[VIETSUB] Quyến Luyến Hồng Trần – Tập 02 | Cổ Lực Na Trát & Từ Khai Sính | WeTV

♪Tương lai là con quay không ngừng nghỉ♪ ♪Mài giũa theo thời gian♪ ♪Theo bước chân em đi♪ ♪Gặp khó khăn cũng có thể kéo dây khóa♪ ♪Muốn đi đến chân trời nào♪ ♪Trước nay chưa từng bối rối♪ ♪Khi em nhận ra điều tuyệt vời xảy đến♪ ♪Vững tin và không né tránh♪

♪Ánh mắt anh sáng trong biết bao♪ ♪Tựa như những vì sao, đón trọn sự mênh mông♪ ♪Tình yêu khơi dậy những tia pháo♪ ♪Thắp sáng cả trời đêm vùng cực♪ ♪Không lặng thinh dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Em nghe thấy nhịp đập của anh♪ ♪Dù cho màn đêm sẽ biến sắc♪

♪Tình yêu sao có thể lướt qua trong im lặng?♪ ♪Đường nét dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Đưa tới hơi ấm lòng bàn tay♪ ♪Không có lý do gì để không giữ chặt♪ ♪Em muốn anh bầu bạn ở bên♪ ♪Đến hết quãng đời còn lại♪ =Cuộc Sống Mến Yêu= =Tập 2= (Hồng Trần Cuồn Cuộn) Mua một tặng ba đây. Tinh Thần. Hôm nay lại có mấy đơn liền. Tương lai tươi sáng đấy. Mình đã gửi khiếu nại ngược người đàn ông cho đánh giá kém lần trước rồi. Cậu không sợ anh ta trả thù chúng ta,

Rồi lại khiếu nại tiếp à? Loại đàn ông quá quắt như này thì không thể chiều theo ý anh ta được. Mình phát hiện ra gần đây cậu có thêm một luồng phong thái hào hiệp, kiểu thay trời hành đạo ấy. Xử lý hết đống hàng tồn lần này

Thì chúng ta phải lên kế hoạch đàng hoàng cách vận hành cửa hàng chúng ta. Nếu đã quyết tâm thì chúng ta không thể để người khác xem thường, để người khác nghĩ chúng ta bán đồ vớ vẩn được. Mình cho cậu xem này. (Bản kế hoạch) Bản kế hoạch này dài thế.

Trước kia bận quá nên có nhiều chuyện chưa làm. Bây giờ ổn rồi, mình đã lập danh sách nguyện vọng, mình muốn thực hiện hết trước năm 30 tuổi. Mình xem danh sách nguyện vọng của cậu nào. (Danh sách nguyện vọng) Học lướt sóng,

Trở thành một tình nguyện viên y tế đạt chuẩn. Tình nguyện viên y tế? Cậu vẫn muốn làm bác sĩ tiếp à? Tình nguyện viên thì khác. Có muốn làm cùng mình không? Không đâu. Cơ thể mong manh này của mình chắc chắn không chịu nổi. Không phải

Tại cậu muốn đi xem mấy anh cơ bắp đấy chứ? Suốt ngày cậu chỉ biết xem phim thần tượng thôi, trong đầu chứa cái gì thế hả? Thôi hỏng rồi. Sao thế? Tài khoản tuyên truyền vừa đề xuất một bộ phim cho mình, mình còn chưa xem.

Nhân lúc bây giờ đang nghỉ ngơi, vừa hay mình có thể xem bù. Lố quá rồi đấy. Thời nào rồi mà tài khoản tuyên truyền còn đề xuất cho mình thể loại phim này? Phải đánh giá xấu. Tới nhanh thế à? Thứ đồ thế này nên vứt vào sọt rác chỉ định. Kiểu đồ lót thế này cửa hàng chúng tôi không cho phép trả hàng đâu.

Anh thấy có đồ lót nào mà được trả hàng không? Xem ra đúng là anh không hề hiểu biết gì về ngành chúng tôi cả. Toàn là cái nhìn phiến diện. Ý cô là sao? Chỉ là tôi mong anh có thể tìm hiểu kỹ rồi hẵng đặt điều.

Bán những sản phẩm này không phải có vấn đề về tác phong mà là kinh doanh đàng hoàng. Anh là người đặt điều về bạn tôi phải không? Tôi còn tưởng là ai. Trông mặt mũi thì không đến nỗi nào. Nói con gái là hàng quá lứa hết hạn,

Tôi thấy anh mới là rác ấy. Còn nữa, rõ ràng anh có bạn gái, còn đi xem mắt làm gì? Đồ đểu cáng. Tiêu Ly. Tô Thanh Triệt, hôm nay nếu anh tới để phá đám thì anh tới nhầm chỗ rồi. Chỉ là hôm ở siêu thị,

Tôi giành mất đồ anh muốn mua nên hơi ngại thôi. Anh không thích thì vứt đi là được. Tôi nghĩ hai cô có lẽ hiểu lầm gì tôi rồi. Thứ nhất, tôi thực sự không có bạn gái. Tôi cũng không hề nói cô ấy là gái quá lứa hết hạn.

Càng không hề nói tác phong của cô có vấn đề gì. Tôi không muốn biết. Chuyện này kết thúc tại đây. Hai chúng ta không nợ gì nhau. Đi thong thả, không tiễn. Chào buổi sáng, Đội trưởng Tô. Đội trưởng Tô. Đi chạy bộ à? Hôm nay tôi và Tiểu Tần trực,

Chúng tôi vừa chạy xong ba cây. Được đấy, mau vào nghỉ đi. Được, đi nào. Tiểu Tần. Tiểu Tần. Sao thế? Tiểu Tần, cô bị hen suyễn à? Đúng, thuốc. Alô, xin chào, tôi ở Trung tâm phức hợp Ứng cứu khẩn cấp Hải Thành,

Bây giờ có một bệnh nhân hen suyễn cấp tính. Tiểu Tần. Cô ấy không sao chứ? Tất cả là lỗi của tôi. Tiểu Tần chạy bộ xong, mệt quá, thở gấp, dẫn tới hội chứng tăng thông khí. Thực ra chỉ cần lấy thứ gì đó che mũi và miệng, rồi thực hiện tái hô hấp là sẽ đỡ. Là do tôi thiếu kinh nghiệm,

Tưởng cô ấy chỉ bị hen suyễn thông thường nên tôi hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó. Nếu chậm một bước nữa thì… Không sao, đừng nghĩ nhiều thế. Cấp cứu cần kinh nghiệm, chúng ta chỉ cần bồi dưỡng y tế chuyên nghiệp nhiều hơn thôi. Hay là cô về trước đi.

Ở đây có tôi và Lục Quần trông là được. Cô về nhà trước, đừng về đội. Được. Anh nói đúng. Phương diện y tế của chúng ta quá thiếu sót. Người đội mình bị thương mà còn không cứu được. Sau này làm kiểu gì đây? Tôi nghĩ là

Nên đi bàn chuyện hợp tác với trường y. Cụ thể thế nào tôi sẽ bàn. Trại huấn luyện lần này, bắt buộc phải sắp xếp tiết học cấp cứu, bắt buộc đấy. Yên tâm đi. Chắc chắn sẽ thêm vào. Lần này đúng là cơ hội tốt để mở rộng đội. Mời vào. Giáo sư Lý, lâu rồi không gặp. Tinh Thần tới rồi à? Mau ngồi đi. Tinh Thần, tôi nghe nói em từ chức rồi à? Vâng. Em ấy à, lúc đi học là học sinh xuất sắc, nhưng em cũng nên biết bây giờ hệ thống y tế khó chen chân vào lắm.

Tôi nghĩ mãi, có phải em muốn theo Giáo sư Trương đi học tiến sĩ không? Em chuẩn bị lâu lắm rồi ạ. Tốt lắm, tôi ủng hộ em. Phương hướng nghiên cứu của Giáo sư Trương nhất quán với phương hướng nghiên cứu trong luận văn của em, rất hợp với em.

Em cũng nghĩ vậy ạ. Nhưng giáo sư này, hôm nay thầy gọi em tới còn có việc gì khác không ạ? Suýt nữa thì quên mất. Nào, xem cái này đi. Lúc đi học, lúc nào em cũng gào thét đòi vào đội cứu hộ. Cơ hội tới rồi đấy. Bây giờ họ muốn thành lập một bộ phận cấp cứu, cần gấp giáo viên. Em hợp nhất đấy. Tình nguyện viên y tế đúng là việc mà em rất muốn làm. Xem đi. Ra đó đăng ký rồi tập hợp. Ra đó đăng ký rồi tập hợp. Sang bên đó đăng ký rồi tập hợp ở đó. Không trùng hợp thế đâu nhỉ? Đội trưởng Tô. Thân hình này tuyệt vời luôn, đẹp trai quá. Đứng đây tỏ vẻ mê trai làm gì? Đến đây để ngắm trai đẹp à? Bọn tôi đương nhiên là vì lý tưởng công ích cao đẹp rồi. – Và cả trai đẹp nữa. – Đi thôi.

– Mau đi tập hợp. – Tạm biệt. Cô là… Chào cô, tôi là giáo viên của đội y tế. Bác sĩ Tống? Đúng rồi. Chào cô, tôi là Đinh Vĩ Linh, một trong các giáo viên hỗ trợ người mới của lần huấn luyện này. Chào cô. Nhưng tôi muốn hỏi chút

Anh vừa nãy là ai thế? Anh ấy là đội trưởng đội cứu hộ Cực Dạ Hải Thành. Đội trưởng? Anh ấy ư? Đội trưởng Tô vừa nhậm chức. Sao thế? Không có gì. Qua bên đó tập hợp. Đăng ký, tập hợp ở đây nhé. Tống Tinh Thần? Đúng là oan gia ngõ hẹp. Trời càng ngày càng nóng rồi đấy. Vừa huấn luyện xong. Vừa hay. Nhìn cậu kìa. Là cậu huấn luyện cho họ hay họ huấn luyện cho cậu thế? Anh không biết đấy thôi, người mới khóa này không đơn giản đâu, nhất là người này,

Bác sĩ chuyên nghiệp từ bệnh viện lớn, hơn nữa trông rất tươi tắn. Tôi chỉ quan tâm năng lực chuyên môn, không phải mặt mũi. Cậu tưởng tôi là cậu à? Nghỉ. Tôn chỉ của đội cứu hộ là trong tai nạn, phải cứu được nhiều người nhất có thể.

Chỉ có huấn luyện nghiêm khắc mới có thể bảo đảm lúc anh chị gặp nguy hiểm sẽ bảo vệ được bản thân và bảo vệ được người anh chị cứu giúp. Khóa học huấn luyện lần này có rèn luyện thể lực, sử dụng dây thừng, cấp cứu và truyền tin tức vô tuyến.

Đừng nghĩ đội cứu hội chúng tôi là một tổ chức vì cộng đồng thì có thể đến cho vui. Vượt qua bài kiểm tra của trại huấn luyện lần này chỉ là bước đầu tiên để trở thành nhân viên cứu hộ chính thức thôi. Đúng thế.

Đã gửi cho mọi người điều lệ quy định rồi. Bây giờ mọi người là tình nguyện viên. Sau khi vượt qua bài kiểm tra của chúng tôi, mọi người có thể trở thành thành viên chính thức, được làm nhiệm vụ có đảm bảo. Mọi người có lòng tin không? Có.

Trước khi bắt đầu huấn luyện chính thức, khởi động nhẹ nhàng trước đã. Chạy nâng cao gối 100 lần. Nghiêm. Chuẩn bị. Bắt đầu. Dừng lại đã. Cậu tên là gì? Thưa đội trưởng, tôi là Tạ Nguyên. Tạ Nguyên. Không được đeo thứ này trong lúc huấn luyện. Tại sao ạ?

Lúc huấn luyện cường độ cao mà đeo những trang sức không cần thiết thì có thể gây ra các hậu quả gì cậu có biết không? Không biết ạ. Trong khi vận động cường độ cao, nếu cậu bị va đập mạnh hoặc là không cẩn thận bị ngã

Thì rất có khả năng làm tổn thương bản thân cậu, thậm chí là người cậu đang cứu giúp. Tháo nó ra. Tôi nhấn mạnh lại lần nữa với mọi người. Những trang sức không cần thiết như thứ này, sau khi mọi người trở thành nhân viên chính thức,

Trong lúc thực hiện nhiệm vụ cứu hộ thì tôi không mong thấy nó nữa. Rõ chưa? Rõ. Sau khi kết thúc huấn luyện thì kiểm tra vật cấm. Chuẩn bị chạy nâng gối. Chào hai chị. Đồ ăn vặt này. – Đây này. – Cảm ơn. Tôi là Lưu Hân Vũ, đang học năm hai ngành y. Hai chị tên gì ạ? Tôi là Châu Y Nhiên, là tiếp viên hàng không. Phong thái này, đôi chân dài này, vừa nhìn là thấy đúng ngay.

Chị thì sao ạ? Tôi là bác sĩ Tống Tinh Thần. Đàn chị ạ? Mong được chị chỉ bảo. Trong thời gian huấn luyện kín, phải nộp hết những đồ vật bị cấm. Chúng tôi sẽ gom lại giữ chung. Mong mọi người tích cực phối hợp. Trong thời gian huấn luyện kín,

Phải nộp hết những đồ vật bị cấm. Chúng tôi sẽ gom lại giữ chung. Mong mọi người tích cực phối hợp. Chào đội trưởng. Cô Tống, lâu rồi không gặp. Anh Tô đấy à? Tôi không nhận ra đấy. Sao nào? Đồ lót nữ bán khó quá

Nên muốn quay lại làm bác sĩ tiếp à? Nhờ phúc của anh, cửa hàng nhỏ của tôi làm ăn rất phát đạt. Chỉ có ít thế này à? Đúng thế. Đến huấn luyện chứ có phải đi cắm trại đâu. Lẽ nào anh muốn đích thân vào phòng tôi kiểm tra à?

Cũng không cần thế. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh lại lần nữa trong thời gian huấn luyện bắt buộc phải tuân thủ quy định của đội cứu hộ, không được sử dụng vật cấm. Đội trưởng Tô. Cần gì phải cất công tới nắm thóp tôi chứ? Cô đang nghi ngờ tôi

Đối xử đặc biệt với cô? Tôi là giáo viên đội y tế, tới giúp các anh huấn luyện tình nguyện viên. Đúng thế. Cô là giáo viên của đội y tế. Nhưng ở đội cứu hộ, cô vẫn là người mới, cùng tham gia tập huấn với mọi người,

Tuân thủ quy định của đội cứu hộ, có vấn đề gì không? Không. Sau khi kết thúc huấn luyện thì chúng tôi sẽ trả nguyên vẹn những món đồ này cho mọi người. Trong thời gian này, tôi không mong xảy ra những rắc rối không đáng có vì có người lén lút

Sử dụng những đồ vật bị cấm. Cảm ơn mọi người đã phối hợp. Rõ. Gì cơ? Nghiêm khắc vậy à? Đội trưởng Tô nói rồi, mọi việc đều yêu cầu khiêm khắc, tiêu chuẩn cao. Chuyện cửa hàng chỉ có thể nhờ cậu trông nom thôi. Mình có bản sao các tài liệu cần dùng trong máy tính ở phòng làm việc. Cậu xem thử đi. Chắc không phải đâu. Nhưng đúng là oan gia ngõ hẹp. Mình cúp máy đây. Lúc nào rảnh sẽ gọi lại cho cậu sau. Xuống. Lên. Xuống. Lên. Xuống. Lên. Xuống. Lên. Anh ấy bắt chúng ta ôm gỗ mãi, rốt cuộc là muốn làm gì? Xuống. Chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cả. Lên. Dừng. Có vấn đề gì không?

Mọi người đều tự nguyện tới đây, cho nên, nếu mọi người không muốn huấn luyện, tôi cũng sẽ không nói gì. Nhưng nếu đã tới đây thì phải tuân thủ quy định ở đây, tuân thủ sắp xếp ở đây. Rõ chưa? – Rõ. – Rõ. Tất cả mọi người làm thêm 30 lần.

Xuống. Này, chị Tinh Thần, chị có muốn ăn cơm cùng chúng tôi không? Thôi, cậu xem này, tôi đang giảm cân. – Đi thôi. – Vâng. Chị Nghệ Trúc. Anh đối xử với cô ấy khá khác biệt đấy. Cậu đang nói ai? Anh biết rồi còn hỏi. Nếu là cô gái khác,

Anh chỉ muốn đẩy người ta cách xa mình mười mét. Cậu nghĩ nhiều rồi. Anh là người trong cuộc nên không thấy rõ thôi. Nghĩ lại cả thanh xuân của anh xem, ở cái chốn cô quạnh như trường anh, ngoài giáo viên ra,

Anh có nói chuyện với cô gái nào nhiều hơn ba câu không? Đúng rồi, không tính cô hàng xóm Cao Thanh Âm. Nhưng kể ra thì sao tôi lại thấy quen quen nhỉ? Con nhà gia thế, nhân tài ngành Y, dịu dàng, đoan trang, quen không?

Chẳng lẽ cô ấy tới để kết thúc những năm tháng độc thân của anh thật sao? Lại chạm vào tóc tôi. Nhưng mà kể ra thì sao cô ấy cứ dữ dằn với anh thế? Anh làm gì cô ấy rồi? Tôi cũng tò mò rốt cuộc cô ấy là người như thế nào.

Chị Nghệ Trúc. Em nghe nói Đội trưởng Tô được Đội trưởng Lục mất bao công sức mời tới. Nghe nói còn là con cháu cán bộ cấp cao cơ. Có phải thật không? Chắc đại khái là thế. Thế Đội trưởng Tô có bạn gái không? Hình như là không.

Có phải anh ấy có vấn đề không? Em suốt ngày nghĩ cái gì thế? Chẳng tôn trọng người ta gì cả. Chị xem, mỗi lần huấn luyện, anh ấy đều giữ khoảng cách an toàn xa tít tắp với các cô gái, đáng ngờ lắm. Hơn nữa, hôm đó em đã thử rồi,

Anh ấy không hề thích con gái đâu. Em thử thế nào? Nửa đêm, em gõ cửa phòng anh ấy, cuối cùng chờ mãi mà không gặp được. Sao không nói sớm, thì ra là chị em. Đội trưởng Tô kiểm tra đột xuất đồ cấm. Phòng 214, ra đây. Trước đó đã nghiêm cấm

Trong phòng ngủ không được dùng bình siêu tốc. Lần sau nhất định phải cẩn thận. Đội trưởng Lục, lần sau tôi sẽ không dùng nữa. Không sao chứ? Đội trưởng Tô, anh đừng hiểu… Được rồi, cô đừng nói nữa. Mang theo cái này đến phòng làm việc của tôi. Coi thường huấn luyện.

Cố vấn y tế không quên quảng cáo sản phẩm trong lúc huấn luyện. Tôi đã nói rồi, đây là đồ tôi dùng. Tôi không định bán hàng. Có vấn đề gì sao? Có vấn đề ở đâu? Cô đừng lại gần được không?

Rốt cuộc anh muốn làm gì? Không ưa tôi thì cứ nói thẳng. Chẳng lẽ cô không thấy bản thân có vấn đề à? Tôi có vấn đề gì? Vấn đề duy nhất là anh kém hiểu biết. Vừa rồi là phần lý thuyết hồi sức tim phổi.

Mọi người có thể đọc cho ngấm trước đã, lần sau chúng ta sẽ thực hành. Mọi người yên lặng nào. Chắc là nhảy cầu dao rồi. Tôi đi xem xem. Sao lại nhảy cầu dao? Yên lặng. Tôi đã bỏ lỡ cái gì sao? Hình như tôi làm anh bị thương rồi.

– Tôi xem nào. – Không đâu, không sao. Không sao. Muộn thế này rồi, có chuyện gì thế? Hỏi thăm vết thương của Đội trưởng Tô. Lục Quần bảo cô tới à? Đương nhiên là chính tôi muốn tới. Cẩn thận bị nhiễm trùng. Vẫn phải xử lý vết thương.

Không sao, không vấn đề gì. Mau ngồi đi. Mau ngồi đi. Cởi áo ra. A cái gì? Nếu không thì không bôi thuốc được. Cởi áo không ổn lắm đâu. Không muốn bị nhiễm trùng thì đừng nói nhảm nữa. Nếu không, tôi không về đâu. Có cần tôi cởi cho anh không?

Cứ để tôi tự làm cho. Anh bôi được à? Đừng õng ẹo nữa, tôi nhẹ tay lắm. Vết thương của anh là do tôi gây ra. Xin lỗi, đã gây thêm phiền phức cho anh. Làm gì thế? Thực ra tôi cũng phải xin lỗi cô. Tôi đã tìm hiểu thứ đó rồi,

Đúng là dùng để làm gọn mặt. Xin lỗi cô. Trước kia tôi đã có thành kiến với cô. Nhưng tôi vẫn phải nói với cô là xét từ góc độ khoa học, mua thứ đó chỉ là mua một bài học cho khôn ra thôi.

Anh có biết hiệu ứng giả dược trong tâm lý học ám thị không? Đó là kết quả của phản ứng hóa học thần kinh, phản ứng dòng điện và hiệu ứng hạ lưu trong bộ não. Dù chỉ là giả dược thì cũng có hiệu quả.

Cái này khác với việc mua một bài học cho khôn ra. Làm gì thế? Cô để móng tay dài quá. – Như vậy dễ bị thương lớp giường móng. – Dừng lại. Anh điên rồi à? Mấy năm làm bác sĩ, tôi chưa làm móng bao giờ.

Khó khăn lắm tôi mới được làm một lần. Anh còn là con người không đấy? Không phải tôi cố ý cào anh. Có phải anh định lấy việc công trả thù riêng không? – Cô để móng tay như thế, – Anh đừng lại đây. không những dễ làm mình bị thương…

Anh đừng lại đây. – Mà còn dễ làm người khác bị thương đó. – Buông tôi ra. – Cô đứng yên đi, sắp cắt xong rồi. – Thanh Triệt. Cô tuổi chó à? Còn cắn người khác. Tôi thấy anh mới là tuổi chó, còn là chó sói. Là sao? Đội trưởng Tô,

Nếu anh không thích phụ nữ thì đừng có động tay chân với phụ nữ. Cô bảo tôi không thích phụ nữ? Có phải cô hiểu nhầm gì về tôi không? Thế à? Thế anh chứng minh cho tôi xem. Chứng minh đi. Chứng minh đi. Thùng rỗng kêu to.

Trời ơi, làm móng mà họ cũng kiểm soát. Tôi không muốn bị nói này nói nọ. Nhưng hình như cũng đúng. Dù là trang sức, cũng rất nguy hiểm trong huấn luyện. Huống chi, tôi còn làm anh ấy bị thương. Nhưng ban đầu họ cũng không đề ra yêu cầu này.

Đó là vì Đội trưởng Tô không hề biết trên thế giới này, tất cả các cô gái đều thích làm móng. Đúng. Lục Quần, cậu có biết đây là gì không? ♪Khoảnh khắc ấy♪ ♪Như hòa chung nhịp đập trái tim♪ ♪Bất giác♪ ♪Đã dừng chân trong tầm mắt anh♪ ♪Và thế giới♪ ♪Nở nụ cười vì ai♪ ♪Xoay vòng trong tâm trí ai không nghỉ♪ ♪Chẳng mỏi mệt♪ ♪Làm sao để cất giữ cảm giác yêu mến♪ ♪Nếu ngày mai cũng là ngày nắng đẹp♪

♪Có nên hẹn luôn lúc này♪ ♪Đừng để em quá nhung nhớ♪ ♪Nếu ngày mai mưa rơi♪ ♪Mau đưa tay chở che♪ ♪Lại gần một chút, em sẽ nghe thấy♪ ♪Nhịp đập tình yêu lan tỏa từng tiếng♪ ♪Niềm quyến luyến trong năm tháng tương lai đằng đẵng♪ Sao anh lại ở đây? Giờ này

Chắc là đã tắt đèn nghỉ ngơi rồi chứ? Không phải anh cũng không nghỉ ngơi sao? Từng tập à? Từng học lúc nhỏ. Chỉ là đã lâu lắm rồi không luyện. Cho tôi thử được không? Được đấy. Tôi không biết lúc trước người giới thiệu cho chúng ta xem mắt đã nói gì.

Nhưng nếu có gây ra ảnh hưởng xấu gì với cô thì tôi xin lỗi cô. Quen anh bao nhiêu ngày rồi, trông anh cũng không giống người lắm lời. Có một chuyện tôi không hiểu. Chỗ này vất vả như thế, tại sao cô lại muốn vào đội cứu hộ? Vì tôi thích.

Vì trước kia muốn làm mà không có cơ hội, cho nên bây giờ không muốn làm trái lòng mình nữa. Là sao? Cũng như bắn cung. Lúc nhỏ, tôi rất thích, nhưng sau đó vì công việc, sợ bàn tay cầm dao phẫu thuật bị thương, cho nên không chạm tới nữa.

Tập trung vào. ♪Khoảnh khắc ấy♪ ♪Như hòa chung nhịp đập trái tim♪ ♪Bất giác♪ Cây cung này hơi nặng với cô. Lần sau đổi cái nhẹ hơn đi. ♪Và thế giới♪ Được. Ngày mai còn phải huấn luyện, nghỉ ngơi sớm đi. ♪Xoay vòng trong tâm trí ai không nghỉ♪ ♪Chẳng mỏi mệt♪

♪Làm sao để cất giữ cảm giác yêu mến♪ Một hai một. Hôm nay cậu bắt buộc phải chuẩn bị xong tài liệu cho buổi họp ngày mai. Không thành vấn đề. Tối qua hai người đã xảy ra chuyện gì? Quan tâm nhiều thế làm gì? Chỉ bôi thuốc cho tôi thôi.

Không hiểu tình cảm. Tôi cảm thấy mùa xuân của anh sắp tới rồi. Được rồi, cậu đừng nói vớ vẩn nữa được không? Mấy hôm nay anh lạ thật mà. Anh bị bệnh nghề nghiệp lâu năm, luôn cố giữ khoảng cách với người khác, nhưng anh lại khá gần gũi với cô ấy.

Lo chuyện của cậu trước đi, vô bổ quá đấy. Ăn cơm à, bác sĩ Tống? Đội trưởng Tô đang đi vi hành à? Ăn ít quá, hôm nay cô là nhân vật chính, ăn nhiều vào. Nhớ giỏi đấy. Bác sĩ Tống, xe chở mô hình người gặp vấn đề trên đường,

Phải một lúc nữa mới tới được. Không kịp thời gian rồi, không thể để lỡ giờ huấn luyện được. – Chúng ta làm đi. – Vâng. Bây giờ, tôi sẽ dạy mọi người quy trình thao tác hồi sức tim phổi chính xác. Bây giờ, tôi và Tôn Nghệ Trúc sẽ phối hợp,

Biểu diễn cho mọi người xem. – Bắt đầu. – Vâng. Đầu tiên, chúng ta phải xác nhận hơi thở, nhịp tim của người đó đã dừng lại chưa. Dùng phần nhạy cảm nhất trong lòng bàn tay để cảm nhận nhịp tim. Dùng dái tai để cảm nhận hơi thở của người đó

Có còn hay không. Điều quan trọng trong thao tác hồi sức tim phổi là tỉ lệ nhấn ép và hô hấp nhân tạo là 15:1. Thực hiện liên tiếp năm lượt, khoảng hai phút rồi phán đoán lại hiệu quả ra sao. Thổi khí thật bình tĩnh.

Chú ý, tuyệt đối không được thổi mạnh. Trong suốt quá trình, chúng ta phải quan sát lồng ngực của người bệnh có nhô lên hay không. Tiếp đó, tiến hành nhấn ép và hô hấp nhân tạo nhiều lần. Nhất định phải chú ý quan sát phản ứng thực tế của bệnh nhân.

Tiếp theo, hai người một nhóm phối hợp với nhau. Nào, làm cùng tôi đi. Tạ Nguyên, cậu không có ai để ghép nhóm à? Tôi không có. Vậy cậu ghép nhóm với tôi. Vâng. Không ổn đâu. Đội trưởng Tô, bây giờ chúng ta phải huấn luyện hô hấp nhân tạo,

Cần hai người phối hợp với nhau. Tôi biết. Hay là anh làm đi. Tôi làm? Tôi và cô, không ổn đâu. Không phải tôi và anh, là anh và Tạ Nguyên. Bệnh nhân, anh không sao chứ? Phải cấp cứu. Cánh tay không được cong. Phải mạnh tay, tỷ lệ 15:1. Tạ Nguyên,

Tôi bảo làm hô hấp nhân tạo, không phải hôn, sao cậu căng thẳng thế? Vâng. Mô hình người tới rồi. Nào. Đội trưởng, anh… Tạ Nguyên, mô hình tới rồi, cậu tập với mô hình đi. Vâng. Mọi người tập tiếp đi. Truyền tin vô tuyến là kỹ năng

Mà mỗi thành viên đội cứu hộ bắt buộc phải có. Mời mọi người điều chỉnh kênh sang đúng kênh của đội chúng ta dựa theo hướng dẫn đã phát cho mọi người. Đội trưởng Tô. Tôi vẫn không làm được, anh xem giúp tôi với. Cả tôi nữa, tôi cũng không biết.

Của cô xong rồi. Nào. Alô. Cô chỉnh đi đâu thế? Cô định nói chuyện với người ngoài hành tinh à? Alô. Alô. Đã rõ. Đã rõ. Mọi người không cần vội. Bây giờ vẫn chưa điều chỉnh được cũng không sao cả. Hôm nay, sau khi về,

Mọi người làm quen với việc điều chỉnh kênh và kiểm tra, sửa chữa vấn đề trên bộ đàm dựa theo hướng dẫn đã phát trước đó. Ngày mai sẽ kiểm tra. ♪Sự dịu dàng của anh giống như ánh sáng vào đêm vùng cực♪ ♪Noi theo hướng anh đi, tràn đầy những mộng tưởng♪

♪Ngày tháng trở nên đằng đẵng, thế giới rơi vào quên lãng♪ ♪Muốn xác nhận liệu anh có giống như em♪ ♪Xin đừng né tránh, hãy đến gần hơn chút♪ ♪Dù xa xôi đến đâu cũng phải dũng cảm tiến bước về phía trước♪ ♪Phải lòng anh♪

♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪

♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪

♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪