[VIETSUB] Mộ Sắc Tâm Ước – Tập 1 | Nhậm Gia Luân & Dương Dĩnh | WeTV
♪Anh đang mắc kẹt trong xiềng xích♪ ♪Chờ đợi em hạ cánh♪ ♪Nhìn em, tựa như nhìn một phiên bản khác của anh♪ ♪Gặp nhau rồi lại lỡ nhau, anh khóa hết mọi kỷ niệm♪ ♪Trái tim tan vỡ♪ ♪Chưa từng lành lại♪ ♪Trong đôi mắt em♪
♪Anh vừa quật cường, vừa yếu đuối, sợ nhất là bị thờ ơ♪ ♪Kiêu ngạo là vỏ bọc♪ ♪Để anh khóa chặt trái tim♪ ♪Cuốn tiểu thuyết ly kỳ còn dang dở♪ ♪Đang chờ em nắm lấy tay anh♪ ♪Cùng anh viết tiếp♪ ♪Viết tiếp cho đến khi kết truyện♪
♪Nhân vật chính là em, cũng là anh♪ ♪Hai linh hồn có chung màu sắc♪ ♪Em là phần sáng trong anh♪ ♪Trong cuộc sống bình dị♪ ♪Nếm trọn những cảm xúc ly kỳ♪ ♪Cuối cùng cũng có ánh sáng chiếu rọi nơi anh♪ ♪Chiếu rọi nơi góc tối♪ ♪Cùng anh thoát khỏi xiềng xích♪ =Mộ Sắc Tâm Ước= =Tập 1= Đứng lại. Cảnh sát đây. Chạy đi. Người đâu rồi? Bỏ súng xuống. Tôi nói lại một lần nữa, bỏ súng xuống. Không bỏ xuống cũng được thôi, vậy tôi cứ kéo lê tiếp, kéo đến khi cô ta chết thì thôi. Được, tôi bỏ. Được đấy, được đấy. Cảnh này đặc sắc quá.
Được đấy, viết hay ghê. Quá đỉnh. A lô, anh. Em đang ở đâu thế? Em đang ở quán cà phê. Em mau qua đây đi, anh đến rồi. Gọi ít đồ ăn rồi chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện. Em không đói. Anh, em nói anh nghe, em mới viết được một cảnh
Hay lắm, siêu đặc sắc. Em nói anh nghe nhé, cảnh này… Ở ngay… Được rồi. Gặp nhau rồi nói, được không? Được, vậy lúc nào gặp thì em nói anh nghe. Đặc sắc lắm, thật sự rất đặc sắc. Mau lên đi. Được, chào anh. Bye bye. Xin chào, cho hỏi cô cần gì?
Cho tôi một ly latte, sữa tách béo nhé. Được, vui lòng đợi một lát. Sao anh đi đường mà không nhìn đường thế hả? Ơ… Đổ đầy người rồi, phải làm sao đây? Không sao, trưởng khoa Nghiêm, tôi đến bên dưới rồi. Lát nữa gặp. Sao anh đi đường
Mà không để ý gì thế hả? Làm quần áo tôi thành ra thế này. Giờ phải làm sao? Anh nói gì đi chứ. Nãy giờ cứ im thin thít, cũng chẳng xin lỗi gì cả. Anh muốn làm gì? Bọn tôi còn phải đi làm nữa. Quần áo thế này
Thì bọn tôi đi làm kiểu gì? Tôi qua bên kia một lát nhé. Lưu Hà, cô đến rồi à? Trưởng khoa Nghiêm. Thế này đi, lát nữa cô phát biểu khai mạc nhé. Phần lớn các bậc tiền bối ở đây đều đến từ nơi khác, nghe danh mà đến. Cảm ơn trưởng khoa Nghiêm và hội nghị
Đã cho tôi cơ hội này. Tre già măng mọc mà. Mấy năm gần đây Borman có thể trở thành nơi quan trọng để giao lưu trao đổi, cô chính là chiến binh xuất sắc nhất của Borman. Trưởng khoa Nghiêm, tầng trên cùng của tòa nhà này được dùng để làm gì vậy?
Tầng trên cùng? Nhà hàng ngập nắng và sân thượng đấy. Tiệc tối của chúng ta được tổ chức ở đó đấy. Lát nữa tôi đưa cô đi gặp một vài tiền bối đến từ nơi khác. Họ cũng có những trường hợp rất hay, các cô có thể trao đổi…
Xin lỗi trưởng khoa Nghiêm, tôi ra ngoài một lát, tôi sẽ quay lại ngay. A lô. Chuyện là… Chỗ tôi có người muốn nhảy lầu. Đây là sân thượng tòa A, trung tâm triển lãm khoa học công nghệ. Đúng, các anh mau cho người đến đi. Được, được. Cô là ai?
Tôi tên là Lưu Hà. Lúc nãy tôi thấy anh đi thang máy lên đây nên đến xem thử thôi. Anh định nhảy từ đây xuống à? Chứ sao nữa. Tôi chẳng còn gì cả, còn sống làm gì nữa. Vậy sao nhất thiết phải chọn nơi này? Lúc trước công ty tôi ở đây.
Tôi cũng không biết phải đi đâu nữa. Cô không cần phải khuyên tôi. Tôi không phải muốn khuyên anh. Chỉ là nếu anh đã quyết định hôm nay sẽ nhảy từ đây xuống mà trong lòng mang theo nhiều nỗi buồn như thế, thì đi cũng không được thanh thản nhỉ?
Tôi chỉ muốn kiếm tiền mà thôi. Bọn họ kiếm tiền đều dễ như ăn bánh, đến lượt tôi thì lại khó hơn lên trời. Bọn họ đầu cơ cổ phiếu, mua quỹ đầu tư đều kiếm được tiền, chỉ có mỗi tôi bị lỗ. Chỉ có mỗi tôi bị lỗ.
Tôi còn làm lỗ hết tiền của công ty. Ông chủ muốn kiện tôi, bảo tôi bán nhà. Tôi thậm chí còn chẳng có nhà nữa. Vợ con tôi phải làm sao đây? Tôi hiểu, tôi biết anh đã rất khó khăn, anh cũng đã cố gắng lắm rồi. Vậy nên tôi đáng chết.
Chết là hết. Cứ để họ hận tôi đi. Không phải vậy đâu. Trên tầng có chuyện gì vậy? Hình như có một người đàn ông muốn nhảy lầu. Người phụ nữ kia là ai vậy? Hình như là nhà tư vấn tâm lý. Nhà tư vấn tâm lý còn có thể cứu người ư?
Giỏi thật. Bác tài à? Đợi tôi một lát, tôi đến ngay đây. Anh nghĩ anh nhảy xuống chỉ giết chết một mình anh nhưng thực chất anh giết chết cả một gia đình. Anh đã từng nghĩ đến chưa? Anh thì tự do rồi, nhưng vợ con của anh
Thì phải sống tiếp thế nào đây? Tôi không biết. Tôi… Tôi không có cách nào cả. Tôi không có cách nào cả. Thế này đi, nếu hôm nay anh đã quyết định chắc chắn sẽ nhảy xuống thì ít nhất anh cũng phải nói lời tạm biệt với người nhà của mình chứ?
Một lời tạm biệt chính thức. Tôi có điện thoại, anh gọi cho họ đi. Được không? Ít nhất anh cũng phải gọi cho con của anh chứ? Anh phải dặn dò thằng bé sau này không còn bố nữa, không có ai che mưa chắn gió cho thằng bé nữa,
Nếu nó gặp phải bất cứ khó khăn gì thì cũng không còn ai khuyên bảo, chỉ dẫn cho nó nữa. Tất cả mọi chuyện thằng bé chỉ có thể dựa vào chính mình thôi. Không được, tôi không làm được. Tôi không làm được. Có thể tôi chỉ là một kẻ hèn nhát,
Tôi là một người bố… một người bố vô dụng. Tôi không thể đối mặt với họ, cứ để họ quên tôi đi. Họ sẽ không quên anh đâu, họ càng không thể hận anh. Không một đứa trẻ nào chịu thừa nhận bố mình là một kẻ hèn nhát.
Thằng bé sẽ chỉ tìm mọi lý do cho sự ích kỷ của anh ngày hôm nay, thậm chí còn nghĩ rằng là vì mình quá yếu kém nên mới không bảo vệ được bố. Sau này thằng bé sẽ luôn sống trong sự tự trách. Sẽ có vô số những đêm
Thằng bé gặp ác mộng, mà tất cả những giấc mơ đều là về chuyện của anh. Có thể cả đời này cũng sẽ không khá hơn được. Sao cô biết? Sau đây xin mời nhà tư vấn tâm lý hàng đầu Borman, cô Lưu Hà. Chào mọi người, tôi là Lưu Hà, một nhà tư vấn tâm lý. Kể từ khi tôi tốt nghiệp đại học vào năm 22 tuổi và gia nhập Borman đến nay, năm nay đã là năm thứ sáu rồi. Từ những ngày đầu mới thành lập, chúng tôi vẫn luôn tổ chức hoạt động
Trong cộng đồng, đi vào trường học, liên kết với các doanh nghiệp với hi vọng từng bước tuyên truyền về hoạt động tư vấn tâm lý. Trên hành trình này, chúng tôi cũng gặp phải rất nhiều ngờ vực, nhưng rất may mắn là chúng tôi đã kiên trì vượt qua,
Cũng nhìn thấy các thân chủ đã có được chất lượng sống tốt hơn sau khi tiếp nhận tư vấn tâm lý. Chúng tôi càng tin chắc rằng những gì chúng tôi đang làm là một chuyện rất có ý nghĩa.
(Anh không phải không có gì cả.) Vậy nên chúng tôi thật sự hi vọng (Nhà tư vấn tâm lý – Lưu Hà. Nếu cần gì cứ liên hệ với tôi.) tư vấn tâm lý có thể dần hòa nhập tư vấn tâm lý có thể dần hòa nhập
Vào sự phát triển của xã hội đồng thời đi vào đời sống hàng ngày của người dân. Được rồi, chủ đề hôm nay tôi muốn chia sẻ với mọi người là vấn đề tâm lý không phải là tai ương thảm họa. – Hay. – Nói hay lắm. A lô, Viên Nguyên. Sơn Sơn, cậu đến đâu rồi? Tôi sắp đến rồi, sắp đến rồi. Ơ kìa, tôi đang xem điều hướng đây, có tắc đường đâu. Chẳng phải cậu đã nói xuất phát từ nửa tiếng trước rồi sao? Chỗ tôi gọi xe xảy ra chút chuyện, trên đường chật ních người
Nên làm lỡ chút thời gian. Xảy ra chuyện gì thế? Hình như là một nhà tư vấn tâm lý đang cứu một người đàn ông định nhảy lầu thì phải. Nhưng mà tôi cũng không rõ lắm. Vậy được, bọn tôi đều đang đợi cậu đấy. Anh cậu cũng đến rồi.
Cậu nhanh lên nhé. Tôi… Tôi sắp đến rồi. Cúp máy trước đây. Được, bye bye. Vẫn không nghe máy. Làm gì thế nhỉ? – Tôi bảo… – Viên Nguyên. Vừa gọi cho cậu xong. Sao bây giờ cậu mới đến? Ai tìm chỗ này thế? Anh cậu tìm đấy.
Ở trong đợi cậu lâu lắm rồi. Ôi trời đất ơi. Đi thôi, đi thôi. Anh, anh đang xem kịch bản em viết cho anh à? Sắp xong rồi. Anh, nếu anh có ý kiến gì thì cứ nói thẳng đi, không cần phải e ngại gì cả. Em không giận đâu. Không có gì,
Cũng ổn lắm. Ổn nhỉ? Lúc nãy em nói với anh có một thiết kế rất hay. Có một vấn đề. Có một vấn đề. Là thế này, ờm… Nữ chính khi nào mới xuất hiện? Xuất hiện rồi mà. Xuất hiện rồi? Vậy là người phụ nữ đội khăn trùm đầu
Là nữ chính à? Vậy… Nếu cô ấy đã xuất hiện rồi thì sao em còn để cô ấy đội khăn trùm đầu? Tên bắt cóc chắc chắn không muốn người bị bắt cóc biết đường đi mà. Vậy nên điều này chẳng phải hợp tình hợp lý, hợp logic sao? Đúng không?
Trao đổi con tin? Nhưng nam chính còn chưa thấy cô ấy trông như thế nào, lỡ đổi nhầm thì sao? Cái này… Không cần phân tích logic với anh, không cần phân tích logic. Logic của anh rất rõ ràng. Còn một vấn đề nữa. Em định để khi nào nam nữ chính
Nảy sinh tình yêu thế? Bao giờ thì vào tuyến tình cảm? Ơ kìa, anh. Em không hiểu nổi. Tại sao viết kịch bản cứ bắt buộc phải có tuyến tình cảm chứ? Tại sao trong phim em viết tại sao… cứ nhất định phải yêu đương chứ? Em nghĩ La Thành
Còn rất nhiều chuyện phải làm, cậu ấy không muốn yêu đương đâu. Không phải em nghĩ thế nào. Kỳ Liên Sơn. Không phải là em nghĩ thế nào, cũng không phải anh nghĩ thế nào mà phải là bên A nghĩ thế nào. Anh lấy cho em một ví dụ hơi cực đoan nhé.
Nếu bây giờ bên A nổi hứng nói không được, chúng tôi muốn đổi từ tập trung vào nam chính sang tập trung vào nữ chính thì cũng phải sửa. Chuyên nghiệp lên. Mỗi một dự án, mỗi một nhân vật đều phải đặt cảm xúc vào trong đó, là anh dạy em thế mà.
Anh, không phải sao? Được rồi, được rồi, em không cần nói với anh mấy điều này. Em chỉ cần nói cho anh biết em… em có sửa được không? Không sửa được. Ăn cơm trước đi. Lát nữa nói chuyện sau. Ăn gì mà ăn? Nó sắp đập vỡ chén cơm đến nơi rồi
Còn ăn gì nữa. Anh, anh cứ nói thật với em đi. Nữ chính lần này khó tính lắm phải không? Đúng rồi chứ gì? Em nói đâu có sai. Phim này của em vốn dĩ là phim cảnh sát tội phạm, phim hành động, phim thể hiện sức hút của nam giới,
Căn bản chẳng liên quan gì đến nữ chính này cả. Kể từ sau khi cô nữ chính này đến, sửa này sửa nọ, rồi còn thêm cảnh tình cảm. Làm ơn đi, phim của em không phải phim tình cảm, ok? Nếu cô ta muốn diễn phim tình cảm thì nên chọn phim khác.
Cô ta chọn nhầm phim rồi. Vả lại cô ta thêm tới thêm lui như thế, cuối cùng thêm xong thì phim của em thành cái gì đây? Phim của em cái gì? Phim này là phim của người ta, phim của bên A. Anh phát hiện bây giờ em ngày càng lắm chuyện,
Chẳng thấy giỏi hơn mà chỉ thấy tính tình thì tệ đi. Nói đơn giản, rõ ràng đi, có sửa được không? Không sửa được. Đã nói không sửa được là không sửa được. Không sửa được thì em đừng sửa nữa. Đừng sửa nữa. Không sửa được thì không sửa nữa
Là sao hả anh? Muốn đuổi việc em phải không? Được. Em đi là được chứ gì. Em… Em đủ lông đủ cánh rồi phải không? Em đi? Đi đâu? Sơn Sơn, Sơn Sơn. Anh cậu không có ý đó đâu. Em đứng lại cho anh. Đứng lại. Em nổi giận với ai thế hả?
Nổi giận với anh đấy, thì sao? Có gì mà em phải ấm ức như thế? Anh bảo em sửa kịch bản thôi mà sao không sửa được? Cứ phải ở đây làm trò cười cho thiên hạ cơ, thích để mọi người hóng chuyện chứ gì? Anh suốt ngày ở ngoài
Phải nhìn sắc mặt người ta, anh chịu uất ức thì anh nổi giận với ai? Anh… Cô làm gì thế? Bênh nó chứ gì? Sơn Sơn đâu có nói là không sửa. Đừng có mà làm loạn nữa. Hôm nay nhất định phải nói rõ ràng. Tìm được hòm hòm rồi, tìm được rồi.
Tìm được cái gì? Anh, anh, anh. Phắn. Bình tĩnh lại đi, bình tĩnh lại đi. Không phải đâu anh. Chẳng phải đoạn sau em có một tình tiết phải viết cảnh La Thành và anh em ruột của cậu ấy xích mích với nhau sao? Em cứ không nắm được cảm giác đó,
Vậy nên em cũng muốn biết anh em nếu trở mặt với nhau thì là như thế nào. Lúc nãy em đã cảm nhận hòm hòm rồi. Bây giờ em đã có thể nắm bắt chính xác cảm giác đó rồi. Em bị hâm à? Anh, anh, anh, đừng để bụng, đừng để bụng nhé.
Phắn, phắn. Đều vì công cuộc sáng tác mà. Đúng không anh? Ờm, hai người cứ ăn tiếp đi. Bây giờ em tranh thủ lúc đang có hứng, phải mau đi về viết đây, viết xong thì em nộp cho anh nhé. Sơn Sơn, ăn xong rồi đi. Không sao. Anh, đừng để bụng nhé.
Nhập vai để viết kịch bản. Sơn Sơn là vậy đấy, anh biết mà. Cô cứ bênh nó đi. Sớm muộn cũng có một ngày tôi bị nó chọc tức chết mất. Không có, không có. Tôi ăn cùng anh nhé? Không cần. Một mình tôi ăn cũng tốt. Được, được,
Vậy anh cứ gọi món trước đi. Cậu quay lại làm gì thế? Tôi sợ tôi về thì mất hứng nên tôi phải tranh thủ lúc đang có hứng mau chóng viết xong ở đây. Ông trời con này. Lúc nãy nhìn cô đứng trên bục trình bày trôi chảy
Khiến tôi nhớ lại nhiều năm trước, khi Borman mới thành lập. Lúc đó cô vẫn chỉ là một sinh viên đại học vừa bước ra xã hội. Bây giờ đã có thể tự mình đảm đương trong diễn đàn học thuật rồi. Được rồi, trưởng khoa Dương, anh đừng khen tôi nữa.
Không phải chỉ có khen đâu, cũng có phê bình đấy. Lúc nãy ở trên sân thượng nguy hiểm biết mấy. Cô manh động quá. Đầu tiên, cô không biết đối phương là ai, lỡ đâu là một tên côn đồ hung ác, tàn bạo thì sao? Thứ hai, cứu được người thì tốt.
Nhưng lỡ anh ta nhảy xuống thì chúng ta sẽ bị động. Đúng là tôi suy nghĩ chưa thấu đáo. Nhưng ở trong tình huống đó, không ai có thể suy nghĩ chu đáo như vậy được. Dù sao thì mạng người quan trọng mà. Đây chỉ là một lời nhắc nhở thiện chí thôi,
Cô đừng giận. Đi thôi. Đúng rồi, tôi đang loay hoay làm sách cho trung tâm, cô hẹn giúp tôi trưởng khoa Nghiêm ở khoa các cô nhé. Được. Tuần này trưởng khoa Nghiêm đi công tác, hẹn tuần sau nhé. Đúng rồi, (Trung tâm Tư vấn tâm lý Borman) chuyện lúc trước
Cô cân nhắc thế nào rồi? Chuyện gì cơ? Chuyện thôi miên ấy. Trường hợp đó liên quan đến các hành vi vi phạm được quy định rõ ràng trong lĩnh vực tâm lý học. Tôi không nhận được. Người khác đều nói cả rồi, xem như giúp một tay đi. Trưởng khoa Dương,
Vấn đề không phải là giúp hay không giúp. Người ta có trả bao nhiêu tiền thì tôi cũng không giúp được. Vậy… Tôi tạm thời chưa từ chối vội, cô cứ cân nhắc thêm đi. Trưởng khoa Dương. Tôi còn một chuyện nữa muốn nói với anh.
Hợp đồng của tôi sắp hết thời hạn rồi, lát nữa tôi sẽ đi nộp đơn xin nghỉ việc. Trong vòng một tháng tới, tôi sẽ bàn giao hết những việc tôi cần làm. Ơ kìa, Tiểu Hà, sao cô lại nói với tôi về chuyện từ chức vậy?
Lúc trước mỗi lần tôi nói với anh, anh đều bảo tôi suy nghĩ cho kĩ, chuyện này đã trì hoãn… Tôi còn có công việc quan trọng cần bàn, hay là hôm khác chúng ta ngồi xuống nói chuyện sau nhé. Tôi đi trước đây. Cô chú đến đây muộn thế này
Là có việc gì sao? Đáng lẽ ra cô chú không nên đến làm phiền cháu vào giờ muộn thế này. Hôm nay cô chú đến đây là để nói với cháu cô chú muốn lấy lại căn nhà này. Căn nhà này là mua cho con trai chú.
Bây giờ thằng bé sắp về rồi, cô chú chỉ đành lấy lại căn nhà thôi. Cháu nói xem, cái thằng này, về mà cũng không nói trước một tiếng. Phải đấy. Trước khi lên máy bay mới nói với cô chú. Đúng. Bây giờ thành ra thế này, phải làm sao đây? Phải đấy.
Chuyện này… Tiểu Kỳ, cháu giúp cô chú đi. Cô chú thật sự không còn cách nào khác. Đây là tiền cọc của cháu, còn cả tiền thuê nhà cháu đưa cô nữa. Đều ở trong này cả. Cháu đếm xem có đúng không. Vấn đề không phải là chuyện tiền nong,
Chủ yếu là đột ngột quá, tìm nhà cũng cần có thời gian mà. Cháu còn một đống việc cần làm. Tiểu Kỳ, cô chú cũng là bất đắc dĩ, thật sự không còn cách nào khác. Cháu giúp cô chú đi. Cháu cũng thông cảm cho cô chú nhé. Con trai chú về
Mà biết cô chú cho cháu thuê căn nhà này thì kiểu gì cũng không xong với nó. Thương thay cho tấm lòng cha mẹ. Phải đấy. Cháu giúp cô chú đi. Kim Nhiên. Nói chuyện thế nào rồi? Lại không được rồi. Mỗi lần mình nhắc đến chuyện này
Là anh ấy lại bảo mình nói chuyện sau. Borman cũng vừa mới có được thương hiệu của mình, sao có thể nỡ để quân át chủ bài như cậu rời đi chứ. Vậy sao cậu lại muốn rời đi? Tự mình khởi nghiệp vất vả lắm.
Tự mình khởi nghiệp đúng là hơi vất vả nhưng mà chuyện gì cũng được tự mình làm chủ. Cậu cũng biết đấy, thương hiệu Borman ngày càng phát triển, nhưng thu phí cũng ngày càng đắt hơn. Vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc từ chối những người
Thật sự cần đến sự giúp đỡ sao? Mình cũng đã nói với anh Dương về vấn đề này rồi. Nói chung anh ấy hoàn toàn đứng trên góc độ của một doanh nhân để suy nghĩ về việc này. Mình biết điều hành một công ty
Thì đứng trên góc độ kinh doanh không có gì sai cả. Thế nhưng nếu cứ tiếp tục hợp tác thế này thì mình sẽ hoàn toàn làm trái lại mục đích ban đầu mình muốn làm một nhà tư vấn tâm lý. Mình hiểu, cậu muốn giúp đỡ càng nhiều người
Cần đến sự giúp đỡ. Tóm lại cho dù thế nào thì mình cũng ủng hộ cậu. Có cậu ủng hộ là mình thấy đủ rồi. Đi thôi, đi ăn nào. Mình mời cậu ăn cơm. Mình ăn chực ở nhà cậu suốt một tuần rồi, ngại chết đi được.
Mình mà cậu còn thấy ngại à? Thiệt tình. Vả lại đây chẳng phải là sự hỗ trợ của mình sao? Mở văn phòng cũng tốn tiền đấy, tiết kiệm chút đi. Đúng rồi, mai cậu có rảnh không? Cùng mình đi xem thử căn phòng trên mạng đi.
Nếu đi xem thực tế mà ổn thì mình thuê luôn. Dù sao cũng còn một tháng nữa mà. Chúng ta có thể làm cả hai cùng một lúc. Dù sao đi cùng cậu thì mình chắc chắn sẽ có thời gian. Mình nằm trong nhóm người sáng lập luôn rồi.
Đi thôi, muốn ăn gì? Mình mời. Thôi, mình mời. Kỳ Liên Sơn, chẳng phải cậu thông minh lắm sao? Sao người ta nói gì cậu cũng nghe thế? Ít nhất cậu cũng phải ở lại nốt đêm hôm nay chứ. Nửa đêm nửa hôm thế này,
Tôi biết đi đâu để tìm nhà cho cậu đây? Vợ chồng cô chú ấy cũng không còn cách nào khác mà, đều vì con cái cả. Nếu không thì cũng không đến tìm tôi vào đêm khuya như thế. Cậu chỉ biết nghĩ cho người khác, vậy ai nghĩ cho cậu đây?
Cậu đấy, cả anh tôi nữa. Hai người nghĩ cho tôi là được rồi. Chuyện hôm nay cũng tại tôi. Lúc trước tôi đã muốn để cậu tự đi tìm nhà. Cậu tự chọn thì sau cậu sống cũng thoải mái. Anh cậu sợ làm chậm tiến độ viết của cậu,
Nên cứ nhất quyết bảo tôi đi chọn. Tôi hiểu cả mà. Anh tôi không muốn tôi tốn quá nhiều công sức cho việc tìm nhà, chỉ muốn tôi dọn vào ở luôn. Đúng vậy. Anh cậu là kiểu khẩu xà tâm phật. Tôi nói cậu nghe, nghe nói nửa đêm
Cậu bị đuổi ra ngoài, gọi cho tôi năm, sáu cuộc điện thoại, bảo tôi mau chóng đến ngay. Nếu không phải anh ấy đang vội, không đi được thì anh ấy đã tự đến rồi. Ơ kìa, cậu đi đâu thế? Chẳng phải đến nhà anh tôi sao?
Còn không biết anh cậu sẽ uống đến mấy giờ. Đừng để sau say bí tỉ đêm lại ảnh hưởng cậu viết kịch bản. Cậu đến chỗ tôi trước đi, ở tạm một đêm. Tôi hiểu rồi. Tôi đến chỗ cậu ở thì cậu có thể đến chỗ anh tôi ở đúng không?
Tôi… Tôi hiểu rồi, hiểu rồi. Không phải. Cậu nghĩ gì thế hả? Lát nữa cậu đưa tôi đến nơi thì đi đón anh tôi luôn à? Chứ còn gì nữa. Này, Kỳ Liên Sơn, có cần phải thế không? Cậu nói thẳng toẹt ra như thế làm gì? Sơn Sơn. Tôi thay chăn ga
Cho cậu rồi nhé. Lát nữa cậu vào phòng mà ngủ. Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Tôi không ngủ đâu. Cậu thức trắng suốt hai ngày rồi, sao có thể không ngủ được chứ? Tôi mà buồn ngủ thì chợp mắt tại chỗ một lúc là được.
Nước nóng này tôi vừa mới đun lúc ra khỏi nhà đấy. Tôi mang cả cốc qua cho cậu nhé. Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Hoa quả. Cậu ăn nhiều hoa quả vào. Thịnh soạn thế? Cậu còn cần tôi làm gì nữa không? Chỗ tôi không cần cậu nữa đâu.
Tôi thấy chỗ anh tôi cần cậu hơn đấy. Vậy tôi đi trước nhé. Đi đi. Cậu nhớ đi ngủ sớm nhé. Được. Mau đi đi. Còn làm được một việc tốt nữa chứ. Cố lên nhé Viên Nguyên. Không một đứa trẻ nào chịu thừa nhận bố mình là một kẻ hèn nhát. Thằng bé sẽ chỉ tìm mọi lý do cho sự ích kỷ của anh ngày hôm nay, thậm chí còn nghĩ rằng là vì mình quá yếu kém nên mới không thể bảo vệ được bố. Sau này thằng bé
Sẽ luôn sống trong sự tự trách. Sẽ có vô số những đêm thằng bé gặp ác mộng, mà tất cả những giấc mơ đều là về chuyện của anh. Sao cô biết? Vì tôi cũng là một đứa trẻ tự mình nỗ lực lớn lên sau khi bị bố bỏ rơi.
♪Có lẽ trước đây không cần chúng ta phải nói lời xin lỗi♪ ♪Có lẽ vì trái tim đã từng gánh chịu cơn mưa♪ ♪Nên cũng muốn che ô cho bạn♪ ♪Đi sưởi ấm những tiếc nuối♪ ♪Trong một khoảnh khắc trái tim thấy nhẹ nhõm♪ ♪Đi hòa giải với những nuối tiếc♪
Mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Anh không muốn nói, tôi cũng không muốn biết. Tôi có nỗi khổ riêng. Vậy thì đã sao? Tôi là cảnh sát. Anh tha cho tôi đi. Xin lỗi, giữa chúng ta nên có một câu trả lời rồi. Diễn cũng được đấy chứ.
Được đấy, được đấy. Chốt thế này đi. Đến mình cũng thấy cảm động. Kỳ Liên Sơn, mày giỏi quá đấy. Đây chính là tài năng trời phú. Xong rồi. Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi. Tài năng trời phú. Anh chẳng biết tài năng của em gì cả, anh ạ. Xin lỗi.
Được đấy, được đấy. Xin lỗi, xin lỗi nhé. Đừng nghe nữa, đừng nghe nữa. Quay lại làm nhân vật nào, quay lại làm nhân vật, Xin lỗi. Quán cà phê ở bên dưới đồng thời cũng là một thư viện. Hơn nữa cửa sổ sát đất này vừa rộng vừa thoáng. Mình ước tính
Khoảng bảy, tám giờ sáng thì mặt trời đã chiếu sáng khắp phòng rồi. Thông thoáng đúng không? Ừ. Cà phê ở tầng dưới cộng thêm tràn ngập mùi sách nữa, thân chủ của mình vừa bước vào đã cảm thấy thư giãn về cả thể xác lẫn tinh thần. Hơn nữa vị trí tốt,
Giao thông thuận tiện. Nhưng mà liệu có hơi ồn không? Không ồn đâu. Mình nói cậu nghe, mình tính cả rồi. Cậu nhìn chỗ này đi. Chỗ này mình chỉ cần đặt thêm hai ghế sô pha cùng một cái bàn trà thì sẽ là một không gian tư vấn rất riêng tư.
Cậu nhìn cửa kính này đi, ánh nắng chiếu vào, mình nghĩ thôi cũng thấy thoải mái. Công nhận cũng được đấy chứ. Hơn nữa mình giẫm lên sàn nhà này rồi, chắc chắn là gỗ đặc. Mình vừa bước vào, mình… hít một hơi thật sâu, mình ngửi rồi, không có mùi gì cả,
Chứng tỏ vật liệu trang trí trong phòng này đều rất tốt. Cậu nói xem, phòng này chắc chắn là được làm riêng cho chúng ta. Cậu qua đây đi, đừng xem nữa. Có một chuyện mình bắt buộc phải nói rõ với cậu. Sao thế? Qua đây.
Phòng ngủ lớn này rộng rãi thoáng mát, hơn nữa ánh sáng tự nhiên cũng tốt, đặc biệt là kiểu cửa chớp này, rất có phong cách. Nhưng mỗi tội không có nhà vệ sinh. Phòng ngủ nhỏ ở bên cạnh có nhà vệ sinh mà. Cậu ở phòng nhỏ à? Sao không ở được?
Vậy phòng lớn này thì sao? Cậu cứ mặc kệ đi. Đi, chúng ta đi nói chuyện với chủ nhà. Nhưng phòng này rộng. Mình định cho thuê phòng này. Cho thuê lại ư? Dậy sớm vậy? Tôi mua đồ ăn sáng cho cậu này, ăn đi cho nóng. Được. Thịnh soạn thế?
Cậu thức cả đêm thật à? Tôi có ngủ mà. Tôi ngồi ở đây ngủ được khoảng… hai phút. Này, cậu như thế là không được đâu. Cậu không thể cứ thức đêm suốt được. Không sao. Hại sức khỏe quá đấy. Xem ra tôi thật sự phải tìm nhà cho cậu mới được.
Nói đi. Cậu có yêu cầu gì về nhà? Để bây giờ tôi xem thử. Vẫn theo yêu cầu lúc trước đi. Căn hộ này được đấy. Cậu xem thử đi, thuê cả căn. Một phòng ngủ, một phòng khách. Căn này không được. Trong này bẩn quá, vào dọn cũng không sạch.
Tôi tìm cho cậu một nhân viên quét dọn dọn dẹp là được rồi mà. Không dọn sạch được đâu. Thiệt tình. Vậy căn này thì sao, cậu xem. Căn này được đấy. Căn này từ giấy dán tường, tủ bếp đến giường toàn là màu hồng, sao tôi ở được. Màu hồng thì sao?
Bây giờ có nhiều con trai mặc áo sơ mi hồng mà. Tôi không phải kiểu con trai đó nha. Tôi không thích màu hồng. Tôi thích. Căn này. Căn này chắc chắn được. Vị trí, giá cả, môi trường đều tốt cả. Đúng là khá ổn nhưng mà
6500 tệ một tháng thì đắt quá. Cố gắng tìm cho tôi trong khoảng dưới 5000 tệ… Dưới 4000 tệ thôi. Dưới 4000 tệ thôi nhé. 4000 tệ thì tôi biết đi đâu để tìm cho cậu bây giờ? Ở ngoại thành mất rồi. Được mà. Làm gì có căn nào 4000 tệ
Mà đáp ứng được yêu cầu của cậu. Có phòng 4000 tệ thật này. Vị trí tốt, môi trường cũng tốt. Cậu xem thử đi. Căn này. (Cho thuê phòng chất lượng cao, dọn vào ở luôn. 4000 tệ) Căn này được chứ? 4000 tệ, còn ở khu phố cổ,
Lại còn trang trí đẹp thế này. Chắc chắn là giả rồi. Cậu cứ nói cậu thích hay không đi. Căn này này. Căn này thích thì có thích nhưng… – chắc chắn… – Được. Cậu thích là được. Tôi gọi điện xác nhận trước đã. Phòng mẫu thôi. Đây là thông tin giả rồi.
Cậu lại còn không tin. Tôi xác nhận thử là biết ngay mà. A lô. Xin chào. Xin chào. Đây có phải là cô Lưu ở số 66, Sky City không? Là tôi. Tôi mới thấy cô đăng tin cho thuê ở trên mạng, tôi muốn xác nhận lại với cô,
Đó có phải là ảnh thật không? Đương nhiên là ảnh thật rồi. Vậy giá cả thì sao? Trên mạng có ghi rồi mà? Nhưng chúng ta cứ gặp mặt nói chuyện đi. Một là để gặp nhau, hai là cô cũng có thể xem thử xem có đúng như trong ảnh không. Được, được.
Vậy bây giờ cô có tiện không? Nếu bây giờ cô đến thì tôi chỉ có thể để bạn thân của tôi đưa cô đi xem thôi, nhưng cô ấy cũng có thể quyết định thay tôi. Được, vậy lát gặp nhé. Thông tin thật à? Thật đấy. Đến rồi, đến rồi.
Cậu xem, là chỗ này. Nơi này trông lãng mạn thật đấy. Đây ư? Đây chẳng phải là một quán cà phê sao? Chẳng phải trên này đã viết rồi sao? Tầng hai của quán cà phê mặt đường. Chắc… Chắc là chỗ này. Tầng hai ư? Ôi trời đất ơi. Cũng rộng đấy chứ.
Chắc là chủ nhà gọi. Cậu cứ xem qua trước đi. Tôi nghe điện thoại của cô ấy. Đừng đi xa quá nhé. A lô, xin chào. Tôi đang ở bên dưới quán cà phê. Đi vào trong à? – Trời ơi. – Được. ♪Yên giấc ngủ đằng sau lưng em♪
♪Mơ một giấc mơ về em♪ ♪Cùng em trở về thuở ấu thơ♪ ♪Ở ngoài kia ánh nắng chiếu thật lâu♪ ♪Em cùng anh đi một đoạn đường dài♪ ♪Đi mãi đến khi♪ ♪Ánh hoàng hôn che phủ trán em♪ ♪Hai tay đôi ta nắm chặt♪ ♪Chống lại vô số cơn giá rét♪
♪Là em mang đến cho anh♪ ♪Cả một vũ trụ dịu dàng♪ ♪Em luôn ở bên cạnh anh♪ ♪Như sao sáng nằm trên ngực mặt trăng♪ ♪Hai ta cứ đi mãi♪ ♪Cứ đi mãi như thế này♪ ♪Ở đằng sau♪ ♪Luôn có em dõi theo♪ ♪Anh sẽ bảo vệ suốt cả cuộc đời♪
♪Cho em một khuôn ngực vững chắc♪ ♪Em thường vuốt nhẹ trán anh♪ ♪Nói rằng em sẽ cùng anh đi thật lâu♪ ♪Đi đến tận cùng thế giới♪ ♪Cùng nhau ôm trọn lấy mũi đất♪ ♪Anh đang chờ đợi♪ ♪Để được ôm em thật chặt♪ ♪Anh tin rằng tình yêu của đôi ta♪
♪Sẽ đi được lâu thật lâu♪ ♪Anh vẫn nhớ khi gặp em♪ ♪Nụ cười thoáng qua của em♪ ♪Đã giấu kín trong trái tim anh♪ ♪Từ rất lâu♪