Tầng 11 Biến Mất Tập 09 | Phim Cảnh Sát Phá Án Đáng Xem | iQIYI Vietnam

    Đội ngựa, mời. Cứ nhìn tôi như vậy làm gì? Anh uống rượu à? Tôi nói cho cậu biết, rượu này là phiên bản giới hạn. Thật sự không tệ. Thử xem. Tại sao lại giết Triệu Minh Lượng? Cậu nói xem. Giết người không phải chuyện nhỏ. Đầu năm cục thành phố

    Đã có nhiệm vụ phải phá án mạng Cũng chưa chắc. Vậy phải xem điều tra thế nào. Mạnh Xuyên Sinh. Tôi sẽ không vì bảo vệ cô mà cắt đứt cuộc đời nghề nghiệp của tôi. Câu này nói không sai. Tôi cũng hy vọng sự nghiệp của anh thuận lợi.

    Tiền đồ như gấm. Như vậy sau này chúng ta mới có thể ở bên nhau. làm việc thật tốt. Đúng không? Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi. Đừng làm lớn chuyện nữa Khúc Giang Hà tuy bây giờ bị hạ đày Nhưng theo hiểu biết của tôi về anh ấy

    Anh ấy tuyệt đối sẽ không dừng tay như vậy. Hôm qua anh ấy đột nhiên đến nhà tôi ăn cơm. Ý của anh là anh ấy nghi ngờ anh sao? Tôi không biết. Nhưng cảm giác của tôi rất không tốt. Vậy cũng có thể là anh đa nghi rồi.

    Tôi hiểu con người em trai tôi. Cậu ấy lúc nào cũng hoảng hốt như vậy. Còn cả bồ câu Nghiêm Nghiêm mới điều đến nữa. Ngoài điều kiện gia đình không bình thường, năng lực nghiệp vụ cũng không tệ. Chính là cô ấy dựa vào thân hình bước đi

    Để xác định hung thủ giết chết Triệu Minh Lượng. là một cô gái. Chuyện này là thế này. Còn vụ án 9.19? Bây giờ không tiến hành được nữa. Nhưng đã đem vụ án Jo Minh Lượng bị hại và vụ án cảnh sát giả của Jo Minh Lượng.

    Cậu quản lý Xã hội Khâu đi. Đừng để nó chạy lung tung. Tôi tìm người nói với anh ấy. Vào đi. Chủ tịch. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. Đội trưởng Mã ở đây đợi cậu lâu lắm rồi. Mau ngồi xuống, mau mau. Tôi vừa ra ngoài mua quà,

    Nên mất chút thời gian. Cậu xem trên bức ảnh này là ai. Khả năng che giấu của tôi kém như vậy. Sao lại bị camera quay được nhiều ảnh như vậy? Sau này đừng để tôi nhìn thấy anh trong camera nữa. Vâng, vâng, vâng, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý.

    Xin lỗi. Em vừa ra ngoài là mua quà cho chị dâu. Em tự chọn đấy, chắc chắn chị ấy sẽ thích. Giúp tôi mang cho cô ấy. Làm gì vậy? Đến rồi. Nào, ngồi xuống. Thích không? Đẹp quá. Không phải em nói luôn muốn có một bình hoa thủy tinh sao?

    Lô sản xuất ở Nga Thành này chất lượng tốt nhất. Cắm hoa với vợ tôi tuyệt đối đẹp. Cảm ơn chồng. Dây chuyền này rất hợp với da của anh. Thích không? Em nghĩ đeo lên cũng chỉ có chuyện như vậy thôi. Trông cổ em thô lắm. Thôi bỏ đi.

    Bà xã, em về rồi đây. Em yêu, cảm ơn em đã cho anh bất ngờ. Cô ấy có thích món quà nhỏ tặng em dâu không? Rốt cuộc anh muốn nói gì? Hợp tác. Tôi không muốn đội mã làm trái nguyên tắc. Tôi chỉ muốn anh thay đổi nguyên tắc. Alo, vợ à.

    Sao em ra ngoài cũng không nói với anh? Đột nhiên có vụ án. Thấy anh ngủ ngon cũng không nỡ gọi em. Muộn thế này rồi còn phải làm việc. Chồng vất vả quá. Trước khi anh về thì nói với em nhé. Anh nấu đồ ăn đêm cho em ăn.

    Được, cảm ơn nhé. Hỏi Triệu Minh Lượng đúng không? Tôi quen. Trước đây là một thôn trưởng của chúng tôi. Nói ra thì anh ấy còn là em rể họ tôi. Mấy hôm trước không phải chết vì tai nạn xe sao? Đồng chí cảnh sát. Đã bắt được hung thủ chưa?

    Em họ tôi rất đáng thương. Các người phải cho chúng tôi một lời giải thích chứ. Sao cậu biết Triệu Minh Lượngbị người ta giết? Bên ngoài đồn đấy. Truyền thế nào? Tự đi nghe ngóng đi. Thực ra hôm nay gọi cậu đến không phải là hỏi chuyện của Triệu Minh Lượng.

    Chúng ta nói chuyện khác đi. Nói gì? Nói chuyện. Trần Xuân Phượng. Trần Xuân Phượng. Không quen. Nếu tôi không có chứng cứ thì sao? tôi cũng sẽ không hỏi anh như vậy. Tôi hỏi anh câu cuối cùng. có quen Trần Xuân Phượng không? Trần… Tôi nghe thành Trình Xuân Phượng. Quen, quen.

    Chúng tôi cùng một thôn. Trước đây hai chúng tôi từng có đối tượng. Người ta như cậu có thể thích cậu sao? Cảnh sát Tak. Tôi thế này thì sao? Vậy còn hơn cô ấy gả cho một người què bán cá. Vậy cũng không mạnh hơn anh chút nào.

    Vị cảnh sát này rất hiếm gặp. Tôi, tôi hỏi thăm một chút. Người có tiêu chuẩn như em Cậu phải chọn kiểu gì? Khâu Kiến Thiết. Đừng ngắt lời. Tôi hỏi anh có gặp mặt bao giờ chưa? Chưa. Được. Vậy tôi nhắc nhở cậu,

    Tại sao nhà Trần Xuân Phượng lại có máu của anh? Máu của tôi. Không dám nói. Là thế này. có một ngày tôi đã gặp Trần Xuân Phượng. Đúng không? Cô ấy chuyển đồ về nhà. Nhiều đồ lắm. Tôi nghĩ tôi phải giúp một việc. nên tôi chuyển đến nhà cho cô ấy.

    Kết quả là vừa vào nhà, cô ấy liền cởi quần áo của ta. Ta nói này Xuân Phượng. Con bình tĩnh. Tôi là người đàng hoàng. Anh đừng hòng. Cứ đi đi lại lại cô ấy liền ấn ngã tôi. Trên mặt đất có thể có thủy tinh,

    Thì có thể tay ấn vào kính là bị rạch. Được. Nào, nào. Để ta xem vết thương của ngươi thế nào rồi. Nào. Không. Một miếng nhỏ. Bây giờ đã khỏi rồi. Bỏ chân xuống. Khâu Kiến Thiết. Cậu nói xem chúng ta đã là bạn cũ rồi.

    Cậu không thể nói thật với tôi sao? Tôi nói thật mà. Không phải. Cậu nói xem các cậu ngày nào cũng đuổi theo tôi làm gì? Còn nữa, tôi nghe nói Khúc Giang Hà này được điều đến đồn cảnh sát Kim Đảo Ngày nào cũng ăn uống linh tinh

    Bữa ăn không có 10 nghìn tệ không xuống được. Tôi chưa ăn bao giờ, đúng không Bố Khúc Giang Hà bị bệnh nhập viện Trước sau ít nhất cũng phải tốn hơn một triệu Lấy đâu ra nhiều tiền thế? Đó đều là Mạnh Xuyên Sinh đưa mà.

    Mạnh Xuyên Sinh còn tặng Khúc Giang Hà. một chiếc du thuyền nữa. Đang câu cá ở đó. Nói chuyện của cậu đi. Nói linh tinh gì vậy? Nói bậy. Người hỏi ta cũng là các ngươi. Người không tin tôi cũng là các người. Tự đi điều tra đi.

    Khâu Kiến Thiết thừa nhận đã đến nhà Trần Xuân Phượng. Trên tấm kính nhà Trần Xuân Phượng, mẫu máu được lấy ra chính là của anh ấy. Nhóm máu của cặp song sinh cùng trứng. giống với axit hạt nhân thoát oxy. Hôm đó khi có báo cáo kiểm tra,

    Tôi đã nghĩ có một khả năng. đối phương cũng có thể là xã hội Khưu. Đúng vậy. Nếu anh ấy là Khâu Kiến Thiết, thì chỉ là một tên lưu manh. Tại sao Trần Xuân Phượng không dám báo cảnh sát? Hai người đi điều tra xem

    Bối cảnh xã hội của Trần Xuân Phượng. xem cô ta có quan hệ gì với hai anh em này. Vâng, vâng. Cục trưởng Nghiêm bảo chúng tađiều tra quan hệ xã hội của Trần Xuân Phượng. Hai chúng ta đến đây làm gì? Chỉ vì mấy câu của Khâu Kiến Thiết

    Anh ấy nói mà anh cũng tin à? Không phải anh ấy nói là… Alo. Bận gì thế? Đang bận câu cá. Anh nói em nghe, Cơm này con phải ăn thật đấy. Là núi Herryeon này lo liệu. Các cậu ăn một đám ông chủ lớn đi.

    Một cảnh sát nhỏ nhoi như tôi đừng góp vui nữa. Tôi không quan tâm cậu làm gì,cậu chính là em trai tôi. Bây giờ cũng là cổ đông của hòa bình. cũng cần thiết. gặp mặt các cổ đông khác. Cậu nói xem. Được, tôi qua ngay đây. Được rồi, gặp lại sau.

    Anh làm gì vậy? Sư phụ. Sư phụ. Trùng hợp vậy. Đến ăn cơm. Đúng là rất trùng hợp, còn mọi người? Chúng tôi cũng đến ăn cơm. Một bữa ở đây không rẻ đâu. Nỗ vốn cho bạn gái thật đấy. Tiền lương của anh cũng không cao hơn tôi bao nhiêu. Đúng không?

    Tôi có người mời. Làm việc đi. Đợi chút, sư phụ. Có người mời. Được. Anh dẫn theo đồ đệ đi cùng đi. Vừa hay để ta tiết kiệm chút tiền. Được, đến đi. Cảm ơn sư phụ Giám đốc Bàng Hoan nghênh cục nhạc Hoan nghênh, hoan nghênh. Tôi giới thiệu với anh.

    Đây là đồ đệ Trác Việt của tôi. Đây là bạn gái của anh ấy Đều là người của đội điều tra hình sự cục thành phố Xin chào Hoan nghênh, hoan nghênh, hoan nghênh Tổng giám đốc Bàng ở đây Mấy người còn lại đều đến đủ rồi, chỉ còn anh thôi

    Đi, đi, đi. Đi. Cục Khúc. Đến rồi. Anh. Xin lỗi đã để anh đợi lâu. Cục Khúc. Tôi đang câu cá đây. Bị đại ca tôi lôi đến rồi. Đừng giải thích, mau đến đây. Tôi ngồi đây. Mọi người ngồi đó đi. Ngồi bên kia, bên kia. Hai vị này là…

    Đồ đệ của tôi xuất sắc. Đó là bạn gái Mai Tuyết của anh ấy. Đều là người của chi đội điều tra hình sự Mau, mau, ngồi đi, ngồi đi Được rồi. Người đến đủ rồi chúng ta bắt đầu. Hôm nay là trò Lão Hyuk này bày ra.

    Vậy cậu biểu diễn trước đi. Nào. Đừng, đừng. Bình lớn. Anh đi cùng em một ly. Ý nghĩa một chút là được rồi. Vậy tôi phải qua đó, tôi phải qua đó. Nào. Uống trước đã. Cạn ly. Được. Được, rất tốt. Biết hai vị cảnh sát không được uống rượu.

    Tôi đến rót nước. Đây là gì vậy? Con gái đừng uống rượu nữa. Uống chút nước hoa quả đi. Trác Việt. Anh phải uống chút rượu chứ. Bao nhiêu tiền bối đều ở đây. Được, tôi uống một ly. Tôi kính các vị một ly. Được, nào. Thế nào?

    Lương thực rượu không lên đầu. Chơi một vòng đi. Đánh một vòng, đánh một vòng. Đừng mà. Món này còn chưa ăn miếng nào. Rượu ngon chúng ta cũng phải uống từ từ. Mau ngồi xuống, ngồi xuống. Uống từ từ thôi. Lát nữa gọi. Nào, ăn đi, ăn đi. Bình tĩnh.

    Có chuyện này có thể phải nhờ anh. Chuyện gì? Khâu Kiến Thiết lại bị bắt rồi. Sao lại bị bắt rồi? Không biết. Nói là triệu tập. Nhưng đến giờ vẫn chưa thả người ra. Gọi điện thoại đi. Alo. Tôi nghe nói Khâu Kiến Thiết lại bị bắt rồi. Không phải bắt.

    Mà là mang đến phối hợp hỏi thăm. Anh hỏi được gì chưa? Không hỏi ra còn không mau thả người. Trước đây cũng là anh yêu cầu thả người. Bây giờ anh vẫn chưa hỏi ra thì mau thả đi. Được. Vậy thả người ra đi. Cảm ơn. Alo cục trưởng Nghiêm

    Thả Khâu Kiến Thiết ra đi. Được. Đỡ hơn chưa? Ngươi tưởng ngươi là sư phụ của ngươi nhất định phải khoe khoang. Sư phụ. Cái con khỉ. Tôi tin tưởng anh ấy như vậy. Không ngờ anh ấy lại là người như vậy. Ngươi nói xem,

    Hắn xứng làm sư phụ ta ở điểm nào? Ngươi nói đi. Anh uống rượu à? Anh bảo Thịnh Lợi Á đưa em về. Không cần, không cần. Tôi tự về, cục trưởng Khúc. Cùng đi. Tôi đã sắp xếp xong rồi. Thật sự không cần. Đi thôi, thật sự không cần.

    Hôm nay là sinh nhật Thất Nguyệt Tôi mua quà cho cô ấy để trên xe rồi Lát nữa khi anh đưa Kang Ha về cậu mang quà qua đó cho cô ấy. Anh không đi sao? Tôi còn một ván nữa. Chắc xong việc cũng muộn lắm rồi.

    Cậu chăm sóc cậu ấy cho tốt. Đi, đi, đi. Vẫn khó chịu à? Này, uống chút nước đi. Cảm ơn. Anh nói đi. Uống một bữa rượu lớn không những bảo anh đưa em về, đến nhà chúng tôi còn để anh chăm sóc tôi. Không thích hợp lắm. Không sao.

    Biết tửu lượng của anh kém. Không phải chủ tịch luôn dặn dò tôi phải chăm sóc em thật tốt sao? Không phải phải phải chăm sóc tốt cho anh sao? Uống chút rượu rồi nói linh tinh. Cái đó… Có phải huynh có tình cảm với đại ca ta không?

    Đều nhìn ra anh thích anh cả em. Anh cả tôi cũng không biết nghĩ thế nào. còn muốn làm mối cho hai chúng ta. Làm mối cho hai chúng ta thì sao? Không phải anh ấy luôn muốn em có một chốn về tốt sao? Vậy cái gì là chốn về tốt?

    Cậu nói cậu xem, nhan sắc cao, thu nhập cao, học lực cao. Còn tôi Một cảnh sát nhỏ từng phạm lỗi Hai chúng ta hợp nhau ở đâu? Với đại ca ta mới gọi là chốn về tốt. Với anh ấy? Tâm tư của anh ấy toàn tập trung vào công việc.

    Làm sao với anh ấy? Em nghe anh nói. Anh phải tìm cơ hội biểu đạt với anh ấy chứ. Được rồi, không nói chuyện này nữa. Nói chuyện khác. Tôi nghe anh tôi nói một câu. Chính là cậu, lúc cậu còn nhỏ không lớn lên trong nước. Vâng.

    Trước đây tôi đều ở Việt Nam. Sau 14 tuổi mới đến Trung Quốc. Thành phố nào Việt Nam? Hồng Kông. Tôi biết Hồng Kông. Tôi đã đi phá án. Nơi tốt. Tôi nhớ ở đó có một món ăn vặt nổi tiếng. Ngon lắm. Cái gì mà kem gì đó nhỉ? Vâng.

    Sữa sầu riêng. Đúng, đúng, đúng, ngon lắm. Ấn tượng sâu sắc. Đúng là giống như đại ca của cậu. Anh ấy cũng thích ăn cái này. Vậy sao? Không nói nhiều với anh nữa. Lát nữa còn có cuộc họp nữa. Ăn cả cái này đi. Cảm ơn, cảm ơn. Món quà này

    Là chủ tịch Mạnh mang cho Thất Nguyệt Còn một phần nữa. Chuyển giúp tôi nhé. Đi thôi. Hỏng rồi. Anh nói xem đầu chó của tôi Người làm bố mà quên sinh nhật con gái quên đến chết đi được. Chỉ nghĩ đến uống rượu thôi. Không sao. Anh đem cái này của tôi

    Nói là chuẩn bị cho cô ấy là được rồi. Vậy sao được? Cái này không hợp, thật sự không hợp. Bây giờ đặt bánh có kịp không? Khi nào cô ấy tan học? Nửa tiếng nữa cũng được. Nửa tiếng chắc chắn không kịp đâu. Bánh kem này gửi đến

    Cũng phải một hai tiếng nữa rồi Có phải nhà em có sầu riêng không? Sao thế, có ý gì Làm cho Thất Nguyệt một tầng sầu riêng Cậu làm đi Tôi làm. Không phải, không phải anh còn họp sao? Không họp nữa. Chuyện này quan trọng. Cái gì nhỉ

    Cô mua cho Thất Nguyệt một cái Tôi đi xem sao, ban công thì sao? Bên cạnh anh cả em có người phụ nữ như chị. đúng là phúc của anh ấy. Nhưng tôi không thích Sa Kim lắm. Tại sao? Nhìn đã thấy dã tâm rồi. Bây giờ nghe lời lắm.

    Không giống kiểu người ở bên cạnh anh cả. Vậy giám đốc Sa cũng là người từng đánh giang sơn với chủ tịch. Đánh giang sơn chưa chắc có thể giữ được giang sơn. Ít nhiều tôi cũng hiểu người này. Một người làm kỹ thuật có thể lăn lộn đến vị trí này.

    Không đơn giản. Sao anh lại nói với tôi những điều này? Huynh là người đại ca ta tin tưởng nhất. Tìm cơ hội nhắc nhở anh ấy. Cô bồ câu. Có thể nói cho tôi biết huynh tặng ta món quà gì không? Anh đã hỏi cả đường rồi.

    Lát nữa lên mở là biết ngay mà. Vậy con nói xem bố, bác họ sẽ tặng con cái gì? Vậy cũng là về nhà là có thể nhìn thấy mà. Tối nay cô bồ câu nấu một bữa thịnh soạn. Được không? Chê cô bồ câu nấu cơm không ngon đúng không? Hết rồi.

    Chỉ thiếu chút mùi vị đó thôi. Đùa em thôi. Tối nay chúng ta ra ngoài ăn món ngon nhé. Được không? Được. Được. Đi. Chị xinh đẹp, Thất Nguyệt Chào cục trưởng Nghiêm Xin chào. Bố. Quà của con đâu? Đây, đây, đây. Vừa, vừa làm xong. Bố biết làm thiên tầng sầu riêng.

    Chị xinh đẹp, chị làm đúng không? Không phải. Ý tưởng của bố em Chị ở bên cạnh giúp một việc. Em đợi chị một lát, Tiểu Thất Nguyệt. Chỗ chúng tôi cũng có một cái bánh kem. Thế nào? Tiểu Thất Nguyệt. Cái này Là quà bác con chuẩn bị cho con.

    Đây là quà chị chuẩn bị cho em. Sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn bác cả và chị. Vậy… Em đi họp đây. Đúng, mau đi đi, mau đi đi. Đừng chậm trễ nữa. Tạm biệt cục trưởng Nghiêm Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt chị. Em, cái này không cần đâu.

    Ăn, không ăn được. Anh đi ăn với em đi. Muốn ăn gì, anh nói đi. Anh Hải. Anh Hải. Có gì dặn dò? Xã hội Khưu đã liên lạc với anh chưa? Xã hội Khâu. Anh ta không truy nã tội phạm sao? Anh ta liên lạc với tôi làm gì?

    Anh có ý gì? Tôi không có ý gì. Ra-Hae. Đừng có nể mặt mà không nể mặt. Cậu cũng không nhìn xem đây là đâu. Sao thế? Ngại quá. Anh Hải. Lần này anh muốn chơi tôi thế nào? Tôi chỉ nhắc nhở cậu thôi. Sắp đến một tháng rồi.

    Lần sau gọi điện là được. Xin lỗi. Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin đợi một lát. Chào mọi người. Chào anh. Xin hỏi anh tìm ai? Tôi tìm giám đốc Sa Kim. Vậy phiền anh gọi điện cho giám đốc Sa của chúng tôi. để xác nhận.

    Tôi đã gọi điện cho anh ấy. Anh ấy, anh ấy không nghe máy. Nhưng chúng ta là bạn tốt mà. Không phải, con người cậu sao lại cứng đầu như vậy chứ? Tôi phát hiện Giám đốc Sa, giám đốc Sa. Qua đây, qua đây. Làm gì thế này?

    Giám đốc Sa, anh có quen người này không? Giám đốc Sa. Không quen. Giám đốc Sa, giám đốc Sa. Sa Kim. Thả ta ra. Sa Kim. Sa Kim. La Hải đó ngày nào cũng gây phiền phức cho tôi. Con mặc kệ à? Trần Nhi, Dạo này vất vả cho con rồi.

    Chú nói gì vậy? Không phải tôi nên làm sao? Hôm nay là sinh nhật cháu gái tôi. Anh mua quà giúp tôi rồi chứ? Mua xong từ lâu rồi, anh yên tâm đi. Cảm ơn. Khách sáo rồi. Lát nữa khi về nhà, tiện thể mang qua cho cô ấy luôn. Cảm ơn.

    Ông ơi. Ông ơi Thất Nguyệt à, sinh nhật vui vẻ nhé Chú Khúc, sức khỏe chú thế nào rồi Đỡ nhiều rồi Em cảm thấy em có thể xuất viện rồi. Vậy thì tốt quá. Ông xem này. Đây là bánh kem cô bồ câu mua cho cháu. Đẹp lắm.

    Ông cũng mua quà cho con rồi. Con xem đi. Cảm ơn ông. Cục trưởng Khúc. Tôi có chút chuyện muốn thương lượng với anh Thất Nguyệt, thích không? Vậy ra đây nói đi Vừa nãy Thất Nguyệt luôn nói Muốn cùng ông đến đón sinh nhật này Cùng ăn bánh kem. Được, được, được.

    Sao thế? Cục Khúc. Tôi muốn từ chức. Tại sao? Trong lòng tôi luôn rất áy náy. Cô nói xem, vì chuyện của đàn ông nhà tôi, mà còn liên lụy đến cô. Cậu là cậu, cậu ấy là cậu ấy. Đây là hai chuyện khác nhau Hơn nữa Thất Nguyệt thích cậu

    Cậu nấu ăn lại ngon Bây giờ lão gia nhà tôi lại không rời xa người. Nếu anh chê ít tiền tôi sẽ tăng thêm cho anh. Không, không, không được thêm nữa. Tôi chỉ cảm thấy hai vợ chồng chúng tôi thật sự rất có lỗi với anh.

    Không ai có lỗi với ai cả Anh chỉ cần giúp em chăm sóc tốt cho lão gia và Thất Nguyệt Tôi có thể làm việc khác rồi Cảm ơn. Cảm ơn. Vậy mau lên, mau lên. Hay là, hay là để tôi. Không không, để tôi, để tôi. Anh, anh về trước đi.

    Được, được. Chúc mừng sinh nhật. Chúc mừng sinh nhật. Chúc anh sinh nhật vui vẻ. Thổi tắt trong chốc lát. Tôi thấy sức khỏe của chú hồi phục rất tốt. Phải cảm ơn Tiểu Trần. Nếu không phải cô ấy đến nhà, chuyện sau đó tôi cũng không dám nghĩ tiếp.

    Tôi nghe nói tiền thuốc của chú là Mạnh Xuyên Sinh trả. Là đại ca tôi trả. Bây giờ tôi sống thảm lắm đúng không? Đến tiền thuốc của bố tôi cũng không trả nổi. Sao lại nói như vậy? Anh có bạn, có những chiến hữu như chúng tôi. Chúng tôi sẽ giúp cậu.

    Lại muốn ám thị tôi. bảo ta giữ khoảng cách với đại ca. Tôi nói cho cậu biết Lúc tôi làm cục phó, Anh yêu cầu như vậy tôi có thể hiểu. Nhưng bây giờ tôi chỉ là một cảnh sát nhỏ. Chẳng là gì cả. Không có nhiều hình tượng cần chú ý.

    Còn nữa, hôm nay tôi và Thịnh Lợi Á quan hệ của hai người không cần giải thích với tôi. Lúc anh bảo tôi thả Khâu Kiến Thiết Mạnh Xuyên Sinh có phải ở bên cạnh anh không? Vâng. Anh ta có quen Khâu Kiến Thiết không? Tại sao anh ta lại giúp thả người?

    Sao tôi biết được. Nếu anh biết anh sẽ nói cho tôi biết chứ? Anh có thể hỏi Tiểu Trần. Có lẽ cô ấy và anh em Khâu Kiến Thiết quen biết nhau Có thể tìm được chút manh mối từ cô ấy. Sao anh biết trước đây họ quen nhau? Còn nữa,

    Sao anh không tự hỏi Tiểu Trần? Khâu Kiến Thiết có mưu đồ bất chính với Tiểu Trần. Tôi đã hỏi rồi. Cô ấy không muốn nói lắm. anh là người thuê của cô ấy. Anh hỏi chắc chắn hiệu quả tốt hơn tôi. Được. Sau này tôi sẽ lấy thân phận người thuê

    Hỏi Tiểu Trần một chút. chuyện Khâu Kiến Thiết mưu đồ bất chính này. Dạo này sắc mặt cậu không tốt lắm. Biết xem tướng rồi. Vậy em xem đi. Gần đây tôi có vận may gì không? Nói nghiêm túc nhé. Có phải trong lòng em có suy nghĩ gì không?

    Tôi có thể có suy nghĩ gì chứ? Tôi phục tùng mọi sự sắp xếp của tổ chức. không có suy nghĩ gì với tổ chức. Đối với tôi thì sao? có suy nghĩ gì với tôi không? Nói thật lòng, anh hiểu em. Mau về đi Lát nữa Thất Nguyệt sẽ buồn ngủ

    Đến bài tập cũng không làm đã ngủ rồi Thật không yên tâm Thất Nguyệt sống cùng cậu như vậy Vậy cậu mang về ở hai ngày đi. Được, anh nói đấy nhé. Cô ấy ở với tôi quen rồi, nên không quen người cha ruột này nữa. Sao có thể chứ?

    Nói thế nào thì tôi cũng là bố ruột, đúng không? Bố ruột còn có thể quên sinh nhật sao? Sao lại đến nữa vậy? Chuyện này là tôi sai rồi. Lần sau không có lần nữa được không? Vẫn còn lần sau mà. Anh Sinh.

    Vừa nãy Khâu Kiến Thiết chạy đến tập đoàn rồi. Anh ấy đến làm gì? Không biết, tôi không để ý đến anh ấy. Trông chừng cậu ấy đi. Dạo này khó khăn lắm mới dừng lại được. Đừng để nó gây chuyện gì nữa. Anh Sinh yên tâm đi. Anh Sinh. Khúc cục.

    Nói đi. Tôi cảm thấy bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng. Ta cứ cảm thấy huynh ấy đang diễn. Lỡ như là khổ nhục kế thì sao? Alo. Anh Sinh. Anh có biết La Giang vẫn còn sống không? Anh nhìn thấy anh ta rồi sao? Không thấy.

    Khâu Kiến Thiết nói đấy.