[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 16 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV

    (Thời gian: 4 năm trước) Dựa sát vào cho chắc. Rồi lát nữa đặt bình hoa này nhẹ tay thôi. Bày hết lên. Đúng rồi. Để nến ở kia. Bố. Đang đêm tân hôn, sao con lại chạy ra đây? Bố. Kể từ hôm nay, con đã là con rể của bố rồi. Ừ.

    Con muốn xin chân chạy việc ở chỗ bố. Bố chỉ buôn bán nhỏ, không có vị trí nào phù hợp với con. Văn Lệ nói cô ấy sẽ làm tổng giám đốc. Con muốn làm trợ lý cho cô ấy. Cô ấy đã đồng ý. Bố thấy sao ạ? Bố khuyên thế này… Bố.

    Con không ra đây để bàn bạc với bố. Năm đó, khi Văn Lệ huy động vốn, có một công ty nhỏ tên là Tư bản Hà Tây đã đầu tư 2 triệu. Thú thật là số tiền đó do con bỏ ra. Rốt cuộc con muốn làm gì? Bố ạ.

    Chúng ta đã là người một nhà. À, phải. Con có một thỉnh cầu. Sau khi nhận chức, con muốn sửa Phật đường này thành phòng piano. Như vậy thì khách khứa sẽ có nơi nghe nhạc. Bố đã mời thầy về xem rồi. Chỗ này không có Phật trấn giữ không được. Đúng rồi.

    Những chỗ khác con sửa tùy thích, nhưng Phật thì buộc phải giữ. Bố làm việc đã nhé. Đem cái kia đi. Khiêng lại. Xếp cẩn thận vào. Được rồi, được rồi. Thong thả. Đừng va đập. Tốt. Để nến ở kia. =Mật Mã Đen Trắng= =Tập 16= Chi đội trưởng Đoàn.

    Ăn gì đó đi đã. Không cần đâu, cảm ơn. Cháu yên tâm. Bạn Na Na của cháu hiện đã được an toàn. Tối nay, các chú sẽ cho người đưa các cháu về Kalisa. Cháu cảm ơn ạ. Các cháu đến Hán Bắc làm gì thế?

    Thật ra là Na Na muốn đi tìm anh rể của bạn ấy. Thế rồi cháu đi theo. Tìm anh rể cô bé làm gì vậy? Cháu cũng không biết cụ thể. Cháu yên tâm. Ở đây không ai dám bắt nạt các cháu nữa. Nhưng nếu cháu cố tình che giấu,

    Cũng phải chịu trách nhiệm pháp luật đấy. Cháu chỉ biết có bấy nhiêu thôi. Cảnh sát Trình, cháu cũng có vài câu muốn hỏi chú, được không ạ? Cháu nói đi. Tại sao lại bắn chết anh rể cháu? Cô Cổ. Anh ta dùng súng chống người thi hành công vụ.

    Có không bị bắn chết tại chỗ cũng khó thoát tội tử hình. Mẹ cháu tên là Khương Cửu Lâm. Bà ấy cũng bị các chú bắn chết ạ? Chuyện này không thể khẳng định chắc chắn. Lúc bọn chú vây bắt năm đó,

    Đúng là có phát hiện một thi thể nữ ở hiện trường, nhưng không nhận dạng được nữa, nên chú không thể khẳng định chắc chắn. Thế còn ảnh không ạ? Kiều Đan. Đưa ảnh ra cho cô bé nhận dạng. Là mẹ cháu. Làm thế nào cháu khẳng định được?

    Cháu nhận ra chiếc vòng này. Mẹ nói khi nào cháu lớn sẽ tặng cho cháu. Cảm ơn. Cảnh sát Trình. Buổi tối ngày 21 tháng 8 năm 2006, các chú đi bắt bố cháu. Có còn nhớ ông ấy bế một bé gái trên tay không? Xin lỗi nhé. Người nổ súng là chú.

    Không sao. Nếu chú đã hỏi xong, cháu có thể đi được chưa? Cô Cổ. Cô vẫn phải nói lại về tình hình của cậu và chị gái cô. Và cần nói cụ thể hơn các chi tiết về tình trạng mối quan hệ giữa cậu, chị gái và anh rể của cô.

    Khi nghi phạm bị bắn, việc thẩm vấn gia đình và bạn đời của nghi phạm là công tác bắt buộc của chúng tôi. Đó là việc riêng tư của họ. Na Na. Còn nữa. Nhờ cháu giữ bí mật tin Châu Quý chết. Nào. Vào đi. Cục trưởng Thai.

    Tôi chỉ nhớ lại được ngần này. Có lẽ bản mã đó đã ghi lại số lượng, địa điểm chôn giấu và những vấn đề cần chú ý khi khai quật di sản của Hổ Sa Mạc. (Đồ cổ, vàng, súng, lưu ý, bẫy) Chắc mẹ tôi đang chuẩn bị nộp cho sếp

    Thì bị họ chặn lại. Tiếc là tôi chỉ xem được một nửa bản mã, chưa xem được nửa kia, nên không thể giải mã toàn bộ. Nhưng qua phản ứng của Châu Quý, tôi đoán có lẽ hắn cũng giữ một bản mã. Nhưng tôi không chắc có phải là bản đầy đủ không.

    Vào đi. Cục trưởng Thai. Đã tìm thấy chiếc điện thoại gửi tin nhắn. Nó bị kẹt trong thùng rác cách biệt thự 1,3 km, được bọc trong túi nylon, còn phát hiện có cả chữ viết tay. Ra đi. Có lẽ hắn cố ý để lại cho sếp. Của Bùi Ngân. Đúng vậy. Mượn tay chúng ta trừ khử Long Thất, Lão Thương và cả Châu Quý. Hắn đã lên kế hoạch từ trước. Làm sao hắn biết được cách mã hóa của mẹ cậu? Hắn chỉ biết sơ sơ. Thế nên tin nhắn mới có ký tự rác.

    Với khả năng giải mã của hắn, không thể giải được bản mã. Cục trưởng Thai. Hắn cần tôi nên không dám động đến tôi. Bây giờ, tôi phải quay về. Hắn còn đang giữ người phụ nữ của Sa Tiểu Phi. Hắn chỉ cho tôi và Sa Tiểu Phi thời gian 24 tiếng.

    Nếu chúng tôi không quay lại, hắn sẽ ra tay với người phụ nữ kia. Hắn ta nói là làm. Hắn học mấy cái sơ sơ này từ ai? Theo như tình hình hiện tại, chỉ có thể là mẹ cậu dạy hắn. Nhưng sao mẹ cậu lại dạy hắn? Tôi không biết.

    Nhưng Bùi Ngân tìm tôi về, chứng tỏ mẹ tôi vẫn chưa thỏa hiệp. Tôi sẽ bảo bà ấy đích thân giải thích với sếp. Cậu trở về lần này là do Bùi Ngân cố ý. Nếu cậu quay lại đó nữa, chúng ta sẽ đi theo con đường mà hắn đã sắp đặt.

    Cho dù tôi để cậu quay lại, hắn cũng sẽ giam cầm cậu. Chỉ cần tôi không lơ là, hắn sẽ không nổi ý định giết tôi. Tôi đề nghị giữ chặt Bùi Ngân trước, rồi nghĩ cách cứu mẹ tôi ra sau. Chỉ cần mẹ tôi trở về, chúng ta sẽ có cách

    Giãi bản mã này, cầm chắc di sản của Hổ Sa Mạc. Nắm giữ di sản của Hổ Sa Mạc tương đương với nắm giữ mạch máu của Cổ Mộc Lam. Và tôi tin rằng mẹ tôi sẽ cung cấp manh mối mới về Cổ Mộc Lam. Sở Nhất Hàn.

    Cậu đang lấy mạng ra làm mồi câu hắn đấy. 10 trước, mẹ tôi đã làm như vậy. Là con trai bà ấy, có gì mà tôi không dám? Nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng, hoặc thời cơ bắt giữ đã chín muồi, tôi sẽ tìm cách phát tín hiệu.

    Chỉ cần chi đội trưởng Đoàn và đội trưởng Trình đến kịp là chúng ta có thể bắt gọn Bùi Ngân. Cục trưởng Thai. Hãy để tôi đưa Sa Tiểu Phi quay lại. Bố ơi. Có chuyện rồi. Bố đã nói từ đầu. Ác giả ác báo. Nó có nghe bố khuyên không?

    Na Na cũng gặp chuyện rồi. Na Na làm sao? Lúc Châu Quý gặp rắc rối, Na Na đang ở bên cạnh. Bây giờ, điện thoại không gọi được nữa. Rắc rối gì? Con không biết. Châu Quý đâu? Con thật sự không biết. Đã báo cảnh sát chưa? Bố.

    Họ đang tìm bắt anh ấy. Bố mặc kệ cảnh sát đang bắt ai. Bố muốn họ giúp mình tìm Na Na. Một người là em ruột của con, một người là chồng của con. Đều là việc của nhà họ Cổ các con. Người ngoài như bố cũng không nên quyết định thay.

    Tôi vào thăm. Sở Nhất Hàn. Tôi là con gái của Cổ Mộc Lam. Anh nên hận tôi nhỉ? ♪Nơi đồng hoang xa xôi♪ Nên hận. Cô cũng nên ghét tôi. Không phải à? ♪Quẩn quanh không tìm được phương hướng♪ ♪Gió thổi từ những ngọn núi xa♪ Cô có nhớ bố mình không?

    Thường xuyên nhớ. Tôi cũng nhớ mẹ tôi. ♪Ánh nắng trở lại thế gian♪ Cô từng thấy mặt bà ấy chưa? Không biết. Hồi nhỏ, có lần đến văn phòng của bố tôi, bố tôi bảo tôi gọi bà ấy là cô Bảy. Là bà ấy à? Phải. Lúc đó, trông bà ấy thế nào?

    Đẹp lắm. ♪Cũng là tháng năm bất diệt♪ ♪Là em và cũng là tôi♪ ♪Trong khoảnh khắc kiên quyết xông pha♪ Tôi không thích ở đây. Tôi đi được chưa? ♪La la la la la la la♪ ♪La la la la la la♪ ♪La la la la la♪ Tôi đã nói hết. Đi được chưa?

    Theo anh thì sao? Nói rõ thêm một điều. Tôi không hề biết nhà kho của Lục Văn Thiên ở đâu. Tôi nào phải con ruột của ông ấy. Đời nào ông ấy cho tôi biết. Lão Thương liều mình yểm hộ cho anh chạy thoát mà không giao nhà kho cho anh?

    Nếu tôi thật sự biết nhà kho ở đâu, mà bị Bùi Ngân bắt nạt như thế này à? Tôi nói biết nhà kho chẳng qua là để tìm đường sống. Bây giờ, các anh giữ tôi ở đây, Bùi Ngân sẽ không bao giờ tìm được nhà kho. Anh cảnh sát.

    Hắn vẫn đang giữ vợ tôi đấy. Nếu tôi và Sở Nhất Hàn không quay lại, hắn sẽ giết vợ tôi. Không tin, anh có thể hỏi Sở Nhất Hàn. Nếu vợ tôi có mệnh hệ nào, việc gì phải hợp tác với các anh? Tôi nghe nói

    Bên cạnh anh trước đây không thiếu con gái. Quan tâm người này thế cơ à? Bây giờ tôi một là không có tiền, hai là không có súng, ba là không có nhà kho, không bạn bè, không thân thích, chỉ còn vợ tôi thôi. Chưa cưới xin, cũng vẫn là vợ tôi.

    Cậu có hận Bùi Ngân không? Sao lại không hận? Vậy thì tôi có thể cân nhắc đề nghị vừa rồi của cậu, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải hợp tác với chúng tôi bắt giữ Bùi Ngân. Đến lúc đó, tùy vào biểu hiện của cậu và bạn gái cậu,

    Chúng tôi sẽ xin giảm án cho cô cậu. Hợp tác như thế nào? Tin tưởng tôi ư? Thú thực là không mấy tin tưởng. Vì nếu chúng tôi thả cậu ra, cậu còn có thể nuốt lời, bắt tay với Bùi Ngân chống lại việc chúng tôi điều tra. Nhưng nếu làm như vậy,

    Tôi sẽ lo lắng. Lo cho cô bạn gái vô tội của cậu bị vạ lây, bị phạt nặng vì cậu. Tôi biết cậu không sợ đi tù, nhưng cô ấy có sợ không? Chúng tôi đã điều tra về cô ấy. Trước khi quen cậu, cô ấy không hề có tiền án tiền sự.

    Bây giờ, cô ấy cũng chẳng làm gì cả. Cô ấy biết mà không tố giác đã là tội che giấu. Nếu Bùi Ngân muốn tìm ra nhà kho thì phải tìm tôi. Hắn cần cả Sở Nhất Hàn nữa. Tôi có thể yểm hộ cho Sở Nhất Hàn. Yểm hộ như thế nào?

    Bác tài. Bác tài ơi, đến sân bay. Được. Thưa chị Khương, đây là Cục Công an thành phố Kalisa. Chồng của chị là Châu Quý đã qua đời. Mời chị… Thầy ạ. Bây giờ, có bất cứ sự cố nào, em sẽ gánh vác. Vớ vẩn. Vào đi. Cục trưởng Thai, thầy. Mục Thiếu Bạch đã đến Hán Bắc. Theo như hướng di chuyển, có lẽ đã đi tìm Mục Hiểu Uyển. Em đi đây, thầy ạ. Thầy đi chậm thôi.

    Phụ tá của Châu Quý có manh mối gì không? Vẫn chưa. Dọn dẹp hiện trường, phát hiện có mấy thi thể. Mọi người vẫn đang nhận dạng. Chị Y, anh ra rồi. Y Y đâu? Cậu không bị cảnh sát bắt? Họ chịu thả cậu thật à? Cảnh sát muốn bắt chú. Câu chú thì phải cần đến tôi chứ. Nghe đây. Cậu có hợp tác với cảnh sát hay không, tôi không quan tâm. Nếu họ đang ở bên cạnh cậu, hãy chuyển lời đến họ.

    Cô Lâm và vợ cậu đều đang trong tay tôi. Bảo họ chớ nóng vội quá, dễ bung bét lắm. Y Y ở đâu? Tôi cho cậu địa chỉ. Bốn tiếng nữa, cậu đến đó tập trung. Đừng đến trễ đấy. Rốt cuộc các cậu có bắt con gái của Cổ Mộc Lam không?

    Có thẩm vấn không? Tôi có thể ra tòa làm chứng. Cô ấy không phạm pháp. Anh rể cô ta cầm súng lục soát nhà chúng tôi thì không phạm pháp? Cô ta biết mà không tố giác thì không phạm pháp. Cô ấy không biết. Sao cậu biết?

    Cậu nhập nhằng với cô ta thật à? Được thôi. Thế nào? Đợi ông già vợ ngỏm, vớ bẫm di sản của Hổ Sa Mạc. Cậu tham hơn cả tôi. Ai trong hai người chủ động trước thế? Hay là… đâm bổ vào nhau? Da anh ngứa ngáy à? Muốn ăn đòn chứ gì?

    Tôi thấy cậu kìm nén lâu lắm rồi. Nào, xả ra đi, không sao hết. Ra tay đi. Nhưng cậu đừng quên giờ hai ta là đồng bọn. Tiểu Dã. Chú Trình đến mừng sinh nhật cháu đây. Viện trưởng Mục. Chú đến ạ? Anh Trình à? Thật không may, Hiểu Uyển không có nhà.

    Cháu đến mừng sinh nhật Tiểu Dã ạ. Vậy thì vào đi. Viện trưởng Mục. Lần tới đến Hán Bắc, chú báo cho cháu với. Cháu mời chú bữa cơm. Hiểu Uyển đi đánh bóng rổ với Tiểu Dã rồi. Ngồi một lát đi. Tôi pha cho anh ấm trà. Anh Trình.

    Hay đến chơi à? Không ạ. Chú… chú ngồi đây ạ. Mau ngồi đi, ngồi đi. Chú uống đặc hay loãng ạ? Loãng đi. Anh Trình. Chưa nói gì đến sức khỏe của anh. Riêng mức độ nguy hiểm trong nghề của anh và chức vụ này nữa

    Có thể gây ra tác động tiềm ẩn với gia đình. Tôi khuyên anh nhé. Hãy tìm một cô gái khác phù hợp hơn. Con bé Hiểu Uyển từ bé đã nhát gan. Nó không chịu nổi những chuyện kinh hồn bạt vía của các anh đâu. Tôi rất tôn trọng nghề của anh,

    Cũng rất khâm phục thành tích của anh. Nhưng là người cha, tôi mong con bé có thể về bên tôi, tìm một người môn đăng hộ đối theo tiêu chuẩn thông thường. Nó đã từng có một cuộc hôn nhân thất bại. Tôi không muốn nó tổn thương thêm lần nào nữa.

    Viện trưởng Mục ạ. Cháu với Hiểu Uyển đều đã trưởng thành. Chuyện của bọn cháu đi được đến đâu cũng do hai đứa bọn cháu quyết định. Chúng ta nên tôn trọng mong muốn của Hiểu Uyển ạ. Chú muốn tốt cho cô ấy. Cháu cũng vậy. Đây, mời chú uống trà.

    Châu Quý của homestay Lam Thiên, chú có quen không ạ? Không quen. Nhưng bố vợ anh ta là bạn của tôi, cũng là người đầu tư cho tôi. Đi cùng bố vợ anh ta, thi thoảng có chạm mặt anh Châu Quý. Nhưng không qua lại thân thiết. Có việc gì à?

    Anh ta chết rồi. Chết rồi? Đã xảy ra chuyện gì? Đã bị bắn chết do cầm súng. Các anh muốn điều tra ông Khương Cửu Bình? Theo quy trình thì đúng là vậy. Chúng tôi rất thân. Cần tôi giúp đỡ? Khi bệnh viện Mục Thị mới thành lập,

    Giám đốc Khương đã đầu tư rất nhiều. Ông ấy góp là chính. Tôi cũng có một phần. Hồi đó, sợ lời ong tiếng ve nên tôi lấy tên công ty khác đầu tư. Anh Trình. Tôi thấy là anh đang điều tra tôi thì có. Không dám. Chuyện phiếm thôi ạ.

    Nhân vật chính đã về. Chú Trình. Chú Trình ơi, hôm nay chú mua quà gì thế? Cháu tự xem đi. Làm sao? Tiểu Phi. Chém giết cả cuộc đời, cuối cùng cũng không được con gái tha thứ. Buồn thay. Mỗi người một cách sống. Khó nói lắm.

    Đúng là quả báo không có biên giới. Vập vào nghề này cũng không biết làm thế nào thì cuối cùng mới có được kết cục êm đẹp. Tính cả rồi. Tôi với anh đều không được chết yên ổn. Đừng mong đợi vào điều này nữa. Con gái.

    Cô thấy tôi với ông già trong phim có giống không? Chú xấu hơn người ta nhiều. Lão Kim. Anh nghỉ ngơi đi. Tôi nói chuyện với bọn trẻ một lát. Được. Châu Quý chết rồi? Chết thẳng cẳng. Tôi cũng suýt bị chú hại chết. Chú Tư sai rồi. Tôi xin lỗi cậu.

    Để bù đắp, cho cậu xem một thứ rất hay. Tiểu Dã. Hôm nay ông ngoại cũng thưởng cho cháu miếng bánh kem này. Không cho cháu nó ăn nữa. Đến giờ làm bài rồi. Về phòng làm bài đi con. Lát nữa, mẹ vào kiểm tra. Nghe thấy chưa? Chú uống trà ạ.

    Hiểu Uyển. Chuyện của Tiểu Dã hôm đó… Không cần xin lỗi. Trẻ con trốn học chơi bóng liên quan gì đến anh? Sao lại trốn học nữa à? Đứa trẻ trong gia đình đơn thân dễ nổi loạn. Dạo này, bố thằng bé còn liên lạc với con không?

    Bố đừng nhắc đến người đó được không? Tiểu Dã rất quý Trình Phàn. Và con cũng tin rằng anh ấy sẽ là một người bố rất tốt. Hiểu Uyển ạ. Bố vẫn muốn cho con lời khuyên về việc này. Nếu bố đến khuyên chia tay thì không cần nói gì đâu.

    Người ta vẫn đứng sờ sờ đây này. Viện trưởng Mục. Thật ra… Trình Phàn. Tình yêu tuổi trung niên chúng ta cần nhiều can đảm hơn. Em còn không sợ. Anh sợ cái gì? Alo. Ông tự xử lý trước đi. Sáng mai tôi tới. Hiểu Uyển. Bố có việc gấp, sáng mai phải đến Kalisa. Giám đốc Khương có việc gì à? Một người bạn của giám đốc Khương ở Kalisa cần làm phẫu thuật. Muốn bố đến hội chẩn cho người ta. Cho tôi biết. Chỗ này

    Ở đâu? Tôi không biết. Chưa từng đến. Tiểu Phi. Đây là sự nghiệp chung của chúng ta. Tôi thật sự không biết. Nghĩ cho kĩ, nghĩ cho kĩ vào. Tôi biết ơn cậu. Chú làm gì thế? Chú Tư. Cho tôi biết chỗ này ở đâu? Tôi không biết. Chỗ này ở đâu?

    Tôi thật sự không biết. Đừng động vào cô ấy! Tại sao? Lũ khốn nạn chúng mày. Chúng mày là lũ khốn nạn. Tôi xin chú. Tôi xin chú đừng động đến cô ấy. Tôi sẽ nghĩ lại, được không? Khu nghỉ dưỡng? Khu nghỉ dưỡng nào? Khu nghỉ dưỡng Lam Thiên. Do Châu Quý mở. Nói láo. Kho của nhà cậu sao lại ở trong tay Châu Quý? Ông không biết tự điều tra à? Nếu như ở trong tay Châu Quý, tại sao hắn còn đứng núi này trông núi nọ?

    Tôi đã nói hết với chú rồi. Đưa cô ấy đến bệnh viện. Nếu không, tôi sẽ không hé răng nửa lời. Đưa cô ta đi viện. Chú muốn hỏi gì? Tấm bản đồ này vẽ khi nào? Năm 2014. Vào sinh nhật thứ 19 của tôi, Lão Thương đã đưa cho.

    Nhưng khai trương là vào tháng 7 năm 2015. Ông chủ Khương Cửu Bình. Cậu có vẻ là người cô độc. Giống hệt ông già đã chết của cậu. Chơi trò tay không bắt giặc với tôi à? Bây giờ, tôi hỏi câu nào, cậu trả lời câu ấy.

    Ai nói dối không được chết yên lành. Chú Tư. Chú ép tôi làm cái gì? Tôi thật sự không biết. Chú đi mà hỏi Khương Cửu Bình. Trước hết, để tôi xác nhận lại tấm bản đồ không phải đồ giả. Đây là bài kiểm tra của Lão Thương với tôi.

    Nếu vẫn thích mày mò chơi súng như khi còn nhỏ, tôi sẽ phát hiện ra bí mật trong đó, và đương nhiên được thừa kế tài sản của ông ấy. Nhưng chính bản thân Lão Thương cũng không ngờ mình vừa mới tìm chỗ chôn đồ xuống, người ta đã lập tức

    Mua đứt nó, còn xây cả biệt thự ở trên. Thế thì không còn lấy làm lạ nữa. Tay này từ xưa đã vậy. Luôn miệng đòi cải tà quy chính. Sơ hở là khuyên người ta hoàn lương. Lạ ở chỗ nếu nhà kho đã ở trong tay,

    Tại sao Châu Quý không đòi từ ông già vợ của hắn? Châu Quý không coi ông già vợ ra gì. Ngay trong bữa ăn, hắn đã mặt sưng mày xỉa với Khương Cửu Bình. Tôi mà là Khương Cửu Bình, đồ có mục nát trong tay tôi cũng không bao giờ cho Châu Quý.

    Đám chúng ta ở đằng trước hô hào chém giết nửa cuộc đời. Không ngờ cuối cùng lại để lão kế toán già vớ bở. Lão Cổ, Châu Quý tìm mòn cả dép. Cuối cùng không ngờ thứ đồ khao khát lại ở ngay dưới chân mình. Chú Tư.

    Tôi cho chú biết thêm một chuyện. Hai tháng đầu, Cổ Mộc Lam tìm Lão Thương đàm phán. Mở miệng đã đòi kho nhà chúng tôi. Sau đó, Bạch Què kể với tôi, điều kiện đầu tiên Lão Thương đưa ra là tuyệt đối không được cho Khương Cửu Bình biết.

    Chú Tư ạ, tôi không hiểu. Khương Cửu Bình là ai? Sao các chú sợ hắn thế? Có đàn em gớm ghê thế này, các chú đến cướp luôn đi chứ. Vị trí thứ hai của Sói Tây Bắc không tự dưng ngồi vào được đâu. Hắn là lang sói.

    Cảnh sát muốn khám nghiệm tử thi phải chờ báo cáo. Nhanh nhất cũng phải thứ hai tuần sau. Lúc đó, đích thân bố sẽ cùng con đi Hán Bắc, cố gắng đưa di thể về đây, để Châu Quý được từ nhà đi. Bố ạ. Bố đừng hận anh ấy.

    Châu Quý cũng coi như đã sống vì nhà họ Cổ, chết vì nhà họ Cổ. Bố không hận nó. Bố với nó chỉ không hợp nhau và cũng chỉ là chuyện giữa bố với nó. Miễn sao nó tốt với con, những cái khác bố không quan tâm. Na Na đâu?

    Đang trên máy bay ạ. Sắp đến nơi rồi. Alo, ai đấy? Bùi Ngân. Trước kia, tôi với anh không mấy khi qua lại. Giờ lại càng không có gì để nói. Vẫn câu cũ thôi. Khác đạo không chung đường. Sau này, đừng liên lạc với tôi nữa. Xét vai vế, tôi phải gọi anh là anh. Tình anh em thân thiết đâu phải nói cắt đứt là cắt đứt được? Tôi không còn dây dưa gì với các anh từ lâu rồi. Tôi đã trình báo việc của mình với công an rất rõ ràng. Nếu anh còn quấy rầy tôi,

    Tôi sẽ tố giác anh với cảnh sát. Anh nghĩ tôi là người thế nào vậy? Tôi biết, bây giờ anh đang sống yên bình. Từ đáy lòng, tôi mừng thay cho anh. Tôi không bao giờ quấy rầy anh hết. Hôm nay, tôi tới là muốn bàn với anh một mối

    Làm ăn hợp pháp. Không gian dối, lừa gạt. Trao đổi ngang giá. Tôi chỉ mở homestay. E không nhận nổi đơn hàng của anh. Anh nói đúng rồi đấy. Tôi đang muốn làm homestay với anh đây. Nếu anh muốn ở thì có thể đặt chỗ trên mạng. Nhưng

    E là chúng tôi không dám nhận khách là nghi phạm bỏ trốn đâu. Không phải tôi muốn ở mà là muốn mua. Homestay là để tôi dưỡng lão, không bán. Bên mua tôi đây vẫn còn chưa ra giá, bên bán của anh sao lại vội vàng thế. Làm ăn nào có nhẽ đó.

    Bùi Ngân. Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi nghe nói bên dưới Phật đường nhà các anh có đồ tốt. Tôi muốn mở rộng tầm mắt. Khương Cửu Bình tôi có chết cũng không nhập bọn với các anh.

    Cuộc trò chuyện ngày hôm nay, tôi có thể không báo lại với bên cảnh sát. Nhưng nếu anh còn tiếp tục nữa thì đừng trách tôi không khách sáo. Tự thu xếp đi. Tạm biệt. Lão kế toán già, anh cho là ăn chay niệm Phật là có thể chuộc tội sao?

    Thế thì còn cần cảnh sát làm gì? Nếu anh đã không sợ chết, tôi cũng không sợ. Trong lòng anh rất rõ, có một điểm tôi mạnh hơn anh. Tôi đê tiện. Chúng ta cùng lắm chết chung. Tiểu Lý. Giúp tôi khoanh vùng điện thoại của Mục Thiếu Bạch.

    Đặc biệt là cuộc gọi lúc 9 rưỡi tối. Nhanh đấy. Văn Lệ. Bố. Văn Lệ à, có một người bạn cũ tới, bố tới ga đón ông ấy một chút. Hai ngày này, bố không có ở nhà, con phải chú ý sức khỏe nhiều hơn đấy. Việc của Tiểu Quý bố đã xử lý xong rồi. Bố, bố không sao chứ ạ?

    Bố thì sao được chứ? Phải rồi. Na Na về thì nhớ báo cho bố một tiếng. Vâng. Bố cẩn thận nhé. Thế nhé. Chị. Tôi dịch được ngần này thôi. (Mô tả tang vật Tập đoàn Sói Tây Bắc) Nhanh như vậy đã nhớ được rồi. Không phải là học trò hiện giờ của Thai Dũng Trung đấy chứ? Ông muốn tìm thấy di sản của Hổ Sa Mạc thì chỉ có hai cách. Thứ nhất,

    Dịch toàn bộ bản mã, từ bản mã tìm ra đáp án. Thứ hai, lừa kho súng từ tay Sa Tiểu Phi, dùng kho súng làm điều kiện đàm phán với Cổ Mộc Lam. Đáng tiếc là bản mã trong tay ông chỉ có một nửa. Tôi không giải mã được toàn bộ.

    Cậu không thành thật. Tôi đoán nửa bản mã còn lại cũng không ở trong tay ông. Đúng không? Chuyện này không quan trọng. Chỉ cần mẹ cậu ở trong tay tôi thì tôi nhất định sẽ tìm được chiếc chìa khóa đó. Rốt cuộc mẹ tôi sao rồi?

    Cậu rất muốn biết mối quan hệ giữa tôi và mẹ cậu, phải không? Nếu tôi nói với cậu, từ năm 2014, mẹ cậu đã trở thành người của chúng tôi, cậu có tin không? Ông có thể bịa chuyện gì tôi có thể tin được không? Đây là quà sinh nhật mẹ tôi tặng

    Lúc tôi sinh nhật 12 tuổi. Ông lấy đâu ra vậy? Một người phụ nữ xinh đẹp muốn gặp con mình, lại bị cài cắm vào ổ sói, với bao nhiêu đôi mắt xanh lè đang nhìn cô ấy chằm chằm. Cô ấy phải chịu biết bao khổ sở mới có thể có được

    Lòng tin của những tên đàn ông xấu xa đó. Vì thế mà cô ấy phải chịu đựng bao nhiêu hoài nghi, nhục mạ, giày vò. Những ngày tháng đó, cô ấy sợ người khác nhìn ra sơ hở nên làm gì cũng vô cùng cẩn thận,

    Từ ngoài nhìn vào thì chẳng thấy nổi mảy may kẽ hở. Cho đến đêm hôm đó. Có lẽ là vì quá nhớ con, cô ấy lén lút lấy cái dây chuyền mẹ con mà cô ấy bí mật cất giữ này. Chính hành động vô ý này

    Suýt chút nữa đã khiến cô ấy bại lộ thân phận. May thay, tôi đã tiếp nhận cô ấy. Cũng giống như cô ấy đã tiếp nhận tôi. Từ ngày hôm đó, cô ấy đã thành người của tôi. Vậy sao bà ấy không giúp ông giải mã? Một người số khổ không nói được,

    Không viết được, cậu bảo cô ấy làm sao giúp tôi đây? Ý ông là sao? Ăn, uống, nằm, ngồi đều cần có người chăm sóc. Nhất Hàn. Mẹ. Là Nhất Hàn sao? Là ai làm? Là ai làm? Tôi cũng rất mong là tôi. Có phải tên họ Cổ không? Không.

    Là Sói Tây Bắc. Là từng người trong đó, bao gồm cả tôi. Con à, nếu cậu thật lòng thật dạ muốn giúp tôi, tôi đồng ý chia cho mẹ con cậu một phần của cải. Cậu cũng có thể đoàn tụ cùng mẹ mình. Tôi phải gặp mẹ tôi trước đã.

    Không phải là tôi đang thương lượng với cậu mà là tôi cho cậu một cơ hội. Nếu cậu không đồng ý, giờ tôi sẽ tiễn cậu lên đường. Sau đó sẽ đưa tro cốt của cậu cho mẹ cậu làm gối đầu. Đại Đường. Alo.

    Cháu là Cổ Lận Na, con gái Cổ Mộc Lam. Chú là chú Bùi đúng không ạ? Cháu gái, có chuyện gì à? Là chú đã hại chết anh rể cháu, đúng không? Cháu đợi chút nhé. Trốn cái gì? Con gái à, cháu hiểu lầm rồi.

    Những chuyện đó đều là do cảnh sát làm. Cháu chỉ muốn bảo chú là đừng có hại người nhà cháu tiếp nữa, bao gồm cậu cháu, chị gái cháu, còn có bạn cháu nữa. Nếu không, cảnh sát sẽ không bỏ qua chú, mà bố cháu lại càng không tha cho chú đâu.

    Chú biết mấy năm này Lão Khương yêu chiều, nâng niu cháu, từ lâu cháu đã mang họ Khương rồi. Cháu có thể đại diện cho bố cháu sao? Nếu chú muốn, cháu có thể lập tức bảo bố cháu gọi điện cho chú. Điều kiện là

    Không được làm hại người nhà và bạn bè của cháu. Được. Thế này đi. 10 phút nữa, cháu phải bảo bố cháu gọi điện lại cho chú, chú sẽ thả cậu cháu. Còn có bạn cháu nữa. Bạn à? Sở Nhất Hàn. Được. Nói lời, giữ lời. Đừng khoa tay múa chân nữa.

    Nghỉ chút đi. Trước đã nghe Tiểu Phi nói cậu với con gái Cổ Mộc Lam thân nhau lắm. Không quen. Không quen mà con bé còn gọi điện thoại xin xỏ tôi à? Alo. Đại ca. ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪ ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪

    ♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪ ♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪ ♪Còn nhiều hơn thế nữa♪

    ♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪

    ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪ ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪ ♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪