[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 15 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV
Thực sự không chữa được sao? Cậu… cậu kiểm tra kĩ lại đi. Cứu sống được thì cũng là người tàn phế. Tôi thấy cậu mới là người tàn phế. Tên khốn này có chữa được không? Cậu nói có chữa được không? Có chữa được không? Đồ vô dụng, tôi thấy cậu mới là đồ vô dụng.
Có chữa được không? Đồ khốn nạn. Có làm được không? Được rồi, cô đi ra ngoài đi. Khí sắc tốt hơn nhiều rồi. Cuối cùng hai ngày này đã làm được một việc chính. Từ hôm nay trở đi, Lâm Nam đã biến mất khỏi thế giới này. Đây là thư cô viết.
Còn một nửa khác Châu Quý cướp mất rồi. Tôi biết, cô đã nắm rõ được vị trí của di sản Hổ Sa Mạc. Vốn dĩ là cô muốn đem nó về để báo cáo hoàn thành nhiệm vụ phải không? Cô xem thế này có được không?
Hai anh em chúng ta làm một giao dịch. Tôi làm người cung cấp thông tin thay cho cô. Sau đó, một mẻ hốt gọn băng đảng xấu xa này. Sau này, di sản Hổ Sa Mạc, chúng ta mỗi người một nửa. Tôi biết tay chân của cô không tiện.
Chỉ cần cô chỉ cho tôi cách giải mã hóa, những việc khác cứ giao cho tôi. Chú Tư. Rốt cuộc cô Lâm kia là người thế nào? Tôi không hứng thú với người chết. =Mật Mã Đen Trắng= =Tập 15= Ông lấy ở đâu ra thế? Nhìn rõ rồi chứ?
Tôi là người gửi tin nhắn. Không thể nào. Tin nhắn này không thể nào là do ông soạn được. Tin này có lẽ cậu biết là ai đã dạy tôi phải không? Cảnh sát Sở. Cậu nhìn tôi làm gì? Mấy chữ này có ý nghĩa gì vậy? Ông ấy bảo tôi bắt ông.
Bắt ai? Ông ấy báo cho tôi, bắt cả nhà anh. Khó khăn lắm mới tìm được một người hợp mệnh mà lại đối chọi với tôi. Cậu bé, cách cậu vội vàng đi thẳng vào vấn đề như thế này, vụng về quá. Không đạt. Nhưng
Sự cố gắng của nòng nọc con đi tìm mẹ thật khiến người khác cảm động. Ông có thể bớt nói lời thừa thãi không? Đáp án nằm trong mật mã. Ngoài mẹ của cậu, còn có ai biết về những chữ con kiến này? Không thể nào. Không thể nào.
Tại sao mẹ tôi phải nói với ông? Lời hai vợ chồng thì thầm bên gối. Có biết tại sao cậu bắt được Long Thất không? Đừng tưởng mình có bản lĩnh lớn thế. Chuyện Long Thất và tin nhắn phải đặt cùng một chỗ mới có thể nói rõ ràng được. Năm đó,
Thai Dũng Trung đã phá hủy băng nhóm. Tôi đã trốn ra nước ngoài một thời gian. Cũng đã quen môi trường rồi nhưng tôi vẫn muốn quay trở lại. Không phải vì nhớ nhà mà vì mối thù của con gái tôi vẫn chưa được trả. Lão Thương vẫn chưa chết
Thì tôi cũng không ngủ được. Sau này tôi phát hiện Bạch Nhất Phương đang mua chuộc Long Thất. Hai người này cùng kết hợp với nhau thì việc này càng khó làm. Thế là tôi nặc danh cung cấp manh mối của Long Thất cho các người. Vốn chỉ hi vọng
Các người bắt được Lão Thương thông qua manh mối về Long Thất. Nhưng không ngờ rằng Thai Dũng Trung này lề mề chậm chạp như con gái lên kiệu. Sau cùng, không còn cách nào khác, tôi đã gửi một tin nhắn đến các người. Tiếp đó, cậu mới chịu ra ngoài.
Lão Thương trốn đến nhà sói. Mấy tên ngốc đó lại chẳng bắt được hắn. Tôi lại gọi một cuộc điện thoại tố giác với Thai Dũng Trung. Nhân tiện cứu lấy cậu. Thế nào? Cậu có nên cảm ơn tôi về từng chuyện trong quá khứ này? Rốt cuộc mẹ tôi đang ở đâu?
Tuần sau tôi để cậu gặp cô ấy. Sau tuần sau vẫn còn tuần sau. Sao? Muốn lấy cô Bảy của tôi để thắt cổ cậu ta giống như thắt cổ tôi phải không? Bây giờ tôi muốn gặp bà ấy. Tôi giúp cậu được như ý. Nhưng bây giờ tôi giúp cậu
Thì lát nữa cậu phải giúp tôi. Tiểu Phi, cậu tránh đi một lát. Vợ tôi đâu? Dẫn người vào trong đây. Đừng có giở trò sến sẩm ở đây. Tôi ghét nhất loại người hôn hít thắm thiết trước mặt tôi. Cút. Lão Kim. Mẹ. Mẹ. Mẹ, con là Nhất Hàn. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Bỏ ra. Mẹ, con là Nhất Hàn. Họ Bùi kia đưa điện thoại cho tôi. Đưa cho tôi. Tên họ Bùi kia, ông để mẹ tôi ở đâu hả? Bây giờ đến lượt cậu giúp tôi rồi. Có đói không? Em đừng nói. Có một chút. Tiểu Phi.
Cái này không ngon phải không? Rất ngon. Hồi anh còn nhỏ thường ăn như thế này. Tiểu Phi. Em muốn sống. Em sợ. Tiểu Phi, chúng ta đừng làm với họ nữa. Chúng ta đi tự thú. Rốt cuộc ông muốn tôi làm gì? Nhìn cho kĩ đi. Nhìn kĩ rồi
Thì nói nội dung cho tôi. Nhìn không hiểu. Nó và tin nhắn vừa rồi đều dùng cách mã hóa đặc biệt mà mẹ cậu dùng. Cậu đọc không hiểu? Tin nhắn ông đều tự viết. Cái này mà ông không tự dịch được à? Tôi đã dịch xong rồi. Chỉ là muốn
Tìm một người xuất sắc như cậu để xác nhận lại một chút. Tôi đoán ông giống như tôi, chỉ biết một chút bề ngoài, đọc hiểu một số từ vựng đơn giản. Đoạn này quá phức tạp. Tôi cũng không dịch được. Được. Vậy thì tôi nói thẳng với cậu trước.
Người tôi cần không phải là con trai của Lão Thất. Người tôi cần là người có thể đọc hiểu chữ con kiến này. Nếu như cậu không hợp tác thì cậu sẽ không gặp được mẹ của mình nữa. Thậm chí, còn không giữ được tính mạng của mình.
Thực sự tôi đọc không hiểu. Không vội. Tôi cho cậu thời gian một ngày. Bố có thể đừng vẽ linh tinh lên tranh của con không? Con nghiên cứu kĩ thêm đi, có thể sẽ có thành quả mới. Vâng, bố để ở đó đi. Có thời gian con sẽ nghiên cứu. Lão Thương.
Ông được lắm. Này, nghĩ gì thế? Ủ rũ thế. Tớ nói cho cậu biết nhìn khắp Trung Quốc cũng chỉ có Hồng Tử Nặc tớ nửa đêm ngồi máy bay cùng cậu tới Hán Bắc. Yêu cậu. Qua loa thế. Đúng rồi, cho cậu xem cái này. Nhìn xem.
Bây giờ tớ đánh khắp Kalisa không có đối thủ. Lần này tuyệt đối không phụ sự tin tưởng cậu của cậu dành cho tớ. Gặp chuyện chắc chắn đảm bảo an toàn của cậu. Huấn luyện gian khổ 5 tháng. Tớ đây đã không còn là tớ trước kia nữa.
Thời kỳ chém gió của lính mới à? Nhà cậu mới là thời kỳ chém gió của lính mới. Tớ nói thật đấy. Còn gặp phải đám du côn đua xe nữa, tớ nói cho cậu biết, tớ cho cậu xem có phải chém gió không. Có phải Long Thất ở Hán Bắc không?
Anh ấy đánh nhau siêu giỏi mà, hẹn anh ấy ra đây. Tớ luyện tập thêm. Đừng nhắc tới anh ấy nữa. Có chuyện? Được rồi. Bố, chú bác, anh em của các cậu đều là người có công của Sói Tây Bắc, niềm tự hào của nhóm áo đen. 5 năm trước,
Họ bị cảnh sát Hán Bắc tàn sát đẫm máu. Tôi sẽ báo thù cho họ. Nhưng thể diện của họ phải dựa vào các cậu tự giành lại. Hán Bắc là cấm địa súng đạn. Không tới mức bất đắc dĩ, không được nổ súng. Nhưng một khi nổ súng
Không được để lại một viên đạn nào. Rõ! Ai thế? Là em, anh rể. Dậy sớm thế. Có chuyện gì không? Có. Vào đây rồi nói. A Khố. Anh rể, em có mấy kiến nghị với anh. Anh đồng ý nghe không? Được thôi. Ngồi xuống nói. Một,
Hy vọng sau này anh tôn trọng cậu của em. Trong lòng em coi ông ấy là cha mình. Anh đừng vô lễ với ông ấy nữa. Hai, cho dù anh làm gì cũng đững liên lụy tới chị em. Nếu em phát hiện ra, em sẽ lập tức tố cáo anh với cảnh sát.
Na Na, 5 tháng trước cảnh sát đã điều tra anh rồi. Anh có vấn đề gì chứ? Em từ xa chạy tới đây chỉ để nói với anh cái này? Em chỉ muốn nói với anh rằng nếu bố em đã không còn, xin anh đừng dùng anh nghĩa của bố em
Làm chuyện phạm pháp nữa. Ai nói ông chủ Cổ không còn chứ? Cậu em à? Người giả mạo bố em gọi điện cho em là anh phải không? Đúng thế. Nhưng đây cũng là ông chủ Cổ bảo anh làm như thế. Anh vẫn còn lừa em.
Ông ấy không muốn đối diện với em, cũng không muốn đối diện bất cứ ai. Nếu bố em vẫn còn, dẫn em đi gặp bố em. Bây giờ? Ngay lập tức. Na Na, em không nên ép anh, càng không nên ép bố em. Đợi anh một chút.
Đưa điện thoại cho ông chủ Cổ. Đây là Na Na. Bố. Bố, con là Na Na. Đội trưởng Hạ. Anh nói đi. Bệnh viện Mục Thị có manh mối rồi. Mục Thiếu Bạch có vấn đề à? Chỉ có thể nói tốc độ tích lũy tài sản của ông ta có chút bất thường. Giờ đã điều tra rõ rồi. Công ty Hoa Kỳ kia chính là bản thân Mục Thiếu Bạch. Trước khi Mục Thiếu Bạch khởi nghiệp dù điều kiện gia đình khá tốt, nhưng chưa đến mức có tiền thế phải không? Nhưng lúc đó trong tài khoản của ông ta
Đã có 5 triệu USD rồi. Tính theo thu nhập của bác sĩ tại thành phố Kalisa, điều này hoàn toàn không thể. Được, cảm ơn. Alo. Có phải sắp đến sinh nhật Tiểu Dã không? Đúng thế, anh rất có lòng đấy. Anh tổ chức cho thằng bé đón sinh nhật. Còn nữa, mời cả Viện trưởng Mục tới nữa. Thực ra ông ấy thích anh không thật sự không quan trọng. Em không quan tâm. Anh cũng không cần quan tâm. Anh nói thật với em vậy. Anh muốn nói chuyện với ông ấy. Anh đang điều tra ông ấy sao? Không được, em không đồng ý. Anh thật sự hy vọng sau khi bọn anh nói chuyện mọi người đều có thể yên tâm. Cúp máy đây, em còn có việc. Na Na. Không phải gia đình nào cũng có thể đoàn viên. Anh rể, anh làm những việc này đều vì bố em
Hay là anh lấy danh nghĩa của bố em thực hiện nguyện vọng của mình? Không có khác biệt. Anh có dám nói cho em biết, rốt cuộc anh đang bận gì không? Na Na, em biết vết thương trên chân em là do đâu không? Là bị cảnh sát thành phố Hán Bắc,
Trình Phàn bắn đấy. Nếu em không tin có thể đi hỏi anh ta. Nhưng anh không chắc anh ta có dám nhận hay không. Ai cũng có thể là sứ giả chính nghĩa. Anh thì không được. Tính mạng của anh là ông chủ Cổ cho. Lúc nào anh cũng sẵn sàng trả lại ông ấy. Bao nhiêu năm rồi ông chủ Cổ không cho anh nói với em những chuyện này, cũng không đến gặp em,
Không phải vì ông ấy không nhớ em, mà là ông ấy không muốn phá hủy cuộc sống của em. Đường do chúng ta tự chọn, chúng ta buộc phải đi hết. Anh và ông chủ Cổ có lẽ không còn đường sống. Nhưng ông ấy và anh đều hy vọng em có. Na Na,
Nếu em đồng ý nghe anh, thì quên bố em đi, quên hết tất cả những gì vừa xảy ra, sống cuộc sống bình thường. Có một điểm anh phải nhắc nhở em, em có thể nghe cậu em. Nhưng em phải biết tiền vốn mỗi viên gạch, mỗi hòn ngói,
Mỗi bữa cháo, mỗi bữa cơm của homestay đều là của ông chủ Cổ liều mạng đổi lại đấy, chứ không phải Khương Cửu Bình. Anh rể, dù quá khứ đã xảy ra chuyện gì, em đều hy vọng anh sống cho tốt, đừng phạm pháp. Anh đừng để chị em lo lắng nữa.
Được không? Cần lên món chính rồi. Gọi điện cho Châu Quý, mời cậu ta tới đây. Sao ông chắc rằng anh ta nhất định sẽ tới? Tôi không thể chắc chắn được. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần cậu ta ở đây, có lẽ Châu Quý sẽ hứng thú đấy.
Tôi không ép buộc cậu, Phi. Nhưng nếu cậu không nghe lời, có lẽ sẽ hối hận đấy. Alo. Cầu xin anh tới cứu tôi. Cái gì? Bùi Ngân muốn giết tôi. Anh Quý, dù anh có điều kiện gì, tôi đều đồng ý với anh. Cầu xin anh đấy. Cậu đang ở đâu? Biệt thự cũ. Cùng với cảnh sát nhỏ kia. Cậu ta là con của cô Bảy. Sao thế anh rể? Sao em lại quen Long Thất? Em từng gặp ở Nhà hàng Phía Tây. Anh đưa em đi đấy. Hôm Đại hội Kim Dương, em tìm cậu ta làm gì? Anh ấy muốn tán tỉnh. Sao thế anh rể? Vừa nãy nhiều người thế, các anh muốn làm gì?
Bàn một vụ làm ăn. Na Na. Em ở khách sạn nghỉ ngơi đi. Buổi tối gặp. Diễn được lắm. Tại sao có tôi Châu Quý nhất định sẽ tới? Anh ta tìm tôi rốt cuộc làm gì? Báo cảnh sát. Rõ. Biết 110 không? Rõ. Bùi Ngân, rốt cuộc ông muốn làm gì?
Dù Châu Quý muốn trả thù cho mình hay là muốn bắt hai cậu về, cậu ta đều sẽ dùng nhóm bạo lực áo đen. Từng nghe nói chưa? Băng đảng này người đông thế mạnh, vậy nên chúng ta mời cảnh sát giúp đỡ cho băng nhóm này vào chung một nồi.
Bây giờ là 7 giờ 25 phút sáng. Bắt đầu tính giờ. Tiếp theo, dù xảy ra chuyện gì, trong vòng 24 tiếng, tôi hy vọng các cậu trở về cạnh tôi. Nếu không tôi sẽ gửi thi thể của Y Y tới cho cậu. Alo. Biết rồi. Dừng xe. Đi theo anh làm gì?
Mau về đi. Anh rể, em phải đi với anh. Na Na, anh đi bàn chuyện làm ăn, không phải đi buôn chuyện. Được, vậy em có thể không đi. Bây giờ em gọi cho chú Trình Phàn, bảo chú ấy tới đón em. Na Na. Nói trước nhé,
Sau khi tới đó thì ngồi trong xe, không được đi đâu hết. Cục trưởng Thai. Thế nào rồi? Thầy. Ngồi đi, ngồi đi. Sóng của Nhất Hàn giờ đang dừng ở một tòa biệt tự cũ ở đường Vĩnh An ngoại ô phía Tây. Số lúc trước gửi tin nhắn cho Cục trưởng Thai
Cũng dừng ở đây. Cùng một vị trí? Đúng. Vì gần đó chỉ có một biệt thự, vì trí hoàn toàn chồng lên nhau, hơn nữa điểm kỳ lạ là 52 phút trước sóng của Cổ Lận Na cũng tới Hán Bắc.
Sau khi cô ấy dừng lại mấy phút ở giao lộ đường Hán Đường, sau đó trực tiếp chạy về phía Tây. Theo như quỹ đạo di chuyển, có lẽ là đang hướng tới biệt thự cũ này. Cô gái đó cũng đi à? Tài xế, tài xế, anh đi đâu vậy?
Tôi báo cảnh sát đấy. Muốn hại chết anh Quý thì cô cứ báo. Alo. Cái gì? Được, biết rồi. Cục trưởng Thai. Chi cục Cương Đại Nghiệp nhận được một cuộc gọi xin giúp đỡ từ một người đàn ông, nói rằng có người ở biệt thự số 3 trên đường Vĩnh An
Đang mang theo một số lượng súng lớn. Số điện thoại báo cảnh sát chính là số là ban ngày gửi tin nhắn cho thầy. Nam giới? Đúng vậy. Bọn họ đang cố tình dụ chúng ta đi sang bên đó. Thầy, nhiều người nhiều súng như vậy, chắc chắn xảy ra chuyện lớn.
Em xin lập tức xuất phát. Cơ thể cậu có ổn không? Có chúng ta là để làm những việc như này mà. Thả Sở Nhất Hàn ra. Lần này phải ngả bài rồi. Hãy để cho chi đội đặc công chi viện. Rõ! – Rõ! – Rõ! Hôm nay sẽ giúp cậu một việc, coi như xin lỗi. Mọi việc trước đây của chúng ta coi như xong, được chứ? Không phải chỉ là cái nhà kho thôi sao? Tôi bảo Tiểu Phi nói cho cậu ở đâu. Thầy. Số điện thoại tố giác vẫn ở biệt thự, sóng của Cổ Lận Na cho thấy cô ta vẫn đang trên đường đi. Anh Quý. Tiểu Phi. Cậu nói cho cậu ta đồ nhà cậu để ở đâu rồi? Ông đây nhất định sẽ giết ông. Bùi Ngân. Quay lại đây. Xin lỗi. Xin lỗi con. Đánh có đau không? Lau đi, lau đi. Đừng khóc nữa. Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. Vừa nãy là do phải lừa bọn chúng. Lừa lũ khốn đó. Được rồi. Không chịu thôi đi sao? Khóc cái gì hả? Bọn họ đều biết,
Chú Tư ghét nhất nhìn thấy nước mắt của phụ nữ. Ngoan nào. Tại sao? Tại sao để một mình Tiểu Phi ở lại? Chỉ có Tiểu Phi mới có thể dụ Châu Quý qua đó. Đợi khi cảnh sát đến, và đám người áo đen đó cùng bị tổn thất.
Tôi sẽ cho hai người lập công đầu. Châu Quý muốn có kho súng, trước khi có được kho súng, hắn ta sẽ không làm gì Tiểu Phi đâu. Còn phía cảnh sát, Tiểu Phi vừa ra khỏi từ chỗ bọn họ, bọn họ cũng sẽ không bắt cậu ta. Tên Long Thất đó,
Hắn ta cũng là cảnh sát. Cho nên cô yên tâm, Tiểu Phi không sao đâu. Được rồi, con. Chú Tư không có cái phúc phần đó. Như này đi con, một lát nữa, con giúp ta ghép nốt những miếng ghép nhỏ đó. Tôi sẽ không bạc đãi mấy người.
Tiểu Phi sẽ chết mất. Con chỉ nói đúng một nửa. Nhìn trời này, sắp mưa rồi. Nơi chết tiệt này nắng hạn lâu ngày gặp mưa rào, 80% là có người phải chết. Nhưng ta bảo đảm với con, người phải chết hôm nay không phải Tiểu Phi. Long Thất ở đâu?
Có lẽ trong nhà này. Cụ thể là phòng nào, anh Quý, tôi thực sự không biết. Tại sao Bùi Lão Tứ để các người lại cho tôi? Tôi nghĩ là ông ta sợ anh. Sợ tôi cái gì? Sợ anh báo thù. Sợ anh kể tội trước mặt Cổ Mộc Lam. Sa Tiểu Phi,
Cậu rất không thành thật. Bùi Ngân, ông ta muốn phân chia đồ nhà chúng tôi. Nhưng ông ta lại không muốn để lại cho tôi chút nào. Anh Quý, anh cũng nhìn thấy rồi. Ông ta đối xử với vợ tôi như thế nào. Tôi không muốn chơi với ông ta nữa.
Tôi không muốn chơi với ông ta một chút nào nữa cả. Long Thất ở đâu? Phòng chứa đồ trên lầu. Các người có thể lên xem. Cậu là con trai của cô Lâm? Biết rồi, anh còn hỏi. Tìm tôi làm gì? Rút. Na Na. Đi. Về thôi. Thả anh ta ra trước đã.
Dẫn đi. Alo. A Khố, anh làm gì hả? Trong tay đối tượng có con tin, cẩn thận sự an toàn của con tin. Các người nghe rõ đây, các người đã bị bao vây. Bỏ vũ khí xuống. Rõ. Đi xuống cản chúng lại. Châu Quý, anh bình tĩnh một chút. Lùi lại! Lùi lại! Bỏ súng xuống! Anh bị bắt rồi. Thả cho tôi đi, nếu không tôi bắn chết cô ta. Anh đừng kích động. Tôi gọi một cuộc điện thoại xin ý kiến cấp trên.
Cục trưởng Thai, Châu Quý bắt Cổ Lận Na làm con tin phải xử lý như thế nào? Rõ! Tôi sẽ liều với mấy người. Bắn! ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪ ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪
♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪ ♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪
♪Còn nhiều hơn thế nữa♪ ♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪
♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪ ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪ ♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪