[VIETSUB] Mộ Sắc Tâm Ước – Tập 2 | Nhậm Gia Luân & Dương Dĩnh | WeTV
♪Anh đang mắc kẹt trong xiềng xích♪ ♪Chờ đợi em hạ cánh♪ ♪Nhìn em, tựa như nhìn một phiên bản khác của anh♪ ♪Gặp nhau rồi lại lỡ nhau, anh khóa hết mọi kỷ niệm♪ ♪Trái tim tan vỡ♪ ♪Chưa từng lành lại♪ ♪Trong đôi mắt em♪
♪Anh vừa quật cường, vừa yếu đuối, sợ nhất là bị thờ ơ♪ ♪Kiêu ngạo là vỏ bọc♪ ♪Để anh khóa chặt trái tim♪ ♪Cuốn tiểu thuyết ly kỳ còn dang dở♪ ♪Đang chờ em nắm lấy tay anh♪ ♪Cùng anh viết tiếp♪ ♪Viết tiếp cho đến khi kết truyện♪
♪Nhân vật chính là em, cũng là anh♪ ♪Hai linh hồn có chung màu sắc♪ ♪Em là phần sáng trong anh♪ ♪Trong cuộc sống bình dị♪ ♪Nếm trọn những cảm xúc ly kỳ♪ ♪Cuối cùng cũng có ánh sáng chiếu rọi nơi anh♪ ♪Chiếu rọi nơi góc tối♪ ♪Cùng anh thoát khỏi xiềng xích♪ =Mộ Sắc Tâm Ước= =Tập 2= Được. Tôi xuống dưới rồi. Tôi vừa bước vào. Chào cô. Tôi là Kim Nhiên. Chào cô. Tôi đến xem phòng. Phòng ở bên trên. Bây giờ tầng một là quán cà phê, cũng khá thư thái. Tôi dẫn cô lên trên nhé. Được, được.
Tôi có chút việc gấp, phải nghe điện thoại. Cô cứ lên trên xem trước đi. Tôi sẽ lên ngay. Được, được. Xin lỗi, xin lỗi nhé. Không sao, không sao đâu. Trưởng khoa Ngô. Sơn Sơn, cậu làm gì thế? Sao vẫn chưa qua đây? Tôi vào trong rồi đây này.
Cậu lên tầng hai của quán cà phê, sau đó quẹo phải. Lại không cho cậu ấy? Năm nào cũng cho người mới, năm nào cũng cho người mới. Cậu ấy thì sao? Ơ kìa, anh Siêu chưa đến, cậu giục tôi làm gì? Cho cơ hội gì chứ? Cho… Anh… Qua đi.
Nhìn gì mà nhìn? À không có gì. Trông cũng xinh phết. Xin lỗi trưởng khoa Ngô, tôi không nói anh đâu. Có người va vào tôi. Tôi… Tôi cũng xem kỹ thông tin cho thuê mới phát hiện ra là ở ghép. Lần này xem như tôi sơ ý, được chứ?
Cậu đừng giận tôi nữa mà. Tôi không giận gì cả. Tôi chỉ là không thích ở ghép thôi. Nhưng… Chỗ này có vẻ cũng tốt mà. Hơn nữa cậu nhìn xem, phòng của cậu với phòng này cách nhau xa như thế cơ mà. Còn nhiều nơi có điều kiện tốt mà,
Không phải sao, Viên Nguyên? Chúng ta đi tìm thêm đi, chứ tôi không đồng ý ở ghép đâu. Đi thôi, đi thôi, đi, đi. Anh, sao anh lại đến đây? Em đi thuê phòng thì anh cũng phải sang tư vấn cho em chứ. Phòng này thì không cần anh tư vấn đâu.
Chúng ta… Chúng ta đi xem chỗ khác. Chỗ này bị làm sao? Chỗ này ở ghép, cậu ấy không chịu. Qua đây, qua đây. Phòng tốt thế này mà sao lại không chịu? Bao nhiêu tiền thế? Cả căn là 15 nghìn tệ. Tổng cộng có hai phòng,
Phòng của cậu ấy hướng về phía nam, có 4000 tệ thôi. 4000 tệ à? Hợp quá còn gì nữa. Đúng không? Nhưng cậu ấy không đồng ý, tôi cũng đành chịu thôi. Nào, qua đây. Cô đi nói với chủ nhà đi. Để tôi nói với nó cho, mau đi đi. Không vui à?
Đâu có đâu. Lại còn đâu có đâu, trên mặt hiện rõ là khó chịu kìa. Anh, anh hiểu em mà. Lúc em sáng tác ghét nhất là có người làm phiền em. Vả lại giờ giấc sinh hoạt của em cũng chẳng đều đặn gì cả. Nếu bên ngoài cứ có người
Đi qua đi lại thì em thấy lạ lắm. Vớ vẩn. Lúc em ở chỗ anh, anh cũng ở bên ngoài đi qua đi lại mà có thấy có gì lạ đâu, đúng không? Anh là anh, người đó là người ngoài. Thế này đi. Em nói khách quan cho anh nghe,
Rốt cuộc em thấy căn này như thế nào? Nếu chỉ đánh giá khách quan về điều kiện thì thật ra, từ trong ra ngoài đều khá ổn. Ổn đúng không? Anh cũng thấy điều kiện rất tốt. Anh nói em nghe, chỉ là một nơi để viết bài, đi ngủ thôi.
Em đeo tai nghe, đóng cửa lại thì không ai làm phiền được em. Lúc anh mới vào nghề anh còn ở dưới tầng hầm cơ, âm thanh gì cũng có, có ảnh hưởng đến việc anh viết bài không? Môi trường này của em còn tốt hơn anh khi xưa nhiều.
Không phải, cái này… Anh hiểu ý của em. Anh không hiểu. Anh hiểu. Em muốn một nơi có thể để em ở một mình chứ gì? Vậy thì càng phải nỗ lực làm việc cho tốt, biết chưa? Anh à, em thấy bây giờ cách giải quyết tốt nhất chính là
Hay là em đến ngủ ở phòng làm việc? Thế sao mà được? Em… Em ngủ ở đó thì anh ngủ ở đâu? Vả lại chỗ anh nhỏ như thế, lỡ em dẫn ai đó về, có hai thằng đàn ông ở đó thì bất tiện lắm.
Em cũng đâu thể ở khách sạn mãi được, đúng không? Khách sạn cũng được, chỉ cần không ở đây là được. Ở khách sạn còn phải tốn tiền nữa. Ừ thì tiền đương nhiên không phải vấn đề lớn nhất. Nhưng em là một biên kịch, em cứ ở trong khách sạn suốt
Thì cũng đâu có được. Nếu anh như thế thì… Nào, nào, em đứng dậy, đứng dậy. Em nói với anh em… em ở phòng nào ấy nhỉ? Phòng kia đúng không? Nào. Em vào phòng đó cảm nhận thử xem, được chứ? Anh thấy nơi này thật sự khá ổn đấy.
Em xem, nhà cao thế này rất có bầu không khí để sáng tác. Bây giờ anh cùng Viên Nguyên đi thương lượng với chủ nhà. Nếu người ta nhất quyết muốn ở ghép mà em lại kiên quyết không chịu thì cùng lắm bọn… bọn anh tìm chỗ khác cho em, được chứ?
Nhưng em phải hứa với anh, cứ cảm nhận thử đi. Nghe nhìn rồi cảm nhận đi. Mau đi đi. Em đừng có đứng ở đó nữa, mau vào xem thử đi. Nhanh lên, mau đi đi. Căn này tốt biết mấy, em xem. Quá ổn luôn. Mau đi đi. Có gì đáng xem đâu.
Lại còn nghe nhìn rồi cảm nhận. Sao? Còn viết một câu chuyện về phòng ngủ à? Gì thế này? Không bỏ đường, cẩn thận nóng nhé. Chuyện gì thế này? Lúc nãy tôi hỏi rồi, người ta cũng là khách thuê, bây giờ chỉ cần người ở ghép thôi. Tôi thấy hay là thôi đi. Dù sao cũng còn nhiều nhà, để tôi tìm chỗ khác. Nhà thì nhiều thật
Nhưng thời gian thì không còn nhiều đâu. Bên A suốt ngày giục tôi rồi. Vậy hay là để cậu ấy qua chỗ tôi ở tạm vài hôm. Tôi đến chỗ anh ở tạm. Người không ổn định thì tâm trí cũng không ổn định, làm việc kiểu gì? Cô nhìn nó bây giờ đi.
Đến một chỗ ở ổn định cũng không có, thì tác phẩm nó viết ra sao mà ổn được. Một mớ hỗn độn. Còn cách nào nữa đâu. Người ta yêu cầu ở ghép, Sơn Sơn lại không đồng ý. Hay là cô chịu khó thêm chút nữa? Được thôi.
Cô không cần phải giải thích với tôi nữa. Từ tối qua đến giờ, nó viết được mấy chữ? Ảnh hưởng đến công việc, làm hỏng dự án thì tôi lấy gì để trả lương cho các cô? Viên Nguyên, có phải ngay từ đầu tôi đã bảo cô
Làm gì cũng phải biết phân biệt nặng nhẹ không? Bây giờ bên kia đang giục nộp bản thảo, tôi trả lời tin nhắn này kiểu gì? Cô dạy tôi đi, tôi trả lời kiểu gì bây giờ? Có phải tôi đã nói với cô rồi không? Biên kịch viết kịch bản
Cần phải có một bầu không khí tốt cho sáng tác. Tôi bảo cô quan tâm Sơn Sơn nhiều hơn, để ý từng li từng tí, vậy mà cô chẳng bao giờ chịu nhớ lời tôi nói cả. Cô bị sao thế hả? Được rồi anh. Chuyện này cũng không trách Viên Nguyên.
Em… Em quyết định rồi, em sẽ ở đây. Không được, không được, Sơn Sơn. Không được. Em không quen ở ghép với người khác. Đừng, đừng cố ép bản thân. Không sao, quyết định thế nhé. Sơn Sơn, em… em đã nghĩ kỹ chưa? Nghĩ kỹ rồi. Được thật à?
Viên Nguyên, tôi nói cô nghe, tại cô đấy. Cô xem cô làm việc kìa. Rõ ràng Sơn Sơn không muốn ở ghép với người khác. Bây giờ lại vì… vì muốn tiện cho chúng ta, mà nó buộc phải ở ghép với người khác. Nó miễn cưỡng bản thân
Thì thứ mà nó viết ra chắc chắn sẽ gượng lắm đấy, cô biết không hả? Không diễn nữa, không diễn nữa. Cậu ấy… Nếu nó mà thấy gượng gạo thì tác phẩm nó viết ra đến lúc đó sao tôi nộp cho người ta được? Đều tại cô cả đấy. Cậu ấy đi rồi.
Chúng ta đừng diễn nữa. Đã diễn là phải diễn cho trọn. Cô không hiểu đâu. Nhìn ra cả mà. Nhìn ra rồi à? Chỉ gà mắng chó, mượn dao giết người. Mong là nó hiểu được nỗi khổ của tôi. Lúc nãy tôi nhập tâm luôn mà. Cô thu xếp
Mau chóng dọn đồ qua đây đi. Tối nay dọn qua đây luôn, tôi đưa nó đi ăn trước nhé. Được. Sơn Sơn, Sơn Sơn. Trương Thuận, anh làm gì thế hả? Lưu Hà, cô nghỉ việc mà sao không nói với tôi? Cố ý né tránh tôi phải không?
Ơ kìa, tôi muốn nghỉ việc thì liên quan gì đến anh? Tôi là chủ nợ của cô, trước khi cô trả hết nợ tôi cần phải biết hành tung của cô. Tiền của anh tháng nào tôi cũng gửi đều đặn. Những chuyện khác thì anh không cần quan tâm.
Đừng nói nhảm với tôi. Ơ kìa, anh làm gì thế hả? Chỉ có nhiêu đây tiền thôi sao? Tiền tháng này của anh tôi đã đưa cho anh rồi, rốt cuộc anh muốn làm gì? Nhìn thấy chưa? Tôi cá cược thua rồi, tôi bị đuổi theo đòi tiền. Lấy điện thoại ra,
Chuyển ngay cho tôi 10 nghìn tệ. Nhanh lên. Tôi chuyển là được chứ gì. Anh làm gì thế hả? Anh buông tay ra. Làm gì thế? Cô không sao chứ? Không sao. Tôi… Tôi biết cô. Cô chẳng phải là người cứu người ở trên sân thượng sao? Giỏi thật, giỏi thật đấy.
Anh ta bắt nạt cô đúng không? Để tôi giúp cô báo cảnh sát. Tôi ghét nhất là loại người này đấy. Thiệt tình. Đừng. Anh đừng quan tâm chuyện của tôi. Cảm ơn nhé. Lạ thật. Hiếm khi mới có can đảm để anh hùng cứu mỹ nhân
Mà cũng chẳng chịu cho cơ hội. Trời ơi, nhiều đồ thế này ư? Cái gì thế này? Muộn thế này rồi, để hôm khác vậy. Lại phải dọn nhà. Về nhà rồi. Anh. Tiểu Hà, em thuê văn phòng rồi đúng không? Em dọn vào rồi. Em dọn vào rồi sao?
Em dọn dẹp xong chưa? Phải dọn vào rồi mới biết dọn dẹp như thế nào chứ. Tiểu Hà, anh phát hiện em là kiểu người chỉ báo chuyện vui chứ không báo chuyện buồn. Em đừng có chuyện gì cũng tự mình gánh vác được chứ? Anh cứ yên tâm đi. Đúng rồi,
Còn nữa, vài hôm nữa là anh về. Có việc gì nặng nhọc thì em cứ để đó cho anh, anh làm giúp em. Em nghỉ sớm đi nhé. Vâng, anh cũng nghỉ sớm đi nhé. Vậy anh cúp máy trước đây. Bye bye. Bye bye. Cái này được đấy. Nhưng lúc chặt xác,
Máu sẽ dính khắp nơi, còn phải dọn sạch nữa. Cảnh sát đến chỉ cần kiểm tra đồng hồ nước chẳng phải sẽ phát hiện sơ hở ngay sao? Cách này không được. Hay là, dùng thuốc mê? Là cô à? Tôi báo cảnh sát rồi. Hiểu lầm. Cô xem,
Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, đúng không? Tại chúng tôi không nói trước với hai cô. Tôi không cần biết chuyện này có phải hiểu lầm hay không. Ba chúng ta bàn chuyện với nhau, tôi cứ tưởng người dọn vào ở là cô Viên. Các anh cũng không hề
Nói trước với chúng tôi. Chúng tôi vừa đến, thì là anh Kỳ dọn vào ở, anh thấy làm vậy có được không? Hơn nữa chắc các anh cũng hiểu chứ, một cô gái độc thân thế này, chắc chắn không thể nào chấp nhận ở ghép với người khác giới.
Ý của chúng tôi là chúng tôi có thể trả lại tiền cho các anh, các anh mau chóng tìm nhà đi. Không cần, không cần. Trả lại tiền nhà cho chúng tôi làm gì, đằng nào cũng đóng rồi, hợp đồng cũng ký xong rồi, người cũng đã dọn vào ở rồi.
Tìm nhà khó lắm. Chúng ta thông cảm cho nhau một xíu đi. Bây giờ khó khăn lắm nó mới có thể ổn định ở lại đây sáng tác, nó còn phải làm việc. Bây giờ cô bảo nó dọn ra ngoài, vậy công việc phải làm sao? Buổi tối anh ta không ngủ.
Anh… Anh biết không ngủ là như thế nào không? Nửa đêm nửa hôm, anh ta ở trong phòng nói chuyện một mình đã đành, còn chạy ra phòng khách nói gì mà giết người chặt xác, làm cứ như tội phạm giết người vậy, làm bạn tôi sợ đến mức cả đêm không ngủ.
Anh ta có công việc, bạn tôi thì không à? Bạn tôi phải làm sao? Công việc của cậu ấy thì sao? Cô ta không chịu? Cô ta không chịu, tôi cũng không thèm thuê nhé. Đừng, đừng, đừng. Ờm… Còn… Còn phải chạy deadline nữa, cậu cố nhẫn nhịn một chút đi.
Không nhịn được. Đừng mà, anh giai. Cậu phải nghĩ cho anh cậu chứ. Anh cậu vất vả biết bao. Cậu nộp muộn một ngày thì anh cậu bị ăn mắng một ngày. Lại là anh tôi… Suốt ngày anh tôi. Vậy… Vậy cậu viết đi, tôi không làm phiền cậu nữa.
Đã bảo là không thuê rồi. Nhìn xem, gây ra cả đống chuyện. Cô… Cô cũng không cần hét lớn như thế. Nó là biên kịch mà, đúng không? Biên kịch viết kịch bản thì phải nhập tâm. Đó gọi là nhập vai để sáng tác. Các cô trách nó lớn tiếng,
Tôi có thể bảo nó nhỏ tiếng lại, đừng ra ngoài đi lòng vòng là được rồi mà. Cũng đâu cần phải trả phòng, hơn nữa… Chắc chắn không thể nào chỉ nhỏ tiếng một chút là được… Tôi không nói với cô nữa. Cô Lưu, cô nói một câu đi.
Cô là chủ nhà đúng không? Cô là bác sĩ tâm lý, biên kịch nhập tâm sáng tác, nhập vai để sáng tác cô có thể hiểu điều này mà, đúng không? Hiểu thì hiểu được, nhưng xin lỗi, tôi vẫn hy vọng anh ta có thể dọn đi trong hôm nay.
Ơ kìa, nói nãy giờ cũng như không nói à? Đã ký hợp đồng rồi, người cũng dọn vào rồi, bây giờ các cô bắt chuyển đi, chuyển đi đâu bây giờ? Không cãi nhau nữa. Anh không thể chỉ bắt chúng tôi hiểu cho anh được. Ai có thể không ngủ được chứ?
Nào, nào, cô nói với cô ấy đi. Tôi không nói lại cái cô này. Nào, nào. Anh ta có thái độ gì vậy? Không phải, không phải đâu. Là thế này, lúc nãy tôi có xem lại hợp đồng của chúng ta. Trên đây ghi rõ giấy trắng mực đen,
Trong thời gian thuê nhà, nếu bất cứ một bên vi phạm quy định hợp đồng thì sẽ phải trả tiền bồi thường. Tuy tiền bồi thường cũng không nhiều nhưng cũng không ổn lắm. Còn một điều nữa. Nếu hai bên xảy ra tranh cãi thì bất kỳ một bên đều có quyền
Đến tòa án nhân dân Tô thành để khởi kiện. Một khi đã kiện thì không thể kết thúc trong một hai ngày đâu. Cô xem. Các cô còn phải làm việc, chúng tôi cũng rất bận. (Người cho thuê: Lưu Hà – Người thuê: Viên Nguyên) Nếu cứ cãi nhau thế này… Đúng không?
Sếp Giả. Đưa hợp đồng cho tôi xem. Nếu kiện tụng chắc phải nửa năm trở lên. Tôi cũng là phụ nữ, vậy nên tôi cũng hiểu hai cô không muốn ở ghép với người khác giới. Vậy… Hai cô xem thế này có được không, để biên kịch của chúng tôi
Cứ tạm thời ở đây, tôi sẽ mau chóng đi tìm nhà. Tìm được nhà thì chúng tôi sẽ lập tức dọn đi, không làm ảnh hưởng các cô tìm người thuê mới. Hay là thế này đi, tôi có một điều kiện. Từ chín giờ sáng tới sáu giờ tối, phòng khách này
Là không gian riêng của tôi, tôi phải làm việc ở đây. Cô yên tâm, chuyện này chắc chắn không thành vấn đề. Biên kịch của chúng tôi ban ngày không bao giờ thức. Cứ như vậy đi. Vậy thế này đi, cho tôi bản sao chứng minh thư của cả ba người.
Tốt nhất là đừng có vấn đề gì, nếu có vấn đề gì thì còn dễ truy cứu trách nhiệm. Cô cần gì cơ? Chứng minh thư à? Cần của ba chúng tôi luôn à? Giấy phép kinh doanh của công ty tôi cô cần luôn không? Cũng được, anh muốn photo luôn cũng được.
Anh photo cả giấy kết hôn, đơn ly hôn, giấy khai sinh cũng được. Tôi chưa kết hôn, chưa kết hôn. Cái thứ gì không biết. Ý anh ta là sao? Không phải. Hừ tôi phải không? Không có, không có đâu. Chúng tôi đã đồng ý rồi… Hừ tôi đấy. Sơn Sơn,
Lấy cho em ít hoa quả này. Xin lỗi cô Kim. Tông chết hắn đi. Sao lại là cô? Sao… Sao lại là cô ấy chứ? Kỳ Liên Sơn, mày điên rồi, điên rồi. Kỳ Liên Sơn. Tỉnh táo lên, tỉnh táo lên. Cũng có ai khác đâu. Cứ tạm thế đi. Đau, đau, đau, đau. Anh im lặng đi được không? Nữ chính…
Xuất hiện một giây. Không phải một giây, dài hơn một giây mà. Được. Vậy anh hỏi em nhé. Cái khăn trùm đầu của cô ấy khó khăn lắm mới tháo ra, cô ấy lộ mặt rồi. Em đeo lại cho cô ấy làm gì? Anh, cái này có căn cứ khoa học đấy.
Được, nào, căn cứ khoa học gì, em nói đi. Mắt của con người, nếu ở trong bóng tối trong thời gian dài thì con ngươi sẽ giãn ra. Khi anh đột nhiên nhìn thấy ánh sáng thì con ngươi sẽ không kịp thu nhỏ lại. Hơn nữa ánh sáng mạnh như thế
Sẽ kích thích nhất định đến võng mạc, từ đó gây bỏng mắt. Em học những thứ này từ đâu vậy? Thì tra ở trên mạng. Thế nào? Sao anh có vẻ không tin lắm nhỉ? Đúng là chịu em luôn đấy. Bảo em nhập vai là để giúp cho em viết kịch bản.
Cuối cùng em lại nói với anh em viết không ra? Em lên phố xem thử xem, có biết bao nhiêu cô gái, em tìm bừa một cô để nhập vai được không? Cô này được đấy. Nhìn gì thế? Nhìn cái gì? Không, không, tôi nói căn nhà này trông khá đẹp,
Không phải sao? Trông ổn đấy. Đẹp thật đấy, ngôi nhà này. Em yêu, bên kia đẹp, chúng ta qua bên đó chụp hình đi. Bỏ đi, bỏ đi. Sếp Dương, cô Lưu, cuối cùng hai người cũng về rồi. Lúc nãy có một khách hàng nữ nói là có hẹn trước,
Nhất quyết muốn ở lại đợi cho bằng được. Tôi không có cách nào khác nên đành để cô ấy lên văn phòng của anh. Họ gì? Họ Khương, cô Khương. Không sao, tôi quen. Cô đi chuẩn bị đi, tôi lên trên đó. Được. Chị Hà, hình như là một bà chủ.
Nhìn là biết thuộc kiểu người khó tính lắm. Chị chú ý một xíu nhé. Cảm ơn em. Sếp Khương, cô đợi thêm một lát, nhà tư vấn sẽ đến ngay. Trưởng khoa Dương. Sếp Khương. Lưu Hà. Đây chính là nhà tư vấn có năng lực chuyên môn giỏi nhất công ty
Mà tôi vừa nói với cô. Vừa đi diễn thuyết ở đại học Tô Thành, vô cùng xuất sắc. Trẻ thế này sao? Cô ấy kết hôn chưa? Anh có chắc là cô ấy giải quyết được vấn đề của tôi không? Xin chào, tôi tên là Lưu Hà. Ngồi đi. Cô nhìn đủ chưa?
Tôi đến đây không phải để cho các người ngắm như ngắm thú đâu. Nếu thái độ của các người như thế này thì sao tôi tin được năng lực chuyên môn của Borman chứ? Sếp Khương. Cô hãy nghe tôi giới thiệu cho cô, cô ấy chính là nhà tư vấn hàng đầu
Của Borman chúng tôi. Hàng đầu hay hàng cuối cũng được. Có giải quyết được vấn đề của tôi hay không, nhìn là biết ngay. Được rồi, xem như tôi uổng công đến đây một chuyến. Borman các người cũng chỉ được cái danh mà thôi. Sếp Khương, cô mất ngủ bao lâu rồi?
Lúc nãy tôi thấy cô ngồi đây nhiều lần vận động vai, cổ, chắc là vì mất ngủ nên dẫn đến đau nhức cơ vai. Hơn nữa cô đến Borman chắc chắn là muốn tìm một nhà tư vấn tâm lý giải quyết vấn đề cho cô. Nếu đã đến rồi, còn ngồi ở đây
Đợi tôi và trưởng khoa Dương lâu như thế, thôi thì ngồi xuống chúng ta trò chuyện tử tế, nếu không cũng uổng phí thời gian chờ. Lưu Hà. Hôm nay tôi hết thời gian rồi. Sếp Khương. Sếp Khương. Lúc trước biết bao khách hàng khó tính cô đều giải quyết được.
Sao lúc nãy với sếp Khương không cố gắng thêm chút nữa? Sếp Khương có tính cảnh giác khá cao, càng nóng vội càng không có được sự tín nhiệm của bà ấy. Cũng đúng. A lô. A lô, anh Giả, em xem trên mạng thấy anh đang muốn mua xe. Hay là
Anh đến cửa hàng của bọn em xem thử đi? Anh gọi nhầm số rồi. A lô. Chuyện gì thế này. A lô, lại là ai nữa? A lô, chào anh Giả. Chỗ bọn em có dòng xe SUV đô thị mẫu mới nhất, anh cần đến cửa hàng của bọn em
Để lái thử không? Tôi không cần. Gọi nhầm rồi, gọi nhầm rồi. Anh Giả? Xe này thế nào? Anh đã xem hai ngày rồi, đổi xe thật à? Ừ, chứ sao nữa? Cô xem. Hơn một triệu tệ ư? Cô không cần lo, bây giờ thương hiệu này đang hợp tác với ngân hàng. Thanh toán trước khoảng 400 – 500 nghìn tệ trả góp không lãi suất,
Mỗi tháng không đến 30 nghìn tệ, cắn răng chịu đựng một xíu là có xe rồi. Cửa hàng đại lý ô tô cứ gọi cho em, gọi em là anh Giả này, anh Giả nọ. Em cứ ngủ là lại có cuộc gọi, cứ ngủ là có cuộc gọi, không phải anh à? Anh biết chuyện này là thế nào rồi. Lúc anh rảnh rỗi ở phòng làm việc
Chẳng phải hay xem mấy tin tức mà họ đề xuất sao? Cả quảng cáo nữa, anh cũng đều mở ra xem. Anh khá có hứng thú với xe hơi mà, cứ thấy quảng cáo về xe hơi là anh chắc chắn sẽ nhấp vào xem. Lúc đó… App mua hàng của anh
Chẳng phải để lại thông tin cá nhân của em sao? Chắc là hai app này cùng một công ty phát triển, nên thông tin của họ liên thông với nhau. Ơ kìa, anh. Anh không thể để số điện thoại của em ở trong app được.
Anh thường không có mặt ở phòng làm việc. Có lúc người ta giao hàng tới thì phải tìm người nhận mà, thế nên gọi vào số của em. Mau đổi đi nhé. Anh không… không đổi là em không ngủ được đâu. Bọn họ làm phiền em à? Được, được.
Anh biết rồi Sơn Sơn. Thế này đi, bây giờ anh sẽ đổi số của em, đổi thành số của anh. Sơn Sơn, anh nghe giọng em có vẻ hơi mệt mỏi nhỉ. Không được nghỉ ngơi tốt à? Thế này đi. Bây giờ em đừng làm gì cả, đi ngủ một giấc,
Ngủ bù đi. Lát ngủ dậy thì làm tiếp, được không? Được, anh không gọi cho em là em có thể ngủ một giấc ngon rồi. Ừ, bye bye. Đổi xe thì đổi xe, sao không nói với cậu ấy? Đâu phải tôi không nói với nó. Chẳng phải tôi cân nhắc
Về hai phương diện sao? Một mặt là, cô nói xem, bây giờ tôi mà nói với Sơn Sơn tôi nói là tôi định mua xe vậy… Nó là em trai ruột của tôi đấy, chắc chắn nó sẽ tư vấn cho tôi nên mua thương hiệu nào, loại nào giá cả hợp lý,
Vậy chẳng phải ảnh hưởng đến công việc của nó sao? Còn một mặt khác, lòng người dễ dao động, tâm thế của thằng bé sẽ tệ đi. Anh cũng biết là sẽ ảnh hưởng đến tâm thế của cậu ấy à. Viên Nguyên à, không phải, tôi mua xe
Là mua cho bản thân tôi sao? Tôi mua cho phòng làm việc đấy, mua cho chúng ta đấy. Tôi ra ngoài bàn chuyện làm ăn, bàn dự án với người ta thì tôi cũng phải có một chiếc xe cho ra dáng một xíu chứ nhỉ? Nếu xe tệ quá
Thì sẽ hạ thấp chúng ta xuống đấy. Giá cả cũng khó thương lượng. Vậy… Vậy anh nói với cậu ấy đi, anh nói lý do này cho cậu ấy nghe chắc cậu ấy sẽ hiểu. Tôi biết, tôi sẽ nói. Nhưng cô không được nói nhé. Cô phải giữ kín cho tôi đấy,
Được chứ? Nếu cô nói với nó thì chuyện này sẽ trở nên rất phức tạp. Vậy tôi phải giấu đến khi nào? Giấu đến khi tôi chuẩn bị nói với nó. Vậy… Viên Nguyên à, cô… Có khách đến kìa. Mau, mau, mau lên. Đến đây. Tỉnh dậy đi. Tỉnh dậy đi.
Tỉnh dậy đi. Tỉnh dậy đi. Làm gì vậy trời. Tư vấn tâm lý trước mắt được chia ra làm một vài trường phái. Một trường phái gọi là phân tâm học. Phâm tâm học chủ yếu là thông qua khám phá về tiềm thức và ý thức hóa tiềm thức để tiến hành tư vấn cho thân chủ. Trường phái thứ hai, liệu pháp nhận thức hành vi. Liệu pháp nhận thức hành vi chủ yếu là thay đổi thói quen hành vi của thân chủ
Về mặt quan niệm, điều chỉnh thói quen nhận thức của thân chủ. Sau khi thay đổi được hai thói quen này thì vấn đề tâm lý của thân chủ tự nhiên sẽ được giải quyết. Sau đó còn có một loại là một liệu pháp mà hiện tại cũng khá thịnh hành,
Có tên là liệu pháp gia đình. Trong liệu pháp gia đình, không một thành viên gia đình nào là vô tội cả. Mà triệu chứng là kết quả của vấn đề chứ nó không phải bản thân vấn đề. Ví dụ. Quan hệ vợ chồng không tốt, đây là triệu chứng
Chứ không phải là bản thân vấn đề. Bản thân vấn đề là vì sao quan hệ vợ chồng lại không tốt. Điều này chúng ta không biết, chúng ta không đi đào sâu. Vậy làm sao để trị liệu? Chính là thông qua giao tiếp giữa các thành viên trong gia đình,
Để cho họ Trưởng khoa Dương. điều chỉnh lại trong mối quan hệ tương tác. Chẳng hạn như đôi khi nam giới luôn là người ở thế mạnh hơn, Trưởng khoa Dương. nữ giới có phần yếu thế nên mới dẫn đến quan hệ bất bình đẳng này. Trường hợp mà Lưu Hà không nhận
Tôi có thể thử không? Đôi khi nam giới tỏ ra yếu thế, tỏ ra yếu thế ở mức vừa phải khiến cho nữ giới cũng… Về mặt chuyên môn tôi đúng là không giỏi bằng cô ấy, nhưng ít nhất tôi trung thành với Borman. Ý cô là sao? Nghe nói,
Sau khi hợp đồng của Lưu Hà đến hạn thì cô ấy không định gia hạn hợp đồng nữa. Trưởng khoa Dương, anh không biết sao? Nếu cậu còn có gì chưa rõ thì có thể hỏi tôi bất cứ lúc nào. Vâng. Cô Lưu, tôi đi trước đây. Ừ. Chị Hà, thư cảm ơn
Của một bà cụ gửi cho chị. Bà ấy đợi chị suốt cả buổi sáng, em thấy bà ấy đợi lâu quá nên bảo bà ấy về trước rồi. Chắc chị không giận đâu nhỉ. Lại là tư vấn tập trung ngắn hạn và trung hạn để giải quyết vấn đề. Hiệu suất này
Thật đáng để mọi người học hỏi. Nhưng lần nào chị cũng thế này, tỏ ra đặc biệt, phá vỡ quy tắc thì cũng không hay lắm nhỉ? Là phá vỡ quy tắc của nhà tư vấn tâm lý, hay là phá vỡ quy tắc của Borman? Không ngờ chị Hà
Lại xem thường Borman chúng ta như thế. Lưu Hà, lên đây một lát. Không cần bận tâm, cô mới là quân át chủ bài và đại diện của Borman, không giống bọn họ. Anh biết đấy, tôi vẫn luôn giữ thái độ hoài nghi về việc khi xưa công ty
Quy định 20 lần tư vấn làm một liệu trình trị liệu. Công ty là công ty, phải đặt ra một tiêu chuẩn, nếu không sẽ loạn hết lên. Tôi xem xong cái này rồi, phản hồi dạy học rất tốt. Với tiến độ này, các bạn thực tập sinh đó
Cuối năm nay sẽ có thể thử tiếp cận một số trường hợp cá nhân rồi. Trưởng khoa Dương, vậy công việc của tôi ở đây cũng hoàn thành gần hết rồi. Đúng lúc tôi muốn nói với anh tôi đã thuê được văn phòng rồi. Mấy hôm nay đang bận chuyển nhà,
Nên muốn xin nghỉ phép dài hạn. Trong thời gian tôi nghỉ việc, lương của tôi cũng có thể dừng được rồi. Nếu Borman có bất kỳ việc gì cần tôi bàn giao, tôi cũng có thể quay lại bất cứ lúc nào. Suy nghĩ kỹ chưa? ♪Yên giấc ngủ đằng sau lưng em♪
♪Mơ một giấc mơ về em♪ ♪Cùng em trở về thuở ấu thơ♪ ♪Ở ngoài kia ánh nắng chiếu thật lâu♪ ♪Em cùng anh đi một đoạn đường dài♪ ♪Đi mãi đến khi♪ ♪Ánh hoàng hôn che phủ trán em♪ ♪Hai tay đôi ta nắm chặt♪ ♪Chống lại vô số cơn giá rét♪
♪Là em mang đến cho anh♪ ♪Cả một vũ trụ dịu dàng♪ ♪Em luôn ở bên cạnh anh♪ ♪Như sao sáng nằm trên ngực mặt trăng♪ ♪Hai ta cứ đi mãi♪ ♪Cứ đi mãi như thế này♪ ♪Ở đằng sau♪ ♪Luôn có em dõi theo♪ ♪Anh sẽ bảo vệ suốt cả cuộc đời♪
♪Cho em một khuôn ngực vững chắc♪ ♪Em thường vuốt nhẹ trán anh♪ ♪Nói rằng em sẽ cùng anh đi thật lâu♪ ♪Đi đến tận cùng thế giới♪ ♪Cùng nhau ôm trọn lấy mũi đất♪ ♪Anh đang chờ đợi♪ ♪Để được ôm em thật chặt♪ ♪Anh tin rằng tình yêu của đôi ta♪
♪Sẽ đi được lâu thật lâu♪ ♪Anh vẫn nhớ khi gặp em♪ ♪Nụ cười thoáng qua của em♪ ♪Đã giấu kín trong trái tim anh♪ ♪Từ rất lâu♪