[VIETSUB] Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu – Tập 4 | Phim Thái Lan Mới Nhất 2023 | WeTV
=Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Tập 4= Người chúng ta cử đi hôm nay đã bị bắt rồi. Còn về đám con gái đó thì đều bị bỏ thuốc trước, tác dụng của thuốc đủ để không ai trong số chúng mở miệng được. Eig, anh tôi cũng bị bắt rồi. Còn nữa, bên tổ chức
Bảo chúng ta tạm dừng vận chuyển hàng. Bảo chúng ta xử lý đám cảnh sát vướng víu kia cho tốt đã. Tạm dừng sao? Thế thì chúng ta cạp đất mà ăn à? Chuyện của Eig mà các người hoảng cái gì? Tự khắc sẽ có người cứu hắn ra.
Còn về việc hắn có tiết lộ bí mật cho cảnh sát không thì tôi hoàn toàn không lo. Cậu sợ rồi à? Điều tôi lo là tên nhãi Sư Tử Đen ấy. Khốn kiếp, cứ bám lấy tôi không tha. Kinh doanh sòng bạc trái phép, buôn người xuyên quốc gia,
Tấn công cảnh sát bằng bạo lực. Tôi tấn công cảnh sát bằng bạo lực khi nào chứ? Rõ ràng là các người tấn công ông đây. Nếu là chỉ chuyện ở viện bảo tàng lần trước thì sao không thêm tội trộm văn vật cho ông đây đi?
Làm đi, cứ thỏa sức mà làm. Thực ra tôi không cần phải thẩm vấn anh, tội trạng trong tài liệu đủ để anh ngồi tù mọt gông. Thế nên anh có che giấu thế nào cũng chẳng có ích lợi gì. Biết gì thì mau khai ra,
Còn có thể được giảm nhẹ tội như những tên khác. Người như tôi không ngồi tù lâu đâu. Anh lấy đâu ra tự tin thế? Có đồng bọn trong tù hả? Hay là trong hệ thống tư pháp? Hoặc là thực ra Luger chưa chết?
So với lời khai thật, phải cảm ơn vẻ mặt chứa nhiều ý nghĩa sâu xa của anh. Đúng là Luger còn chưa chết. Đúng không? Chờ lần sau lúc nào anh muốn khai thật với tôi, có thể tìm tôi bất cứ lúc nào. Này, Sư Tử Đen.
Chuyện anh đang làm là chuyện nằm ngoài khả năng của anh. Tôi tốt bụng nhắc nhở anh, quá khứ như ngọn lửa hừng hực, chớ thò tay vào đống lửa nhé. Đó không phải người anh có thể chọc vào. Nghe rõ đây cho tôi.
Năm năm trước, tôi đã tự tay tiêu diệt hắn. Nếu Luger thật sự còn sống thì chẳng qua là tôi sẽ tự tay giết hắn thêm lần nữa thôi. Vừa tới nhà à? Chuyện đầu tiên anh làm sau khi về nhà là uống rượu vang, thùng đá đầy hơi nước,
Chứng tỏ anh vừa về tới nhà. Vì ai chứ hả? Cúp điện thoại rồi mất tăm mất tích. Hại anh quấy rầy cô Mu mãi tới khi cửa hàng đóng cửa. E là bản thân anh không muốn về thì có. – Không muốn về là vì anh chứ ai. – Không phải.
Không phải như em nghĩ đâu. Anh không hề thích cô Mu. Dù thế nào, hôm nay cũng cảm ơn anh. Wita, sếp em không nói gì em vì bảo một người ngoài như anh nhúng tay vào vụ án chứ? Người ngoài gì chứ? Anh trai. Wita.
Lại tự ý lén điều tra vụ án rồi, đúng không? Cảnh sát toàn hợp tác điều tra án theo nhóm cơ mà? Đừng trách anh lắm mồm, nhưng em cũng phải thử mở lòng đi. Đừng một mình vùi đầu vào làm, biết chưa? Ngủ thôi. Em làm gì đấy? Wita.
Em ngủ ở đó hả? Sao không vào phòng mà ngủ? Mai có bài kiểm tra thể lực, đội trưởng dời sang buổi sáng. Wita, đi ngủ đi. Không được thì đừng cố, có tập thế nào cũng chẳng ăn thua đâu, không qua được. Đừng quên anh chờ em tới cùng làm việc đấy.
Nói thật nhé, anh chàng đội trưởng đó cũng khá thú vị đấy. Nếu anh ta có thể khiến em từ chức thì không gì tốt bằng. Đá chân mạnh hơn nữa. Sao cô lại nín thở thế? Động tác nhanh hơn đi. Tại sao cô toàn ăn đồ ăn nhiều calo?
Cô nên ăn nhiều đồ ăn chứa protein để tăng độ bền cơ bắp. Thảo nào yếu không ra gió nổi như thế. Hít thở sâu đầy lồng ngực. Lại thở ra. Đừng như cún con thở hổn hển thế. Đi chuẩn bị đi. Đây là ghi chép xu thế phát triển thể lực
Từ ngày đầu tôi vào trường cảnh sát đến giờ. Mỗi tháng tăng bình quân 1,17 điểm. Cũng không phải không thể. Rồi sẽ có ngày cô đạt 80 điểm. Nhưng chắc phải mất hai năm hoặc lâu hơn. Vì theo như tôi quan sát, mỗi tháng cô chỉ đạt chưa tới 1,17 điểm.
Có lẽ cũng có thể cao hơn 1,17 điểm. Nên tôi mới phải đích thân tới kiểm tra. Nhưng tình hình này thì khó đấy. Đội trưởng. Anh cũng tới đây chạy bộ à? Sao tôi không biết nhỉ? Ta à. Tôi tới phòng tập nhưng chẳng bao giờ gặp đội trưởng, anh có biết
Bình thường anh ấy hay tập ở đâu không? Wita, cô cũng tới đây tập à? Là tôi bảo cô ấy tới đó. Cô tới đúng lúc lắm. Có thể giúp tôi kiểm tra Wita luôn, để cô ấy biết cảnh sát có sức khỏe tốt là như thế nào. Kiểm tra?
Chẳng phải còn ba tháng sao? Đây chỉ là giai đoạn đầu thôi. Chạy vòng quanh sân tập mười phút, gập bụng năm phút, chống đẩy hai phút. Tuyệt đối không được nhường. Chấp hành. Cô nên ăn nhiều đồ ăn chứa protein để tăng độ bền cơ bắp. Wita. Xin lỗi.
Tôi không biết hôm nay đội trưởng sẽ kiểm tra cô. Nếu không tôi cũng không tới đó. Mỗi lần thắng thua đều là chiến đấu với chính bản thân mình, không liên quan đến người khác đâu. Nhưng hôm nay cô thể hiện tốt hơn so với trước đây nhiều.
Nếu đội trưởng tiếp tục cho cô cơ hội, không chừng sau này cô có thể làm nhiệm vụ quan trọng, trở thành khắc tinh của tội phạm đấy. Chào cục trưởng. Kêu tôi đi làm vệ sĩ á? Phiền cô lấy giúp tôi cái khăn tắm nhé.
Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ sự an toàn của anh, lấy khăn tắm giúp anh không nằm trong phạm vi nhiệm vụ. Dừng lại. Theo quy định bảo vệ, vệ sĩ phải giữ khoảng cách tối thiểu là năm mét với người được bảo vệ,
Để bảo đảm thấy rõ các tình hình bất thường xung quanh. Cái quy định này ở đâu ra vậy? Thôi coi như có đi. Lúc làm việc, cô tập trung cao độ thật đấy, rất chuyên nghiệp. Sao? Bị sự quyến rũ của tôi hớp hồn rồi đúng không?
Lề mề vậy thì không cần lau đâu, lát nó tự khô liền. Cũng đúng nhỉ. Bốn phút rưỡi. Trước kia tôi được hơn năm phút cơ. Chắc là hôm nay mất tập trung. Bình thường anh hay ăn gì? Cơ thể hơi gầy, có thể thấy khá khỏe mạnh.
Ăn bình thường thôi, đủ năm loại dinh dưỡng, còn cả… buổi sáng thì uống protein lắc, chiều thì uống vitamin. Từ từ đã. Cô đang ghi trộm bí quyết giữ sức khỏe của tôi đấy à? Không dùng được đâu. Thế này đi, tôi sẽ nói cho cô biết toàn bộ bí quyết,
Nhưng có một điều kiện. Wita. Chào chị. Sen. Sao thế? Wita. Đừng nghe nó nói linh tinh. Chẳng biết cái gì hết. Đi thôi. Từ từ, từ từ đã. Hôm nay Wita là vệ sĩ của em. Liên quan gì tới chị? Người cần bảo vệ là chị đây mới đúng.
Không quan tâm tới chị đúng không? Cũng đúng. Wita. – Cũng đúng. – Đi thôi. À, đợi đã ạ. Đi thôi. Rất cảm ơn cô Mu vì đã tới Cục cảnh sát để bổ sung khẩu cung. Người nên cảm ơn là tôi mới đúng. Vì đã cho tôi phát huy chút tác dụng. Có chuyện gì à? Tôi tưởng có người tới đón cơ. Chắc đợi chút nữa là tới.
Phiền anh gửi lời hỏi thăm của tôi tới Wita nhé. Tiếc quá không được gặp. Được. Xe tới rồi. Wita đâu? Cấp trên ra lệnh cho Wita đi chấp hành nhiệm vụ đặc biệt rồi. Tôi tưởng anh biết rồi. Cô Mu ơi. Cô Mu không có ở đây. Cô ấy ra ngoài rồi.
Anh muốn dùng gì? Lát nữa cô Mu sẽ quay về đúng không? Có chứ. Dù sao thì cô ấy ở ngay tầng trên mà. Nhưng cụ thể là mấy giờ thì không biết. Vậy tôi qua kia từ từ chọn có được không? Đúng lúc hôm nay có thời gian.
Có thể chọn cho cẩn thận. Nhưng trong tiệm chỉ có bấy nhiêu đồ thôi, chỉ có bánh ngàn lớp, bánh chuối và bánh ngọt có nhân. Chỉ còn mấy loại đó. Tôi thấy bên kia có bánh… Đây là anh Wasu. Chào anh. Đây là Pan, em ấy…
Tôi chỉ tiện đường qua mua chút bánh thôi. Nhưng mà đang vội nên đi trước đây. Ủa? Vừa bảo không vội mà? Thế tóm lại là vội hay không vội? Bo, cô ra xe lấy đồ cho Pan đi. Vâng, vâng, vâng, thưa cô Mu. Tôi còn tưởng anh không thích ăn bánh ngọt.
Mấy ngày trước ăn thử thành ra thích luôn. Nhưng tiếc là bánh hôm nay còn ít quá. Hôm nay tôi làm ít, muốn đóng cửa sớm. Bởi vì Pan tới mà. Một người rất quan trọng sao? Tất nhiên là quan trọng. Em trai tôi mà. Anh Wasu biết không, lúc anh cười
Sẽ có tiếng thở nhẹ truyền ra. Vậy sao? Tôi không biết luôn đấy. Giống như bây giờ này. À, vậy sao, là vậy à? Vậy tôi… Tôi đi chọn bánh đây. À, được. Có phải cô đang nghĩ, tại sao tôi từng này tuổi vẫn đọc loại sách thiếu nhi này đúng không? Không. Nhà tôi cũng có quyển này. Là báu vật của anh trai tôi đó. Cô có bạn trai chưa? Nếu cô gặp đúng người… Tôi còn tưởng cô không có bạn trai cơ.
Chỉ là từng có mà thôi. Nhưng chia tay lâu lắm rồi. Giờ tôi có chuyện khác quan trọng hơn nhiều. Chuyện gì quan trọng hơn vậy? Tôi muốn báo đáp chú. Là bố của Sen, chú ấy đã nuôi tôi lớn khôn. Cô có sống cùng bố mẹ không? Tôi sống cùng anh trai.
Anh ấy chăm sóc cô có tốt không? Tốt lắm, nhưng phần lớn thời gian là tôi chăm sóc anh ấy. Nhưng tôi biết anh ấy rất lo lắng cho tôi. Thích nhỉ, có người nhà ở bên cạnh. Chúng ta vào nhà đi thôi. Ừ.
Nếu đã định mua hết thì nói luôn từ đầu đi cho rồi, lựa đi lựa lại rõ lâu. Ơ kìa. Cảm ơn anh nhiều lắm, anh Wasu. Tốt quá rồi chị, hôm nay chúng ta có thể tan làm sớm rồi. Lần này có thời gian thử thêm vài vị nữa rồi.
Hai người tính thử gì thế? Kanom hun tra. (Bánh ngọt truyền thống của Thái Lan) Kanom hun tra hả? (Bánh ngọt truyền thống của Thái Lan) Là một phong tục truyền thống, phải cố gắng làm một món bánh ngọt truyền thống Thái Lan, đãi mọi người vào tiệc sinh nhật mỗi năm.
Sinh nhật? Sinh nhật cô Mu hả? Vâng, hai ngày nữa. Ô, chị Mu, chị vẫn chưa mời anh Wasu à? Xin lỗi nhé. Tôi tham gia. Thật ngại quá, mời anh đột ngột thế này. Vậy ngày kia gặp lại nhé. Được thôi. Chị Mu, đi thôi, mau đi làm bánh ngọt đi.
Vậy tôi xin phép nhé. Được thôi. Tạm biệt anh nhé. Vâng. Sao hôm nay về sớm vậy, Wita? Hôm nay không đi làm. Mà cũng có. Nhưng không chắc có tính là đi làm không nữa. Đội trưởng đó lại chơi khăm em một vố rồi phải không? Coi bộ phải nghỉ việc rồi.
Nghỉ đi. Không phải, không phải mệnh lệnh của đội trưởng. Là lãnh đạo cấp trên chỉ thị, sai em đi làm vệ sĩ cho Sen. Vệ sĩ? Em sao? Em thì bảo vệ được ai chứ? Nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi. Cái thằng đó tán gái thôi mà cũng nhọc sức thật,
Cũng sáng tạo gớm, anh ưng. Nhưng may mà Xin đã giúp em giải vây, nên em đã ở cùng cô ấy cả ngày. Xin hả? Xin là cái cô tiểu thư nhà giàu mà em cứu trong vụ án lưỡi dao đó hả? Hai người thân nhau từ bao giờ thế?
Thế cũng gọi là thân sao? Nhưng em còn quen người nào khác sao? Kiểu có thể nói chuyện với em cả ngày ấy. Wita, em vẫn nên giữ khoảng cách với cô ấy thì hơn. Gia tộc này không đơn giản đâu, có tin đồn nói họ đang tranh giành tài sản.
Nhưng chuyện này không liên quan đến cô Xin mà? Wita, chúng ta với cô ấy là người của hai thế giới. Lúc nói về Sen thì sao không thấy anh nhắc nhở em như vậy? Ngay hôm đó anh đã hiểu rồi, em không thể nào thích mẫu đàn ông như Sen được.
Bốn phút 30 giây. Anh chưa bao giờ vì vấn đề bạn bè mà dông dài với em như vậy cả. Nhưng trong mắt anh, em không có bạn bè mới là vấn đề lớn nhất, không phải sao? Wita, anh lo cho em thôi. Thôi, anh về phòng đây. Tôi vừa nhận được một mệnh lệnh, từ Cục cảnh sát. Mai cô có tới làm không? Nhưng… Nhưng sao? Cô không cần quan tâm chuyện khác. Bây giờ cô là người của tôi. Cái gì? Của anh ư? Ý tôi là giờ cô là người của đội tôi thì chỉ nên nghe một mình tôi, hiểu chưa? Tôi nghĩ chắc chắn vì đội trưởng của mấy người là tướng tài của chú Indesh nên mới có thể thay đổi chỉ thị nhanh như chớp như thế. Cục trưởng thay đổi chỉ thị cũng là có lý do chính đáng, không phải dựa vào quan hệ đâu. Dựa vào quan hệ.
Thế hai người, một người nói chuyện trên đầu tôi, một người ngồi cạnh tôi, khoảng cách còn chưa đến năm mét nhỉ? Đúng không? Bên này là khoảng một mét, bên này thì một mét rưỡi. Nguyên tắc của vệ sĩ là nghiêm cấm đứng cách dưới năm mét phải không?
Hai người làm vậy không sợ vi phạm quy tắc vệ sĩ à? Quy tắc gì? Ai cử hai người đến đây thế? Quy tắc của vệ sĩ đó. Ai nói với anh nguyên tắc này vậy? Wita đó. Lần trước cô Wita đến chỗ tôi
Đã trình bày cho tôi nghe về nguyên tắc của vệ sĩ, nói giữa vệ sĩ và người được bảo vệ, vệ sĩ phải giữ khoảng cách trên năm mét với người được bảo vệ, còn phải giữ khoảng cách về quan hệ giữa đôi bên. Với người được bảo vệ…
Không hề có quy tắc nào như vậy, phải không? Đúng. Dạo này cục mình có nhiều vụ phết nhỉ. Vâng. Tôi phải làm phiền cô xem lại… Chào cục trưởng ạ. Chào. Đúng lúc quá, gặp được cậu là tốt rồi. Cậu có gặp đội trưởng Prat không? Trong phòng làm việc ạ. Vậy cậu đi gọi cậu ấy cho tôi. Vâng ạ, cục trưởng.
Tôi đi ngay. Cô phải trình bày chi tiết với tôi về từng vụ án. Đội trưởng. Gì vậy? Cục trưởng tìm anh có việc. Ở ngay đằng trước đó. Chỉ thế thôi ạ. Ning. Dạ. Anh đi gọi Wita qua gặp tôi. Vâng. Do anh Sen là người quan trọng,
Chúng ta không nên cử đội viên có thể lực kém nhất đi làm vệ sĩ thân cận, nên tôi đã cử hai đội viên tinh anh đi bảo vệ anh ấy. Điều này xuất phát từ lòng tôn trọng anh ấy. Anh thấy tôi cân nhắc như vậy có đúng không?
Vậy cứ làm như cậu nói đi. Ning. Dạ. Gọi Wita cho tôi chưa? Tôi nói với cô ấy rồi. Cô ấy đâu? Trong phòng làm việc của anh. Tới rồi đấy hả? Vâng. Có biết sao tôi lại gọi cô tới đây không? Thì là vụ kiểm tra thể lực lần trước.
Không phải lần trước, là lần này. Nhưng tôi chưa chuẩn bị gì cả. Tôi không định kiểm tra thể lực của cô, tôi muốn kiểm tra khả năng làm việc của cô. Anh Wasu? Cô Mu? Anh Wasu, anh uống nước đi. Cảm ơn. Không có gì. Sao anh Wasu lại biết lối vào này vậy? Pan gọi điện nói cho tôi biết, cậu ấy bảo tôi đến thử tay nghề của cô Mu, còn bảo tôi vào từ lối này.
Pan toàn thích làm mấy việc đâu đâu. Xin lỗi anh nhé, gây thêm phiền toái cho anh rồi. Không đâu. Có cần tôi giúp gì không? Đưa tay cho tôi. Anh giúp tôi vê cái này thành hình tròn nhé. Sau đó thì dùng ngón cái ấn vào chính giữa.
– Được thôi. – Đúng rồi. Xin lỗi. Ấn phải ngón tay cô rồi. Để tôi dùng tay kia. Vâng. Đúng rồi, mạnh thêm chút nữa. Được rồi đấy. Đúng rồi. Thực ra tôi thấy phải là tôi may mắn mới đúng, vì được làm người đầu tiên nếm thử tay nghề của cô,
Còn có cơ hội được cùng cô làm bánh ngọt. Anh có thể đến, tôi rất vui. Tôi cũng đang muốn có một người làm với tôi đây. Cô Mu. Giúp tôi chụp vài bức ảnh bánh ngọt được không? Tất nhiên là được. – Cảm ơn anh. – Không có gì.
Đợi tôi lên tầng lấy máy ảnh. Cô ở đây làm bánh ngọt đi, cứ để tôi, để tôi giúp cô lên tầng lấy máy ảnh. Không sao đâu mà, đây là nhà tôi, đi dễ lắm. – Được. – Tôi sẽ về ngay. Vâng.
Việc đầu tiên cô phải làm khi điều tra vụ án là gì? Đứng từ góc độ của tội phạm, tưởng tượng tôi là hắn. Nhưng trên thực tế không ai có thể bước vào tâm trí của người khác cả, cũng không thể thực sự nghĩ những gì người khác nghĩ,
Chỉ có thể cố hết sức tiếp cận suy nghĩ của người khác thôi. Theo như tôi thấy, đây chỉ là trí tưởng tượng chủ quan. Tôi cũng không nói như vậy là sai, nhưng có nghĩa là mạo hiểm. Mạo hiểm ở chỗ cô có thể dùng trí tưởng tượng của mình
Để rút ra sự thật. Nhưng loài người mới chỉ khai thác được mười phần trăm năng lực não bộ thôi, sao chúng ta không thể tận dụng 90% trực giác còn lại? Vì không phải lần nào trực giác và trí tưởng tượng cũng chính xác,
Nhưng chứng cứ sau khi đã qua phân tích thì không bao giờ nói dối. Mỗi lần điều tra, tôi cũng có dùng trực giác, nhưng tôi dùng trực giác là để kết hợp với quyết sách của mình, còn cô dùng trực giác để rút ra kết luận vụ án.
Nếu trực giác của tôi cũng không bao giờ nói dối thì sao? Không có trực giác của ai là không bao giờ sai lệch cả, chắc chắn sẽ có sai sót. Nhưng trực giác không thể nói cho cô biết toàn bộ sự thật,
Nên chúng ta phải dựa vào chứng cứ để hỗ trợ. Đội trưởng, có người đột nhập nhà cô Mu. Lát nữa cháu sẽ xử lý. Vâng. Tôi xin phép đi cùng. Tôi vẫn chưa cần trợ tá.
Cô cứ quay về vị trí làm việc, suy nghĩ kỹ về những gì tôi vừa nói đi. Ý tôi là xin phép được phụ trách vụ án này. Như vậy có thể chứng minh cách của tôi cũng có thể bắt được tội phạm, còn không hề kém hơn đội trưởng.
Những lời tôi vừa nói, cô không lọt tai câu nào hả? Cô không hề nghe tôi nói. Tôi có nghe, nhưng tôi cũng cần kiểm chứng trước mới có thể tin những gì đội trưởng nói. Chứng minh lập luận giả thuyết cũng là điều hợp tình hợp lý mà, phải không?
Nếu tôi không bắt được hung thủ đột nhập vào nhà cô Mu thì tôi cũng sẽ nghiêm túc kiểm điểm bản thân, đội trưởng muốn xử phạt tôi thế nào cũng được. Kể cả đuổi việc. Nhưng nếu tôi làm được… Cô đừng trả giá với tôi.
Đừng nghĩ rằng đã vượt qua bài kiểm tra thể lực là tôi cho cô qua ải. Tôi biết, nhưng điều tôi đang muốn nói là nếu tôi làm được thì đội trưởng phải trở thành sĩ quan huấn luyện của tôi. Người kiểm tra cô là tôi,
Lại còn muốn tôi làm sĩ quan huấn luyện của cô ư? Anh là sự lựa chọn tốt nhất của tôi. Vậy là cô vẫn còn phương án dự phòng à? Có. Sen. Cái tên tự cao tự đại đó ư? Nhưng Sen không phải là sự lựa chọn tốt nhất.
Dù là kinh nghiệm của bản thân, tố chất cơ thể, kinh nghiệm thực chiến hay kinh nghiệm giảng dạy khi làm sĩ quan huấn luyện, tất cả đều không bằng đội trưởng. Những lời này cũng toàn là sự thật. Nói hay lắm. Chúng ta là cảnh sát,
Đúng là không nên để những kẻ không tự lượng sức kia dạy. Vậy nên đội trưởng là sự lựa chọn tốt nhất trong chuyện này. Được, cứ quyết định vậy đi. Thỏa thuận xong. Xảy ra chuyện lớn rồi. Xác thực vụ án khẩn chưa vậy? Nhưng tôi ngửi được hương vị tình yêu.
Tôi kể cho mà nghe, là thế này. Theo tôi thì chắc chắn đã có gì đó giữa đội trưởng và Wita. Chắc chắn cậu không biết, là thế này. Lúc nãy đội trưởng và Wita cãi nhau rất dữ dội trong phòng làm việc, chẳng bao lâu đã thấy Wita mặt mày hớn hở.
Hôm nay, mới sáng sớm tôi làm bánh ngọt trong bếp, khi tôi mang đồ lên tầng thì phát hiện ra trong phòng đã thành thế này. Ngoài cô ra còn ai khác từng đụng đến đồ đạc trong căn phòng này không? Tôi kiểm tra rồi, không mất thứ gì quý giá,
Tôi cũng đã khóa cửa, có lẽ không ai vào được. Có khi nào bị gió thổi ngã không? Wasu, anh hỏi bừa hay nghiêm túc vậy? Anh nghiêm túc. Điều anh hỏi cũng có khả năng xảy ra mà. Anh cô nói cũng đúng. Mọi thứ đều đổ về cùng một phía,
Điều này hơi bất thường nếu là đột nhập vào nhà để ăn trộm. Chúng ta nên nghĩ đến mọi khả năng. Nếu chỉ bàn về việc bị gió thổi ngã thì theo tôi thấy là không thể xảy ra. Wasu, anh đưa cô Mu xuống tầng một lát đi đã. Được. Nói đi.
Cô thấy thế nào về vụ án này? Không thiếu thứ quý giá gì, không có tổn thất hoặc nguy hiểm đến tính mạng. Điều quan trọng nhất là không có bất cứ lời nhắn đe dọa nào, cô Mu cũng không có kẻ thù ngoài lũ buôn người kia. Chẳng lẽ
Trong số chúng có cá lọt lưới, tùy tiện xông vào muốn giết người bịt miệng? Muốn giết người bịt miệng mà lại khiến căn phòng lộn xộn thế này, lại còn cho cô Mu cơ hội báo cảnh sát sao? Tôi nghĩ cô hãy suy nghĩ lại đi. Cứ từ từ suy nghĩ,
Tôi không làm phiền cô nữa, cô cứ tự nhiên. Cô Mu. Từ ngày lấy khẩu cung ở cục đến giờ, có xảy ra chuyện gì kỳ lạ không? Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là tôi thấy dường như bị người khác theo dõi. Nhưng đó chỉ là cảm giác của tôi,
Cũng có thể là chẳng có gì. Đội trưởng. Đội trưởng, từ từ. Cô giở trò gì vậy hả? Tôi tìm ra thủ phạm rồi. Chúng tôi sẽ báo ngay với cô khi chúng tôi bắt được thủ phạm. Chăm sóc cô Mu cẩn thận vào. Còn phải nói à?
Nếu em trai cô Mu chưa về thì anh cũng đừng về nhà. Cảm ơn cô. Cô Mu vào trong đi. Được. Trông Wita nhỏ con thế thôi chứ nó giỏi lắm, chắc chắn nó sẽ bắt được thủ phạm. Tôi phải xin lỗi anh vì gặp phải chuyện phiền lòng thế này, anh Wasu.
Tôi… Tôi chỉ nghĩ là tôi chưa từng gặp cô gái nào như cô. Người mà chuyện gì cũng suy nghĩ cho người khác như cô. Tôi từng nghĩ so với người khác thì bản thân không có ích gì, thế nên cũng muốn làm một người có ích.
Một khi xảy ra chuyện làm phiền người khác thế này là tôi sẽ thấy rất khó chịu. Cô Mu, tôi muốn nói là… Anh xử lý công việc trước đi, tôi ở một mình cũng được. Nhưng… Anh cũng là người suy nghĩ cho người khác trước đấy.
Vậy tôi đi nghe điện thoại đã, nếu có chuyện gì thì cô cứ hô lên gọi tôi. Được. Cô chắc là hôm nay thủ phạm sẽ lại xuất hiện ở đây chứ? Kẻ đó chưa lấy được thứ mình muốn, dù thế nào thì chắc chắn kẻ đó cũng sẽ quay lại.
Hành vi đột nhập vào nhà dân là chiêu theo đuổi phụ nữ ư? Sao em biết là anh? Bình thường anh là người sợ lạnh mà hôm nay cứ đổ mồ hôi suốt, trông có vẻ cực kỳ lo lắng. Anh đưa ra tình huống bị gió thổi ngã
Vì không muốn làm lớn chuyện, tuy nghe thì có vẻ hơi khiên cưỡng. Hơn nữa bằng chứng ở hiện trường là khăn tay của nam. Mà là làm rơi. Điều quan trọng nhất là mùi nước xả vải giống hệt loại nhà đang dùng, lẫn trong đó là mùi nước hoa trên người anh. Bên trên có thêu WS, Wasu. Được rồi, anh thừa nhận. Hôm nay, lúc mới đến cửa tiệm của cô Mu Được thôi. Rồi anh đã quyết định mua nước hoa tặng cô ấy, vì anh thấy cô ấy đã dùng sắp hết. Cô Mu, tới rồi. – Được. – Để tôi mở cửa giúp cô. Để đồ ở chỗ cũ nhé. Cảm ơn anh Bo. Anh không dám nói thẳng với cô ấy vì sợ cô ấy xem anh là kẻ biến thái. Để tâm vào việc chọn quà cho tôi như thế
Thì sao là biến thái được? Tôi nghĩ hai người vẫn nên giải quyết riêng chuyện này thì hơn. Còn cô thì… Cô Mu, rất xin lỗi. Nếu tôi nói thật từ đầu thì cũng không có chuyện gì. Nhưng vì tôi nhát gan nên mới khiến sự việc ầm ĩ thế này.
Đừng để ý quá. Ngày sau, khi chúng ta nhắc lại chuyện này, có khi nó sẽ thành một câu chuyện hài hước đấy. Cô không giận thật sao? Cô… Cô không giận tôi, vậy nghĩa là chúng ta vẫn có cơ hội gặp nhau tiếp, đúng không?
Nếu anh chưa ngán bánh ngọt kiểu Thái thì tôi chào đón anh bất cứ lúc nào. Bình thường tươi cười vẫn vui hơn hiện tại mà, đúng không? Cứ vậy đi. Mời anh vào trong. Được. Vậy là tôi qua ải rồi, đúng không? Thật ra cô chỉ may mắn thôi.
Wasu là anh ruột của cô, cô nắm rõ thông tin cá nhân, tính cách, thói quen, sở thích của anh ấy. Nhưng tôi phải nhắc nhở cô là cô không thể quen biết tất cả kẻ phạm tội trên đời. Đúng, tôi xin rửa tai lắng nghe chuyện chúng ta đã hứa. Được,
Tôi nhận thua. Hẹn gặp lúc bảy giờ sáng mai. Nhưng nếu cô đến trễ thì buổi huấn luyện sẽ bị hủy. Vâng, thưa đội trưởng. À không. Vâng, thưa sĩ quan huấn luyện. Chết tiệt, nửa đêm anh gọi tôi dậy là để khoe khoang thành quả đấy à?
Tôi phát hiện ra thứ này trên cơ thể người chết, có lẽ anh sẽ nhớ ra gì đó. Đồ khốn! Ở tiệm của cô Mu. Thật ra Wita cũng khá mạnh mẽ đấy. Nạn nhân lần này không chỉ là người quen mà còn là bạn thân của cô ấy nhưng cô ấy vẫn có thể kiềm chế cảm xúc. Anh ấy chưa nói lời nào kể từ khi chúng tôi bước vào. Anh ấy nói chỉ muốn gặp cô.