anh cũng phải dồn sự chú ý vào cô ấy, để cô ấy cảm thấy anh đáng yêu và đáng tin, có vậy anh mới theo đuổi cô ấy thành công. Nếu cậu còn không buông tay, tôi sẽ đăng clip vừa nãy cậu nhảy lên trang chủ của Cực Dạ.
Anh phải nhìn thẳng vào nội tâm của mình, chúng ta không thể thua chàng trai ấm áp nhỏ bé được. Được, tôi biết rồi, được chưa? Sao yêu đương còn khó hơn cứu hộ nhỉ? Dữ liệu lớn lại nghe lén mình nói chuyện. Đội trưởng Tô. Tiểu Tần. Tiểu Tần. Hộp dụng cụ sửa chữa có ở chỗ cô không? Ở chỗ tôi, anh định làm gì? Đưa cho tôi là được. Để tôi tìm cho anh. – Đây. – Đưa tôi đi. Cảm ơn. Anh đến làm gì? Kệ hàng kia của cô hỏng rồi còn gì. Anh hạ mình đến đây sửa kệ hàng à? Tự dưng tỏ ra ân cần, không phải lừa gạt thì là trộm cắp. Hôm đó ở bệnh viện tôi không nên đấu khẩu với cô.
Quả thực là tôi không trả lời tin nhắn của cô, là tôi không phải. Các bạn, hôm nay chúng ta sẽ nói về ánh sáng và bóng tối trong ảnh. Chúng ta cùng xem thông số cơ bản Của hai bức ảnh này. Nhìn xem tông màu ở đây không giống nhau. Độ nhạy sáng ISO của tấm này là 800, của tấm này là 1500. Không cần đến mức đó. Thực ra thái độ hôm đó của tôi cũng không tốt lắm. Nếu cô cảm thấy ngại khi tôi
Sửa kệ hàng cho cô, cô cứ lấy đại một hộp kia cho tôi coi như tiền công. Cái đó rất đắt đấy. Vậy anh tiện tay giúp tôi vặn chặt ốc vít của các kệ hàng khác nhé, anh thợ Tô. Tôi cũng định làm vậy. Anh thợ Tô, để hôm khác sửa kệ hàng đi. Sao thế? Hôm nay anh có lái xe không? Có. Tối nay tôi có việc, nhưng Tiêu Ly đi tìm nhà cung cấp, lái xe… Tôi đưa cô đi. Khá đấy, giác ngộ cao hơn rồi. Lái xe không nhìn đường à?
Không phải, sau khi lên xe, cô vẫn chưa nói cho tôi biết là đi đâu thì tôi lái kiểu gì? Lái xe dọc theo đường này là được. Tôi chỉ đường cho anh. Khiêm Thành à? Đúng thế. Sao anh biết cậu ấy tên là Khiêm Thành? Muốn biết thì tự khắc sẽ biết. Muộn rồi, rốt cuộc cô muốn đi đâu mà cô cũng không nói. Sợ tôi đem bán anh chắc. Đi cùng tôi không cần ứng dụng chỉ đường.
Đến ngã tư phía trước rẽ phải. Muộn rồi, một mình cô đến chỗ này à? Nếu không thì sao, anh tưởng tôi muốn đi đâu? Thư viện à? Cảm ơn bác tài. Không phải, một mình cô không an toàn. Alô? Cô ở đâu? Tinh Thần đúng không? Đúng. Khiêm Thành nói với tôi rồi.
Tôi muốn hỏi một số vấn đề liên quan đến marketing cửa hàng. Hôm nay có thời gian không? Nhảy nốt bài này rồi nói tiếp. Được. Làm gì đấy, tránh ra. Sao anh đến đây? Đến chơi. Đến chơi? Vậy vừa rồi sao anh lại chen ngang?
Người đàn ông đó chân tay không lịch sự. Anh yên tâm, tự tôi lo liệu được. Đi theo tôi. Anh làm gì đấy? Rốt cuộc cô đến đây làm gì? Tôi đến học hỏi kinh nghiệm. Học hỏi kinh nghiệm gì? Tôi đến học hỏi kinh nghiệm
Làm thế nào để marketing cho cửa hàng. Anh đến đây làm gì? Tôi cũng đến học hỏi kinh nghiệm. Anh? Anh học hỏi kinh nghiệm gì? Marketing phương tiện truyền thông mới, không được à? Được thôi, vậy anh học đi. Tinh Thần, đây là bạn cô à? Phải.
Đến phòng riêng chơi chung đi. Đi theo tôi. Nào, mọi người cùng chào đón bạn mới. Cạn ly. – Cạn ly. – Cạn ly. Chỗ chúng tôi có một quy tắc, người mới đến phải uống ba ly trước. Không thành vấn đề. Hôm nay tôi đến học hỏi kinh nghiệm từ mọi người,
Giơ cao đánh khẽ nhé. Để tôi. Làm gì thế? Khát nước. Tiếp theo chơi oẳn tù tì, ai thua phải tự phạt một ly. – Chơi đi. – Nào. Oẳn tù tì ra cái gì ra cái này. Để tôi. Tiếp theo đây rượu của cô ấy đều để tôi uống. Nào.
Nào, oẳn tù tì. Đã bảo rồi đừng ra vẻ ta đây. Một lần mất bao lâu? Quay khoảng ba, bốn tiếng đồng hồ. Hai người là được à? Còn có quay phim nữa. Ba người đã đạt được số liệu như này. Mọi người siêu thật đấy. Phải rồi, siêu nhất là…
Phải rồi, cô nghĩ gì chứ, chính là như vậy. Đúng chứ, tôi đã nói là như vậy sẽ… Anh làm gì đấy? Anh làm gì đấy? Vì sao cô dựa sát vào người đàn ông kia thế? Người đàn ông nào? Thì người đàn ông đó. Anh ghen à? Đâu có.
Uống Whisky như uống nước, bây giờ chóng mặt rồi đúng chứ? Tôi không chóng mặt. Vậy anh nói xem vì sao ban nãy đến cửa hàng của tôi sửa kệ hàng cho tôi? Tôi muốn gặp cô. Vậy vì sao bây giờ anh lại đi theo tôi đến đây? Tôi lo cho cô.
Cố ra vẻ ta đây làm gì. Anh thực sự nghĩ mình ngàn ly không say à? Được rồi. Nể tình anh hôm nay đỡ rượu giúp tôi, tôi đưa anh về. Đi thôi. ♪Sự dịu dàng của anh giống như ánh sáng vào đêm vùng cực♪
♪Noi theo hướng anh đi, tràn đầy những mộng tưởng♪ ♪Ngày tháng trở nên đằng đẵng, thế giới rơi vào quên lãng♪ ♪Muốn xác nhận liệu anh có giống như em♪ ♪Xin đừng né tránh, hãy đến gần hơn chút♪ ♪Dù xa xôi đến đâu cũng phải dũng cảm tiến bước về phía trước♪
♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪
♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪
♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪