Trần Duyên Tập 01 | Phim Tình Yêu Tiên Hiệp Kỳ Ảo Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Trần Duyên] [Tập 1] [Nơi chúng tiên ở] [là đỉnh Thanh Minh.] [Tiên nhân tuần tra và bảo vệ Thiên Hà] [đọc thiên thư tại bờ Thiên Hà] [nên cuối cùng đã khiến hòn đá xanh tại đó tu thành xác tiên.]

    [Về sau Thanh Thạch tiên thả nhầm Đại Thiên Yêu,] [vi phạm luật trời,] [tiên nhân tuần tra biên giới vì cam tâm chịu phạt chung] [mà cả hai cùng bị đày xuống trần gian.] [Thanh Thạch tiên và tiên nhân tuần tra biên giới hứa hẹn]

    [lấy đá xanh làm tín vật, mãi mãi không chia lìa,] [tu luyện đủ trăm kiếp quay về Tiên giới.] [Sau 99 kiếp bảo vệ nhau,] [vào kiếp cuối cùng, tiên giáng trần tuần tra biên giới] [nhớ lại nhiều lần tụng kinh tại bờ Thiên Hà vô biên,] [nhớ lại cặp mắt xanh ấy]

    [bèn lập tức đi đến Côn Luân,] [đi xa tìm kiếm Thanh Thạch tiên tử] [để thực hiện ước hẹn trăm kiếp.] [Lúc này,] [do khí Hỗn Độn duy trì sự cân bằng của tam giới] [ngày một suy yếu] [mà một kiếp nạn khủng khiếp đang đến gần.]

    [Theo chỉ thị mới của Thiên Khải,] [chỉ có tiên giáng trần sinh ra từ tiên thạch màu xanh] [mới có thể vượt qua kiếp nạn này.] [Nghe thế, các phái trong thiên hạ] [liền bắt đầu hành động,] [đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của tiên thạch này.] Trong sách nói

    Tiên giáng trần xuất thế, có người đó sẽ hưng thịnh, mất người đó sẽ diệt vong. Nhưng lũ yêu ma kia nào phân biệt được tiên thể, lại coi tiên giáng trần là con người tầm thường. [Tu Tiên Ký] Đây chính là câu chuyện trừ ma diệt quái

    Của tiên giáng trần các đời trước. Rồi sẽ có ngày ta cũng sẽ tu thành đại đạo, giống như tiên giáng trần, cứu đời yên dân. Ta nói này, ngươi đúng là khoác lác không biết xấu hổ, còn muốn học tiên giáng trần. Ta hỏi ngươi nhé,

    Ngươi có biết tiên giáng trần trông thế nào không? Ngươi muốn hỏi chuyện này à? Tiên giáng trần tất nhiên là trông giống như ta rồi. Ngươi á? Chẳng phải ngươi chỉ là một tiểu nhị thôi à? Lại còn tiên giáng trần. Ta thấy

    Ngươi còn chẳng xứng xách giày cho tiên giáng trần. Đúng đấy. – Gục. – Đúng đấy. Hai ngươi đừng có mà trách ta nhé, đây là nhiệm vụ của Hoa Nương, Hoa Nương sai ta làm vậy. Cả ngươi nữa, ngươi phải nhớ là Hoa Nương đấy nhé. Hoa Nương, đau chết mất.

    Bảo sao dạo này cứ ngày càng ít khách, hóa ra đều bị cái miệng thối của tiểu tử nhà ngươi nói cho chạy mất rồi. Mấy câu chuyện tu tiên vớ vẩn này có gì hay ho hả? Ngươi đọc đến một trăm lần rồi đấy, phiền muốn chết được. Tịch thu.

    Ơ không, Hoa Nương, cái này… Hoa Nương, dạo này người ăn gì vậy? Sao con thấy da của người trắng thế? Đã thế mắt cũng càng ngày càng sáng. Ngay cả lúc giận mà cũng xinh đẹp thế này. Tiểu tử thối, kiểu gì cái miệng này của ngươi cũng nói được.

    Trương Vạn Tài, ông chết ở xó nào rồi hả? Còn không ra đây xử lý dê béo à? Hoa Hoa. Đồ chết tiệt, làm việc đi, lát nữa chúng tỉnh lại thì phiền lắm đấy. Được. Lão Trương, làm xong chuyện ta nói ông làm chưa? Làm rồi.

    Suýt nữa thì bị Hoa Nương của ngươi đập chết. Muốn hỏi thì tự đi mà hỏi. Đồ không có lương tâm. Năm đó ở sa mạc mà không có bọn ta thì ngươi đã chết lâu rồi. Bây giờ đủ lông đủ cánh rồi

    Bèn muốn bỏ đôi vợ chồng già này bay đi đấy à? Còn muốn tu tiên học đạo, cầm kiếm đi khắp thế gian. Sớm bỏ cái suy nghĩ này đi. Có thời gian nằm mơ giữa ban ngày thì thà ngoan ngoãn xử lý dê béo cho ta. Đừng xé chứ!

    “Tu Tiên Ký” của con. “Tu Tiên Ký” của con. Hoa Nương, sao người lại xé “Tu Tiên Ký” của con? Tu Tiên Ký của con. Các ngươi có thấy một con dị thú màu đen đi ngang nơi này không? Ta… ta có thấy. Lúc nãy mới lao ra ngoài, phải không? Ngài xem…

    Đúng, đúng, đúng. Còn tông cho hai người này bị thương nữa. Nếu giờ ngài có thể chạy ra từ đó thì còn có thể đuổi kịp nó đấy. Đúng, đúng, đúng, chắc chắn chưa đi xa đâu. [Nơi này toát ra vẻ kỳ lạ,] [chẳng lẽ là ảo ảnh do dị thú biến ra?]

    Ta hơi khát rồi, có món gì giải khát cho đỡ mệt không? Quý khách, xem ngài nói kìa. đến mấy thứ này mà tiệm ta cũng không có thì còn mở khách điếm kiểu gì. Ngươi còn đứng đó làm gì hả? Mau lấy một vò Nữ Nhi Hồng thượng hạng ra đây. Được.

    Rượu thì khỏi đi, trà xanh là được. Được. Quý khách, trà của ngài đây. Quý khách, không phải ngài chê trà của tiệm bọn ta không đủ ngon đấy chứ? Không đâu. Ta sợ các ngươi bỏ thuốc mê vào. Thì ra quý khách sợ chuyện đó à? Nhìn nhé.

    Đây là một tách trà. Như vậy thì ngài yên tâm rồi chứ? Ta đùa thôi, tiểu huynh đệ cần gì phải xem là thật. Ta không xem là thật. Quý khách, hôm nay gió cát bên ngoài lớn lắm, ngài phải cẩn thận, đừng làm bẩn y phục. Nào, nào, nào.

    [Ta có tiên lực hộ thân,] [hắn là một người phàm,] [sao có thể đến gần cơ thể ta?] Đau quá! Thứ sâu mọt to gan, dám mở hắc điếm, âm mưu giết người cướp của, nếu ta không đi qua nơi này thì không biết còn bao nhiêu linh hồn chết oan uổng nữa.

    Bọn ta chỉ cướp của chứ không giết người. Ngươi mau thả ta ra. Lão Trương. Hoa Nương. Ngươi mau thả mẹ ta ra! Lũ trộm cắp các ngươi, cũng bởi các ngươi nên nhân gian mới vẩn đục kinh khủng thế này. Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo,

    Lọc sạch thế gian này. Thì ra ngươi là người tu tiên. Ngươi mau thả mẹ ta ra. Tiểu Nhị, cứu ta. Mẹ. Cứu… cứu ta. Xử lý dê béo. Sao lại thế này? Sao lại thế này? Mệt quá. Ta đi bên này, bên này. Dừng, dừng, dừng. Đại sĩ tu tiên này,

    Ngươi… ngươi đừng trách ta đấy. Ngươi hãy đi đầu thai cho tốt, làm người đàng hoàng đi. Nào, nào, nào, đeo nó lên. Con không muốn, đưa con làm gì chứ? Vứt đi thì tiếc lắm. Nào, coi như là mẹ tặng ngươi. Mẹ, con không cần. – Đeo… đeo vào. – Con…

    Đứng hẳn hoi cho ta. Nhanh lên. Được rồi, đi thôi. [Khách điếm Long Môn] Nào, nào, nào. Nào, uống rượu, uống rượu, uống… Các vị khách quý, các vị có thấy lúc nãy có người nằm ở bên kia không? Cái người ban nãy sau khi thức dậy thì làm ầm lên,

    Làm ồn lưỡi đao của ông đây, chắc giờ này đang cầm lưỡi của mình đi khắp nơi tìm đại phu nối lại rồi. Vậy các vị định nghỉ chân hay trọ lại ạ? Tìm hắn. Tìm ta làm gì? Ta không quen biết các vị, chúng ta không quen biết mà.

    Tên này đúng là khác xa người tiên sinh nói. Hắn đã chịu được khói Đoạn Hồn của ta thì chắc chính là tiên giáng trần chúng ta cần tìm rồi. Tiểu tử, đi theo ta. – Đi theo bọn ta. – Đi theo bọn ta. Tiểu huynh đệ tuấn tú thật đấy. Đừng sợ,

    Tỷ tỷ sẽ đưa ngươi đến một nơi tốt, vừa đẹp lại vừa vui, hơn cái nơi rách nát này gấp trăm nghìn lần. Tiểu nhân đa tạ tỷ tỷ coi trọng, nhưng ta không có phúc, ta… ta cứ yên thân yên phận ở lại nơi này là được rồi.

    Thứ không biết tốt xấu. Cổ kiếm Thiên Quyền. Ta để mắt đến người này rồi, có đi thì cũng là ta đưa đi. Đa tạ hai vị tỷ tỷ yêu quý, tiểu đệ thật sự có chút hoang mang. Chi bằng hai tỷ cứ bàn bạc với nhau đi đã. Vân Vũ Hoa,

    Chuyện gì cũng phải có trước có sau chứ. Lão Trương, Hoa Nương, mau đến cứu ta. [Khách điếm Long Môn] Lão Trương, mau đến cứu ta. Thứ đê tiện, nếu còn dám tiến lên một bước nữa thì ta sẽ giết hắn. Sư phụ chỉ nói đưa người về

    Chứ không nói cần sống hay chết. Ngươi muốn giết hắn thì cứ việc ra tay. Tiểu ca người ta không thích mà các cô cứ muốn cưỡng ép như vậy sao? Ta khinh, không biết xấu hổ. Nha đầu lỗ mãng ở đâu ra đấy? Mau báo tên. Sao nào,

    Tiên kiếm Thanh Mộc tiếng tăm lừng lẫy mà cô không nhận ra ư? Tiên kiếm Thanh Mộc? Xem ra phái Tây Huyền cũng muốn chen chân vào rồi. [Phái Tây Huyền?] [Ta nhớ trong “Tu Tiên Ký” có nói] [Tây Huyền là phái tu tiên lớn đứng đầu thiên hạ.]

    [Cũng nhắm đến ta ư?] [Chuyện gì đây?] Cô dám giành người với ta? Đa tạ tiên tử xinh đẹp ra tay cứu giúp. Muốn sống thì tránh ra. Đi. Cô là người của Tây Huyền, sao cô lại muốn cứu ta? Đi. Trời không tuyệt đường người.

    Ta đếm đến ba, ngươi hãy bám chặt lấy ta. Khoan đã. Cô… cô tên gì? Còn chờ nữa là mất mạng đấy, lúc nào rồi mà còn nói mấy lời sáo rỗng? Ta cũng không muốn… Ta cũng không muốn nói lời sáo rỗng với cô đâu.

    Ta chỉ là một con người tầm thường, cô bảo ta nhảy xuống từ nơi cao thế này, lỡ ta chết thì phải làm sao? Ta còn chẳng biết ân nhân cứu mạng họ gì tên gì thì chẳng phải sẽ hối hận suốt đời sao? Vậy ngươi nghe rõ đây,

    Ta là đại đệ tử của Thái Toàn Cung phái Tây Huyền, Trương Ân Ân. Trương Ân Ân. – Ta nhớ rồi. – Đi. Cô ôm chặt lấy ta thì hơn. Ngươi làm gì vậy? Ai nói ngươi nhảy hả? Chẳng phải cô nói đếm một, hai, ba là bắt đầu nhảy sao?

    Ta nói đếm một, hai, ba thì ngươi bám chặt lấy ta, ta dùng linh lực đưa ngươi bay lên. Bay á? Thế thì cô phải nói sớm chứ. Tiên giáng trần lịch kiếp gì chứ, ta thấy là kẻ ngốc thì có.

    Trương Ân Ân ta đường đường là đại đệ tử hàng đầu của phái Tây Huyền, nào từng thê thảm thế này chứ? Hôm nay coi như ta gặp vận hạn, đáng đời xui xẻo. Ta… Giao người ra đây. Đừng hòng. Hắn chắc chắn phải gia nhập phái Tây Huyền bọn ta, muốn người

    Thì giành lấy bằng thực lực đi. Thiếu tiên, về chùa Nam Hải với lão phu đi. Lần này thì đúng là không đi được nữa. Ta cho cô biết, cô đã cứu người thì phải cứu đến cùng, tiễn Phật thì phải tiễn đến Tây Thiên,

    Cô không được mặc kệ ta đâu đấy, Trương Ân Ân. Nếu đã như vậy thì chúng ta nhất trí trước, sau này ngươi sẽ là người của ta. Ngươi gia nhập Tây Huyền, ta sẽ bảo vệ ngươi an toàn. Thế thì quyết định vậy đi.

    Các ngươi tình tứ thân mật, nói cái gì đấy? Chàng chàng thiếp thiếp nhanh thế à? Mẹ. Con tìm được người ứng kiếp của phái ta rồi đây. Im đi. Đã dám xuống núi tự ý cướp người rồi. Ba vị chân nhân ghé thăm,

    Nơi hoang vắng này cũng trở thành bảo cảnh núi tiên. Tại hạ Tuệ Hải tham kiến chân nhân. Từ lâu ta nghe nói Tử Vi chân nhân đã bế quan tu luyện hơn 30 năm, hôm nay phá lệ xuất quan chẳng lẽ là vì thiếu niên này? Chưởng giáo xuất quan

    Là để tìm người có duyên kế thừa bản lĩnh. Đây là tâm nguyện to lớn duy nhất trước khi ta phi thăng, mong chư vị lượng thứ. [Hoá ra ông cụ này đến để chọn truyền nhân.] [Nếu đời này có thể vào Tây Huyền]

    [thì giấc mộng tu tiên của ta có thể thành hiện thực rồi.] Chân nhân có ý nguyện to lớn này nhưng bọn ta cũng có chỗ khó xử. Cớ sao quý phái không rộng lượng một chút, nhường thiếu niên này cho bọn ta? Tuệ Hải đại sư nói rất phải.

    Các môn các phái đều có cái khó riêng, tuy phái Tây Huyền ta hưng thịnh nhưng chưa từng dùng thế lực để chèn ép ai. Thế này đi, chúng ta hãy hỏi thử vị thiếu niên này xem cậu ấy muốn về phái nào, như vậy là công bằng chứ?

    Cứ việc nói, không sao cả, bọn ta sẽ làm chứng cho ngươi. Ta… Người của ta. Đương nhiên ta đồng ý gia nhập phái Tây Huyền. Sư phụ, xin nhận của đệ tử một lạy. Trong “Tu Tiên Ký” có ghi có thể cưỡi chim thần. Thế này đúng là lợi hại quá.

    Chỉ là cưỡi chim thôi mà, có cần phải vui đến thế không? Tất nhiên phải vui rồi. Đó là khách điếm sao? Ân Ân tiên tử, cô có thể kêu con chim thần này dừng lại một chút không? Ta muốn nói với Hoa Nương và Lão Trương một tiếng.

    Sau này vào Tây Huyền rồi thì chẳng biết bao giờ ta mới được gặp lại họ. Chim thần tung cánh, đâu thể nói dừng là dừng được. Hơn nữa các sư phụ còn đang đợi ngươi vào sơn môn đấy, không chậm trễ được. Nếu chưa hết duyên với họ

    Thì tương lai ắt sẽ gặp lại thôi. Sau khi vào núi Tây Huyền thì ta sẽ là sư tỷ ngươi, ngươi là sư đệ của ta, ta nói gì ngươi cũng phải nghe, biết chưa? Ta biết rồi, ta nghe tỷ hết. Ngươi đúng là làm gì cũng không xong,

    Nhận thua thì là số một. Sau này, nếu có ai dám bắt nạt ngươi thì ngươi cứ nói tên ta, Trương Ân Ân ta bảo kê ngươi. Được. Ta cũng được tu tiên rồi! Ta cũng được bay rồi! Xem ngươi kìa. Đây chính là núi Tây Huyền sao? Đẹp thế.

    Cậu tên là gì? Ta chỉ nhớ ta là trẻ mồ côi, ta họ Kỷ, ta không có tên. Sau khi chưởng quầy nhận nuôi ta, ông ấy đã đặt tên cho ta là Kỷ Tiểu Nhị. Nếu đã như vậy, ta sẽ đặt cho cậu một cái tên.

    Tuy cậu từng uyên thâm như biển, nhưng bây giờ vẫn phải trải qua gian khổ, đại đạo rộng lớn, chúng sinh chỉ như hạt bụi, vậy lấy tên là Nhược Trần đi. Cảm tạ ân điển. Còn không hay bằng “Tiểu Nhị” nữa. Phu quân, sao ta cảm giác thiếu niên này

    Không giống tiên giáng trần chúng ta cần tìm. Có khi nào Ân Ân bắt nhầm người rồi không? Phu nhân chớ có nóng vội, cứ xem chưởng giáo quyết định thế nào đã. Viên đá xanh cậu đeo trên cổ là từ đâu ra? Ta cũng không rõ lắm,

    Hình như ta đeo từ khi còn nhỏ rồi. Vậy có thể cho ta xem thử không? Ta… Sư phụ. Nhược Trần, cậu qua đây. Tử Dương còn đa nghi hơn chúng ta, dùng cả gương Thông Linh để thử cậu ấy nữa. Cậu đứng vào đây.

    Gương này có thể kiểm tra người, yêu, tiên, ma. Người phàm đứng trước gương sẽ không thay đổi gì, thần tiên đứng trước gương sẽ đỏ ửng cả người, còn nếu yêu ma đứng trước gương thì sẽ tỏa ra lệ khí màu đen. Ta thấy chuyện này càng lúc càng thú vị.

    Sư huynh, tại sao gương Thông Linh lại không phản ứng gì vậy? [Chẳng lẽ gương này nên thay đổi gì sao?] [Nếu tên ngốc này là giả,] [chẳng phải ta sẽ bị mọi người chê cười sao?] Ngươi đứng xa vậy tất nhiên không được rồi, đứng gần một chút mà xem. Ân Ân.

    Ân Ân. – Ân Ân. – Ân Ân. – Ân Ân. – Ân Ân sư tỷ. Chưởng giáo, các vị, vừa nãy bệnh đau đầu lâu năm của con gái ta tái phát, thực sự thất lễ quá rồi. Không sao. Chuyện hôm nay may mà có Ân Ân.

    Các vị cũng thấy rồi đấy, vì có tiên thể đứng trước gương mà gương Thông Linh phát sáng, bây giờ nên tin Nhược Trần là tiên giáng trần lịch kiếp rồi chứ? [Tiên giáng trần lịch kiếp?] [Chẳng lẽ hắn là tiên giáng trần?] [Quả nhiên ta bị nhận nhầm là hắn]

    [vì viên đá xanh này.] Nhưng vừa nãy gương Thông Linh thật sự không phản ứng gì mà. Thiên cơ khó đoán, đâu phải điều chúng ta có thể hiểu rõ trong một sớm một chiều. Chưa nói đến gương Thông Linh, ngay cả vòng đá xanh trên cổ cậu ấy cũng có linh tính,

    Sẽ tự nhận chủ. Nhược Trần không phải người phàm, không cần bàn cãi. Bây giờ nên quyết định cậu ấy vào phái nào rồi. Chưởng giáo coi trọng vị tiên giáng trần lịch kiếp này như vậy, mà Thái Toàn Cung ta lại có thành tích và đạo hạnh cao nhất,

    Dĩ nhiên để ta chỉ dạy Nhược Trần là tốt nhất rồi. Cảnh Tiêu chân nhân, kiếm pháp Đại Ngũ Hành của huynh quả thật rất lợi hại, nhưng Kim Đan đại đạo, Tam Thanh chính pháp thì phái Tử Dương ta vẫn đứng đầu.

    Phái ta thích hợp để đệ tử trẻ xây dựng nền tảng nhất. Tuy Nhược Trần có thân phận tiên giáng trần nhưng bây giờ nền tảng còn yếu, để ta dạy dỗ là thỏa đáng nhất. Ta thấy là không thỏa đáng nhất thì có. Phái cô toàn là nữ đệ tử,

    Mà Kỷ Nhược Trần thì đào hoa phong độ, rất là nguy hiểm. Chẳng lẽ trong 26 đệ tử phái Cảnh Tiêu không có ai là nữ sao? Tiên giáng trần sớm muộn cũng sẽ phi thăng thành tiên, Thái Vi chân nhân nói như vậy chẳng phải buồn cười lắm sao? Cô… Huynh…

    Ta thấy cậu ấy rất không phù hợp với mấy người, mọi người nói có đúng không? Các vị, mọi người ai nói cũng có lý. Kỷ Nhược Trần vào phái nào cũng đều có chỗ ổn và không ổn. Song giúp cậu ấy quay về Tiên giới

    Là chuyện lớn hàng đầu của phái Tây Huyền ta, không thể xem nhẹ. Hay là như vậy đi, tạm thời để Nhược Trần ở lại Thái Thường Cung của Tử Dương, các phái khác mỗi tháng luân phiên chỉ dạy cậu ấy hai ngày, đợi đến kì thi lớn vào ba năm sau

    Sẽ để cậu ấy tự quyết định gia nhập phái nào. Như vậy cũng tốt. Thay vì tranh qua tranh lại, chi bằng cùng nhau chỉ dạy cậu ấy. Nhược Trần, vậy ý con thế nào? Các sư phụ, xin nhận một lạy của đệ tử. Tiên kiếm Xích Oánh?

    Tuy tiên kiếm Xích Oánh không phải tiên kiếm mạnh nhất, nhưng nó là thứ mà ta yêu thích, hôm nay ta tặng lại nó cho con. Cảm ơn sư phụ. Tiên kiếm Xích Oánh này vốn thuộc về con, sao có thể để tiểu tử này được hời chứ? Ân Ân.

    Thôi nào, Ân Ân. Đi. Đúng rồi, Vân Phong sư huynh, nơi này đẹp hơn miêu tả trong “Tu Tiên Ký” nhiều. Núi Tây Huyền còn có nhiều cảnh đẹp lắm, sau này đệ sẽ dần dần phát hiện, trải nghiệm dần dần. Đúng rồi, Vân Phong sư huynh, lúc nãy trên đại điện,

    Ân Ân bị tái phát bệnh đau đầu lâu năm, bệnh của tỷ ấy là loại bệnh gì nguy hiểm lắm sao? Từ nhỏ Ân Ân đã mắc căn bệnh khí lạnh xâm nhập cơ thể, thỉnh thoảng phát bệnh sẽ đau đầu, chóng mặt.

    Có điều nhờ có chân nguyên của vợ chồng Cảnh Tiêu hộ thể nên không có gì đáng ngại. Bên này. Hai bên là chái nhà, chỗ này là viện của chúng ta. Nơi này rộng thế. Nhược Trần, nào. Nhược Trần, đây sẽ là chỗ ở của đệ. Sau này cần thứ gì

    Cứ việc nói với ta. Nơi rộng thênh thang thế này mà chỉ có mình ta ở à? Đúng, chỉ mình đệ thôi. Vậy phái Tây Huyền các huynh quả thật là môn phái đứng đầu thiên hạ, đúng là lắm tiền nhiều của nhỉ. Các huynh có nhiều đệ tử như vậy,

    Các huynh phải chuẩn bị bao nhiêu viện chứ? Vậy cũng không phải. Đa số đệ tử đều ở chung phòng, đệ là tiên giáng trần của phái ta, là mấu chốt để chấn hưng môn phái, tất nhiên bọn ta không thể so sánh với đệ. Thảo nào.

    Vậy có phải các huynh đều đang đợi ta phi thăng thành tiên không? Nhưng mà huynh yên tâm, ta sẽ mãi mãi ghi nhớ tình nghĩa của Tây Huyền các huynh trong lòng. Nếu ngày nào đó ta đắc đạo thành tiên, chắc chắn ta sẽ không quên các huynh đâu.

    Chắc đệ cũng mệt rồi, đi nghỉ sớm đi. Được. Cáo từ. Lạ thật, vừa nãy rõ ràng mình bỏng gần chết, sao bây giờ lại không sao nữa? Hòn đá nát nhà ngươi, đừng có chơi trò đá xanh nhận chủ gì đó với ta nữa.

    Từ nay về sau, ta chính là chủ nhân của ngươi, nghe rõ chưa? Ta nói cho ngươi biết, ngươi cứ ngoan ngoãn ở trong này kiểm điểm lại mình đi. Lần này ta nhìn thấu thiên cơ, xuất quan trước hạn, may mà tiên giáng trần đã về với phái ta,

    Phải gọi là số trời đã định, ứng kiếp mà làm. Chắc chắn có thể giúp Tây Huyền ta vượt qua kiếp nạn. Sư huynh nói chí phải. Đại sư huynh, từ khi huynh bắt đầu bế quan, huynh đã để ta giữ chức chưởng giáo thay huynh. Nhưng đã mấy chục năm rồi,

    Làm lỡ dở hết cả việc tu hành của ta. Môn phái chúng ta cũng chẳng có tí khởi sắc nào. hay là huynh cứ để Cảnh Tiêu làm đi, ta thực sự sợ phụ sự phó thác của huynh mất. Sư đệ à, đệ chớ tự coi nhẹ mình.

    Bây giờ Kỷ Nhược Trần đã vào phái của đệ, dù là chính đạo hay tà phái, hoặc muốn diệt Tây Huyền ta, hoặc muốn xưng bá tam giới, họ đều sẽ nghĩ đủ mọi cách gây bất lợi cho cậu ấy. Sư đệ, sau này đệ nhất định phải hành động cẩn thận,

    Tuyệt đối đừng để người ứng kiếp của phái ta có bất cứ tổn hại nào. Xin nghe theo lệnh chưởng giáo. Cuối cùng ta đã có thể yên tâm bế quan rồi. Có điều phải nhờ các sư đệ tiếp quản công việc trong phái rồi. Ân Ân. – Con gái. – Ân Ân.

    – Con gái. – Không sao chứ? Con đỡ chút nào chưa? Nào, Ân Ân. Con đỡ nhiều rồi. Nhưng hôm nay đâu có phải đêm trăng tròn, sao yêu chứng của con lại phát tác mãnh liệt thế? Con còn nói. Con biết rõ trong cơ thể mình có Hoạn Yêu Châu

    Mà còn cố tình lại gần gương Thông Linh kia. Cái gương đó có thể phân biệt người, ma, yêu, tiên. Nhất định là nó va chạm với yêu khí trong người con mới khiến con khí huyết đảo ngược. Thì con sốt sắng cho tên Kỷ Tiểu Nhị đó thôi mà,

    Nhất thời không quan tâm được nhiều như vậy. Con đó. Con có biết hôm nay nếu không nhờ có tiên lực của Kỷ Nhược Trần che chắn thì e là con đã hiện nguyên hình tại chỗ rồi. Hiện thì hiện thôi. Nhiều năm như vậy rồi,

    Cứ luôn phải trốn chui trốn lủi, nơm nớp lo sợ, con đã chịu đủ rồi. Nếu chỉ là nỗi đau thể xác thì con nhịn chút cũng chẳng sao. Nhưng cùng là luyện công, người khác luyện thì một tháng, còn con lại vì yêu độc quấy rối

    Mà phải luyện gấp bao nhiêu lần. Vậy thì con thà hóa thành yêu còn hơn. Không được. Tuyệt đối không được. Con có biết Tây Huyền ta từ xưa đã không đội trời chung với yêu ma không? Nếu con biến thành yêu, nhẹ thì đuổi ra khỏi sơn môn,

    Nặng thì xử tử tại chỗ. Vậy có khác gì lấy mạng cha mẹ. Đều tại lão hồ ly ngàn năm kia. Con gái, con chịu khổ rồi. Cha mẹ đã không bảo vệ được con. Mẹ, mẹ đừng đau lòng nữa. Con cũng chỉ nói vài câu cho hả giận,

    Hai người đừng buồn vì con nữa. Thế này đi, con hứa với hai người, sau này con nhất định sẽ chăm chỉ luyện công, tuân thủ môn quy, cố gắng bảo vệ vị trí đứng đầu trong bảng Thanh Vân. Được. Được. Còn đau không? Đỡ chút nào chưa? Đỡ nhiều rồi.

    Chào sư huynh. Chào các vị sư huynh. Ngươi là ai? Sư huynh không thể gọi bừa được đâu. Huynh còn chưa biết nhỉ. Vị này chính là kỳ tài tu luyện ngàn năm hiếm gặp, tiên giáng trần lịch kiếp, Kỷ gì ấy nhỉ? Kỷ Nhược Trần.

    Sao có thể là tiên giáng trần lịch kiếp được nhỉ? Ta nhìn lại thấy giống tên hầu bàn hơn. Có lẽ là do ta phước dày hơn người khác. Đây là Tàng Kinh Các, trọng địa của tông môn, ngươi tới đây làm gì? Ta chỉ muốn xem thử chút thôi.

    Vậy ngươi cứ vào mà xem đi. Chắc không được đâu, ta còn đang chờ lệnh bài thông hành của Vân Phong sư huynh. Không cần. Mấy quy tắc này chỉ nhằm vào đám đệ tử bình thường bọn ta thôi. Ngươi thân phận bất phàm, không cần câu nệ, cứ thế đi vào thôi.

    Thật ư? Cảm ơn các huynh. [Tàng Kinh Các] Đây là thứ gì vậy? Ngươi… ngươi… Đừng lại đây. Tởm thế. Hai ngươi đừng có lại gần nữa. Ân Ân sư tỷ, mau tới cứu ta. Sư tỷ.