[VIETSUB] Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu – Tập 2 | Phim Thái Lan Mới Nhất 2023 | WeTV

    =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu (Bản Thái)= =Tập 2= Nơi này là chùa Rắn Naga. Có du khách từng nhìn thấy đá quý Rắn Naga trong ngôi chùa này, mà du khách đó tùy tiện cầu nguyện ở đây nhưng không đến trả lễ. Đá quý Rắn Naga biến mất khỏi thần đàn, còn có dấu vết bò ra phía cửa.

    Con tôi ở đâu? Con tôi ở đâu? Con tôi ở đâu? Con tôi ở đâu? Con tôi đâu rồi? Đụng phải đội trưởng e là khó mà giữ mạng đấy. Wita, Wita. Điểm thi thể lực của cô chỉ có 50 điểm, còn muốn làm cảnh sát à? Không biết tự lượng sức mình. Wita báo cáo. Sử dụng bạo lực không thể giải quyết mọi vấn đề,

    Nhưng dùng não phân tích một cách lý trí cũng có thể giải quyết rất nhiều vấn đề. Ning. Cảnh sát Han, chú không cần nói nhiều. Rõ. Cô không hợp với đội chúng tôi. Lập tức rời khỏi đây ngay. Đội trưởng. Có chuyện gì thế hả em gái mới tới?

    Ý tôi là đội trưởng thật. Bắt chước giống lắm. – Tôi xin lỗi. – Đi làm việc đi. Thiếu úy cảnh sát Malika Thansongpom (Ming). Rất cảm ơn anh đã chọn tôi vào đội. Không cần khách sáo. Từ nay về sau chỉ có thể dựa vào bản thân cô thôi,

    Xem xem cô sẽ thể hiện thế nào. Còn về người dẫn dắt cô, tôi nghĩ là để cảnh sát Han đi. Nhờ chú chiếu cố cô ấy nhé. Rõ. Tôi cũng có thể giúp đỡ. Về sau tôi cũng sẽ giúp chú Han. Đội trưởng, tay anh bị thương à? À, không sao đâu.

    Sao lại không sao chứ? Không sao thật mà. Chỉ là bị chó cắn thôi. Tất cả mọi người nghe kỹ đây. Tôi hy vọng mọi người có thể làm tốt công việc của mình. Những chuyện không liên quan đến bộ phận mình thì đừng lo chuyện bao đồng. Hiểu chưa?

    – Rõ. – Rõ ạ. Có việc gì? Tại sao anh lại tận dụng thời gian nghỉ… Vào đi. Đội trưởng. Ồ, Wita, cô cũng ở đây à? Đội trưởng, đây là thuốc bôi vết thương gia truyền nhà tôi. Hồi nhỏ tôi cũng từng bị chó cắn, bôi thuốc này hiệu quả lắm. Chó?

    Đúng vậy, chẳng biết con chó ở đâu cắn đội trưởng. Chắc là con chó dữ rồi, cắn cả tay anh ấy cơ mà. Ngoan ngoãn ở yên đi. Tôi xin lỗi. Tại tôi… Là tình huống bất đắc dĩ. Cảm ơn cô, Ming. Được rồi.

    Không còn việc gì nữa, các cô ra ngoài cả đi. Đúng là tôi đã sai khi cắn anh. Đủ rồi. Nhưng mà tôi giúp anh bắt tội phạm. Được rồi, tôi cũng không nói nhiều nữa. Chào mừng cô gia nhập đội chúng tôi. Nhưng cứ chờ mà xem,

    Tôi sẽ khiến cô hối hận vì đã gia nhập đội tôi. Nhưng tôi nhất định sẽ không làm anh thất vọng đâu. Đã có được thứ cô muốn rồi, còn muốn gì nữa? Tôi còn muốn nói với anh chuyện của viện bảo tàng. Wita có ở đây không? Ở bên trong. Cảm ơn nhé. Chuyện của viện bảo tàng không liên quan đến cô. Tôi cũng không cần cô tham gia. Tôi chỉ muốn chứng minh năng lực của bản thân thôi. Cô không hiểu tôi nói gì à? Tôi không cần cô dính vào vụ này.

    Ra ngoài. Tôi đã tổng hợp tất cả tài liệu, nhưng tôi vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu. Đầu tiên tôi tìm kiếm tất cả tin tức liên quan đến sự kiện Rắn Naga thần bí. Nhưng trước đó tôi phải biết

    Sao anh lại tận dụng thời gian nghỉ phép để điều tra vụ án này? Rõ ràng đây là phạm vi chức trách của cảnh sát địa phương. Tôi đoán chắc có liên quan đến chuyện riêng của anh, chứ không phải nhiệm vụ của đội chúng ta đúng không?

    Chắc giữa tên tội phạm và đội trưởng có khúc mắc gì đó. Được rồi. Hôm nay cô đã cho tôi nhìn thấy khả năng xây dựng phán đoán của cô. Nhưng tôi vẫn muốn nói cho cô biết, điều tôi cần là cấp dưới có năng lực tự bảo vệ mình.

    Khả năng phân tích chỉ đạt tới trình độ của Ming cũng được. Tôi không bận tâm, nhưng điểm thể lực của cô nhất định phải được trên 85 điểm. Bởi vì sau hai tháng nữa, tôi tin khả năng phân tích của họ sẽ tăng lên, cũng có thể sẽ vượt cô.

    Cũng khó nói lắm. Nếu Ming có cơ hội nâng cao bản thân trong vòng hai, ba tháng thì tôi cũng có cơ hội này đúng không? Cô cho rằng trong vòng ba tháng, thể lực của cô có thể tăng thêm 35 điểm sao? Đúng vậy. Nếu như tôi không làm được,

    Tôi sẽ chủ động xin nghỉ. Được. Hy vọng cô có thể giữ đúng lời hứa. Giờ thì ra ngoài được chưa? Thế nào rồi? Đi làm việc đã rồi nói. Vậy là đội trưởng đồng ý cho cô ở lại rồi đúng không? Cũng chỉ là tạm thời thôi. Nhưng sau ba tháng nữa

    Là thường trú rồi. Lúc nào Wita cũng bắt tôi đi đón nó. Cho dù là đang hẹn hò, nhưng hễ nó gọi tới là tôi phải đi đón. Từ nhỏ nó đã thế rồi, vừa đáng yêu vừa được lòng người khác. – Vậy à? – À xin lỗi, tôi quên tự giới thiệu.

    Tôi là Wasu Wasongkanachai, rất vui được làm quen với mọi người. Cùng một họ, chẳng lẽ là chồng? Đứng đó kìa, sao không tự hỏi đi? Hai người là vợ chồng à? – Anh trai. – Em gái. Hôm nay là ngày đầu em gái đi làm,

    Nên tôi muốn tới xem nó làm việc có thuận lợi không. Bình thường công việc của tôi rất bận, nhưng vừa hay dạo này đang nghỉ phép năm. Nói thế nào thì tới cũng tới rồi. Wita, hôm nay anh đợi em tan ca rồi cùng về nhà. Không vào nhà được đúng không?

    Đợi ở đây đi. Trời, nghe một hồi lâu, ra là chém gió. Đủ thời gian đọc mười bản tài liệu rồi. Về nhà đi. Cục trưởng. Hơi quá tay rồi đấy. Thế này là nhạt lắm rồi mà. Tôi nói cậu đấy. Thực ra cậu cũng muốn cho người ta cơ hội,

    Còn nói nặng lời như vậy làm gì? Cục trưởng, ăn nhiều kẹo quá không tốt cho sức khỏe đâu. Tôi biết bây giờ cục trưởng đang cảm thấy tôi không cho Wita cơ hội. Nhưng thực ra nếu Wita đi khiếu nại với lãnh đạo,

    Nói tôi không nhận cô ấy vào đội chúng tôi, tôi cũng không có cách nào từ chối. Vì thế, đây là cơ hội tốt để cô ấy chấp nhận sự thật, cho cô ấy biết khó mà lui. Cô ấy không làm được đâu. Nhưng tôi cho rằng cô ấy có thể.

    Cô ấy thực sự có vài điểm hơn người. Cậu đừng quên, tất cả mọi người đều từng là gà mờ, đứng trên cùng một vạch xuất phát. Tôi là thiếu úy cảnh sát, Badin Unga, là cảnh sát tập sự. Tôi giỏi phân tích, xác định ý đồ phạm tội

    Và phác họa tâm lý tội phạm. Đúng. Ai cũng có cơ hội, có cơ hội đứng trên vạch xuất phát. Nhưng có những người vừa cất bước đã có thể nguy hiểm đến tính mạng. Nhất là những người không thể tự bảo vệ mình như Wita. Rắn Naga.

    Có vụ án mới được gửi tới. Vụ bắt cóc Rắn Naga. Vào 8 giờ 14 phút tối qua, cảnh sát địa phương nhận được tin báo từ bà Mary, nói cô con gái 16 tuổi của bà ấy tên Wan bị Rắn Naga bắt đi. Tại hiện trường vụ án không phát hiện bất cứ dấu vết xô xát nào, ngoại trừ

    Dấu vết của Rắn Naga. – Thật à? – Thật. Đâu, để tôi xem nào. Chỉ có dấu vết của Rắn Naga. Thực ra trước kia tôi từng nói chuyện với bà Mary. Bà ấy cũng coi như là người có tiếng tăm trong giới vé số ngầm.

    Nhưng bà ấy từng đi cầu Rắn Naga, nói là nếu trúng số sẽ hiến dâng con gái mình cho Rắn Naga. Nhưng về sau trúng thưởng như ý nguyện, bà ấy lại không muốn thực hiện lời hứa. Thế là chọc giận Rắn Naga, nó mới bắt con gái bà ấy đi.

    Wita báo cáo. Gần đây có rất nhiều vụ án liên quan đến Rắn Naga. Tôi đã đọc một lượt những vụ án tương tự trong năm năm qua, chẳng lẽ vụ án kiểu này là… Những người khác không có ý kiến gì à? Tôi có. Vụ án này có liên quan đến tín ngưỡng, vậy chúng ta có cử người đi nói chuyện với bà Mary không? Chờ thu thập thêm thông tin rồi hẵng liên lạc. Có lẽ nên liên hệ với bác sĩ tâm lý đi.

    Có vẻ bà ấy rất tin vào chuyện này, có thể tinh thần có vấn đề. Nếu mọi người không có vấn đề gì thì sắp xếp, chuẩn bị tài liệu đi, một tiếng sau xuất phát đến hiện trường vụ án. Rõ. Chú Han.

    Tại sao Ming nói xong mà mọi người đều không phản ứng gì, còn đội trưởng lại chuyển chủ đề vậy? Người mới à, đầu tiên cô phải biết nguyên tắc hàng đầu của đội trưởng là trước khi tiến hành phân tích phải có chứng cứ,

    Nếu không có khả năng sẽ đi sai hướng. Ming là người mới nên đội trưởng không nói gì. Vậy tại sao Ming vừa nói xong, mọi người đều không nói gì nữa? Cô nhiều câu hỏi quá đấy. Khoan đã, khoan đã. Không phải đội trưởng bảo cậu đi chuẩn bị à?

    Đúng, nói là tất cả mọi người đều đi, trừ Wita. Đội trưởng nói rồi, không cho đi. Ở đây đi. Đi. Vào đi. Tại sao không cho tôi đến hiện trường? Anh à, tới đây nào. Mặc vào. Chẳng lẽ thực ra hai người này có gì mờ ám à? Đúng không anh?

    Đừng nói bậy, đi làm việc đi. Anh ơi, xem thêm tí đã. Nếu có gì bất mãn thì có thể nói với tôi, không cần phải xị mặt ra thế. Tại… Hôm đó lúc anh cứu tôi, tên tội phạm đó đã đè vào đây nên thấy hơi đau.

    Tôi cảm thấy khoảng cách này gần quá rồi. Ở hiện trường vụ án có thể xảy ra bất cứ tình huống nào, cho dù tỷ lệ là 1% thì cũng không thể xảy ra sơ sót, bao gồm cả bản thân tôi. Nếu tội phạm xông về phía cô

    Thì cô tự bảo vệ mình kiểu gì? Ví dụ đây là con dao. Chuẩn bị xong chưa? Thử lại lần nữa. Nếu đây là con dao thật thì cô mất mạng lâu rồi. Chỉ có chút bản lĩnh này à? Người muốn cùng ra chiến trường với chúng tôi

    Mà đến bản thân mình cũng không bảo vệ nổi. Này, cô… Nhả ra. Ngoại trừ cắn người, cô còn biết làm gì nữa? Nếu là thực chiến, cô không thể chỉ dùng mỗi chiêu này được. – Tôi… – Hôm nay cô thua rồi. Cô không cần phải đi, cứ ở lại đây đi.

    Đội trưởng. Nhưng tôi vừa… Vụ án này nếu không có mệnh lệnh của tôi, cô tuyệt đối không được tự ý hành động. Hiểu chưa? Hiểu rồi ạ. Hiện trường vụ án không để lại gì cả. Tầng hai cũng không có gì. Wita. Vừa hay

    Chúng ta sẽ có một buổi tiệc chào đón người mới, nhưng vẫn chưa kịp chuẩn bị gì. Trong lúc chúng tôi không ở đây, phiền cô sắp xếp giúp, bản thân cô phải thấy bất ngờ nhé. Này. A lô? Wita, cô về nhà trước đi, đừng chờ nữa. Bọn tôi còn phải mất một lúc nữa mới về được. Vì cô Mary, người mẹ có đứa con gái mất tích ấy đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ rồi. Được, được, cảm ơn. Vâng. Lát nữa tôi lại hỏi tiếp nhé. Được. Đội trưởng. Xin lỗi, hôm nay tôi đã đưa ra ý kiến không ổn lắm trong cuộc họp. Không sao. Nhưng mà hôm nay đi với đội trưởng chỉ mấy tiếng ngắn ngủi mà đã có được không ít thành quả.

    Nếu được đội trưởng dẫn dắt, thì chẳng bao lâu tôi có thể nắm vững mọi thứ rồi. Cảnh sát Han có kinh nghiệm phong phú hơn tôi nhiều. Tôi nghĩ cô nên học chú ấy mới phải. Nhưng nếu có chỗ nào không hiểu, tôi có thể nhờ anh chỉ bảo không?

    Nếu cô chuyên tâm quan sát tôi làm việc thì sẽ tự hiểu thôi. Đi làm việc đi. Những dấu vết này lung tung lộn xộn, lối vào duy nhất để tội phạm có thể vào được chính là… Bất ngờ chưa? Không ngờ tôi sẽ tới đây tìm cô phải không? Anh là ai? Cô à, chuyện này không đơn giản đâu. Mong cô phối hợp chút, được không?

    Tôi thật sự không thể nói với cậu. Hay là thế này đi, cô à. Bỏ qua chuyện dấu vết Rắn Naga đã. Tấm vé số, cô đã trúng hai triệu baht đó. Có thể tiết lộ bí quyết cho cháu được không? Giờ tôi cũng hối hận lắm rồi.

    Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi có thể không lấy hai triệu baht đó. Tôi chỉ cần Wan, con gái tôi trở về. Cô ơi, khăn giấy ạ. Hôm qua tôi đã đến chùa Rắn Naga quỳ xin, thần linh nói với tôi rằng

    Ngài đã đưa con gái tôi đi và sẽ chăm sóc tốt cho nó. Cô nói tiếp đi ạ. Tôi mong là con gái tôi sẽ được sống cuộc sống hạnh phúc. Hi hi, ha ha ha. Tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Tốt nhất là chúng ta đừng đi quấy rầy nó nữa.

    Cô à… Thế này đi, thế này đi cô. Cho cháu hỏi ngày lành để chơi xổ số với ạ. – Cậu muốn đi hôm nào cũng được. – Đừng mà cô. Được chưa? Wan là con gái riêng của chồng cô à? Xin lỗi. Phải. Từ khi bố nó qua đời,

    Tôi và Wan ngày càng thân nhau, nương tựa vào nhau như mẹ con ruột vậy. Cô bắt đầu mua xổ số từ bao giờ? Mấy năm rồi. Cháu thấy quanh đây có rất nhiều người mua xổ số. Cô có qua lại với họ không? Hoặc là từng mua xổ số ở chỗ họ?

    Chưa bao giờ. Tôi và Wan vừa mới chuyển tới đây không lâu, không quen với họ. Cậu sẽ bắt tôi vì chuyện xổ số ngầm sao? Không đâu. Chỉ là hỏi chuyện thu thập thông tin theo lệ thôi. Wan là một cô bé thích chụp ảnh à? Phải.

    Wan nhà tôi thích chụp ảnh gia đình nhất. Nhưng không có ảnh chụp chung với cô. Cô nghĩ sau khi Rắn Naga bắt Wan đi, liệu cô bé có vui vẻ như trong ảnh không? Tôi nghĩ nó được thần linh đưa đi chăm sóc, chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn đi theo tôi.

    Chúng ta đến ngôi miếu hoang cô Mary cầu nguyện đi. Có lẽ sẽ phát hiện ra manh mối mới. Đội trưởng, đây chính là chùa Rắn Naga. Đi bên này. Ta. Có. Lục soát xung quanh xem. Vâng. Chú Han. Đi đâu đấy? Đi đâu đấy? Nằm xuống. Muốn chạy hả? Xin lỗi.

    Nhìn kỹ cho tao. Đây chính là kết cục của đứa nào muốn chạy. Muốn chạy hả! Muốn chạy hả? Muốn chạy hả? Cho mày chạy này. Muốn chạy phải không? Mày đánh hả? Dạ phải. Mày biết tao tốn bao nhiêu tiền cho chúng nó không?

    Xin lỗi ông chủ, cô ta muốn chạy trốn nên tôi mới dạy dỗ cô ta. Nghe đây. Chúng mày đi lấy đồ ăn và nước uống cho bọn nó, hầu hạ cho tốt vào. Nếu không kết cục của chúng mày sẽ giống nó. Xử lý nó đi. Vâng, ông chủ. Nghe kỹ đây.

    Chúng mày đều là vật tế được dâng cho Rắn Naga, đừng có nghĩ đến việc chạy trốn. Mày có trốn thế nào cũng không thoát được đâu, bởi vì lời nguyền của Rắn Naga sẽ luôn bám theo mày. Xong việc rồi nhỉ? Vậy chúng tôi đi trước. – Đi. – Đi.

    Báo cáo đội trưởng. Thế nào rồi? Đã lục soát khắp nơi. Ngôi chùa này đã bỏ hoang rất lâu rồi, không phát hiện dấu vết có người ra vào. Trống không sao? Đúng ạ. Bãi đất trống ngoài chùa có rất nhiều dấu vết của người đến dâng lễ trước đó.

    Trong những chứng cứ mà chúng ta phát hiện được cũng có thứ giống nến thơm được tìm thấy ở nhà bà Mary. Xem ra đúng là bà ấy từng đến đây cầu nguyện. Chỗ này ở trong rừng hẻo lánh nhưng may mà chúng tôi vẫn tìm được hai nhân chứng.

    Bọn họ nói đúng là bà Mary từng đến vào buổi tối, nhưng không có nhân chứng nhìn thấy bà Mary đến đây vào thứ tư tuần trước. Mọi người có thấy lạ không? Khi chúng ta ở nhà bà Mary

    Thì không thấy bất kì bùa hộ mệnh và tượng gì liên quan đến Rắn Naga, thậm chí ngay cả dây chuyền mặt Phật cũng không thấy nhưng bà ấy luôn miệng nói mình đã cúng bái Rắn Naga như thế nào. Đáng nghi thật. Lạ đấy. Chúng ta về thôi,

    Có lẽ không thu hoạch được gì ở đây rồi. – Rõ. – Rõ. Cô sao vậy? Anh là ai? Cô không nhớ ra thật à? Mới có mấy ngày. Có lẽ hôm đó tôi ăn mặc không trang trọng lắm. Nhìn này. Nhớ ra chưa? Có lẽ bây giờ biết tôi là ai rồi nhỉ? Câu tiếp theo cô muốn hỏi là tôi đến đây làm gì, đúng không? Anh nói anh đang tìm tôi là để tôi cảm thấy anh đã mất nhiều công sức mới gặp được tôi,

    Anh bảo tôi xem ảnh là để khoe khoang lượng fan, mọi việc anh làm đều là để tôi có ấn tượng tốt về anh. Đừng theo đuổi tôi. Cô Wita thẳng thắn thật đấy. Vậy thì… Hay là hôm nay chúng ta ra ngoài ăn nhé? Tôi muốn dẫn cô đi ăn.

    Tôi không thích anh, cũng không cần biết anh đến đây làm gì. Anh phải đi khỏi đây ngay bây giờ. Bởi vì nơi này không cho phép người không phận sự vào. Ồ, người không phận sự. Nếu là người bình thường thì có lẽ như vậy nhỉ?

    Nhưng với tư cách là người thừa kế của gia tộc quyên góp cho đội các cô, tôi nghĩ có lẽ sẽ có vài trường hợp ngoại lệ. Theo tôi thấy, tôi tin mỗi bàn làm việc, kể cả mỗi một hàng chữ trong tài liệu tôi đều nên có quyền sở hữu, đúng chứ?

    Còn chưa nói xong mà, cô đi đâu vậy? Tôi có việc phải làm. Việc gì? Tôi có thấy ai trong văn phòng đâu? Có ai không? Bọn họ đến hiện trường cả rồi, đúng không? Cô định bắt tay vào điều tra thế nào? Chứng cứ hiện trường đã được đưa về đâu.

    Không phải sao? Thấy không, tôi rất quen với quy trình xử lý vụ án của cảnh sát các cô. Có lẽ lâu rồi anh chưa đến đây nhỉ? Cho nên không biết bây giờ cảnh sát làm việc thế nào. Đây không phải là công ty Silver Sea sao? Xảy ra chuyện gì thế? Cô muốn xem băng ghi hình của CCTV à? Còn gọi điện thoại nữa. Đã là thời đại nào rồi. Đợi cô lấy được băng ghi hình, tội phạm đã trốn mất dạng rồi. Này.

    Anh có thể im miệng trong hai phút giúp tôi được không? Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, quy mô kinh doanh của nhà máy rất nhỏ, muốn làm việc gì cũng phải nộp đơn cho chú Sanchai. Có điều cô không muốn nghe cũng không sao. – Tiếc thật. – Đợi đã. Anh

    Quen ông chủ của nhà máy đó sao? Đúng vậy, ông ấy là một trong những nhà cung cấp của tôi, nhưng mà cô không muốn biết đâu nhỉ, dù gì đây cũng là chuyện của người không phận sự. Tôi vẫn nên về thì hơn. Ta.

    Sau khi về văn phòng, tôi muốn có được băng ghi hình ngay lập tức. Rõ. Với cả, cậu điều tra cẩn thận bà Mary, phải biết được thói quen và phạm vi hoạt động của bà ấy, chú trọng điều tra hành động của bà ấy trong một tháng gần đây.

    – Được. – Tốt. Tôi về rồi đây. Cuối cũng cũng quay lại rồi, Ning. Phải. Ning, Ming, giúp tôi điều tra chuyện vé số. Sao cơ? Bình thường bà Mary ít qua lại với hàng xóm, nhưng nếu nhắc đến chuyện vé số thì có lẽ người quanh đó đều biết.

    Không phải cậu nói bà Mary rất thân với những người mua vé số sao? Có lẽ sẽ không khó để điều tra. Nhưng theo lời bà ấy, nếu bà ấy đã trúng vé số thật, vậy có trúng cũng là vé lậu, không phải vé số hợp pháp của chính phủ.

    Nhưng mọi người thử nghĩ xem, nếu bà ấy thật sự trúng hai triệu baht thì tại sao đồ dùng trong nhà mà chúng ta thấy đều cũ kỹ đến thế, cũng không sắm thêm thứ gì mới hay bất cứ món nào có thể nâng cao mức sống của bà ấy?

    Không phải tôi coi thường bà ấy, chỉ là với người bình thường mà nói, nếu trúng được nhiều tiền đến thế, có lẽ sẽ mua nhà hoặc mua xe, chí ít cũng mua một ít vàng. Cho nên bây giờ đội trưởng nghi ngờ chuyện trúng giải là nói dối sao?

    Nếu là nói dối, cũng có thể hiểu được tại sao phải nói dối cả chuyện con gái mình. Đúng. Ơ Wita, sao vẫn chưa về nhà? Tôi… Muốn giải thích gì sao? Chà, hung dữ vậy. Tôi đến tìm cô Wita là để cảm ơn hôm đó cô ấy đã cứu mạng người nhà tôi, cũng nhân tiện đến thăm chú Indesh, ngài cục trưởng của nơi này. Ta. Có.

    Cậu giúp tôi gọi điện cho cục trưởng, – nói có người đến thăm ông ấy. – Rõ. Nhớ chuyển lời với ông ấy là Sen của gia tộc Zaiyongdanacai, chắc chắn cục trưởng sẽ nhớ. Anh Sen, theo tôi anh nên về trước đi.

    Không đi được cô Wita à, tôi còn chuyện chưa làm xong, cần phải gặp mặt chú ấy đã. Cục trưởng nói vừa xong việc, đang trên đường đến. Hoàn hảo. Anh cứ đợi tự nhiên. Còn cô, thu dọn đồ về nhà. Vâng. Về sao? Vào đi. Băng ghi hình của CCTV.

    Nhanh gớm nhỉ, quay về còn chưa tới năm phút. Do Wita lấy được đấy. Sau khi cô ấy biết chứng cứ ở hiện trường vụ án đã bị phá hoại thì lập tức tìm kiếm manh mối mới, nói là nhờ mối quan hệ của cậu ấm đó,

    Chúng ta mới nhanh chóng có được tư liệu như vậy. Đội trưởng không khen Wita sao? Cô ấy đã phân tích giống anh vài lần rồi. Đội trưởng. Đội trưởng. Này. Quà của nữ cảnh sát mới. Không cần hoang mang, chỉ là chúc mừng em gái duy nhất của anh có công việc mới thôi. Chiếc đồng hồ đeo tay này siêu tốt đó. – Anh cũng đeo một chiếc. – Wasu. Đừng nói nhiều thế, em còn phải làm việc. Wita,

    Không thể nghỉ ngơi một lát sao? Anh thấy em ngồi đây gần một tiếng rồi đó. Xem gì vậy? Chỉ nhìn mấy người này đi qua đi lại thôi hả? Nhìn mấy người này đi qua đi lại có thể cứu mạng một cô bé đấy. Nhìn đi.

    Ngoài cái này cũng chẳng có gì mà. Một người đi vào từ khung hình này rồi lại đi ra từ khung hình khác. Không tin thì em nhìn người này đi. Ơ… Nhìn thấy chưa? Thấy rồi. Xinh. Xinh quá. Em tìm ra manh mối rồi. Wita, quên đồ hả?

    May đấy, tôi đang định đóng cửa. Đội trưởng về nhà rồi à? Tôi cũng không biết. Vốn dĩ đội trưởng đang xem băng ghi hình, tự dưng lại ra ngoài, cũng không nói là đi đâu. Cô có gì muốn nói với đội trưởng à? Thì…

    Nếu tìm được một người có thể làm nhân chứng, chúng ta có cần xin đội trưởng duyệt không? Hay là có thể đến tìm nhân chứng đó luôn? Đúng vậy. Tôi phát hiện trong băng ghi hình có một cô gái mặc áo màu be,

    Lúc xảy ra vụ án, có lẽ cô ấy ở hiện trường. Thực ra mọi chuyện đều phải báo cáo với đội trưởng trước và được anh ấy duyệt mới được. Nhưng đội trưởng ra ngoài gấp như vậy, chắc sẽ không liên lạc được với anh ấy ngay đâu.

    Nếu cô cho rằng người đó có thể làm chứng thì tôi giúp cô tra xem cô ấy là ai. Nhưng phía đội trưởng… Hai người luôn có suy nghĩ giống nhau. Lần này chắc đội trưởng và cô cũng không nghĩ khác nhau mấy.

    Hôm nay đúng lúc tôi đã làm được một phần mềm, có thể hỗ trợ chúng ta tìm kiếm người xuất hiện trong video giám sát. Tôi giúp cô theo dõi xem cô ấy là ai. Có lâu lắm không? Hai tiếng. Được. Vậy tôi lấy về nhà làm nhé.

    Lát nữa tôi đóng cửa giúp anh là được. Đừng làm bừa đó. Sao cô lại ở đây? Nhà máy này bị cưỡng chế tạm ngừng sản xuất, vì thế số xe được sử dụng này chắc chắn có mục đích khác. Sau khi xem băng ghi hình, anh đã biết bọn họ cố ý dừng xe để che camera ở đầu khác.

    Rất có thể những chiếc xe này… Cô. Dừng tay! Cô ra ngoài làm gì? Nguy hiểm lắm. Cô sao vậy hả? Tôi hỏi cô, sao cô lại ở đây? Nơi này có hơn 15 chiếc xe, có lẽ trên mỗi chiếc xe không chỉ có một người.

    Tức là chắc chắn bọn họ có không dưới 15 người. Nếu lúc này đội trưởng một mình tấn công sẽ rất nguy hiểm. Cậu. Nhưng tôi đến không phải vì vụ án này. Vậy… Sư Tử Đen. Cẩn thận. Wita! Ai cho phép cô đi làm nhiệm vụ hả?

    Tôi đến không phải vì công việc. Tôi đến là để nhắc nhở đội trưởng. Nhắc nhở sao? Giờ tôi vẫn là cảnh sát, bảo đảm an toàn cho mọi người là trách nhiệm của tôi, bao gồm cả lãnh đạo. Ý cô là lúc này cô đang bảo vệ tôi hả?

    Chỉ dựa vào người mới chạy có 50m đã nhũn chân như cô sao? Tôi đi bộ bình thường cũng nhanh hơn cô. Dù tôi không thể dùng vũ lực chế ngự kẻ địch, bảo vệ người khác, nhưng tôi có thể ngăn chặn nguy hiểm có thể xảy ra bằng việc phân tích.

    Cô nghe đây cho tôi. Tôi không cần. Sư Tử Đen là ai? Tại sao khi nghe thấy cái tên này anh lại khựng lại? Hình như từ này có ý nghĩa đặc biệt. Còn nữa, vai trái của anh không hề bị tấn công,

    Có lẽ do sai lầm khi tránh né dẫn đến vết thương cũ tái phát. Vết thương cũ và Sư Tử Đen liên quan gì tới nhau? Cô đủ rồi đấy! Nếu cô muốn phân tích thì về phân tích manh mối vụ án ấy.

    Nếu không tôi sẽ rút ngắn thời gian sát hạch của cô còn hai tháng. Nếu ý anh là vụ án của cô Mary thì tôi đã tìm ra nhân chứng quan trọng rồi. Chuyện này phải cảm ơn Wita đó. Mới có một ngày mà đã tìm ra nhân chứng, đúng là quá đỉnh.

    May mà có Ta giúp tôi tìm được cô Mu. Thằng nhóc Ta này, chẳng thấy cậu ta giúp chúng ta gì cả. Cô Mu có mặt tại hiện trường lúc xảy ra vụ án đã đến rồi. Cô ấy không nhìn thấy à? Thế này thì nhìn thấy gì chứ! Băng nhóm Rắn Naga

    Buôn người xuyên quốc gia, lừa bán thiếu nữ vị thành niên với mục đích thao túng mại dâm xuyên quốc gia. Tính chất của băng nhóm giống như những tín đồ thờ phụng Rắn Naga, trên cơ thể mỗi người đều có hình xăm Rắn Naga. Vụ án Luger

    Bị Sư Tử Đen bắn chết, một phần đàn em đã bị bắt, vụ án băng nhóm Rắn Naga kết thúc. Lẽ nào băng nhóm đó vẫn chưa bị diệt trừ? Eig.