[VIETSUB] Tuyết Ưng Lĩnh Chủ – Tập 2 | Hứa Khải & Cổ Lực Na Trát | Bản Truyền Hình | WeTV
♪Bước qua năm tháng hồng hoang♪ ♪Mình ta ở trần thế cười ngạo nghễ♪ ♪Ánh trăng lạnh♪ ♪Mặt đất làm giấy, trời làm ngòi bút♪ ♪Một kiếp này như mực vẩy lên giấy♪ ♪Mặc sức phóng khoáng♪ ♪Quắc mắt lạnh nhìn mũi nhọn ánh kiếm và bóng đao♪
♪Nửa tấc tình, nửa tấc lòng, chứa đựng cả đất trời♪ ♪Biển mênh mông vô bờ, sóng ngầm cuồn cuộn muôn vàn♪ ♪Thiên thu chỉ trong nháy mắt, tuổi trẻ làm thứ màu vẽ♪ ♪Gió tuyết nhuộm màu tóc mai, bao lần trắc trở cũng không khuất phục♪
♪Đáy mắt ẩn chứa ánh sáng bất diệt♪ ♪Khí phách ngang tàng chẳng sợ gió sương♪ ♪Mỉm cười với gai góc giăng ngang♪ ♪Làm một con sói cô quạnh♪ ♪Sinh ra đã độc lai độc vãng♪ ♪Khí phách ngang tàng không mảy may suy suyển♪ ♪Tiếng vang dội thấu mây xanh♪
♪Giữa cõi đời lạnh giá♪ ♪Có một trái tim cháy bỏng vì nàng♪ =Tuyết Ưng Lĩnh Chủ= =Tập 2= Đuổi theo cho ta. Rõ. Huynh lên trước đi. Chúng đâu rồi, chúng đâu rồi? Chia ra lục soát. Chúng ở đâu? – Ơ, còn không có cả dấu chân. – Không thấy, xem bên kia đi. Nhìn gì mà nhìn? Còn không mau đi tìm đi. Đa tạ cô nương hôm nay đã cứu giúp. Tại hạ là Đông Bá Tuyết Ưng,
Xin hỏi cô nương là… Chỉ là tình cờ gặp gỡ, không cần hỏi họ tên. Sao huynh lại đến dãy núi Hủy Diệt? Ta nhận được lệnh của Long Sơn Lâu tới đây điều tra về ma nhân. Đi theo ta. Khoan đã. Đại ca, dấu chân ở đây biến mất rồi. Không đúng, không thể sạch sẽ thế được. Chúng chưa chạy xa đâu, chia làm ba hướng đuổi theo cho ta. – Rõ. – Rõ, đuổi theo. Ta phải trở về đã. Vì cứu ta, Tông Lăng thúc đang không rõ sống chết.
Huynh khoan hãy lo lắng, giờ phải tìm lối ra khác đã. Bây giờ cũng đã tối, Loan Đao Minh vẫn đang tìm chúng ta ở ngoài kia, vết thương của huynh chưa lành, nếu cứ lỗ mãng xông ra như vậy thì khác nào đi nộp mạng. Ta rất lo cho Tông Lăng thúc.
Ban nãy ông ấy liều mạng cứu huynh mà huynh lại không biết trân trọng tính mạng bản thân vậy ư? Nếu thúc thúc của huynh không sao thì sẽ không sao còn nếu có việc gì thì dù huynh đi cứu cũng chưa chắc đã kịp. Tu vi của đối thủ không cao,
Cũng không sử dụng võ công Ma tộc. Đây là pháp thuật hệ băng của đạo quán Thủy Nguyên. Chẳng lẽ là Tĩnh Thu? Kỵ sĩ Trường Phong? Ngươi là… Ta là Tông Lăng, đại tổng quản của Tuyết Ưng Lĩnh. Trên đường kỵ sĩ Trường Phong tới đây có trông thấy
Lĩnh chủ Đông Bá Tuyết Ưng nhà ta không? Không, dọc đường ta chỉ gặp được ngươi chứ không gặp ai khác. Ưng Nhi gặp phải Cái Bân rồi. Các ngươi gặp phải Loan Đao Minh sao? Bên cạnh Cái Bân còn có một pháp sư áo xám trợ giúp.
Pháp thuật của người này rất kỳ lạ, cực kỳ khó đối phó. Muốn chết thì cùng chết. Nên ta mới thoát chết, nhưng Ưng Nhi thì lành ít dữ nhiều. Ta phải đi cứu Ưng Nhi. Ngươi bị thương rất nặng, chờ khôi phục thể lực đã rồi nói. Ta đã hứa với lão lĩnh chủ và phu nhân sẽ chăm sóc Tuyết Ưng, ta phải đi cứu nó.
Ta thấy huynh là người trọng tình trọng nghĩa, không giống hạng gian ác, ta khuyên huynh một câu hãy hành động theo sức mình, cẩn thận không lấy được Hắc Thiết Lệnh mà còn mất cả mạng. Sao cô biết ta muốn có Hắc Thiết Lệnh? Long Sơn Lâu dán thông báo,
Không ít người đến vì danh lợi. Đúng là ta muốn có Hắc Thiết Lệnh nhưng không liên quan đến giải thưởng. Ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn Ma tộc giết hại dân chúng. Nói năng nghe đường hoàng đấy. Huynh còn chẳng có đấu khí mà còn đòi tỏ vẻ anh hùng ư?
Ta có lấy được Hắc Thiết Lệnh hay không, điều tra ma nhân hay không cũng là chuyện của ta. Chịu chết đi. Một lũ vô dụng, có mỗi một người cũng không bắt được, ta nuôi các ngươi cũng chỉ tốn cơm. Đại nhân. Đại nhân, ngài yên tâm, hãy cho ta thêm ba ngày, trong vòng ba ngày, ta nhất định sẽ tìm ra bọn chúng,
Chắc chắn sẽ không gây thêm phiền phức cho Ma Thần. – Đại ca, đại ca. – Đại ca. Cút hết đi. Ba ngày sao? Chẳng thà bây giờ ta giết các ngươi rồi tự đi tìm còn tiện hơn. Đại nhân tha mạng. Đại nhân bớt giận. Các huynh đệ
Chỉ thiếu nước xới tung ngọn núi này lên thôi. Đúng rồi, con nhóc kia chẳng phải là pháp sư sao? Không chừng cô ta đã dùng pháp thuật gì đó. Đại nhân. Đi theo luồng khói này, nó có thể nhìn thấy hết những gì các ngươi không nhìn thấy. Mau đuổi theo.
Một đám vô dụng. Đông Bá Tuyết Ưng, huynh muốn làm gì? Ta mời cô ăn tối. Huynh là đầu bếp sao? Báu vật quý như vậy mà huynh lại dùng làm gia vị? Bởi vì làm vậy có thể giúp ta ăn xong bữa nhanh hơn, có nhiều thời gian luyện công hơn.
Chiêu thức trong thương pháp của huynh rất vững, nếu như có đấu khí thì Cái Bân chưa chắc đã là đối thủ của huynh. Xong rồi. Có cá ăn là bắt đầu nói lời hay ý đẹp đấy à. Chỉ là ban nãy ta thấy huynh luyện thương,
Cảm thấy huynh không hẳn là kẻ vô dụng. Đây là cá gì vậy? Cá Tuyết. Cá tuyết sao? Cá do Đông Bá Tuyết Ưng ta nướng dĩ nhiên là cá Tuyết rồi. Đại ca, nó vào trong đó rồi. Cẩn thận. Được lắm, không ngờ hai ngươi lại nấp ở đây
Chơi trò gia đình, làm gia gia ngươi tìm khổ quá. Cái Bân, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của đạo quán Thủy Nguyên ta. Bớt ra vẻ danh môn chính phái với ta đi. Kẻ có thể giết ông đây chưa ra đời đâu. Xông lên cho ta. Đi.
Đuổi theo. Cô biết bơi không? Đi. Cô bảo cô không biết bơi cơ mà? Nhưng ta biết dùng chú Tị Thủy. Chú Tị Thủy ư? Đại ca, đuổi theo nữa không đây? Đuổi, đuổi, đuổi. Ngươi nhìn xem đây là đâu đi. Đây là nơi ác ma xuất hiện. Hai đứa nhãi kia
Biết tìm chỗ thật đấy. Ta ở trong núi đã lâu vậy mà lần đầu mới biết có đường tắt kiểu này. Tiếc rằng đây lại là đường tắt để đến cái chết. Dù hai ngươi có là thần tiên cũng khó thoát kiếp nạn này. Đi thôi. – Đi. – Đi thôi.
Đại nhân thần công cái thế, lại có khói ma trợ giúp, hai đứa nhãi kia đã chết toi lâu rồi. Đầu chúng đâu? Đại nhân, hai đứa bọn chúng nhảy xuống hồ là chuyện không sai vào đâu được. Ta và các huynh đệ đã tận mắt thấy chúng nhảy xuống.
Tuy không lấy được đầu chúng nhưng chắc chắn chúng đã chết. Dù chưa chết thì động vào nước hồ… linh dịch ấy… vậy thì kiểu gì chúng cũng thành ma nhân. Ngươi xuống nước một chuyến xem. Làm theo cách trước kia ta đã dạy ngươi, lấy Hải Dương Giới Thạch ra rồi theo ta rời núi. Không thể ở lại nơi này nữa. Đại nhân, ta chưa từng thử Tị Thủy quyết bao giờ, lỡ như động vào nước hồ thì ta…
Vậy ngươi đi vận chuyển mấy thứ còn sống kia. Ta sẽ đi lấy đá. Ta sẽ đi lấy viên đá. Đại nhân, ta vừa mới vững chân trong ngọn núi này, ngài nói đi là đi ngay thì chẳng phải công sức khi trước đều uổng phí cả sao?
Đại nhân, hay là thế này đi, ta dẫn theo vài người canh chừng trong ngọn núi này cho ngài, đảm bảo ngay cả một con ruồi cũng không lọt vào đây được. Ta đang bị truy nã, lỡ ra ngoài bị người khác phát hiện ra thì chẳng phải sẽ lại gây phiền phức
Cho Ma Thần Hội sao? Vậy thì ngươi và Loan Đao Minh của ngươi biến hết thành ma nhân thì sẽ không sợ bị truy nã nữa, cũng sẽ tận trung với bọn ta. Ta… Đại nhân, ta nói sai rồi, ta nói sai rồi. Ta sẽ rời núi với ngài.
Đằng kia có ánh sáng. Qua đó xem sao. Cô không sao chứ? Không sao. Đi thôi. Đám ma nhân này có vấn đề, hình như chúng không thấy chúng ta. Nín thở đi. Số lượng ma nhân quá nhiều, tình hình này hai chúng ta không thể đối phó với chúng,
Phải mau báo với hội nguyên lão. Ta về đạo quán Thủy Nguyên trước đã. Bây giờ đang nguy hiểm như vậy, sao cô ra ngoài được? Nếu huynh lo lắng thì có thể không đi cùng ta. Không phải. Nếu ma nhân có thể đi lên từ hồ nước
Thì chắc chắn hồ nước này có điều bí ẩn. Chắc chắn nơi này không đơn giản, chúng ta tìm kỹ xem sao. Không phải cô biết chú Tị Thủy à? Đi xem thử đi. Được. Đằng kia có hang động. Sao lại như thế này? Vào trong xem thử. Đám đông ma nhân đó
Cũng đi ra từ chỗ này. Đi xem thử. Đáng ghét. Đại ca, đã phái các huynh đệ đi tìm rồi. có khi lát nữa là có thể tìm thấy. Tốt nhất là nhanh tìm ra Giới Thạch cho ta, nếu không thì chúng ta đều phải chết. Thậm chí còn thảm hơn cả chết.
Vậy… Đại ca, hay chúng ta chạy trốn đi. Chạy? Chạy đi đâu? Bọn họ là Ma Thần Hội đấy. Ma Thần Hội? Cô sao thế? Tay cô… Ta trúng ma độc rồi. Ra ngoài trước đã. Chạy đâu đấy? Lại là các ngươi. Chắc chắn các ngươi đã lấy Hải Dương Giới Thạch,
Mau giao Hải Dương Giới Thạch ra đây cho ta. Con nhóc này đã trúng độc, sẽ nhanh chóng trở thành như chúng. Giao Hải Dương Giới Thạch ra thì gia gia có thể tha chết cho ngươi. Cô ở đây đợi ta. Bên này. Cô đã trúng ma độc,
Càng dùng pháp thuật thì cô sẽ chết càng nhanh. Ranh con, có gan thì đừng chạy. Chỉ mới bắt đầu mà ngươi đã không chịu nổi sao? Ngươi thua là cái chắc. Đại nhân. Kỵ sĩ Trường Phong. Đi. Sư thúc. Tĩnh Thu. Ưng Nhi, cẩn thận. Tĩnh Thu. Con trúng ma độc rồi.
– Đi. – Đi. Tông thúc, chạy mau, mau. Kỵ sĩ Trường Phong, không hay rồi. Nước lũ bên kia đang tràn sang đây. Tĩnh Thu, sao con lại ở đây? Sư thúc, con theo nhóm người Tu Nhiễm sư huynh cùng đến lấy lại Hải Dương Giới Thạch,
Chia ra hành động tại thành Nghi Thủy. Đây là Hải Dương Giới Thạch con đã tìm thấy ở hồ nước. Thứ này đã bị ma độc xâm nhập, tạm thời đã bị ta trấn áp, đợi về đạo quán Thủy Nguyên rồi bàn tiếp. Đây là Hải Dương Giới Thạch
Mà Cái Bân vẫn luôn nhắc tới ư? Ngươi là thiếu niên ở thành Nghi Thủy hôm đó? Kỵ sĩ Trường Phong, cảm ơn ngài đã tặng ta một tia đấu khí, vừa nãy lại cứu ta lần nữa. Ưng Nhi, Tông thúc cũng được kỵ sĩ Trường Phong cứu giúp.
Bọn ta còn tìm thấy thứ này trong hang núi. Cái này là của ta, đa tạ. Hải Dương Giới Thạch này là báu vật của đạo quán Thủy Nguyên, khoảng thời gian trước vô ý làm thất lạc, không ngờ nó lại bị Ma tộc lợi dụng để tạo ra ma nhân.
Sau khi thứ này bị thi triển ma pháp thì sẽ có ma tính cực mạnh, người đến gần sẽ bị nhiễm ma độc giống như Dư sư điệt của ta vậy. Nhưng ta không hề cảm thấy có gì bất thường. Có thể cho ta xem thử không? Không có ma khí. Đây là…
Có khi nào do ta cách xa nó quá không? Sư thúc, đêm qua có một nhóm ma nhân lớn xuất hiện từ dưới hồ nước, số lượng lên đến hàng nghìn, có người đang di chuyển đám ma nhân này. Đi xem thử. Huynh quen sư thúc của ta à? Kỵ sĩ Trường Phong
Từng cứu mạng ta ở thành Nghi Thủy. Tại hạ là Dư Tĩnh Thu của đạo quán Thủy Nguyên. Dư Tĩnh Thu cô nương của đạo quán Thủy Nguyên, cuối cùng cũng được biết tên cô. Có người bày trận pháp ở đây để di chuyển đám ma nhân đó.
Trước đây ta cũng đã nhìn thấy vết tích của trận pháp dưới hồ nước, chắc hẳn có người đã lợi dụng sức mạnh của Hải Dương Giới Thạch để lập trận pháp, biến nước hồ thành linh dịch khiến người dính phải bị ma hóa, dùng cách này để tạo ra ma nhân.
Không biết đám súc sinh này đã hại bao nhiêu người. Cái Bân còn nhắc đến Ma Thần Hội. Chúng ta không biết mục đích của bọn chúng, nhưng e là nước Long Sơn sẽ không được yên bình nữa. Dư cô nương, kỵ sĩ Trường Phong, tại hạ muốn mượn Hải Dương Giới Thạch.
Hang động dưới nước đã sụp đổ, tuy rằng chưa thể điều tra rõ chuyện về ma nhân nhưng e rằng ta chỉ nói mà không có bằng chứng thì Long Sơn Lâu sẽ không tin nên muốn mang vật chứng về trước. Hải Dương Giới Thạch là báu vật của phái bọn ta,
Chỉ có chưởng môn sư tôn mới có quyền xử trí. Huynh giao cho Long Sơn Lâu là thế nào chứ? Nếu có thể thì huynh hãy về đạo quán Thủy Nguyên cùng ta để bẩm báo rõ tình hình với sư tôn. Sư tôn là người hiểu lý lẽ, huynh cũng chỉ muốn lấy được Hắc Thiết Lệnh, chắc chắn ông ấy sẽ nghĩ cách giúp huynh. Xin lỗi, chuyện này
Ta không muốn đợi một khắc nào nữa. Làm phiền cho ta mượn Hải Dương Giới Thạch. Như vậy là không hợp môn quy. Đắc tội rồi. Ưng Nhi. E rằng huynh là người đầu tiên dám cướp đồ trong tay kỵ sĩ Trường Phong. Ta cũng có lý do riêng.
Đối với ngươi, Hắc Thiết Lệnh thật sự quan trọng đến vậy sao? Phải. Tĩnh Thu, gặp việc gấp phải linh hoạt, ta sẽ tự nghĩ cách bẩm báo với Tư Không quán chủ. Ta sẽ đến Long Sơn Lâu cùng các ngươi một chuyến. Đa tạ kỵ sĩ Trường Phong. Biết bao gia đình ruột thịt đã ly tán trong trận đại chiến năm đó. Nhớ năm đó, nước Long Sơn đã gặp cảnh dân chúng lầm than, đâu đâu cũng là người gặp nạn. Bây giờ Ma tộc cũng đã rục rịch ngóc đầu dậy, ta chỉ mong tai vạ năm đó
Không xảy ra lần nữa. Tư An đại nhân không cần lo lắng, bây giờ Hạ tộc đã lớn mạnh hơn xưa. Kỵ sĩ Trường Phong cũng đã lập nên học viện Trường Phong để cho nước Long Sơn có người kế tục. Trong trận chiến trước,
Thực lực của Ma tộc đã bị tổn hại nặng nề, muốn một lần nữa phát động chiến tranh cũng không phải chuyện dễ dàng. Trong thời bình phải nghĩ đến thời loạn, đã nghĩ ắt có sự chuẩn bị, sống yên bình nhưng không quên hiểm nguy,
Giữ được nhưng không quên thứ đã mất. Chỉ cần chúng ta nhận được tình báo trước khi Ma tộc thực hiện âm mưu, nắm được kế hoạch của Ma tộc thì hội nguyên lão nhất định sẽ dẫn đầu sáu tổ chức Siêu Phàm lớn để đánh tan Ma tộc. Kỵ sĩ Trường Phong,
Dư cô nương, sao hai vị lại đột nhiên đến Long Sơn Lâu của ta vậy? Tư An lâu chủ, Du Đồ đại nhân, lần này ta đến đây là muốn báo cho hai vị chuyện ma nhân trên bảng nhiệm vụ. Kỵ sĩ Trường Phong nói vậy là không đúng rồi,
Sao dám để các hạ báo cáo với ta chứ? Chẳng lẽ đã tra rõ chân tướng chuyện về ma nhân? Chẳng lẽ đây là báu vật bị mất của đạo quán Thủy Nguyên, Hải Dương Giới Thạch? Loan Đao Minh câu kết với Ma Thần Hội, dùng Hải Dương Giới Thạch bị ma hóa
Để chế tạo ma nhân trong dãy núi Hủy Diệt. Bây giờ chuyện này đã tra rõ chân tướng, mong lâu chủ hãy thực hiện lời hứa. Ta nhớ ngươi. Mười năm trước… Mặc Dương Sâm giết chết cha ta, (Long Sơn Lâu) bắt mẹ ta đi, xin ngài giúp ta giết hắn. Giúp ngươi?
Vậy ngươi dùng cái gì để trao đổi? Trao đổi? Tất nhiên. Giao dịch là điều kiện của Long Sơn Lâu. Vậy ngài muốn gì? Đạt được cấp Lưu Tinh mới có thể nhận được Hắc Thiết Lệnh. Chỉ có mạnh mẽ mới là vũ khí đanh thép nhất. Ngươi nên về đi thì hơn.
Là ta, Đông Bá Tuyết Ưng. Cảm ơn lâu chủ đã từ chối ta vào mười năm trước. Đây chính là Hắc Thiết Lệnh chỉ có kẻ tu hành đạt được cấp Lưu Tinh mới có tư cách có được. Nó vừa là biểu tượng của sức mạnh, vừa là minh chứng gắn kết khế ước với Long Sơn Lâu ta. Nếu đã đủ tư cách
Hỏi tình báo từ Long Sơn Lâu ta thì phải chấp nhận sự ràng buộc với Long Sơn Lâu ta. Một khi được triệu tập thì toàn bộ những người nắm giữ Hắc Thiết Lệnh đều phải tập kết, nhận chỉ thị. Lâu chủ, giờ ta đã sở hữu Hắc Thiết Lệnh,
Mong Long Sơn Lâu nhận ủy thác, tìm tung tích của mẹ ta, Mặc Dương Du. Bây giờ vẫn chưa được. Tại sao chưa được? Trong lệnh treo thưởng của Long Sơn Lâu còn yêu cầu điều tra rõ kế hoạch của Ma tộc. Nhưng bây giờ
Vẫn chưa nắm được gì về kế hoạch của Ma tộc. Tất cả đều chỉ là phỏng đoán. Vậy nên ngươi mới chỉ hoàn thành một nửa nhiệm vụ. Nói ngắn gọn thì là ngươi vẫn phải bắt Cái Bân về. Được. Sau này ta bắt được Cái Bân về,
Mong lâu chủ hãy thực hiện lời hứa. Nếu ngươi làm được, ta ắt tuân thủ lời hứa. Ưng Nhi, Long Sơn Lâu này nịnh hót người trên quá. Thái độ với kỵ sĩ Trường Phong và thái độ với chúng ta đúng là một trời một vực. Chuyện thường tình thôi, rất bình thường. Trái lại, con nên cảm ơn hắn vì năm xưa đã từ chối con.
Nếu không cũng đã không có con của lúc này. Chi bằng ngươi hãy theo ta về hội nguyên lão, các nguyên lão nhất định sẽ nghĩ cách bắt được Cái Bân, sẽ không để Ma tộc thực hiện được kế hoạch. Sức mạnh của bọn họ chắc chắn sẽ mạnh hơn sức của
Một mình ngươi. Việc bắt Cái Bân không nên chậm trễ, nếu tập hợp sức mạnh của các môn phái thì có thể sẽ tìm ra manh mối sớm hơn. Được. Tông thúc, thúc về trước đi, con đi cùng kỵ sĩ Trường Phong. Ưng Nhi. Ra ngoài không như ở nhà,
Mọi việc không thể nghĩ sao làm vậy. Ta thấy hai vị đây tuy đều thuộc thế lực Siêu Phàm, nhưng không phải là người ngang ngược. Tuy người của Tuyết Ưng Lĩnh ta không thể trèo cao, nhưng đi xa nhà thì thêm một người bạn vẫn tốt hơn thêm một kẻ thù.
Tông thúc yên tâm, con biết rồi. Hai vị, Tuyết Ưng xin nhờ cậy hai vị. Ban đầu bảo các ngươi dùng Hải Dương Giới Thạch để tạo ra mười vạn ma nhân, giờ còn chưa được một phần ba đã bị phát hiện, còn làm mất Giới Thạch. Chết vẫn lợi cho các ngươi lắm. Đại nhân tha mạng. Đại nhân, xin hãy cho ta thêm một cơ hội.
Ba ngày, ta nhất định sẽ tìm ra Hải Dương Giới Thạch. Đại nhân cũng thừa hiểu lòng trung thành của ta với Ma Thần Hội mà. Trung thành? Vậy thì hãy cho ta thấy rõ lòng trung thành của ngươi đi. Nhị tư tế, đều tại tên vô dụng Cái Bân đó
Không trông chừng được ma nhân vào thành Nghi Thủy, giờ còn làm mất Hải Dương Giới Thạch. Với năng lực của hắn thì trong vòng ba ngày chưa chắc đã lấy được Giới Thạch, chi bằng để ta giết hắn đi. Đồ vô dụng. Ta bảo ngươi trông chừng hắn,
Mà ngươi trông chừng như vậy sao? Đây là hình phạt nhỏ dành cho ngươi. Nếu việc tiếp theo còn làm không ra hồn, thì ta sẽ khiến tất cả các ngươi tan thành tro bụi. Dư nghiệt Ma tộc có dấu hiệu nhen nhóm trở lại. Không ngờ Hải Dương Giới Thạch của đạo quán Thủy Nguyên ta lại bị Ma tộc lợi dụng làm ra chuyện như vậy. Cái Bân kia cũng thuộc cấp Lưu Tinh. Hắn còn chẳng có đấu khí,
Thật sự có thể đánh bại Cái Bân sao? Vãn bối tận mắt chứng kiến. Lạ vậy. Căn cốt đặc biệt, nhưng ba trăm khí huyệt đều bị bít kín. Thảo nào đến nay ngươi vẫn chưa có đấu khí. Hoặc là một hạt giống tốt trăm năm mới gặp một lần,
Hoặc là một kẻ vô dụng. Hạ sơn chủ đây là cao thủ đứng đầu thiên hạ, cũng là kẻ cuồng võ số một thiên hạ. Ngươi rất đặc biệt, ngài ấy nhìn ngươi lâu một chút thôi, không có ác ý đâu. Kẻ địch mạnh trước mắt, chúng ta đừng nên tự rối loạn.
Tư Không quán chủ nói đúng. Ma Thần Hội ngấm ngầm tạo ra nhiều ma nhân như vậy, nếu không vì ma nhân xuất hiện hại người thì e rằng chúng ta vẫn chưa hay biết. Đây quả thực là sơ suất của môn phái Siêu Phàm chúng ta. Việc bắt Cái Bân
Lại càng không nên chỉ dựa vào sức của một mình vị thiếu niên này, mà là trách nhiệm của chúng ta. Đệ tử của ta, Thôi Ung, giỏi giang cẩn trọng, xưa nay luôn rất được việc. Nó có thể đi cùng ngươi. Bây giờ nó ra ngoài chưa về,
Ngươi có thể ở lại đạo quán vài ngày. Đa tạ Tư Không quán chủ, nhưng tại hạ không dám chờ thêm. Tuyết Ưng Lĩnh cũng có trợ thủ, để tại hạ tự đi bắt Cái Bân là được. Đệ tử tình nguyện đi. Cũng được, cũng nên rèn giũa một chút rồi.
Dư nghiệt Ma tộc rục rịch, các phái phải tăng cường cảnh giác. Nếu Ma tộc khai chiến với Hạ tộc ta, thì bảo vệ nước Long Sơn là chức trách của tất cả chúng ta. Càng cần đào tạo ra nhiều thế hệ trẻ giỏi giang hơn.
Dùng luồng sức mạnh tuôn chảy không ngừng để bảo vệ nước Long Sơn và Hạ tộc ta. Khâu Bạch. Có. Việc tuyển sinh của học viện Trường Phong phải khẩn trương lên lịch. Tuân lệnh. Tĩnh Thu, trước giờ con luôn tuân theo quy củ, kiệm lời. Lúc nãy ở trong cung thật khiến ta phải bất ngờ. Đệ tử chỉ trình bày sự thật thôi. Từ nhỏ con đã lớn lên bên cạnh chưởng môn sư tôn, quả thực rất giống ngài ấy. Sư tôn ưu ái,
Nhiều lần ngỏ ý muốn ta nhận con làm đồ đệ. Nếu lần này con thi được vào học viện Trường Phong thì nên đổi cách xưng hô, gọi ta là sư phụ. Đệ tử quyết không phụ sự mong đợi của sư tôn và sư thúc. Tiểu huynh đệ Tuyết Ưng,
Học viện Trường Phong luôn sẵn sàng chào đón ngươi. Đa tạ kỵ sĩ Trường Phong. Nhưng bây giờ tại hạ chỉ một lòng muốn cứu mẹ, vẫn chưa suy nghĩ về chuyện khác. Thôi được. Được. Vậy lần này hãy làm một màn bắt rùa trong vại. Là lĩnh chủ. Lĩnh chủ của chúng ta về rồi. Lĩnh chủ về rồi. Lĩnh chủ về rồi. (Huệ An) Lĩnh chủ của chúng ta về rồi. – Tuyệt quá. – Lĩnh chủ về rồi. Lĩnh chủ về rồi. Lĩnh chủ về rồi. Ca ca, là ca ca về rồi. Ca ca về rồi.
Tông Lăng thúc, Đồng Tam thúc, ca ca về rồi. Mau ra đi. (Tuyết Ưng Lĩnh) Lĩnh chủ về rồi. Lĩnh chủ, lĩnh chủ, lĩnh chủ. Tốt quá rồi, lĩnh chủ. Tới rồi. (Huệ An) Lĩnh chủ về rồi. – Lĩnh chủ. – Lĩnh chủ, lĩnh chủ. Lĩnh chủ về rồi.
– Lĩnh chủ. – Lĩnh chủ, lĩnh chủ. Ca ca! Cuối cùng huynh cũng về. Đệ nhớ huynh quá. Chờ chút. Ta chuẩn bị cho đệ một thứ hay. Hắc Thiết Lệnh? Tông thúc, cuối cùng ca ca cũng có Hắc Thiết Lệnh rồi. Ta giới thiệu chút. Tĩnh Thu, đây là đệ đệ ta, Đông Bá Thanh Thạch. Đây là hai sư phụ truyền dạy cho ta, Đồng Tam thúc, Tông Lăng thúc. Vị này là đệ tử của đạo quán Thủy Nguyên,
Dư Tĩnh Thu. Cô ấy đến trợ giúp ta cùng bắt giữ Cái Bân. Chào Tĩnh Thu tỷ. Ta nghe kể hết rồi, cô là ân nhân cứu mạng của Tuyết Ưng nhà ta. Cũng là ân nhân của toàn bộ Tuyết Ưng Lĩnh bọn ta. Đúng, đúng, đúng, là ân nhân của ta nữa.
Ân nhân, mời vào trong. Đi. Mời. – Đi – Đi, đi. ♪Lan như quân tử, lánh đời khổ luyện♪ ♪Chàng thiếu niên nói cười của thuở xa xưa ấy♪ ♪Dĩ vãng chảy qua kẽ tay♪ ♪Cánh hạc nhung nhớ không quên♪ ♪Một bàn cờ, một vò rượu, một đời dài♪
♪Nấu rượu luận trà, mắt mày rạng ngời♪ ♪Mây sâu không biết, hỏi lòng liệu có ai ghé thăm♪ ♪Nấu rượu luận trà trong mộng♪ ♪Ngoài nghìn núi xa xăm chẳng thấy cố hương♪ ♪Trong thành xưa, chuyện xưa cũ đều tiếc thương♪
♪Vọng tưởng lấy ánh trăng thắp sáng ngọn nến, không che lấp gai góc♪ ♪Cảm thán không uổng kiếp nhân sinh♪ ♪Thế tục thích sân si vô thường vừa bước đi thong dong♪ ♪Mong mỏi cố nhân an yên♪ ♪Phác họa ánh mắt người trong trí nhớ♪
♪Tắm tuyết nơi đất khách rũ tay áo đầy sương♪ ♪Nơi gió thổi qua nước non yên bình♪ ♪Nguyện cùng người ngắm nhìn♪ ♪Vọng tưởng giấu ánh sao vào dòng thời gian, không nói lời lãng quên♪ ♪Chân trời góc bể cũng chẳng màng♪ ♪Người đời thích ham vui thoả chí, càng đi càng xa♪
♪Chén rượu tô điểm vần thơ♪ ♪Phác họa ánh mắt người trong trí nhớ♪ ♪Tắm tuyết nơi đất khách rũ tay áo đầy sương♪ ♪Nơi gió thổi qua nước non yên bình♪ ♪Hành trình này nguyện cùng người♪ ♪Cất bước♪