Trần Duyên Tập 02 | Phim Tình Yêu Tiên Hiệp Kỳ Ảo Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Trần Duyên] [Tập 2] Các ngươi… Các ngươi đừng lại đây. Tởm thế. Hai ngươi đừng có lại gần nữa. Ân Ân sư tỷ, mau tới cứu ta. Sư tỷ. Nghịch ngợm quá. Mấy ngày không đánh là các ngươi ngứa đòn rồi phải không?

    Mau nằm về chỗ cho ta. Ân Ân sư tỷ, tỷ đến rồi. Vừa rồi làm ta sợ chết đi được. Thối quá đi mất. Hai thứ này là gì vậy? Phân Vân Tịch Tà Thú, chuyên đối phó mấy kẻ đột nhập Tàng Kinh Các. Lau đi. Cảm ơn sư tỷ.

    Ba hồn bảy vía còn lại mấy cái thế? Ta… Tóm lại dù một ngày ta có mất mấy hồn mấy vía thì vẫn sẽ giữ lại một hồn một vía cho sư tỷ. Đi. Lớn quá vậy trời. Chỉ có người giành hạng nhất kỳ thi hàng năm

    Mới được vào Tàng Kinh Các này. Ta cũng phải tu luyện đến Thái Thanh thượng cảnh xong, khó khăn lắm mới giành được hạng nhất kỳ thi năm mới vào được đấy. Ngươi thì hay rồi, vừa vào sơn môn đã được đến đây lấy sách. Nhưng mà, cũng là nhờ phúc của ta.

    Nhiều sách thế này, đọc đến khi nào mới xong được chứ? Cuộc đời là có hạn, còn việc học là vô hạn. Đừng nản lòng, cứ từ từ mà đọc. Tuy ngươi là người do ta đưa vào, nhưng ngươi cũng phải học hành cho cẩn thận. Bảng Thanh Vân kỳ tới,

    Chỉ cần ngươi không thuộc ba người cuối cùng thì ta sẽ tha thứ cho ngươi. Bảng gì cơ? Bảng Thanh Vân là gì vậy? Bảng Thanh Vân là bảng xếp hạng kĩ năng tu hành do đệ tử phái Tây Huyền chúng ta bình chọn, mỗi tháng cập nhật một lần. Ngươi mới vào,

    Xếp sau cũng là chuyện bình thường. Hai quyển sách này của ngươi khó quá, ta giới thiệu cho ngươi quyển khác nhé. Cầm lấy. Cuốn này là phiên bản sửa đổi do chưởng giáo các phái cùng nhau biên soạn trong ba nghìn năm,

    Bên trong không chỉ giảng giải tinh hoa các loại công pháp, mà còn có lịch sử của các môn phái, được gọi là bách khoa toàn thư về các phương pháp tu luyện trên thế gian. Có sách này trong tay, việc tu tiên không còn gì đáng lo cả. Thế nào?

    Ta xem thử. Đây chính là “Tu Tiên Ký” à? Trước đây ta từng đọc rồi. Vậy sao? Nó không giống với quyển ta từng đọc. Vậy cuốn ngươi từng đọc chắc chắn là hàng nhái rồi. Hàng nhái? Ta khuyên ngươi đừng làm thế. Lần trước chỉ vì ta trả sách muộn hai ngày

    Mà bị phạt tắm cho Phân Vân Tịch Tà Thú một tháng trời đấy. Được rồi. Vậy tỷ có thể giới thiệu cho ta cuốn nào khó hiểu chút không? Lại còn muốn khó hiểu chút? “Thượng Thanh Quyết”, còn không mau ra đây? Tỷ đùa ta đấy à? Quyển sách mỏng thế này,

    Chẳng phải đọc trong một nén hương là hết rồi sao? Ngươi không hiểu gì cả. Sách càng mỏng thì đọc càng khó. Mang về đọc cẩn thận đi. Tìm kĩ từng phòng một. Tiểu thư. Ba thi thể đều đã được chuyển ra ngoài rồi. Đã tìm một lượt từ trên xuống dưới,

    Không có ai cả. Tiểu thư, quả thực có người đã nhìn thấy công tử. Tiếp tục tìm. Rõ. – Mau đi đi. – Rõ. Phải tìm kĩ từng phòng, từng ngóc ngách. Nhanh lên. – Rõ. – Rõ. Tiểu thư, theo ta thấy, nếu công tử từng ở chỗ này thật

    Thì e là lành ít dữ nhiều rồi. Ta không tin Phong ca ca lại biến mất như vậy. Trong chuyện này chắc chắn có điểm đáng ngờ. Đồng quản gia, ông thấy nhiều biết rộng, có thể chỉ cho ta thoát khỏi sai lầm không? Nếu thật sự muốn điều tra rõ chuyện này,

    E là phải nhờ các môn phái tu hành giúp đỡ. Ta nghe nói quốc sư ở kinh thành, Tôn Quả, có thể nhìn thấy năm trăm năm trước và năm trăm năm sau. Nếu có được sự giúp đỡ của ngài ấy, chuyện này chắc chắn sẽ có cách giải quyết. Sư huynh.

    Tiên giáng trần đó đã được phái Tây Huyền thu nhận làm đệ tử rồi, chúng ta đến đây để làm gì? Phái Tây Huyền có thể lừa được các môn phái nhỏ, chứ không lừa được la bàn của ta đâu. Tiên giáng trần thật rõ ràng vẫn đang ở đây.

    Chính là người này. Người này đã chết nhiều ngày rồi, tìm thấy cũng được ích gì? Tuy người đã chết, nhưng nguyên thần vẫn chưa tan hết, vẫn còn cơ hội cứu. [Thượng Thanh Quyết] Sao chữ lại biến mất rồi? Đừng… đừng biến mất mà. Tuyệt đối đừng biến mất. Ân Ân.

    Ân Ân. Sao thế, Chân Chân? Rớt… rớt rồi. Ta… ta có làm rớt gì đâu? Không phải cái này. Là xếp hạng của tỷ trong bảng Thanh Vân rớt rồi. Cái gì? – Có bảng xếp hạng rồi. – Có bảng xếp hạng rồi. Không ngờ lại tụt hạng rồi.

    Lại không được lên bảng. Ân Ân sư tỷ. [Hạng nhất: Kỷ Nhược Trần] [Hạng hai: Trương Ân Ân] Hôm đó ta đưa hắn về, chỉ coi như là tăng thể diện cho phái Tây Huyền ta, không ngờ lại mang về một kẻ ăn cháo đá bát.

    Cướp mất kiếm Xích Oánh của ta đã đành, còn giành hạng nhất bảng Thanh Vân của ta? Tưởng là tiên giáng trần thì hay à? Dựa vào đâu mà chuyện gì ngươi cũng dẫn đầu chứ? Kỷ Tiểu Nhị ngươi giỏi lắm. Kỷ Tiểu Nhị. Đừng mà. Tuyệt đối đừng biến mất.

    Câu vừa nãy là gì ấy nhỉ? Ta vất vả đấu tranh bao nhiêu năm mới giành được vị trí đầu bảng, dựa vào đâu mà hắn vừa tới đã được ăn sẵn? Ta nhất định phải khiến hắn tự thẹn vì kém cỏi, mặc cảm tự ti, rồi chủ động từ bỏ. Khó lắm.

    Tỷ nghĩ xem, miếng thịt đã vào miệng rồi, ai lại chủ động nhổ ra cơ chứ? Ta phải về lấy kiếm Thanh Mộc của ta. Tuy kém xa so với kiếm Xích Oánh, nhưng vẫn dư sức để tẩn hắn. Ân Ân. Huyền Chân. Đợi ta một lát. Vân… Vân Phong sư huynh?

    Cầm lấy. Hai người ở đây thì tốt quá. Đây là tài liệu học và đồng phục của Kỷ Nhược Trần, hai người đưa cho đệ ấy giúp ta nhé. – Đa tạ, đa tạ. – Sư huynh. Sao huynh lại vội thế? Xảy ra chuyện gì rồi sao? Hai sư đệ mới nhập môn

    Đang đánh nhau chỉ để giành một chiếc giường, còn đều bị thương rồi. Hai người nói xem, sư huynh đệ đồng môn tranh giành tới lui còn ra thể thống gì? Nếu để sư phụ biết được chuyện này, có khi cả ta cũng sẽ bị ăn đòn mất. Sư huynh.

    Đã bảo đệ bình thường luyện tập nhiều lên rồi, bớt làm mấy thứ hoa cỏ đó thôi. Tỷ tưởng ta muốn chắc. Đến ngay đây. Đến ngay đây. Trương Ân Ân, tỷ… Ngươi gọi ta là gì? Sư tỷ. Vậy còn nghe được.

    Ngươi nói xem một người mới như ngươi ở đâu không ở, lại cứ phải ở nơi cao thế này, leo lên mệt chết đi được. Ta thà mỗi ngày đều mệt chết, ta cũng cam tâm tình nguyện. Thay đi. Ngày nào ta cũng thức dậy vào giờ Mão, đi ngủ vào giờ Tý.

    Lúc phật thủ của sư phụ ra quả, ta không được chợp mắt suốt ba ngày ba đêm. Vậy vẫn chưa là gì cả, ta còn phải tự mình vào nhà xí gánh phân, ủ phân. Dù có như vậy, sư phụ cũng chỉ cho ta một căn phòng gác mái nhỏ

    Để ta nghỉ ngơi. Ân Ân sư tỷ, cùng là đệ tử Tây Huyền, tỷ nhìn chỗ này xem, khác nhau một trời một vực, công lý ở đâu chứ, sư tỷ? Sư tỷ. Vừa hay, nợ cũ nợ mới tính hết luôn đi. Trương Ân Ân, ngươi tỉnh táo lại cho ta.

    Ân Ân, tỷ đau đầu à? Bớt giở trò này với ta thôi. Ta nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi rắc rối to rồi. Từ nay về sau, có ta thì không có ngươi, có ngươi thì không có ta. Hôm nay ta, Trương Ân Ân, đại đệ tử Thái Toàn Cung

    Sẽ khiêu chiến với tiên giáng trần là ngươi. Trận chiến này liên quan đến danh dự của các đệ tử Tây Huyền, tốt nhất ngươi hãy thể hiện ra chút bản lĩnh thực thụ, nếu không thì đừng trách ta không nương tay. Tỷ đang nói cái gì vậy?

    Ta đã làm gì chọc giận tỷ? Ngươi còn giả vờ với ta? Uổng công trước đây ta còn coi ngươi là người của mình. Tỷ nói vậy là sao? Chẳng phải chúng ta đã nhất trí rồi sao, ta chính là người của tỷ. Không cần. Không nhận nổi. Ân Ân! Nhược Trần huynh,

    Tại hạ là Lý Huyền Chân, đệ tử cuối cùng của Huyền Minh Cung. Bình thường là người an phận thủ thường, cần cù đảm đang, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Nếu Nhược Trần huynh muốn tìm một người bạn cùng phòng vừa ý… Đi thôi! Huynh có thể…

    Nhược Trần huynh, ta còn biết chút nữ công, huynh cân nhắc về ta nhé! Trương Ân Ân! Mất mặt. Mất mặt chỗ nào? Thiệt tình. Rốt cuộc ta có chỗ nào đắc tội tỷ ấy chứ? Trong ngoài trống rỗng. Thượng Thanh Quyết. Vân Phong sư huynh. Nhược Trần. Chào các vị sư huynh,

    Sư tỷ! Chào sư huynh! Thời gian quý giá nhất trong ngày là sáng sớm. Hôm nay đệ tử tám núi cùng tập luyện, Nhược Trần đến từ rất sớm, thứ tinh thần chăm chỉ này rất đáng được khen ngợi. Đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy. Mọi người xem đó là cái gì?

    Còn là gì được nữa, một con chim ngốc thôi. Con chim ngốc. Được rồi, đừng đùa nữa. Không còn sớm nữa rồi, mau xuất phát thôi. Đi, đi, đi. Chúng ta đi đâu thế? Luyện võ tất nhiên phải đến nơi luyện võ rồi.

    – Đúng vậy, đến nơi luyện võ. – Nơi luyện võ? Chuyện này mà cũng không biết sao? Đây không phải là nơi luyện võ sao? Đây nào phải nơi luyện võ chứ. Ngây ra đấy làm gì? Qua đó đi. Nơi này ta thật sự không qua được. Không phải chứ, tiên giáng trần?

    Ngay cả đi qua dây cáp mà ngươi cũng không biết, không biết thật hay giả vờ thế? Chẳng lẽ muốn sư tỷ đỡ ngươi qua đó à? Để sư tỷ đỡ qua. Hai vị sư huynh à, chúng ta đến nơi luyện võ kia có còn con đường nào khác có thể đi không?

    Đương nhiên là có rồi. Tiên giáng trần, ngươi bay qua đó đi. Đúng đấy, bay qua đi! Bay đi, bay qua đi, bay đi! Đúng đấy. Được rồi, đi thôi! Đi thôi, đi, đi, đi. Huynh làm được mà. Sư tỷ, ta cũng không biết vì sao tỷ lại đột ngột ghét ta,

    Nhưng những lúc thế này, tỷ không thể bỏ mặc ta được chứ? Chẳng phải ngươi là kỳ tài tu hành sao? Thể hiện chút bản lĩnh cho mọi người xem thử, để bọn ta tâm phục khẩu phục đi. Được rồi. Dù sao trên đời này, ta cũng chẳng còn người thân nào nữa,

    Có rơi xuống thì cùng lắm là chết thôi. Trời làm màn, đất làm chiếu, một bộ xương khô trở về với đất. Tỷ yên tâm qua đó đi, ta sẽ không làm tỷ mất mặt đâu. Không phải ngươi định thừa cơ lẩn mất đấy chứ? Đùa gì thế,

    Cũng không nhìn thử là ai giới thiệu bí kíp tu tiên cho ta. Có điều cho ta ít thời gian để ta lĩnh hội một chút. Có cho ngươi cũng không dám giở trò. Sao Kỷ Nhược Trần vẫn chưa qua vậy? Đừng bảo là rơi xuống dưới rồi nhé? Đừng nói linh tinh.

    Đệ ấy là tiên giáng trần, sao có thể xảy ra mấy chuyện đó được. Nhất định là đang nghiên cứu cách gì đó đặc biệt, nên mới mất ít thời gian thôi. Cứ đợi đi. Còn đợi gì nữa? Chắc chắn là sợ vỡ mật, không dám qua đây rồi.

    Mọi người mau nhìn kìa, đó chẳng phải là Kỷ Nhược Trần sao? Đường đường là tiên giáng trần mà lại không biết ngự kiếm. Không phải hắn đang bò đấy chứ. Sao lại bò qua đây à? Đúng vậy, hắn có ổn không thế? Ta là đệ tử phái Tây Huyền, Trương Ân Ân,

    Đừng hòng đánh bại được ta. [Vì Hoạn Yêu Châu] [mà ta chịu đủ khổ cực trong việc tu hành.] [Dáng vẻ không chịu thua này của hắn] [cũng khá giống ta đấy.] Mọi người nghĩ hắn có thể bò qua đây trước giờ ăn trưa không? Khó đấy. Chỉ biết ăn.

    Ăn muộn một chút thì chết đói à? Mọi người cho rằng hôm nay chỉ là thử thách với Nhược Trần thôi sao? Tình huống lúc này đối với mọi người chẳng lẽ không phải một kiểu tu hành? Trước khi trời giao trách nhiệm lớn lao cho ai,

    Nhất định sẽ khiến người đó gân cốt rã rời, cơ thể đói khát, từ trước đến nay, đều như thế cả. Đại sư huynh, đại sư huynh! Cả buổi sáng còn chưa được uống đến một ngụm nước, chỉ nhai không mà cũng không sợ nghẹn. Còn có nước uống, còn có nước uống.

    Quá đáng rồi đấy, Vân Phong sư huynh. Đúng vậy, đúng vậy, quá đáng thế. Kỷ Nhược Trần! Ngươi muốn bò thì bò nhanh lên, lề mà lề mề biết đến khi nào? Đúng đấy! Chúng ta còn phải ăn cơm nữa! Kỷ Nhược Trần, ngươi nhanh lên đi, bọn ta sắp chết đói rồi!

    Đúng đấy, bọn ta sắp chết đói rồi! Mọi người đều đói rồi. Nhanh lên! Bọn ta còn phải ăn cơm nữa, nhanh lên. Tất cả đều đợi ngươi đấy. Canh mấy rồi? Hắn bò đến đâu rồi? Thế này mà còn tiên giáng trần nữa. Ta không ổn rồi. Mọi người nhìn kìa!

    Có phải Kỷ Nhược Trần bò nhanh hơn rồi không? Kỷ Nhược Trần! Cố gắng lên! Cố lên! Nhược Trần huynh, cố lên, cố lên, cố lên! Huynh làm được mà! Ta tin huynh có thể làm được! Cố gắng lên, Nhược Trần huynh! Cố lên! Nhược Trần, cố lên! Cố lên, chờ ngươi!

    Nhược Trần huynh! Nhược Trần huynh, ta đến đón huynh đây! Nhược Trần huynh. Cẩn thận đấy. Nào, nắm chắc. Nào. Cuối cùng huynh cũng lên tới rồi, Nhược Trần huynh. Giỏi lắm, Kỷ Nhược Trần! Đúng là giỏi quá! Qua đây rồi, qua đây rồi, qua đây rồi. Phải đấy, tốt quá rồi.

    Cuối cùng cũng lên rồi. Nào. Khá lắm, Kỷ sư đệ! Không dễ dàng, không dễ dàng. Sư tỷ, tuy ta mất hơi nhiều thời gian, nhưng dù sao ta cũng không làm tỷ mất mặt chứ, phải không nào? Tỷ đi đâu thế? Tốt xấu gì tỷ cũng khen ta mấy câu chứ.

    Không biết bây giờ quay về có còn kịp giờ ăn tối không. À đúng, ăn cơm thôi. Ăn cơm thôi. Mọi người về ăn cơm đi. Ăn cơm thôi! Nhược Trần huynh, ta ăn cơm xong sẽ đón huynh ở bên đó nhé. Xin… xin lỗi nhé! Lại đi cả rồi,

    Tốt xấu gì cũng để lại một người cõng ta qua bên kia chứ. Tên Kỷ Tiểu Nhị này, chiếm Xích Oánh, cướp bảng Thanh Vân của ta, cứ bỏ qua thế này thì hời cho hắn quá. Đứng dậy đi. Nhược Trần. Kiếm pháp Đại Ngũ Hành của bổn phái

    Dùng tương sinh tương khắc của ngũ hành trong trời đất làm quy luật vận hành. Âm dương hòa hợp, thủy hỏa tương trợ, biến hóa muôn vàn, vô cùng vô tận. Con chớ nóng vội, vẫn phải làm đâu chắc đấy, mọi thứ đều luyện từ cái căn bản nhất, biết chưa?

    Con biết rồi ạ, đa tạ Cảnh Tiêu sư phụ. Con nhất định sẽ nhớ kĩ. Vân Phong. Có. Việc tu hành của Nhược Trần sau này còn cần con đốc thúc nhiều hơn đó. Vâng. Lợi hại quá. Các con luyện tập đi. Nó rơi rồi. Thần kỳ quá.

    Ta còn chưa từng thấy ai mới học kiếm pháp này mà đã ngộ được đến cảnh giới này. Không hổ là người được trời chọn. Nhược Trần, ngày sau chăm chỉ luyện tập ắt sẽ thành tài. Vô lý quá. Nhanh vậy sao? Nhược Trần, con được đấy.

    Nhớ năm xưa lần đầu ta ngự kiếm còn lớn hơn con bây giờ một tuổi. Thế nên, Nhược Trần không hổ là thiên tài tu tiên nghìn năm mới gặp. Con nói xem, mười lăm tuổi ta đã bắt đầu tu hành, trải qua mười năm mới luyện thành thuật này.

    Con nhanh quá rồi đó. Sư phụ, thực ra không giấu gì người, con hoàn toàn không biết kiếm này bay lên như thế nào. Nhược Trần à, hay là đệ biểu diễn lại kiếm quyết một lần, ta tin là có sư phụ chỉ bảo, chắc chắn sẽ càng tiến bộ hơn.

    Ta thật sự không biết thanh kiếm này bay lên kiểu gì mà. Đệ biết mà, đệ làm được. Đệ làm được mà. Cho sư phụ xem đi. Ta đã nói là ta không làm được mà. Tích khí thành tinh, tinh hóa thành khí. Ta đã nói là đệ làm được mà.

    Sư phụ, người xem. [Lạ vậy.] [Ta có động vào đâu.] [Chẳng lẽ tiểu tử này biết ngự kiếm thật?] Lợi hại quá. Nhược Trần, thu kiếm được rồi đấy. Thu kiếm đi. Thu kiếm đi. Con không điều khiển được. Chuyện gì thế này?

    Lẽ nào bùa Liên Lý của ta vẽ sai chỗ nào sao? Ta không khống chế được. Đệ làm được mà. Thu về mau. Kỷ Tiểu Nhị, ngươi là đồ đầu gỗ, khắc tinh. Linh phù trên kiếm Xích Oánh ở đâu ra vậy? Không ngờ tiểu tử này cũng lén luyện tập. Ai đấy?

    Trốn ở đó làm gì? Nghe nói lúc ngươi ngự kiếm đã bổ đôi hồ lô quý của chưởng môn. Giao kiếm Xích Oánh cho ngươi đúng là lãng phí món đồ tốt. Đó là do có người dán linh phù lên kiếm Xích Oánh. Ngươi đừng có tìm cớ nữa đi.

    Ta thấy ngươi tập luyện nghiêm túc lắm mà. Cho ta xem ngươi luyện tập thế nào rồi. Ta vẫn chưa luyện xong. Ta cứ toàn không nắm được cốt lõi. Vậy thì nhờ sư tỷ chỉ bảo cho. Đưa kiếm cho ta. Cầm lấy. Đúng là thanh kiếm tốt. Ngươi nhìn cho kĩ đây.

    Đúng là kiếm pháp tuyệt vời. Bệnh đau đầu lâu năm của tỷ tái phát rồi à? Sắc mặt tỷ bây giờ khó coi lắm. Vừa rồi ta thấy hơi khó chịu, giờ đã không sao rồi. Vậy trả kiếm cho tỷ đấy. Tay ngươi… Vết này à?

    Vết này là do ta luyện kiếm đó. Trái lại chuyện tỷ đau đầu khiến ta lo lắm đấy. Sư tỷ không cần lo cho ta. Đi nhặt kiếm về đây, ta dạy cho ngươi thêm hai chiêu. Được. Tay. Ngón tay chập vào. Tích khí thành tinh. [Ngươi có biết là ai]

    [dán linh phù trên kiếm Xích Oánh không?] [Mặc kệ kẻ đó.] [Lúc này ta chỉ muốn luyện kiếm,] [tiếp tục luyện mãi.] Người này vẫn còn hơi thở. Chúng ta bảo vệ tiên thức của hắn chỉ cần tăng thêm linh lực. Ta đã sắp xếp chuyện này lâu rồi.

    Chúng ta chỉ cần giúp tiên giáng trần sống sót, để kẻ mạo danh thay thế ở phái Tây Huyền kia lộ bộ mặt thật, đến lúc đó thần tiên giận dữ, phái Tây Huyền chắc chắn sẽ bị liên đới. Vào đi. Tham kiến chưởng môn. Bái kiến sư thúc.

    Con vào Thanh Khư ta bao lâu rồi? Hơn bảy năm ạ. Bảy năm rồi mà con vẫn là đệ tử cấp thấp. Thế này thì phải tu hành đến bao giờ mới thành chính quả đây? Sư phụ có một pháp môn cấp tốc, con có muốn học không? Đệ tử muốn học. Đi,

    Lấy nó qua đây, ta sẽ từ từ nói cho con bí mật của bảo bối đó. Mau lên. Sư phụ, cái này hình như không giống chân nguyên bình thường. Con muốn chống đối lệnh của sư phụ? Đệ tử không dám. Sư phụ, đệ tử chỉ muốn học tập chăm chỉ,

    Không muốn pháp môn cấp tốc gì đó đâu. [Ngươi lén thả Đại Thiên Yêu,] [đó là tội nặng.] [Nay giáng ngươi xuống trần thế,] [chịu nỗi khổ muôn vàn kiếp nạn.] [Thì ra ngươi là người tu tiên.] Đây là nơi nào? Các người là ai?

    Đây là phái Thanh Khư ở núi Thanh Thành. Ta là chưởng môn Hư Huyền. Đây là sư đệ của ta, Hư Võng. Phái Thanh Khư? Sao ta lại ở nơi này? Ngươi bị kẻ khác hại, lưu lạc đến đây, là bọn ta cứu ngươi. Tiên giáng trần. Các người rốt cuộc là ai?

    Có mục đích gì? Các người có biết ta là ai không? Ta là ai? Ta là ai? Ngươi vốn chỉ còn chút hơi tàn, là ta và sư đệ hao tổn tu vi truyền linh lực vào tiên thức cho ngươi, ngươi mới sống sót. Nhưng ký ức và tiên lực của ngươi

    Cần thời gian từ từ điều dưỡng mới có thể khôi phục. Tiên lực của ta. Tiên lực của ta. Tiên lực của ta. Ngươi là tiên giáng trần lịch kiếp, tiếc là bị kẻ khác ám hại. Kẻ xấu đó còn mạo danh ngươi,

    Trở thành đệ tử cuối cùng của chưởng giáo phái Tây Huyền. Xử lý dê béo. Sao hắn lại muốn giết ta? Mạo danh thay thế, lừa dối thiên hạ, hắn nhất định là một tên cặn bã tâm cơ thâm trầm, họa hại chúng sinh. Nếu ngươi bằng lòng

    Thì có thể gia nhập phái Thanh Khư ta. Phái Thanh Khư ta nhất định giúp ngươi lấy lại tiên lực, báo thù rửa hận. Đa tạ đã không ruồng bỏ. Hai vị hao tổn tu vi cứu ta, tại hạ cảm kích vô cùng.

    Ta xin lấy thân phận đệ tử nửa chừng của phái Thanh Khư, tu luyện một thời gian ở quý phái. Vậy thì tốt quá. Đây là vinh hạnh của Thanh Khư ta. [Huyền Chân sư huynh,] [vị Thu Thủy sư huynh mà huynh nói lợi hại như vậy,] [có dễ gần không?]

    [Yên tâm, huynh đệ của ta chính là huynh đệ của đệ.] [Rốt cuộc huynh ấy gặp phải chuyện gì vậy?] [Chuyện lớn mà chỉ ngày sương giáng trong năm mới có.] Thu Thủy huynh. Thu Thủy sư huynh, hân hạnh. Vị này hẳn là tiên giáng trần, Nhược Trần sư đệ nhỉ?

    Đệ tử của Thái Vi chân nhân ở Tư Không Cung, Thượng Thu Thủy. Hân hạnh, hân hạnh. Thu Thủy huynh, rốt cuộc là thể diện quan trọng hay mạng quan trọng vậy? Cho dù chuyện này có mất mặt thế nào cũng cần có người ở bên tiếp ứng mới được chứ.

    Tỷ ấy vẫn chưa tới sao? Cô ấy tới rồi kìa. Sao lại lạnh vậy? Sắp có kịch hay xem rồi. Cô ấy là ai? Sao hàn khí lại nặng thế? Tỷ ấy là đệ tử chân truyền độc nhất của Tử Vi chưởng giáo, Cơ Băng Tiên, Cơ sư tỷ.

    Từ khi chưởng giáo bế quan, ngày sương giáng mỗi năm, Thu Thủy huynh lại hẹn tỷ ấy tới khiêu chiến. Chỉ tiếc là chưa từng chiến thắng, lần nào cũng bị đánh đến là thảm. Vậy sao huynh ấy còn tới? Hỏi thế gian tình là chi, khiến người ta không màng sống chết.

    Băng Tiên sư tỷ, sư đệ Thượng Thu Thủy xin sư tỷ chỉ giáo. Mời. Lại đây, lại đây. Theo ta thấy, Thu Thủy sư huynh sẽ không rơi vào thế hạ phong đâu. Lúc ta và Thu Thủy huynh tu luyện Thái Thanh Linh Thánh Quyết phải mất thời gian là bảy tháng,

    Cơ sư tỷ chỉ cần đúng ba tháng, đệ tự nghĩ mà xem. Lợi hại vậy ư? Thu Thủy huynh. Thu Thủy sư huynh. – Thu Thủy huynh. – Mau đứng dậy, nào. Sư tỷ đúng là càng nhiều tuổi càng nóng tính. Lần nữa gặp lại không biết phải là lúc nào.

    Sang năm có đi nữa không? Đi. Theo ta thấy, lần này công lực của Cơ sư tỷ lại tiến bộ hơn trước rồi. Năm sau huynh còn đi không biết có giữ nổi cái mạng nhỏ không nữa. Xem ra kỳ thi năm năm nay lại phải tràn ngập gió tanh mưa máu rồi.

    Kỳ thi năm? Kỳ thi năm là gì? Kỳ thi năm là gì? Tất nhiên là bài thi cuối kỳ vào cuối năm của bổn phái rồi. Dù sao thì ta cũng không muốn tham gia. Không biết có cách gì có thể trốn thi không? Có cách để trốn thi cơ à?

    Ta cũng muốn trốn. Đệ đừng đùa nữa. Đệ trốn kiểu gì? Bây giờ đệ là đệ tử cuối cùng của chưởng giáo đấy, niềm hi vọng của phái Tây Huyền. Ta dám chắc bây giờ cả phái đều đang chờ xem biểu hiện của đệ. Nếu trong kỳ thi năm

    Đệ không xếp đầu bảng thì ai tin đệ là tiên giáng trần chứ? Ta… tuy ta là tiên giáng trần nhưng ta cũng từ trên trời rơi xuống mà. Mà đã rơi xuống rồi thì chắc chắn phải khác với thần tiên thật sự. Với lại ta vừa mới bái sư nhập môn,

    “Thương Thanh Quyết” ta còn chưa hiểu hết nữa. Nếu thật sự phải so tài, muốn ta giành được thứ hạng nào đó, có phải là hơi quá không? Có lý. Nhưng đệ là tiên giáng trần, đệ buộc phải chứng minh cho mọi người thấy. Hay thế này đi, ta dạy đệ một chiêu.

    Được. Lại đây. Đệ cũng phạm lỗi gì đó, để bị phạt xuống động Thiên Tâm giống Ân Ân. Ân Ân bị phạt xuống động Thiên Tâm rồi sao? Đệ còn chưa biết sao? Chuyện tỷ ấy dán linh phù lên kiếm Xích Oánh của đệ bị chưởng giáo phát hiện rồi.

    Nhất định là do ăn nhiều cháo với bánh ngô quá, sao ta đã bắt đầu sinh ra ảo giác rồi? Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái, bát quái sinh… sinh… sinh… Bò sốt cay,

    Cá giấm Tây Hồ, canh đậu hũ gạch cua.